Bất Ngờ-Diễm Châu (Cát Ðơn Sa)


Bất Ngờ
Diễm Châu (CátÐơnSa)
 
Phương xách cái túi đi xuống xe Bus theo những người phía trước. Nàng là người rời xe cuối cùng. Lòng dạ Phương hoang mang, lo sợ trước sự to lớn, tráng lệ của thành phố ngay trước mắt.
Las Vegas, kinh đô cờ bạc, ăn chơi mà biết bao nhiêu tỷ người trên thế giới mơ ước được đặt chân đến 1 lần cho biết! Bây giờ thì Phương có mặt tại đây, trong bơ vơ cô thế.
Loay hoay mãi rồi cuối cùng Phương cũng lôi ra được cái địa chỉ duy nhất để cho nàng bám víu trong lúc ở thành phố nầy.
– Xuống xe Bus, leo lên một chiếc tắc xi, đưa cái địa chỉ cho người tài xế, là họ chở ngay đến nhà chị. Nhớ phải có trong túi những tờ hai chục hay tờ năm, tờ mười cho dễ xử dụng. Từ chỗ bến xe đến nhà chị chắc khoảng dưới hai mươi đô la… hơi mắc nhưng em không biết cách lấy xe Bus đâu, thôi thì cứ chịu tốn kém 1 lần đầu đi, cho chắc ăn không lạc đường.
– Dạ được, cám ơn chị Kim.
Mấy tờ năm đồng Phương đã có sẵn trong túi. Kiếm một chiếc tắc xi, Phương chui vào, đưa cho lão ta tờ giấy ghi địa chỉ.
Ông tắc xi cười nhìn Phương nói cái gì đó mà nàng không hiểu! Đành cười trừ thôi! Nói thêm vài câu thấy Phương cứ cười, ông tài xế cũng đoán ra được là khách không biết nói tiếng Mỹ, nên im lặng lái xe, không hỏi nữa.
Xe chạy không lâu, cuối cùng ngừng lại trước một ngôi nhà bình thường chẳng lớn mà cũng không mới. Tiền xe hết mười tám đô. Phương hơi thoải mái khi nhìn ngôi nhà cũ trước mắt. Có lẽ những gì cũ kỹ hợp với bản chất của Phương hơn là sự hào nhoáng bên ngoài!
Lão tài xế lại hỏi thêm một câu, Phương đoán là lão hỏi nàng đúng cái địa chỉ nầy. Gật đầu đại cho lão lái xe đi, Phương mới chậm chậm tới trước cổng.
Đây là một ngôi nhà không có gì đặc biệt! À có, ngoài sân, trước cửa có treo một cái phong linh lớn bằng gỗ, sơn màu tím than khá đẹp. Làn gió nhẹ tháng qua khiến những tiếng lọc cộc của thanh tre đánh vào nhau, phát ra tiếng kêu nhè nhẹ, vui vui.
Đứng trên thêm nhà, Phương không thấy chị Kim trồng bất cứ cây rau nào trong đám đất dưới kia.
– “Không biết ở đây họ có ăn đồ Việt Nam?”
Phương nhìn thấy cái nút chuông ở gần cửa, nàng đua tay nhấn mạnh. Trong nhà vang lên  tiếng chuông ngân, một lát sau có tiếng mở khóa:
– A, Phương, đến rồi đó hả?
– Dạ… Chào chị Kim, chị khỏe không? Em mới tới sáng nay.
– Vào nhà đi… không ai ở nhà ngoài chị và bé Tony. Em đưa đồ vào đây.
Phương nghĩ chị Kim sẽ chỉ cho nàng một căn phòng nào đó, nhưng không, chị đắt Phương đi xuyên qua bếp, rồi chỉ căn phòng trống chẳng có cửa nẻo cũng như đồ đạc gì ở phía sau:
– Em ở tạm đây… chỗ nầy ít ai vào.
Phương buột miệng:
– Có giường không chị?
– Không có, nhưng chút nữa em phụ chị rinh cái ghế sofa ở phòng ăn vào đây, ban đêm mở ra thành cái giường để ngủ.
– Dạ…
Thôi thế cũng được. Có chỗ ở với một người khố rách áo ôm như Phương là đủ rồi, mơ chi đến tiện nghi, vật chất!
