Poetry Translation

TO MY MOM
 
To My Mom
who’s a listener and a friend,
To My Mom whose love never ends.
To My Mom whose heart is sore broken,
To My Mom whose love
is unspoken.
 
To My Mom
who never really ages,
To My Mom I could fill up pages.
To My Mom who unwraps my emotions,
To My Mom,
I’d swim over oceans.
 
To My Mom
I’m proud to express,
“You’re the greatest and the best.”
To My Mom who sacrificed much,
To My Mom
I love your sweet touch.
 
To My Mom
I’m still her sweet little baby,
To My Mom who loves me
though sometimes I’m lazy.
To My Mom I can be the most honest,
To My Mom who keeps her promise.
 
To My Mom
who prays from her heart.
To My Mom who has had a great part,
In shaping and making me into the child
who once was confused and often too wild.
 
 To My Mom,
there’s only one you,
To miss Mother’s Day
I’d feel real blue.
I love to hold you and
express my thanks
For loving me
in spite of my pranks.
And to share all our stories
though wild and far-fetched,
 
Your beautiful smile
will always remain etched
In My memory
of people I love.
You’re surely a gift
sent from above.
To My Mother,
a queen in my eyes,
My special love for you
never dies!
 
So Happy Mother’s Day
to the dearest of ladies,
I’m so thankful I could be
one of your babies.
May this year bring you
your heart’s hidden desires,
And never quench the love
that inspires
Your children
to walk in the path of real love.
You’re truly
a treasure
sent from above!
 
Crussy Gambrill
GỬI MẸ CỦA CON
 
 Vài hàng kính gửi Mẹ yêu
Mỗi khi con nói Mẹ chiều Mẹ nghe
Mẹ là người bạn cận kề,
Suối nguồn tình Mẹ không hề cạn vơi.
Đôi khi lòng Mẹ tơi bời,
Thâm trầm tình Mẹ không lời thốt ra.
 
 Mẹ thời trẻ mãi không già,
Tình con dâng Mẹ chan hòa ngàn trang.
Trong con tình cảm thênh thang
Mẹ thời khai mở nhẹ nhàng cảm thông,
Cho dù biển rộng mênh mông
Con bơi tìm Mẹ mà không ngại ngùng.
 
Con yêu Mẹ, yêu vô cùng
Con luôn kiêu hãnh nói sung sướng rằng:
“Mẹ vĩ đại không ai bằng
Mẹ thời tuyệt hảo, vĩnh hằng, Mẹ ơi!”
Mẹ hy sinh cả một đời,
Bàn tay xoa dịu con thời khó quên.
 
Mẹ coi con ở cạnh bên
Mãi còn bé bỏng lành hiền thơ ngây,
Con dù lười biếng đôi ngày
Mẹ luôn thương mến la rầy gì đâu.
Con luôn thành thật hàng đầu,
Noi gương Mẹ quý trước sau giữ lời.
 
Mẹ thường cầu nguyện đất trời
Thiết tha, nồng thắm, muôn đời thành tâm.
Chính bàn tay Mẹ dự phần
Nuôi con lớn dậy khôn ngoan nên người
Dù con Mẹ đã có thời
Bước chân lầm lạc rong chơi lỡ làng.

Mẹ ơi con muốn thưa rằng
Khó ai mà lại sánh ngang Mẹ hiền,
Con ân hận, con muộn phiền
Nếu “Ngày Hiền Mẫu” lại quên năm này.
Con mong ôm Mẹ trong tay
Thốt lời âu yếm giọng đầy tri ân
Vì rằng Mẹ đã bao lần
Yêu con, không chấp lỡ lầm của con.
Và lòng mẹ đã chẳng buồn
Cảm thông chia xẻ chuyện con hoang đàng,
 
Nụ cười Mẹ mãi rỡ ràng
Phô ra nét đẹp huy hoàng khắc sâu
Trong con ấp ủ dài lâu
Tận cùng tâm khảm rạng màu thương yêu.
Mẹ là tặng phẩm mỹ miều
Trời cao ban phát với nhiều hồng ân.
Mẹ là tiên nữ giáng trần
Nữ hoàng lộng lẫy trong tầm mắt con,
Con yêu Mẹ, yêu thật lòng
Tình con dâng Mẹ mãi không phai tàn!
 
