TÁC PHẨM THÁNG MƯỜI MỘT

Những Tác Phẩm Văn Xuôi:
1. LỜI TẠ ƠN THAY CHO MỘT NGƯỜI- Kim Loan
2. NÂNG NIU TÌNH BUỒN- Cao Mỵ Nhân
3. Giấc Mơ Thực Vật- Hoàng Quân(Ngọc Thuý)
4.TỪ BẾN SÔNG THƯƠNG -CAO MỴ NHÂN 
5. Gà Tây Ba Món- Nguyễn Thị Thanh Dương
6. BÊN DÒNG POTOMAC- Nguyễn Minh Nữu
7 Cái Tôi Cù Lần- Phiếm Hồng Thủy
8.Mùa Lễ Tạ Ơn- Đỗ Dung
9.Le Bonheur- Guy De Maupassant- Hạnh Phúc ( Thái Lan dịch)

THẦY ƠI!
(Kính dâng hương hồn Thầy Trần Văn Triệu, Hiệu Trưởng trường Cấp II Quang Trung, Gò Vấp, nhân ngày Nhà Giáo 20/11)


Thầy của tôi, bây giờ nếu còn sống
Tóc bạc đầu và mắt có còn trông
Lũ học trò ngày xưa mấy ai nhớ
Đến thăm Thầy ngày Nhà Giáo Việt Nam?

Tôi biết Thầy chẳng đợi mong điều ấy
Bởi cả đời Thầy miệt mài niềm vui
Đứng trên bục giảng: mỗi ngày hạnh phúc
Dạy các em điều tốt để nên người


Thầy không đợi hoa thơm hay quà bánh
Thầy không cần lời chúc tụng, tôn vinh
Thầy chỉ muốn nhìn các em, ngày cũ
Trưởng thành nên người như Thầy ước mong

Em và Thầy giờ cách xa vạn nẻo
Em vẫn nhớ Thầy, Thầy ơi có hay?
Thầy đang ở nơi đất sâu, lạnh lẽo
Nén nhang nào ấm lại ngày hôm nay?

Dù không đến được, lòng em vẫn thắp
Lời tri ân vô bờ bến gửi Thầy
Ngôi trường Quang Trung một thời ủ ấp
Trái tim em những ước mộng đong đầy

Nơi ấy có Thầy, vâng, là Thầy đó
Nâng cánh cho em bay đến tương lai
Lời Thầy bảo ban, em còn nhớ rõ
Như con đường đến trường buổi sớm mai

Theo gương Thầy, em bước vào nghề giáo
Có những lần cùng đi uống cà phê
Bài thơ của Thầy vừa đăng trên báo
Giọng nói Thầy trầm ấm, kể em nghe

Em thương Thầy, cuộc đời nhiều hoài bão
Khi cô đơn, Thầy đọc sách, làm thơ
Mắt Thầy buồn, da bắt đầu nhăn, rám
Vẫn lẻ bóng đi, về… dù sớm, khuya

Thầy đã hiến dâng đời cho lớp trẻ
Quên tuổi xuân, quên hạnh phúc riêng tư
Bao lần mưa rơi, hè sang phượng nở
Gió đêm về, Thầy có lạnh bơ vơ?

Một lần thôi, cho em xin tạ tội
Thầy mất rồi, em chẳng được tiễn đưa
Nơi tha hương em nhớ về nguồn cội
Nghĩa nặng ơn dầy, Thầy cũ trường xưa

Hôm nay nhớ Thầy, làm sao em đến?
Nén hương lòng gửi theo gió mây trôi
Mộ Thầy hôm nay chắc nhiều hoa, nến…
Ngủ yên nhé Thầy ơi, trong hương khói tuyệt vời!

KIM LOAN
Tháng 11/2021
Nhà văn, Đại tá y sĩ NGUYỄN DƯƠNG được mời đặt vòng hoa trên ĐÀI CHIẾN SĨ TRẬN VONG CỦA HOA KỲ năm 1999
ĐÊM CÔ ĐƠN.
(Cảm tác: Tôi sợ bóng đêm. Thơ LMS).
 
