ĐẶNG TOẢN

Bt gp

Tôi bắt gặp màu xanh của thu
Trên quầng cổ của chú chim hoàng yến
Màu đỏ của hoa lựu , hoa phượng của những quả cà chua chín, của con chuồn chuồn ớt
Trong câu hát của em
Hỡi những tia nắng trong
Dù chưa một lần xuyên đến đáy đại dương
Vẫn ngọt mát lời ca dao chị ru hời
Và màu tím hoa cà tìm rủ hoa sim chơi trò đánh đáo
Hôm qua có con chim chìa vôi
Đậu trên tháp chuông nhà thờ rồi hát…
Tôi thấy màu trắng khăn tang của đất nước tháng tư
Được lấy làm nhu liệu viết bài ca sao
Tháng tám
Những con chim chiền chiện , chim sẻ , chào mào , giồng giộc
Đã lũ lượt bỏ tổ tha phương
Dù khốn khó trăm bề vẫn nhặt nhạnh những cọng rơm khô
Gửi về để chim đa đa
Làm tổ cho những con tu hú
Khi lặn xuống chạm đáy của niềm tin
Tôi bỗng bắt gặp chân mình đứng hiên ngang
Sừng sững trên đỉnh của nỗi buồn
Và hữu hạn bỗng gói tròn vô hạn
Tôi bắt gặp phút cuối của nồng nàn
Là bắt đầu của lặng im
Tôi bắt gặp một con đường
Đang dẫn về một con đường khác
Và cuối con đường khác kia lại dẫn về
Một ngã ba , ngã tư , ngã năm ngã sáu và
Ngã bảy
Tôi bắt gặp tôi lúng túng trước một ngã ba
Còn nói chi đến ngã năm ngã bảy
Ở ngã bảy này
Tôi bắt gặp tôi và mọi người
Chạy quanh bùng binh , chạy quanh bùng binh , chạy quanh bùng binh
Riêng tôi lại cắc cớ hỏi thầm
Trong tim em dòng nhớ chảy về đâu
Và tôi bắt gặp trên mặt người
Những quầng tối của đam mê …


Đặng Toản

Houston July/25/2019
Tn mn bóng đá quê nhà

Trái bóng lăn, trái bóng lăn
Gà nhà thắng đậm bậu nhăn răng cười
Cổ động viên chẳng biếng lười
Học điểm bốn , chơi điểm mười mà cưng!
Lột truồng tận hiến người dưng
Tha hồ đài báo tưng bừng biểu dương
Từ thôn ổ đến trung ương
Nhà quê, thành thị xuống đường vui chơi
Quên luôn tàu lạ ngoài khơi
Quên luôn cá chết nằm phơi trắng bờ
Sân vận động hóa rừng cờ
Ôm eo xế nổ, em; giờ bão đêm
Việt Nam vô địch SEA games
Em không đá, cũng hét rêm ngực mình
Trống chiêng xuống phố xập xình
Chiến công dâng Đảng quang vinh, cờ hồng
Bóng lăn, cả nước lên đồng
Chắp tay anh vái … con Rồng, cháu Tiên!

Đặng Toản
Houston
10 tháng 12 năm 2019
Thương quá Đng Tâm
Đồng Tâm chưa sáng sương còn nặng

Cơ giới thầm lăn, chậm chuyển đều
Đồng Tâm tiếng chó, gà im ắng
Chưa hề ngờ nổi chuyện trớ trêu
 
Đồng Tâm nghe gió mùa xao xác
Đông đã tàn chưa, khí lạnh tràn
Tám tư – nông lão, tâm thuần phác
Nghịch cảnh bày chi chuyện nát tan
 
Đồng Tâm, giặc cỏ nguy hơn địch
Tàu ở ngoài khơi lượn hổm rày
Đồng Tâm … một nhúm dân phản nghịch
Ba ngàn chiến sĩ phải ra tay
 
Đồng Tâm , đồng chí không đồng thuận
Họa tự ngôi cao giáng xuống đầu
Đồng Tâm – phản động, trên phê chuẩn
Còn thằng Phây Búc cút cho mau
 
Đồng Tâm – Bồ tát vừa tuẫn nạn
Chỉ cho ta thấy, sói mặt người
Đồng Tâm vừa hiện lên mắt bạn
Một trái tim và máu đỏ tươi
 
Đồng Tâm loạn động không kể xiết
Tang thương ngập ngụa khắp trong làng
Đồng Tâm vang tiếng rên thê thiết
Đến tận xứ người nỗi hoang mang
 
Đồng Tâm đường dẫn về địa ngục
Mà sao tồn tại xứ thiên đường
Một bầy linh cẩu xương máu vục
Chạp rằm ngửa cổ hú thê lương
 
