HOÀNG VI KHA

Hoàng Vi Kha
Hoàng Vi Kha has dedicated over 35 years to teaching the Vietnamese language and currently serves as the Principal of the Thăng Long Vietnamese Language Center located in Falls Church, Virginia. In addition to his longstanding role in education, he is an independent historian with a deep passion for Vietnamese history. He is the founder of Viet Toon, a historical and educational art initiative whose visual works on Vietnamese history have been widely disseminated and recognized for their cultural significance.
Mr. Hoàng is also an accomplished writer and poet, actively contributing to various literary circles in the Washington, D.C. metropolitan area as well as in multiple states across the United States. Beyond his literary and academic pursuits, he is a committed cultural and social advocate, with many years of active involvement in promoting freedom, democracy, and human rights for Vietnam.
He currently holds membership in several prominent Vietnamese American organizations, including Viet American FoundationHậu Duệ Việt Nam Cộng Hòa tại Hải Ngoại (Republic Of VietNam Next Generations), and the Alliance for Vietnam’s Democracy.
Hoàng Vi Kha là nhà giáo, nhà văn, nhà thơ và nhà hoạt động văn hóa – xã hội dấn thân. Ông đã hơn 35 năm gắn bó với sự nghiệp dạy tiếng Việt, hiện là Hiệu trưởng Trung Tâm Việt Ngữ Thăng Long tại Falls Church, Virginia.
Song song với công việc giáo dục, ông còn là một sử gia độc lập, sáng lập Viet Toon, một sáng kiến nghệ thuật – giáo dục lịch sử với nhiều tác phẩm có giá trị văn hóa được phổ biến rộng rãi. Ông cũng là thành viên tích cực của nhiều hội đoàn Việt Nam tại hải ngoại, trong đó có Viet American Foundation, Hậu Duệ Việt Nam Cộng Hòa tại Hải Ngoại, và Liên Minh Vì Dân Chủ Cho Việt Nam.
Trên hết, ông là một người tận tâm tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền cho dân tộc Việt Nam.”
Giới Thiệu Hoàng Vi Kha: Văn, Thơ, Họa
31/07/2015
“Book Club” trong Nhà Việt Nam/Hoa Thịnh Đốn đã tổ chức một chương trình với chủ đề nối kết hai thế hệ qua sinh hoạt văn học, nghệ thuật, đã giới thiệu Hoàng Vi Kha, vừa là Nhà văn – Nhà thơ và là Họa sĩ, vào lúc 3 giờ chiều ngày 18 Tháng 7, 2015 tại trụ sở Nhà Việt Nam ở Falls Church, Virginia.

Có khoảng sáu mươi quan khách tham dự, trong đó có sự hiện diện Giáo sư Nguyễn Ngọc Linh, GS Nguyễn Ngọc Bích, Nhà văn Sơn Tùng, nhà văn Hồng Thủy, Nhà văn Lê Thị Nhị cùng rất nhiều nhà văn, nhà thơ, nhà báo nổi tiếng ở vùng Hoa Thịnh Đốn.

Nhà Báo Đào Trường Phúc điều hợp chương trình, ông giới thiệu sơ qua về Hoàng Vi Kha. Anh là một người trẻ tuổi, tài hoa, vừa viết văn, làm thơ và vẽ tranh lịch sử. Hoàng Vi Kha tên thật là Trần Chiêu Anh Tuấn, sinh năm 1970 tại Saigon, vượt biên năm 1988, định cư Hoa Kỳ năm 1991. Hiện anh cư ngụ tại Virginia, công việc chính là kỹ sư công nghệ thông tin. Hoàng Vi Kha hiện là Hiệu trưởng trường Việt Ngữ Thăng Long, là họa sĩ viết và vẽ truyện tranh cho Viet Toon, anh đã vẽ trên 110 bức tranh các anh hùng dân tộc VN. Ngoài ra anh cũng tham gia nhiều sinh hoạt trong cộng đồng như Tinh Hoa Nuớc Việt.

Hoàng Vi Kha đã xuất bản năm tác phẩm là Khóe Nhìn, truyện ngắn, năm 2006; Yêu, tập thơ, năm 2006; Hành Trình Tìm Tự Do, tập tự truyện, năm 2008; 40 Lan Man truyện ngắn, năm 2015 và Một Thuở Học Trò, tập truyện ngắn, năm 2015.

Ngoài ra Hoàng Vi Kha còn nhiều văn thơ chưa xuất bản, đăng trải ở nhiều diễn đàn như Chim Viễn Xứ, Điên, Dòng Sông Mây Trắng, Sen và Trăng (Thơ), Đồng Hành, Tản văn (truyện ngắn) năm 2000.

Trong buổi lễ.

Về tranh vẽ, Hoàng Vi Kha có nhiều truyện tranh Thiếu Nhi (do Viet Toon thực hiện) như Việt Nam Anh Hùng (5 tập), Rồng Nam Tiên Mai (3 tập) (sách song ngữ, dùng làm tài liệu phụ giảng lịch sử VN).

