CHƯƠNG HÀ

Tiểu sử:
Hà Văn Chương bút hiệu Chương Hà 1/1941
Hội viên Văn Bút Việt Nam từ 2016
Sinh hoạt với nhiều diển đàn từ 2013 tới nay,
ngoài nghề Dược Viết văn, thơ, nhạc,và ngâm thơ,ca hát .
Tác phẩm:
Xuất bản cuốn thơ lớn Thơ Chương Hà 2014,
Viết chung với nhiều văn thi sĩ :Quê Hương Trong Hồi Ức 2014, Tuyển tặp văn học nghệ thuật Câu Lạc Bộ Tình Ngệ Sĩ 2015, Tuyển tặp văn Bút Việt Nam Hải Ngoại vùng Đông Nam Hoa Kỳ 2015
Nhiều nhạc phẩm từ tác giả và viết chung với các nhạc sĩ khác CD Một Thoáng Tình Nồng ,CD Thét Vang
Hơn 150 youtubes thơ ngâm, thơ phổ, nhạc phổ.
Vẫn liên tục hoạt động văn hóa, nghệ thuật sau khi hưu trí từ 2018 tới nay
Hội viên liên tục của Văn Bút Việt Nam
Kính mời quý vị thưởng thức một số tác phẩm của thi nhạc sĩ Chương Hà
Ngày tôi chào đời 15 tháng Giêng, xin chia sẻ bài thơ
ĐỂ LẠI NHỮNG GÌ TÔI CÓ THỂ
Tám mươi
Bước vào tuổi vàng.
Tôi còn gì đắn đo, còn gì mơ màng
Tình đầy trong tim, nhân nghĩa tràn khối óc,
Buồn vui cuộc đời đều nếm trải được,
Đều giữ kỹ hết.
Kỷ niệm chất chồng ký ức một đời người.
Những con đường phẳng phiu hay sóng gió,
Hạnh phúc và đớn đau
Hội ngộ, chia ly, mọi nỗi thăng trầm,
Tình cảm, tiền tài, danh vọng.
Nhẹ nhàng rũ gánh cuộc đời với thong dong , tự tại.
Khoảng đường còn lại chắc gì tiếp nối lâu dài.
Tiếng hát, lời thơ sau nầy có làm vui ai đó
Hay chỉ chút xót xa, ngậm ngùi ,rồi vùi trong quên lãng.
Giờ đây khi trí óc tôi còn minh mẩn,
Tôi cứ vẽ vời những lời thơ muôn màu, muôn vẽ,
Cứ nghêu ngao, lếu láo khi còn hát nổi.
Có chút gì vui ở cuối đời
Lãng đãng nối nhau, thẩn thơ mà yên ả
Nuôi những ngày còn tới thật bình an.
Chương Hà
Sinh nhật thứ 80 tháng giêng 2021
Mưa Trên Mái Lá
Từ lúc nào tôi nghe tiếng những giọt mưa rơi trên mái lá

Ôi những ngày tuổi thơ rất xa
tự nhiên bây giờ bỗng nhớ
Biết làm sao khi hồn mình tự trở về tuổi nhỏ
Những kỷ niệm vui buồn rất ngây thơ
Rất đơn sơ mà rất sâu, rất rõ
Thời gian không thể níu lại
Những vui buồn càng chất chồng trong trí nhớ
Mà mình được sống lại sâu sắc, thấm đậm hơn
Thật hạnh phúc khi mình còn có thể
Tiếng mưa cứ thánh thót trên mái lá ngôi nhà nhỏ ngoài bờ biển
Cả mấy anh em rút vào nhau cho đủ ấm, mà ngủ chen chúc chỗ
Tiếng gió, tiếng sóng, tiếng mưa rơi mơ hồ vang vọng
Làm kỷ niệm để mỗi lần nghe phải nhớ
Âm điệu đều đặn,chơi vơi
Chùn lòng trong bồi hồi, xót xa rồi ngậm ngùi
Một chút ấm nồng, một chút hụt hẫng
Một đám anh em, giờ chỉ còn mấy đứa
Cùng chia nhau sống lại một thời đầm thấm



