NGÔ TỊNH YÊN

Ngô Tịnh Yên (6/8/1963) tên thật là Ngô Thị Tuyết Trinh, còn có các bút hiệu Mimosa, Trà My… sinh tại Gia Định, Sài Gòn, Việt Nam. Hiện định cư tại tiểu bang California, Hoa Kỳ.
Tác phẩm đã xuất bản:
-Ngũ Long Công Chúa (Truyện học trò)
-Ở Nơi Nào Cũng Có Tình Yêu (thơ, 1993)
-Lãng Mạn năm 2000 (thơ, 1996)
-Lục Bát Khỏa Thân – Trăng Mật (thơ, 2002)
-Thiên thần trong địa ngục (Ký sự Cam Bốt)
-Angels in Hell / A Chronicle from Cambodia (2014)
-Thi tập Ngô Tịnh Yên (2015)
-Lục Bát Yên – Thơ (2025)
Nối âm ba sáo diều
 
nối muôn xưa
đến bây giờ
sợi dây tuổi nhỏ mộng mơ cánh diều
 
nối không gian
sáng vào chiều
thương yêu nối nhớ vào điều lãng quên
 
nhớ dây đứt
lại còn nguyên
nối hiên vọng cổ, nối thềm ca dao
 
nối chua cay
với ngọt ngào
nối mương lạch với dạt dào biển sông
 
nối thân quen
với lạ lùng
nối yên vui với bão bùng gió mưa
 
nối đương nhiên
với bất ngờ
nối phụ phàng với đôi bờ nhớ mong
 
nối cỏ hoa
với mục đồng
nối con nước lớn nước ròng chia xa
 
nối sáo diều
với âm ba
Ngô Tịnh Yên
Hợp cẩn

Nguyệt lõa thể đẹp như trăng
tre lõa thể đẹp như măng trên rừng
mây lõa thể đẹp như sương
xiêm y tan loãng hết xương da hằng
Ngô Tịnh Yên
ạnh phúc
Bận lao vào danh vọng
Ta thiếu vắng tình thân
Lo ghét bỏ tha nhân
Rồi quên nhìn hoa nở
Bận quanh quẩn sân si
Ta không nhớ độ lượng
Lo chỉ trích người khác
Không thấy trời mênh mông
Bận thấy lỗi của người
Ta quên mình sai sót
Lo tranh đua mất được
Không nghe tiếng chim hót
Bận tính toán so đo
Ta để lạc chân tình
Lo giận dữ vô minh
Sẽ quên ngắm dòng suối
Bận trao đi từ ái
Ta nhận lại niềm vui
Lo gieo những nụ cười
Đời gặt về hạnh phúc.
Ngô Tịnh Yên
Bolsa
 
1.
Bolsa mưa ít, nắng nhiều
Buổi sáng tổ quốc, buổi chiều quê hương
Bolsa cũng rán tròn vuông
Vương thì tội mà đi thương thế nào
Bolsa túi đựng vàng thau
Trắng đen lẫn lộn nói đâu thành lời
Bolsa bùng nổ một thời
Giọng ca Tuấn Vũ, tuyệt vời Linda
2. Bolsa
kỷ niệm làm quà
gặp nhau kể lại chuyện xa chuyện gần
 
