| Những Bài Học Trên Mạng Bác sĩ Phùng Văn Hạnh Mùa đông lại đến. Tuổi già sợ lạnh, ít ra ngoài. Quanh quẩn trong phòng, có được thú vui là đọc điện thư hàng giờ. Rất may phần lớn là những truyện ngắn, hồi ký, các bài khảo luận về văn học, nghệ thuật, triết lý, luân lý, khôn ngoan, tôn giáo v.v. Tuổi già mà vẫn học thêm được nhiều điều bổ ích. Nghĩ rằng con cháu cũng cần được hướng dẫn trong lối sống, nên ghi chép lại, và cũng như ngọn đèn thắp lên cần đặt vào nơi cao để rọi sáng chung quanh, bài viết ra mong được phổ biến qua báo chí. Nhân đọc bài của một văn sĩ Gia nã Đại tôi phổ thơ để dễ nhớ. Câu chuyện thật cảm động thời Québec cận đại, Ảnh hưởng tốt của một người bạn ấu thời in sâu tâm hồn tác giả, đã giúp ông sống với tâm linh hưóng chân thiện mỹ. Tôi đặt tên cho bài thơ: ẤU THỜI ẤU THỜI Thuở tôi còn bé, điện thoại hiếm, nhưng cha tôi không kém người ta có điện thoại ở trong nhà: Đó là hộp gỗ bóng lòa vẹc-ni trên bờ tuờng lối đi vào bếp có ống nghe, treo nép bên hông. Tôi thấp quá chỉ đứng trông, say sưa nghe mẹ nói dông nói dài, như chuyện trò với ai trong máy. Lâu ngày tôi nghiệm thấy rõ ràng : Trong máy có người ẩn tàng tên là ‘’dịch vụ hỏi han, xin mời ‘’, giống thần linh ẩn nơi bình cổ. Thần và tôi gặp gỡ đầu tiên: Trong dịp mẹ thăm láng giềng , tôi chơi lủi thủi, thói quen thường ngày, ở tầng hầm loay hoay đục đóng, vô ý búa đập trúng ngón tay. Đau thấu trời làm sao đây? Máu tụ giần giật ngón tay sưng dần Mút ngón đau, khổ thân muốn khóc. Đi loanh quanh rồi bước lên lầu. Đi ngang điện thoại ngẫng đầu, nhớ ra mình phải kêu cầu thần linh Tìm cái ghế tôi rinh gần máy vội leo lên cầm lấy ống nghe, bấm nút dịch vụ, rè rè: -“Bạn cần gì, tôi đang nghe đây nầy » -“Bị búa dập ngón tay đau lắm, ‘’phải làm gì để giảm cơn đau?” Đầu giây giọng nói lo âu: -“Máu có chảy? người nhà đâu?một mình?” -“Mẹ cháu sang láng giềng, nhà trống Máu không ra, đau đớn quá chừng”. -“Có biết mở tủ lạnh không? “Lấy cục nước đá rồi dùng ấp lên “ngón tay đau liền liền em nhé!” Tôi làm theo thấy nhẹ cơn đau. Nước đá lạnh thật nhiệm mầu tê ngón tay, giảm cơn đau dần dần. Từ đó tôi kết thân với máy Hàng ngày nhờ giảng dạy đủ điều: Hỏi bài sử ký, địa dư, Mộng lệ An thành phố to, nơi nao?. Cả chuyện nhỏ nhặt tầm phào: Sóc con tôi mới lượm vào để nuôi -“Sóc con ăn gi?”, tôi van vĩ Bà trong máy tỉ mỉ giải bày: -“Ăn hạt dẽ và trái cây Nếu sóc còn yếu, uống ngay sửa bò.” Lần đầu tiên tuổi thơ mất mát: Chim họa mi thường hát trong lồng, nổi vui gia đình nức lòng, bỗng chết tức tưởi, đống lông lù xù. Quá buồn thảm, tâm tư chùng xuống, tôi giải bày đau đớn với bà. Cảm thông thất vọng sâu xa bà tìm mọi cách để mà ủi an: Cuối cùng bà nói rằng: “Paul nhớ “rằng bên kia thế giới chúng ta “Ở đó chỉ có tiếng ca “Chim hát không dứt, chan hòa niềm vui”. Nghe lời đó, lòng tôi bớt tủi Đau thương được an ủi vỗ về: Họa mi tôi hát say mê Bên kia thế giới tràn trề niềm vui. Lần chót bà giúp tôi viết đúng chữ réparation lủng củng khó khăn, kiên nhẫn dạy tôi đánh vần: Bà đúng là bạn