Cảm Ơn Anh- Người Thương Binh Việt Nam Cộng Hòa- Nguyễn Hữu Của


CÁM ƠN ANH
Người Thương Binh Việt Nam Cộng Hòa

                           
Nguyễn Hữu Của
H.O 1

    Một ngày cuối tháng tư đen 1975, lời tuyên bố “ngừng bắn,buông súng tại chổ“của vị tổng thống cuối cùng vang lên đó đây, nghe như cả bầu trời sụp đổ.
            Thế là hết.
         Mọi hi vọng dù mong manh nhất cùng tan biến thành mây khói. Từng đoàn người lũ lượt, tai xách nách mang, hối hả tranh nhau đi tìm một nơi chốn bình yên.Từng cụm khói đen bốc lên quyện vào đám mây xám lơ lửng giửa bầu trời như tô thêm vẻ u ám cho một ngày quê hưong đầy biến động.
            Tiếng súng vẫn tiếp tục nổ, tiếng đại bác vang lên từng chập thưa thớt. Tiếng gọi ơi ới, tiếng bước chân dồn dập, tiếng la khóc của trẻ con tạo cảnh tượng vô cùng hoảng loạn.
Những người lính chiến của đạo quân tinh nhuệ, hùng mạnh nhất nhì  Đông Nam Á giữa thập niên 60,70 giờ đây đã trở thành đoàn quân chiến bại đầy nghiệt ngã.Những người lính thua trận “ bất đắc dĩ” ngơ ngác,thiểu nảo,mệt mỏi sau bao đêm thức trắng. Ho chia thành nhiều toán ô hợp, trút bỏ chiến y, trút bỏ những chứng tích cuối cùng của một thời chinh chiến còn sót lại trên thân thể. Thất thơ, thất thểu uể oải lê từng bước chân trên khắp nẻo đường với nét mặt chán chừong.
Một số khác còn ngơ ngác trước sự thua cuộc đầy phi lý. Không chấp nhận sự đầu hàng đầy tủi nhục,cùng ngồi bên nhau, cùng nhìn nhau trong ánh mắt đầy tuyệt vọng, để rồi cùng mở chốt cho nổ tung những quả lựu đạn.
Những quả lựu đạn M26, Mk3 “Made in USA” lẽ ra phải dành cho bọn người xâm lăng khát máu, nhưng giờ đây những mảnh vụn lại ghim sâu vào thân xác những chiến sĩ  anh dũng đã một thời chấp nhận hi sinh, gian khổ cùng với những thiệt thòi chỉ biết tiến chứ không biết lùi. Những tiếng nổ long trời hòa cùng những tiếng thét cuối cùng của những đứa con thân yêu của quê Mẹ tạo nên  những âm thanh hổn độn, ma quái .
Máu mủ, thịt da cùng quyện vào nhau thắm sâu vào mảnh đất quê hương thân yêu. Còn và còn rất nhiều những người con kiên cường của Mẹ Việt Nam chấp nhận gục ngã theo vận mệnh của đất nước. Không chấp nhận cuộc sống dọa đày, tủi nhục của đạo quân xâm lăng dành cho thân phận người thua cuộc.
 Từng đoàn người đầu đội, vai gánh, tay xách, nách mang hối hả hướng về bến cảng với niềm hi vong mong manh nơi đó có những chiếc tàu lớn nhỏ đủ loại đầy ấp người, có thể đưa họ tránh xa những hiểm họa đang từng phút từng giây đe dọa mạng sống của họ. Cảnh chen lấn hỗn loạn để mong tìm con đường thoát khỏi thực tại đen tối phũ phàng đang bao trùm lên quê hương hiền hòa, tránh khỏi nanh vuốt  của bọn người xâm lăng khát máu 
Quần trận, áo trận của đủ mọi binh chủng, cùng với vật dụng trang bị đã trở nên không còn cần thiết, vương vãi khắp mặt đất . Đó đây lác đác vài thây người không nguyên vẹn cháy nám cong queo.  Gục ngã trong giờ thứ hai mươi lăm. Không một ai buồn để mắt. Tất cả dửng dưng, cố di chuyển thật nhanh đến một nơi vô định nào đó, như chiếc lá trôi nhanh giửa dòng sông định mệnh. Mặc cho dòng nước cuốn trôi, mặc cho định mệnh đưa đẩy. Nổi tuyệt vọng cùng cực hiện lên trên từng khuôn mặt, từng ánh mắt mệt mỏi, dật dờ sau nhiều đêm thiếu ngủ đầy hoang mang cho một tương lai mù mịt.
