| NHỮNG CUỘC PHIÊU LƯU Ở XÓM BÓNG Khi tôi mười ba tuổi, xóm tôi vẫn yên bình như những trang sách cũ. Thỉnh thoảng, vào những ngày đẹp trời, có một ông thầy bói đi ngang qua xóm coi bói. Người ta nói ông coi bói rất đúng, “phán y như thần”…. Hôm ấy, ông ghé nhà tôi khi tôi đang ngồi trên bậc ngõ, chân cào cát, tay lật cuốn sách mực ố vàng. Ông nhìn tôi một hồi rồi hỏi mẹ: – Thằng này sinh năm nào, tuổi gì? Mẹ tôi trả lời, và ông gật đầu: – À, tuổi con ngựa. Thích phiêu lưu, bay nhảy, chẳng chịu yên một chỗ. Mẹ tôi mỉm cười: – Ông nói đúng quá. Câu nói của ông thầy bói làm tôi cảm thấy như có một sợi dây vô hình kéo tôi ra ngoài những con đường quen, ra ngoài những mái nhà thấp thấp, nơi mà mặt nước sông quanh Cầu Xóm Bóng lấp lánh ánh nắng, như một tấm gương khổng lồ soi bầu trời xanh thăm thẳm. Tôi mê đọc sách hơn bất cứ thứ gì khác. Những buổi trưa, khi cả xóm lặng đi trong nắng vàng, tôi lẻn ra bờ sông, ngồi dưới gốc cây bàng già, cuốn sách cũ ố vàng đặt trên đùi, mùi mực ngai ngái lan theo gió, vừa đọc vừa tưởng tượng mình phiêu lưu khắp nơi. Lũ bạn tôi, Huy, Linh và Quang, thường gọi tôi là “thám tử tuổi thơ” vì tôi luôn dẫn chúng đi những trò quái quỷ, nhưng với tôi, chúng tôi chỉ đang khám phá thế giới của riêng mình. Một chiều, khi đang lật những trang sách cũ trong tủ nhà ông nội, tôi tìm thấy cuốn sách đặc biệt: bìa đã sờn, chữ mờ nhòe: “Thần thoại nhân gian: Tháp Bà Ponagar và Người Khổng Lồ”. Tôi mở ra, tim đập rộn ràng. Câu chuyện kể về một gã khổng lồ hung dữ, chuyên phá phách các làng chài quanh Nha Trang xưa, khiến dân làng phải dâng lễ vật, cầu xin Thiên Y Thánh Mẫu Ponagar bảo vệ. Trong truyện, Thánh Mẫu Ponagar đã dùng những tảng đá khổng lồ ở khu Đá Chồng, dụ gã khổng lồ lên đồi tháp rồi ép gã xuống dưới một phiến đá vững chãi (giống như Tôn Ngộ Không bị Phật Tổ Như Lai nhốt dưới Ngũ Hành Sơn mà chúng tôi coi trong phim truyền hình trắng đen ở nhà ông Bản.) Một ngày nọ, Thánh Mẫu Ponagar đã dùng phiến đá khổng lồ đè gã phía sau tháp, nhốt hắn vào vô tận núi đá, đem lại bình yên cho dân chài. Mỗi lần đọc đến đoạn này, tôi vừa rùng mình vừa tò mò. Một bí mật khổng lồ dường như đang chờ tôi khám phá ngoài đời thực. Vì thế, một chiều hè, tôi rủ Huy, Linh và Quang đi khám phá Tháp Bà Ponagar. Tôi nói với bọn chúng: – Nè, tụi bây có tin không? Dưới tảng đá phía sau tháp có thể còn dấu vân tay của người khổng lồ. Linh cười khẩy, nháy mắt: – Mày đọc truyện nhiều quá rồi. Làm gì có chuyện đó. Nhưng thôi, tao đi cùng, coi mày tưởng tượng đến đâu. Chúng tôi bắt đầu từ con đường nhỏ dẫn vào Tháp, nơi hàng cây trầm hương mọc thưa thớt, bóng râm nhảy nhót trên nền đá. Những viên đá xếp chồng như bậc thang cổ, mỗi bước chân của chúng tôi vang lên như nhịp trống thời gian. