LÊ MAI

Thi sĩ Lê Mai sáng tác bài thơ Bây Giờ vào năm 20 tuổi
Một mình

Buổi thứ nhất
Thức dậy một mình
Gối chăn phẳng phiu
Bốn góc mùng vuông vắn
Ta như thiếu nữ đồng trinh
Ngủ qua đêm bình yên
Sau những phập phồng lo sợ
Ba mươi năm ám thị tưởng điều bất trắc
Khi không có người đàn ông trong ngôi nhà rộng trống.

Buổi thứ hai
Thức dậy một mình
Hơi sương se se bên cánh màn lay động
Niềm bất an tan đi
Sự bộn bề tan đi
Căn phòng gọn gàng hơn điều lo lắng
Những đứa con trai thay phiên treo mùng cho mẹ
Buổi sáng đã rời khỏi nhà nhẹ nhàng khép cửa.

Buổi thứ ba
Thức dậy
Âm thanh dòng xe ùa vào phòng giục giã
Di động rung
Xiêm áo gợi sắc màu
Những đốm nắng vàng lên ngạch cửa
Ưu tư như lớp áo ngoài
Vuột ra
Rơi xuống
Có gì đâu mà sợ không có một người cho cuộc đời đến vậy?
Ta cần chốn tựa nương không???
Lê Mai
Giòng đời mênh mang

Có một lần nào đó
Trong đời

                 ta đã yêu
Và một lần nào đó
Lại vu vơ
               giữa chiều.


Câu ru hời thuở nhỏ
Cánh cò lả qua nôi
Chập chờn trong ký nhớ
Lặp ru con
                  nửa đời.


Ta về
          ngang nấm cỏ
Tay buông
                  lửng nụ cười
Ngàn năm sau sương gió
Còn thương ai
                       một thời.
Lê Mai
Thất vọng

Nhặt lời yêu
                    ném vào lòng biển cả
Ta chẳng bao giờ nhận lại gì đã cho
Dòng đời trôi
                     chân bước vẫn phải dò
Lòng biển tựa lòng người muôn sóng lấp.


Chẳng phải một lần
      nên thêm lần nữa vấp
Mặc người phân bua
         múa máy miệng đời
Ta cơn đau thoát nhẹ
         trận cười
Đêm mộng vỡ
                      với tìm chân mộng khác.
Tim chẳng cứng nhưng khối lòng ngạo mạn
(Lúc yếu hèn ta biết chỉ riêng ta)
Quẳng mối tình si bay vèo cơn gió
Hụt hẫng nào,
                     năm tháng cũng phôi pha.


Góp nhặt thời gian
                             Chưa hề chối bỏ
Ta mang theo ký ức cuộc đời
Tất cả trầm thăng
   và ngươi
     từng đã có
Trải sáng trong dưới mặt trời.
Lê Mai
Bài thơ 20 năm

Hai mươi năm viết cho chồng
Mang mang ước mộng như lần đầu yêu
Bốn mươi xuân sắc chưa chiều
Dẫu cho son trẻ ít, nhiều phôi pha
Vui, buồn mưa, nắng đi qua
Tình chung tưởng lắm phen đà nhạt phai
Ngọt, bùi níu giữ hai tay
Lọc đi năm tháng đắng cay về ngàn
Chắt chiu điểm một cung đàn
Để yêu anh với vô vàn yêu con
Vu vơ tình mộng nao còn
Thả dòng thơ chảy vun tròn mai sau
Bước đường còn lắm lao đao
Còn buồn, vui quẩn theo bao ngày thường
Viết cho anh nỗi niềm thương
Vị nhân nghĩa trọng vẫn nương theo đời.
Lê Mai
NHIỀU KHI
KHÔNG MUỐN NÓI GIỌNG NGƯỜI

 
Phải chi không biết tiếng người
Mặc thây thiên hạ khóc-cười giả-chân
Ở trong cuộc sống dương trần
Ngán thay thế sự xoay vần dở-hay!
 
Buồn buồn chán-chán ngây-ngây
Phải chi bỏ được nơi này mà đi
Lên rừng giả thử phải chi
Thà như con khỉ ngồi nhi răng cười
Ôi chao cuộc sống làm người
Cây đa cục đá một đời có hơn?
                                          LÊ MAI

SOMETIMES I DON’T WANT TO
SPEAK IN A HUMAN VOICE

 
I wish I didn’t know the human language, partake,
Ignoring people’s laugh or cry, real or fake!
Within the mundane persons’ pad
I am so tired of life turning good or bad!
 