Con yêu Mẹ nhất trần gian
Nhân “Ngày Hiền Mẫu” ngập tràn niềm vui
Con ghi ơn Mẹ suốt đời
Được làm con Mẹ tuyệt vời biết bao.
Những điều Mẹ ước từ lâu
Bao ngày chất chứa thầm sâu trong lòng
Con cầu chúc, con ước mong
Năm nay Mẹ sẽ đạt xong vẹn toàn,
Tình gây cảm hứng dâng tràn
Không bao giờ tắt, ngày càng đẹp thêm
Hướng đàn con nối gót liền
Theo đường rực rỡ dấu in chân tình.
Mẹ là kho báu thiên đình
Trời cao ban xuống cho mình con thôi!
 
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
(chuyển ngữ)
THANK YOU FRIENDSCÁM ƠN BẠNDương Vũ
After learning meditation for about three years, I absorbed the phrase “life is impermanent”.  A while later, I composed this poem and sent it to my daughter, nieces and nephews, then later on to a friend.  My friend said it was so sad and negative, but I honestly didn’t feel that way, and honestly want all my close relatives and friends will say goodbye to me that way.

THANK YOU FRIENDS
 
When time has come I will go
There’s nothing to worry about
Let the music play as it should
Nothing to dramatize
 
The life’s been good
Life’s been inter’ting
But nothing’s a must to fight
 
Let me go with stars above
Then I would twinkle on you
On a dark night that you’d feel bad
Just look at me and smile
 
You all are nice
I have been fine
With the love of yours
 
When time has come I will go
nothing…nothing is a must to fight
Let just pray and just smile
For a man who just said “goodbye”
Dương Vũ
Sau khi học thiền được hơn ba năm, tôi mới thấm câu “đời là vô thường”.  Một thời gian sau tôi làm bài thơ này gởi cho con gái, vài người cháu, rôi sau này gởi cho một người bạn.  Bạn bảo bài thơ buồn và tiêu cực quá, nhưng tôi thật tình không thấy nó như vậy, và tôi thật tình muốn những người thân của tôi sẽ chia tay tôi như vậy….khi thời hạn của tôi tới. (bài phỏng dịch)
 
CÁM ƠN BẠN
 
Khi thời gian tới tôi sẽ đi
Đừng lo nghĩ cho tôi làm gì
Đừng nên tắt tiếng nhạc đời réo rắt
Đời vẫn luôn như vậy thôi
 
Đời đã rất tốt
Bao điều lạ lùng
Nhưng cần gì phải ở hoài
Chỉ chừng đó mà thôi
 
Hãy để tôi đến ngôi sao ở trên
Rồi tôi sẽ bên bạn đời đời
Có những khi không được như ý muốn
Hãy nhìn tôi đi rồi cười
 
Bạn đã rất tốt
Tôi đã rất may
Với tình bạn đã… trao (cho)
 
Khi thời gian tới tôi sẽ đi
Không…không cần phải làm gì
Một lời nguyện cầu
và một nụ cười
Chúng ta hãy tạm chia tay
Dương Vũ
Tháng Tư Bỏ Lại Quê Hương.

     https://youtu.be/qWaldfBgq_w

Tháng Tư Bỏ Lại Quê Hương

Hôm nay ngày Quốc Hân
Ngày bốn mươi lăm năm xa xứ
Ngày bỏ lại quê hương

 Ngày ra đi tìm đường
Tự do ở phương trời vô định

Đêm tối trời năm ấy
Hỏa châu rực sáng súng rền vang
Theo đoàn người bỏ chạy

Bế con thơ lệ đẫm
Mẹ hiền ơi ở lại con đi

Chốn viễn xứ lòng đau
Nhớ quê thương Mẹ miên man sầu
Ôi lòng đau đứt đoạn

Nhìn cây tưởng tre nhà
Nhìn mây tưởng như là Mẹ yêu

Mơ mai về cố quận
Nhìn dáng Mẹ thấp thoáng vườn trầu
Ăn bát canh Mẹ nấu

Mơ vẫn chỉ là mơ
Bốn lăm năm đợi chờ mòn mỏi

Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ
Ôm vào lòng tim đau lệ nhỏ
Ôi quê hương dấu yêu

