NHỮNG CHUYẾN HÀNH QUÂN KHÔNG NGƠI NGHỈ !Lý Bửu Lộc

NHỮNG CHUYẾN HÀNH QUÂN KHÔNG NGƠI NGHỈ !


Mới từ trên đỉnh Thượng Điền về đến căn cứ “BOY”, bộ chỉ huy tiền phương của trung đoàn 1 bộ binh và cũng là bộ chỉ huy nhẹ của tiểu đoàn 11 pháo, đóng tại Nam Hòa ngang lăng vua Minh Mạng. Bửu chưa kịp tán gẫu cùng đám bạn đề – lô, chưa kịp đấu vài ván đô- mi -nô ăn thua bằng mấy tô mì gói, vài gói thuốc quân tiếp vụ. Ai  thua thì ký sổ chịu ở câu lạc bộ dã chiến của thượng sĩ Phú tiểu đoàn 11/PB… thì trung tá tiểu đoàn trưởng pháo binh đã đến khều nhẹ:

“Bửu!,…”moa” biết “toa” mới vừa về tới, còn thời gian nghỉ ngơi vài hôm cùng tiểu đoàn bộ binh trước khi trở lại chuyến hành quân. Nhưng bên Đông Nam Huế tiểu đoàn 38 BĐQ từ Đà Nẵng ra tăng viện cho sư đoàn 1, họ cần một tiền sát viên từ tiểu đoàn 11 pháo gấp… bây giờ “toa” tính sao”?

Căn cứ “BOY” là bộ chỉ huy nhẹ của bộ binh lẫn pháo binh đang phối hợp điều động cho chiến trường Tây -Nam Huế, nơi đã từng xảy ra nhiều cuộc chiến khốc liệt ở các đỉnh Chúc Mao, Thượng Điền, Suối máu, đường 547 xuyên Lào… v.v. Nhưng toàn bộ cấp chỉ huy trưởng của đơn vị như: đại tá Toàn trung đoàn trưởng Trung đoàn 1/ bộ binh, trung tá Hiệp tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 11/PB… tất cả đều có mặt nơi này.

Bửu, sĩ quan tiền sát trẻ nhất tiểu đoàn, quậy nhậu cũng có hạng nhưng rất tôn trọng kỷ luật nhà bình, chưa lần dù, chưa lần trễ phép nên được ngài trung tá tiểu đoàn trưởng tín dùng mỗi khi hành quân cần hay đột xuất.  Dĩ nhiên là Bửu không từ chối được lời vừa hỏi cũng như vừa ra lệnh của cấp chỉ huy trực tiếp nơi tuyến đầu. Kỷ Luật Quân Đội chỉ có hai chữ TUÂN LỆNH !

Anh Hiệp là trung tá tiểu đoàn trưởng 11/PB, rất hiền hoà và thương đàn em tiền sát pháo binh lắm. Bửu nói một câu cho vui và đồng thời cũng muốn nhắc nhở “ông thầy”  là sau chuyến hành quân này, nếu còn mạng trở về là đúng ngày được đi phép về Sài gòn của mình.

“Vâng,… Đại Bàng ra lệnh đi đâu thì đàn em đi đó : XIN TUÂN LỆNH !… nhưng miễn sao đúng ba tháng là “Đại Bàng” nhớ ký cho mười ngày phép để em về thăm nhà là quý rồi”.
Trung tá Hiệp nhìn Bửu vừa cười, vừa nói: “Toa” đừng lo, ” moa” nhớ mà”.

Thế là Bửu ba lô, súng đạn lên đường. Chuyển vùng từ Tây-Nam-Huế đến chiến trận Đông – Nam- Huế.
Từ bộ “trây – di” màu cứt ngựa đổi thành bộ đồ rằng BĐQ ( bộ đồ “rằn ri” ngụy trang này là do ý kiến sau này của đại uý Phúc tiểu đoàn phó của tiểu đoàn BĐQ tặng, cốt để tránh bị bắn tỉa hay pháo kích bởi địch quân, “vì mục tiêu xuất hiện thêm màu lạ”).

Chuyển đổi đến địa bàn mới nên đặc lệnh truyền tin và bản đồ hành quân cũng đổi mới. Tất cả đều được cấp phát từ bộ tư lệnh sư đoàn 1.
Chuyến hành quân vội vàng và đặc biệt, nên bộ chỉ huy tiền phương của tiểu đoàn 11 PB đã đưa Bửu bằng chiếc xe jeep do tài xế của thiếu tá Dậu tiểu đoàn phó lái. Đến điểm hẹn trên quốc lộ 1 giữa làng Truồi và Đá Bạc. Bửu được một liên lạc viên của BĐQ là hạ sĩ Nam dẫn đường vào gặp đại uý Phúc dưới triền đồi cạnh khe suối nhỏ. Nơi đây là  bộ chỉ huy nhẹ, cánh tiền tiêu của tiểu đoàn 38 BĐQ này.

Bản đồ tác chiến vẫn còn chưa xếp kịp (đúng kỷ thuật, đúng tọa độ tung – hoành của vùng tác chiến)… thì địch đã phát giác “xuất hiện màu lạ” trong vùng kiểm soát của “rằn- ri cọp rừng”. (Tuy rằng Bửu cũng đã ngụy trang cẩn thận bằng những nhánh sim rừng như mọi người)… nên đã có nhiều quả đạn cối 82 gởi đến.

Anh Phúc la to :
” Pháo kích !” và kéo mạnh tay Bửu cùng nhảy xuống bờ suối bên cạnh sườn đồi.

Anh phúc bảo:
“ Gọi bắn phản pháo, Bửu !”