Hai Bà Trưng, An Dương Vương, Phù Đổng Thiên Vuơng (Truyện song ngữ). Hoàng Vi Kha từng thực hiện bộ truyện tranh bốn tập vẽ tay kiếm hiệp dã sử Ngọc Kỳ Lân tại trại tị nạn ở Thái Lan năm 1988 – 1989.

Ngoài ra Hoàng Vi Kha còn có bộ tranh Việt Nam Anh Hùng gồm72 bức tranh minh họa các anh hùng liệt nữ dân tộc từ thời đại Hùng Vuơng tới giai đoạn chống Pháp. Bộ tranh Việt Nam Tinh Hoa gồm 40 bức tranh minh họa một số danh nhân VN qua lãnh vực văn học, khoa học, y học và các nét tiêu biểu văn hóa cổ truyền (âm nhạc, tập quán).

Sau đó chị Trịnh Bình An giới thiệu qua các tác phẩm của Hoàng Vi Kha. Quyển hồi ký Hành Trình Tìm Tự Do dày 145 trang, là một tự truyện. Tuy chuyến vượt biên chỉ dài đúng một tuần nhưng cũng đủ cho những con người trên đó lãnh chịu những tai uơng thảm khóc. Mãi 20 năm sau, những hình ảnh của chuyến hải hành kinh hoàng vẫn không phai mờ trong tim óc tác giả. Có thể nói Hồi ký Hành Trình TìmTự Do là chứng nhân của thảm trạng thuyền nhân, nhưng mặt khác là sự công nhận những hiện tượng siêu nhiên.

Khóe Nhìn là tập truyện ngắn 400 trang, gồm hai tập truyện mang tên Tản Mạn Tháng Sáu và Còn Có Một Ngày Mai in vào năm 2005, đánh dấu kỷ niệm 20 năm khởi “Nghiệp”. Khóe Nhìn gồm có 41 chuyện ngắn ghi nhận trung thực về một giai đoạn đau thương nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam. Yêu gồm 250 bài thơ, in năm 2005, gồm các thi tập Phượng Hồng, Hai Phương Trời Nhớ, Ta Cảm Ơn Đời Lại Có Em, Đau Thương …đánh dấu 20 năm yêu và …thơ.

40 Lan Man là tập truyện ngắn 100 trang, đánh dấu 40 năm cuộc đời tị nạn ly hương nhưng luôn hướng về đất mẹ. Đó cũng là 40 ngọn nến thắp lên trong đêm tối mịt mùng.

Trong buổi lễ.

Một Thuở Học Trò, tập truyện ngắn 255 trang. Những cô bé, cậu bé học sinh tràn đầy nhựa sống, tuy ngây ngô nhưng bắt đầu biết làm duyên, biết mơ mộng, biết nhớ nhung và biết làm thơ. Nhưng trong vùng trời hoa bướm ấy vẫn không thoát những đám mây mờ đục. Đó là chuyện của những người cha, của những người mẹ, của thế hệ đầy gian nan trong chiến tranh và càng khổ nhọc thêm sau chiến cuộc.

Qua tác phẩm của Hoàng Vi Kha, trong sự hoài cảm bay bổng vẫn dành một chốn riêng cho những mất mát, tang thương để trân trọng, để tuởng nhớ.

Về tranh vẽ, Hoàng Vi Kha và Công Xuân Tùng là hai người bạn từ thời trung học, nay họ đến với nhau vì có cùng mơ ước “Tạo ra một bước đi mới trong việc sáng tác truyện tranh dành cho thanh thiếu niên, nhi đồng Việt Nam và thông qua đó nhằm khích lệ tinh thần tự hào dân tộc và góp phần vào tư liệu giảng dạy tiếng Việt ở hải ngoại”.

Vì đối tượng phục vụ của Viet Toon là trẻ em Việt Nam tại hải ngoại và người ngoại quốc, với mục đích khêu gợi sự hiếu kỳ để rồi yêu thích và tìm đến đọc lịch sử Việt Nam. Viêt Toon quyết định vẽ tranh theo các lối vẽ hiện đang thịnh hành của truyện tranh Mỹ (DC Comics, Fantasy Art, Digital Art) để tạo sức lôi cuốn.

Sau đó Anh Hoàng Vi Kha có vài lời tâm tình với khán giả, nói về những ngày anh sống ở Việt Nam, lý do anh và gia đình vượt biên tìm tự do cũng như lý do vì sao anh mơ uớc làm Thầy Giáo và viết văn. Anh Hoàng Vi Kha giới thiệu về Viet Toon và Chương Trình Tinh Hoa Nươc Việt. Đó là một chương trình văn nghệ, văn hóa lịch sử được tổ chức hằng năm với mục đích chính là nhằm giúp các thanh thiếu niên Mỹ gốc Việt biết được nguồn gốc mình là người Việt Nam để từ đó có thể yêu thương quê hương đất nước và dân tộc hơn.