thiết thân không rời. Năm 9 tuổi gia đình dời chỗ khác, lên Baie Comeau, vì công tác ba tôi. Thói quen cũ phải bỏ thôi, vì điện thoại mới sáng ngời tối tân, không có nút hỏi han dịch vụ, vắng bà tiên ngày cũ thân thương. Tuy bằng i-nốc sáng choang để trên bàn thấp dễ dàng với tay máy mới ấy không gây hứng thú Tôi chỉ mơ máy cũ thân quen Nhiều năm sau tôi phải lên Mộng lệ An tiếp tục luyện rèn tương lai. Chuyến máy bay ghé qua Québec, hai gìờ sau mới tiếp hành trình. Lang thang dãy phố một mình, bổng đâu tìm lại bóng hình ngày xưa: Tiệm đồ cổ vẫn xài đồ cổ có điện thoại hộp gỗ thô sơ. Lại gần không chút đắn đo bấm nút “chỉ dẫn”; bất ngờ đầu kia giọng quen thuộc ngày xưa đáp lại: “chỉ dẫn đây”. Tôi trả lời ngay: -“Đánh vần giùm cháu chữ nầy Réparation, cháu thấy vừa gay, vừa dài » Một thoáng yên lặng trôi qua rồi giọng trong trẻo thiết tha hỏi rằng: “ngón tay em chắc lành rồi hẳn?” Tôi vui mừng: -“Bà vẫn như xưa “Bà ơi những năm ấu thơ, “bà rất quan trọng với tôi nhường nào. “Mỗi ngày cùng với bà trò chuyện “hết cô đơn yêu mến cuộc đời, “tự tin, tâm trí thảnh thơi “tuổi thơ dệt mộng nhẹ trôi êm đềm. Bà trả lời:”rằng em có biết “mỗi ngày tôi tha thiết trông chờ “em gọi để được chuyện trò. “Tôi không con cái bơ vơ giũa đời “Điện đàm giữa em và tôi “đem lại những phút vui tươi ấm lòng. “Tôi xem em như con ruôt thịt “Bấy lâu nay tha thiết trông chờ “khắc khoải tiếng em trong mơ “Hôm nay nghe lại: trời cho ơn lành. Tôi trả lời:” Cháu hằng nghĩ đến “Bà là Tiên thân mến tuổi thơ “Khi nào có dịp bà cho “Cháu gọi bà để chuyện trò thân thương” Bà nói:-“Tôi ước mong em gọi “Hỏi gặp ai, em nói Sally” Ba tháng sau trở về Québec Nhấn điện thoại giọng khác trả lời: – “Bà Sally đâu rồi” tôi hỏi -“Tôi lấy làm buồn mà nói ông rằng “Sally làm bán thời gian “Vì hay đau yếu những năm cuối đời “Bà chết ba tuần rồi, tội nghiệp « chỉ bạn bè thu xếp ma tang « vì bà không có thân nhân. Nghe tin dữ, tôi bần thần ngất ngây định gác máy, đầu giây tiếp nối: « Ông là Paul, xin lỗi, phải không? buồn bã tôi trả lời : »Vâng » -« Thế thì tôi đã trông ông lâu rồi. « Sally trước khi qua đời gửi lại « Một lá thư dặn phải mở ra « Đọc cho ông nghe lời bà : « Đây nầy : Paul nhớ lời ta tâm tình « Bên kia thế giới mình đang ở « Có thiên đường, không đau khổ chia ly « Ở đó tiếng chim họa mi “hát không dứt, sống sướng vui vĩnh hằng” Tôi cám ơn lời trối trăn đằm thắm mà Sally gửi gắm cho tôi Để tôi ghi nhớ trọn đời Ảnh hưởng giao tiếp giữa người với nhau Lời Sally khắc sâu tâm khảm từ ấu thơ dấu ấn tâm linh hướng tôi theo một hành trình chân, thiện, mỹ Sally dành riêng tôi. Khánh Giao Trong một điện thư khác, ca tụng bài chúc thư của ông Tôn vận Tuyển (viện trưởng trường Quốc gia hành chánh Đài Loan), mà tôi phổ thơ sau đây DI CHÚC ÔNG TÔN VẬN TUYỂN Khánh Giao phổ thơ Dù thương hay không, thì kiếp sau cũng không còn dịp gặp nhau nửa rồi. Các con thân mến đây lời của cha căn dặn khi rời thế gian. Lời cha dựa trên ba nguyên tắc”: đời vô thường nào chắc trường tồn nói sớm để hiểu hay hơn