Lê Hữu Minh Toán

Tiểu sử thi sĩ Lê Hữu Minh Toán
        Sinh năm 1942 tại Cầu Hai, Phú Lộc, Thừa Thiên.
        Truớc năm 75 : Giáo Sư trường Trung Học Phan Rang.
        Làm thơ từ 1968. 
        Sáng tác của Ông được đăng trên các báo tại quê nhà và Hoa  Kỳ.
        Hiện định cư tại thành phố Houston, Texas, USA
.
Biography of poet Lê Hũu Minh Toán

Born in 1942 in Cau Hai, Phu Loc, Thua Thien, central Vietnam
Before 1975: Professor of Phan Rang High School, Vietnam
became poet since 1968.
His poems have been published in newspapers at home and in the United States.
Currently resides in the city of Houston, Texas, USA.
NƯỚC MẮT NGƯỜI VỢ LÍNH
Hong cho khô dòng máu đen da vàng nhược tiểu.
Anh nằm đó, mắt trợn trừng nhìn đời anh gãy đổ.
Còn gì nữa đâu anh.
Hận thù mang theo làm hành trang chôn kín đời mình.
Từ đêm anh chối bỏ sinh phận làm người.
Từ đêm anh làm kẻ mộng du nửa khuya tìm về đánh thức tôi dậy.
Nhìn dòng máu khô nhuộm đen khuôn mặt anh ma quái dị hình.
Tôi tỉnh cơn mê và biết rằng anh đã bỏ tôi
Đã Vĩnh viễn ra đi chưa nguôi muộn phiền ngày dài chính chiến
Niềm xúc động sóng thần không diễn tả nên câu.
Tôi van xin ngày, van xin đêm cho thời gian trì cữu.
Cho tôi mở nắp quan tài vuốt ve anh lần cuối.
Trong cơn mê cảm khao khát vòng tay anh di động.
Tôi trực thức anh không còn là của tôinữa.
Tôi oà khóc, thét gào, điên loạn.
Giọt nước mắt bức từng sợi nhục cảm khóc tiễn anh đi…
Hết thật rồi nghe anh.
Xin vo tròn những đê mê tuyệt thế vào poncho này.
Xin liệm chôn những tác động ân ái ngày qua trong niềm cảm hoài thánh thiện.
Yêu thương giờ còn là huyền thoại đậu vào đỉnh khổ đời tôi
Những dự phóng tương lai giờ xám đen tang chế
Những khao khát đong đưa ru anh ru tôi vào mộng giờ gãy cánh nửa đời ..!
Ôi! Chiến tranh hao gầy tuổi trẻ.
Ôi! Hận thù cướp mất quyền sống đời anh.
Ngày xanh chưa kịp nhìn bóng dáng mình anh đã phải ra đi chưa nguôi thèm khát.
Xin nhỏ giọt nước mắt cuối cùng trên quan tài anh trùng khơi vĩnh biệt.
Xin thu nhiếp niềm đau này bằng một lần thăng hoa thần thánh.
Xin dung nhập hồn mình giao thoa trong khơi vơi ảo tưởng.
Xin hoài hoài gọi mãi tên anh …!!!
@ LÊ HỮU MINH TOÁN
Houston- 14/ 3/ 2022
LỜI BUỒN CÂM
Nếu em muốn quay về bến cũ
Góc trời xa rất xa
Có con chim đậu trên cành lá
Chim hót lời buồn
Gọi rừng thu xưa , tình xưa
Thì em ơi !
Cứ mặc nhiên theo tiếng gọi đất trời
Cứ ôm ấp vỗ về dòng sông ngày cũ
Giữa mùa vàng thu không là mùa nước lũ
Mà tim em cồn cào gió loạn
Từng ngày qua – giờ qua
Dòng sông vẫy gọi thiết tha
Ơi ! Mùa thu – Mùa thu
Quắt quay nỗi nhớ ….!
Em cứ lìa xa tôi
Cứ quay về dòng sông thu vàng bến đợi
Tôi sẽ là con thuyền nhổ neo tách bến
Trôi đi – Trôi đi
Nhịp chèo khua tĩnh lặng
Gió sẽ thổi tắt ngọn đèn mù
Chiếc lá thu rơi cuối cùng sẽ thay lời tiễn biệt
Và tôi sẽ quên em – quên em
Hãy quay về đi
Về đi
Đừng ngoảnh lại
LÊ HỮU MINH TOÁN
TÌM EM
( Tưởng niệm các nạn nhân đã tử nạn trên đường vượt biên sau tháng 4 / 1975 )
Tìm em khắp chốn quê
Giữa đêm dài vô tận
Em ở đâu bây giờ
Tìm về góc phố cũ
Trang đời qua rất nhanh
Đâu người quen kẻ lạ
Giữa chiều mưa tháng hạ
Đứng ven đường nhìn quanh
Hồn chìm theo tăm cá
Ta quay về trường xưa
Lời trần tình bỏ ngỏ
Chói chang những âm thừa
Mượn trăng treo đầu núi
Soi tìm dấu chân em
Trăng chia nghìn lối rẽ
Ta tìm ra Biển Đông
Sóng sôi trào bọt mặn
Đêm rớt xuống khôn cùng
Giữa khuya em chợt về
Gió lùa tắt ngọn nến
Chập chờn một bến mê
Hốt nhiên ta hụt hẫng
Vết đau chín nửa vời
Như xô chìm đáy mộng
Còn lại chút men cay
Ta vùi quên phiến nhớ
Nhâm nhi giọt đọa đày …!!!