Bao giờ được trở lại
Nằm trong lòng mảnh đất tự do

PhamPhanLang
Đất Hạ 30-4-2020
2.  Fleeing The Motherland In April

https://www.youtube.com/watch?v=6gu9bPcSM1g

FLEEING THE MOTHERLAND IN APRIL

Today’s Black April Day,
The day when I left my motherland 45 years ago.
The day of leaving my country
to seek Freedom in some unknown land.
In the night of that year,
grenade flares lighting up the sky,
and sounds of gunfire
following the people frantically running … everywhere.
Holding my baby in my arms,
my eyes filled with tears.
Farewell Mother.
O Dear Mother,
I have to leave you now.
Living in a foreign land with a pained heart,
I long for my homeland and Mother.
Alas! Feels like my heart’s being cut into pieces.
See the trees and think of my home village’s bamboo trees.
See the clouds and think of my Beloved Mother.
I dream of returning to my old home town.
Watch Mother’s going in and out of the betel garden.
Eat a bowl of soup that Mother just cooked.
But alas! A dream is only a dream!
Forty five years of waiting in languish
for the Yellow Flag With Three Red Stripes,
to hold against my tear-filled heart.
O My Beloved Motherland!
When will I ever return?
To lie in a liberated land.
Translated by Vương Thanh
26-9-2020
https://www.cnbc.com/2021/01/20/amanda-gormans-inaugural-poem-the-hill-we-climb-full-text.html?__source=iosappshare
%7Ccom.apple.UIKit.activity.Mail
The Hill We Climb – Amanda Gorman
When day comes, we ask ourselves, where can we find light in this never-
ending shade?
The loss we carry. A sea we must wade.
We braved the belly of the beast.
We’ve learned that quiet isn’t always peace, and the norms and notions of
what “just” is isn’t always justice.
And yet the dawn is ours before we knew it.
Somehow we do it.
Somehow we weathered and witnessed a nation that isn’t broken, but simply
unfinished.
We, the successors of a country and a time where a skinny Black girl
descended from slaves and raised by a single mother can dream of becoming
president, only to find herself reciting for one.
And, yes, we are far from polished, far from pristine, but that doesn’t mean we
are striving to form a union that is perfect.
We are striving to forge our union with purpose.
To compose a country committed to all cultures, colors, characters and
conditions of man.
And so we lift our gaze, not to what stands between us, but what stands
before us.
We close the divide because we know to put our future first, we must first put
our differences aside.
We lay down our arms so we can reach out our arms to one another.
We seek harm to none and harmony for all.
Let the globe, if nothing else, say this is true.
That even as we grieved, we grew.
That even as we hurt, we hoped.
That even as we tired, we tried.
That we’ll forever be tied together, victorious.
Not because we will never again know defeat, but because we will never
again sow division.
Scripture tells us to envision that everyone shall sit under their own vine and
fig tree, and no one shall make them afraid.
If we’re to live up to our own time, then victory won’t lie in the blade, but in all
the bridges we’ve made.
That is the promise to glade, the hill we climb, if only we dare.