Chương Hà
Đnh Tình Yêu
Anh dì̀u em tận đỉnh Potala

Trời ít cao chắc mình vói không xa
Nói với trời mình thương nhau lắm
Đang chia từng hạnh phúc đậm đà
Trao nhau từng hớp hơi dưởng khí
Chỉ tình mình hòa quyện tiêu dao
Phải chăng tim choáng ngộp tình yêu
Tuông trào khắp đỉnh trời Tây Tạng
Đặt lòng trong bình an,thanh thản
Tình chất chồng,thanh thoát ,thong dong
Vòng thời gian xoay chuyển không cùng
Tới vô vi trải xa trần tục
Tiếng thiền chung vọng vang thánh thót
Mây bồng bềnh che cõi ta bà
Ôi thiền tâm hội giữa hồn ta
Lời Phật niệm kinh cầu đôi lứa
Ta rửa tình trong veo trên đất hứa


Chương Hà
Xuân Đến Ri
Nhc Chương Hà – Nguyn Hu Tân
Xuân, Tết nôn nao  lòng người dân Việt. 

Mời quý thân hữu cùng mong ước và hy vọ̣ng với “Xuân Đến Rồi” của Chương Hà
 

https://youtu.be/Q4KQkY8usNM
BNG TRÁI TIM NHÂN ÁI

Bao ngày tôi bó rọ trong nhà khi dịch hoành hành

Tôi biết tôi không thể góp phần tạo gánh nặng cho người y tế
Họ ở đầu sóng, ngọn gió
Bỏ quên tánh mạng, xả thân cứu người
Tôi ráng tránh bị nhiễm rủi gây hại cộng đồng
Lan binh cướp sinh mạng bao người khác vô tội
Tôi nóng ruột từng ngày đếm số người bị Covid giết hại
Những tuổi vàng thoi thóp, bất lực chết vội
Trút bỏ gánh nặng tinh thần cho con cháu
Bỏ cái níu vói hụt hẩng chút cuộc đời còn sót lại triền miên bịnh hoạn
Thấy thương quá
Họ lần lượt theo nhau nhận cõi vô cùng
Thượng Đế đang tuyển chọn giữ lại những mầm non trẻ trung, đầy nhựa sống
Để họ tung tăng bay nhảy, vô tư lự với hiện trạng
Nhưng nhìn kia bao người vội vã may khẩu trang
Nấu món ăm dã chiến cứu nạn
Gói ghém chia sẻ miếng ăn thanh đạm cho người bị ngưng việc
Họ đang trao đổi tình nhân ái
Xây dựng mối đoàn kết, hợp quần nhân loại
Và những người tạm cách ly xã hội
Dùng thời gian dự thảo cho cuộc sống mới
Giúp người nghèo đói, khốn cùng, thiếu thốn
Cùng nhau chống đở đất nước lúc khốn đốn
Vá víu nhanh vết thương mau lành lại
Bằng tất cả những trái tim nhân ái đồng tâm
 
Chương Hà

Mùa dịch Vũ Hán
C MI THÁNG TƯ
Những cơn sóng nhấp nhô,vồn vập, nổi trôi tràn dĩ vãng

Biển cả mênh mông, kinh hoàng và hãi hùng.
Cướp biển, đói khát, vật vã, xác vùi sâu biển khơi
Những vất vưởng, níu với, vượt rừng vượt bụi
Trốn chui, trốn nhủi, tránh loài quỷ dữ.
thí mạng qua biên giới.
Tháng tư rã ngũ, tàn hơi
vì lũ ngụy cố dồn áp lực.
Dẫu thí quân, lính già, lính trẻ gần hết.
Ta thì cạn khí giới, đạn dược,
Đồng minh bỏ rơi, không tiếp sức.
Trái lựu đạn chết chùm.
Đường rút lui tuyệt vọng.
Phát súng nghiệt ngã, vinh dự cuối cùng
ghê tởm đón kẻ xâm lược.
Họ giải phóng một chánh nghĩa, để sát nhập một đảng cướp bất nghĩa, vô lương.
Bao ngậm ngùi, hờn tủi, dọn mình vào trại tập trung
Nhốt tù cải biến tư tưởng , hay đi đày vùng kinh tế mới.
Tháng tư hấp hối
Chịu đựng để hận thù được gộp rửa từ kẻ thắng cuộc cố tình chụp mũ buộc tội.
Mệnh nước buông xuôi, dân tộc lênh đênh.
Tháng tư ãm đạm, buồn tênh
Trời sầu đất thảm, quê hương tang tóc, hoang tàn
Tất cả phải sụp lùi, xác xơ, trơ trọi.
Những tiếng nấc trào trở vào tim phổi, tê dại, nhức nhối.
Tháng tư, một lịch sử cố sang trang mà để hàng mấy chục năm sau càng thêm tăm tối.
Chương Hà