Bolsa
yêu ghét một lần
có cần cũng vậy không cần cũng xong
 
Bolsa
dù có dù không
nơi lòng ai cũng hình dung Sàigòn
 
Bolsa
ngần ấy vui buồn
ngần ấy chớp bể mưa nguồn trong nhau
 Ngô Tịnh Yên
Hôn
yêu nhau yêu cái răng khôn
lỡ mai răng lệch biết hôn chỗ nào?
yêu cái răng khểnh thấp cao
nếu như răng lạc chỗ nào mình hôn?
đã yêu đâu sợ mất còn…
răng long tóc bạc vẫn hôn như thường
Ngô Tịnh Yên
Kama Sutra
Một trang sách mở kinh tình
đôi vòng tay mở tử sinh khôn lường
phút giây hội ngộ vô thường
nghìn năm bốc cháy trên hương phấn người
từ nơi tinh đẩu xa xôi
hay là kiếp trước lứa đôi ước thề
bềnh bồng dạt vào bến mê
không gian hiu hắt trôi về xưa sau
hòa tâm hồn với trăng sao
đôi ta đắm đuối yêu nhau lần đầu.
Ngô Tịnh Yên
Qua bể dâu này
Qua bể dâu này bằng hữu còn không?
Câu nhân nghĩa chắc còn trên sách vở…
Bốn ngàn năm chợt bốn năm tan vỡ
Chữ nghĩa thành mắng mỏ rát lòng nhau
Qua bể dâu này tình nghĩa ra sao…
Người yêu nhau có còn lòng trắc ẩn?
Hay tất cả chỉ còn lại chữ phản
Câu ca dao như cổ tích xưa rồi
Qua bể dâu này con nước trôi xuôi
Bờ bãi cũ cũng nhìn nhau xa lạ
Sao buồn như cố quận mưa tầm tã
Những tờ thư cũng nhỏ lệ chia lìa
Qua bể dâu này đồng bào tôi đâu…
Tình hàng xóm với láng giềng tan rã
Bốn ngàn năm chợt bốn năm mất cả
Thổ mộ buồn lạc lối mãi quê hương.
Ngô Tịnh Yên
Lửa rơm
 
Ðể chi cho lửa gần rơm
bây giờ gạo nấu thành cơm mất rồi
đã trót cho nhau một lời
trời long đất lở chẳng rời một khi
lỡ xa nhau nhớ kể gì
chân run? mắt liếc? tay ghì? môi trao?
rơm ơi! lửa vẫn thét gào
cháy thành tro bụi khát khao bên người
Trăng mật
 
Giữ cho em mái tóc dài
Nối thơ ngây thuở mắt nai vào đời
Ðôi ta buộc đất vào trời
Cho hai người hóa một người mà thôi
Giữ lời thề run trên môi
Ðêm dâng hiến ngọc ngà đời cho ai
Giữ ngày, năm, tháng, mười hai
Mùa trăng mật ấy chưa phai hương nguyền
Giữ lại căn gác thần tiên
Ăn đời ở kiếp mối riềng trăm năm
 Ngô Tịnh Yên
Những cơn mưa Saigon
 
Những cơn mưa Saigon
Có bạn cũ lóp ngóp trong mưa tầm tã
Mang đến vài ký gạo…
“Chị ơi ướt gạo hết rồi,
cho mấy đứa nhỏ ăn đỡ nha chị”.
Có anh đưa về trong mưa lất phất
Hỏi em rằng:
“Ngồi đàng sau có bị ướt không em?
Anh che cho em rồi chắc em không bị lạnh”.
Người yêu đến tìm tôi trong mưa ướt át
Nhưng tôi mải mê những mộng đời xa lắc
Ðã phụ lòng một trái tim yêu.
Bạn mới quen đến nhà
Trong con hẻm nhỏ lầy lội
“Chị ơi em thắp cho mẹ chị nén nhang”.
Những cơn mưa Saigon
Mai tôi sẽ mang theo
Về xứ lạ cả một trời kỷ niệm
Chắc gì ai còn thương, còn lưu luyến
Tôi vẫn nhớ hoài trong góc nhỏ trái tim
Nơi góc ấy mãi luôn luôn gìn giữ
Những cơn mưa rất đẹp của Saigon.
Ngô Tịnh Yên
Kinh hồi sinh
Bấy lâu chán ngán không ra phố
Sợ hãi nhân gian chuyện cuồng điên
Bốn năm hung hãn lời vô đạo
Mỏi bước thềm rêu mấy cửa thiền
Đã lâu ta không thở bằng phổi
Đã lâu ta không sống bằng tim
Bốn năm ta bao dung lừa dối
Bao sân si ta mãi đắm chìm?
Khi nào thở lại bằng nhân nghĩa?
Bao giờ trái tim hiểu nhân tình
Ta đi lên núi tìm nhân ngãi
Về biển đọc lên mấy hồi kinh.
Ngô Tịnh Yên
Trăm dâu cứ đổ đầu tằm
Chỉ tại con mắt lá răm
nên tằm mới chịu ăn nằm với dâu
còn tôi có tại gì đâu
cũng đòi bắt chước theo dâu với tằm

Chỉ tại trường túc đôi chân
nên ván mới chịu trao thân cho thuyền
còn tôi ngó bộ rất hiền
cũng đòi bắt chước ván thuyền đẩy đưa

Chỉ tại cái nết không chừa
thế nên trúc cứ lẳng lơ với mành
còn tôi giả bộ vô tình
cũng đòi bắt chước trúc mành lăng nhăng