@. LÊ HỮU MINH TOÁN
– Houston 19 / 01 / 2021
Bài thơ “ TÌM EM “ vừa được góp mặt trên Tạp Chí VĂN HỌC MỚI Số 10 Tháng 2 Xuân Tân Sữu 2021 , một Tạp chí Văn Học Nghệ Thuật Hải Ngoại do Nhà thơ HÀ NGUYÊN DU chủ trương và thực hiện …Xin cám ơn Nhà thơ Hà Nguyên Du rất nhiều ..
TIẾC
GIÊNG HAI
Ta về
thắp lại
mùa
trăng cũ
Nghe những
tàn phai
chuyện
đổi đời
Vườn xưa
một bóng
sầu
hoàng phế
Cồn mây
trắng mộng
tiếc
giêng hai
@ Lê Hữu Minh Toán
( Houston 27/ 1 / 2022 )
NGẬM NGÙI
TIỄN CHA

Từ ngày
con bỏ đi xa
Trôi theo vận nước bôn ba xứ người
Thương Cha nhớ Mẹ rối bời
Và quê hương cả khung trời thân thương
Một chiều
đơn độc riêng con
Tiếng chuông điện thoại reo lên từng hồi
Đầu dây tiếng khóc sụt sùi
Rằng Cha con đã …mất rồi…đêm qua
Quanh con
trời đất nhạt nhoà
Đây là cõi thực hay là chiêm bao
Nghẹn ngào nước mắt mưa mau
Cha không còn nữa nỗi đau ngút trời
Cha ơi !!!
Đã khuất xa rồi
Khăn tang quấn vội ngậm ngùi tái tê
Ngày dài một chuỗi lê thê
Tin Cha nhắm mắt não nề lòng con
Một đời
Cha tựa núi non
Vượt bao giông bão nuôi con thành người
Ơn Cha vời vợi cao dày
Trong tim con mãi suốt đời có Cha
@ LÊ HỮU MINH TOÁN
– Houston- June. 16, 2022
Điệu Ru Tình Buồn
 
Ru đêm vào biển nhớ
Nằm nghe từng phiến buồn
Sóng cồn cào òa vỡ
Đếm thời gian qua nhanh
Bây giờ là mùa thu
Gọi ai về hong gió
Gọi ai về đan mây
Ai vo tròn giấc ngủ?
Thương ngày tháng xanh xao
Thương đời mình gỗ mục
Từ kiếp sống lưu đày
Ta lạc loài đơn độc.
Niềm tin từng sợi mỏng
Nhìn khói thuốc bay cao
Dáng ai gầy bất động
Sao ngơ ngác bàng hoàng.
Mặt trời đã cháy khô
Đam mê giờ hấp hối
Chút kỷ niệm dư thừa
Của một ngày gần hết.
Em ơi ngày đã chết
Đừng cúi mặt làm thinh
Hãy nhìn nhau lần cuối
Cho người khát cuộc tình.
Lê Hữu Minh Toán
MẶT TRỜI KHUYA
Hãy thức trắng đêm nay để lắng nghe từng âm thanh vỡ vụn cào xé
Hãy ngồi đây đếm phiên buồn
qua cửa
Hãy gọi tên Phượng lần cuối trước khi nằm xuống tìm an vui ở thế giới ươm đầy mộng mị .
Phượng ơi ! Phượng ơi !
Đông sắp tàn Xuân Tết đến rồi.
Giờ nầy bên kia bờ đại dương chắc em còn say ngủ .
Còn suy tư vất vưởng và khóc thầm nữa không em ?
Hãy để phút giây nào đó gọi những kỷ niệm hôn mê về sưởi ấm. Hãy cùng anh dìu hờn tủi đi vào vùng tưởng niệm .
Xa rồi Phượng ơi ! Từng đợt nhớ thương dật dờ hoá kiếp .
Anh bây giờ mỏi mệt nhìn con buồn lở loét mù loà .
Ngày tháng cao bay không một lần đậu lại
Ký ức dội về trả anh những đam mê cháy bỏng .
Và em , còn chứng tích nào để lại trên mắt môi thiếu phụ
Còn cuộc tình nào dung dưỡng làm quà cho tương lai nữa không ?
Hãy chấm dứt những vụng về tuổi muộn .
Hãy nhìn về một hướng có mặt trời mọc nửa khuya .
Ở đó không có hờn ghen đố kỵ , không gian trá lọc lừa , không lũ người xô đẩy nhau để tranh giành quyền sống .
Còn Chủ nghĩa nào đẹp hơn chủ nghĩa tình yêu .
Còn ước vọng nào hơn khi nằm bên một thân xác gầy mòn dò dẫm từng đốt tay phù thủy …
Hạnh phúc đó , cuộc đời
đó .Trả lại em vòng tay chờ đợi
Hãy ngủ yên để quên tất cả – Quên muộn màng – Quên hết..

@ LÊ HỮU MINH TOÁN
(. Houston 23 / 1 / 2021 )
Trang thơ của thi sĩ Lê Hữu Minh Toán
GIỌT THẦM

Người tiễn ta đi

giấu mặt
Phơi thầm giọt mặn
ướp xuân phai
Chẵng lẽ
muôn đời
người lẩn khuất
Tội tình chi né tránh nhau hoài

Bốn mắt giao nhau
chìm
đuối mộng
Hồn ta
buốt lạnh
giữa vuông chiều
Muốn nói đôi lời sao cạn tiếng
Người tiễn ta
ngọn nắng đìu hiu
Người tiễn ta
phi đạo
ngậm
ngùi …!