Nếu cha không nói, chẳng còn có ai dặn các con dông dài nhiều chuyện dựa theo bao kinh nghiệm máu xương cha đã thất bại, đau thương ghi nhận lại, sáng soi đường quang minh, giúp các con trưởng thành, chín chắn Tránh hoang phí nhầm lẫn trong đời Thứ nhất đối xử với người nếu ai không tốt, ta thời lánh xa đừng bận tâm, ôn hòa, nhã nhặn Vì trên đời nầy chẳng có ai Có bổn phận tốt với ta Ngoài cha mẹ ,ruột rà tình thâm Nếu có ai đã làm chuyện tốt Thì biết ơn, mực thước giao tình thận trọng đừng quá cả tin vì người đời nghĩ đến mình phần đông làm việc tốt để hòng thủ lợi Chớ vội vàng xem họ bạn thân Thứ hai, mọi người trên trần có thể thay thế, dù rằng khác nhau Cũng không có vật nào nhất thiết phải sở hữu, bám riết không rời Hiểu nguyên lý đó để rồi Sau nầy nếu mất bạn đời trăm năm hay những gì vô vàn trân quý thì con cũng nên hiểu cho là không phải trời sập đâu mà không nên bi lụy, xót xa, chán đời Thứ ba nhớ đời người ngắn ngũi Nếu hôm nay lãng phí thì giờ Mai đây mới hiểu, thôi rồi vĩnh viễn đã mất quảng đời quí trân nếu sớm biết thời gian quá quí thì tận hưởng dương thế nhiều hơn Trông mong cho được sống trường Chi bằng hiện tại sống trong đủ đầy Thứ tư:trên đời nầy nhất thiết Không có chuyện:bất diệt yêu thương Ái tình chẳng qua bình thường nhất thời cảm xúc môi trường gây ra tuyệt đối đổi thay qua hoàn cảnh biến thiên theo hướng dẫn thời gian Nếu người yêu con sang ngang thì con nhẫn nại, dần dần sẽ quên để tâm tư bình yên lắng đọng đau khổ cùng thất vọng nhạt nhòa Đừng ôm ấp những ngày qua chỉ là ảo ảnh, gọi là yêu thương Tội gì phải đau buồn bi lụy Thất tình để uổng phí ngày xanh Thứ năm có người công thành nổi tiếng mà chẳng học hành bao nhiêu chẳng có bằng cấp cao, chuyên biệt không có nghĩa, hiểu biết không cần Kiến thức đạt do học hành Giáo dục vũ khí ta cầm trong tay Có thể ta dựng xây sự nghiệp với tay trắng, nhưng tiếp theo là nên nhớ kỷ một điều nầy phải có tấc sắt trong tay mới thành Thứ sáu cha không cần phụng dưỡng của các con trong quảng đời nầy Ngược lại, cha cũng cho hay không bao bọc nữa cả bầy các con các con đã lớn khôn, độc lập cha đã tròn thiên chức của mình Các con nay đã thành danh Xe nhà, xe buýt, hành trình tùy nghi Xúp vi cá, bánh mì, ăn tiệm đều phải lấy trách nhiệm làm đầu Thứ bảy cha có yêu cầu con giữ chữ Tín, làm sao vẹn tòan nhưng không bắt tha nhân giữ tín Đối xử tốt thể hiện với người Nhưng không kỳ vọng ở nơi tha nhân xử tốt cười vui với mình Đừng nghĩ là công bình họ phải Làm điều tốt trả lại cho ta Phải hiểu rõ, khỏi xót xa cho người vô cảm hay là vô ân Thứ tám, xem thấy tha nhân trong mười mấy, hai chục năm kiên trì mỗi tuần mua đúng kỳ, vé số nhưng vẫn nghèo, chứng tỏ ra rằng : Muốn phát đạt, phải siêng năng Cho không vật dụng, thế gian chối từ Thứ chín gia đình sum họp được là duyên phận, phúc đức từ đâu Kiếp nầy chung sống với nhau Như thế nào, được bao lâu, phúc phần Hãy trân quý, quảng thời gian gần gũi Dù có thương hay đổi không thương Kiếp sau chắc gì cùng đường chắc gì gặp lại, tiếc thương