Chỉ tại lưng túi gió trăng
cho nên người mới dzung dzăng với người
còn tôi chẳng biết chịu chơi
cũng đòi bắt chước ham vui… lỡ lầm

Ghét tôi cũng chẳng ăn nhằm
trăm dâu cứ đổ đầu tằm là xong
Ngô Tịnh Yên

Nếu có yêu tôi

Có tốt với tôi, thì tốt với tôi bây giờ
Đừng đợi ngày mai, đến lúc tôi xa người
Đừng đợi ngày mai, đến khi tôi phải ra đi
Ôi muộn làm sao nói lời tạ ơn
Nếu có bao dung, thì hãy bao dung bây giờ
Đừng đợi ngày mai, đến lúc tôi xa đời
Đừng đợi ngày mai, biết đâu tôi nằm im hơi
Tôi chẳng làm sao tạ lỗi cùng người
Rộn ràng một nỗi đau
Nghẹn ngào một nỗi vui
Dịu dàng một nỗi đau
Ngậm ngùi một nỗi vui
*
Có nhớ thương tôi, thì đến với tôi bây giờ
Đừng đợi ngày mai, lúc mắt tôi khép lại
Đừng đợi ngày mai, có khi tôi đành xuôi tay
Trôi dạt về đâu, chốn nào tựa nương
Nếu có yêu tôi, thì hãy yêu tôi bây giờ
Đừng đợi ngày mai, đến lúc tôi qua đời
Đừng đợi ngày mai, đến khi tôi thành mây khói
Cát bụi làm sao mà biết mỉm cười
Rộn ràng một nỗi đau
Nghẹn ngào một nỗi vui
Dịu dàng một nỗi đau
Ngậm ngùi một nỗi vui
https://budsas.blogspot.com/2011/09/neu-co-yeu-toi-tran-duy-uc.html
Nếu có yêu tôi (Trần Duy Đức, Ngô Tịnh Yên)

Nếu có yêu tôi
Nhạc: Trần Duy Đức, Thơ: Ngô Tịnh Yên

Có tốt với tôi, thì tốt với tôi bây giờ
Đừng đợi ngày mai, đến lúc tôi xa người
Đừng đợi ngày mai, đến khi tôi phải ra đi
Ôi muộn làm sao nói lời tạ ơn

Nếu có bao dung, thì hãy bao dung bây giờ
Đừng đợi ngày mai, đến lúc tôi xa đời
Đừng đợi ngày mai, biết đâu tôi nằm im hơi
Tôi chẳng làm sao tạ lỗi cùng người

Rộn ràng một nỗi đau
Nghẹn ngào một nỗi vui
Dịu dàng một nỗi đau
Ngậm ngùi một nỗi vui

*

Có nhớ thương tôi, thì đến với tôi bây giờ
Đừng đợi ngày mai, lúc mắt tôi khép lại
Đừng đợi ngày mai, có khi tôi đành xuôi tay
Trôi dạt về đâu, chốn nào tựa nương

Nếu có yêu tôi, thì hãy yêu tôi bây giờ
Đừng đợi ngày mai, đến lúc tôi qua đời
Đừng đợi ngày mai, đến khi tôi thành mây khói
Cát bụi làm sao mà biết mỉm cười

Rộn ràng một nỗi đau
Nghẹn ngào một nỗi vui
Dịu dàng một nỗi đau
Ngậm ngùi một nỗi vui

Nghe Khánh Ly hát:

1) https://www.youtube.com/watch?v=ZG2N56WaJf0 

2) https://www.youtube.com/watch?v=6d6j-xI0CN0
https://vietluan.com.au/107675/y-nghia-cua-bai-hat-neu-co-yeu-toi-nhac-tran-duy-duc-tho-ngo-tinh-yen/
Ý nghĩa của bài hát “Nếu Có Yêu Tôi” (Nhạc: Trần Duy Đức – Thơ: Ngô Tịnh Yên)