@ LÊ HỮU MINH TOÁN
( Phi trường TSN – Chiều 28 /1 /2020 )
Tự Trầm

Ta, một đời bảo nổi
Từng đợt sóng chảy ngầm
Một đời ta dong ruổi
Lửa cuồng điên trong tâm
Ta xoay quanh ngọn tháp
Cỏi trên cao ngất trời
Có gì đâu chà đạp
Tình cảm giữa con người
Lượng đất trời bao dung
Ta no lòng chật hẹp
Chút buồn cũng sượng trân
Nhập nhằng yêu và ghét
Chân trời không đủ sáng
Để nhuốm sắc cầu vòng
Bầu trời không đủ rộng
Để hồn ta thênh thang
Ta quay về cổ mộ
Chôn dấu nỗi niềm riêng
Tự trầm trong núi khổ
Đâu hạnh phúc thiên đường
Có chi mà phải nói
Có chi mà phải buồn
Nửa góc đời còn lại
Thà như nhánh cỏ non
Ơi ! một đời bảo nổi
Hạnh phúc ở trong tim
Đời người rất ngắn ngủi
Tội tình chi tự chôn…

Lê Hữu Minh Toán
Dâu B
 
Tôi chở vạt buồn
qua
sông nhớ
Phơi chùm
lụa nắng
ủ hương cau
Từng trang ký ức
chìm
dâu bể
Tôi lạc
mất tôi
giữa
núi sầu …..


Lê Hữu Minh Toán
Gói buồn trong Thánh kinh

Giữa hai hàng nến đỏ

Hồn thương tích vết bầm
Con qùy bên Máng Cỏ
Dòng nước mắt chảy ngầm
Cõi đời, Ôi! Hiu quạnh
Cõi buồn, Ôi! Mênh mang
Mình con và chiếc bóng
Ôm nổi đau tận cùng …
Soi đời trong giếng mắt
Soi người trong tim con
Cuộc cờ tranh được mất
Hồn sầu mộng vỡ tan
Một đời con cao ngạo
Một đời con sân si
Đắm chìm trong hư ảo
Chúa ơi! Chẵng còn gì
Gói buồn trong Thánh Kinh
Tin mừng xưa vọng lại
Bỡi muôn dân tội tình
Chúa Giáng Trần cứu rổi
Đời con là bão nỗi
Mịt mù cõi mưa sa
Xin giao hòa nắng mới
Yêu người – Yêu thiết tha ….

Lê Hữu Minh Toán

Dòng Tương Tư

Em vụt đến
cổng thiên đường chợt sáng
Thoảng mơ hồ như đốm nguyệt đầu non
Tình mới lớn sao muôn trùng xa thẳm
Em vụt đi còn lại chấm than buồn!
Ngày cúi xuống
nghiêng theo tình nhỏ giọt
Chưa bình minh đã nắng quái chiều tàn
Từng vết xước thời gian viền mi mắt
Trăng vội già ngọn nến chảy sau lưng
Em về đâu
Biển đời cơn sóng dữ
Gió giao mùa có lệch gót chân son
Đường em đi có gập ghềnh trăn trở
Em nghĩ gì khi nắng ngả hoàng hôn?
Đêm bật khóc
dấu thiên đường chợt biến
Mặt trời mòn hóa đá ngậm cơn đau
Ta mải đứng bên hiên đời vọng tưởng
Dòng tương tư, nỗi nhớ rụng men sầu

Lê Hữu Minh Toán

 
 Hư Ảo

Hoàng hôn đi rất chậm
Một ngày rồi cũng qua
Vẫn còn vương chút nắng
Trong bóng đêm nhạt nhòa
Quanh ta tường vôi trắng
Đời mình cũng trắng tay
Căn phòng giờ tĩnh lặng
Nỗi quạnh hiu giăng đầy.
Người về cuối chân mây
Bóng trăng mờ khuất nẻo
Tan giấc mộng giữa ngày
Tiếc thương chi ngóng đợi.
Ta dư thừa nỗi nhớ
Người dư thừa dối gian
Nên cuối đường trăng vỡ
Xa nhau cũng ngỡ ngàng
Người gọi ta bất chợt
Lời trần tình nỉ non
Trò chơi giờ tan cuộc
Khóc mà chi muộn màng
Cuối cùng một cuộc tình
Chỉ còn là hư ảo
Thôi thà cứ lặng thinh
Với nỗi buồn cao ngạoDòng Tương Tư
Em vụt đến
cổng thiên đường chợt sáng
Thoảng mơ hồ như đốm nguyệt đầu non
Tình mới lớn sao muôn trùng xa thẳm
Em vụt đi còn lại chấm than buồn!
Ngày cúi xuống
nghiêng theo tình nhỏ giọt
Chưa bình minh đã nắng quái chiều tàn
Từng vết xước thời gian viền mi mắt
Trăng vội già ngọn nến chảy sau lưng
Em về đâu
Biển đời cơn sóng dữ
Gió giao mùa có lệch gót chân son
Đường em đi có gập ghềnh trăn trở
Em nghĩ gì khi nắng ngả hoàng hôn?
Đêm bật khóc
dấu thiên đường chợt biến
Mặt trời mòn hóa đá ngậm cơn đau
Ta mải đứng bên hiên đời vọng tưởng
Dòng tương tư, nỗi nhớ rụng men sầu