Chương trình giới thiệu sách, thơ và tranh vẽ lịch sử của Hoàng Vi Kha được chấm dứt lúc 5 giờ chiều
Thuở Học Trò

Tôi đang chăm chú ngồi làm bài tập mà cô Hải vừa cho thì tự dưng một tờ giấy nho nhỏ cuộn tròn bay vèo lên bàn làm tôi giựt mình đánh thót một cái. Đón lấy mảnh giấy, tôi ngơ ngác nhìn quanh thì nhỏ Trân bên cạnh đã hối thúc:

– Mở ra coi lè lẹ mậy! Của đám con Duyên đó. Từ phía dãy bàn bên kia, Duyên và Hạnh cũng đang chớp mắt lia lịa với tôi. Một cái, hai cái, ba cái, bốn cái, … mười hai cái. A, tín hiệu của báo động khẩn cấp. Mèn ơi, chuyện gì nữa đây? Tôi hối hả trải tờ giấy ra đọc:

“Ê! Hai nhỏ kia, ông Tiến hôm nay mới mua một cây súng nước. Lúc nãy, ổng khoe với đám con trai. Lợi hại đó nha. Họp bộ tư lệnh ngay lập tức.
Ký tên
Duyên Kì Cục”

Nhỏ Trân bụm miệng la khẽ:

– Trời, tao quên mang theo vũ khí của tao hôm nay rồi.

– Chít man, tao cũng vậy! – Tôi cũng cuống lên. Từ bàn bên kia, nhỏ Duyên lại chớp mắt ì xèo. Một, hai, ba… Ba cái! Lại tín hiệu gì nữa đây! Tôi và nhỏ Trân ráng ngồi đếm và nhớ. Hum… một, hai, ba… trả lời ta! A, tôi nhớ ra rồi, liền cắm cúi báo cáo tình hình. Mẫu giấy con con được nhanh chóng truyền tới tay của Duyên. Còn đang đợi Duyên đọc thư và trả lời thì lưng tôi đã nhận được tín hiệu từ bàn sau của nhỏ Cúc “cụt đuôi”. Tôi vội dựa ghế ra sau để nghe nhỏ Cúc xầm xì:

– Tin tình báo! Vũ mang nguyên một chai gội đầu!

– Trời! – Tôi và nhỏ Trân buộc miệng la lên, khiến cho cả lớp xoay lại nhìn hai đứa chúng tôi.

– Nè, làm bài xong chưa mà ngồi đó nói chuyện hả? – Từ bàn giáo viên, cô Hải đang chăm chú làm sổ sách, liền ngước mặt lên cảnh cáo chung cả lớp. Tiếng lao xao lặp tức lắng đọng xuống từ từ.

– Đề nghị cô Cúc cụt đuôi và cô Lan “bang” điều chỉnh âm thanh vừa đủ nghe – Quang “đàng chi địa” ngồi cạnh Cúc vừa lên tiếng châm chọc thì đã bị nhỏ Cúc xoay lại, cuộn cuốn tập khỏ vào đầu một cái bóc.

– Im, mí người nghèo hỏng có quyền nói, chỉ có mí người giàu mí có quyền nói! – Cúc nhại giọng của nhân vật Trùm Sò khéo đến độ cả Quang “đàng chi địa”, Trân “Xí muội” và tôi đều bật cười khúc khích. Mẫu trò chuyện của chúng tôi nhanh chóng lôi cuốn theo hai thành viên của bàn kế bên đó là Trí “Quẻn” và Loan “Chua”:

– Con trai gì mà nhiều chuyện quá ! Loan “Chua” bĩu môi nhìn Quang “đàng chi địa”.

– So với chị Loan chua nhà ta thì ai mà sánh bằng! Trí Quẻn trả đũa lại giùm Quang.

– A… cái ông này! Cái thân đã Quẻn rồi mà còn hông ngán ta. Đừng ỷ mình Quẻn rồi làm tới nha! – Loan rít lên khe khẽ… chua lòm.

Tôi và nhỏ Trân cố nén tiếng cười đang muốn bật vỡ ra. Ngay lúc đó, một mẫu giấy từ bàn Duyên Kì Cục lại bay vèo đến. Phen này thì Trân giành lấy và đọc nho nhỏ cho tôi và Cúc cùng nghe:

“Đừng lo, tao với nhỏ Hạnh mỗi đứa có đến hai cây súng lận. Lát nữa hết giờ Lý, chạy qua bàn tao lấy ngay”.

Cúc “cụt đuôi” búng tay cái chóc nói:

– Ngon lành, phen này ngộ sẽ páo chù!

Tùng ! Tùng !

Tiếng trống đổi giờ vừa vang lên cả lớp đã huyên náo, rần rần. Chờ cho cô Hải bước ra khỏi lớp, tôi và nhỏ Trân đã lật đật chạy sang bàn của Duyên. Đón lấy cây súng nước từ tay Duyên, tôi ngạc nhiên:

– Sao mày có tới hai cây?