Minh Anh
Đông Kha


Nếu nhắc về một nỗi đau ở đời, người ta thường nói đó là sự giằng xé, mòn mỏi rã rời hoặc âm ỉ trong tim, một nỗi đau nghẹn ngào, ít người dùng đến chữ “rộn ràng” cho nỗi đau như trong bài thơ mang tên Rộn Ràng Một Nỗi Đau của nữ thi sĩ Ngô Tịnh Yên. Cách dùng chữ hẳn là có dụng ý riêng của tác giả về ranh giới mong manh giữa nỗi vui và niềm đau.
Từ bài thơ đó, nhạc sĩ Trần Duy Đức đã phổ thành ca khúc mang tên Nếu Có Yêu Tôi, rất được yêu thích qua giọng hát Khánh Ly thời điểm cách đây tròn 20 năm:
Có tốt với tôi thì tốt với tôi bây giờ
Đừng đợi ngày mai đến lúc tôi xa người
Đừng đợi ngày mai đến khi tôi phải ra đi
Ôi muộn làm sao nói lời tạ ơn…

Có tốt với tôi thì tốt với tôi bây giờ
Đừng đợi ngày mai đến lúc tôi xa ngườ

Đừng đợi ngày mai đến khi tôi phải ra điÔi muộn làm sao nói lời tạ ơn…
Nếu nhìn ngoại hình của nhạc sĩ Trần Duy Đức, ít người nghĩ rằng ông là một nhạc sĩ, mà sẽ liên tưởng tới một họa sĩ nhiều hơn. Kỳ thực, ông là một họa sĩ trước khi nổi tiếng với lĩnh vực âm nhạc. Dù sáng tác không nhiều nhưng nhạc sĩ Trần Duy Đức vẫn để lại dấu ấn với các bài nhạc phổ thơ Du Tử Lê, như là Chỉ Nhớ Người Thôi Đủ Hết Đời, Trong Tay Thánh Nữ Có Đời Tôi, và đặc biệt là Nếu Có Yêu Tôi phổ từ thơ Ngô Tịnh Yên.
Nữ thi sĩ Ngô Tịnh Yên kể lại rằng sau khi Trần Duy Đức đọc được một đoạn bài thơ Rộn Ràng Một Nỗi Đau trên báo vào khoảng cuối thập niên 1990, ông liền đến gặp nhà thơ, xin trọn vẹn thi phẩm này để phổ nhạc, và ông hoàn thành ca khúc mang tên Nếu Có Yêu Tôi ngay trên đường về đến nhà. Có lẽ là nhờ bắt đúng nhịp cảm xúc của bài thơ, đúng với tâm trạng của tác giả nên bài hát đã được viết trong một thời gian rất ngắn, rồi sau đó đã sống được dài lâu trong lòng người hâm mộ:
Có tốt với tôi thì tốt với tôi bây giờ
Đừng đợi ngày mai đến lúc tôi xa người
Đừng đợi ngày mai đến khi tôi phải ra đi
Ôi muộn làm sao nói lời tạ ơn

So với bài thơ gốc, nhạc sĩ đã giữ trọn vẹn được tinh thần mà thi sĩ muốn gửi gắm. Thoạt đầu nghe, người ta sẽ tưởng là bài hát viết cho tình yêu đôi lứa, với những giận hờn thường tình. Tuy nhiên nếu suy ngẫm nhiều hơn, bài hát mang những thông điệp vượt xa hơn, về những yêu thương lớn lao trong đời sống con người, chứ không gói gọn trong tình yêu. Sau đây là nguyên tác bài thơ Rộn Ràng Một Nỗi Đau:
Có tốt với tôi thì hãy tốt bây giờ
đừng đợi đến lúc tôi qua đời
đừng đợi đến khi tôi phải ra đi
và tất cả, thì đã muộn mất rồi
Có tha thứ cho tôi thì tha thứ bây giờ
đừng đợi đến lúc tôi nhắm mắt lại
đừng đợi đến khi tôi không còn hơi thở
tôi nói được lời xin lỗi với ai đây?

Có thương tôi thì hãy thương bây giờ
đừng đợi đến khi tôi nằm xuống bơ vơ
hồn phiêu dạt không nơi nương tựa
Có bao dung tôi thì bao dung bây giờ
đừng đợi đến lúc tôi xa lìa thế giới
đừng đến khi tôi thành mây thành khói
cát bụi làm sao có thể mỉm cười?
Có vui với tôi thì vui bây giờ
đừng đợi đến khi nuối tiếc ngày xưa
tôi muốn nói cám ơn, thì đã trễ!
Nhạc sĩ Trần Duy Đức nói: “Bài thơ đã gửi gắm một thông điệp chứa đựng tâm trạng mà theo tôi nghĩ là bất cứ ai cũng đều cảm thấy như đúng với tâm trạng của mình. Cũng chính vì thế đã tạo ra cảm hứng thôi thúc tôi phổ nhạc bài thơ này”.