Tiếng bôm đạn thưa dần, những cụm khói bắt đầu tan loãng .Đường phố xuất hiện bóng dáng của những người lính xa lạ,ngơ ngác nhìn vào đoàn người đang lầm lủi bước đi .
 Trên bến sông, những chiếc tàu đầy ắp người âm thầm rời bến. Nối đuôi nhau chầm chậm hướng ra khơi. Để lại sau lưng quang cảnh đầy hỗn loạn của những người bị bỏ lại.
Những con tàu định mệnh đưa đoàn người di tản rời xa quê Mẹ, vĩnh biệt mảnh đất quê hương thân yêu, đi về một nơi xa lạ nào đó để bắt đầu cuộc đời của kiếp người ly hương
 
Những người may mắn rởi bỏ dất nước  sớm thích nghi với hoàn cảnh xã hội xa lạ, có được  cuộc sống ổn định  nơi vùng đất mới. Để lại sau lưng biết bao nỗi đau thương đầy tủi nhục. Từng đoàn người bất chấp sóng to gió dử, bất chấp bảo táp phong ba, bất chấp rừng sâu thú dữ tìm đường vượt thoát, mong có đựơc cuộc sống xứng đáng với kiếp người.
Biết bao đau thương tủi nhục, thiên tai, nhân tai, phủ chụp lấy những thân phận nhỏ nhoi trên con đường vượt thoát dìm sâu họ vào lòng đại dưong. Không ít người vĩnh viễn nằm lại trên biển cả, xác thân trôi dạt, hồn phách dật dờ theo con nước lớn nước ròng.
 
            Tiếng bôm đạn thưa dần cũng là lúc nổi bất hạnh ập lên đầu những kẻ đang phải gánh chịu nhiều nỗi khổ đau cùng cực của thể xác. Những kẻ đã hiến dâng một phần thân thể cho quê hương .
Họ là những thương phế binh đang được cứu chữa, đang đựoc điều trị trong các Quân Y Viện Những tên lính nón cối,dép râu, mặt non choẹt đằng đằng sát khí. Súng AK chia thẳng, mắt đỏ ngầu rầm rập tiến vào các quân y viện.Tiếng quát tháo, tiếng đập phá ầm ĩ, phá tan không khí tĩnh mịch thường ngày của bệnh viện. Lớn tiếng xua đuỗi tất cả thương bệnh binh đang điều trị ra khỏi bệnh viện bất kể nặng nhẹ, không chút xót thương, không chút tình người.
 Từng đoàn người quấn băng trắng còn rỉ máu,uể oải,mệt mỏi, đau đớn lê lết từng bước chân nặng nhọc rời khỏi bệnh viện.
Người mù mắt cổng người què chân. Người sáng mắt cổng người cụt tay, cụt chân. Những mảng bông băng loang máu được quấn vội trên đầu,trên vai, trên mặt trên những phần của tay chân vừa được cưa cắt vội vả.
Người còng lưng hai tay ôm đùm ruột còn đang đeo bên ngoài.Tất cả âm thầm chịu đựng,ngơ ngác lầm lũi bứơc đi như những bóng ma trở về từ địa ngục. Lê lết gót chân về một nơi vô định đầy tuyệt vọng, sống tiếp cuộc đời tủi nhục của thân phận kẻ thua cuộc.
Những chuỗi ngày tủi nhục bắt đầu. Những tấm thân tàn tạ,đầy thương tích  lê gót đi tìm từng miếng ăn thừa thải, ngửa tay xin từng cắc, từng dồng của khách qua đường. Người qua đường không buồn quan tâm đến những thân phận tật nguyền lê lết sống nhờ vào của bố thí. Chẳng ai cần quan tâm đến những con người bất hạnh, sau khi bỏ vài đồng tiền lẻ vào chiếc nón lá rách. Họ đâu biết chính những thân phận bé nhỏ bất hạnh nầy đã hi sinh cả quãng đời thanh xuân,hi sinh hạnh phúc cá nhân, hi sinh gia đình, sống xa lìa cha,mẹ,vợ,con  để bảo vệ sự an bình của họ. Bảo vệ cho hai chữ tự do trong một thời gian dài.