Anh cảm thấy đêm dài lê thê
Chập chờn ru giấc ngủ không về
Người chốn xa xôi vô tình quá
Gối chăn gần cũng lạc bến mê.
 
Gian phòng nhỏ mà sầu mênh mông
Sầu đời này ai đếm được không
Em như nhánh sông kia lỗi hẹn
Xin chảy về anh, chảy một dòng.
 
Nhìn bóng mình trên bức tường quen
Chỉ có bóng anh không bóng em
Ánh đèn vẫn cùng anh thao thức
Tình gởi về đâu. Đêm hỡi đêm..
 
Anh nằm nghe nhịp đập con tim
Nghe đồng hồ gõ nhịp thời gian
Là những tiếng ân tình réo gọi
Tên chỉ một người. Em hỡi em.
 
Anh trở mình bên này bên kia
Lòng anh đâu lạnh bởi sương khuya
Đâu vì chăn gối không đủ ấm
Đời lạnh lùng từ lúc em đi.
 
Mỗi lúc đêm về thấy cô đơn
Thấy em càng xa cách anh hơn
Đèn khuya giấy bút luôn có sẵn
Thơ sẽ tìm anh lúc nửa đêm.
Nguyễn Thị Thanh Dương.
( Oct. 31, 2021)
 
 MỪNG Lễ TẠ ƠN

      Tạ Ơn Trời đã giúp dân 
Chúng con no ấm giữa ngàn khổ đau
    Dịch về giữa cảnh thương tâm 
Vaccine chưa đến lương dân chết nhiều .

    Lòng dân đau khổ trăm chiều 
Xin ƠnTrên giúp người đều bình an          
   Qua con đói khổ dich tràn 
Thuốc chủng đã đến muộn màng cứu dân.

    Đêm về giá lạnh ngoài sân 
 Bữa cơm CảmTạ Trời ban êm đềm 
   Lòng con xin Tạ Ơn Trên 
Cho dân sống được bình yên một nhà.

    Gia đình no ấm con ngoan
Mẹ cha làm việc lo toan mọi đàng 
    Công thương kỷ thuật vẽ vang       
Nông gia sản xuất ngập tràn thức ăn.

   Ruộng vườn hoa quả tươi màu  
Cơm no áo ấm bên nhau vui đời               
   Xin Trời thuốc chủng cấp thời 
Ra nhanh giết hết những loài Cô Vi.
 
    Tạ Ơn sum họp ấm yên 
Không quên góp sức vững bền giúp nhau
    Giúp cho những kẻ khổ đau   
Được trong êm ấm cơ hàn vượt qua .

   Cầu xin mưa giớ thuận hoà                   
Khí hậu ấm mát mọi nhà bình an   
     Mang Ơn Trời đã giúp con
Con xin giúp lại những ai đang cần.  
Lê Nguyễn  Nga
Thanksgiving, 2021
NGUYỆT CẦM

Nguyệt cầm trổi lên
Dịu dàng nốt êm
Tay ngà lả lướt
Lời từ trái tim

Nhạc đầy ước mơ
Lồng vào tiếng tơ
Nhịp nhàng nốt phím
Lời yêu vô bờ

Bên lầu dưới trăng
Tình ngời chớp giăng
Môi hồng mắt biếc 
Vầy duyên xích thằng

Người từ chốn nao
Nhờ mây kết trao
Cung đàn cất cánh
Hương hoa ngọt ngào

Ngập tràn dấu yêu
Nụ hôn bỏng thiêu 
Vòng tay cuống quít
Ôi! Em diễm kiều!

Do, Re, Mi, Fa
Nguyệt cầm vút xa
Đôi mình chập bóng 
Xôn xao trăng ngà…
Phương Hoa  
(trích trong Thi Tập Viết Cho Hồn Dân Tộc – đang xuất bản)
CÀ PHÊ NHỚ BẠN HIỀN
 
Ngồi quán cà phê chờ bạn hiền
Nghe tin rằng bạn đã quy tiên
Ly cà phê đắng càng thêm đắng
Điệu nhạc u buồn thấu tận tim.
 