                                                            o o o
Phương không phải là bạn chị Kim, mà chỉ mới quen chị đây. Nghe Phương kể là muốn đi tìm thân nhân, chị Kim ở Las Vegas nhận giúp Phương khi nàng đến đó. Câu chuyện không dài dòng lắm, bắt đầu từ khi Phương lấy chồng Việt Kiều qua Mỹ.
Người Phương lấy là một ông già hơn Phương ba chục tuổi! Lão Tám Ngô năm nay sáu mươi tám, còn Phương ba mươi tám.
Khi lão Tám về Việt Nam để “trả thù dân… mình”, thì gặp Phương và phải lòng người đẹp ngay tức khắc. Lão Tám ăn tiền hưu, nên chi tiêu rất kỹ, tính từng đồng. Nhưng dù lão có tiêu kiểu gì, thì đối với bênViệt Nam, cũng là người Việt Kiều có tiền, hơn những kẻ nghèo khổ khác trong nước!
Phương là con gái tỉnh lẽ, được học hết bậc trung học, đi làm mướn buôn bán không đủ sống! Cũng là một người con gái ao ước có chồng Việt Kiều cho đỡ cực tấm thân và gia đình được nhờ cậy! Nhưng chờ hoài chờ mãi mà chẳng thấy có Việt Kiều nào ngó đến, qua cả tuổi xuân…
May thay, sau cùng Phương gặp được lão Tám. Lão tuy bề ngoài chẳng có gì hấp dẫn, nhìn có thể nói là còn chán chết được! Nhưng lão có cái mác Việt Kiều! Những đồng đô la xanh lá cây lấp ló trong bóp của lão, cũng khá hấp dẫn những người con gái trong tiệm buôn, những khi lão ghé vào mua bao thuốc lá hay các thứ lặt vặt khác.
Lão thấy Phương hay hay, hơn mấy cô “bà chằng” trong tiệm. Lúc nào lão cũng thấy Phương cười hiền, ít nói nên lão thích. Lão nghĩ rằng kiếm cô nào ít nói thì tốt hơn là nói nhiều! Vì thế, sau một thời gian quà cáp cho Phương, những món quà rẻ tiền, Phương đã vui mừng “đồng ý” khi lão ngõ lời muốn lấy nàng làm vợ, đưa về Mỹ!
Ôi, đi Mỹ. Phương có thể kiếm tiền để gởi về giúp cho cha mẹ và các em dễ dàng hơn mọi nơi. Nghe nói qua đó làm “neo”, mỗi tháng có cả năm ngàn đô la. Dù nghĩ như vậy, nhưng Phương cũng không dám bàn trước với lão Tám, sợ lão phật lòng đổi ý không lấy Phương nữa. Nói tóm lại là Phương sợ đủ thứ, không bao giờ đòi hỏi một thứ gì, sợ lão nghĩ lại thì khốn.
Chung quanh Phương, những đứa con gái nheo nhẻo thiếu gì! Chúng không già như Phương, lại đẹp hơn và khiêu gợi đàn ông tài tình! Rủi lão Tám thấy nàng nhiều chuyện quá, đổi ý lấy đứa khác thì vuột mất con mồi mà nàng chờ đợi, tìm kiếm lâu nay!
Vì thế, khi qua Mỹ, được đàng chân lân đàng đầu. Thấy Phương ngơ ngơ ngác ngác, lão được thể làm tới, ra điều ta đây hiểu biết, quyền hành, cấm cản Phương đủ thứ! Thứ nhất là không cho đi đâu, hai nữa là chỉ được ở nhà nấu cơm, dọn đẹp và phục vụ cho lão.
Phương cần tiền, mà lương hưu nghe lão than không được bao nhiêu! Thực ra thì Phương có bao giờ được nhìn thấy cái check lãnh tiền nó như thế nào đâu! Nhưng nhờ kế bên nhà có bác Hoa, nghe bác ấy kể cho biết thứ nầy thứ nọ, Phương mới hiểu ra đôi chút!
