![]() BÀ MẸ VIỆT ĐOÀN TỤ CÙNG CON Ở ARLINGTON! (LVH) (Truyện ngắn dựa trên một câu chuyện có thật! Bà Nguyễn Thị Kim Hoàn có một con trai duy nhất. Lớn lên, em Lê Ngọc Bình gia nhập Thủy quân Lục chiến Hoa Kỳ, Năm nào, đúng vào dịp lễ Vua Lan, Mẹ & Con, lại có cuộc đoàn tụ Nghĩa trang Quốc gia Arlington! Năm nay hơi khác! tại sao? Xin bước vào truyện ngắn tràn đầy tình Mẹ & Con, Tình Đồng Đội dưới đây:) ![]() ![]() ![]() (Hình: Mẹ Nguyễn Thị Kim Hoàn, hội ngộ cùng con trai, tại nghĩa trang! Hình tang lễ và chân dung Lê Ngọc Bình) -Máy bay đã cất cánh từ San Jose, nơi thành phố có Cộng Đồng Việt Nam lớn nhất nước Mỹ, vừa ổn định độ cao. Ngoài cửa sổ, những đám mây trắng trải dài như những cánh đồng bông gòn, mênh mông bồng bềnh, như chốn thiên thai. Bà Kim Hoàn lặng lẽ mở chiếc ví cũ đã sờn mép. Trong ví chỉ có vài tờ tiền chẵn, gấp ngay ngắn và một tấm ảnh mầu đã ngả màu. Hình ảnh người thanh niên oai phong, thế nghiêm trong quân phục Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ đang mỉm cười. Bà khẽ nhẹ nhàng vuốt nhẹ lên tấm hình, nói thầm: “Má sắp đến thăm con rồi!” Năm nào cũng vậy. Cứ đến mùa Vu Lan, bà đều xin nghỉ vài ngày ở tiệm nail San Jose, đáp chuyến bay sang Thủ đô Washington D.C. Không ai rủ. Cũng không ai tiễn. Chỉ một chiếc vali nhỏ, vài bộ quần áo, ít trái cây khô, bó nhang và tấm hình đứa con trai. ******* Khoảng hơn một giờ sau, trên loa, cô tiếp viên hàng không thông báo chuẩn bị phục vụ bữa trưa. Phía sau khoang máy bay có gần hai chục quân nhân trẻ, có lẽ vì không đủ quân số, nên đã dùng máy bay dân sự để di chuyển quân. “Đứa nào, đứa nấy”, cũng còn rất trẻ! mặt búng ra sữa! Có cậu khuôn mặt còn đầy mụn! Có cậu vừa ngồi xuống đã ngủ gục. Có cô gái lính ôm chiếc ba lô cũ kỹ, còn đính đất bùn! Khi xe thức ăn đi đến, nhiều người nhìn, rồi chỉ cười: — Không, cảm ơn. — Tôi chỉ xin ly nước. — Cho tôi chút cà phê thôi. Một tiếp viên đi ngang, nhỏ giọng với đồng nghiệp: — Chắc mấy em ấy thấy tiếc tiền. Một suất ăn trên máy bay trên hai chục đô, đâu có ít! Đối với người đi lính trẻ, đồng lương chưa nhiều, đó lại không phải khoản chi nhỏ! Bà Kim Hoàn lặng lẽ quan sát. Bà nhớ… Ngày xưa, Bình cũng ở tuổi ấy. Khi được huấn luyện ở quân trường xa. Có lần gọi điện về chỉ nói: “Mẹ đừng gửi tiền cho con nữa. Ở đây bánh mì kẹp được ăn no…không tốn tiền!” Đời lính nơi nào cũng thế! Nghĩ vậy, mắt bà cay xè! Rồi bà gọi cô tiếp viên lại. — Cô ơi… — Dạ? Bà lấy xấp tiền trong ví ra. — Phiền cô… nhưng xin đừng nói với ai biết. — Dạ? — Tôi muốn mời tất cả mấy cháu lính phía trong máy bay này, ăn một…bữa trưa! Cô tiếp viên sững người. — Tất cả? Bà gật đầu. — Có rượu vang, thì cho xin mỗi cháu một ly nhỏ. — Hôm nay, nhìn chắc các cháu di chuyển cũng đã mệt! Tiếp viên nhìn bà hồi lâu. — Bà chắc chứ? — Chắc. — Nhưng số tiền… —…Cám ơn! Bà đưa đủ rồi! Cô tiếp viên cầm tiền, nhìn bà mà đôi mắt ướt đỏ hoe! Ít phút sau… Những khay thức ăn nóng được mang tới. Đám lính trẻ nhìn nhau ngạc nhiên. — Có ai trả nhầm không? — Chúng tôi đâu đặt. Tiếp viên cười: — Hôm nay có một vị khách Việt đặc biệt trên máy bay này, muốn mời tất cả các Bạn! Cả khoang máy bay xôn xao. Một cậu đứng dậy: — Ai vậy? Tiếp viên chỉ mỉm cười. — Bí mật. ****** Ăn xong. Một nhóm lính nhất quyết đi tìm ân nhân. Họ đi từng hàng ghế. Cuối cùng dừng trước một phụ nữ Á Đông nhỏ bé. — Thưa bà… — Bà