– Sáng nay, tao chôm của thằng em tao đó. Mau giấu đi, coi chừng đám con trai thấy à!

– Bao giờ mình “tổng tiến công”? – Trân xen vào hỏi.

– Vừa có trống ra chơi là a lê hấp, tấn công liền nghe chưa! – Duyên rỉ tai bọn tôi. Hạnh góp thêm vào:

– Nhớ nha, chia ra mà đánh. Phần tụi bây là mấy ông tướng bên đó đó.

Nhát thấy bóng thầy Vinh, tôi liền kéo tay nhỏ Trân trở về chổ ngồi.

– Biết rồi! í .. khoan, cho bóc lủm 1 cục xí muội đã.

Trân với lại, bóc nhanh một viên xí muội trên bàn của Hạnh rồi vội vàng chạy theo tôi về chổ ngồi vừa lúc thầy Vinh bước vào lớp học. Giờ Sử của thầy hôm nay về “Cuộc khởi nghĩa Xô Viết Nghệ Tĩnh”. Ui chà, chán ngấy. Tôi và nhỏ Trân chỉ chờ lúc ngừng ghi chép thì lại thì thào bàn tính:

– Phen này mày định ra tay với tên nào ?

– ông Dũng “mì sợi”, Thắng “đứt”, Hải “hùng”.

– Trời, 1 chấp 3, ngon lành vậy?

– Chuyện nhỏ ! Dzớt ngọt 3 ổng cho mày xem! Còn mày?

– Tao à ? Hum… – Tôi lưỡng lự rồi trả lời – thì cái ông Đỉnh “đánh đu”, ông Thuận “tiện” – Ông Thuận? – Trân tròn mắt.

Tôi cười tủm tỉm

– Tao biết mày sẽ cho ổng lọt sổ nên tao chôm ổng ngay.

– Đồ quỉ! – Nhỏ Trân cười rồi hỏi tiếp:

– Sao có hai tên à ?

– Trí “quẻn” có nhỏ Loan, Quang thì có con Cúc rồi!

– Ê, hay là chơi anh chàng Quân “huyền” đi! – Trân vừa bỏm bẻm nhai cục xí muội vừa chép bài, vừa đề nghị nho nhỏ.

– Trời! – Tôi kêu khẻ – ai chứ cái ông cụ non đó thôi tao hỏng dám đá động tới!

– Hi hi … chứ hỏng phải hông nỡ động tới hở?

– Đồ quỉ chùa! – Tôi vớ lấy cây súng nước trong gầm bàn xịt nhẹ nhỏ Trân một phát khiến cho nhỏ la oai oái.

Cả lớp, một lần nữa, lại xoay sang nhìn hai đứa chúng tôi tò mò.

– Bài giảng đã xong, các em có thể ngồi nói chuyện nho nhỏ, nhưng đừng làm ồn lớp kế bên.

Được sự “thông cởm” của thầy Vinh, ngay lập tức, lớp chúng tôi dậy lên tiếng xù xì vang khắp. Thiệt là không hổ danh “nhiều chuyện”.

– Mày dám xịt phe ta sao hả? – Nhỏ Trân la lên. Cúc cũng chồm tới phụ họa:

– Ê, để dành “đạn” nha hai bà!

Chợt nhỏ Trân bụm miệng cười hì hì:

– Hay là tụi mình “đánh du kích” nha!

– Là sao ? – tôi hỏi

– Là vầy nè! Nhỏ Trân không trả lời tôi mà len lén thò tay xuống phía dưới bàn rồi nhè ngay lưng của Dũng “mì sợi” ngồi trước mặt mà xịt một tia nước.

– A … ! Mẹ ơi, đứa nào xịt nước tao vậy?

Dũng “mì sợi” la toáng lên, đứng phắt dậy xoay ra phía sau. Tôi và nhỏ Cúc không nín được cười trước cái miệng đang há hốc thật to của Dũng. Cũng may, cả lớp cũng đều bật cười nên Dũng không biết ai là kẻ ra tay.

– Các em đừng to tiếng quá ! Thầy Vinh nhắc nhở.

Thầy hiền thật. Bởi vậy nhỏ Trân mới dám quá quắt như vậy, chứ mà là giờ của thầy Đằng “chủ nhiệm” hay của cô Tuyết “Sư Tử” thì chấp nhỏ có ba đầu, sáu tay cũng im thin thít. Tôi kéo tay nhỏ thì thầm:

– Mày thiệt tình .. phá hết chỗ nói! Tôi nhìn gương mặt của Dũng mà cười hoài, trong lúc nhỏ Trân thì vẫn tỉnh như sáo:

– Để tao cho lão Thắng biết tay, cho chừa cái tật ngồi cười thấy ghét.

Nói đoạn nhỏ Trân choàng sang tôi, nhè ngay cái ót với bờ tóc hớt cao của Thắng mà bắn một phát nước cái vèo.

– Oái! Oái! – Thắng vừa la làng vừa xoay lại – Thầy ơi, em bị bắn lén.