Lão Tám thường ngày, vừa mới sáng sớm là lão thức dậy, mặc thêm cái áo đi ngay ra quán cà phê đầu phố ngồi đó, cùng dăm ông bạn già ra sức mà nói tin tức, phóng sự, chuyện dài chuyện ngắn… sau đó , khoảng mười một giờ về nhà, leo lên giường đánh một giấc tới gần giờ cơm thức dậy.
Ăn trưa xong thì vặn phim bộ ra coi cho đến giờ cơm chiều. Lại ăn và sau đó, trong lúc Phương đang lau chùi bếp núc thì lão đi ngủ sớm, như kiểu gà lên chuồng! cho đến năm giờ sáng thức dậy, mò mẫn, sờ soạng phá phách cô vợ mới trong lúc cô đang ngủ say! Điều nầy làm cho Phương rất ghét!
Một tuần Phương được lão dẫn cho đi chợ một lần. Hai vợ chồng đi bằng xe Bus, ì ạch kéo theo chiếc xe đựng đồ… vì lão chưa hề biết lái xe! Điều nầy khi biết được Phương rất chán! Vậy mà ở Việt Nam, có lần Phương ước muốn khi qua tới Mỹ, sẽ đứng đầu chiếc xe mà chụp hình gởi về cho mấy đứa bạn xem!
–           Muốn chụp thì kiếm cái xe nào đẹp đứng vào chụp là được rồi! Có khó gì đâu!
Thì ra là vậy. Thảo nào lúc trước, Phương thấy lão Tám khoe hình lão đứng gần một cái xe bóng lộn, nàng lại tưởng đó là xe của lão ở bên Mỹ!
Mỗi lần ra chợ, lão Tám thường đi bên cạnh Phương hướng dẫn về thức ăn… cố tình khen những món như hũ chao ngon, chai nước tương tuyệt vời, hũ mắm ruốc ăn quên chết! toàn là ba cái món chết tiệt mà Phương rất ghét! Vì ở Việt Nam ăn toàn là mắm muối, nàng đã quá chán rồi!
Khi trả tiền, mua đồ ăn cả tuần cho hai người mà có hai ba chục bạc! Miếng thịt heo mua về được cắt ra nhiều phần, ướp sẵn để xào với đủ thứ rau cho đỡ tốn!
Từ ngày qua Mỹ, Phương không có lấy một đồng lận lưng. Lão Tám tính hết rồi, cho tiền Phương thì hụt tiền lão! Lại nữa, có tiền lão sợ nàng sẽ tiêu bậy bạ, làm chuyện bậy bạ! Tốt hơn hết là không cho cắc nào. Muốn tiêu gì, phải trình cho lão rõ! Mua những thứ cần thiết, lặt vặt của phụ nữ thì đi chung, lão trả tiền.
Một vài lần, Phương xin lão một trăm đô gởi về giúp gia đình, vì đi đã ba tháng mà chưa gởi về nhà đồng nào! Đã xin không được, mà Phương còn bị lão Tám chửi cho nát nước! Từ đó, cứ mỗi lần ăn cơm là lão lại đưa những điều giáo dục ra dạy vợ! Làm như  mình ăn ở nhân đức lắm!
Đời sống túng quẫn như thế, nên mỗi trưa, sau khi ăn cơm xong, hay lão Tám ngủ, là Phương thường ra sau nhà tủi thân ngồi khóc, nhớ cha mẹ anh em, bạn bè bên Việt Nam. Dù sao thì ở bên đó tuy nghèo, nhưng tình cảnh không quá khó khăn như nàng ở với lão bây giờ!
Thời gian trôi đi, một hôm bác Hoa giới thiệu Phương công việc là giữ em cho nhà người ta. Bác phải lý luận dữ lắm thì Phương mới được lão Tám cho nhận việc nầy:
–           Ông cưới vợ mà cứ giữ rịt cô ấy ở trong nhà, không cho đi học Anh Văn, hay đi học nghề là có tội! Vợ ông còn trẻ, lại cần tiền để giúp gia đình, ông có bổn phận phải giúp cổ… nhưng nếu ông không đủ sức, thì cho cổ tự đi làm để kiếm tiền chứ! Cái gì cũng cấm thì đâu còn xứ Mỹ tự do nữa…
Rồi bác Hoa còn dọa thêm:
–           Ông không có quyền bắt giữ người ta như làm nô lệ cho mình. Sẽ có người tố cáo ông, ông sẽ bị pháp luật hỏi đến!