Lê Hữu Minh Toán
 
Trăng Xưa 

(Tặng Én Trắng, O Huế xưa thời thơ trẻ)

Trăng mọc ở đầu non
Cuối ghềnh trăng say ngủ
Hỏi trăng xưa có còn
Hẹn giùm ta ngày cũ…?
Vui không ngày mới lớn
Ngây ngô tuổi học trò
Ta cùng trăng nô giỡn
Trăng dạy ta làm thơ .
Những vần thơ vụng dại
Ca tụng cả đất trời
Cùng thiên nhiên cây cỏ
Ta thả diều rong chơi .
Chợt buồn lên đôi môi
Chợt buồn lên khoé mắt
Từng Thu lá vàng rơi
Là tuổi thơ dần mất …
Và em cất tiếng hát
Nâng hồn ta bay cao
Ta say từng nốt nhạc
Say môi em ngọt ngào.
Hẹn em trên sông vắng
Trăng đồng loã đứng cười
Lung linh từng gợn sóng
Bên nhau ngồi làm thơ.
Ôi ta thời thơ trẻ!
Hồn lụa bạch trân châu
Qua rồi hai thế hệ
Thời gian bạc mái đầu…
Trăng trẻ mãi không già
Nhưng trăng xưa vẫn khác
Đêm nay một mình ta
Ngắm trăng buồn tuổi hạc..!


