NHỚ NGÀY ĐẦU TIÊN ĐẾN HUẾ ! Lý Bửu Lộc

 NHỚ NGÀY ĐẦU TIÊN ĐẾN HUẾ !

 Vừa ra tết độ vài ngày, khi làn gió lành lạnh của tiết xuân còn mơn man trên da thịt và lác đác trong vài sân nhà quanh xóm còn màu đỏ của xác pháo, của hạt dưa chưa quét dọn… thế mà Bửu đã phải sẵn sàng “ba- lô” và sự vụ lệnh để ra trình diện đơn vị.

 Bửu lang thang Sài-Gòn vài hôm, quanh căn cứ chuyển vận đợi chuyến bay, cuối cùng thì đã có phương tiện. Chuyến C130 từ phi trường Tân Sơn Nhất đã đưa Bửu đến sân bay Phú Bài của Thừa Thiên, Huế.

 Trận mưa phùn đầu tiên trong đời, chào đón chân anh chàng lính trẻ nầy thật lạnh và dễ thương lạ. Mưa phùn giăng kín bầu trời như màn bụi nước.  Mưa bụi gần như không nhìn thấy hạt. Cơn mưa nhẹ nhàng và thơ mộng, ngắm nhìn tợ trời sương mù của mỗi buổi sớm lập đông ở quê nhà. Thế mà cũng đủ thắm ướt hết áo “sô” và chiếc mũ “bê rê” đen của anh chàng “sĩ quan tiền sát sữa” từ quân trường mới ra trình diện đơn vị nầy.

  Bửu nhớ lời căn dặn của một người chị họ:

“Cậu Sáu nó à, trước khi trình diện đơn vị, cậu nên ghé thăm trường Quốc Học, trường Đồng Khánh và nhớ viết thơ nói cho chị biết Huế thơ mộng, đẹp như thế nào nha em!”

 Bửu thầm nghỉ:
 
 “Vâng, chế  Ba,… em cũng đang háo hức trong lòng đây, em phải thả bộ qua cầu Tràng Tiền và hát nho nhỏ “Chuyện một chiếc cầu đã gãy” của nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng. Có như vậy mới thiệt là người đã đặt chân đến cố đô Huế phải không chế ? Và còn một điểm mà em cũng thiệt đồng ý với chế Ba là: “phải ghé qua trường Đồng Khánh”!

  Anh chàng lính sữa nầy tự nói nhỏ một mình: 


“Em biết chế thì thích hình ảnh đẹp của một ngôi trường Đồng Khánh, Quốc Học cổ xưa, nổi tiếng cả nước.  Còn phần em thì lại ao ước làm quen được “O” nữ sinh nào đó, để xứ thần kinh mộng mơ nầy.có được những tình thư sưởi ấm anh lính trận xa nhà .”

 Đồng Khánh đây rồi,  với màu hồng- tím nhạt, ngôi trường trở nên thơ mộng, đẹp lạ. Trước sân trường râm bóng mát bởi nhiều hàng cây cổ thụ, xa xa cũng có đặt vài chiếc ghế đá như sẵn lòng mời gọi khách hãy tạm dừng chân. Thôi thì dừng chân lại giây phút để lắng nghe hai cô “chim vành khuyên” đang líu lo chuyện gì chưa rõ? Hai tà áo tím với mái tóc dài óng ả phủ bờ vai, trông thật là dễ thương đang huyên thuyên, rôn rã quá! Bửu không tài nào hiểu được dù cố lắng tai nghe. Bửu, dân Bạc Liêu rặt, giờ là lần đầu tiên được nghe giọng nói của các cô gái Huế… ôi chao sao mà dễ thương quá vậy ta!

 Tò mò xem  hai cô bé nầy đang bàn nhau chuyện gì đây, vì Bửu nhìn thấy họ đang chăm chú vào một quyển vở học trò đặt giữa hai người. Bửu liền rời ghế ngồi và tiến về hướng hai chiếc áo dài tím dễ thương đó để thỏa cái tính tò mò trong lòng. À, thì ra những con số chằng chịt trên trang giấy học trò, có luôn hình vẽ của trục hoành, trục tung và cộng biểu đồ của phương trình chứa ẩn số.. Thì ra hai nàng chim đang hót líu lo với nhau về bài toán lượng giác.

 Thôi thì đúng tủ với anh chàng “tiền sát viên” pháo binh từ quân trường CBSQ/PB/DỤC MỸ mới vừa ra lò nầy rồi. Bửu thích chí, tằng hắng giọng rồi gạ lời chào hỏi để mong được làm quen và sẵn trổ chút ít nghề toán cho hai cô em nữ sinh Đồng Khánh nầy ” lé mắt” chơi. Nào ngờ! … chẳng một lời đáp trả, hai cô bé vội vàng xếp tập vở lại đứng lên, tỏ ra rất e thẹn và nắm tay nhau đi nhanh về lớp học.

 Gần mấy chiếc ghế nơi sân trường đó, có một người đàn ông đứng tuổi đang quét rác trên đường. Chắc ông ta cũng đã để ý trông thấy mọi việc xãy ra và thương cảm cho anh chàng lính sữa người “nam bộ” nầy, nên đã ngoắc Bửu lại.  Ông ta cười cười và mách chỉ:
“Cậu có thấy thích và muốn làm quen với cô gái Huế nào, thì hãy tìm đến nhà làm thân với gia đình họ trước cho dễ hơn.”

 Bửu ngượng ngùng và lí nhí trả lời: “Dạ! cháu cám ơn bác… cháu, sẽ làm theo lời bác dạy.”

HUẾ RẤT LÀ DỄ THƯƠNG NHẤT LÀ CÁC CÔ NỮ SINH ĐỒNG KHÁNH,… 
 NHƯNG MUỐN ĐƯỢC THƯƠNG THÌ KHÔNG PHẢI DỄ… đó chế Ba ơi!

 LÝ BỬU LỘC