Nhờ em chia sẻ bớt ưu phiền
An ủi lòng ta lúc mới quen
Ta nợ em nhiều em chẳng biết
Đôi mắt u buồn một cõi riêng.
 
Ta đến ta đi tình ở lại
Nhốt hồn trong ly cà phê đen
Mắt em mầu nhiệm như tu nữ
Ta lỡ mang về nhớ suốt đêm.
 
Cái nợ trần gian chắc phải trả
Cô đơn đến chết cũng êm đềm
Cà phê dù đắng mà như ngọt
Có lẽ tình ta mãi chẳng quên.
 
Chiều chiều nhớ bạn ngồi trong quán
Quán vắng Eden vắng bạn hiền
Từng giọt cà phê từng giọt nhớ
Bóng hình ai đó thật thân quen.
                             Virginia Thu xám 2021
                              Đăng Nguyên

                  Tuổi vàng
 
Tuổi vàng nhìn chuyến đò chiều
Nghĩ đi và ở hai điều khác nhau
Lo gì về trước hay sau
Hãy ung dung hưởng sắc màu thiên nhiên
 
Tuổi vàng như đoá hoa sen
Không ham danh lợi chẳng bon chen đời
Nắng lên chiều xuống sương rơi
Giữa trời đất vẫn thảnh thơi trong lòng
 
Tuổi vàng không có long đong
Nổi trôi đã hết ước mong qua rồi
Đường dài đâu ngại lẻ loi
Đò ngang cũng đến một nơi thôi mà
 
Tuổi vàng nếu có bay xa
Trở về nguồn cội ấy là tự nhiên
Tâm tư gói cả nỗi niềm
Gởi theo mây gió chẳng phiền vấn vương
 
Tuổi vàng, dù lẽ vô thường
Hình thành hoạt động hao mòn mất đi
Xin đừng nói tiếng chia ly
Còn bao lưu luyến vội gì Vàng ơi
 
Tuổi vàng tinh khiết nhất đời
Ai không trân quý tươi cười nâng niu
Tuổi vàng luôn được chúc vui
Tình thương ấm áp cuả người viếng thăm
Dương Việt-Chỉnh   
             
  11/8/2021

      Huế Thu
 
Hò ơi tiếng hát nhớ sông Hương
O nón bài thơ xỏa tóc suông
Ai lay gió nhẹ thu vàng rụng
In dấu chân O lá dọc đường
Thu ở quê người lạnh hơi sương
Ẩn hiện khung trời cảnh cố hương
Mơ theo giấc ngủ tìm trong mộng
Tình thu năm ấy mãi vấn vương
Hò theo tiếng hát thấy sông Hương
Áo tím ngày xưa nhẹ gót son
Nắng chiều âu yếm bờ vai nhỏ
Hàng cây ôm ấp bóng nghiêng nghiêng
Buông xuống hoàng hôn trăng lên ngôi
Ánh trăng man mác nhớ đến người
Nhớ sông Hương thấy buồn chi lạ
Góc trời nào Huế có nhớ tôi
Thu từ ngàn dặm xa khơi
Ân tình gởi Huế suốt đời khó quên
Mong cho Huế được bình yên.
                  Dương Việt-Chỉnh       
2021
      Nhớ Diễn Đàn VBMĐ
 
Lâu rồi không ghé Diễn Đàn chơi
Văn Bút Miền Đông nhớ quá trời
Nhớ cô chủ tịch yêu Hồng Thủy
Nhớ văn thi sĩ mến thương ơi
 
Nghe có nhiều hội viên mới hơn
Hân hoan chào đón anh chị em
Vườn hoa Văn Bút thêm tác phẩm
Xin gởi lời hai tiếng cảm ơn
 
Nghe có nhiều truyện văn rất hay
Lắm thơ xuất sắc ngưỡng mộ thay
Phổ thơ thành nhạc bao ca khúc
Văn Bút Miền Đông nhất là đây
 