It’s because being American is more than a pride we inherit.
It’s the past we step into and how we repair it.
We’ve seen a force that would shatter our nation, rather than share it.
Would destroy our country if it meant delaying democracy.
And this effort very nearly succeeded.
But while democracy can be periodically delayed, it can never be permanently defeated.
In this truth, in this faith we trust, for while we have our eyes on the future, history has its eyes on us.
This is the era of just redemption.
We feared at its inception.
We did not feel prepared to be the heirs of such a terrifying hour.
But within it we found the power to author a new chapter, to offer hope and
laughter to ourselves.
So, while once we asked, how could we possibly prevail over catastrophe,
now we assert, how could catastrophe possibly prevail over us?
We will not march back to what was, but move to what shall be: a country that
is bruised but whole, benevolent but bold, fierce and free.
We will not be turned around or interrupted by intimidation because we know
our inaction and inertia will be the inheritance of the next generation, become
the future.
Our blunders become their burdens.
But one thing is certain.
If we merge mercy with might, and might with right, then love becomes our
legacy and change our children’s birthright.
So let us leave behind a country better than the one we were left.
Every breath from my bronze-pounded chest, we will raise this wounded world
into a wondrous one.
We will rise from the golden hills of the West.
We will rise from the windswept Northeast where our forefathers first realized
revolution.
We will rise from the lake-rimmed cities of the Midwestern states.
We will rise from the sun-baked South.
We will rebuild, reconcile, and recover.
And every known nook of our nation and every corner called our country, our
people diverse and beautiful, will emerge battered and beautiful.
When day comes, we step out of the shade of flame and unafraid.
The new dawn balloons as we free it.
For there is always light, if only we’re brave enough to see it.
If only we’re brave enough to be it.

Ngọn Đồi Chúng Ta Leo
Diệm Trân – dịch từ The Hill We Climb của Amanda Gorman
Tháng giêng năm 2021
 