Dĩ nhiên là nghe dọa lão Tám cũng sợ. Vì lão chỉ quen bắt nạt những người mới qua không biết gì. Ngay chính bản thân lão, lão cũng thuộc loại ít kiến thức, thì có đâu mà nhận biết những gì phải hay trái mà người ta nói với mình! Nhờ vậy mà Phương được đi học Anh Văn buổi sáng, chiều về đi làm việc cho người ta để kiếm thêm tiền chi tiêu.
Lúc đầu, lão Tám sợ mấy thằng trẻ ngấm nghé, nên đưa rước Phương thường xuyên, miệng lúc nào cũng “cưng” cho tụi nó nghe ngọt xớt! Về sau, thấy mệt quá, vì phải leo xe Bus đúng giờ, tốn thời gian…, nên từ từ lão thưa dần vụ đưa đón, coi như “thí cô hồn, tới đâu hay tới đó”!
Đi học vài tháng đầu không sao, nhưng lão Tám vậy mà cũng tiên đoán đúng, từ từ Phương bị ông thầy dạy Anh Văn dụ khị! Tình yêu cũng thật là quỷ quái! Không yêu thì thôi, đang cơn lốc tình yêu thì cái gì cũng dám làm, dám liều! Dù mới ở Mỹ có gần 1 năm, mà Phương trở nên liều lĩnh, chẳng sợ gì, luôn cả việc sở Di Trú có thể trục xuất về Việt Nam.
Biết lão Tám có giấu trong nhà một số tiền, người tình của Phương xúi nàng lấy trộm để hai người cùng cao bay xa chạy. Phương được biết hắn có gia đình cha mẹ anh em tại Las Vegas , và có nghề chia bài chuyên nghiệp! Sở dĩ về đây dạy Anh Văn một thời gian, bởi vì hắn nhận dạy thế cho người bạn có việc cần phải đi xa nửa năm.
–           Anh chia bài có tiền nhiều gấp bốn lần lương ở đây. Chúng mình về đó tha hồ sung sướng.
Vì câu nói quả quyết đó mà Phương chấp nhận lao đầu vào bất trắc! Cuối cùng thì nàng đang ở tại miền đất đỏ đen để đi tìm hắn.
Phương nhớ lại những ngày đã qua rất gần đây. Số phôn mà người tình của Phương cho nàng không gọi được. Số tiền nàng ăn cắp của người chồng già nua, thì hắn đã lấy ngay khi mới lấy ra khỏi nhà, hẹn sẽ gặp tại Las Vegas.
Hắn nói sợ hai người đi chung dễ bị theo dõi. Bây giờ thì Phương mới biết chắc không phải như thế! Mảnh giấy ghi địa chỉ của ngôi nhà cũ của hắn đây rồi. Hy vọng có thể tìm ra manh mối.
Bấm chuông xong Phương hồi hộp chờ, trống ngực đập mạnh không biết sẽ gặp ai. Cánh cửa hé mở, một phụ nữ trẻ đẹp xuất hiện:
– Xin lỗi chị hỏi ai?
– Thưa đây có phải là nhà của anh Hân không ạ?
– Lại một con mồi của anh Hân… Ảnh mượn tiền của chị phải không? Mới hai tuần trước vừa có một bà khóc quá trời, vì bị mượn tới hai chục ngàn… nhưng rồi bà ấy cũng bỏ qua vì… “của đi thay người” đó chị! … địa chỉ nầy là nhà tôi, do ba mẹ tôi mua, hồi xưa ảnh có ở đây một thời gian, nhưng xưa rồi, bởi vì chúng tôi đã ly dị…  chị cho ảnh mượn bao nhiêu tiền?
Nghe bà ta nói vậy, Phương thật sự choáng váng, không thể tin nổi trước những điều mà người phụ nữ vừa tố cáo. Tại sao lại bỉ ổi như thế ! không thể được!
– Sao ảnh nói đây là nhà của ba má ảnh…
– Hắn xạo mọi người, mà cũng muốn khoe cho tôi biết là hắn có khả năng cua đào, gạt tiền người khác! Mời chị vào đây nói chuyện một lát. Tên tôi là Duyên.