Lớp lại cười lên cái rần. Thầy Vinh còn chưa kịp nói lời nào thì một hồi trống dài báo hiệu giờ ra chơi đã vang lên giòn giã. Không đợi thầy Vinh kịp bước khỏi cửa, nhỏ Duyên đã nhanh nhẹn nhào đến Tiến dùng súng nước bắn lia lịa. Nhỏ mở đầu thiệt là ngoạn mục. Chiếc áo sơ mi trắng của Tiến đã ướt nhèm rồi. Tôi và mấy nhỏ khác cũng ngay lập tức nhè vào các anh chàng khác mà xịt nước tới tấp. Bọn con trai cũng đâu dễ chịu thua. Tiến đã phản công lại nhỏ Duyên. Vũ thì cầm nguyên bình gội đầu đã đổ đầy nước, cứ xông vào Hạnh mà thẳng tay. Tiếng cười, tiếng la, làm huyên náo cả một góc hành lang. Tội nghiệp mấy chàng không có “vũ khí” bị bọn tôi tận tình chiếu cố, ướt không khác gì vừa mắc phải cơn mưa.

– Ê tụi bây! Xịt ông Quang phụ tao coi. Súng của tao hết nước rồi! – Nhỏ Cúc “cụt đuôi” vừa cuống cuồng tháo chạy vừa la toáng lên cầu viện. Quang hùng hổ đuổi theo phía sau với cuốn tập cầm trên tay dọa đánh, miệng thì luôn hét lên:

– Có ngon thì chạy luôn đi nha! Tui mà tóm được bà là tui đục cho bà chết.

Nhỏ Trân nghe thế vội kéo tôi xoay sang đối phó với Quang. Chiếc áo sơ mi của Quang bị thêm hai khẩu súng nước của tôi và Trân bây giờ đã ướt hoàn toàn. Quang la làng lên:

– Trời ơi! mấy bà này thiệt là quá đáng mà.

Hải thì cười hô hố:

– Nhè ngay cái thằng sợ nước. Đã hơn 2 tuần chưa muốn tẩy bụi trần gian mà mấy bà tắm cho nó, nó la là phải rồi!

– Ông lộn xộn, xịt ông luôn! – Nhỏ Loan “chua” từ đâu xông tới tấn công Hải. Anh chàng cũng vội vàng rút sau lưng khẩu súng nước trả đòn. Nhưng…

– I cha .. hết nước rồi! – Hải la lên rồi cuống cuồng quay đầu bỏ chạy. Nhỏ Loan dĩ nhiên là đuổi theo sát gót. Tôi và nhỏ Trân ôm bụng cười rũ ra. Chàng Quang nhân cơ hội này liền co giò chuồn lẹ.

– Ê xịt ông Thuận mày! – Trân kéo tay tôi lôi đi.

– ủa, bồ ruột cũng hông tha sao?

– Bồ thì càng phải dzợt cho sợ chứ! – Nhỏ Trân vừa hét lên vừa lao vào chàng Thuận mà bóp cò khẩu súng nước liền tù tì. Thuận hấp tấp vừa dùng quyển tập che chắn, vừa tìm đường bỏ chạy. Tôi cũng trờ tới tiếp tay nhỏ Trân. Thuận trố mắt:

– A! ngay cả Lan cũng dám xịt nước Thuận hả?

– Sao lại không! Tôi chứng tỏ lời nói của mình bằng cách xịt Thuận liên tục. Thuận cuống cuồng không biết làm sao thì cũng vừa lúc Quân đi ngang. Chàng ta liền chộp ngay lấy vai Quân đẩy ra hứng đạn. Chiếc sơ mi trắng của Quân lãnh trọn một loạt nước từ khẩu súng của tôi. Nhưng tệ hơn hết là khuôn mặt Quân cũng ướt nhèm.

– Chết rồi! – Tôi hốt hoảng la lên. Dấu vội khẩu súng ra sau lưng. Nhỏ Trân cũng thắng cái két ngay bên cạnh tôi. Riêng Thuận, khi đã an toàn núp sau lưng của Quân thì tủm tỉm cười đắc chí:

– Biết ngay núp sau lưng Quân là an toàn số một mà.

– Xí .. ăn gian! Thuận ăn gian – Tôi và nhỏ Trân la lên.

Quân chậm rãi nhìn sang tôi. Gương mặt của anh chàng vẫn nghiêm trang đến độ có thể hù chết tôi được.

– Xin lỗi .. xin lỗi nha! – Tôi trở nên ấp úng. Nhỏ Trân núp sau lưng tôi thì thào:

– Mày ngon thiệt! Cả Quân mà cũng chơi luôn.

– Ngon khỉ gì! – Tôi huých nhỏ Trân – Tao đang run nè hỏng thấy sao?

– Run gì… nhát như thỏ, để tao.

Nói đoạn, nhỏ Trân bước tới ưỡn ngực ra vẻ oai hùng:

– Lỡ tay tí mà, làm gì mà làm mặt ngầu dữ vậy?