TẾT CỦA NGƯỜI Ở XA

Tết đến rồi vội qua
Năm nữa xa quê nhà
Chút xuân nào lếu láo
Buồn thân người thân ta
Dân lầm than đói khổ
Mừng Tết trong sót sa
Niềm vui hòa nỗi sợ
Cho xã tắc sơn hà
Việt cộng rồi Trung cộng
Thống trị nữa hay sao
Đất đem dâng bán hết
Người càng nô lệ Tàu
Tết cùng xa quê xưa
Đành nhìn về đất mẹ
Uẩn ức tràn ngập lòng
Lệ nóng cùng chan chứa
Tết 2014 Chương Hà
BẰNG LĂNG TÍM

Hôm xưa tôi tới tìm người
Hoa bằng lăng nở tím trời yêu thương
Tôi lỡ thương người thích hoa màu tím
Nên phải chăng hồn tím rịm tình buồn
Nhớ người theo từng chiều tím buông
Trông ngóng người ,tím vườn cỏ lạ
Rừng oải hương tím thơm mùa hạ
Đồi heather tím nhạt chân trời
Thường bơ vơ,tím ngắt tình người
Từng lang thang,tím chiều biển cả
Tà áo tím nào,cũng xui lòng rộn rã
Hồn vật vờ,tim tím mối yêu thương
Lén mong tìm trên khắp nẽo đường
Bóng dáng ai,bên giòng sông thuở nhỏ
Hoa bằng lăng ,tím một thời thương
nhớ Hoa bằng lăng,tím cả dấu chân quen
Bao năm rồi,người có trở về tìm
Ép hoa tím trong tập thơ tình cũ
Đủ chan chứa trọn tâm tình tôi ấp ủ.

Chương Hà
CHIM XANH ĐÃ TRỞ VỀ
Tới khi nào em mới biết
Chim xanh đã trở về
Mùa Xuân hẹn hò của mình đã cận kề
Cây đâm chồi lá non, hoa Xuân đã đơm nở
Trái tim mõi mòn suốt Đông tàn mở ngỏ
Ngóng trông vang vọng bước chân em
Hồn anh bỗng bừng dậy qua đêm
Đang háo hức chờ ánh bình minh rạng rỡ
Bao mùa Xuân mãi chờ ta đó
Sau bảy tám mươi hay còn bao nữa
Em mau về khi tình yêu chan chứa
Hai trái tim đang thổn thức ngóng trông nhau
Vạn vật hồi sinh mừng chia sẻ tình sâu
Chương Hà
BẦU TRỜI THÁNG TƯ
Tôi đã thấy một khung trời ảm đạm
Xám xịt, tối tâm
Thời gian ngưng đọng và tương lai đứng yên
Lời cầu nguyện tắt lịm , vô vọng
Những chiến hữu tử thủ đã nằm xuống
Tiếng súng đã im hơi, uất nghẹn
Nước mắt tôi cũng đọng lại không còn chảy xuống
Ôi dân tôi,đồng bào tôi đi vào khổ nạn
Những kẻ xâm lăng đã thắng
Nhờ cỏng rắn cắn gà nhà
Nồi da xáo thịt
Cơ hội đánh giặc mướn
Khí giới nợ vay mượn Nga Tàu chồng chất
Chỉ cố giết nhau để giành thêm đất, mà dâng cho giặc
Họ đánh giặc mướn, mà nói là để thống nhứt
Tròng cổ dân trong mọi lệ thuộc
Đâu chỉ họ cố làm nô lệ, tự mình trói buộc
Người dân Nam bị giải phóng có vui mừng đâu
Được thống nhứt họ đều hiểu bị tròng cổ ách Nga Tàu
Chỉ những kẻ cuồng tín khát máu đồng bào
Không thể hiểu
Kìa họ trơ tráo giành giựt cướp chiến lợi phẩm
Đồng hồ ,tv, máy giặt, tủ lạnh…
Vội vơ vét cho nhanh chở về miền bắc
Đảng giữ hết dùm cho dân Nam an lòng
Sẫn sàng làm kẻ chiến bại
Đi vùng kinh tế mới
Khi lính ngụy sẽ vô tù cải tạo chết dần, mòn mõi
Chương Hà
TÔI ĐÃ LẦM ..NHƯNG SẼ KHÔNG SAO
Tôi đã lầm
Tưởng mùa Xuân vừa tới
Hoa nở tưng bừng như mở hội
Hải Đường, Trà Mi, Mộc Lan rồi Đào Mai khắp khởi
Ngày Tết vừa vặn những niềm vui
Dè đâu hoa tuyết ập tới
Vùi vập tơi bời
Nàng Bạch Tuyết cố khoa dáng dấp trắng tinh giữa đêm ngày tăm tối
Nhiệt kế biểu thử kim tận góc cuối
Không điện, không nước, không mạng, rồii không phôn như thách thức người dân vô tội
Thử coi vài ngày như nơi bắc cực
Làm người tiền sử không có áo lông thú
Dân chăn bò quen ở ngoài trời
Quên cả chục ngày không tắm gội
Thơm mùi tự nhiên
Không gian yên lặng, thời gian lắng đọng
Còn gì hơn ngồi nhìn lửa liếm lanh quanh thanh củi
Lửa hồng nhảy múa , reo vui trong lò sưởi
Mà mình như trơ vơ
Mặc kệ cuộc đời trôi
Cho tới khi đất trời thôi giận dỗi
Hoa mùa Xuân hy vọng bừng nở tươi trở lại
Lại làm đẹp cuộc đời
Chương Hà Tết 2021
Vn Mùa Thu Ca Riêng Ta
Trên con đường uốn lượn nầy lá úa vàng bay lả tả