Lê Hữu Minh Toán
Thơ Tháng Tư !
Hôm nay , 18/4 , tính theo ngày giờ Việt Nam là ngày ba cha con LHMT đặt chân lên đất Thái Lan ( 18 / 4 / 1986 ) sau 4 ngày đêm trải qua bao nhiêu gian nguy khốn khổ
trên chiếc ghe nhỏ vượt biên chở theo 28 người vừa đàn ông , đàn bà và con nít . Ghe bị vướng phải lưới , máy ghe bị hư hai lần khi chưa ra khỏi hải phận ; sau gần nửa ngày mới sửa xong . Ghe Chạy tiếp, lại bị tàu tuần duyên trong lãnh hải Việt Nam đuổi theo, tài công phải tìm cách rẽ mũi tàu sang hướng khác . Nước và thức ăn cạn dần cho đến ngày Thứ ba là hết sạch ; mọi người phải chịu đói khát suốt hơn một ngày một đêm . Tiếp theo sau đó là nỗi kinh hoàng khủng khiếp khi bị tàu hải tặc đuổi theo và chận lại vào lúc trời chiều mưa tầm tã . Mọi người trên tàu vừa đói khát , vừa ướt lạnh đều hốt hoảng run sợ và đồng loạt đọc kinh cầu nguyện theo kinh tôn giáo của mỗi người .
Trên hai tàu hải tặc chỉ có hai người .Họ cho ăn một bửa no và cho thức uống xong mọi
thứ thì trời đã tối , họ ra lệnh đàn bà con gái và trẻ nít lên tàu họ ,đàn ông ở lại ghe mình . Tiếng khóc âm ỉ của những người nữ che mặt
không chịu lên tàu lớn . Hãi tặc bắt đầu hung hản xách búa lớn định đập hư phá vở tàu . Mọi người khóc lạy van xin và cuối cùng đàn bà con gái và trẻ nít phải thiểu nảo bước lên tàu họ để giữ chiếc ghe và mạng người còn nguyên vẹn . Khuya hôm đó , hai người hải
tặc ra tay hảm hiếp hai cô gái trẻ đẹp cho đến lúc trời mờ sáng hôm sau thì họ cho tất cả xuống ghe nhỏ.
Một rủi ro xảy đến với cậu con trai 9 tuổi của LHMT lúc nó đứng sát mạn tàu chờ được đưa xuống ghe nhỏ thì bất ngờ bị cơn sóng vỗ mạnh vào tàu , mất thăng bằng nên cháu ngã chúi về phía biển và rất may mắn là có người đứng sát đằng sau đã vội đưa cả hai tay ghì chặt người cháu kéo lùi về phía họ nên cháu thoát té xuống biển trong đường tơ kẻ tóc trước nỗi kinh hoàng của những người đứng ngồi trên tàu và dưới ghe nhỏ . Riêng cái xách tay cháu đang cầm , trong đó có cả giấy tờ quân nhân và dạy học cũng như giấy khai sinh , hôn thú của cả gia đình và các thứ linh tinh khác đã bị rớt xuống biển trôi đi lúc cháu vừa bị ngã chúi . Thật là Phước đức ba đời để lại . Thử tưởng tượng nếu con bị rơi xuống biển lúc trời còn mờ tối chưa sáng hẳn , sẽ bị sóng biển cuốn trôi đi thì không còn biết cách nào để nhìn thấy con mà cứu vớt , và như thế thì người cha nầy và anh nó sẽ đau khỗ , điên loạn , và ân hận biết chừng nào !!!
Riêng tàu lớn thì sau khi mọi thuyền nhân xuống ghe xong ; họ mở dây cột ghe rồi nổ máy tàu chạy đi mà không hề lấy cướp vàng, tiền bạc , hay bất cứ thứ gì của thuyền nhân trên ghe . Thật là điều may mắn cho những ai mang theo nhiều tiền của hoặc vàng phòng thân khi bỏ nước ra đi. Phải nói , có lẽ đây là tàu đánh cá của hai ngư phủ Thái Lan . Chắc họ đã ở ngoài khơi lâu ngày thiếu vắng đàn bà nên họ Chặn ghe tàu vượt biên để hảm hiếp thôi . Nếu là hải tặc chuyên nghiệp thì biết bao nhiêu điều kinh khiếp , giết
người , cướp của xảy ra mà mọi người đã nghe các thuyền nhân kể lại quá nhiều …!
Một chuyến vượt biên khổ ải và nguy hiểm như thế . Tuy nhiên , thật may mắn thay cuối cùng đủ 28 người trên chuyến ghe nầy đều được đến Trại Tị nạn TháiLan . Thật là vô cùng tạ ơn Chúa và Mẹ Maria đã che chở mọi người suốt cuộc hành trình vượt qua bốn ngày đêm trên mênh mông biển lớn và cuối cùng ba cha con đã được đặt chân lên đất Mỹ ngày 18/3/1987 ( Đến nay vừa tròn 34 năm một tháng )
– Viết xong tại Trại Tị nạn Panat Nikhom – TháiLan tháng 5 / 1986.
Mùa Thu “ và cũng là “ Mùa Tình “, dịu dàng sắc nắng lụa vàng thu , với gió heo may nhè nhẹ mang chút hơi lạnh làm dịu mát hồn người ….Mùa Thu với những cuộc tình đẹp lãng mạn như thơ , với lá thu bắt đầu thay sắc , xanh , vàng , đỏ , và nâu sậm ….. Đẹp quá ! những đôi tình nhân sánh bước bên nhau trên những con đường rực rỡ đủ sắc màu dưới nắng vàng lụa mỏng rừng thu …thơm lừng dạt dào hương yêu thấm đậm…!
Có những cuộc tình đẹp duyên , đưa
đến đoạn kết rất đẹp , rất hạnh phúc viên mản đi suốt một đời người …
Tuy vậy …Mùa thu rồi cũng dần phai , cũng có những cuộc tình rồi héo hắt úa tàn theo từng chiếc lá thu phai cuối mùa ….Rồi cũng có người ngoảnh mặt quay lưng và nhanh chóng quên khi tình đã bay xa , người đã xa người . Tuy vậy , còn có những người tình mãi bàng hoàng nuối tiếc nhớ nhung chất ngất ….những kỷ niệm đẹp khó nguôi quên dù mùa thu đã qua đi …qua đi …!
LHMT Xin đưa lên bài thơ: “THU PHAI”
để ghi dấu ấn , đồng thời như một an ủi
vỗ về những cuộc tình không trọn vẹn cứ mỗi lần rừng thu thay lá, rồi úa vàng hiu hắt như gợi nhớ về “ Tình Thu- Tình Xa , Tình Nhớ , Tình Buồn …”
THU
PHAI
Nhắc mà chi
nhớ mà chi
Thu xưa héo hắt tà huy luống chiều
Tình nào rồi cũng tịch liêu
Buồn như vàng lá đăm chiêu cuối mùa
Gió heo may
rớt tình cờ
Gợi buồn một thuở ơ hờ dấu xưa
Vẫn là giọt ướt mưa thưa
Vần thơ xa lắc , thu và dòng sông
Chỉ là
thoáng nhớ mông lung
Chỉ là khoảng lặng bềnh bồng khói sương
Ừ thì ! Tay níu tay buông
Bàn tay sấp ngửa hư không trắng ngần
Ừ thôi !
Trở giấc mê trầm
Quay lưng ngoảnh mặt nhủ thầm,thế thôi!
Chỉ là phiêu dạt mây trôi
Chút heo hút nắng
cuối trời
thu
phai …!
@ LÊ HỮU MÌNH TOÁN
– Houston 22 tháng 7 năm 2021
( Trích Tuyển Tập “ Tình Thơ Mùa Thu “ , nhà xuất bản Nhân Ảnh – Hoa Kỳ 2020 )
– Ảnh minh họa mượn trên net .
TA NHỚ CHIỀU
CHIỀU CÓ NHỚ TA