Đồng Tâm thân hoại nhưng không chết
Nghĩa khí lừng bay tận bốn trời
Người trong làng xã còn rất mệt
Tai họa rình luôn khắp mọi nơi
 
Đồng Tâm thế loạn , vô nhân bản
Dân Việt xé đôi tự bao giờ
Đồng Tâm nòng súng luôn sẵn đạn
Khạc cuồng đốt cháy những câu thơ
 
Đồng Tâm thơ viết trong dòng lệ
Gửi mai sau , con cháu không nhầm
Trẻ thơ đọc lại thời hưng phế
Rằng năm xưa ấy … một Đồng Tâm
 

Đặng Toản
Houston 13/1/2020


                         
RA KHỎI VÙNG MƯA XUÂN

 
Ra khỏi vùng mưa xuân
Tóc bay xòa không kẹp
Sao mãi còn bâng khuâng
Đời quanh vào lối hẹp
 
Môi bậm chặt lòng se
Hẫng mất rồi nỗi nhớ
Quên bặt rồi ước mơ
Thôi nhờ chiêm bao kể
 
Ra khỏi vùng mưa xuân
Lửa hạ cười ngạo mạn
Lòng rã rời như chân
Tình giống lòng cũng rạn
 
Nắng thắp buồn chói lòa
Nắng tưới buồn đơm hoa
Nắng hong khô buồn lã
Nắng chở buồn đi xa
 
Ra khỏi vùng mưa xuân
Quá khứ là ảo ảnh
Thăm thẳm đời gian truân
Tương lai kìa thu quạnh
 
Lòng xuân đằm nỗi nhớ
Có rộn ràng tiếng chim
Nắng hạ cằn khô tim
Nhớ ngọt lừ trái đỏ
 
 
 
 
 
Ra khỏi vùng mưa xuân
Lá xanh là di cảo
Tình xuân là chúc thư
Gió xuân này tâm bảo
 
Ra khỏi vùng mưa xuân
Lòng người cô quạnh quá!
Nắng chiều u tịch lạ
Xin đất trời bao dung
 
Ra khỏi vùng mưa xuân
Nhớ buốt vùng ký ức
Môi thì thầm khẽ nhắc
Ra khỏi vùng mưa xuân.
               
                     Bảo Lộc
                  12/ 1985
                  Đặng Toản
 

Thêm một lần tháng tư
 
Dường như có một người lính
VNCH chết trận nào đó
Đã tìm vào tâm tôi trú ẩn
Nên mỗi năm , tháng tư về
Mùa quốc hận
Tôi lại viết bài thơ buồn
Với giọt lệ cầm tay
Hỡi anh bộ đội đã ngã gục trên núi rừng
Trường Sơn năm xưa
Có người cháu trai làm thi sỹ hôm nay
Anh ấy cũng viết bài thơ đầy máu lệ
Nỗi đau tràn qua hai thế kỷ
Và bao nhiêu thế hệ
Vẫn còn âm hưởng tuôn trào
Chúng ta hãy cùng nhau ngồi xuống đây
Nói chuyện thử xem nào
Trong hai chúng ta ai là người đau khổ nhất
Và ông bà chúng ta có từng là anh em ?
Máu nào chảy mà ruột chẳng mềm
 Con cháu chúng tôi sau cuộc chiến
Đã thiệt thua nhiều
Đâu dám bì con cháu của các anh
Nên  cúi đầu
Âm thầm nhận phần thóc lép
Của vụ mùa bội thu vĩ đại
30/4/1975
Dân Nam bao nhiêu người chết trên biển cả
Để giờ đây chúng ta dám quả quyết rằng…
Mặt trời chưa bao giờ lặn
Bất cứ nơi nào trên trái đất
Có người VN cư ngụ
Những đứa con đã đau đớn từ bỏ quê hương ,
Nhà cửa mồ mả , ruộng vườn
Để khỏi phải làm
Nạn nhân của áp chế , đọa đày…
Trận đánh tư sản miền Nam 1978
Trong số ấy có cả những người trốn chạy
Từ  những cuộc đấu tố địa chủ năm 1954
Dường như dãy Trường sơn bị đốt cháy rất oan uổng
Để giờ này
Các ngài chễm chệ trên ngôi
Tư Bản Đỏ !

Mỗi năm tháng tư về dòng lệ cứ lăn dài …
                                Richmond April / 01/2020
                                               Đặng Toản
Cài
 
Em cài trâm biếc ngang tai
Nắng cài hoa đốm lên hai đồng tiền
Gặp nhau tay ấm cài liền
Rủ rê đôi cặp môi hiền cài theo
Chuông cài trên nóc tháp reo
Gió trăng cài mái tôn nghèo giấc đêm
Em cài anh một phần mềm
Lập trình trưa tối, bên thềm nhớ nhau !
 