Người may mắn còn có gia đình con cái,sống nhờ vào tình thương của người thân .Những bà Mẹ già còng lưng tóc bạc, những người vợ trẻ một nắng hai sương  ngày đêm âm thầm chịu đựng. Nén từng tiếng thở dài, giấu từng giọt lệ xót thương cho quảng đời nhiều bất hạnh. Hi sinh một phần thân thể cho tổ quốc để rồi bị quên  lãng trong nổi tủi nhục của một xã hội đầy nhiễu nhương bất trắc,sau khi quê hương bị bức tử.
Những đồng đội, những chiến hữu cùng chia lửa trên những chiến trường khốc  liệt, cùng sát cánh bên nhau trong tiếng bôm đan réo vang giòn dã, sau thời gian dài chịu đựng kiếp sống khổ sai, làm thân người tù không bản án lần lượt vứt áo ra đi tìm cuộc sống mới trên quê hương thứ hai. Để lại sau lưng biết bao nỗi đau thương tủi nhục đè nặng trên đôi vai nhỏ bé của người đồng đội thương binh què quặt kém may mắn.
Cả thế giới cố tình quay lưng trước nỗi đau của những tấm thân đọa đày đã từng góp phần bảo vệ cho tiền đồn tự do. Tất cả quay lưng như muốn trút bỏ, muốn quên đi một quá khứ đau buồn, quá khứ nhục nhã của kẻ bất đắc dĩ phải thua trận.
         Những tiếng thở dài giữa đêm khuya trong những căn chòi rách nát, trong những mái nhà xiêu giẹo trống trước trống sau như những mũi kim nhọn đâm vào quả tim những người vợ, người Mẹ đã chịu đựng trong nổi đau cùng cực.
Thời gian vẩn trôi, gần nửa  thế kỷ qua đi, người thương binh vẩn không thoát khỏi cảnh đọa đày tủi nhục, vẩn cắn răng chịu đựng nổi bất hạnh từng ngày. Lê lết tấm thân tàn tạ, tật nguyền tìm lấy miếng ăn. Hơn thế nửa, còn phải chịu đựng sự bất công, phân biệt đối xử, vùi dập không tiếc thương của những con người tự nhận là “đỉnh cao của trí tuệ”, thiếu nhân tính nhưng đày ấp lòng thù hận. Nhiều và rất nhiều người âm thầm ra đi về bên kia thế giới trong nổi cô đơn tủi nhục.
         Người may mắn ra đi thoát được chốn địa ngục trần gian, an phận với cuộc sóng bình yên nơi xứ lạ quê người được nhận là quê hương thứ hai. Người ở lại gậm nhấm nổi đau từng ngày của tâm hồn cũng như thể xác.
Ngày qua ngày nổi đau chìm lắng trong cơn tuyệt vọng . Thân phận lạc loài tủi nhục, bị đối xử phân biệt không chút tình người trên chính quê hương thân yêu nơi mà mồ hôi,nước mắt , máu ,và cã một phần thân thể bỏ lại, thấm sâu vào lòng dất Mẹ thân yêu.
Họ đã anh dũng chiến đấu, hi sinh cho chính nghĩa mà họ đã chon. Oái oăm thay sự hi sinh của họ đã bị vùi dập vào một cuộc chiến vô nghĩa, chỉ được hi sinh mà không được quyền chiến thắng .
Người ra đi rời bỏ quê hương thân yêu, rời bỏ nơi chôn nhao cắt rún ,rời bỏ những kỷ niệm êm đếm của tuổi thơ hòa mình vào một nơi xa lạ. Xa lạ từ phong tục tập quán đến ngôn ngữ ,màu da nhận làm quê hương thứ hai.