Anh nghe tiếng chân em giẫm trên lá khô nhè nhẹ
Từng mùa thu qua mình vẫn hẹn nhau cùng ngắm lá
Trời trong xanh, không khí dịu dàng
Mình lắng lòng yên ả
Nắng hanh hao ngủ mơ màng cùng cây cỏ
Chỉ có lá xanh, lá vàng, lá đỏ khoe màu rực rỡ
Hồn ta nao nao cùng hoa lá
Từng mùa thu đất trời cùng ta thêm mới
Kỷ niệm êm đềm thêm chất chồng dịu vợi
Ta hứng lá vàng từng mùa, ấp ủ cõi tình
Cùng với trời đất chan hòa,
chỉ có tiếng sóng vỗ đều đặn ngoài xa
tiếng lũ chim sâu ríu rít tìm trái chín tới
Gió hắt hiu đẩy đưa, trêu đùa em, mơn man trên tóc, trên vai, trên má
Lá nào ngập ngừng run rẩy, lá nào nhi nhảnh, nhún nhảy
trong từng cơn gió
Mặt nước trong gương phẳng lặng mặc lá đỏ,lá vàng điểm tô bức tranh thủy mạc mơ hồ
Mùa thu nào cũng của riêng cho chúng ta
Mình chỉ muốn tựa vai nhau lim dim thư thả
Thơ thới cùng đất trời lặng lẽ vào mùa



Chương Hà
Nhng Vng Trăng Tình Yêu 

Có vầng trăng nào úa

Khiến người buồn bâng quơ.
Trăng vàng nào rực rỡ
Sáng cuộc tình nên thơ.
Một khuôn trăng lợt lạt
Cô động ngàn nỗi niềm
Chút ánh ngà dịu sáng
Ấm cả cõi trời đêm.
Mảnh trăng tròn vành vạnh
Chứng hẹn biển, thề non
Nghĩa tình đầy, bền chắc
Từ trăng khuyết, trăng tròn
Cả đất trời minh giám
Trăng sao cùng điểm trang
Hạnh phúc tràn miên viễn
Lóng lảnh phủ trần gian
Có lần vầng trăng đỏ
Thương xót xa, võ vàng.
Vầng trăng xanh hội ngộ
Tình lai láng, mênh mang.
Tình già, trăng cổ độ
Trăng non, tình sắt son
Màu trăng nào cũng đẹp,
Hằn in dấu thiên đàng