Khi mặt trời đi về phía biển
Hoàng hôn kín bình minh
Bóng tối mở toang cánh cửa
Ngạ quỷ nhập xác người
Mặt nạ đạo đức giả hình
Rớt xuống
Những loạn ngôn loạn ngữ
điêu ngoa
chở đầy gai nhọn
Ác ma lộng hành
Kết hợp bầy đàn
Truy cùng diệt tận ngôn sứ của tình yêu, con người, sự sáng và sự thật
Lạ lẫm giấc mơ bị ám ảnh
Hiện thực phơi bày trước mắt
Giữa tàn khuya
Chưa nguôi nỗi bàng hoàng nghịch lý
Tiếng chuông điện thoại đánh thức lúc trời chưa kịp sáng
Nghẹn ngào bất an
Một tin buồn
Một lời cáo phó :
“ Vườn tình đã cháy rụi đêm qua”
Cánh cổng khóa kín
Lụn tàn mọi truyền thống tốt đẹp tự ngàn xưa
Và anh và em
Và tiếng cười giòn tan mỗi sớm mai thức giấc
Từ đây thôi đành khép lại
Đợi chờ …
Một mùa Xuân
Giá buốt tim đau
Tình đau
Chiều chưa qua mà hồn ta đêm tối
Ta nhớ chiều, chiều có nhớ ta!
@ LÊ HỮU MINH TOÁN
– Houston May. 17, 2022
( Trích từ Tạp chí VĂN HỌC MỚI số 13
Tháng 8/ 2021 )
VƯỜN THÁNG SÁU
Ta dạo chơi trong vườn tháng sáu
Bông hồng đỏ trên tay
Ta nói đài hoa hãy cho ta mùi thơm ngọt dịu
Hoa ngỡ ngàng khép kín
Cánh hồng tan tác trên tay
Người giữ vườn trên bờ nghĩa trang
Mân mê chùm thạch thảo
Ta đến bên người chuyện trò thân mật
Người kể ta nghe đêm đêm vọng về tiếng khóc
Ta hỏi người tại sao?
Người ngước mắt nhìn đốm sáng trên trời
Rồi cúi đầu không nói
Ta vỗ về: Ngủ yên! Ngủ yên.
Người đưa ta đi quanh vườn tháng sáu
Giọt sương đậu trên vai
Người hỏi ta: Con người? Tình yêu? Cõi chết
Ta vẽ vòng tròn, xác bướm, cành mai
Người reo vang: mùa Xuân- mùa Xuân
Rồi ngủ vùi nghiệt ngã
Ta lay gọi người bằng cánh hoa Phượng máu
Xác bướm tan vào hư không
Những mặt trời sớm mai thức dậy
Rực rỡ xiêm y
Ta bâng khuâng nhìn vườn tháng sáu
Nhìn cánh hồng
Nhìn thạch thảo
Nhìn ta…!
LÊ HỮU MINH TOÁN
(Houston – May 11, 2022)
NỖI NHỚ
BÀNG HOÀNG

Gục đầu trên trang sách
Mân mê từng nhánh sầu
Nghe đời mình gõ nhịp
Ném phiên buồn lên cao
Houston ngày Khánh kiệt
Không gian tím nửa hồn
Sao khuya mòn mỏi chết
Ta còn gì nữa đâu
Từ người đi vĩnh viễn
Môi câm nín muôn đời
Nhìn áo quan phủ liệm
Cơn biển động mù khơi
Ba năm tình tri kỷ
Tin yêu kết từng ngày
Nghĩa trang khóc người đã
Chung cuộc là hôm nay
Đường trần gian khép vội
Bặt âm rồi tiếng chuông
Lịm tắt rồi cười nói
Tang thương đến ngỡ ngàng
Ai cho ta chút lửa
Đốt dùm ta thời gian
Cho quên sầu chất chứa
Quên nỗi nhớ bàng hoàng…!
@ LÊ HỮU MINH TOÁN
( Houston- 7 tháng 5 / 2022 )
TRĂNG VIỄN XỨ
Trăng về trên xứ Thái
Bâng khuâng nhớ quê nhà
Buồn xa xăm vời vợi
Phủ kín quanh hồn ta
Một lần nghe biển hát
Giữa trùng khơi mênh mông
Ta nghe như tiếng khóc
Từ cõi chết khôn cùng
Việt Nam ! Việt Nam ơi !
Quê hương ta còn đó
Mà rỉ máu từng ngày
Mà đớn đau nghiệt ngã ..!
Mẹ tóc trắng mù sương
Cha nhăn nheo vầng trán
Vợ mòn mõi thương chồng
Trong lao tù khổ nạn
Đất trời quay bão táp
Từ tiếng khóc trẻ thơ
Những hồn ma đói khát
Đi vất vưởng không nhà
Phải chăng ngày tận thế
Nên dả thú bỏ rừng
Xoả tóc về phố thị
Nhuộm máu đỏ quê hương
Đi – Phải đi – Đã đi
Dù đi không hò hẹn
Ta tin có ngày về
Mùa Xuân xưa lại đến
Ơi ! Quê hương Việt Nam
Đêm trăng nầy thổn thức
TỰ DO ! Trên hành lang
Ta nghe lòng rạo rực …!
@ LÊ HỮU MINH TOÁN

Lê Hữu Minh Toán làm bài thơ”Trăng Viễn Xứ” vào cuối tháng 5 /1986 tại trại Tị nạn Thái Lan .
Hình ba cha con đang ăn cơm và hình lăn tay chụp hình sau khi phái đoàn Phỏng vấn chắp thuận cho định cư tại Mỹ thì chụp ở Trại Tị nạn Thái Lan.