Gần nửa thế kỷ trôi qua từ thế hệ thứ nhứt, thế hệ một rưởi, rồi thế hệ thứ hai, thứ ba tất cả đã hội nhập vào quê hương thứ hai trên mọi lảnh vực sinh hoạt từ xã hội, văn hóa chính trị ,quận sự .Nhanh chóng đi vào dòng chính cũa mọi lảnh vực tạo niềm hảnh diện cho cộng đồng Người Việt tại hải ngoại. Làm thay đổi hẳn cái nhìn của người bản xứ đối với những con người mang danh “tỵ nạn” ra đi từ một xứ sở nghèo nàn, chết chóc, chiến tranh tàn khốc ngày đêm của hơn một phần ba thế kỷ trước.
 
Dù vậy, người ra đi trong lòng vẩn canh cánh một nổi đau, một nổi xót xa, ray rức khi nhớ về những đồng đội kém may mắn nơi quê nhà. Đang sống những chuổi ngày tăm tối, đói khát triền miên bị phân biệt đối xử. Ngày đêm rên siết  dưới ách cai tri đầy khắc nghiệt của những kẻ xâm lăng từ phương Bắc .Người thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa cố nuốt lấy tủi nhục ,cam chịu mọi đắng cay để mong được sống  nốt quảng đời còn lại.
 
Người ra đi hòa mình vào quê hương thứ hai, hội nhập vào cuộc sống mới nhưng trong lòng vẩn canh cánh một nổi dau ,nổi ray rúc cho người không may còn ở lại .Những người đang sống cuộc đời dọa đầy tủi nhục. Từng ngày đang rên siết dưới sự cai trị độc ác thiếu hẳn tình người của bọn người xâm lăng, bức tử Việt Nam Cộng Hòa, phản bội hiệp định Paris khi chử ký chưa ráo mực
Người ra đi vẩn luôn hướng về đồng đội kém may mắn còn đang sống kiếp đọa dầy trên quê hương. Những người đã một thời ngang dọc trên khắp miền dất nước, cùng nhau chia lửa trong những trận chiến khốc liệt từ Pleime,Kontum, Bình Giả, Phước Long ,An Lộc, Huế, Quảng Trị, Hạ Lào ,…….giờ đây đang đối diện với cuộc sống tăm tối dầy tuyệt vọng, ôm ấp nổi đau cả tinh thần lẩn thể xác.
 
Năm 1992 khi những đợt H.O dầu tiên vừa đặt chân đến Hoa Kỳ, mặc dù còn đang bở ngở nơi xứ lạ quê người .Đang phải chật vật với kế mưu sinh  muôn vàn khó khăn từ ngôn ngử, cuộc sống  đến phong tục tập quán. Những người ra đi đã không bó tay an phận, đốt lên ngọn lửa hướng về quê hương  sưởi ấm những tâm hòn kém may mắn
Nhóm Bảo Trợ đầu tiên là một nhóm nhỏ đứng ra thành lập gồm H.O Nguyễn Hữu Cương, H.O Vũ Trọng Mục ,H.O Nguyễn Phán ,H.O Lê Quý ,H.O Nguyễn Thị Hạnh Nhân là Tổng Thư Ký . Nhóm được sự hổ trợ trong thời phôi thai của H.O Nguyễn Hậu Hội Trưởng Hội Tù Nhân Chính Trị.. Nhóm Bảo Trợ Thương Phế Binh hoạt động một thời gian khá dài từ 1992 .
Năm 2006 H.O Nguyễn Thị Hạnh Nhân với tư cách Hội Trưởng đã đổi tên Nhóm Bảo Trợ thành Hội Bảo Trợ Thương Phế Binh và cô nhi Quả Phụ Việt Nam Cộng Hòa. Từ đây Hội Bảo Trợ được nhiều H.O, gia dình, nhiều hội doàn đoàn thể , Hội Ái Hữu Đồng Hương, các trường Trung học và tư nhân hết long hổ trợ, giúp phương tiện cho Hội hoạt dộng. Nhiều thành viên gia đình H.O đã đóng góp công sức, thời giờ và tiền bạc giúp hoạt dộng của Hội ngày càng khởi sắc. Tạo được niềm tin yêu của thương phế binh trong nước cùng đồng bào hải ngoại.
Với sự ủng hộ nồng nhiệt của đa số dồng bào hải ngoại, Hội Bảo Trợ Thương Phế Binh Cô Nhi Quả Phụ VNCH đã thực hiện được nhiều hoạt dộng rất đáng khich lệ, chuyễn hơi ấm về cho những chiến hữu không may còn tại quê nhà.
