Mùa Hè Rực Rỡ Yêu Thương

NHÀ THƠ VÀ CON VE MÙA HÈ

Con ve kể với bạn :
Ta đã gặp một nhà thơ

Ta đậu vào vai ông ấy.
Ta ngước mắt nhìn ông ta áy náy.
Xin lỗi nhà thơ đã làm bận trí ông.
-Tôi là một nghệ sĩ hát rong
Mùa hè hát đến tận cùng tim phổi
Tôi hát cho bình minh lẫn chiều vàng bối rối
Tôi hát cho mùa hè phượng vĩ đỏ ngập trời.
Tôi hát cho riêng tôi
Và hát cho đời người ngắn ngủi.
Tôi hát đến chết mà không hề tiếc nuối
Bởi đời sống tôi chỉ để hát mà thôi.
Tôi yêu cuộc đời 
Bằng tiếng hát reo vui.
Còn ông! Hỡi nhà thơ nhiều tuổi 
Hãy hát như tôi bằng trái tim nóng hổi

Bằng vần thơ bằng những nụ cười tươi.
Tạ ơn trên với một niềm vui
Đời đáng sống và làm người thật quý
Xin từ giã nhà thơ thế kỷ
Để chia tay với chút ngậm ngùi.
Chút nữa thôi từ giã cuộc đời 
Ngưng tiếng hát ve sầu để chết
Nhưng không phải đời tôi đã hết.
Hát cho cây và làm phân bón cho cây.
Kìa mắt ông đã cay?
Không! 

Đời tôi hữu dụng
Hát cho đời và chết cũng cho đời
Tôi rất vui. 
Vì kiếp ve là thế.

Nguyễn Thị Thêm.
“Shall I Compare Thee
To A Summer’s Day?”
 
Shall I compare thee to a summer’s day?
Thou art more lovely and more temperate:
Rough winds do shake the darling buds of May,
And summer’s lease hath all too short a date:
Sometimes too hot the eye of heaven shines,
And often is his gold complexion dimmed;
And every fair from fair sometimes declines,
By chance, or nature’s changing course, untrimmed;
But thy eternal summer shall not fade,
Nor lose possession of that fair thou ow’st;
Nor shall Death brag thou wand’rest in his shade,
When in eternal lines to time thou grow’st:
So long as men can breathe or eyes can see,
So long lives this, and this gives life to thee.
 
William Shakespeare
(1564-1616)
 
“Ví Em Ngày Hạ Được Chăng?”
 
Ví Em ngày hạ được chăng?
Khi Em duyên dáng, dịu dàng phần hơn:
Tháng Năm gió lộng từng cơn
Nụ hoa lay động, hạ buồn qua mau
Vừng dương gay gắt non đầu
Nắng vàng vương áng mây sầu lấp che;
Đẹp kia rồi cũng tàn đi,
Xoay vần con tạo có chi trường tồn;
Riêng Em hạ rực rỡ luôn,
Nét hoa mặn phấn, tươi son bội phần,
Xá chi bóng dáng tử thần,
Khi Em ngự trị trong vần thơ ta;
Còn nhìn, còn thở, còn mơ,
Thơ còn vọng mãi, khó mờ dáng Em.
 
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
(chuyển ngữ)
TÌNH YÊU VÀ MÙA HẠ
 
Mỗi năm hè đến tôi còn nhớ
Ngày đó còn mang tuổi học trò
Mùa hoa Phượng nở mùa ly biệt
Có kẻ theo chồng tuổi mộng mơ
 
Hạ đến rồi đi, hè trở lại
Bao lần tạm biệt tiễn người đi
Buồn vui lưu bút ghi trang giấy
Kỷ niệm ngàn năm để nhớ hoài
 
Lại một đêm hè trên phố xưa
Gặp người em gái núp che mưa
Hai đứa quen nhau từ dạo ấy
Tình yêu chấp cánh nói sao vừa
 
Mỗi lần hò hẹn anh còn nhớ,
Bóng dáng em xưa vẫn đợi chờ.
Đôi bờ vai nhỏ, ôm hôn má,
Dưới bóng trăng thề vương ý thơ
 
Một hôm em nói theo cha mẹ,
Về chốn quê nhà cách biệt xa.
Hai đưa hai nơi sầu lẻ bóng,
Tình thư trao đổi vẫn đậm đà
 
Ngày tháng xa rồi anh vẫn trông,
Thư xanh em gởi ấm tơ lòng.
Nhưng rồi thư đến không nhiều nữa?
Em bỏ tình anh đi lấy chồng!
 
Tình yêu tuổi trẻ là như thế,
Mấy ai quên được mối duyên đầu?
Tình yêu vĩnh viễn trên trần thế,
Tinh đầu bất diệt, nhớ thiên thu!
 
Đại Bản