Chương Hà
 
LÀM NGƯỜI VIT NAM RẤT BUN 

Khi ba tuổi tôi đã biết bò trốn dưới sàn ván

khi nghe còi hụ máy bay Nhựt oanh tạc
Chín tuổi, sụt sôi lòng đau dân tộc
khi nghe trò Ơn trèo rào thành Oma chống Tây bị bắn chết
Học lịch sử, tôi biết nước tôi vẫn còn là thuộc địa
Dù chính nghĩa độc lập, tự do mơ hồ ý nghĩa
mỗi khi đoàn học sinh chúng tôi hô hào
“Đức Quốc Trưởng vạn tuế, ngài Thủ Tướng muôn năm”
Tôi biết người lao công hàng ngày vẫn lui cui cạo mủ cao su ở những đồn điền thực dân
Những người yêu nước còn đang còng lưng đập đá nơi Côn Đảo
Tuổi thanh niên của tôi chỉ vài năm nhận thức
Nửa nước mình thực sự thanh bình ,không nghe tiếng bom, tiếng pháo
Người dân sung sướng no cơm, ấm áo
Dù lắm ngậm ngùi đất nước bị phân đôi
Dù xót dạ cho phần người thêm bị đọa đày trong xích cùm nô lệ mới
Hai mươi năm từng thế hệ chúng tôi phải gây hận thù bắn giết nhau
Làm vật hy sinh vô lối
Người dân tôi hiền hòa, hơn mấy ngàn năm phải luôn tự vệ để sống
Ghê tởm chết chóc mà vẫn giặc ngoài giặc trong
Làm người Việt Nam rất buồn
Khi thống nhứt phải trả nợ chiến tranh, phải đền ơn hổ trợ ngoại bang
Phải triều cống
Đất nước vẫn bị bức biếp, chia cắt, mất mát, tương tàn
Chủ nghĩa thực dân, rồi chế độ cộng sản, người dân càng thống khổ muôn vàn
Càng đau lòng hơn vì là người mình đàn áp, khủng bố, tàn sát dân mình
Ngụp lặn, suy sụp, nô lệ hơn trong ão tưởng đại đồng
Nước tôi tới bao giờ mới thật sự độc lập, thanh bình
Tự do, dân chủ bền vững?
Làm người dân Việt thật buồn thảm
 

Chương Hà
ÁO BÀ BA

Em ngỡ ngàng trên phố đông người qua
Gió đong đưa tà áo lụa mượt mà
Bửa nay anh thấy hồn mình thiêu thiếu
Em quê mùa trong chiếc áo bà ba

Áo bà ba ở quê mình thuở đó
Đơn giản như lòng con gái phù sa
Áo trắng trong dù phai màu mỡ gà
Vẫn mặn mòi mùi sông Tiền, sông Hậu

Em cô gái quê mùa anh yêu dấu
Áo mùi phèn, tay lem luốt ,chân bùn
Da bánh mất rạm nắng khét hung hung
Tóc dầu dừa, má thơm mùi cỏ rạ

Trong bộ bà ba sao thấy thương em quá
Cục mịch,hiền hòa như ruộng rẫy quê ta
Anh một đời thương chiếc áo bà ba
Nên suốt kiếp chỉ quê mùa mơ mộng

Chương Hà
CỬU LONG

Ôi dòng sông vòng ôm từng vùng đất mẹ
Từ hồi dựng nước đã se duyên.
Chuyển từng hạt phù-sa tận bao miền đất lạ
Đem trả về, bồi đấp gốc quê hương.
Tới biển hiền sông chia chín ngả
Ngàn dậm dài chuyên-chở yêu thương
Cho người dân nam đường sống bình-thường
Chín ngỏ đời, lấy chi xa lạ.
Đầm rộng chim cò, sông tôm cá
Nước lở, đất bồi, nương rẫy thêm vui.
Rừng U-Minh, nối Đồng Tháp Mười
Ướt tràm đước, đồng góp tươi sức sống.
Những nhánh rẽ, chia linh hồn với ruộng.
Vòm cù-lao nuôi mộng tới gò đồi.
Sông bến chợ, rước ghe thuyền lui tới.
Chuyển tâm tình sông Hậu vói Tiền Giang.
Chín con rồng nở chung giống Rồng Tiên
Un-đúc sẵn từng khí thiêng sông núi.
Dòng sông hiền-hoà dẫu trải trang lắm đỗi.