Khi mặt trời mọc, chúng ta tự hỏi, khi nào chúng ta sẽ tìm thấy ánh sáng khi chúng ta chìm trong bóng tối đã lâu rồi?
Chúng ta phải gánh những gì chúng ta đã mất. Một biển trời chúng ta phải lội qua.
Chúng ta đã can đảm dấn thân vào lòng thú dữ.
Chúng ta biết yên lặng không hẳn là bình an, và khái niệm hay tục lệ về lẽ phải không hẳn là công bằng.
Nhưng bình minh sẽ đến với chúng ta, sớm hơn chúng ta tưởng.
Thế nào chúng ta cũng sẽ chào đón bình minh.
Bằng một cách nào đó chúng ta đã vượt thử thách và nhận thức một quốc gia, tuy không đổ vỡ, nhưng chưa hoàn tất.
Chúng ta, những kẻ thừa kế một quốc gia trong giai đoạn một cô bé Da Đen gầy yếu, xuất nguồn từ đám dân nô lệ, được nuôi dạy bởi một người mẹ độc thân, lại dám có ước mộng trở thành tổng thống, chỉ để thấy mình đọc thi văn cho một vị tổng thống.
Nhớ rằng, còn lâu lắm chúng ta mới được óng ả và hoàn hảo, nhưng thật ra chúng ta đâu muốn lập nên một quốc gia toàn mỹ.
Tâm nguyện của chúng ta là sự thành lập một quốc gia có ý nghĩa.
Một quốc gia hết lòng bao dung và tôn trọng những văn hóa khác biệt, những màu da dân tộc từ bốn phương trời, những tính cách, tình cảnh, thân phận riêng biệt của con người.
Khi chúng ta hướng mắt nhìn lên, không để thấy những gì ngăn cách chúng ta, mà để nhận định những chướng ngại trên con đường chúng ta cùng đi.
Vì tương lai, chúng ta dẹp bỏ những gì đã chia rẽ chúng ta, để quên đi những phiền toái đã làm chúng ta bất hòa.
Chúng ta không giơ tay đánh nhau mà cùng nhau nối bàn tay.
Chúng ta không làm tổn thương nhau mà tìm hòa bình cho tất cả.
Hãy để quả địa cầu nói đây là lối đi.
Tuy thâm tâm chúng ta khổ đau, chúng ta vẫn tiến bước.
Tuy xác thịt chúng ta nhức mỏi, chúng ta vẫn ước mong.
Tuy chúng ta gần kiệt sức, chúng ta vẫn cố gắng.
Chúng ta đoàn kết mãi mãi, trong chiến thắng.
Không có nghĩa là chúng ta sẽ không bao giờ nếm mùi thất bại, nhưng chúng ta sẽ không bao giờ chia rẽ.
Thánh Kinh nói mỗi người sẽ ngồi dưới cây nho và cây sung của riêng mình, và sẽ không ai làm ai sợ hãi.
Nếu chúng ta sống theo niềm tin trên chính nghĩa, thì cuộc chiến thắng sẽ không nằm trên lưỡi gươm, mà nằm trên những cây cầu chúng ta bắc ngang cho nhau.
Đó là lời hứa trên cánh đồng, dưới ngọn đồi chúng ta phải leo, chỉ nếu chúng ta dám làm.
Ngoài niềm kiêu hãnh chúng ta đã thừa hưởng là công dân nước Mỹ.
Còn cả một quá khứ chúng ta phải bước vào để tìm cách thay đổi đường đi.
Chúng ta đã nhìn thấy vũ lực có thể hủy tan tổ quốc, thay vì để cùng nhau thừa hưởng.
Vũ lực này muốn tàn phá đất nước, bằng cách trì hoãn nền dân chủ cộng hòa.
Vũ lực này gần như sắp thành công.
Nhưng tuy nền dân chủ có thể bị trì trệ, nền dân chủ sẽ mãi mãi tồn tại.
Chúng ta cần tin tưởng sự thật này, vì trong khi chúng ta hướng mắt nhìn về tương lai, lịch sử sẽ hướng mắt đánh giá chúng ta.
Lúc này đây là lúc chúng ta cần chuộc tội và tha thứ.
Chúng ta lo âu lúc khởi hành.
Chúng ta chưa sẵn sàng đối phó với giờ phút kinh hoàng.
Nhưng trong giờ phút đó, chúng ta đã tìm ra sức mạnh để bắt đầu một chương mới, để chúng ta có thể cười trong hy vọng.
Thay vì chúng ta tự hỏi, làm sao chúng ta có thể chiến thắng thảm họa, chúng ta sẽ khẳng định, làm sao thảm họa có thể chiến thắng chúng ta?
Chúng ta sẽ không lùi bước vào quá khứ, nhưng tiến tới chào đón tương lai: một quốc gia, tuy bị dầm bập, nhưng đã không sụp đổ, nhân từ nhưng cả quyết, quyết liệt và tự do.
Chúng ta sẽ không quay lại hay ngừng lại do đàn áp vì chúng ta biết nếu chúng ta không lên tiếng hay không hành động thì con cháu chúng ta sẽ thừa hưởng sự thụ động của chúng ta.
Những sai lầm của chúng ta sẽ trở thành gánh nặng cho thế hệ sau.
Nhưng có một điều rõ ràng.
Nếu chúng ta kết tình bác ái với sức mạnh, và sức mạnh với công bằng, thì gia tài của thế hệ sau là tình yêu thương.
Hãy để lại cho con cháu chúng ta một quốc gia đẹp đẽ hơn quốc gia chúng ta thừa hưởng.
Với mỗi nhịp đập của trái tim tôi trên ngực nâu này, tôi mong ước chúng ta sẽ đưa quốc gia thương tổn này trở thành một quốc gia hùng mạnh.
Chúng ta sẽ bùng lên từ những đỉnh đồi vàng ngọc của miền Tây.
Chúng ta sẽ bùng lên từ miền Đông gió bấc, nơi tiền nhân chúng ta đã khởi xướng cách mạng.
Chúng ta sẽ bùng lên từ những thành phố bên hồ thơ mộng của miền Trung Tây.
Chúng ta sẽ bùng lên từ miền Nam nắng chói.
Chúng ta sẽ xây dựng lại, đoàn kết, và phục hồi.
Tại mỗi góc cạnh của đất nước chúng ta, dân tộc chúng ta đẹp đẽ đủ màu, sẽ trổi dậy mỹ miều, tuy mang nhiều thương tích.
Khi mặt trời mọc, chúng ta bước ra khỏi bóng tối trong vùng lửa bỏng, và hiên ngang.
Bình minh tới sẽ rạng ngời vì chúng ta.
Vì ánh sáng lúc nào cũng hiện diện, chỉ cần chúng ta có can đảm đi tìm.
Chỉ cần chúng ta có can đảm trở thành ánh sáng.