có phải… Bà cười hiền. — Phải. Một cậu lính gần như nghẹn lời. — Sao bà lại làm vậy? Bà chỉ đáp rất nhẹ: — Vì các con mặc quân phục! nhất là trong Binh chủng Thủy Quân Lục Chiến! Không khí bỗng im lặng. Một cô gái hỏi: — Bà có người thân trong quân đội? Bà mở chiếc ví. Lấy tấm ảnh cũ. — Nó là con trai tôi! Một Hạ Sĩ Thủy Quân Lục Chiến! Mọi người chuyền tay nhau xem tấm hình. Một người đọc thành tiếng: “Hạ sĩ Lê Ngọc Bình!” — Anh ấy đâu rồi, thưa bà? Bà nhìn ra cửa sổ. Rất lâu. Rồi khẽ nói: — Đang chờ tôi… …ở…Arlington! Không ai hiểu. Một cậu hỏi nhỏ: — Anh ấy đóng quân ở đó? Bà lắc đầu. — Không… Con tôi nằm ở Nghĩa trang Quốc gia Arlington! “Nó” hy sinh ở chiến trường Iraq, hơn hai mươi năm trước. Cả khoang máy bay bỗng lặng im như tờ! Một cô gái lính chợt ôm mặt bật khóc. Một chàng trai cúi đầu rất lâu. Không ai còn biết phải nói gì. ****** Hơn 4 tiếng đồng hồ, rồi máy bay hạ cánh. Những người lính cứ nghĩ câu chuyện kết thúc ở đó. Nhưng khi bà Kim Hoàn bước ra khu nhận hành lý, phía sau bỗng vang lên: — Ma’am! Thưa bà! Bà quay lại, ngạc nhiên. Toàn bộ đoàn quân nhân đứng ngay ngắn thành hai hàng. Người chỉ huy bước tới. — Nếu bà đồng ý… — Hôm nay cho phép chúng tôi được đưa bà đến gặp con trai. Bà ngỡ ngàng. — Các cháu… không cần mất công như thế! — Đó là điều chúng tôi phải làm, tất cả muốn làm!_ ****** ![]() Buổi chiều hôm đó. Nghĩa trang Quốc gia Arlington. Những hàng bia trắng chạy dài đến tận chân trời. Gió tháng Tám thổi nhè nhẹ. Bà Kim Hoàn chậm chạp bước đến ngôi mộ quen thuộc. Bà đặt bó hoa xuống. Cẩn thận lau từng hạt bụi trên bia đá. Khẽ nói: — Má đến rồi đây… rồi!…con! Đúng lúc ấy… Tiếng hô vang lên dõng dạc. “Attention!” Tất cả chú ý! Hai mươi quân nhân trẻ đứng thành đội hình. Người chỉ huy ra lệnh. Tất cả cùng kính cẩn đưa tay chào, hàng ngũ thẳng tắp! Một người lính mang vòng hoa tiến lên. Một người khác cúi đầu đọc lời tưởng niệm, còn có cả tiếng kèn!…vang vọng cuộn bay vào chiều gió! Không ai bảo ai. Tất cả đều đứng nghiêm như đang tiễn biệt một chiến hữu vừa nằm xuống hôm qua! Nước mắt bà Kim Hoàn không thể kìm, cứ lăn dài trên gò má! Suốt hơn hai mươi năm. Đây là lần đầu tiên, bà không còn đứng một mình trước mộ con! chung quanh “nó” còn có đồng đội! ****** ![]() Lễ xong. Một chàng lính trẻ tiến lại. Giọng nghẹn ngào. — Thưa bác… Nếu ngày nào đó… Con cũng nằm xuống… Con mong mẹ con cũng gặp được những người như bác. Bà nắm chặt tay cậu. — Không! Không được! Má chỉ mong… Các con, sau đời lính, đều bình an trở về với mẹ mình! ****** Chiều xuống dần. Ánh nắng cuối ngày phủ vàng óng ánh, trên những hàng bia trắng. Gió khẽ lay lá cờ nhỏ cắm trước mộ. Bà Kim Hoàn vuốt nhẹ trên tấm bia. Khẽ hôn lên dòng tên con trai. Nhưng lần này… Sau lưng bà không còn là khoảng lặng. Có gần hai mươi người lính trẻ, vẫn đứng nghiêm trang như tượng đá, lồng lộng trong gió chiều. Họ không cùng huyết thống. Không cùng màu da. Không cùng nơi sinh. Nhưng họ cùng gọi người nằm dưới bia đá ấy bằng một tiếng gọi rất thiêng liêng: Tình Chiến Hữu! Và người mẹ Việt Nam năm ấy hiểu rằng… Con trai mình chưa bao giờ cô độc. Ở Arlington, con vẫn còn đồng đội! và khắp nơi! Và trong mùa Vu Lan ấy, cuộc đoàn tụ của hai mẹ con đã có thêm một gia đình mới! Như tình ruột thịt, như trong câu hát: “Cho tôi xin một mộ phần, bên ngàn Chiến Hữu của tôi!” (LVH Mùa Vu Lan 2026) |