8-2005 Chương Hà
MÙA XUÂN NÀO TRÊN QUÊ HƯƠNG
Tôi hỏi bao nhiêu người
Nào ai biết chi đâu
Chín mươi triệu đồng bào vẫn oằn oại, khổ đau
Vật vã với miếng cơm , manh áo
Đừng khoe chơi bạo
Đốt ăn mừng cả triệu đô la tiền pháo
Nổ vang trời, dễ đâu soi sáng nhân đạo, lòng người
Đêm giao thừa ruột dân cứ cồn cào cơn đói
Hồi họp, sợ lỡ tàn pháo rơi trên mái lá
Ngổn ngang, đếm nợ chất chồng
Năm đổi mới , nào có gì hy vọng
Các đảng đại gia cùng nhau hễ hã , quây quần
Tổng kết tiền thâu bán đất cướp, lao động bàng dân
Chỉ bọn họ rộn ràng, ngượng nghịu ăn mừng che mắt thế gian
Giao thừa, người ở đợ lo quét xác pháo ngoài sân
Anh tài xế còn ngật ngờ chờ cậu nhậu
Nhà trơ trọi, bầy con chèo queo ôm nhau trên ván
Chén cháo giao thừa bỏ quên nguội lạnh
Hàng ế ẩm, quán khuya đèn lịm cạn
Ai ngã lưng còng, mai lao động thường thôi
Ôi khi nào mới thật ngày vui,
xuân đất nước tôi Không nghèo đói,
Tết nhân phẩm, nhân quyền đem nỗi vui
để người dân tự do, tưng bừng mở hội
Chương Hà 2015
BỐN MƯƠI NĂM QUÁ ĐỦ
Các anh đã giải phóng miền nam khỏi tự do, dân chủ
Đuổi giặc Mỹ chẵng thấy được gì nào
Nhưng anh đã giết hại bao nhiêu đồng bào
Hành đòn thù khắp các trại tù cải tạo
Giựt đất. Giành nhà
Gầy đựng công an, côn đồ , giết người cướp của
Đày dân tận rừng sâu, nước độc vùng kinh tế ão
Gom góp cho đảng, rút rỉa dân đen tận xương máu
Giày đạp mồ mả tổ tiên
Cúng hết cả cho Tàu
Bốn mươi năm các anh đã thấy đủ
Dân bị bóp họng hết kêu ca
Đứng lên nói, liền bị đánh đập , khảo tra
Vập cho chết hay tù đày suốt kiếp
Bốn mươi năm tưởng lòng dân đã chết
Bốn mươi năm chúng tôi vẫn còn đây
Đuốc tự do sẽ đốt lương tâm kẻ nô lệ tày trời
Tội đồ dân tộc.Dâng nước cho giặc
Hồn thiêng sông núi sẽ tru diệt loài quỉ dữ phản trắc
Con cháu Việt Nam luôn vẫy vùng dựng cờ chính nghĩa muôn mặt
Sẽ dồn về xây dựng lại quê hương
Tự do, dân chủ, độc lập, phú cường
Cộng đảng vô nhân không còn xẻo đất chôn thân
Chương Hà 4-2016
CHẾT VÌ SÔNG NÚI
“Những ai đã chết vì sông núi
Là sống muôn đời với núi sông”
Đất nước tôi sanh bao vị anh hùng
Để tôi hảnh diện làm người dân Việt
Nợ núi sông tôi vững tâm gánh vác
Khi giặc thù còn giày đạp quê hương
Người dân tôi sẽ hy sinh tới giọt máu cuối cùng
Quyết gìn giữ sơn hà từng tấc đất
Có ngàn người bị giết
Hàng triệu người sẽ bất khuất vùng lên
Sẽ cùnh nhau một dạ một lòng
Quét sạch hết kẻ thù dân tộc
Sẽ cương quyết giữ tự do, độc lập
Để muôn dân có đời sống bình an
Thân nhược tiểu nhưng không hể khuất phục ngoại bang
Trân thế giới ,nước Việt Nam đời đời ngạo nghễ
Chương Hà
TÌNH CHA
Con biết ba rất nghiêm khắc.
Tới lớn tụi con còn sợ.
Sợ nhưng tụi con rất thương ba
Kính yêu chứa chan trong nỗi sợ.
Thương ba từ tấm gương ba cư xử
Hiếu thảo, nghĩa tình, vị tha vẹn đủ.
Thương các con cố giữ trong lòng.
