KHI TUỔI GIÀ CŨNG BIẾT “LÊN SÂN KHẤU”-Lê Xuân Mỹ

KHI TUỔI GIÀ CŨNG BIẾT “LÊN SÂN KHẤU”

Mỗi chiều chủ nhật, căn nhà nhỏ của ông bà bác sĩ Hoà  ở San Jose lại rộn ràng tiếng nhạc, tiếng hát, và những tiếng cười vang của những ông bà tuổi “thất thập cổ lai hy”.
Chúng tôi gọi đùa đây là “sân khấu dưỡng sinh”, sào huyệt của nhóm  bạn chưa chịu mình già, còn ham vui, còn ham hát. Sinh hoạt đã mấy năm nay mà vẫn chưa đặt được cho mình một cái tên. Người thì đề nghị nhóm “Ghiền hát”, người thì nhóm “Vui hát”, nhóm “Mê hát.. hoặc  “CLB Hát Cho Vui” . Tôi thì đề nghị đặt tên chọn một tên cho có vẻ “ tây đui”, nhóm “GMHH” viết tắt của “Già Mà Ham Hát”. Đa số có vẽ đồng ý ngặt nỗi trong nhóm cũng có vài anh chị đang tuổi thanh niên mới lớn, yêu đương còn chưa biết gì. Thế là chuyện đặt tên không thành. Thôi thì cứ như thường lệ, mỗi cuối tuần ta lại đến đây gặp nhau để mỗi người tìm lại thanh xuân trong tiếng đàn, tiếng ca, những chuyện vui buồn khó quên và thưởng thức các bữa ăn đậm mùi hương vị quê nhà. Nhưng trước khi hát, phải nói trước ăn gì thì ăn, dứt khoát hai con khỉ già tui không ăn đồ Mễ, đồ Mỹ…nhưng  Nhật, Tàu, Thái, Miên  miễn là châu Á đều OK.
Linh hồn của buổi vui hát chắc chắn phải là nhạc sĩ rồi. Tìm đâu cho xa, cần gì phải mướn “one man band” cho nó tốn kém cái hầu bao vốn ít ỏi của các ông bà về hưu. Thế là 3 trong 1. Chủ nhà, kiêm trưởng nhóm kiêm nhạc sĩ. Bác sĩ Hoà – người từng mổ tim cứu người – giờ lại “chữa lành nỗi buồn tuổi già” bằng cây đàn organ cũ. Thỉnh thoảng thêm một vài ông bạn có máu văn nghệ,  vài cây guitar, thế là cũng full band như ai.
Bs Hoà vừa đàn, vừa chỉnh máy, vừa kiêm MC. Tôi gọi ông là “one man band của tuổi xế chiều”.
“Ngày xưa chữa bệnh tim, giờ trị … trầm cảm. Ai hát sai là bác sĩ kê toa: hát lại lần nữa, không cần giấy tờ bảo hiểm chi cho lôi thôi”
 
Chuyện hát hò của mấy “ca sĩ có giá” vì phải cần có giá để bài hát, cũng nên đưa vào sử sách. Trừ một số rất ít là ca sĩ trước đây, còn đa số “ca lẽ” chúng tôi đều tốt nghiệp trường phái “ Karaoke nhà nhà cùng hát”. Về hưu, người nào cũng có một bộ Karaoke trong nhà. Xịn thì ampli, loa, mixer… riêng biệt, nghèo thì một bộ karaoke kẹo kéo cũng đủ. Về hưu , khi con cháu lần lượt theo cánh chim tìm vê tổ ấm của riêng mình, vợ chồng rảnh rỗi không biết làm gì. Đi qua đi lại gặp nhau thì cũng hơi hơi ngường ngượng. Ngày xưa gặp nhau bao lâu cũng không đủ, giờ gặp nhau hoài sao thấy nó chướng chướng làm sao. Romantic thì sức tàn, kiếm gãy. Muốn lên tone cao thì toàn xuống tone trầm. Thôi thì một Karaoke, hai ta cùng hát cho nó lành
Vì xuất thân từ trường phái phải nhìn chữ chạy trước mặt, nên bây giờ hát live theo nhạc sĩ chuyện buồn thì ít mà chuyện vui thì nhiều.
Lạc nhịp là chuyện bình thường như cơm bữa, Cụ Lan – cựu cô giáo – hát bài nào cũng say sưa. Có lần cụ quên lời bài “Nối vòng tay lớn”, bèn bịa ra:
“Nối vòng tay… nấu canh chua mẹ nấu!”
Cả nhóm cười lăn lộn, bác sĩ Hoà vẫn đàn tỉnh như không:
“Lời mới, hương vị quê nhà đó nghen!”
 