Sad-sad, bored-bored, naïve;
I wish I could escape, this place to leave.
If only I went to the forest, for example,
Rather sitting like a monkey with his grin sample!
Wow! Human existence:
Be a banyan tree, a stone, lifelong to outdistance!
                                           
Translation by THANH-THANH
TRẦM CA

Khép lại
Những ước tính trong mơ
Em đã lấy bóng hình anh đầy ẩn dụ
Viên sỏi đã lăn quá dài qua khỏi tầm mình bắt được
Không đến cực thịnh cũng phải suy như luật trời muôn Thu.h

Em lại về với em
Với khung trời khép cửa
Tự dành dỗ mình nguôi
Nỗi đau là số phần trên vai không dễ trút
Dẫu thất vọng làm quá tải cho tim.

Thôi một chút non tơ thưở Xuân thì xa trước
Lầm lũi đi thuận hướng thời gian
Em về lại con đường đã rêu phong hoàng tàn rệu rã
Xếp đặt lại đời mình từ dấu không sẵn có
Tẳn mẳn ghi vào lòng xót xa là huệ ngộ Như chưa biết buồn chẳng hiểu nổi vui đâu.

Xoá dấu cuộc tình không còn ngây thơ để trông chờ đoạn cuối
Nơi anh –
rồi những xao động mặt hồ cũng sẽ lắng yên cho những mùa sau thản nhiên mùa mùa lấp tới
Em làm sao viễn vông nuôi giấc mơ phù phiếm bay cao quá chốn mình ngồi
Dù đồng nghĩa tình yêu có là lãng mạn
Và anh và em ta ngạo nghễ vượt thấp hèn.

Có thể có nhau trong thẳm sâu
Nhưng ước mộng hiếm hoi sẽ không cho quanh quẩn
Em gói giá băng qua những bình minh những hoàng hôn
Thả những vạt mây tan thôi tâm vọng động
Dấu vết nào rồi cũng mòn xoá với thời gian
Không hổ thẹn nấp mình sau bức rèm nhân nghĩa


Em cũng đi hết được phần mình.
Một đời này thôi tự hỏi có nhau không?
Khi đã qua thật sự bình yên
Ta qua nhọc nhằn gềnh thác
Cơn bão ngầm lặn xuống đáy dòng sông Vòm sâu ngậm tiếng gầm chỉ sóng dội bờ đưa nhau vào mãi mãi.
Lê Mai
Chợ chiều 30
Viết năm nào… xa lắc

Chiều đi qua năm cuối
Điểm tuổi mình trầm ngâm
Nghe canh tàn rớt vội
Tiếng chuông dài vang ngân.

Mai xuân khoe sắc mới
Có chi lạ lùng không?
Thời gian luôn ẩn mặt
Hiện bất ngờ nếp nhăn.

Ta có lần ngoảnh lại
Nhìn ra cha mẹ già
Mình cũng không trẻ nữa
Tay trần trống mộng qua

Chiều đi trong phố xá
Lòng như phiên chợ tan
Vội một đời buôn bả
Bước về tháng năm hoang
Lê Mai
(Tập Giòng Đời- Xuất bản 1998)
Em đi với tấm tình anh
(Những bài thơ Nói với chồng)

Chưa lần cảm nhận tình thương
Của anh kín đáo, đời thường vẫn trao
Tâm tư lạc một hướng nào
Để sâu năm tháng tiêu hao giận hờn
Vẫn thầm ngỡ rất cô đơn
Chơ vơ đến những nỗi buồn không đâu
Yêu thương không tỏ thành câu
Mà âu yếm ẩn thâm sâu mỗi ngày
Em từng khao khát vòng tay
Mà vòng tay rộng trong tay lúc nào
Em đi với mộng tiêu dao
Lòng nghe thâm trọng đi vào tình anh.
Lê Mai
Viên mãn

                                                 (Những bài thơ Nói với chồng)


Bây giờ em vẫn làm thơ
Như yêu anh tự bao giờ vẫn say
Lẫn trong ngày tháng năm đầy
Có nhau để ngỡ quen đày đọa nhau.