Theo người phụ nữ vào nhà, căn nhà bên trong sang trọng hơn là nhìn bên ngoài. Phương ngồi xuống ghế thẫn thờ. Thế là mất toi tám ngàn bạc… Dù số tiền không lớn, nhưng Phương đã liều lĩnh ăn cắp của lão Tám rồi bỏ trốn. Nếu giờ nầy mà lão túm được, chắc Phương sẽ ở tù! Hay bị tống cổ về nước! Một hiện thực thật cay đắng, phũ phàng. Bao nhiêu hy vọng, mong gặp lại Hân giờ đã thành tro bụi!
– Anh Hân gạt của chị bao nhiêu?
– Tám ngàn đồng!
Duyên kêu lên:
– Có tám ngàn thôi á? Cũng không nhiều lắm!
– Nhưng tôi không có tiền, đó là tiền người khác!
– Thôi, nhiều khi số xui, năm xui, cứ coi như là “của đi thay người”, hãy vui lên, đừng buồn nữa!
Duyên nói và cười. Nhìn Duyên có vẻ nhanh nhẹn, thông minh, có nhà cửa lớn, chắc là không ít chàng trai say mê…  nhưng từ khi ly dị Hân, Duyên cho biết là vẫn chưa có được người đàn ông cho đời mình.
– Tình của mình với Hân là mối tình đẹp, mình chưa cảm được ai từ khi chia tay anh ấy!
Phương nhìn về nơi cầu thang, ở đó có tấm hình chụp vợ chồng Duyên trong ngày cưới vẫn còn nguyên, chưa dẹp bỏ! Thế là thế nào?
Duyên kể chuyện về Hân với giọng nói ngọt ngào, cũng như khuôn mặt với vẻ đẹp tân thời, sửa chữa thẩm mỹ kỹ càng, chính Duyên khoe với Phương như thế. Duyên nói hồi trước, chẳng mấy ai ngạc nhiên khi thấy hai vợ chồng gây nhau đó rồi lại tái hợp, bởi vì tính của Duyên dễ dàng tha thứ. Tình yêu của hai người tại thành phố nầy cũng là đề tài để mọi người bàn tán. Nghe Duyên kể về người đàn ông bạc tình và lường gạt, Phương chẳng thấy có một chữ nào gọi là trách móc hắn ta cả! Cũng kỳ, bà nầy chắc lậm ông chồng quá rồi!
Không hiểu Duyên nghĩ gì khi người chồng cũ tán tận lương tâm như vậy, nhưng ít khi có ai thấy  Duyên nói một câu nào động chạm đến chồng! Đó là lời của một số người  mà sau nầy khi đi tìm Hân, Phương cũng nghe họ nhận xét như vậy.
Ngồi một lát, Phương cáo từ ra về, không quên cám ơn sự tử tế của người phụ nữ từng có liên hệ với người mình đang tìm kiếm!
Thực khó hiểu, khi Duyên nói về chồng cũ mà nét mặt lại vui vẻ đầy yêu thương! Dù biết Hân làm những chuyện xấu, nhưng Duyên không bình luận gì , chỉ bảo là “của đi thay người”, không biết Hân ở đâu! Thấy không tin tưởng hy vọng gì nơi Duyên, Phương tự mình đi kiếm. Dù sao thì Phương cũng đã đến nơi nầy!
Phương nghĩ có lẽ Hân lừa dối vợ cũng  khá cao tay, cho nên dù gặp những phiền toái từ sự lăng nhăng của ông chồng,  tình cảm Duyên dành cho Hân vẫn còn sâu đậm, chưa phai.
Căn phòng của Phương tạm trú ở nhờ nhà chị Kim cũng ổn.  Chiếc ghế không cần mở ra, cũng đủ làm giường cho Phương hàng đêm. Hai cái thùng cạc tông, một dùng để đựng quần áo, một đựng mấy đồ lặt vặt là xong. Chị Kim còn bảo khi nào Phương kiếm được việc làm, lúc ấy đóng góp tiền điện nước cũng được.