Dù bài hát không mang nội dung vui tươi, tác giả lại sử dụng điệu swing sôi động, dễ thu hút người nghe. Đằng sau sự rộn ràng của giai điệu, bài hát để lại những nốt trầm với bài học đáng suy ngẫm, tuy giản đơn nhưng đầy ý nghĩa. Đó là thông điệp nhắn gửi mọi người rằng: Đừng chờ đợi, đừng chần chừ. Hãy yêu thương, hãy tha thứ, hãy bao dung với mọi người. Bởi vì thời gian không biết chờ đợi ai, nếu để vuột qua rồi, thì những lời yêu thương, và cả những lời thứ tha… chưa kịp nói thì đều trở nên muộn màng:
Nếu có bao dung thì hãy bao dung bây giờ
Đừng đợi ngày mai đến lúc tôi xa đời
Đừng đợi ngày mai biết đâu tôi nằm im hơi
Tôi chẳng làm sao tạ lỗi cùng người
Rộn ràng một nỗi đau
Nghẹn ngào một nỗi vui
Dịu dàng một nỗi đau
Ngậm ngùi một nỗi vui

Có nhớ thương tôi thì đến với tôi bây giờ
Đừng đợi ngày mai lúc mắt tôi khép lại
Đừng đợi ngày mai có khi tôi đành xuôi tay
Trôi dạt về đâu, chốn nào tựa nương
Khi thi sĩ Ngô Tịnh Yên viết bài Rộn Ràng Một Nỗi Buồn, có lẽ bà đã chứng kiến quá nhiều những muộn màng hối tiếc trong đời, nên những vần thơ này như thúc giục mọi người hãy sống yêu thương và có trách nhiệm với những người xung quanh.
Những thông điệp đó đã được giữ trọn vẹn qua bài hát của nhạc sĩ Trần Duy Đức. Những lời trong ca khúc đã không còn là tâm sự của riêng thi sĩ hay nhạc sĩ, không chỉ là lời nhắn nhủ của những người đang yêu, mà mang một ý nghĩa rộng lớn hơn, đó là lời của tình thân, của bằng hữu, tình người. Cuộc sống này thật ngắn ngủi, vì vậy nếu cần làm gì thì hãy hành động ngay, đừng hứa hẹn, đừng chờ đợi. Bởi vì biết đâu chỉ cần là một khoảnh khắc thôi thì người đã xa đời, nằm im hơi, mắt khép lại và đã xuôi tay rồi…

Nếu có yêu tôi thì hãy yêu tôi bây giờ
Đừng đợi ngày mai đến lúc tôi qua đời
Đừng đợi ngày mai đến khi tôi thành mây khói
Cát bụi làm sao mà biết lụy người
Rộn ràng một nỗi đau
Nghẹn ngào một nỗi vui
Dịu dàng một nỗi đau
Ngậm ngùi một nỗi vui
Bốn câu hát được lặp lại này được nhạc sĩ thêm vào dựa theo tựa đề của bài thơ: Rộn Ràng Một Nỗi Vui. Nghe có vẻ là nghịch lý, nhưng đó cũng là thông điệp mà nhạc sĩ muốn nhắn nhủ: Nỗi đau – Niềm vui, có khoảng cách thật mong manh. Nỗi đau rộn ràng, dịu dàng, còn nỗi vui thì lại nghẹn ngào, ngậm ngùi, chỉ cách nhau trong gang tấc, cách nhau chỉ bằng một quyết định của người: Hãy thổ lộ, hãy yêu thương, và hãy hành động, điều đó sẽ thay đổi được ngay lập tức nỗi đau thành nỗi vui, những ngậm ngùi và nghẹn ngào sẽ trở nên dịu dàng và rộn rã.
Đông Kha
https://thuy-nga-paris-by-night.fandom.com/vi/wiki/N%E1%BA%BFu_C%C3%B3_Y%C3%AAu_T%C3%B4i

