LÁ ĐƠN XIN LƯU DỤNG- Lý Bửu Lộc

LÁ ĐƠN XIN LƯU DỤNG


Lý đếm từng ngày để trông đến lúc được nghỉ hưu, giống y tuổi ấu thơ đếm từng ngày mong tết đến! Lý cứ tưởng tượng ra không phải thức dậy lúc năm giờ sáng mỗi ngày, lái xe một tiếng rưỡi từ Boston đến New Hampshire và chiều lại cũng phải trở về như vậy. Nếu có một ngày nào đó Lý bỏ được cái ràng buộc ngao ngán này thì chắc thoải mái lắm.

Sáng nay, như thường lệ trong khi cùng đứng chờ ly cà phê thơm nóng, từ chiếc máy làm cà phê tự động trong phòng ăn. Lý và mấy người bạn ngoại quốc chào hỏi nhau buổi sáng thật vui vẻ.
Có cô bạn người Mỹ rất dễ mến, đã cùng chung sở làm trên ba mươi năm hỏi Lý:

“Chào ông Lý!… còn bao lâu nữa là đến ngày nghỉ hưu của ông ?”.

Lý cười cười trả lời:
” Cathy,… đúng bốn tháng và 17 ngày nữa !” Thế là cả nhóm cùng cười vui vẻ vì có một anh bạn đồng nghiệp tên Lý này, đang mong ngày về hưu như ruộng đồng ở những ngày nắng hạn đợi mưa.

Vào đến phòng làm việc, nhâm nhi ly cà phê, Lý chợt nghĩ đến chuyện về hưu và xin tái lưu dụng của cha mình thuở xưa. Năm đó Lý vừa lên lớp đệ lục thì cha của Lý đã đến tuổi được về hưu (năm mươi lăm tuổi từ bộ giáo dục gửi giấy về thông báo). Đó là một tin vừa vui, nhưng cũng vừa lo của cha và của gia đình vì lương hưu của một thầy giáo tiểu học rất ít mà phải lo cho gia đình năm miệng ăn, với lại ba đứa con nhỏ còn phải tiếp tục đi học. Lý càng nghỉ thì lại càng thấy thương cha nhiều. Thuở xưa ông nội của Lý là một chủ điền rất giàu có, ruộng đất cò bay mỏi  cánh.
Cha Lý được ông nội cho đi học chương trình Pháp, nên viết và nói tiếng pháp rất thông thạo (parler français giọng mũi… cũng ngon lành như Tây vậy). Sau khi ra trường, rồi lập gia đình cha của Lý chọn ngành thương mại.

Ông là đại diện  và mở một tiệm buôn đặc quyền với nhãn hiệu: nhà thuốc “Ông Tiên” , đồng thời cũng mở thêm một tiệm cầm đồ bên cạnh. Cuộc sống  cha mẹ của Lý lúc đó rất sung túc, hạnh phúc… nên đã có nhiều người quen miệng gọi là ” ông bà Tiên !”.

Rồi tới thời Việt Minh nổi dậy, thành phần điền chủ, giàu có và luôn cả những ai có thể giao thiệp được với quan chức Tây thì bị gán ghép vào thành phần Việt gian, cho nên nhà cửa, nơi làm ăn buôn bán đó của cha mẹ Lý đã tạm bị trưng thu để làm cơ quan gì đó của Việt Minh lúc bấy giờ. Và đã có một ngày nhà nước bảo hộ Tây thấy lá cờ Việt Minh bay phấp phới trên mái ngói đỏ.
Rồi một trận cuồng quét đến, các ông Việt Minh nhà ta bắn nhau được vài ba tiếng súng gì đó với quân đội Pháp rồi bỏ chạy. Thế là tất cả cơ ngơi gầy dựng khổ cực mà cha mẹ của Lý đã bỏ công sức ra, tất cả đã bị thiêu rụi trong biển lửa! Mẹ của Lý vì quá đau buồn nên ngã bệnh rất nặng và đã như người mất trí trong mấy năm trời, còn cha của Lý phải giả vờ rượu chè, ăn chơi trác táng để qua khỏi cặp mắt dòm ngó của Việt Minh mà được đem vợ lên Sài gòn để chữa trị.

Thế là từ đó “Ông Bà Tiên” không còn nữa, cha của Lý phải xin vào làm thơ ký trong bến cảng tàu ở Sài gòn mà lay lắt sống qua ngày. Tiền của mất, vợ con bệnh hoạn, không còn đất đai nhà cửa. Biến đổi quá lớn này đã khiến cha của Lý không còn muốn phấn đấu nữa và để khuây khoải nỗi lòng, ông lại thường trốn gia đình vào chơi bạc bài trong “Kim Chung Đại Thế Giới”. (Đây là sòng bạc lớn nhất ở tại Sài gòn vào những năm tháng đó do Bình Xuyên chỉ huy).
Mẹ của Lý cũng dần dà bớt bệnh và đã biết giận chuyện cờ bạc của chồng, nên bà đã bỏ về quê sinh sống và cất một chòi lá nhỏ trên mảnh đất còn lại ở bên ngoại trong lúc đang mang thai Lý trong bụng. Gia đình gian nan tứ tán, tưởng chừng không còn có thể nào hàn gắn lại. Có một hôm nơi bến cảng tàu bị đình công nên cha của Lý về Bạc Liêu thăm mẹ của Lý, mai mắn sao trong những ngày đó thì Lý cũng đã “khóc chào đời”!.

Thế là cha không trở lại Sài gòn nữa mà ở lại Bạc Liêu và nộp đơn xin làm giáo viên tiểu học của tỉnh và từ ấy người đã trở thành ông thầy giáo làng… Ngày ngày hai buổi còng lưng trên chiếc xe đạp, không quản gió mưa trên đường lộ đá gồ ghề, trơn trợt để đi dạy tại trường tiểu học Trà Kha B của tỉnh Bạc Liêu… cho đến ngày Lý vào đến trung học đệ nhất cấp của tỉnh này, thì lại cũng là lúc ông giáo già lại phải lo lắng viết vội lá đơn xin được “lưu dụng” vì hoàn cảnh gia đình. Nghỉ đến đây Lý không thể nào cầm được nước mắt.

Cha của Lý mất đã lâu, trước ngày Lý đi vượt biên thế mà mọi chuyện như mới đó… Như cha đang còn sống  và đang vui mừng, tay cha run run vì: ” lá đơn xin LƯU DỤNG đã được bộ giáo dục CHẤP THUẬN” trong mấy tuần sau  khi gửi đơn xin đó vậy !

LÝ BỬU LỘC