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi biển, mùi đá, mùi tuổi thơ. Lần đầu tiên, chúng tôi mò vào lối hẹp phía sau tháp, nơi có những tảng đá khổng lồ mà sách nhắc tới. Gió thổi qua khe đá, mang theo hơi ẩm, hương trầm và vị mặn của biển. Huy thở dài: – Thôi nào, chỉ là mấy tảng đá thôi. Không có người khổng lồ đâu. Nhưng khi Linh chạm vào một phiến đá lớn, tiếng rít nhẹ vang lên. Chúng tôi nhìn nhau, vừa sợ vừa tò mò. Tôi lẩm bẩm: – Có lẽ… đây chính là dấu tích mà sách nhắc tới. Những lần phiêu lưu sau càng táo bạo hơn. Chúng tôi dắt nhau đến khu vực Đá Chồng, nơi những tảng đá xếp chồng lên nhau tạo thành hang hẹp, khe nứt như mê cung bí ẩn. Mỗi lần bò qua khe hẹp, tôi cảm giác như đang bước vào một thời gian khác, nơi người khổng lồ vẫn đang ngủ dưới đá, còn Thánh Mẫu Ponagar vẫn quan sát từ trên cao, bảo vệ chúng tôi khỏi nguy hiểm ? Một buổi chiều, tôi tìm thấy dấu vết kỳ lạ trong một hang đá gần bờ sông. Dấu chân lớn in sâu trên đất ẩm, to gấp bốn lần bàn chân bình thường. Tôi nín thở: – Nhìn này, tụi bây có thấy không? Người khổng lồ có thiệt như trong sách viết? Huy cười, nhưng ánh mắt lóe lên chút hoảng hốt: – Chắc là dấu chân… của ai đó để lại lâu rồi, nhưng nhìn sợ thiệt. Chúng tôi nhặt được những mảnh đá khắc hình thần thú, trăng lưỡi liềm, rồng cuộn… những thứ đó chắc có lẽ từ những tượng bị vỡ hoặc những bếp lò mà người dân đem bỏ nơi đây. Mỗi lần nhìn thấy, tôi cảm giác như có bàn tay thần thánh dẫn chúng tôi đi, hướng tới bí mật mà người xưa giấu kín. Khám phá không chỉ là sợ hãi và tò mò. Nó còn là những trò nghịch ngợm tuổi thơ. Chúng tôi tìm thấy một tảng đá tròn như quả cầu khổng lồ, thử sức lăn xuống sườn đồi. Quang la hét khi quả đá suýt cán qua chân cậu, và chúng tôi cười phá lên, vừa vui vừa sợ. Chúng tôi còn bày trò giả làm “người khổng lồ”, rình những nhóm khách du lịch đến thăm Tháp Bà, nhảy ra làm họ giật mình. Tôi đóng vai “truyền thuyết sống” về gã khổng lồ, Linh và Huy giữ “vị trí bảo vệ thánh mẫu” bên cạnh tảng đá. Trò chơi khiến chúng tôi cười vang, nhưng cũng gắn bó hơn. Một buổi chiều mưa phùn, chúng tôi tìm thấy một lối nhỏ ít người qua lại dẫn vào hốc đá phía sau tháp. Trong hốc đá, ánh sáng yếu ớt soi vào mảnh đồng cũ khắc hình gương mặt người khổng lồ trong sách. Tôi cầm lên, tim đập mạnh: – Đây… đây là dấu tích thật! Linh nhún vai: – Cứ tưởng tượng đi… Hay mà! Nhưng tôi biết, trong sâu thẳm, mình đang bước trên ranh giới giữa tưởng tượng và thực tế, giữa truyền thuyết và đời sống. Chúng tôi đứng lặng trong hốc đá, tay cầm mảnh đồng, mắt nhìn những vết nứt trên tường đá, như thể cả một thời gian xưa đang chảy qua kẽ tay. Gió thổi qua khe hẹp, mùi biển và mùi đất ẩm lan tỏa, nhắc tôi rằng tuổi thơ cũng giống như những khe đá này: vừa hẹp vừa rộng, vừa bí ẩn vừa đầy bất ngờ. Chúng tôi rời hốc đá, trèo lên những phiến đá chồng cao. Huy cố gắng chứng tỏ dũng khí, nhưng vẫn thỉnh thoảng nhún vai khi phiến đá lắc nhẹ. Linh thì không nói gì, chỉ cười khẩy và ném viên sỏi nhỏ xuống