Lạ chưa, ngăn cách thì đau
Góp chung đời lại cho bao muộn phiền
Đôi khi bỗng muốn đi tìm
Như là đánh mất người duyên lỡ nào…


Bây giờ em vẫn chiêm bao
Về thời yêu dấu thuở nào…
                                           xa xưa…
Lê Mai
Hương nhớ

Ngăn tủ cũ
Mười năm về sắp lại
Xương lá bồ đề nhuộm tím rơi ra
Sách vở ướp
tháng năm dài – tuổi dại
Sống một thời thơ mộng
     bướm hoa xa.
Đây” lưu bút ngày xanh “đầy bụi phủ
Lật từng trang chữ chứa chan xưa
Bâng khuâng điểm
                                 bạn còn, bạn mất
… Những người xa vắng…
         đã về chưa?


Nghe như vẳng tiếng cười vang đâu đó…
Áo trắng dung dăng từng buổi tựu trường
Góc quán nhỏ ly chè xanh tuổi nhỏ
Chéo áo dài, ai buộc dính… yêu thương.


Ôi kỷ niệm
                  mang mang đầy nỗi nhớ
Chất ngất lòng
                         ngăn tủ của ta ơi!
Mười năm nữa
  và sau mười năm nữa
Tóc bạc đầu
                     Thương nhớ mãi khôn nguôi.
Lê Mai
Ngộ nhận

Ừ thì vậy
Xem như mình sốc
Cú sốc nào giống cú sốc nao…
Giữa dòng đời dẫu có hao hao
Cũng lặp lại y như là mới.

Ừ thì vậy
Những ngày mai tới
Sẽ chơ vơ chống chọi một mình
Yêu vẫn là cung điệu lặng thinh
Cuộc tranh đấu
Giữa tình và lý trí.

Ừ thì vậy
Một góc nhìn tuyệt mỹ
Trái tim rung
Nỗi cảm nhận rung hòa.


Trong tình riêng của chỉ hai ta
Đã thống thiết
Hóa bài thơ dang dở.

Ừ thì vậy
Thời gian đi muôn thủa
Ngõ rẽ nào chọn lựa
Cũng xót xa

Dừng đi lòng
Lý trí của ta
Những trói buộc đời thường đã có.

Ừ thì vậy
Tình đành như chẳng ngỏ
Ngộ nhận rồi
Mảnh nửa ấy chia ra.

Vẫn sống thôi
Quên
Nhớ
mãi sau già
Thơ còn lại dệt ý lòng đã chắp.

Ừ thì vậy
Xem như mình sốc
Cú sốc nào giống cú sốc nao.
Lê Mai
Hạnh phúc

Có một buổi mỡ trào sôi quá độ
Lửa bùng lên – em hốt hoảng kêu anh
Đôi bàn tay rắn rỏi kẹp chắc vành
Nâng khéo léo nhẹ nhàng nồi lửa bỏng.

Lửa đã tắt – mà sao nghe má nóng
Nhận ra thầm – mình yếu ớt, mỏng manh
Giữa đời này nếu trơ trọi, không anh
Chao hụt hẫng – em chưa lần biết nghĩ.

Bên cuộc sống cùng anh – đời bình dị
Ngày mỗi ngày yên thắm lướt mau qua
Em mơ màng muôn bóng sắc xa xa…
Hồn ảo tưởng xoay quên điều đang có.

Ôi hạnh phúc là những gì nho nhỏ
Buổi cơm chiều san sẻ bát canh rau
Mà em tìm ngớ ngẩn ở đâu đâu
Đây mái ấm – giọng cười con thơ trẻ…

Xin mỗi ngày tâm hồn đều như thế
Cho nguôi quên bao xốc nổi trong đời
Lòng bình yên em có được anh rồi
Tim hạnh phúc nhận ra trời an ổn.
Lê Mai
Tiễn
Lòng chết chìm ngôn ngữ
Níu cung đàn pha nhanh
Cười thôi người viễn xứ
Âm trầm nối âm thanh.

Ta xé ngàn câu hát
Buộc lên trời đưa anh
Sợi xưa bay bát ngát
Sợi giờ trôi mong manh.

Sợi nào khơi sống lại
Tháng năm dài phiêu hoang
Tím lưng chiều tê tái
Dấu chân đời đa đoan.

Thôi người đi muôn dặm
Lạc mãi bờ trăm năm
Tiễn rồi – tim đăm đắm
Về – buồn không – buồn không?
Lê Mai
Hoa đá




Có một loài hoa nhỏ
Âm thầm trên đá khô
Uống giọt sương đêm nở
Tím lưng sườn nhấp nhô.