muộn rồi Qua hai bài thơ trên. phản ảnh cả một nền văn hóa của hai xứ sở Đài Loan và Gia nã Đại. Văn hóa chịu ảnh hưởng địa lý, lịch sử, tôn giáo, cùng nhiều yếu tố khác nữa Xuyên qua hai câu chuyện trên đây (“ấu thời” và “ chúc thư của một người cha” ) chúng ta thấy những sự khác biệt giữa Đông và Tây mà các nhà văn Lin Yu Tang, Rudyard Kipling, đã từng nói đến. Chuyện “ấu thời” của một nhà văn Québec cận đại mà tôi phổ thơ trên đây, chịu ảnh hưởng Thiên Chúa Giáo sâu đậm. Tuy câu chuyện mang nặng dấu ấn bi thảm của cuộc đời, nhưng vẫn có một niềm lạc quan của một thiên đường vĩnh hằng mai sau, một niềm tin vào lòng tốt vô vị lợi của con người, chấp nhận những thiệt thòi cho mình để đem lại hạnh phúc cho kẻ khác. Bà Sally cô đơn, không con cái gia đình, thân nhân luôn đem lại an ủi, giúp đỡ cho người khác và đặc biệt đã dem lại cho một em bé một ấu thời ấm cúng, tự tin, vui vẻ. Trái lại di chúc của viện trưởng trường Quốc gia hành chánh Đài Loan mang nặng ảnh hưỏng luân lý Khổng Mạnh, và Phật Giáo. Ông tin ở luân hồi và không hi vọng ông và con cái gặp nhau ở kiếp sau. Còn kiếp nầy ông nhắn nhũ những điều thực tế, đôi khi ích kỷ , như phải cẩn thận đối với người làm điều tốt cho ta. Tình cảm lúc nào cũng mực thước, xem chuyện mất người thân yêu nhất không phải là trời sập, vv..Nói chung quan niệm ông về cuộc sống rất thực tế, không nặng về tâm linh có một đời sau, mà chỉ làm sao cho đời nầy được thoải mái, có lợi cho cá nhân mà không phương hại đến người khác Không trông mong ở tha nhân một sự hi sinh thiệt thòi gì cho mình. Và ngay chính mình cũng không làm điều tốt cho tha nhân, chỉ trừ giữa cha con ruột thịt Ông không đặt nặng tình yêu thương vô vị lợi như phương Tây, Nói chung, tình cảm nghèo nàn, mực thước, thực tế Giữa cha con có thể thương hay không thương. Tình yêu chỉ nhất thời, thay đổi với hoàn cảnh và thời gian.: “Ái tình chẳng qua bình thường “ nhất thời cảm xúc môi trường gây ra “tuyệt đối đổi thay qua hoàn cảnh “ biến thiên theo hướng dẫn thời gian Vì chỉ tin tưởng vào đời nầy, nên đời sống tâm linh, hóa ra nghèo nàn : “Thứ hai, mọi người trên trần “có thể thay thế, dù rằng khác nhau Theo thuyết Nhân Vị (personnalisme), Tây Phương tin rằng “cá nhân không thể thay thế được (l’individu est irremplacable). Mỗi người được Thượng Đế sinh ra là một nhân vị riêng biệt, có một đời sống riêng biệt, và một tâm linh vĩnh cữu riêng biệt Mọi cá nhân đều bình đẳng. Linh hồn một người vô danh, ít kiến thức cũng là một đơn vị không thể thay thế, giống như một danh nhân thông thái Tâm trạng ấy cho ta hiểu được phần nào vì sao thế giới tân tiến văn minh sợ Trung Quốc, vì họ sống cho chính họ nhiều hơn là cho tha nhân Sự ích kỷ đó đưa đến thị trường cướp giật, giả mạo, lấy sức mạnh áp bức xâm chiếm láng giềng và các dân tộc khác Thiên Chúa Giáo dạy rằng: “ yêu người như minh ta vậy” nhắc nhũ ta yêu tha nhân, chứ không được dững dưng, không tình cảm, cho nhiều hơn nhận, hạnh phúc ở chỗ đem hạnh phúc đến cho người khác như linh mục Pierre