Mặc dù tuổi đời cao, H.O Nguyễn Thị Hạnh Nhân,cựu trung tá không quân VNCH đã hoạt dộng không mệt mỏi. Ngày đêm cùng với rất dông thiện nguyện viên thuộc gia đình H.O giải quyết rất nhiều hồ sơ, nhanh chóng mang niềm an ủi về quê hương cho thương phế binh và cô nhi quả phụ.
Trong khoảng thời gian từ 2006 đến 2017 Hội đã thực hiện thành công 10 Dại Hội “ Cám Ơn Anh Người Thương Binh Việt Nam Cộng Hòa” tại hai miền Nam Bắc California. Dại Hội đã dược sự hưởng ứng nồng nhiệt của dồng bào hải ngoại, gia đình H.O ,gia đình cựu quân nhân, gia đình Cảnh Sát Quốc Gia giúp cho các Đại Hội thành công cả về tinh thần lẩn vật chất đáng kể .
 
Năm 2017 Hội Bảo Trợ bùi ngùi chia tay vĩnh viễn với người Hội Trưởng đáng kính. H.O Nguyễn Thị Hạnh Nhận. Vì tuổi cao sức yếu, H.O Nguyễn Thị Hạnh Nhân  đã ra đi để lại sau lung những chương trình còn đang dang dở của Hội Bảo Trợ cùng với niềm tiếc thương vô hạn của chiến hữu, gia đình và đồng bào hải ngoại.
Hội H.O Bảo Trợ Thương Phế Binh và Cô Nhi Quả Phụ VNCH mất đi người chị cả đáng kính .Người đã tạo được nhiều thành quả đáng khích lệ cho Hội trong hơn 10 năm.
Hội trưởng H.O Nguyễn Thị Hạnh Nhân ra di, người kế nhiệm H.O Nguyễn Văn Ức cựu trung tá không quân VNCH tiếp nối sự nghiệp còn đang  dang dở . Mặc dù có rất nhiều thiện chí cũng như kinh nghiệm trong vai trò Hội Trưởng ,nhưng rất tiếc vì lý do sức khỏe H.O Nguyễn Văn Ức chỉ phục vụ cho Hội được một thời gian ngắn .
Sau khi tổ chức xong Đại Hội 11 “ Cám ơn Anh Người Thương Binh VNCH” tại Bắc California  H.O Nguyễn Văn Ức không tiếp tục .
Năm 2018 Hội Bảo Trợ Thương Phế Binh và Cô Nhi Quả Phụ bầu cử lại Hội Trưởng. Kết quả H.O Nguyễn Thanh Thủy được tín nhiệm dắc cử Hội Trưởng.
          H.O Nguyễn Thanh Thủy, cựu thiếu tá Cảnh Sát Quốc Gia. Rất nhiều người biết đến H.O Thanh Thủy cựu Biệt Đội Trưởng Biệt Đội Thiên Nga VNCH trước 1975. Thanh Thủy được đa số chiến hữu cũng như đồng bào hải ngoại gọi thân mật là Thiên Nga Thanh Thủy.
Thiên Nga Thanh Thủy trải qua hơn 13 năm khổ sai trong lao tù cộng sản,qua rất nhiều trại “ Tù Cải Tạo” khắc nghiệt từ Nam chí Bắc.. Năm 2018 mặc dù sức khỏe suy giảm rất nhiều vì hậu quả của hơn 13 năm khổ sai trong lao tù Cộng Sản Thiên Nga Thanh Thủy vẩn “ can đãm” nhận lấy trách nhiệm Hội Trưởng tiếp tục con dường dang dở của các vị tiền nhiệm.
Từ khi nhận lấy trách nhiệm Hội Trưởng Hội Bảo Trợ TPB và CNQP Thiên Nga Thanh Thủy đã trải qua muôn vàn khó khăn nhưng vẩn  giử vửng tay lèo lái Hội  vượt qua mọi sóng to gió lớn.