Tim tím nhỏ không tên
Ai đặt hoa thạch thảo
Loài hoa đá chênh vênh
Lung linh như huyền ảo.

Hoa âm thầm tím lạ
Uống sương núi đêm đêm
Hờ hững bao người qua
Không lời xin
                   – đừng quên…
Lê Mai
Mất ngủ

Đêm ru mình ngủ – hoài công
Đếm trăm con số xoay vòng
Một ngàn nhẩm đến hai ngàn
Chập chờn – giấc vẫn là không.

À ơi – đêm sâu giấc mỏng
Ngủ đi mình lại tự ru
Làm sao tay che ngày rỗng
Hiểu thầm thân xác phù du.

Ngủ đi – đời bao nhiêu giấc
Lẫn theo mấy khuyết, mấy tròn
Đâu chốn bình yên chưa mất?
Tuổi đi qua – ước mộng còn…

Từng đêm đêm ru mình ngủ
Mắt chong chong điểm buồn vui
Ngày mai ưu tư mới, cũ
Thời gian đều nhịp – dòng xuôi.
Lê Mai
Viết từ chuyến đi Tuy Hòa


Những chuyến đi xa, lạ nhà, mất ngủ
Mắt chong về một điểm xa xôi
Nửa muốn rong hoang khắp mọi nẻo đời
Nửa lẩn quẩn mái nhà, con thơ trẻ.

Trong trí tưởng thôi đã là không dễ
Dẫu đơn thuần bè bạn với thi ca
Nỗi buộc ràng ta không thoát được ta
Thành bể khổ trầm luân trong số phận.

Đi tưởng khuây, càng thêm vướng bận
Buột ra lời càng bức bối thêm
Xin lỗi người, nếu được giấc ru êm…
Lòng ước thế, nhưng xoay lưng vội vã.

Rồi mai thôi, ta chia tay mỗi ngả
Bao con người vừa gặp gỡ hôm qua
Ta quay về quen thuộc lối đời ta
Thêm nỗi nhớ Tuy Hòa – đêm núi Nhạn…
Lê Mai
Mất
Sẽ gọi nghìn lần
Tình ơi trở lại
Tim sượng sần câm
Không còn thơ dại

Rồi sẽ vạn lần
Quên đi vụng lỡ
Tha thứ cho anh
Màu tim nát vỡ
Rồi triệu triệu lần
Quên đi vẫn nhớ
Vết răn đá hằn
Tuổi đâu còn nữa

Dẫu tỉ tỉ lần
Gọi tình ơi mãi
Đời từng bước chân
Đi không trở lại!
Lê Mai
Lấp vui lên khoé mắt này
Chỉ tôi mới biết vơi đầy cuộc tôi
Người tri âm gặp gỡ rồi
Có ai vác nổi phận đời ai không?
Bóng mình là giả-dưới chân

Trên mắt giả
Bờ môi giả
Nụ hôn giả
Mối tình cũng giả
Chỉ nỗi đau là thật
Lúc chia tan.

Người diễn tả đường cong
Độ xuân thì mười lăm, mười bảy
Tơ áo lụa gió lùa xa lắc
Thuở ấy
Bây giờ
Tận trăm năm

Đời người giả
Những vàng trăng cũng giả
Vướng vất về giả cả chiêm bao
Vai đã so, ngực gập
Tóc chiều
Lấy chi tặng ngày hoàng hoa cũ

Thanh tân chuốt lại
Tay còn thon
Gầy quá thủy chung
Trần gian giả
Phong ba từng giả
Cả bóng mình là giả dưới chân

Vẫn đến đi niềm tin sẽ nhận
Dẫu lá vàng trên cây
Và gió
Phút nắng dài
Tâm tư khát ấm
Đối dáng người để thật dung nhan

Nồng nhiệt giả
Tinh khôi giả
Ngôn từ cũng giả
Khép mắt che buồn chất ngang ngang.
Lê Mai
Tình cờ trước cổng trường xưa
 
Ngang trường chẳng nhớ là trường
Bỗng dưng tiếng trống giữa đường vang vang
Giật mình trước cổng vôi vàng
Phất phơ áo trắng đôi hàng bay bay
 
Ngày xưa ta học trường này
Tóc thề vai nhỏ thơ ngây má hồng
Bạn bè trường lớp nhớ không?
Cây bàng già đứng cuối sân gọi mùa…
 
Mỗi năm một tuổi về qua
Tóc thầy cô bạc cho ta lớn dần…
Bục xưa bảng cũ bâng khuâng
Còn nghe bụi phấn bay trong chiều tà
 
Con ve cánh phượng rồi xa
Trang lưu bút tím mực pha một thời
Bao năm cơm áo ta ơi!
Lãng quên đi có góc trời bình yên
 
Bao nhiêu kỷ niệm hồn nhiên
Âm vang tiếng trống dịu êm quay về.  
 