                                           Houston 2021
                                             Đặng Toản
Tin Bit 

Kính dâng hương hồn nhà thơ Tô Thùy Yên

Nắng đã cơ hồ rơi xuống thấp
Dường như chùng tối một màu mây
Mưa lệ vô chừng gây úng lụt
Mù sương đáp loạn bãi thơ lầy


Người đi sao chọn đêm khuya khoắt
THẮP TẠ càn khôn một bóng mờ
HỀ! GIAN NHÀ CỎ đưa tay ngoắt
MÙA HẠN đang chờ trái chín mơ


Người đi THAO THỨC nghe buồn lấn
TA VỀ trong khoảng tối mông lung
Súng gươm gãy vụn … ANH HÙNG TẬN
Nghe giọt sương kể chuyện vô cùng


Người QUA SÔNG chúc… hề thanh thản
Chừng NGƯỜI Ở LẠI chẳng âu lo
THI SỸ cùng dòng sông chuyện vãn
Kiếp phù sinh tựa một chuyến đò


Trọn chuyến TÀU ĐÊM say chuếnh choáng
Ngủ lại CHIỀU TRÊN PHÁ TAM GIANG
TRƯỜNG SA HÀNH … biển màu gươm loáng
Cúi HÁI RAU hoang lệ mấy hang


Ai đem mùa cũ về hong nhớ
Một mẩu nến cùn cũng thắp vui
Thơ người ta đọc luôn bỡ ngỡ
Một câu bao bận cứ ngậm ngùi


Người đi vui nhé … đi vui nhé
Trần gian rốt cuộc cũng xa xăm
Chép thơ tiễn biệt QUÁN VẮNG VẺ
Đất tạm dung xin một chỗ nằm


Hậu bối Đặng Toản cẩn bút
Houston, ngày 22 tháng 5 năm 2019

(*) Chú thích Những chữ viết in hoa là tựa của các bài thơ tác giả Tô Thùy Yên, tất cả là 14 tựa các bài thơ tiêu biểu, phổ biến của ông mà ta được biết, so với tất cả thì thiếu rất nhiều nhưng ghép vào tượng trưng để tưởng niệm ông mà thô
Tn mn bóng đá Vit Nam
Trái bóng lăn, trái bóng lăn

Quan võ cởi giáp, quan văn tháo giày
Trái bóng bay, trái bóng bay
TiVi bờ ruộng dân cày dõi theo
Trái bóng reo, trái bóng reo
Anh ghi bàn thắng em theo suốt đời
Trái bóng rơi, trái bóng rơi
Đội ta quá mạnh , bạn phơi áo đành
Trái bóng trông rất hiền lành
Em xinh , cờ đỏ quấn quanh thân ngà
Trái bóng sa , trái bóng sa
Bao chàng tuấn tú , thiệt thà cầu hôn
Trái bóng khôn , trái bóng khôn
Lập trình chui tọt vào hồn nhân dân
Trái bóng ngân , trái bóng ngân…
Nga như nốt nhạc, xoay vần trên không
Bóng tô thắm sắc cờ hồng
Việt Nam mình sắp hóa rồng … em ơi!

Đặng Toản
Richmond
December  11, 2019
Còn đó tháng Tư 

Tháng tư đau đớn nuôi dòng lệ

Tháng tư ôn chuyện cũ tào lao
Tháng tư se thắt niềm dâu bể
Tháng tư buồn đến tận chiêm bao

Tháng tư đôi lúc buồn quá trớn
Dân Nam cúi gục , búi đầu tang
Cầu kinh trong gió lùa ghê rợn
Tiếng duyệt binh, đàn hát rền vang
 
Tháng tư, rừng chuối trong cuồng bão
Sinh linh bao vạn chết vùi thây
Tháng tư đau thật, không buồn ảo
Tháng tư, máu lệ đã vun đầy
 
Tháng tư trên nóc nhà di tản
Đu càng, em tột độ hoang mang
Tháng tư đánh dập thằng tư sản
Nẫu thành tư bản đỏ, xênh xang
 
Tháng tư, thét lớn trong tầm ngắm
Anh bật người sau loạt AK
Dép râu hất mặt, viên đạn cắm
Mẹ ngồi ruột quặn tợ phong ba
 
Tháng tư bên xứ người giãy chết
Chị lầm lì thêm job, tăng ca
Dụm dành tranh thủ ba ngày tết
Lội lặn về thăm mộ ông, cha
 
Tháng tư, cho phép con được nói
Cùng đất trời kia chuyện mất còn
Mênh mang, trong khuất xa tầm vói
Quê hương mình … vàng rẻ hơn son!