Trưa nay , đọc một bài thơ của nhà thơ Phan Ni Tán viết về Huế để nhớ về cô em gái vừa qua đời , đồng thời gợi nhớ về những địa danh của xứ Huế ; tự dưng mình nhớ Về đất thần kinh Huế xưa một thời mình đã từng đi qua những nơi chốn thân quen ngày cũ .
Mình xin đưa lên một bài thơ Lục bát với tựa đề “ RĂNG CHỪ “ và bức thì ảnh bài thơ nầy , kèm theo hình ảnh các cô Nữ sinh Đồng Khánh Huế đứng chờ đò ở bến đò Thừa Phủ ( hình mượn trên trang FB của Nt. Phan Ni Tấn ) cùng hình minh họa Cầu Tràng Tiền mượn trên net …
Cũng xin gõ lại bài thơ :
RĂNG CHỪ
Răng chừ
ngày tháng qua mau
Chút se sắt lạnh cơn đau trái mùa
Đèn khuya nghiêng ngã gió lùa
Mình tui với bóng đôi bờ quạnh hiu
Răng chừ
núi cũng buồn thiu
Cây khô nước mắt chim kêu lạc bầy
Hoàng hôn đậu giữa chân mây
Nhớ ơi ! Khói bếp hương cay quê mình
Răng chừ
bạc kiếp phù sinh
Nổi trôi phiến Ngọc khối tình Trương Chi
Mịt mù sông nước chia ly
Bên tê khuất bóng bên ni xa hình
Răng chừ
chân bước gập ghềnh
Tròn tay ôm giữ suối tình lênh đênh
Tui ngồi gọi nắng bình minh
Mặt trời chừ đã ẩn mình nơi mô …?
@Lê Hữu Minh Toán
( Houston Nov. 29 , 2021 )
Trưa hôm nay , đi sinh hoạt bóng bàn owr hội cao niên MV vừa về nhà , đang loay hoay trong bếp chuẩn bị thức ăn cho buổi cơm chiều , lại nhận được phone của anh bạn thân, Nguyễn Hàn Chung, cho hay Tạp Chí NGÔN NGỮ Số 21 – 1 Tháng 9/ 2022 vừa phát hành , do Nhà Thơ Luân Hoán vừa nhận được và đưa lên Trang Face Book của anh Luân Hoán . Mình vào xem trang bìa và Mục lục thì thấy bài thơ DÒNG TƯƠNG TƯ của LHMT được góp mặt trong Số báo này , xem Mục Lục thì “DòngTương Tư “ đăng ở trang 180 .
Cám ơn bạn Nguyễn Hàn Chung nhiều
Sẳn mình thích tập làm Thì họa , nên vội tìm hình thích hợp ưng ý để thực hiện tỉ mỉ
bức Thư họa DÒNG TƯƠNG TƯ vừa xong .
Xin gõ lại bài thơ tình rất tình “Dòng Tương Tư “này , Kèm hình bìa, bức Thư họa , hai trang Mục Lục và một hình minh họa đưa lên Trang FB cá nhân , đồng thời Cám ơn hai nhà thơ Chủ biên . Dàn trang, Luân Hoán, Lê Hân , cùng quý Văn Thi hữu trong Ban Biên Tập Tạp chí Văn Học Nghệ Thuật NGÔN NGỮ Số 21 tháng 9/ 2022 này .
DÒNG
TƯƠNG TƯ
Em vụt đến
cổng thiên đường chợt sáng
Thoảng mơ hồ như đốm nguyệt đầu non
Tình mới lớn sao muôn trùng xa thẳm
Em vụt đi còn lại chấm than buồn!
Ngày cúi xuống
nghiêng theo tình nhỏ giọt
Chưa bình minh đã nắng quái chiều tàn
Từng vết xước thời gian viền mí mắt
Trăng vội già ngọn nến chảy sau lưng
Em về đâu
biển đời cơn sóng dữ
Gió giao mùa có lệch gót chân son
Đường em đi có gập ghềnh trăn trở
Em nghĩ gì khi nắng ngả hoàng hôn
Đêm bật khóc
Dấu thiên đường chợt biến
Mặt trời mòn hoá đá ngậm cơn đau
Ta mãi đứng bên hiên đời vọng tưởng
Dòng tương tư
nỗi nhớ
rụng
men sầu…!
@ LÊ HỮU MINH TOÁN
( Houston- August. 29, 2022 )
Rất vui khi vừa nhận được bản dịch Tiếng Anh rất hay từ bài Thơ “ Ta Nhớ Chiều, Chiều Có Nhớ Ta “ của LHMT đã đưa lên FB cách đây gần một tháng do Nhà thơ Võ Thị Như Mai , hiện sinh sống và dạy học ở nước Úc , chuyển dịch .
Xin cám ơn Cô giáo Võ Thị Như Mai rất nhiều , đồng thời gõ lại bài thơ Tiếng Việt này để quý anh chị và các bạn đọc cả hai bản Việt-Anh thuận tiện hơn .

TA NHỚ CHIỀU,
CHIÊU CÓ NHỚ TA

Khi mặt trời đi về phía biển
Hoàng hôn kín Bình minh
Bóng tôi mở toang cánh cửa
Ngạ quỷ nhập xác người
Mặt nạ đạo đức giả hình
Rớt xuống
Những loạn ngôn loạn ngữ
điêu ngoa
Chở đầy gai nhọn

Ác ma lộng hành
kết hợp bầy đàn
Truy cùng diệt tận ngôn sứ của tình yêu , con người, sự sáng và sự thật

Lạ lẫm giấc mơ bị ám ảnh
Hiện thực đã phơi bày trước mắt
Giữa tàn khuya
Chưa nguôi nỗi bàng hoàng nghịch lý

Tiếng chuông điện thoại đánh thức lúc trời chưa kịp sáng
Nghẹn ngào bất an
Một tin buồn
Một lời cáo phó:
“Vườn tình đã cháy rụi đêm qua “
Cánh cổng khoá kín
Lụn tàn những truyền thống tốt đẹp tự ngàn xưa

Và anh và em
Và Tiếng cười giòn tan mỗi sớm mai thức giấc
Từ đây thôi đành khép lại
Đợi chờ
Một
Mùa Xuân…

Giá buốt tim đau
Tình đau
Chiều chưa qua mà hồn ta đêm tối
Ta nhớ chiều. Chiều có nhớ ta ?