                                  Lê Mai
Thơ Chuyển Ngữ của LÊ MAI
THỜI GIAN         
 
Gỡ từng lớp sương mù          
Đã dày che kỷ niệm                      
Trận lá đổ đầu thu                 
Dấu chân xưa biền biệt..       
 
Lạ những chồi cỏ non           
Gió đi buồn không xiết         
Tay cặp vở nào còn…           
Ngẩn ngơ cành xuân biếc.       
 
Tình một thuở trẻ con           
Ta một thời đánh mất            
Sỏi đau trên lối mòn             
Người qua rồi xa khuất.        
 
Sao biển ngát ngàn non         
Môi nhòe lệch vết son           
Hạt muối sương rơi mặn       
Tê giọt đời lỡ đắng.       
 
Chong đèn hờ ru con             
Ru mây lời ru trắng       
Tóc ngả bóng hoàng hôn       
Tìm nguôi quên thầm lặng.     
                      LÊ MAI    
           TIME
 
I freed myself from each curtain of fog
That had covered souvenirs so thickly.
The early fall’s fall of leaves in the bog,
And old footprints also gone so quickly.
 
Strange were grass buds in their prime;
The wind passed, left sadness anyhow.
No longer the notebooks-in-hands time
But astounded one young spring bough.
 
The childish love of that green period
Which was only once and I had it lost.
The worn path hurt by pebbles myriad:
That wight being absent at such a cost.
 
Stars over sea resembled montanes tiny;
My lipstick blurred, scalene like a stain.
The dew drops fell, I tasted them briny:
Tongue stiff, bitter life wrongly to gain.
 
Lamp on while lulling my child to sleep,
Void lullaby to clouds as empty breeze,
As hair changes color to dusk to sweep
I silently try to seek oblivion and ease.
Translation by Thanh Thanh 
Chọn Lựa     
 
Không phải là điều dự cảm vu vơ       
Tôi biết tôi chỉ là cọng cỏ                   
Một cọng cỏ muốn làm cọng cỏ mượt
Vươn mình khỏi xác xơ                      
 
Tôi biết tôi không là ảo tưởng             
Với những điều có thể có trong tay     
Nhưng vẫn thường tình bao ước muốn         
Trăm lẽ buộc ràng không chắp cánh bay       
 
Với những cuộc đầy – đã không đầy  
Đến đầu tiên mà vẫn muộn                 
Ngỡ đã có lại mất ngay             
Cọng cỏ tôi – không xa chiều gió cuốn         
 
Tôi từng lấp lánh cùng sương                       
Từng tan trước ban mai rực rỡ                      
Tôi biết tôi có thể tỏa hương                         
Một quầng hương bé nhỏ                              
 
Thuộc một phương nho nhỏ                         
Hoặc có nhiều phương để chọn lựa               
Nhưng suốt đời tôi không là cọng cỏ lan man         
Ngã nghiêng quanh tứ bề dang dở.                         
 
LÊ MAI
  My Choice
 
I know – it is not a vague after-sensation,
That I am only a blade of grass in formation,
A weed stem that wants to be shining
Rising up in order not to be pining.
 
I am aware I am not under an illusion
That those things I may own in profusion,
But still as usual so many wishes I look for
Yoked by thousand causes cannot soar.
 
With the fulfilments – they were not full;
The first-come was still late, down to pull;
Thought to have gained but immediately lost;
Grass, me – not far from the whirl to my cost.
 
I have times been winking together with dew
Which dissolved as morning glowed through.
I realize I might spread to emit perfume,
A waft of fragrance in a modest room
 
Under a certain humble circumstance
Or in multiple ways to choose by chance,
But in all my life I am not a discursive grass
Wavering around in an incomplete class.
 
Translation by THANH THANH
Dĩ Vãng
 
Có một dạo làm thơ
Vẽ vời và hát, múa
Tưởng đời đẹp như mơ
Mộng tròn như ước muốn
 
Trái chưa chín thời xanh
Trách mình khờ vội cắn
Quả chin có loại chua
Giận đời sinh gì lắm!
 