Đặng Toản

Xuân anh là
 
Nghĩ cho cùng nắng đã trả công mưa
Những năm tháng với mùa màng mong đợi
Soi dâu bể từ tầm cao vời vợi
Nghĩ cho cùng đất cũng nặng ơn trời
 
Nghĩ cho cùng thương nhớ cũng xa hoa
Xin tập cúi nhìn khi chào ly biệt
Bờ vai cũ vừa run lên thắm thiết
Nghĩ cho cùng mây nước cũng trôi qua
 
Nghĩ cho cùng ngày vui xưa ngót nghét
Cũng xun xoe với bến tận sông cùng
Đêm có lúc lặng mình nghe đá thét
Rốt cuộc rồi phong nguyệt cũng vui chung
 
Gió một ngày nghe loạn tuổi trăng buông
Em cứ nhớ cho vàng mùa tao tác
Quày quả bước đi tìm mùa xuân khác
Cho lòng ai nắng mới rọi thêm luồng
Nghĩ cho cùng thì không thể buồn thêm
Khi tình đã theo sương về với khói
Trong tiềm thức vọng vang kia giọng nói
Nắng thôi xanh khi tím đậu bên thềm
 
Tình tha thiết trôi về cơn giả tạm
Hỏi xin trưa một chút nắng u hoài
Sau rèm xanh một cánh lá giăng ngoài
Xuân anh là một đọt nắng nguôi ngoai…
 
                               Houston 28/2/2020
                                 Đặng Toản

HAI ÔNG CHÁU ĂN MÀY MÙ
CHÀO ĐÓN MÙA XUÂN NĂM 2000
 
Mùa xuân về đấy phải không em?
Thiên hạ chơi xuân rất đã thèm
Thầy chú cốc tràn môi sáng rạng
Cháu ông bụng rỗng mắt kèm nhem
Phố cao nhạc trỗi đời hưng vượng
Thềm vắng hoa cười phận rách mem
Ai bảo năm hai ngàn thế tận
Mùa xuân về đấy phải không em?
 
                              Bảo Lộc
                           12/97à1/98
Dụ ngôn tháng tư
 
Tháng tư về rồi đó.
 Nhú hàm, chân răng khôn.
 Ngựa non rừng một xó.
 Lệ lăn thành dụ ngôn.
Tháng tư ngày ly tan. AK và dép lốp. Dòng lệ buồn rơi khan. Cờ đỏ sao vàng ngộp.
Hoa niên cánh rụng tàn. Cha thành tên tội phạm. Mẹ đêm nằm ho khan. Đếm ngày vơi cõi tạm
Ta đốt buồn trên sân. Nhìn vầng trăng ảm đạm. Ôn cố rồi tri tân. Trong hoàng hôn lịm xám.
Sáng ra vác cây cuốc. Vào rẫy chào cây rừng. Ngước đầu nhìn khói thuốc. Lệ cứ trào rưng rưng.
Tháng tư lòng hoang phế. Tháng tư đời thiên tai. Xuân này bòn xuân kế. Đêm nay vùi đêm mai.
Xuân rồi hoa chẳng nở. Dòng suối vắng chân quỳ. Cha cúi đầu trả nợ. Quê hương buồn như ri.
Tháng tư buồn không nói . Tháng tư trầy đôi vai. Bóng nào bên truông mỏi. Vẫy tay chào giêng hai.
Lệ rơi tràn luống chữ. Dụ ngôn thầm bên tai. Lệ lăn vào quá khứ . Dụ ngôn vờn tương lai.
Tháng tư buồn xâm thực
Tháng tư sầu kinh niên
Đá gầm lăn xuống vực
Lệ chảy vào vô biên
Tháng tư tờ lịch bóc.
Dòng lệ nhòa con ngươi
Xin một lần được  khóc
Cho trọn ngày ba mươi!
                     
                      Kinh tế mới Gia Lành , Di Linh
                                     30/4/1984
Buồn chi lạ tháng tư !
 