The Hill We Climb – Amanda Gorman
 
When day comes, we ask ourselves, where can we find light in this never-ending shade?
The loss we carry. A sea we must wade.
We braved the belly of the beast.
We’ve learned that quiet isn’t always peace, and the norms and notions of what “just” is isn’t always justice.
And yet the dawn is ours before we knew it.
Somehow we do it.
Somehow we weathered and witnessed a nation that isn’t broken, but simply unfinished.
We, the successors of a country and a time where a skinny Black girl descended from slaves and raised by a single mother can dream of becoming president, only to find herself reciting for one.
And, yes, we are far from polished, far from pristine, but that doesn’t mean we are striving to form a union that is perfect.
We are striving to forge our union with purpose.
To compose a country committed to all cultures, colors, characters and conditions of man.
And so we lift our gaze, not to what stands between us, but what stands before us.
We close the divide because we know to put our future first, we must first put our differences aside.
We lay down our arms so we can reach out our arms to one another.
We seek harm to none and harmony for all.
Let the globe, if nothing else, say this is true.
That even as we grieved, we grew.
That even as we hurt, we hoped.
That even as we tired, we tried.
That we’ll forever be tied together, victorious.
Not because we will never again know defeat, but because we will never again sow division.
Scripture tells us to envision that everyone shall sit under their own vine and fig tree, and no one shall make them afraid.
If we’re to live up to our own time, then victory won’t lie in the blade, but in all the bridges we’ve made.
That is the promise to glade, the hill we climb, if only we dare.
It’s because being American is more than a pride we inherit.
It’s the past we step into and how we repair it.
We’ve seen a force that would shatter our nation, rather than share it.
Would destroy our country if it meant delaying democracy.
And this effort very nearly succeeded.
But while democracy can be periodically delayed, it can never be permanently defeated.
In this truth, in this faith we trust, for while we have our eyes on the future, history has its eyes on us.
This is the era of just redemption.
We feared at its inception.
We did not feel prepared to be the heirs of such a terrifying hour.
But within it we found the power to author a new chapter, to offer hope and laughter to ourselves.
So, while once we asked, how could we possibly prevail over catastrophe, now we assert, how could catastrophe possibly prevail over us?
We will not march back to what was, but move to what shall be: a country that is bruised but whole, benevolent but bold, fierce and free.
We will not be turned around or interrupted by intimidation because we know our inaction and inertia will be the inheritance of the next generation, become the future.
Our blunders become their burdens.
But one thing is certain.
If we merge mercy with might, and might with right, then love becomes our legacy and change our children’s birthright.
So let us leave behind a country better than the one we were left.
Every breath from my bronze-pounded chest, we will raise this wounded world into a wondrous one.
We will rise from the golden hills of the West.
We will rise from the windswept Northeast where our forefathers first realized revolution.
We will rise from the lake-rimmed cities of the Midwestern states.
We will rise from the sun-baked South.
We will rebuild, reconcile, and recover.
And every known nook of our nation and every corner called our country, our people diverse and beautiful, will emerge battered and beautiful.
When day comes, we step out of the shade of flame and unafraid.
The new dawn balloons as we free it.
For there is always light, if only we’re brave enough to see it.
If only we’re brave enough to be it.


https://www.cnbc.com/2021/01/20/amanda-gormans-inaugural-poem-the-hill-we-climb-full-text.html?__source=iosappshare%7Ccom.apple.UIKit.activity.Mail
Vượt Đồi
                      Amanda Gorman

Tìm đâu ánh sáng trong đêm tối?
Mất mát chẳng sờn, vượt biển xa
Đương đầu quái thú lòng kiên định
 Hòa bình chỉ thể đổi bão qua
 Quy luật thông thường là khái niệm
Công lý rạng ngời chỉ dựa ta
Bình minh chợt sáng đầy muôn lối
Trải nghiệm rõ ràng người với ta
Tổ Quốc còn nguyên nguồn công chính
 Hậu duệ như ta khá rõ là:
Xuất thân nô lệ, mẹ đơn thân.
 Mơ mộng có ngày điều Quốc dân
Nay được ngâm thơ ngày Nhậm Chức
Lịch lãm thanh cao đã dự phần
 
 Và,vâng, ta sáng tựa nguyên ân
Phấn đấu hợp đoàn, hiệp nhất thân
Đa dạng, công bằng và hòa nhập
Nối khoảng cách gần tạo nghĩa nhân
 