Ngẫm lại nỗi phong trần
Chai lòng thơ ca hết
Thực tại cõi thế nhân
Tim lạnh lùng, mộng chết!
 
Tìm về hương phấn cũ
Lạ lùng ta hay ai?
Có thời xưa con gái
Đi qua một bước dài!  

                        Lê Mai
 The Old Times
   
There had been once I wrote rhymes,
Painted pictures, sang songs, & danced oftentimes.
I thought that life was as beautiful as dreams,
Imagination so whole like aspired beams.
 
The fruit being not ripe in its rawness unfit,
I blamed myself for being naïve to hurriedly bite it.
Even certain species though ripe but still sour,
I held it against life for creating so many sorts dour.
 
In pondering on the ups and downs,
My heart grew callous, liquidating poetic grounds.
Reality was a human world, dusty space,
Soul cold, all visions succumbed bad, base.
 
Now that I try to search back for my green grace,
How strange! Is it myself or another’s face?
Oh, I did have in the past a fine maiden existence; 
However, it has stridden over such a long distance.
 
Translation by THANH THANH
 KHÚC SÔNG CẦU

Khúc Sông Cầu! Khúc Sông Cầu!
Ta về kiểm lại mối sầu ngày xưa   
Vẫn cao cao những thân dừa
Phất phơ ngọn vẫy như vừa nhận ra      
 
Ừ, người năm cũ là ta                   
Cảnh quen còn nhớ, người xa quên người
Mấy mùa lũ bến lở, bồi         
Vẫn trơ lối cát giữa trời hoàng hôn
 
Trên cầu – ta, khách qua đường
Khuất vườn–dưới ấy mái trường ngày xưa
Người xin chuyển phố, được chưa?      
Có còn gõ thước bẹ dừa quanh quanh   
 
Bây giờ điểm lượt danh thành              
Sớm không hay lại để dành mai sau      
Trắng tay, ta chẳng gì đâu                    
Vẫn lơ ngơ tựa buổi đầu gặp ai             
 
Con sông mùa cạn vẫn dài                   
Chẳng trôi đi, nỗi u hoài mênh mông    
                                      
LÊ MAI

 
  OVER SÔNG CẦU

There’s Sông Cầu! That span of bridge yonder
Brings me back on the past sorrow to ponder.
The coconut trees being still tall in their row
As if recognizing me, waggle to wave hello.
 
Yes, the old years’ one is myself here, acumen.
Sights still remember, human off forgets human.
With one side fell in, the other extended, the river
Still keeps a lonely sand path in dusk to deliver.
 
Over the bridge here, now is a passer-by so cool;
Down there hidden by the garden the old school.
Transfer request was approved or broke down
To continue feruling with coconut ocreas around?
 
Now that the exam has been passed, laurels won,
Does it soon or again reserves for a future to shun?
With empty hands, I have been and have nothing,
Still confused like the first time I met that being.
 
The river in shallow seasons still remains long;
Stagnant, my immense sadness stays a torch-song.

Translation by  THANH-THANH
TÔI RAO BÁN NGẬM NGÙI
 
Cho tôi lại chút dại khờ
Như xưa
Yêu – chẳng biết ngờ vực chi
Khôn ngoan giờ
Để làm gì?
Cho tim ngần ngại hết thì xuân trong

Cho tôi lại chút mềm lòng
Bâng khuâng nét mắt mơ vòng tay ngoan
Bây giờ hơn thiệt tính toan
Thời gian đi mất
Tôi tròn cô đơn.

Cho tôi lại chút dỗi hờn
Vu vơ mộng mị
Mau buồn
Mau khuây
Tôi rao bán ngậm ngùi này
Có ai cũng tiếc xót đầy như tôi?
 
                                   LÊ MAI
I AM CRYING MY COMPASSION
 
Give me back a bit of nature naïve
Like love in the past in chime
Without having thru the path to weave.
Wisdom at present is for what
If not for my heart
To hesitate, waste the spring prime.
 
Give me back a bit of soul supple
With musing eyes dreaming of arms duple.
Better than now to calculate loss and gain
While time life would drain
And solely solitary I would remain.
 
Give me back a bit of self sulky,
Aimless, dreamy,
Quick to displease [to be sad]
But also quick to appease [to be glad].
I am crying this of my compassion;
Does anyone feel rue after my fashion?
 
Translation by THANH-THANH