Quân vẫn im lặng, chỉ nhìn tôi mà không màng đến nhỏ Trân. Tuy nhiên, trong đôi mắt luôn nghiêm túc của Quân tôi không nhận thấy sự hằn học, trách móc nào cả. Chính điều đó lại làm cho tôi đâm ra bối rối hơn.

– ổng ngầu quá mày ơi ! – Nhỏ Trân thụt lui, kề tai tôi nói nhỏ – Thôi mày ở đây ráng mà xuống nước nhỏ nha, tao chạy trước.

Nói đoạn nhỏ Trân xoay đầu bấm nút biến thiệt lẹ, cả Thuận cũng thế. “Con quỉ chùa thiệt thấy ghét, vậy mà cũng bày đặt làm tàng”. Tôi rủa thầm nhỏ bạn, rồi lúng túng ngỏ lời xin lỗi Quân khi thấy Quân đưa tay vuốt đi những hạt nước đọng trên mặt. Quân vẫn không nói gì.

– ừm… Lan có cái khăn này… Quân lấy lau đỡ đi nha! – Tôi lại khe khẽ đề nghị.

– Không sao! – Đến lúc đó, Quân mới chịu trả lời tôi với một nụ cười nhẹ. Tự dưng tôi trở nên lúng túng trước nụ cười đó. Quân có một nụ cười rất tươi. Nụ cười làm tan biến đi nét nghiêm trang trên gương mặt của anh chàng ngay lập tức. Nhưng quả tim bé con của tôi chả hiểu vì cớ gì vẫn còn nhảy thình thịch.

– Học trò lớp 11 rồi mà còn phá quá vậy? – Quân tiến lại gần bên tôi. Chiếc sơ mi trắng ướt đẫm bó sát vuông ngực rộng chợt làm tôi thẹn thùng ngoảnh mặt sang hướng khác. “Ui cha, ghê quá, phen này chết chắc”, tôi khẽ lẩm bẩm, chờ đợi Quân “lên lớp”. Nhưng không, Quân lại im lặng, nhìn tôi với tia mắt hệt như dòng điện cao thế.

– Quân … giận à ? ừm…hay Quân lấy cây súng này xịt lại Lan đi nha.

Tôi đưa cho Quân khẩu súng nước. Anh chàng đón lấy. Tự dưng như có một luồng điện làm toàn thân tôi giật bắn khi tay tôi khẽ chạm vào tay Quân. “Chết rồi, long thể mình hôm nay bị trục trặc kỹ thuật rồi”, tôi lại khổ sở than thầm trong lòng. Cầm khẩu súng nước của tôi trên tay quan sát một tí, rồi Quân trao trả lại:

– Súng đẹp đó! Nó thích hợp trong tay của Lan hơn.

– ừ hử, ai như Quân, cứ như ông cụ non! – Tôi chống chế, cố tình lánh né không nhìn thẳng vào Quân. anh chàng lại phì cười. í ẹ, vẫn là nụ cười đầy ma lực đó.

– ừm… nếu Quân không thích thì cho Lan xin lỗi nha!

– Không đâu! Lan cứ tiếp tục vui chơi đi! Quân đi nha! – Anh chàng không để tôi nói tiếp đã xoay lưng bước xuống cầu thang. “Chắc là lại đi họp hành gì rồi” tôi nghĩ thầm, “thấy ghét”. í, tôi vội bụm miệng phì cười khi lỡ nói ra hai chữ đó. Quân dừng lại! Ui cha, chết chắc. Tôi nhanh chóng nhoẻn miệng cười thiệt là tươi, chớp chớp mắt giả nai thiệt là hiền.

– Lan nè! Quân ngước lên gọi khẽ.

– Gì hở ?

– Lan cười … hum… Lan cười trông đẹp đó. Cứ giữ mãi sự vui vẻ, hồn nhiên đó, đừng làm ông cụ non như Quân.

Nói vừa xong thì Quân cũng ba chân bốn cẳng chạy cái vèo mất tiêu. Tôi chỉ kịp thoáng thấy hai tai Quân tự dưng đỏ bừng. “Anh chàng thí ghét” Tôi lẩm bẩm một mình cùng nụ cười… vu vơ. Có cái gì đó chợt dấy lên trong lòng tôi thật lạ.

Bất ngờ, nhỏ Trân ở đâu chạy ùa đến ôm chầm lấy tôi:

– Bắt quả tang đang mơ mộng!

– Mốc xì! – Tôi chối nhanh. Tao đang mừng rơn vì ổng hỏng có giận đây nè.

– Dĩ nhiên là ổng sức mí mà giận mày!

– Sao lại không?

– Thôi đi bà ơi, còn giả bộ giả nai với tui nữa à?

– Thiệt tình mà mậy! – Tôi xoay sang Trân ngơ ngác, mầy đang nói cái gì vậy?