Nghe kỳ Đại Hội thứ mười hai
Việt Nam Hải Ngoại quá tuyệt vời
Bao nhiêu văn hữu từ xa đến
Chuyện trò, văn nghệ, chúc mừng, vui
 
Hội Sách tưng bừng cũng diễn ra
Eden thương xá tháng Mười qua
Trân trọng ghi hình từ ống kính
Cuả nhiếp ảnh gia thật tài ba
 
Tuyển Tập Miền Đông Bắc khá dày
Công lao các vị mãi nhớ ghi
Ngày nhận, trao tay từ chủ tịch
Trong lòng như nghẹn mắt cay cay
 
Thuyền Văn Nhân Lục sắp ra khơi
E-mail nhiều đợt báo tin rồi
Chủ tịch Miền Đông cùng tiếp sức
Lướt sóng thành công chắc chắn thôi
 
Lời nói chân thành xin chúc nhau
Bình an, hạnh phúc, khỏe dài lâu
Tinh thần sáng tác luôn phong phú
Hẹn ngày đại hội những lần sau
            Dương Việt-Chỉnh              
11/8/2021
 
Pleiku Diễm Tuyệt – Thơ Kim Oanh – Phổ Nhạc Trần Đại Bản – Hòa Âm Quang Đạt – Ca Sĩ Duyên Quỳnh
Bài Thơ Hy Vọng


Cuộc sống có buồn có đáng yêu
Em than mây khóc gió đã nhiều
Em sẽ viết bài thơ hi vọng
Em sẽ không nhìn đời một chiều.

Mây gió chắc gì đã biết đau
Thơ em làm cho mây gió sầu
Xin lỗi nhé chỉ là bất chợt
Những khi cao hứng chẳng vì đâu.

Em sẽ viết khi trời đổ mưa
Mà ước lòng mình đã tạnh khô
Lòng em có trời xanh mây trắng
Với nắng vàng hôm gió chuyển mùa..

Em không trách than đời vô thường
Em sẽ đi tìm điều dễ thương
Có bao nhiêu thứ trong đời thật
Thơ em ngọt ngào ly chanh đường.

Bài thơ này chị có vui không?
Chốc nữa ra ngoài chợ phố đông
Góp thêm một chút đời nhan sắc
Đừng kém màu son nhạt má hồng.

Bài thơ này anh có mơ theo?
Dù nắng mưa hay gió nghịch chiều
Chiều nay ra phố bình yên nhé
Phố sẽ vui và anh sẽ vui.

Nguyễn Thị Thanh Dương
( Oct.10, 2021)
Tác phẩm Mừng Lễ Tạ Ơn 2021
CĐS 34 Thơ & Nhạc Những Con Đường Trắng
Trăng Vàng




Về ngang bến cũ
Nhớ chuyện ngày xưa
Bên dòng sông nhỏ
Thảm cỏ trăng vàng
Bên khung cửa nhỏ
Bướm trắng hoa vàng
Chia tay vội vàng
Dư âm còn lại
Trăng vàng còn đó
Áo vàng nay đâu?

Sao Khuê
      THỜI GIAN
Thời gian vô hình, không màu không sắc
Tiếng bước Thời Gian ta nghe tích tắc
Từ chiếc đồng hồ treo trên đầu vách
Nhưng không ai thấy được bóng thời gian.
Quyền lực thời gian vô cùng mầu nhiệm:
Biến chuyện hiện tại trở thành dĩ vãng
Biến trẻ thành già, tàn phá dung nhan
Mới ngày nào một chiến sĩ hiên ngang
Bị Thời Gian biến thành già suy nhược
Chân run run chống gậy đi từ bước
Thời Gian cũng là một liều thần dược
Giúp thế nhân quên mọi nỗi khổ đau.