Đón lấy bàn tay, ta nắm chặt
 Nâng đỡ bên nhau sống hài hòa
 Không gây phương hại, không chia rẽ
Xây dựng hòa bình cho thế nhân
 
Những lúc buồn đau, ta trưởng thành
 Tổn thương, ước vọng lại vươn nhanh
Và khi mệt mỏi, ta vẫn gắng
 Liên kết một lòng đến rạng danh
 
Chẳng vì ta sẽ còn thất bại
 Nhưng vì ta sẽ hết phân chia
 
Thánh kinh đã chỉ rõ viễn ảnh:
Cạnh nho hay (sung) vả chẳng phải tranh
chẳng ai quyền hạn gây sợ hãi
mỗi người một phận đã tỏ rành
 
Ta sống trong giai đoạn lịch sử
chiến thắng chẳng nằm trên lưỡi dao
trên những chiếc cầu ta tạo dựng
Hứa lời gan góc, vượt  đồi cao
 
Là người Mỹ, tự hào hơn ta nghĩ
Quá khứ đã qua, ta hoán đổi thế nào
Vũ lực tàn phá thay vì góp phần cho đất nước
Ngăn trở  Dân Chủ Nhân Quyền đến sắp lung lay
Vũ lực ấy tưởng gần thắng lợi
Trì trệ tạm thời không nghĩa thua đau
Với chân lý, niềm tin ta kỳ vọng
Lịch sử  ghi sâu chiến tích ta thuộc làu
Những sự kiện của một thời chuộc lỗi
là  thời gian ta kinh hãi sự khởi đầu
 
Chẳng sẵn sàng kế thừa di sản ấy đâu
Với  sức  mạnh, Người khai sáng đã  mở ra chương sách mới,
gầy dựng tin yêu hy vọng và nụ cười
 Vì  vậy, có lần, ta tự hỏi:
“Làm thế nào ta có thể thắng tai họa?”
 Thì bây giờ ta khẳng định lại:
“Làm thế nào tai họa có thể thắng ta?”
 
Không quay lại quá khứ, ta hướng đến tương lai nơi quê hương trầy xướt nhưng  ngập đầy lòng nhân ái, can đảm, quả quyết và tự do’
 
Ta sẽ  không quay lại và cũng không  dừng lại bởi thế lực thị oai.
Ta biết rõ là nếu ta ù lì, không hành động sẽ là  tiền lề  con cháu ì  ạch giống như ta.
Là  sai lầm, là gánh nặng  của Quốc Gia mà con cháu, các thế  hệ  sau đồng gánh chịu.
Chân lý đã tỏ tường rằng:
Khi chúng ta gắn kết tình nhân ái với sự công bằng và lẽ phải, con cháu kế thừa di sản của yêu thương.
Vậy, hãy cùng nhau giữ gìn Tổ Quốc tươi đẹp hơn khi ta từng trải.

Từ  mỗi hơi thở trong lồng ngực nâu của tôi, tôi ao ước chúng ta sẽ nuôi dưỡng lại thế giới vốn đang tổn thương này trở thành thế giới kỳ diệu
 
Ta sẽ vượt cao lên những đỉnh đồi vàng của miền Tây.
Ta sẽ vươn ra từ miền Đông lộng gió, nơi tiền nhân khởi xướng cuộc cách mạng đầu tiên.
Ta sẽ vùng lên từ những thành phố bên hồ thơ mộng của miền Trung Tây.
Ta sẽ vùng lên từ miền Nam nắng chói.
Ta sẽ tái tạo, đoàn kết, và phục hồi.
Và mỗi vùng miền, mỗi nơi chốn của đất nước, dân tộc chúng ta khởi sắc với những vẻ đẹp mỹ miều trong lúc hàn gắn những vết thương.
 Rồi khi hừng đông, ta sẽ hiên ngang bước ra khỏi vùng lửa bỏng. Sẽ rực rỡ trong ánh bình minh với sự can đảm rạng ngời.
  