Trân nhìn gương mặt ngớ ngẩn của tôi thì bật cười rộ ra rồi vỗ tay hát:

– Khi xưa đôi ta bé ta chơi

Đôi ta chơi bắn súng khơi khơi

Chơi công an đi bắt quân gian

Em hiên ngang giơ súng ngay tim anh

xịt … xịt “
– Đồ quỉ chùa! Chọc tao hả! – Tôi nhào đến ngắt nhỏ Trân. Nhỏ vừa la làng vừa bỏ chạy. Tôi đuổi theo nhỏ mà lòng xen lẫn nỗi mắc cỡ và niềm vui thật mới lạ.
Hoàng Vi Kha
Đôi Dòng Về Một Ngày Khó Quên
30 tháng Tư 1975


Hoàng Vi Kha
 
– Một biến cố kinh hoàng của lịch sử Việt Nam

– Một bước ngoặt đau thương của dân tộc Việt Nam
– Một thảm cảnh hãi hùng làm kinh động toàn thế giới

Cuốn theo dòng chảy oan nghiệt của số phận hàng triệu con người là những tan thương, mất mác, chia lìạ Cuồn cuộn trong dòng kinh hãi của nhân loại là những giọt nước mắt chảy dài, nóng hổi, thầm lặng nhỏ xuống trên mãnh đất Việt Nam…

Kẻ chiến thắng hăng máu, thẳng tay chà đạp tất cả, hủy hoại trọn vẹn sức sống của đất nước và con người.

Kẻ thất bại nhục nhã, u sầu trong những trại giam khắp nước, run rẩy trên những miền đất hoang vu, hoặc cúi đầu nuốt lệ sống cho xong 1 kiếp lỡ làng ….

Nam Kỳ khởi nghĩa tiêu công lý.
Đồng Khởi bùng lên mất tự do.

30 tháng 4, 1975

Ngày đánh dấu sự sụp đổ của một miền đất đại diện cho dân chủ, tự do. Lịch sử được viết tiếp bằng nước mắt của hàng triệu người dân Việt nam!

Bóng đen buông xuống
Rờn rợn màu tang tóc, thê lương trên những “ Vùng kinh tế mới “, những trại tù tập trung ngụy danh “Trại cải tạo”

Màu đỏ loang đầy – Màu của máu hàng ngàn sinh linh đồ thán đẫm ướt lá cờ của một chủ nghĩa phi nhân bản, độc tài, thống trị bằng bạo lực của “chuyên chính vô sản”, bởi những cái đầu rỗng tuếch, đần độn, không còn gì khác ngoài lòng tham vô đáỵ!

Cho nên, Việt Nam điêu tàn.
Vì thế, người Việt lầm than.

Phật, Chúa cũng phải bùi ngùi, sống cùng thân phận lặng câm.

Dãy đất hình chữ S nằm ven bờ Thái Bình Dương từ dạo đó đã khô cằn dần, rụi tàn theo năm tháng, ứ đọng lại thành những nỗi đau khôn nguôi …

Sợ hãi, khủng hoảng bởi màn đêm của một chủ nghĩa phi nhân bản mà hàng vạn người Việt đã liều chết, tìm đủ mọi cách để ra đi, để chạy trốn cái “ Thiên đường đỏ “ đó… Trong muôn vàn phương cách, vượt biển là hình thức phổ biến nhất, để rồi, nhân loại có thêm hai tiếng gọi Boat People.và trang sử Vietnam, ngỡ ngàng định nghĩa và kể về… Thuyền Nhân.

Những chiếc ghe bé nhỏ dũng cảm chẻ sóng đại dương ra đi tìm tự do đã làm rung động quả tim của hàng triệu người trên thế giới Họ nhìn thuyền nhân Việt nam bằng cặp mắt thán phục và thương cảm. Nhưng mấy ai trong họ hiểu được nổi đau sâu kín của những người bỏ nước ra đi.

Trên những mảnh đất tạm dung, mang thân phận của loài tầm gởi, trong tâm trí của mỗi người xa xứ là hình bóng của một Việt nam, với đầy ắp những kỷ niệm dấu yêu.

Có mấy ai hiểu được những ánh mắt u uất, sâu thẳm thẳm đằng sau những lớp rào kẽm gai tại các trại tị nạn rãi rác khắp vùng Đông Nam Á.

Họ tìm gì ? Họ nhìn về đâu ? Quá khứ hãi hùng. Tương lai mù mịt ! Cuộc đời chỉ biết thả trôi theo số phận, phủ phàng và nghiệt ngã.

Những chiều nhìn dáng mẹ ngồi trong công viên nơi xứ lạ Mẹ nghĩ gì khi đáy mắt mẹ long lanh giọt lệ Một quê hương xa thẳm ? Những mất mát vô bờ ? Những cam phận đau lòng ?

Những mai sau còn chưa biết được ? hay một niềm mong “ Lá rụng về cội “ ? Ở nơi đây, dáng mẹ vẫn gầỵ Biết bao giờ mẹ lại sẽ cười vui như những mùa Xuân nào trên đất Việt dấu yêu ?