Trần Công/ Lão Mã Sơn
CHIỀU TÀN THU ( Bên đồi Fremont Seattle )
Mùa Thu nay đã hết rồi ,
Lá rơi như đổ từng hồi trên không .
Lá bay theo gió chập chùng ,
Nỗi lòng cô phụ : má hồng tàn phai !
Tiết thu … ngày ngắn đêm dài …
Câu thơ muốn  viết …tặng ai bây giờ .
– Ngắm làn mây trắng  …xa  xa ,
Ải Tần …- Quê Mẹ ngày xưa chợt về .
Sài Gòn …cho đến đồng quê ,
Từ tiếng gà gáy … trưa hè võng đưa …
Hoa cau rụng trắng lưa thưa ,
Giữa đêm trăng sáng cợt đùa tóc mây .
– Bao nhiêu kỷ niệm vơi đầy ,
Lòng em sao cứ thêm dầy nhớ thương .
Khi nào về …- Biết còn không ,
Bốn sáu năm  xa xứ …- Buồn Trông Thu Tàn ….
THƯ KHANH (Seattle )
VÒNG TAY MƠ HOÀI

Nắn nót vẽ hoài chữ yêu hoa
Chưa xong nắng nhạt bóng chiều tà
Áo dài ôm mộng ngây thơ thẩn
Kỷ niệm giao mùa xuân xót xa
 
Nắn nót vẽ hoài nét mi cong
Vút thơm sóng gợn mắt sầu đông
Tình ca hoa bướm vườn xưa nhớ 
Nhịp tim hơi thở mắc cỡ hồng
 
Nắn nót vẽ hoài môi trái tim
Chiêm bao trăng mật liền cánh chim
Bồ câu thơ tặng chân mây gió 
Biết tỏ lòng sao hôn mê tìm
 
Nắn nót vẽ hoài vòng tay mơ
Nhỏ nhẹ ấm êm biết bao giờ
Tắm mưa chung bóng đùa hoa nắng
Trầu quấn yêu cau ngọt ngào chờ

Nắn nót vẽ hoài cưng nhớ nghe
Đâu cần chót lưỡi đầu môi khoe
Giao cảm đồng tình hôn mê ước
Trăm nhớ ngàn thương quê hương nè…

MD.11/05/21
LuânTâm
ƯỚC VỌNG ĐỜI SAU
Có một lúc tôi thấy mình lạnh giá
Ở tận cùng đáy huyệt hẹp và sâu
Thịt rã dần côn trùng đang rúc rỉa
Xác chẳng còn biết một chút đớn đau !

Nếu tôi chết như vậy là đã hết
Còn nghĩa gì cuộc tử biệt sinh ly
Nếu đã biết linh hồn luôn bất tử
Hành trang nào để chuẩn bị ra đi?

Hồn bay bổng chín tầng không lồng lộng
Núi mây ngàn hun hút rộng và cao
Một mình tôi vỗ mạnh cánh tay lao
Cố vươn tới phương trời bao ước vọng

Nơi ấy hẳn là bồng lai tiên cảnh
Chốn thiên thai Thiên Quốc đẹp tuyệt vời
Linh hồn tôi thấy ngây ngất chơi vơi
Đang mang nặng hành trang lòng yêu mến!

Gói ghém hết cả tâm tình tin cậy
Tin xác phàm được trỗi dậy mai sau
Linh hồn tôi thật vui sướng chiêm bao
Vì sắp gặp vòng tay Ngài ấp ủ.  

Dù vẫn biết hành trang còn chưa đủ
Nhưng tôi tin Chúa chịu chết vì tình 
Vì yêu thương, Ngài vinh hiển phục sinh
Cho con được sống hoài trong Nước Chúa .

Đình Duy Phương
2004
Bông hoa vườn dị thảo
                                Hoàng song Liêm

Hái cho em bông hoa hồng vừa nở
Ta trao em trong một buổi tình cờ
Đoá hoa ấy em nào có đợi
Ta vụng về năm ngón tủi bơ vơ


Hái bông hoa của một thời trẻ dại
Ngát hương lòng ta gửi tặng riêng em
Em không nhận nên cả trời giông bão
Ta trở về ngồi giận cả mưa đêm


Hái bông hoa của mùa xuân tàn tạ
Ép phôi pha trong cuốn vở học trò
Ta chợt thấy cả mùi hương sắc lạ
Em lại về trong giấc mộng đêm xưa


Hái bông hoa trong một vườn dị thảo
Đợi em về thấp thoáng trong mơ
Đêm vô tận ta ngồi chờ đợi sáng
Bóng ta sầu đổ xuống những trang thơ

Bông Hoa Vườn Dị Thảo
(Hoàng Song Liêm – Anh Bằng – Thụy Vân)
HÌNH NHƯ…
Hình như thu uốn lượn gần em
Vàng cõi lá rơi trải ngập thềm
Thấp thoáng tóc ai ngời lộng gió
Có buồn có nhớ lúc tàn đêm?