Anh đang ước một ngày mưa tháng sáu
Rửa tan trên phần mộ tháng tư gầy
Chư thiên xuống trao đời cây viết báu
Chép hịch truyền , an trăm họ đông tây
 
Anh vốn biết quê hương mình nhược tiểu
Chú vịt con trước một lão ngan cuồng
Như gà trống núp dưới chân đà điểu
Nên ngàn năm dân tộc ngậm hờn suông
 
Thế kỷ trước vương xích xiềng viên mãn
Dân Nam mình máu lệ buổi cơm chan
Thời quá độ dài lê thê hung hãn
Cú hồi thương tư bản độc vô vàn
 
 
Anh chẳng thích nghe theo lời phủ dụ
Rằng quê hương đang sắp sửa hóa rồng
Trăng liềm đỏ nhìn sao vàng quá đủ
Bày thêm chi vòng số tám mênh mông
 
Anh không dám ngước nhìn quê trẩy hôi
Lòng buồn như trẻ nít chịu tang cha
Xin cúi xuống nhìn miền Nam hấp hối
Tháng tư về , nỗi nhớ lại đi qua
 
Anh sợ hãi một chiều thu lá nám
Cố cung buồn , vương đế cũng lao lung
Con mắt bão băng qua trời nắng xám
Bao anh tài đất nước rụng như sung
 
Anh đâu dám viết bài thơ chém gió
Buổi dịch tràn nhân loại khổ đau chung
Bước lầm lẫn đầu tiên hang khốn khó
Để muôn đời huynh đệ chẳng tương dung
 
                  Richmond  21/4/2020
                                Đặng Toản
Chiu phai


Chiều phai , chiều phai vội
Nắng trở màu xa xôi
Mây trắng buồn như cỏ
Cỏ úa tình pha phôi


Mây trượt trên nắng ngời
Vượt tầng không khí loãng
Thơ trộn trong giỏ lời

Hơi thở nào đứt quãng



Em xé vụn niềm vui
Của ngày ngây thơ cũ
Chôn cảm giác đau vùi
Trong đợt tình sóng lũ



Thiên thạch nào vỡ vụn
Trên đỉnh trời cô liêu
Ký ức nào cháy ngún
Trong một thoáng mê chiều



Trong tầm bay xa khuất
Sáo sổ lồng sang sông
Ngôi cũ tình phế truất
Gió cợt đùa xa trông



Tia nắng nào len lỏi
Xé rách vòm hư không
Thương vầng trăng khuyết mỏi
Soi hoàng hôn mênh mông



Nắng gói màu dĩ vãng
Mưa xối buồn tương lai
Chiều phai , chiều chạng vạng
Chiều phai , chiều luôn phai …




Đặng Toản
Viết cho ngày sinh nhật 59 tuổi
Houston July / 21/2019 


Đâu còn mùa xuân
 
Có khi chạp tàn
Mà xuân không lại
Đâu rồi em nhỉ
Dấu tình đang tan
 
Có khi chạp tàn
Mà xuân chẳng tới
Ta còn lặn lội
Mải miết áo cơm
Cuối tận chân trời
 
Có khi chạp về
Gió đông ghé hỏi
Ai chờ ai mỏi
Bên bờ sông quê
 
Có khi chạp tàn
Mà xuân còn hẹn
Em diện váy hoa
Tuyết nhường nguyệt thẹn
Bên người mới quen
Tình trao bẽn lẽn
 
Có khi chạp tàn
Mà xuân bất đáo
Nhớ tết năm nào
Súng ran thay pháo
Ngập xác đồng bào
Máu loang đầy áo
 
Có khi chạp tàn
Thay màu cố quận
Gió lay hoa vàng
Quỳ bên mộ vắng
Bao kẻ đón xuân
Cùng khăn tang trắng
 
Có khi chạp tàn
Quê hương đau mệt
Non sông thay chủ
Thành phố mất tên
Chỉ còn tết đến…
Đâu còn mùa xuân !
Houston
28 tháng chạp Đinh Dậu
13/2/2018
Đặng Toản
Anh đi
 
Anh đi nắng trải hoàng hôn
Mờ trông  xa khuất , tình chôn ưu phiền
Anh đi bóng ngã gầy hiên
Môi thơm em hắt hiu miền cô đơn
Anh đi lòng nhủ… hàm ơn
Người xa, âu dỗ dành cơn đau vùi
Anh đi nhớ ngậm, trông ngùi
Bên song trăng gối thương bùi ngọt xưa
Anh đi nắng hỏi thầm mưa
Còn ai đường cũ sớm trưa,vai kề
Anh đi sầu nhão , buồn khê
Day lưng, niềm nhớ quay về gọi tên
Anh đi tình giục rằng…quên
Thật nhanh hầu giữ độ bền van tim
Anh đi nắng bỏ đồi sim
Lang thang mây cũng trôi tìm cuộc say
Anh đi đêm rủ rê ngày
Chia qua, sớt lại… thêm dày mộng đôi
…..
Anh đi…Tình soán đoạt ngôi..
…….
Sầu rưng này đóa em ngồi
Ngự trên!
 