Lo các con, bửa cơm thiếu đứa chưa về, chưa chịu ăn.
Vui mới ra mặt ngày cả mấy đứa đều đậu hết,
Cuối năm phần thưởng chất đầy nhà làm tiệc
Mà không cho mừng vui quá sức, đờn ca xướng hát.
Đứa nào học dở bị phạt
Chỉ cơm nguội, không có đồ ăn.
Cả tháng trời phải ráng học hành
Được điểm tốt mới được yên phận.
Cha nghiêm, khuôn khổ cho các con được nên người hữu dụng,
Un đúc tốt trong luân thường , đạo lý Khổng Mạnh,
Tạo nên người đáng mặt làm người.
Các con khôn lớn , cha đã qua đời
Hiểu được thắm thía ơn cha như núi Thái Sơn
Muốn tạ được nghĩa ơn, thì đã muộn.
Chương Hà
LÒNG CHA
“Khi con còn nhỏ cha ôm con trong lòng
Khi con lớn khôn,cha giữ con trong tim”
Như cuộc trần dính liền trong định mệnh
Mình cùng chia sẻ suốt đời.
Cha hân hoan khi con châp chững bước vội
Con ngọng nghệu bập bẹ tiếng ba
Con tập tành đáng vần chữ mẹ
Khuyến khích , vỗ về lần đầu con nhập học
Ch\i cùng con từng trò chơi: thả diều, đánh đáo
Ân cần dạy con biết hiếu thảo
trung dũng, nhân nghĩa
Con lớn khôn thành nhân chi mỹ
Cha vẫn phập phồng không thể vững lòng , toại ý
cứ lo âu từng biến chuyển đời con
Con thành gia thất cha mừng vui hơn
Gia đình mình giờ được phần đầm ấm
Con đổ vỡ, lòng cha quặn thắt, rướm máu
Chiều về nhìn con ngồi trong bóng tối , buồn thiu
Đứng đi lủi thủi
Cha tê tái, chua sót cùng ngậm ngùi
Thông cảm với con những gì cha từng chịu đựng
Điều bất hạnh phải chi riêng chỉ để mình cha gánh trọn
Chương Hà
CHA ƠI
Hai mươi bảy năm từ hồi cha mất tới giờ
Trong giấc mơ con vẫn thường thấy cha linh hoạt như xưa
Chờ các con từng bữa ăn chiều tới
Dặn dò cháu chắt học hành gắng sức tranh đua
Chúa nhựt lăng xăng cả nhà tụ hội bửa trưa
Cứ nhắc nhở các con ăn cho đủ sức
Niềm vui nhứt thấy các con trở lại nghề như trước
Ở xứ người còn sắp xếp cho các con sống gần
Đại gia đình hằng ngày vui vẻ , quây quần
Sống hạnh phúc như nửa đời thuở trước
Ngày ngày cha thư thả nằm đong đưa ở võng nhà xe
Cái nhà xe dài mái che cho cả sáu nhà
Cha chỉ huy làm theo ý cha cho được
Lúc yếu rồi cha chỉ lẻo đẻo theo vịn ống nước
Phụ mẹ tưới rau,tưới cây,tưới cỏ
Rau cải lúc nào cũng tươi xanh
Sân cỏ sau nhà cha kín đáo ương một vườn dưa
Chừng bưng vô ba chục trái cả nhà chưng hửng
Cha soạn tiệc mừng cha mẹ năm mươi năm chung sống
Vui mừng chờ ngày tuần tới không lâu
Cứ dạy tụi con theo gương mà sống với nhau
Đối xử, ở ăn cho tròn tình nghĩa
Ngày cuối cha nói thèm ăn hoằn thắn
Mẹ nấu liền cha ăn một bửa no nê
Tối đó cha than mệt , rồi bỗng ngã ra bất ngờ
Mất không một lời từ giã
Các con hiểu như cha vẫn còn sống đó
Trong lòng đủ đầy hạnh phúc với vợ con
Cha mất rồi hai mươi bảy năm vẫn còn
Bên các con một gia đình đầm ấm
Chương Hà 2016









Kính mời quý vị thưởng thức các thi phẩm được phổ nhạc của Chương Hà