đã nói: Có vui sướng nào sánh bằng khi tạo hạnh phúc tha nhân chan hòa Vả lại khi tin tưởng có một đời sau vĩnh cửu. tình cảm chúng ta sẽ phong phú bội phần. Tình cha con, vợ chồng, bạn hữu v.v. sẽ trường tồn mãi mãi, không chấm dút ở ngưỡng của sự chét. Chúng ta sẽ đoàn tụ nơi thiên đuờng vĩnh cửu Và thực hiện ở đó những mộng ước mà đời nầy không đem lại được. Muốn đoàn tụ như thế chúng ta càng ra sức sống đạo đức, nhân từ, yêu người, để bảo đảm được vào thiên đuờng hưởng phước chung với nhau. 10 LỜI KHUYÊN CỦA EINSTEIN Thứ nhất trí tò mò chân thật tập trung vào, quan sát nhiều năm thành công, thất bại, việc làm Thành công là chính, nguyên nhân chỗ nào bạn quan tâm vì sao thành đạt tính tò mò dẫn dắt bạn đi Thứ hai là luôn kiên trì Tôi thành công không phải vì thông minh Mà kết quả quá trình bền bỉ Không đầu hàng, cố chí thực hành Chính nhờ kiên trì đinh ninh Con rùa tới đích hành trình cam go Kiên trì đầy âu lo, cay đắng Nhưng trái cây chiến thắng ngọt ngào Thứ ba cố tập trung vào hiện tại là chính, khởi đầu thành công Bố tôi bảo: ta không thể cưởi hai con ngựa một lượt phải không Năng lực phải được tập trung vào việc hiện tại mới hùng mạnh thêm mới đủ sức vượt lên trở ngại sau thất bại, là đến thành công Thứ tư tưởng tượng luôn luôn dùng để phóng tới, hình dung đoán chừng những gì trên con đường nghiên cứu trí tưởng tượng phong phú vô cùng hơn cả kiến thức mông lung sẽ cho bạn thấy con đường tương lai Einstein nói thông minh không phải là kiến thức Mà tưởng tượng đích thực thông minh Thứ năm sửa sai chính mình Không biết sửa chỉ loanh quanh, mù lòa Không khả năng tạo ra cái mới Sai lầm thì khác với bại vong Sai lầm giúp bạn khá hơn Thông minh, nhanh nhẹn, mở lòng, khai tâm Phải nhận ra sai lầm chồng chất muốn thành công, thất bại gấp ba lần Thứ sáu, hiện tại thiết thân Tương lai chưa đến, bận tâm làm gì hướng tương lai, nghĩ suy đúng nhất: sống hiện tại cho thật đủ đầy Thứ bảy, hãy sống hàng ngày Có ý nghĩa, không riêng tây công thành Mà nặng về thanh danh ý nghĩa Lo thành công là phí thì giờ Mà chỉ có một ước mơ sống ý nghĩa là cuộc đời thành công đem tài năng, tấm lòng bộc lộ xử dụng hết chứng tỏ thông minh Thứ tám hãy làm mới mình Kết quả không đạt, vì sinh biếng lười việc tương tự mà thôi, không đổi không sáng kiến việc mới khác xưa Đổi mới mình, đổi suy tư luôn luôn hoạt bát, nghiệm thu càng nhiều thứ chin kinh nghiệm điều rất quí còn thông tin thuần tuý chỉ là một mớ khái niệm đưa ra trên sách vở , hoặc xuyên qua vật tài kinh nghiệm mới thật là kiến thức muốn hiểu được thực chất vấn đề phải thực hiện các mục tiêu mà vấn đề đó đã nêu ra rồi hoàn thành công việc đồng thời thu thập kinh nghiệm sáng soi vấn đề thứ mười là nói về quy luật ta nắm bắt để phục vụ ta chiến thắng nầy mới thật là công trình khoa học, giúp cho nhân loài VIỆC NÊN LÀM 19 điều nên làm trong cuộc sống: 1-nhắn tin ai, họ trốn lặng yên Thôi thì đừng có làm phiền 2-Không ai bên cạnh, tự tìm giải khuây đọc sách, xem phim hay, nhật ký máy điện toán biết mấy trò