                                Houston 12 – 2018
                                            Đặng Toản
Bài thương Nguyễn Thị Sài Gòn
 
Mỗi giọt ngày trầm tích một cơn đau
Nên ta hát lời ca buồn của đá
Khi em lất lây trong vòng phong tỏa
Mỗi đêm chờ mong sáng lại cho mau
 
Trăng đã xế sau đỉnh mù của nắng
Sài Gòn ơi xa quá cuộc tương phùng
Mùa giãn cách , thôi xôn xao ngõ vắng
Dấu triện buồn ấn chứng cuộc đau chung
 
Kể từ lúc thất thân thành vợ lẽ
Của một ngài lãnh chúa xứ Đông Dương
Ta cảm giác nàng luôn luôn nhỏ bé
Trước lăng đền bao nô bộc soi gương
 
Em có lúc mơ một lần được chết
Trong chiêm bao để thoát cảnh cơ hàn
Cộng nghiệp lớn chưa giải trừ được hết
Nên mọi người không ai được vô can
 
Sài  Gòn hỡi , sâu trong mùa giãn cách
Sao lạ lùng lại nhớ Phá Tam Giang
Giới nghiêm để sinh viên lo đèn sách ?
Sao còn người ưa xuống phố lang thang
 
Ta thích ví Sài Gòn cùng New York
Mà  không là Thượng Hải , Saint Petersburg
Lẽ kín nhiệm sau bao lần giật thót
Sống bằng phần phước hạnh của bên thua
 
Ta giải cứu bằng bài thơ thô vụng
Bởi muôn năm ta chẳng phải anh hùng
Nên yếu đuối và không hề bất khuất
Bất lực nhìn em đang chịu lao lung
 
Dòng lệ ngọt chảy về thương kẻ khó
Buôn gánh bán bưng , vé số lề đường
Em cũng khóc bao nhiêu lần rồi đó
Nỗi đau từng trào cuộn sóng đại dương
Dòng lệ mặn thương đời e cũng cạn
Chuông mõ buồn , tụng mỏi một pho kinh
Cầu nguyện mãi cho người qua hiểm nạn
Để tay cầm , tương ngộ phút lai sinh
 
                   Houston 14/7/2021
                     Đặng Toản

Xuân đi rồi , bao lâu ?

 
Nắng gói chùm mận chín
Gửi vào ô cửa đêm
Xuân lom khom , bịn rịn
Mang hoa rắc bên thềm
 
Lá vuốt bàn tay ngọc
Bầy chuông gió rung cười
Buồn ngậm câm hạt thóc
Đàn trẻ đùa vui tươi
 
Ồ ! xuân về đấy hử ?
Ta ngỡ…mới tàn đông
Cụ đồ ban mấy chữ
Ta treo , ghẹo xuân hồng
 
Trong vườn rau của mẹ
Cây cải đã lên ngồng
Trên đường đi của bé
Hoa dạm ngõ bờ sông
 
Trên đường bay của bướm
Ong vỗ cánh thay lời
Phấn hương chừng rất đượm
Trong sương phùn rơi , rơi .
 
Chim ríu ran , ríu rít
Hỏi em…tình còn không ?
Ta ngồi im thin thít
Bên khay rượu đương nồng
 
Ta ngồi im , mải miết
Thơ vọng khan trong đầu
Ta ngủ quên chẳng biết
Xuân đi rồi … bao lâu ?
 
                              Houston 20/2/2018
                              Mùng 5 Tết  Mậu Tuất
                                        Đặng Toản
Mt góc Tết quê
 
Heo may thất thủ giữa đồng
Nắng xuyên phá  ngọt nụ hồng ngậm giêng
Gióng bền , ràng chậu mai khiêng
Ngàn con én mỏng cánh nghiêng chao đùa
Xuân buông rèm chạp thêu thùa
Giao thừa vọng tiếng chuông chùa điểm danh
Vét buồn đổ sạch sành sanh
Đông hưu trí muộn rét canh cánh lòng
Pháo hoa – trừ tịch , động phòng
Sáng ra lục đục gầy sòng bầu cua
Tổ tôm , xập xám mút mùa
Tiến lên , xì lát được thua ì xèo
Bánh  chưng , tét , củ kiệu reo
Bác giàu cho đến chú nghèo đều ngon
Bàn thờ  bày đủ vuông tròn
Xanh vàng tím đỏ cùng ngòn ngọt , cay
Gió nồng nàn , áo hoa bay
Nhạc râm ran khúc , tình lay lắt chờ
Anh nhìn ngẩn ngẩn , ngơ ngơ
Cỏ non gạn hỏi , vần thơ làu bàu
Sạch bong vườn trước , sân sau
Cây mang váy trắng ,  hoa lau chân thềm
Ngõ xuân vắng vẻ êm đềm
 
Cảm ơn chung rượu rót mềm cơn say!