Rồi thì bắn phản pháo. phỏng theo tầm xa, hướng tiếng súng nổ lúc “đề ba” và  theo địa hình, nơi địch quân có thể đặt cối để pháo được. Pháo binh ta trả đũa cho ấm lòng chiến sĩ thế thôi, vì trước mắt toàn một màu xanh của núi rừng trùng trùng ngút ngàn chẳng quan sát thấy được mục tiêu ở đâu cả. Sau mấy quả 105 bắn chụp, bắn chạm nổ và sau mười mấy quả đạn cối 82 ly của địch rãi chụp toàn đỉnh đồi,  rồi thì tất cả trở lại im lặng hoàn toàn, may mắn không một ai bị thương- vong. Từ ấy đại uý Phúc nghỉ:

“Mấy bửa qua rất yên tĩnh, chợt nhiên hôm nay chúng lại tập trung pháo ngay đỉnh đồi này! Chắc chắn là bọn nó đã thấy “màu áo lạ” xuất hiện ở đây. Thôi  tôi thấy “cậu” nên bận bộ đồ “rằn ri” nầy liền đi”. Thế là từ hôm đầu tiên đến chiến trường Đông -Nam Huế đó, Bửu đã thay hình đổi dạng thành “tiền sát viên/ PB cọp !”.

Trận chiến rất sôi động, ngày nghỉ đêm tấn công liên tục, trên các đỉnh “Bạch Mã”, đỉnh “Núi Nghệ”. Phối hợp hỏa lực pháo binh để dọn đường, để đè bẹp tàn phá mục tiêu trước khi bộ binh xung phong và tuyên liệu hỏa lực rào cản dự phòng địch phản công các điểm đã chiếm lĩnh được. Chiến trận Đông Nam Huế, đồi Bạch Mã thế đất chạy dài như yên ngựa, núi Nghệ đối diện Bạch Mã… địa thế rất quan trọng cho trận chiến giữa sư đoàn 1/BB với sư đoàn thép Sao Vàng của Bắc Việt. Vùng này được biệt danh là “Tam giác sắt”!… là nơi tập trung pháo của cả hai bên. Thây người  trộn lẫn đất đá, mùi hôi thối và ruồi nhặng không thể nói nổi.

Ngày này qua ngày nọ Bửu và đại uý Phúc sát vai bên nhau chiến đấu, chia sẻ niềm vui cùng nỗi lo lắng … có lúc xung phong, có khi tháo lui, chia nhau từng nắp bình ton rượu “Đông Hiên”, “Thiên Tường” sau mỗi chuyến tiếp tế lương thực. Một hôm đại uý Phúc nói: “đêm nay bọn mình không tấn công nữa… dưỡng quân vì hừng sáng mai có đoàn quân khác vào đổi !”
Nhưng anh cũng bỏ nhẹ một câu:… “Nhưng để ngũ yên giấc một chút, “cậu” chịu khó bắn “rào cản” tụi nó nha, cho tụi đặc công bớt cọ quậy. Đêm hôm đó trời tối đen như mực, sau khi chia nhau một ca trà nóng anh Phúc rủ: “Bửu theo anh lên kiểm soát mấy “chốt” đầu xem tụi nó có canh gác kỹ càng không ?”…
Thế là hai anh em cùng bò lên để quan sát các hố cá nhân trước mặt… có nơi cũng ngon cơm lắm:  súng đạn luôn sẵn sàng, còn có nơi không thấy bóng dáng ai cả!… Thiệt lạnh cả người.
Đại uý Phúc phải bò trở lại tìm kiếm bọn này và ra lệnh phải trở về lại vị trí củ. Anh Phúc đã nổi nóng, lẩm bẩm nói: ” bà mẹ nó! mới nghe phong phanh là ngày mai sẽ đổi quân thì tối nay đã tụ tập bỏ gát … sáng nay tao sẽ cho tụi mày biết tay “.

Một buổi tối hơi lo!  Đại uý Phúc nói:
“Đêm nay bọn này làm mình hơi lạnh giò đó “câu”.Thôi thì tùy cậu” tính làm sao cho ấm áp chút chút đi nha !”.

Bửu hiểu ý và gọi bắn những điểm tuyên liệu mà trên thế đất địch quân có khả năng di chuyển dễ dàng để tấn công. Bầu trời vẫn tối đen như mực, cơn gió núi rừng đêm nay lạnh hơn mọi đêm và sao trời cũng ẩn khuất trong những áng mây lang thang từ đâu đó đã rủ nhau về đây tối đêm nay!… tạo thêm cái lạnh “toát mồ hôi” này.

Vài quả pháo 105 ly đã nổ theo lệnh gọi bắn của Bửu… bất thình lình từ trong những đám rừng xanh um cây lá đó, đã phát lên ánh lửa cháy rực sáng cả một góc trời!.
Anh Phúc bật đứng thẳng dậy la to:
 “Cháy căn cứ địch rồi, cháy căn cứ địch rồi… Thằng Bửu là con gà có cựa chém!… Pháo binh đã bắn trúng cứ rồi!”.Thiệt tình không niềm vui và ấm áp nào hơn. Thế là khoảng năm mười phút sau L19 ( máy bay quan sát) xuất hiện trên bầu trời. Rồi lệnh của sư đoàn 1 đã cho tác xạ T.O.T cả một góc rừng phát cháy đó.

Từ đó đại uý Phúc đã thường nhắc tên Bửu tiến sát PB…. “CON GÀ NON có CỰA CHÉM !” với tiểu đoàn 38 BĐQ  ( nhân chuyến tăng viện cho Sư Đoàn 1 ở chiến trường Đông Nam Huế năm đó).


LÝ BỬU LỘC