Cụ Tùng – cựu kỹ sư – đang hát bolero tốc độ 84 bỗng nhiên khi qua điệp khúc chơi một tràng lên cở 120 cha cha cha lảm nhạc sĩ chạy theo muốn bở hơi tai
“Tui làm cầu đường, nên đôi khi… vượt tốc độ!” cà nhóm lại một phen cười lên ruột
 
Vậy đó Âm nhạc của chúng tôi  có thể sai nốt, lệch nhịp, nhưng niềm vui tiếng cười thì luôn trúng tông. Bởi vì thuộc trường phái “ ca sĩ có giá” nên chi cái gọi là ca sĩ chúng tôi trong giờ đi hát, không ai quên mang theo “đồ nghề”: Người thì mang xấp giấy chép lời to như đơn thuốc, Người mở phone để xem bài hát mặc dù đôi khi quên… đeo kính. Có cụ còn phải “chống mắt kính lên trán, cầm đèn pin soi màn hình”, trông như đang mổ tim cùng bác sĩ Hoà.
Có lần, một bà quên mang điện thoại, mượn bài hát của tôi, ai ngờ cái chữ viết của tôi vốn xấu như gà bới, ngoằn ngoèo. Đọc không được Bà la lên:
“Chữ này mà tui hát theo, chắc thành… rap mất!”
 
Có bà luôn mang túi to đùng, trong đó có giấy, nước ấm, kẹo ngậm thông giọng, và cả một đôi giày cao gót dự phòng “ cho nó ra giáng ca sĩ”
Một lần, hát xong, cụ nhìn xuống chân bật cười: “Ủa, tôi đi đôi dép lê ra sân khấu hồi nào vậy nè?”. Cả nhóm cười nghiêng ngả, bác sĩ Hoà nói: “Không sao, đi dép thì chị hát bolero, đi giày thì chị hát tango!”
Kể chuyện của mấy ông bà già ham hát chúng tôi thì nhiều lắm . Cả ngày không hết
Một chương trình vui hát của chung tôi không bao giờ thiếu một phần còn quan trọng hơn hát: Ăn uống. Một buổi vui hát từ trưa đến tối của chúng tôi luôn có 3 phần. Trước khi hát : ăn trưa, Ăn trưa xong là hát có khi 2 mà thường là mỗi người 3 bài. Hát xong 3 bài là đến phần ai cũng trông chờ – bữa tiệc tối.
Thường mỗi người mang theo một món: bánh bột lọc, chè đậu xanh, bánh cuốn, bánh bèo, gỏi gà , gỏi vịt,,, Thôi thì đủ cả. San Jose có bao nhiêu món lần lượt tập trung về đây vào những ngày cuối tuần. Có cụ không đem đồ ăn, chuyên đem rượu nho. Cụ nói rượu này tui tự len men tại… BevMo! . Ai nấy cười khúc khích. Có ông bạn già ngâm thơ: “Rượu nhà làm, ca nhà hát, toàn cây nhà lá vườn!”
Bác sĩ Hoà vừa uống bia vừa triết lý: “Người ta tập gym cho cơ thể hoạt động, còn tụi mình hát cho trái tim vận động.”Miễn sao có động là được. Lại nghe tiếng ông nào cuối phòng. Còn tui có cái tập hoài mà có động đậy chi mô. Cả nhóm gật gù,. Cái ông già lẩm cẩm vậy mà đúng
Một lần cụ Lan quên tắt micro, đi vào bếp la to: “Trà nguội hết rồi, ai uống thì tự pha nha!”. Âm thanh vang khắp phòng, khiến cả nhóm cười nghiêng ngả.
 
Một buổi khác, cụ Tùng hát “Tình khúc vàng” mà đọc nhầm thành “Tình khúc… răng vàng”. Bác sĩ Hoà ôm bụng: “Phiên bản đặc biệt dành cho người cao tuổi!”
Cười xong, cụ Tùng chậm rãi nói:
“Răng rụng nhưng nụ cười vẫn còn, vậy là thắng rồi!”
Cả nhóm vỗ tay rào rào.
 
Những giọng ca còn lại trong ký ức
Thời gian trôi, không phải ai cũng còn ngồi trong “ban nhạc dưỡng sinh” ấy.
Ông Khải – giọng tenor đẹp nhất nhóm – ra đi sau một cơn bệnh. Ngày tiễn ông, cả nhóm mang micro, bác sĩ Hoà đàn bản “Tình ca” ưa thích nhất của ông, giọng ai cũng nghẹn.
Cụ Lan thở dài:
“Ảnh đi rồi, chắc cũng lập ban nhạc ở bên kia.”
 
Rồi đến bà Năm – giọng ca bolero ngọt như mía lùi – cũng “về với mây”.
Chiếc micro cũ của bà được giữ lại, mỗi buổi hát vẫn đặt ngay ngắn trên bàn, như để nói:
“Người hát đi xa, nhưng tiếng hát vẫn ở lại.”. Bài “ Mãi mãi bên em” bà vẫn hát nhưng vang vọng đâu đây.
 
Bên ngoài, lá mùa thu đỏ rực. Trong căn phòng nhỏ, tiếng đàn vẫn vang, tiếng hát vẫn rộn rang
Cụ Tùng bảo:
“Hát sai cũng được, miễn đừng… im lặng.”
 
Thật vậy — âm nhạc giúp ta trẻ hơn, vui hơn, và gần nhau hơn.
Mỗi buổi hát là một lần sống chậm, sống sâu và sống vui.
“Tuổi già mà còn hát được, còn cười được – là còn thắng được thời gian.”
 
Tuần sau, chúng tôi lại hẹn nhau.
Lại pha trà, dọn ghế, bật đàn, và hát.
Hát cho mình, hát cho bạn bè đã đi xa, hát cho tuổi già vẫn còn biết cười, biết yêu đời và yêu người
 Lê Xuân Mỹ