Mái tóc cha thêm bạc. Bóng dáng người vẫn lặng lẽ bên dòng đời cuồn cuộn chảỵ Có lúc trong cơn mơ, tiếng la vẫn còn hoảng hốt khi lạc bước trở về trong lớp tường cao của trại “cải tạo”. Có khi trong một chiều, chợt nghe tiếng thở dài ão não, tay buông xuôi tờ thư báo tin một chiến hữu vừa qua đời …

Gặp em gái một chiều bên biển vắng. Em ngồi trên ghềnh đá. Đôi mắt dõi về một phương xa. Sóng biển vỗ ướt cả cánh chim lạc đàn, và em khóc. Dẫu rằng ngày hôm nay em đã là một vị cử nhân, dẫu rằng ngày hôm nay em đã không còn là một đứa bé gái bơ vơ tại trại tị nạn, nhưng em vẫn còn là em, vẫn còn là một cô gái Việt Nam bất hạnh ôm trong lòng vết thương kinh hoàng của một ngày vượt biển!

Phải, để tìm đến tự do, để có được cuộc sống tạm dung nơi đây, mỗi con người trong chúng ta đã phải trả những cái giá rất đắt, những mất mát mà có lẽ suốt cuộc đời này, không bao giờ còn kiếm lại được…

30 tháng 4, 1975

Một bài học tang thương !

Chúng ta đã phải trả những cái giá quá cao cho bài học về Tự Do, và Dân Chủ

30 tháng 4, 1996

Hơn ba mươi tám năm qua, vết thương vẫn còn âm ỉ đau. Làm gì đây hỡi các bạn ơi, để cho nổi đau ấy sẽ được xoa dịu và lành lặn ?

Trên quê hương yêu dấu, lũ quỉ đỏ vẫn còn thống trị! Chúng hô hào rằng chúng “đổi mới”, rằng chúng “hoan nghênh bắt tay, hoà hợp hoà giải”. Chúng “mở cửa cho kiều bào các nơi trở về để cùng nhau xây dựng lại quê hương” !

“ Xây dựng lại quê hương “ ? hay góp phần nuôi sống lại cái chủ nghĩa đang giẫy chết ?

Nhửng kẻ tự vỗ ngực là “ Đỉnh cao của trí tuệ “ nếu quả thực là “ sáng suốt “ thì có cần đợi chi đến ngày hôm nay mới hô hào “đổi mới” và “hoà giải dân tộc” ? Chẳng qua, bọn chúng đang khủng hoảng, đang chết dần, chết mòn. Cuống lên thì làm bậy ! Xưa kia hăng hái chửi “Đế quốc Mỹ và bè lũ tay sai bán nước “ Ngày nay, rối rít đón chào “ Việt kiều yêu nước “, xông xáo cắt đất cho thuê, “xuất khẩu” sức lao động” cốt để làm vui lòng các quan thầy tư bản.

Chúng khôn lanh, nên chúng mang quê hương và đồng bào ra để làm mềm lòng những người Việt tại hải ngoạị “Máu chảy ruột mềm ! Lá lành đùm lá rách” ! Với những tư tưởng đạo đức dân tộc vốn đã ăn sâu vào lòng từng người dân Việt, thì làm sao chúng ta không xót xa trước những thảm trạng điêu tàn của quê hương và dân tộc. Trở về, phải trở về giúp đỡ… nhưng như vậy thì chẳng khác nào chúng ta gián tiếp giúp cho cái chủ nghĩa kia hồi phục lại và liệu rằng khi nó đã hồi phục lại, nó có còn ngoan ngoãn “hoà hợp hoà giải” như hiện giờ không?

30 tháng 4, 2014

Ba mươi chín năm rồi các bạn ạ ! Tuổi trẻ chúng ta nghĩ gì và làm gì đây ?

Sứ mệnh của tuổi trẻ chính là Quang Phục Quê Hương bằng chính sức lực và tài trí của mình. Suốt chiều dài lịch sử Việt Nam, những thời đại độc lập, “tự trị” thật quá ít ỏi ! Đau lòng thay khi chúng ta, với thân phận là một nhược quốc, phải chịu sự ảnh hưởng và chi phối của các nước ngoại bang.

Chúng ta phải nổ lực lên các bạn ạ
Học hỏi và nung nức lòng yêu quê hương.

Mang những hiểu biết của chúng ta chia sẻ cho tuổi trẻ tại Việt nam, đón nhận những tâm tư của tuổi trẻ trong nước, để một ngày gần đây, tuổi trẻ hải ngoại và tuổi trẻ tại Việt Nam sẽ hợp nhất thành tuổi trẻ dân tộc, lật đổ đi “ngai vàng” thống trị của cộng sản, cùng đem lại hoà bình, hạnh phúc cho quê hương và đồng bào …
Chừng đó, vết đau của ngày 30 tháng Tư, có thể sẽ phần nào được tẩy xóa
Hoàng Vi Kha