Cung Thị Lan phỏng dịch
Pandemic    
What if you thought of it      
As the Jews consider the Sabbath…
The most sacred of times     
Cease from travel,                 
Cease from buying and selling                
Give up, just for now,                      
On trying to make the world
Different than it is.                          
Sing. Party. Touch only those         
To whom you commit your life.     
Center down.                                  
And when your body has become still,
Reach out with your heart.             
Know that we are connected                  
In ways that are terrifying and beautiful.
(You could hardly deny it now.)     
Know that our lives      
Are in one another’s hands            
(surely, that has come clear.)
Do not reach out your hands.                 
Reach out your heart.
Reach out your words.                   
Reach out all the tendrils
Of compassion that move, invisibly,        
Where we cannot touch.                         
Promise this world your love-                  
For better or for worse
In sickness and in health,      
So long as we all shall live.
Lynn Ungar 3/11/20
Côn Ñaïi Naïn
Bạn ơi hãy nghĩ lúc này
Như người Do Thái trong ngày Sabbath
Ngày thiêng liêng nhất đời ta
Dừng ngay du lịch, mua và bán buôn
Hãy tập từ bỏ đi luôn
Đừng buộc thế giới theo khuôn ta đòi
Hát hò, ăn tiệc, chạm người
Chỉ người yêu dấu cả đời mà thôi.
Tịnh tâm chánh niệm bạn ơi!
Và khi thân đã tĩnh rồi
Hãy đưa tâm huyết ra ngoài thế gian
Chúng ta gắn bó buộc ràng
Thật kinh dị nhưng mang mang nhiệm màu
Không sao phủ nhận được nào
Ta nhờ vào bạn, bạn nhờ ở ta
Đừng đưa tay, hiến tim vàng
Dâng lời nói phải, giăng hàng tơ xanh
Sợi tơ thương mến mỏng manh
Đến được nơi chốn ta đành chịu thua
Cho đời lời hứa thương yêu
Dù khi sung sướng dù khi nghèo nàn
Dù khi khoẻ mạnh an khang
Dù khi bệnh tật hoành hành xác thân
Suốt đời gắn bó thủy chung
Cho đến hơi thở cuối cùng của nhau
Thúy Messegee phỏng dịch 3/19/20

THÁNG TƯ NẮNG

Đêm thật sâu
và nỗi buồn rất lạ
như buổi chiều
góc phố tình cờ qua
chỗ ngồi quen
Starbucks nắng nhạt nhòa
cà phê đắng
hay tình yêu hóa đắng?

Tháng Tư rớt
trên vai em hờ hững
gió mùa về
rời rạc tiếng phong linh
căn phòng xưa
em về soi bóng mình,
tim lạnh ngắt
hay tình xưa quay quắt?

Tháng Tư nắng
buồn như lòng giấy trắng
trải ngoài hiên
phơi trần trụi ưu phiền
chân qua thềm
không còn bước hồn nhiên
Ngày sắp tắt
có nghe đời héo hắt?

Tháng Tư hết
tháng Tư nào đã chết?
hạnh phúc tàn
sầu thắp nến đi hoang
không còn ai
đêm, bóng tối rất dài.
ngày, nắng rũ
xóa tình ta đã cũ?

Tưởng Dung
(Tháng 4-2009)
THE APRIL OF SUNSHINE

Deep into the night
sorrows intensified.
Earlier, in the afternoon,
I walked by the street corner,
The familiar table at Starbucks Café
was awash with fading sunlight.
Which one turned bitter?
Our romance or the coffee?
April hung heavy
on my fragile shoulders.
susurrous, scattered sounds
carried by trade winds.
My shadows flickered
in our room of yore.
My heart turned cold
or was our old love hot no more?
April with plenty of sunshine,
yet I was full of sorrows.
Outside in the patio
Lay naked my worries.
My steps lost their carefree way.
As the day drew to a close,
hardly did a sound a wilting life convey.
April ended,
which April has just died?
Happiness was gone,
sorrow lit a candle and went for a walk.
Nobody was at home.
Shadows are very long during the night.
Is the day erasing our onetime love with its sunshine?
Translated by Roberto Wissai/NKBá
(April 2, 2012)