Một Ngày Tháng Tư-Đỗ Dung

Một Ngày Tháng Tư
Đỗ Dung
Buổi tối trời mưa rả rích, thỉnh thoảng ánh hỏa châu lóe lên trên nền trời cao ở phiá xa, Trang chui vào màn ru hai con ngủ, nàng vừa xoa lưng con vừa hát khe khẽ:
_ À ạ ơi…cái ngủ mày ngủ cho lâu, mẹ mày đi cấy đồng sâu chưa về …ạ ơi…
Thằng cu Bi đã gần ba tuổi, con bé Na mới hơn sáu tháng. Thường thì hai đứa ngủ phòng riêng nhưng dạo này chúng nó phải ngủ chung với bố mẹ để nhường phòng cho gia đình chị Nhã, chị của Tâm. Bốn mẹ con chị cùng bà nội của mấy đứa trẻ mới bay vào Sài Gòn hồi đầu Tháng Ba. Anh Thịnh, chồng chị thấy tình hình không yên đã lo cho mẹ và vợ con anh đi trước, anh phải ở lại với đơn vị không bỏ đi được. Cô Hồng, em của Tâm mới lập gia đình với Hoan, một sĩ quan hải quân, anh đang bận hải hành ở miền tây nên khi thời cuộc lộn xộn cụ gọi cô về nhà mẹ, không dám để cô ở một mình trong cư xá. Tâm còn chị Nhung, bà chị cả lấy chồng người miền nam có cơ sở làm ăn ở gần chợ Vĩnh Long, chưa nghe tin tức gì.
Một lúc sau hai đứa bé đã ngủ say, thằng anh vẫn còn mút ngón tay cái, con bé em dẩu mỏ, chu môi, thỉnh thoảng lại toét miệng ra cười. Hai khuôn mặt bé thơ thật hồn nhiên, vô tư, trong sáng. Trang nhìn con bất giác thở dài. Trang thấy ruột nóng như cào, sắp tới giờ giới nghiêm mà sao vẫn chưa thấy Tâm về. Chàng nói với vợ là đến nhà bạn để thăm dò tin tức. Qua khung cửa sổ, ánh hỏa châu chiếu sáng trên nền trời, thỉnh thoảng có tiếng súng ì ầm vọng đến. Chắc lại có đụng độ ở ven đô.
Buổi chiều hôm đó Trang mới vừa về thăm mẹ, gặp chị Trâm, chị đưa cho Trang hai cái địu may bằng vải dày.
_Trang này, chị nhớ đến hai đứa nhỏ nhà em nên chị sang nhà bà Tàu hàng xóm mượn cái địu của bà ấy về lấy mẫu may cho em. Hai đứa bé nhà chị lớn rồi, cu Tý đã mười ba, bé MiMi lên tám, hai con của em còn nhỏ quá, nếu phải chạy thì địu chúng nó ở sau lưng, vừa khỏe con mà vừa tiện cho bố mẹ.
Mẹ cho Trâm, Trang, mỗi người hai cái hầu bao mà mẹ và bà nội cất giữ từ hồi chạy loạn bảo đem về, có gì cần thiết, quý hóa thì khâu chặt vào đấy mà quấn vào lưng. Trang thấy không khí bên nhà bố mẹ nàng thật là căng thẳng, mấy gia đình dì và cậu của Trang không may mắn như gia đình chị Nhã, từ Đà Nẵng họ phải bám theo tàu hải quân ghé Nha Trang rồi mới chuyển vào Sài Gòn. Chuyến đi thật kinh hoàng, vừa đói, vừa khát lại chen chúc giành chỗ nhau tưởng chết. Vì vậy mọi người sợ quá khi nghe có thể phải di tản tiếp bằng tàu. Anh Trung làm cho cơ quan quân sự Mỹ nên gia đình anh đã được đi ngay từ Tháng Ba. Gia đình anh Trực còn ở Kiến Hòa vì anh đóng quân ở đấy. Mẹ Trang quýnh quáng dặn hai cô con gái phải lo thu dọn, sửa soạn sẵn sàng, cố kiếm đường mà đi chứ không thể nào ở lại sống với cộng sản được. Tâm và anh Hòa vẫn phải đi làm, ngoài giờ làm việc chạy như con thoi để nghe ngóng.
Tâm về nhà vừa đúng lúc còi hụ giới nghiêm, ghé vào màn khẽ hỏi vợ:
_Trang ngủ chưa?
Trang nhẹ gỡ tay con ngồi dậy, nói qua màn:
_Em còn thức. Sao có tin gì mới không?
_Gay go lắm, bạn anh đã mấy người lo được đi chính thức rồi. Thằng Hưng rủ mấy đứa xuống Trà Vinh tìm đường, gia đình nó có tàu đánh cá, làm sao ra được hải phận quốc tế là có tàu lớn vớt.
_Sao anh Hưng biết có tàu vớt?
_Đệ thất hạm đội của Mỹ còn ở ngoài khơi mà.
_ Anh tính sao?
_Mình còn đường nào nữa không? Qua tòa đại sứ Mỹ thì không được rồi, những gia đình liên hệ họ đã âm thầm bốc đi, còn cả hàng dài người bám trụ xung quanh. Con mình còn bé quá, liệu mình có chầu trực như người ta được không? Đường ra bến Bạch Đằng thì mấy hôm nay anh đảo qua, đảo lại chỉ thấy có 1 chiếc tàu buôn đậu ở đó, người đông nhung nhúc lên xuống, chẳng biết bao giờ tàu mới đi và họ có cho mình đi không!
Trang nhìn chiếc bàn con kê sát đầu giường, mấy bình sữa, bình thủy, chai nước lọc, hộp sữa bột Nido, hộp Cerelac. Con bé đã cai sữa mẹ, đang ăn bột và vẫn phải bú sữa bình. Chẳng lẽ mình lại lâm vào cảnh chạy loạn như mẹ ngày xưa, như bà vẫn kể Chị Trâm và anh Trung ngồi trong thúng ở hai đầu quang gánh. Nhìn cái địu vải chị Trâm mới cho, Trang tưởng tượng cảnh Tâm địu thằng cu Bi, con bé Na bám trên lưng mẹ, tay xách nách mang…Trời ơi, không lẽ cả nước lâm vào cảnh tang thương!
Nhớ mấy hôm Trang sang nhà Bích Ngọc, Ông cụ và anh Khương khẳng định là đất nước có đỏ cũng phải hồng hồng rồi mới đỏ, mọi người cứ nhắng nhít. Còn thế lực quốc tế phải can thiệp, có gì cũng phải cho thời gian để người dân được quyền chọn lựa đi hay ở. Tuy nói thế nhưng cụ vẫn thúc anh Quân và chị Nga lo thủ tục đón gia đình sang Pháp. Cụ không thể ở lại với cộng sản. Thằng cu Chou, con của Bích Ngọc chưa đầy năm, không biết cô nàng sẽ tính sao đây.
Cùng một lúc cả Vi, Trang, Ngọc nhận được điện tín tới tấp của Linh và Thư: Phải đi bằng mọi giá!
Đi, đi…Biết là phải đi, nhưng đi thế nào, đi làm sao đây! Trang đau quặn ruột, mắt nàng nhòa đi, hai giọt nước mắt chảy dài.
Đỗ Dung