Sợ cảnh sát truy lùng do lão Tám tố cáo, Phương đi làm phụ nhà bếp ở tiệm Việt, kiếm tiền mặt chi dụng. Một mặt, sau 5 giờ chiều làm xong việc, Phương vào các Casino để kiếm Hân. Tìm Hân không phải dễ. Ở thành phố nầy có biết bao nhiêu là Casino, lớn nhỏ đủ cả!
Tìm cả mấy tháng chưa chắc ra!
Nhưng rồi Thiên Bất Dung Gian! Một ngày kia, bước chân đã rã rời vì mệt, mắt thì cay xè bởi khói thuốc, Phương thấy Hân đang ngồi chơi bài ngay trước mặt mình!
Thấy Hân, tim Phương đập bình bịch! Tay chân luống cuống thấy rõ! Phương chưa biết mình sẽ làm gì thằng cha nầy! Nhảy vào cấu xé hắn ư? Hay chỉ đòi lại tiền? Cách nào cũng không phải dễ… Rủi trong lúc dằng co, mấy ông cảnh sát xông vào bắt, thì làm sao nói tiếng Mỹ để mà giải bày?
Lại còn vụ bỏ lão Tám và ăn cắp tiền để theo trai nữa… Chao ôi là rắc rối!
Phương đứng khuất sau một góc theo dõi và suy tính coi làm cách nào để đòi lại tiền từ thằng cha nầy, thì bất chợt nàng trông thấy Duyên cũng đang trờ tới!
Gặp Duyên, Phương cũng mừng lắm, tính gọi chào Duyên để rồi vấn kế, nhưng Phương hơi ngại ngùng, bởi đang mắc theo dõi tên Hân, không thể nói chuyện được lúc nầy.
Phương lùi lại sau cây cột, tránh luôn cả Duyên. Thấy Duyên vui vẻ đi thẳng đến bên Hân và đừng lại sau lưng chồng “cũ”! Phương trố mắt ra nhìn! Lại thấy Duyên để tay lên vai Hân. Thì ra họ vẫn liên hệ mật thiết với nhau!
Lúc đó Hân thắng 1 ván bài lớn, họ reo lên, ôm hôn nhau thắm thiết! Thật là bất ngờ khi cảnh đó diễn ra trước mắt! Phương đứng im suy nghĩ! “Như vậy là thế nào”? Phương cứ suy nghĩ mãi, chẳng dám xông ra mà cũng không biết phải làm gì! Cuối cùng thì nàng theo đuôi hai vợ chồng họ, thấy họ đi ăn, tình tứ bên nhau, sau cùng thì họ ra ngoài bãi đậu, lên xe đi thẳng, chắc là về nhà!
Phương cũng về nhà mình, trằn trọc mãi. Tại sao Duyên lại vẫn thân mật với ông chồng đã chia tay? Còn Phương, Phương sẽ làm gì bây giờ? Bởi không những trốn ông chồng Tám, mà còn phải lẩn tránh cả Cảnh Sát vì sợ!
Sáng hôm sau, Phương đành hỏi chị Kim. Nghe xong, chị Kim ngao ngán:
– Chị cũng chịu em ơi… Nhưng có lẽ là tụi nó toa rập nhau để gạt đàn bà…
Thấy Phương đực mặt ra, chị Kim nói rõ hơn:
– Tức là khi thằng chồng giựt tiền, thì con vợ an ủi và bảo quên đi, “của đi thay người”… vậy đó. Tiền ăn cướp được, thì hai vợ chồng nó chia nhau xài chứ gì nữa!
Rồi chị có ý kiến là bây giờ Phương hãy lo đi làm đã, cũng cố việc làm trước, sau đó thì tính sau.
Phương nghe lời chị, cũng cố việc làm… Nhưng chưa được mấy ngày thì lại bị bịnh cảm, ói mửa tùm lum! Chị Kim lại phải đưa giùm đi bác sĩ! Khám xong ra ngoài chờ kết quả, Phương bủn rủn tay chân khi nghe ông bác sĩ tươi cười nói:
– Xin chúc mừng bà đã có thai ba tháng!
Mẹ ôi! Đã nghèo còn mất cái eo! Phương thấy trời đất xoay vòng, và cảm tưởng như mình đang lún sâu trong mặt đất!
Diễm Châu (Cát Ðơn Sa)