@ Lê Hữu Minh Toán
– Houston – June. 14, 2022

TÓC
HƯƠNG


Chiều nghiêng
trên cánh
vạc
mềm

Tóc hương
rẽ
nhánh
bay tìm dáng xưa

Men đời
chẻ dọc
trang
thơ

Xin
hoàng hôn
níu
giao thừa mắt em …

@ Lê Hữu Minh Toán
( 11 PM- 16/ 4/ 2022 )
Rất vui khi bài thơ TÓC HƯƠNG của LHMT vừa được bạn HẠ TRẮNG thực hiện một bức Thi ảnh quá đẹp với cảnh chiều vàng, với cánh vạc bay giữa trời lồng lộng cùng với nét chữ rất nghệ thuật , rất nhẹ nhàng dễ thương . Một bức Thi ảnh minh họa rất rõ nét nội dung bài thơ Lục bát bốn câu này .
Xinh thành thật cám ơn bạn Hạ Trắng rất nhiều và xin đưa lên trang FB cá nhân để lưu niệm như một món quà tinh thần bạn đã thực hiện dành cho bài thơ “ Tóc Hương “ này của LHMT.
Ghi chú : Hai hôm nay , FB của LHMT bị gặp trở ngại kỹ thuật nên không thể mở FB được vì hình ảnh đưa lên đã Nhấn nút Post gởi đi nhưng vẫn bị frozen cứng trơ không đi chuyển được. Sáng nay dậy sớm , mày mò sao đó tự dưng mở được . Mừng quá ! Sorry các bạn nhé!
@ Lê Hữu Minh Toán
( Houston 24/ 4/ 2022)
Phượng Xưa – Thơ Lê Hữu Minh Toán- Nhạc Linh Phưong- ca sĩ Thuỳ Hương
Happy Birthday Thi sĩ Lê Hữu Minh Toán January 04/2017
LỜI
BUỒN CÂM
Nếu em muốn quay về bến cũ
Góc trời xa rất xa
Có con chim đậu trên cành lá
Chim hót lời buồn
Gọi rừng thu xưa, tình xưa
Thì em ơi!
Cứ mặc nhiên theo tiếng gọi đất trời
Cứ ôm ấp vỗ về dòng sông ngày cũ
Giữa mùa vàng thu không là mùa nước lũ
Mà tim em cồn cào gió loạn
Từng ngày qua, giờ qua
Dòng sông vẫy gọi thiết tha
Ơi! Mùa thu – Mùa thu
Quắt quay nỗi nhớ…
Em cứ lìa xa tôi
Cứ quay về dòng sông thu vàng bến đợi
Tôi sẽ là con thuyền nhổ neo tách bến
Trôi đi- Trôi đi
Nhịp chèo khua tĩnh lặng
Gió sẽ thổi tắt ngọn đèn mù
Hiu hắt lời buồn câm
Chiếc lá thu rơi cuối cùng sẽ thay lời tiễn biệt
Và tôi sẽ quên em – quên em
Hãy quay về đi
Về đi
Đừng ngoảnh lại.
@ LÊ HỮU MINH TOÁN
( Houston – August. 21, 2022 )
– Trích Tuyển Tập “ TÌNH THƠ MÙA THU”
Tr. 196- Nhà Xuẩt bản NHÂN ẢNH – USA 2020
MÒN
HƠI
Không là ô cửa mục
Vàng mắt nhìn chuộc đời
Tôi mòn hơi tiếp sức
Giọt đắng rụng tràn môi
Một mình, một mình thôi
Lang thang chiều quạnh vắng
Mây trên đầu nhốt nắng
Ai nhốt được đất trời
Hạnh phúc vỗ cánh rồi
Bay theo ngày cạn kiệt
Mình tôi, một mình tôi
Buồn đếm buồn không hết
Ôi! Có nghĩa gì đâu
Nắng vẫn thắp trên cao
Đất trời hoa vẫn nở
Câu thơ vẫn dạt dào
Mai tôi về phố biển
Ôm cát trắng giỡn cười
Vỗ về cơn sóng giận
Thuyền buồm nhẹ êm trôi
Chỉ là giấc mơ thôi
Lao lung vòng ẩn hiện
Thế cũng đủ kiếp người
Mòn hơi trườn biển lớn…
@ LÊ HỮU MINH TOÁN
( Houston- August. 26, 2022 )
TRĂNG
THIẾU PHỤ

Từ em đi
trăng sầu kín lối
Trôi lang thang hờ hững phiêu bồng
Em đi rồi tiếng cười ở lại
Vọng âm nào ẩn giấu môi hôn
Trăng thiếu phụ
gợi đầy ý nhớ
Trải mông lung ngồi ngắm mông lung
Những đường trăng hư hao vụn vỡ
Nhớ miên man, nhớ nhớ âm thầm
Đời bận rộn
có ta nhàn rỗi
Ôm chiêm bao mê tỉnh giữa ngày
Em choán hết hồn ta trăm mối
Mỗi tiếng cười là mỗi cơn say
Em thấy đó
trăng già sừng sững
Ngoài song thưa gương lược rối bời
Ta bất chợt lân la đối bóng
Chút cuồng si và chút lả lơi
Trăng huyền hoặc
kiêu sa vi diệu
Mấy sao thưa ngả ngớn chào mời
Em đi rồi đàn lơi cung điệu
Nhớ và thương, thương nhớ một thời
Trăng thiếu phụ
và em thiếu phụ
Dấu môi son thoang thoảng hương bay
Chốn riêng tư đời thường bỏ ngỏ
Đợi em về hái mộng đêm nay…!
@ LÊ HỮU MINH TOÁN
( Houston- July. 03, 2022 )