Đặng Toản
Houston1/ 1/2020

Viết theo ký ức
                        
RA KHỎI VÙNG MƯA XUÂN
 
Ra khỏi vùng mưa xuân
Tóc bay xòa không kẹp
Sao mãi còn bâng khuâng
Đời quanh vào lối hẹp
 
Môi bậm chặt lòng se
Hẫng mất rồi nỗi nhớ
Quên bặt rồi ước mơ
Thôi nhờ chiêm bao kể
 
Ra khỏi vùng mưa xuân
Lửa hạ cười ngạo mạn
Lòng rã rời như chân
Tình giống lòng cũng rạn
 
Nắng thắp buồn chói lòa
Nắng tưới buồn đơm hoa
Nắng hong khô buồn lã
Nắng chở buồn đi xa
 
Ra khỏi vùng mưa xuân
Quá khứ là ảo ảnh
Thăm thẳm đời gian truân
Tương lai kìa thu quạnh
 
Lòng xuân đằm nỗi nhớ
Có rộn ràng tiếng chim
Nắng hạ cằn khô tim
Nhớ ngọt lừ trái đỏ
 
 
Ra khỏi vùng mưa xuân
Lá xanh là di cảo
Tình xuân là chúc thư
Gió xuân này tâm bảo
 
Ra khỏi vùng mưa xuân
Lòng người cô quạnh quá!
Nắng chiều u tịch lạ
Xin đất trời bao dung
 
Ra khỏi vùng mưa xuân
Nhớ buốt vùng ký ức
Môi thì thầm khẽ nhắc
Ra khỏi vùng mưa xuân.
               
                     Bảo Lộc
                  12/ 1985
                  Đặng Toản
 
Thương về đồng bằng sông Cửu Long
 
Sông chia hết nỗi buồn cho chín nhánh
Nắng điêu tàn trên giọt mặn phù sa
Ngày no ấm dĩ vãng dần xa lánh
Cửu Long ơi ! một vựa lúa quê nhà
 
Ai hay biết có người bưng mặt khóc
Ở bên này bờ biển Thái Bình Dương
Đồng chí anh em , ngàn cân sợi tóc
Thà xem nhau như kẻ lạ ven đường
Chưa qua hết trận dịch càn Vũ Hán
Đã ê hề tiệc mặn đất Cửu Long
Người khách lạ không cần xin chiếu khán
Chín rồng thăng thiên , vận nước kể xong
 
Sông trơ đáy bạn mời ly rượu cặn
Nước ngọt chia can , cô bác xếp hàng
Trâu bò đói đặt bày chê rạ mặn
Tiếng đàn kìm vọng cổ nấc không vang
Bầy vịt khát nằm bờ mương chới với
Ghe kẹt ùn dòng lạch giữa truông dừa
Con lặn lội qua ba ngàn thế giới
Xin Phật , Trời ban cho một cơn mưa
Bầy chim cũ còn về bên tràm đước
Lục bình khô tấp bãi cạn đâu rồi ?
Bằng lăng có tím rơi ngoài ngõ trước
Nhớ câu hò sông nước vọng xa xôi
 
Xe đò chậm đưa ai về lục tỉnh
Nhớ vô chừng ơi Đồng Tháp , Cà Mau
Anh trai ạ đừng nghe lời chú phỉnh
Dẫu cơ hàn dân ta vẫn thương nhau …
 
Houston 19/3/2020
Đặng Toản
 
Khai bút đu năm tui Canh Tý 

Sáng nay buồn ngủ không muốn dậy

Quờ tay rớt mất mộng ban đầu
À lam sao cứ rung hoài vậy
Đến giờ làm, chẳng nướng được lâu
 
Xôn xao  tết đến, vàng mai cúc
Ta sắp sửa già đâu có hay
Xuân nay vừa chẳn tròn sáu chục
Tự rót  mời ta một chén cay
 
Xuân đã bao lần thay áo, lọng
Trẻ đùa vui, ông lão nao nao
Ta đứng bên kia trời ước vọng
Mà mơ mưa ngọt tưới chiêm bao
 
Dốc túi mà xem màu ly biệt
Chảy vào vô lượng hố tương lai
Nhớ quê bằng trái tim suy kiệt
Nợ tang bồng từ chối đôi vai
 
Lửa cháy hoang mang trời châu Úc
Đạn gầm khốc kiệt cuối thôn Hoành
Trái đất manh nha thành  hỏa ngục
Ta lại buồn suông, đau đớn quanh
 