Hình như em khóc ngắm mây bay
Sương đậu bờ vai ướt dáng gầy
Song ngoại thẩn thờ tơ rối khúc
Có sầu có tủi mượn men say?

Hình như trăng rải giọt nồng thơm
Em má ửng hồng mọng gợi hôn
Ánh mắt ngẩn ngơ bờ liễu rũ
Có chờ có đợi một mùi hương?
 
Hình như gió ghẹo vóc ngà thon
Lướt nhẹ môi mềm bỏng nét son
Một nỗi âu sầu bao sóng bủa
Có mong xoá hết nỗi đau mòn?

Hình như em đã khiến thơ say
Đếm bước hoang vu đủ tháng ngày
Lá lượn chiều thu mù lệ đẫm
Có còn giữ được mối tình ngây?

Hình như vạc khóc gọi kêu sương
Nức nở châu rơi ướt dặm đường
Vời vợi trăng sầu vằng vặc nhớ
Có hay ta cũng ngụt trời thương?

Phương Hoa 
(trích trong Thi Tập Viết Cho Hồn Dân Tộc – đang xuất bản)
THU TỚI

Chiều nay nắng nghiêng qua khung cửa
Ngồi nghe tiếng chim từ vườn xa
Mùa thu khẽ hôn lên mắt nhỏ
Làm lóng lánh thêm những ước mơ

Trời thu gió êm và mát nhẹ
Em hát lên khúc tình ca 
Và môi như đoá hoa hồng mới nở
Mang bao khát khao đợi chờ

Bàn chân nhảy theo từng bước nhỏ
Dìu em qua những căn phòng
Mùa thu đánh thức bao rung động
Mà em cất kín mùa hạ qua

GIÀ

Có ai bao giờ ngóng đợi 
Tiếng chim hót trong vườn sau
000
Buổi sáng khi tôi vừa thức dậy
Con đường đủ các loại xe
Và em biết bao là công việc
Kéo dài qua sau buổi trưa
Và tôi ngóng trông giờ im lặng
Được nghe tiếng chim vườn sau
Còn may có cây nhà láng giềng
Tàng cao lá cây thường lao xao
Cùng chim hát lên lời rất đẹp
Để mây múa trên trời cao
Mùa thu đã về nơi chốn nọ
Ở đây nắng đã dịu dàng
Nhiều khi không biết mùa đã đổi
Dù tôi vẫn sống hàng ngày
Ngoài kia đời vẫn luôn bận rộn
Và em vẫn như ngày xưa
Còn tôi đã thấy đời chậm lại
Chờ mong chim hót ở vườn sau
Dương Vũ
Thầy Về Trường Xưa

  
(Cảm xúc từ một câu chuyện tình dưới mái trường Cấp III)
Trở về rồi, Thầy có thấy gì không?
Đôi mắt em, trên hàng cây phượng đỏ
Khi đầu hè hoa trổ bông rực rỡ
Sợ ngày chia tay lá khép chờ mong

Cuối thu tàn, chớm lạnh trời vào đông
Hành lang lớp học dài như nỗi nhớ
Chiều tan trường, em bâng khuâng đứng đó
Thầy đâu rồi, bước về chỉ mình em

Trở về rồi, Thầy có thấy thân quen?
Nơi bục giảng, tay ai run rẩy vẽ
Đường tròn chẳng tròn như tim em rất trẻ
Rung động đầu đời nói chẳng thành câu