chơi 3-Đau lòng cứ khóc tơi bời ráo nước mắt thì lại cười thong dong 4-Nếu ai cản bước chân thì tránh Bạn đồng hành muốn lánh mặt ta tuy rằng mất mát, xót xa chấp nhận để khỏi đớn đau lâu dài 5-Hút thuốc, nghiện rượu, cai là tốt 6-Nên tìm bạn mà trút đau buồn 7-Ngắm trăng sao, nâng tâm hồn Đau trong cao ngạo, còn hơn ươn hèn Yêu lén lút, đâu bằng tin tưởng “ta là nhất”ai xứng với ta? 8-Chọn đại người yêu là sai Công bằng, trách nhiệm cả hai không tròn chọn tri kỷ tốt hơn, lại dễ chuyện trò vui, chia xẻ cô đơn 9-Nhớ ngày sinh của người thương Tặng quà, nhắc kỷ niệm chung thắm tình nhất là trong gia đình, phối ngẫu 10-Tránh rỗi, nghe nhạc tấu, ngủ ngon 11-Đừng hỏi ai:thương mình không? nếu thương, họ đã nói thương, tỏ tình Nói thương họ, họ sinh kiêu ngạo hết quan tâm mình, chu đáo như xưa 12-Ngược đãi bản thân vì ai nhịn đói, than khóc, thật là ngốc ngu đôi khi ngốc xem như tạm được không ai thông minh suốt cuộc đời 13-Không quan trọng hóa, người và việc Hãy thuận theo nề nếp tự nhiên 14-Nói xấu tuyệt đối không nên nếu bắt buộc thì nói lên lời hiền thêm bạn điều trước tiên tuân thủ thêm thù khi nói xấu người ta 15-Xốc xếch ủ rủ tóc tai là không tự trọng khi ra ngoài đường chửi vài chữ trong vòng thân thiết chuyện tục tằn quên hết cho mau Phim HQ xem thử chớ cầu để biết cho hết,có màu say mê 16-Phải nên có bạn bè khác phái chỉ bạn thôi nhưng lại là thầy quân sư nhiều chuyện thật hay 17-Phải luyện mình biết đổi thay hợp thời Phai biết có những lời chôn chặt Có nỗi đau giấu cất quên đi sẽ trưởng thành theo đổi thay âm thầm ta biết, người hay, tuyệt rồi 18-Chuyện tranh cải với người hạn chế lúc nóng giận rất dễ mất khôn Hãy nhẫn nhịn, xét ngọn nguồn vấn đề thu xếp trong vòng ấm êm 19-Mâu thuẩn với ai nên giải quyết trong một ngày. Lâu hết hiệu năng Khó mà giải thích, truy căn nếu mình có lỗi ăn năn thực lòng xin lỗi trước xung phong tự hạ không phải là việc quá tệ đâu CHỚ LÀM ĐAU NGƯỜI MÌNH THƯƠNG Sai lầm nầy chúng ta thường phạm Với người lạ đình đám lễ nghi lịch sự, lễ phép, đủ đầy Với người gần gủi lại hay cằn nhằn Kẻ qua đường, mười phần cảm kích khi họ giúp chút ít thôi mà Người thân cận săn sóc ta tận tâm, tận lực ta chưa hài lòng. Tâm trạng chúng ta thường tồi tệ bộ mặt cau có dễ nổi xung mỗi khi đối xử người thương. Còn nhẫn nại lẫn bao dung Dành đẻ tặng cho người dưng qua đường Muốn thể hiện trách hờn, tả oán Thì đừng quên là chốn bình yên chính là thân cận ước nguyền xẻ chia chớ không phải đó làn thùng rác trút tâm trạng bệ rạc, quỷ ma Phải nhớ rằng không có ai không duyên cớ, đãi đằng ta ân cần Nhưng với người thiết thân trái lại Vì ta mà đón nhận đau thương để ta hạnh phúc thong dong Sở dĩ ta gây tổn thương họ nhiều Vì họ quan tâm, yêu ta lắm Cho nên ta cẩn thận nói năng đừng tổn thương , đừng cằn nhằn đừng làm đau kẻ thiết thân yêu mình. CHÂM NGÔN DO THÁI Nếu không chịu trao đổi kiến thức Cho dù vạn dặm vượt có dư Cũng chỉ là người đưa thư 1 Trên đời có 3 thứ kể như an toàn: không ai cướp: đồ ăn đã nuốt ý mơ ước, kiến thức trong