Ô hay , ta ngại màu sương sớm
Đau Thủ Thiêm – Lộc Hưng – Đồng Tâm
Nghĩ về quê cũ buồn ghê gớm
Đón xuân bao kẻ lệ khôn cầm
 
Bơ sữa chút thôi, rau chủ yếu
Cảm ơn đời…đủ gạo trong nồi
Rượu vắng bạn bè… hơi thiếu thiếu
Nào dám mơ gì chuyện xa xôi
 
Ta ở trời Tây say nắng lạ
Em còn tê buốt bởi mưa quen?
Nhớ quê ngửa mặt cười ha hả
Rồi chợt cúi gầm, dụi mắt hoen
 
Rêu đá xanh um vùng cổ mộ
Em cười nghe thoáng buổi trăng ngâu
Mây núi du phương về châu thổ
Nước trăm năm réo một chân cầu
 
Ta sẽ cùng xuân đi … đón hạ
Và thay áo xám hộ mùa đông
Chào xa  … thu vẫy, vàng óng ả
Theo xuân vào phố … phố rưng hồng
 
Đặng Toản

Houston 25/1/2020
Mùng một tết Canh Tý


Vui , ước đầu năm

 
Sáng ra Wal-Mart (1) đổ xăng
Ước gì xe tớ chạy bằng nước sông
Hỏi bánh chưng , củ kiệu nồng
Đã bao nhiêu Tết mình không nghỉ rồi ?
Ước chừ…ly cháy trên môi
Ta và mấy trự cùng ngồi bên nhau
Cho dù nồi lẩu , đĩa rau
Ước ta cứ mãi trước sau  thế này
Ngày xuân còn rượu cứ say
Nhưng chừ tớ phải …đi cày trả bill ( 2)
Ước trọn năm , đủ tiền tiêu
Để ta khỏi liều …ăn cướp nhà băng
Mùng một cà thẻ đổ xăng
Bạn ơi ! xe tớ chạy bằng…credit card ( 3 )
 Hi..hi..
                                  Houston 16/2/2018
                                    Mùng một tết Mậu Tuất
                                       Đặng Toản
Chú thích : 1- Wal-Mart : cửa hàng bán lẻ lớn nhất nước Mỹ
2- Bill : Nợ thẻ tín dụng
3- Credit card : Thẻ tín dụng
Chìm
 
Nắng chìm trên đỉnh hoàng hôn
Mưa chìm ao nhỏ lắng hồn nguyệt sương
Trăng chìm sâu đáy đại dương
Ánh đêm chìm vũng chân tường , ai qua
Phố chìm trong thoáng xa hoa
Nhạc chìm giữa ánh nguy nga tháp lời
Mộng chìm bên gối chơi vơi
Võng chìm trong tiếng ru hời ngọt trưa
Lá chìm trong khoảng sân mưa
Mây chìm sông vắng , gió thưa thớt về
Hoa chìm nhắc tử sinh kề
Tịch liêu chìm giữa bốn bề mênh mông
Em chìm giữa vạn người đông
Anh chìm với… một nụ hồng trên tay
                         Houston 2/8/2019
                          Đặng Toản
Chiều xuống
 
Chiều xuống ngắm đây đó
     Qua tờ nhật trình
Chiều xuống vắng trong gió
   Đôi lời tự tình
Chiều xuống biết em nhớ
   Anh buồn một hồi
Chiều xuống thấy em trách
    Anh ngồi ăn năn
 
Chiều xuống thiết tha với…
    Muôn lời ngập ngừng
Chiều xuống nhớ bao lúc
   Môi cười ngại ngùng
Chiều xuống lắm thôi thúc
     Nhưng còn thẹn thùng
Chiều xuống ngất ngây nhớ
    Em về mông lung
 
Chiều xuống tiếng em hát
     Vang lời huyền thoại
Chiều xuống nhắc anh nhớ
    Ta còn lạc loài
Chiều xuống có đôi lúc
   Chân trần mệt nhoài
Chiều xuống nắng phai sắc
   Hương tình nguôi ngoai
 
Chiều xuống , viết ca khúc
   Yêu đời ngọt ngào
Chiều xuống vắng xa quá
    Tai lời thì thào
Chiều xuống rót dăm cốc
   Nuôi lòng cồn cào
Chiều xuống nắng hoa gấm
      Thêu hồn xanh xao
 
Chiều xuống trót thao thức
    Thương tình nguyệt rằm
Chiều xuống nhớ quê cũ
    Trông về vạn dặm
Chiều xuống bóng heo hút
   Bên đời bụi bặm
Chiều xuống nhắc nhau nhớ…
     Ta kề …trăm năm !
 
                        Houston July 22, 2019
                                  Đặng Toản