Giờ Toán học, em chỉ muốn thật lâu
Dẫu khô khan phương trình, và ẩn số
Công thức nào em rối bời chưa ngỏ
Định nghĩa Tình Yêu em vẫn đi tìm

Trở về rồi, Thầy có thấy chợt buồn?
Chỗ em ngồi năm xưa, giờ trống vắng
Còn đâu nữa nụ cười hiền toả nắng
Phút ngại ngùng đôi ánh mắt gặp nhau

Để đêm về em thao thức canh thâu
Nắn nót viết tên Thầy trên thước kẻ
Quà tặng của em đơn sơ, bé nhỏ
Rất nồng nàn, say đắm một tình Thơ

Trở về rồi, Thầy có thấy ngẩn ngơ?
Chiều hôm ấy hồn em lạnh rét mướt
Mắt em nhạt nhoà hay vì mưa ướt
Ngày Tân Hôn, Thầy vui bước qua cầu

Thầy vô tình, Thầy có biết gì đâu!
Cô bé lang thang một mình hờn dỗi
Trái tim mới lớn mong manh quá đỗi
Gặm nhấm nỗi buồn, thèm khát yêu đương

Trở về rồi, Thầy có thấy vấn vương?
Ghế đá, hàng cây, sân trường…im lặng
Mây lững lờ trôi như đang hờn trách
Tuổi học trò thần thánh ai mang đi

Thuyền xuôi dòng nhưng em mãi khắc ghi
Sẽ quay lại, dù đôi lần em khóc
Em vô duyên, chẳng nên phận tơ tóc
Nghĩa Thầy Trò, mình mãi mãi nhớ nhau

Kim Loan
Đêm Thu Khắc Khoải


Thu vàng bổng chốc chuyển màu nâu
Tiếng gió vi vu cảnh vật sầu
Lất phất hơi sương ngờ ngấn lệ
Đầm đìa phiến lá ngỡ mưa ngâu
Đêm thanh tựa cửa nhìn mây xám
Gác nhỏ nâng rèm ngắm nguyệt thâu
Xác vẫn tha hương hồn cố quận
Ra đi chẳng hẹn buổi hồi đầu

(Họa Vần)
Kim Phú



Kiếp Thu


Ta ví ta như ngọn gió thu
Ðêm se se lạnh thổi sương mù
Nửa khuya trở giấc cơn mê tỉnh
Mơ dáng sông hồ trong mộng du

Lòng thu xao xuyến buồn chi lạ
Lơ lửng cành hồng giữa bão giông
Gom nhặt tro tàn vùng kỷ niệm
Bao nhiêu niên kỷ lạnh trong lòng

Nàng thu ve vuốt những đài hoa
Tô thắm môi em sắc mặn mà
Bởi nắng hạ vàng oi bức quá
Thiêu mòn thân xác tháng ngày qua


Thu trải niềm riêng với thế gian
Trăng thu vằng vặc giữa mây ngàn
Cho thu hò hẹn cùng trăng gió
Mai mối đem thu đến gặp chàng


Thu đang hạnh ngộ với chàng đây
Mái tóc bồng bềnh tựa khói bay
Dáng dấp phong trần đời nghệ sĩ
Ưu tư trăn trở … dáng hao gầy


Thu ôm ấp mãi bóng hình ai
Sầu lắng từng canh, giọt vắn dài
Cho sắc thu buồn theo nỗi nhớ
Bởi thu nào phải liễu trang đài


Hồn bướm mơ tiên, ôi ảo vọng
Ước mơ, mơ ước chỉ hoài công
Vì thu như kiếp sương rơi rụng
Là ánh chiều tàn giữa nắng đông …
Nguyễn Phan Ngọc An
TÔI VÀ QUÊ HƯƠNG.
Nếu ai hỏi tôi:
Trên Thế giới Quốc gia nào đẹp nhất?
Tôi sẽ đáp rằng :” Chỉ có VIỆT NAM”.
Nơi tôi chào đời, cắt rốn chôn nhau
Tôi trưởng thành nhờ tấc đất ngọn rau.