Skip to content
Thúy Nga – Paris By Night Encyclopedia
5.134
pages
Explore

Chương trình
Sản phẩm
Nhân vật
Khác



trong: Bài hátBài hát nhạc phổ thơ
Nếu Có Yêu Tôi

Sign in to edit

Nếu Có Yêu Tôi là một ca khúc nhạc trữ tình, được sáng tác bởi nhạc sĩ Trần Duy Đức cuối thập niên 1990, phổ từ bài thơ Rộn Ràng Một Nỗi Đau của thi sĩ Ngô Tịnh Yên.
Nếu Có Yêu Tôi
Tác giả
Trần Duy Đức, thơ Ngô Tịnh Yên
Thể loại
Trữ tình
Sáng tác năm
Cuối thập niên 1990
Ca sĩ tiêu biểu
Nhiều ca sĩ


Mục lục

1Hoàn cảnh sáng tác
2Xuất hiện trong2.1Chương trình Paris By Night
2.2Chương trình đặc biệt
2.3CD
3Lời3.1Đoạn 1
3.2Đoạn 2
3.3Đoạn 3
3.4Đoạn 4
3.5Đoạn 5
Hoàn cảnh sáng tác
Nữ thi sĩ Ngô Tịnh Yên kể lại rằng sau khi Trần Duy Đức đọc được một đoạn bài thơ Rộn Ràng Một Nỗi Đau trên báo vào khoảng cuối thập niên 1990, ông liền đến gặp nhà thơ, xin trọn vẹn thi phẩm này để phổ nhạc, và ông hoàn thành ca khúc mang tên Nếu Có Yêu Tôi ngay trên đường về đến nhà. Có lẽ là nhờ bắt đúng nhịp cảm xúc của bài thơ, đúng với tâm trạng của tác giả nên bài hát đã được viết trong một thời gian rất ngắn, rồi sau đó đã sống được dài lâu trong lòng người hâm mộ.
Xuất hiện trong
Chương trình Paris By Night
Paris By Night 94 – 25th Anniversary | Khánh Hà
Paris By Night 35th Anniversary VIP Party | Trần Thái Hòa, Thanh Hà, Thiên Tôn
Paris By Night 129 – Dynasty | Khánh Hà
Chương trình đặc biệt
A Dancing Dream – Season 1 | Thủy Trịnh
V-Star mùa 1 (Chung kết & trao giải) | Phạm Quốc Thái
Chuyện Cười Paris By Night – Live at Saigon Performing Arts Center | Vũ đoàn Paris By Night
CD
Tên CD
Vị trí/bài số
Ca sĩ thể hiện
Thời lượng
TNCD437 – Đời Tôi Chỉ Một Người
6/14
Thế Sơn
3 phút 42 giây
TNCD441 – Top Hits 36 – Ngày Cưới
2/11
Khánh Hà
4 phút 32 giây
TNCD619 – Cho Ta Lại Gần Nhau
11/11 (nằm trong LK The Uptight)
11 phút 35 giây
Tình Khúc Vàng – Lương Tùng Quang
9/11
Lương Tùng Quang
3 phút 43 giây
Chuyện Cười Paris By Night
2/6 (đĩa 1)
Vũ đoàn Paris By Night
2 phút 30 giây

Advertisement
Lời
Đoạn 1
Có tốt với tôi thì tốt với tôi bây giờ
Đừng đợi ngày mai đến lúc tôi xa người
Đừng đợi ngày mai đến khi tôi phải ra đi
Ôi muộn làm sao nói lời tạ ơn.
Đoạn 2
Nếu có bao dung thì hãy bao dung bây giờ
Đừng đợi ngày mai đến lúc tôi xa đời
Đừng đợi ngày mai biết đâu tôi nằm im hơi
Tôi chẳng làm sao tạ lỗi cùng người.
Đoạn 3
Rộn ràng một nỗi đau
Nghẹn ngào một nỗi vui
Dịu dàng một nỗi đau
Ngậm ngùi một nỗi vui.
Đoạn 4
Có nhớ thương tôi thì đến với tôi bây giờ
Đừng đợi ngày mai lúc mắt tôi khép lại
Đừng đợi ngày mai có khi tôi đành xuôi tay
Trôi dạt về đâu, chốn nào tựa nương.
Đoạn 5
Nếu có yêu tôi thì hãy yêu tôi bây giờ
Đừng đợi ngày mai đến lúc tôi qua đời
Đừng đợi ngày mai đến khi tôi thành mây khói
Cát bụi làm sao mà biết mỉm cười.