Với sự hổ trợ tinh thần không mệt mỏi của Bà Khúc Minh Thơ, người chị cả của Chương Trình H.O định cư Cựu Tù Nhân chính trị cùng với rất đông doàn thể quân đội, Cảnh sát quốc gia ,nử quân nhân và đồng bào hải ngoại, Thiên Nga Thanh Thủy luôn tiến bước với quyết tâm cao chu toàn nhiệm vụ được giao phó. Với những kinh nghiệm quý giá có được sau thời gian dài phục vụ cho Hội bên cạnh các vị Hội Trưởng tiền nhiệm, Thiên Nga Thanh Thủy bước đi những bước vửng chắc mang thành quả đáng kể cho Hội.
Đầu năm 2019, chỉ gần một năm sau khi nhận chức, Hội đã tổ chức được Dại Hội “ Cám Ơn Anh Người Thương Binh VNCH” tại Nam California, tại San Jose Bắc California , tại Dallas Texas và một buổi qây quỹ tại tại thủ phủ Sacramento mang tên “ Lá Rách Đùm Lá Tả Tơi”
 Công việc của Hội Bảo Trợ đang tiến hành tốt đẹp tiếp tục mang ngọn lửa hải ngoại về quê hương sưởi ấm những tâm hồn đơn lạnh của Thương Phế Binh VNCH .Nhưng không may cơn đại dịch Covid 19 ập đến, Hội phải cùng chịu chung số phận với hàng trăm hàng ngàn hội đoàn khác .Mọi chương trình của chính phủ cũng như tư nhân bị đình trệ vô thời hạn, mọi sinh hoạt bị hạn chế tối đa khiến Hội dậm chân tại chổ. Hội chỉ còn phương tiện duy nhất là gửi thư để kêu gọi sự tiếp tay ủng hộ của đồng bào hải ngoại cũng như các hội đoàn đoàn thể quân cán chính ..
Hội tha thiết mong được sự hổ trợ liên tục và thường xuyên để có phương tiện tiếp tục chương trình giúp đở Thương Phế Binh và gia đình trong cơn nguy khó. Trong giai đoạn khó khăn hiện tại những món quà nhỏ gửi về chắc chắn không đền bù được sự hi sinh và nổi bất hạnh của những người đã hi sinh một phần thân thể cho quê hương và hiện dang phải chịu đựng biết bao nổi đắng cay tủi nhục, tuy nhiên cũng nói lên được tấm lòng biết ơn của người hải ngoại đối với những hi sinh,mất mát cho quê hương.
Hội cũng xin tri ân đến các cá nhân đã mang tất cã bầu nhiệt huyết giúp cho Hội có những bước đi vững chắc trong quá khứ,hiện tại củng như tương lai Chuyên viên kỷ thuật truyền thông Phạm Hợp California, chuyên viên truyền thông Phạm Hợp đã hợp tác tích cực và tận tình giúp đở qua các buổi Đại Nhạc Hội  ngay từ những lần tổ chức đầu tiên, nhà báo Thái Hóa Lộc Dallas Texas, Ông Kim Phạm, Ông Bùi Vũ Trung  truyền thông , ông Phạm Bá Hân South Carolina ,H.O Nguyễn Thành Long …..và rất nhiều cá nhân khác Người viết xin cáo lổi vì khuôn khổ bài viết có giới hạn nên không thể nêu lên được tất cã những cá nhân và doàn thể đã đóng góp công sức, tài lực,vật lực giúp cho Hội hoàn thành sứ mạng được giao phó.
Vận nước đổi thay, quê hương bị bức tử,người người tan tác khắp nơi trên toàn thế giới. Không ít những người con của Mẹ Việt Nam tản lạc khắp bốn phương trời nhưng vẩn luôn hướng về quê hương với nổi ngậm ngùi thương cảm cho những kẻ không may mắn dang rên siết dưới ách thống trị bạo tàn của Cộng Sản.
Những món quà nho nhỏ gởi về quê hương tuy không thấm vào đâu nhưng cũng gói ghém dược tấm lòng tri ân sâu sắc của đồng bào,đồng đội hải ngoại.
Một nén hương lòng xin được thắp lên tưởng nhớ đến tất cả những người con của Mẹ Việt Nam đã vĩnh viễn nằm xuống trên mảnh đất quê hương thân yêu.
Cám ơn anh !
Ngàn lời cám ơn Người Thương Binh Việt Nam Cộng Hòa.
 
              Nguyễn Hữu Của
                        H.O 1