Tháng Tư Bảy lăm, Miền Nam thất thủ
Đất nước tôi gặp phải cơn hồng thủy
Không thể sống chung với quân cộng phỉ
Tôi ra xứ người sống kiếp tha phương
Bao nhiêu sự nghiệp tôi đều bỏ lại
Chỉ mang theo hình ảnh của QUÊ HƯƠNG.


Hoa Đô , 15-11-2021
Trần Công/Lão Mã Sơn.
Em Hỏi Tôi ?
 
Em hỏi tôi? sao đã vội già
Tay sao run? rượu đổ tràn ly
Màu nho tím đỏ loang viền áo
Một chút men say chợt nghĩ suy.
 
Em hỏi tôi? Sao không đứng vững
Chân sao run, chống gậy bao giờ?
Tôi không nói! tuổi già  là thế
Trong cõi vô thường đến bất ngờ.
 
Em hỏi tôi? Tình vẫn đậm đà
Yêu say đắm hay đã vùi chôn
Tôi im lặng, yêu là huyền bí
Là thánh địa bình an cõi hồn.
 
Xin em đừng hỏi vì sao thế !
Thân phận con người chỉ thế thôi
Bóng  xế chiều buông đời thấm mệt
Lẽ vô thường tạo hoá chia rồi.
 
Có điều bí mật em chưa biết
Gừng đã già thì gừng rất cay
Tuổi đã già tình vẫn ngất ngây
Còn yêu mãi, thắm thiết tình đầy.
 
Lê Tuấn
Người nghệ sĩ lang thang trong tâm tưởng
Viết mãi những vần thơ tình yêu.
MỘT MẢNH ĐỜI DƯ
Tìm lại phút giây lãng mạn đời
Không còn thấy nữa những ngày tươi
Trùng trùng duyên khởi vô biên đợi
Mong nhớ chi nhau những ngậm ngùi.
 
Người đi người nữa tiếp nhau đi
Thế giới bên kia có những gì
Cực Lạc, Thiên Đường ai đợi đến
Người người cứ mãi tiếp nhau chi .
 
Chiều chiều ngồi quán cà phê vắng
Nghe nhạc buồn thương thân phận người
Mải miết quên đi thời nhiễu loạn
Còn gì hoang vắng hơn chiều rơi.
 
Ảm đạm mưa thu gió lạnh lùng
Màu mây xam xám giọt mưa tuôn
Đầu đường cuối ngõ chiều thưa nắng
Một mảnh đời dư lạnh thấu xương.
                               Maryland, Thu xám 2021
                                       Đăng Nguyên
XIN  ĐƯỢC TRỞ VỀ!
Đời Ta là “dòng sông mê”,
Êm đềm theo nguồn trôi về “bể khổ”!
Ngập chìm sóng ái, mưa ân,
Được thua, buồn vui… tợ làn sóng vỗ.
Đời Ta là “ dòng sông mê”,
Êm đềm theo nguồn trôi về “bể khổ”!
Nhục vinh phủ trải đôi bờ,
Đắp bồi nghiệp duyên: tham, sân, ái, nộ.
Dần dà xa cội quên nguồn,
Bão tố, phong ba… mịt mờ bến đỗ.
                *
        *.              *
Đời Ta là “dòng sông mê”,
Miệt mài đêm ngày trôi về “bể khổ”.
Quá nữa đường,… giờ mới ngộ,
Danh tợ phù vân, tiền như phấn thổ.
Quyết trả lại chuyện đam mê,
Xin ơn trên một lối rẽ quay về.
Xin trút ngược “dòng sông mê”,
Cho linh hồn ta trôi về “bờ giác”.
Xin có một ngày an lạc,
Nơi ấy:…Tình Yêu, Bụi Cát Nên Người!
                    *
            *.              *
Đời Ta là “dòng sông mê”,
Xin chảy ngược dòng, không về “bể khổ”.
Mong thấy nguồn ơn cứu độ,
Mạch nước sạch trong… sơn cùng, thủy tận.
Đấy là điểm của khởi nguyên,
Đấy là đích điểm của chuyện trở về!
LÝ BỬU LỘC