đầu 2 Giọt nước bẩn làm đục ngầu ly nước trong, và phải sau một hồi để lắng , trong vãn hồi không dễ 3 Thời gian tốt nhất để trồng cây Là 20 năm trước đây Hay là nhanh nhẹn trồng ngay bây giờ. 4 Bạn thật, không chỉ ngồi nói chuyện quên thời gian, cả đến khi ngừng cũng không cảm thấy ngại ngùng 5 Nếu có mất mát thì đừng có lo thiếu may mắn trong đời sống bạn ma luôn nhìn mặt sáng cảnh hoàn nếu không thấy thì sẵn sàng đánh bóng hoàn cảnh, sáng choang, ngời ngời 6 Đất mềm, ngựa rả rời chân khuỵu. Lời ngon ngọt, người luỵ ngã sa 7 Bạn vấp ngã không phải là lối bạn đi sai trái, hay sai ngã đường 8 Thiếu tiền, ai cũng than hoàn cảnh Mà không than mình chẳng tinh khôn 9 Trứng vịt có thể tốt hơn Là con vịt. nhưng trứng ung dễ dàng 10 Người vạch ra bạn làm sơ sót Chưa chắc là thù, mà tốt tấm lòng Người ngợi khen bạn luôn luônvội Chưa chắc là bạn, chớ hòng tin 11 Cười là mỹ phẩm xem rẻ nhất vận động là thuốc thật hiệu năng chào hỏi, hàng hoá rẻ tiền khiến cho giao tiếp chở chuyên thâm tình 12 Không giày đi khóc than hãy nghĩ kẻ không chân rầu rĩ xiết bao 13 Trẻ, việc nên làm, xông vào để già khỏi phải ước ao muốn làm 14 Đem hoa tặng tha nhân trước hết ta hưởng hương thơm yiết từ hoa Khi ném bùn, vào mặt ai Thì bùn đã lấm cả hai tay rồi. 15 SUY NGHĨ VỀ CUỘC ĐỜI Gieo suy nghĩ thì gặt hành động Gieo hành động vun bón thói quen Gieo thói quen, nhân cách rèn Gieo nhân cách, số phận riêng hình thành Một người có tâm tình như thế cổ nhân gọi là thể tâm linh. Người bao dung, lời hiền lành Xây dựng, hòa ái, dịu dàng, thương yêu Tâm óan hận, lời nhiều cay nghiệt Nhười khiêm nhường chừng mực phát ngôn nhã nhặn, lễ phép, rộng lòng Người tự cao lời khoa trương, tự hào Kiêu ngạo, lối rêu rao, phách lối họa từ miệng, phúc báo giảm đi khẩu nghiệp chồng chất từ đây mỗi ác nghiệp phải trả vay không ngừng Xưa nay nhân quả không vị nễ lời ăn, tiếng nói sẽ trình bày chính cuộc sống của người nầy. Nếu họ tỏ rõ tự cao, kiêu kỳ lần sau gặp ta thì xa lánh Muốn biết tốt xấu, vận mệnh ai chỉ cần xem cách người ta nói chuyện thì đóan tương lai thế nào. Lời nói biểu hiện ra mực thước người có đức, thất đức rõ ràng Cần thủ đức ngay tại tâm Có vậy phúc báo cứ tăng thêm nhiều Người có vận mệnh chiều hướng tốt Ăn nói chừng mực, đạo đức cao họ không dùng từ búa đao để phê phán hay chê bai người đời không dài dòng mà kiệm lời không kể công khi giúp người gian nan. Lời họ nói chân thành , khích lệ biết rõ việc, kể lể không cần không tận ngôn, chừa 3 phần lưu khẩu đức dành cho mình mai sau Trách một người, không cầu nhất thiết phải tận ngôn, mà biết để lưu 3 phần khoảng trống tu từ để tỏ độ lượng, khoan dung của mình Tỏ tài năng quá sinh ngạo mạn Lưu lại 3 phần dạng khiêm nhu Ngày tháng tích tụ bao nhiêu Phúc báo, vạ miệng ra đi hết liền Néu vẫn cứ thường xuyên khẩu nghiệp lời không đẹp xoá hết hảo giao Thực tế không ông chồng nào vợ chì chiết không lao đao buồn phiền lục đục trong gia đình thường trực con cái không có được an bình hư đốn cũng từ đó phát sinh Bác sĩ Phùng Văn Hạnh |