HUỲNH NGUYỆT NGÂN

Tiểu Sử
Nhà thơ HUỲNH NGUYỆT NGÂN
I – Tên thật Huỳnh Nguyệt Ngân . Bút hiệu Bông Điên Điển
*   Sinh năm 1946. Cựu học sinh Trung Học Mạc Đĩnh Chi Phú Lâm ,Saigon/ Việt Nam .
*   Quê quán : Tỉnh Rạch Giá ( Kiên Giang ) Q Giòng Riềng / Việt Nam.
*   Thành viên : Bút Nhóm Gọi Đàn , Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại, Văn Bút Vùng Tây Nam Hoa Kỳ .
*   Tác Phẩm : Thơ và Truyện đăng trong Tuần Báo Sức Sống năm 1996;
*   Góp mặt trong Cụm Hoa Tình Yêu lần thứ XIV / 2012 do Hội Thơ Tài Tử Việt Nam xuất bản cho đến năm 2018.
*  Đã tham dự Đại Hội Thi Ca Quốc Tế lưỡng niên kỳ VIII tại Dallas, Texas ngày 14-15 -16 tháng 9 năm 2012 .
*  Đại Hội lưỡng niên kỳ XVI tại California Garden Grove ngài 16-17-18 tháng 9 / 2016.
*  Hiện là Phó Chủ tịch ngoại vụ trong Ban Đại Diện Văn Bủt Việt Nam Hải Ngoại Vùng Tây Nam Hoa Kỳ, nhiệm kỳ 2020-2023 .
*  Nơi cư ngụ :
Thành phố Santa Ana , Nam California, Hoa Kỳ .
*  Địa chỉ Email :  nganhuynh 4477@gmail.


—————————-
CÁNH CHIM HẢI ÂU  –
Bông Điên Điển

     (Thương gởi đến các anh)
                                     
                      Tôi chợt thức bình minh cùng ló dạng 
    Mây ngừng trôi, từng phiến nhạt mỏng manh
     Trời vào Thu, những vạt nắng vàng hanh
     Lá trên cành như còn đang say ngủ
 
     Nghe Quê Hương niềm đau đang ấp ủ
     Nghe nhung nhớ, buồn vây phủ còn đây
     Nơi chôn nhau, cắt rún bị xới cày 
     Bao chiến sĩ vương tù đày không án
 
     Đếm thời gian bằng trăng lên, ánh sáng
     Hằng bao năm mang phải kiếp sống hờ 
      Ngày trở về, tôi lạc lõng bơ vơ
     Mái ấm đó! Giờ đây“sao vàng”phủ
 
    Còn đâu nữa! Những tên đường xưa cũ 
     Những phố phường ủ rũ lịm hồn tôi 
     Người thân yêu nay cũng đã xa rồi 
   Chỉ còn lại trái tim côi rữa mục.
 
   Tôi bất lực trước Quê hương thổn thức
    Trước máu đào rên siết phải lặng căm
   Vẫn thương nhớ Đà Lạt thưở xa xăm
   Màu áo trắng Quân trường! Đầy tâm huyết
 
   Lòng dâng lên bao nỗi buồn da diết
   Mây giăng sầu tiễn biệt một người đi
   Lá Thu rơi chào vẫy buổi phân kỳ
   Nghe nước mắt dâng mi thân chiến bại
 
   Tạm giã biệt những gì tôi ưu ái
    Phải đành cam mượn tạm“cánh Hải Âu”
    Mang thương đau trải khắp nửa vòng cầu
    Đau còn đó với tích thương“Quốc hận”
 
   Có những lúc tôi cùng mây vơ vẩn
    Bâng khuâng buồn theo kỷ niệm còn vương
    Khúc đàn xưa tan vỡ những cung thương
Chỉ còn lại chút hương thừa tro bụi.
 
                           Bông Điên Điển

Không Còn Vương Cỏ Rối

               ( Viết theo chuyện một người)


Cà phê đắng rơi rơi, rơi từng giọt

Rơi vào lòng trong khối ngọc lưu ly
Như từng bước, từng bước, bước em đi
Tim anh bỗng không còn vương cỏ rối


Trả lại anh vườn lòng tan bóng tối
Cửa mảnh hồn mở rộng kể từ khi
Anh không còn ngây dại mối tình si
Rượu ấm nồng chung vui đời nghệ sĩ


Lời ca nầy gởi về người tri bỉ
Tiếng đàn lòng anh gởi đến tri âm
Làn khói thuốc bay theo gió lặng căm
Cùng âm thầm theo anh đi hồ hải

Tình anh yêu! Không chỉ tình trai gái
Yêu hòa bình, yêu mãi mãi Quê hương
Người thương ơi! Cùng anh chung hướng đường
Khối yêu đó miên trường ta hạnh phúc .
                    
California, tháng 04 / 2012
Bông Điên Điển
 
Tuổi Mười Sáu


Mười sáu tuổi ! Tuổi vẫn còn khờ khạo
Tuổi trăng tròn đã khoác áo vu quy
Hành trang Mẹ mang theo với chuyến đi
Là tiết hạnh của thời kỳ con gái



Tuổi mười sáu ! Tuổi vẫn còn ngây dại 
Được đến vườn hạnh phúc hái trăm hoa?
Hay gió cuốn, thuyền về bến xót xa?
Duyên phận ấy do can qua đưa đẩy


Chân Mẹ lỡ sa theo chiếc cầu gẫy
Nên buồn đau đầy dẫy mảnh hình hài
Bên gối chiếc ôm dòng lệ đêm dài
Thương nhớ hoài đất Giòng Riềng mộc mạc


Mẹ chờ mong đàn lòng mở cung nhạc
Con đò xưa theo nước bạc quay về
Vòng tay nhỏ, Mẹ ôm cả hồn quê
Tròn hiếu đạo, nghĩa phu thê, bổn phận


Giờ thì Mẹ không còn gì vướng bận
Thả gánh đời hằng trĩu nặng đôi vai
Bên chồng con gắn bó quãng đường dài
Vui hạnh phúc ” của lạc loài ” còn lại


Mẹ đã theo cánh hạc đi xa mãi
Bao người thân khắc khoải những nhớ thương
Ấp ủ tim con hình bóng huyên đường
Người hiền mẫu miên trường con yêu kính


                  
California, Santa Ana tháng 03 / 2012
                     ( Mẹ ơi ! Con viết về cuộc đời của Mẹ )
Bông Điên Điển