khe, nghe tiếng rơi vọng lại như nhịp trống thời gian. Còn Quang, nó chẳng ngồi yên phút nào, lúc leo lúc bò, lúc lăn xuống sườn đá chỉ để xem ai hét to hơn, cười vang hơn. Tôi thì đứng lại, nhìn ra xa, thấy mặt sông lấp lánh dưới nắng chiều, cảm giác mình nhỏ bé giữa thế giới rộng lớn, nhưng cũng tự do đến mức không muốn quay lại. Sau lần đó, mỗi buổi chiều hè, chúng tôi lại hẹn nhau khám phá Tháp Bà và Đá Chồng. Có hôm chúng tôi trèo lên phiến đá phía sau tháp, giả vờ mình là “người khổng lồ”, búng tay “đè” nhau, cười sặc sụa khi ai đó bị đá lăn trúng chân hoặc rơi xuống cỏ. Có hôm, chúng tôi chui vào khe đá hẹp như đường hầm, vừa bò vừa thở, vừa rùng mình vừa phấn khích. Linh còn đặt cho mỗi khe đá một cái tên kỳ cục, kiểu như “hang rồng lộn nằm ngủ” hay “hầm người khổng lồ”. Một ngày, khi đang mò quanh khu Đá Chồng, chúng tôi phát hiện một khe đá đầy vỏ sò, vỏ ốc và vài mảnh gốm vỡ. Tôi nhặt lên từng cái, cảm giác như cầm trong tay câu chuyện của những người chài xưa. Huy lắc đầu: – Thôi, nhìn mấy thứ này làm gì, tao chỉ muốn leo đá, trèo tường thôi. Nhưng tôi thì không. Tôi thấy mình đang nối lại một sợi dây vô hình với quá khứ, với những con người đã sống ở nơi này, như những hạt cát gắn kết ký ức. Không chỉ có khám phá. Chúng tôi còn chơi những trò nghịch phá tuổi thơ. Có hôm, chúng tôi lẻn ra phía sân Tháp Bà, giả làm “người khổng lồ” nhảy ra hù mấy khách du lịch, rồi cười lăn lộn khi thấy họ giật mình. Có hôm, chúng tôi thử sức với trò “đua đá”, lăn những tảng đá nhỏ xuống sườn đồi, la hét, cười sặc sụa khi đá suýt trúng chân nhau. Những trò chơi đơn giản, nhưng khiến cả nhóm gắn kết, vừa mệt vừa vui, vừa sợ vừa hạnh phúc. Và rồi, đến một buổi chiều khi mặt trời lặn, chúng tôi trèo lên phiến đá khổng lồ phía sau Tháp. Gió biển thổi mạnh, mùi trầm hương, mùi cát ướt tràn vào mũi. Ánh hoàng hôn nhuộm vàng phiến đá, khiến chúng tôi cảm giác như đang đứng trước một sinh vật khổng lồ đang ngủ. Tôi khẽ thì thầm: – Hắn vẫn ở đó, dưới đá. Chỉ có trí tưởng tượng mới đánh thức được hắn. Huy, Linh và Quang im lặng, ánh mắt vừa sợ vừa tò mò. Tôi bước tới, đặt tay lên phiến đá lạnh lẽo, nhắm mắt và nói thầm: – Nếu ông thần khổng lồ còn thức dậy, đừng giận chúng tôi. Chúng tôi chỉ muốn hiểu câu chuyện xưa. Chúng tôi đứng lặng, nghe tiếng gió thổi qua khe đá, nghe tiếng sóng vỗ vào bờ xa xa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy một năng lượng kỳ lạ vừa mạnh mẽ vừa bao dung như Thánh Mẫu Ponagar đang hiện diện. Những ngày sau, chúng tôi vẫn lang thang quanh Tháp Bà, Đá Chồng và xóm Bóng. Nhưng mỗi lần đều nhẹ nhàng hơn, không còn những trò nghịch ngợm quá mức. Chúng tôi học cách lắng nghe tiếng thở của đá, tiếng vọng của quá khứ, và tôn trọng những câu chuyện người xưa để lại. Tuổi thơ ấy, những phiêu lưu ấy, trở thành ký ức, như một phần linh hồn của tôi. Mỗi khi ôm cuốn sách cũ, đọc lại chuyện gã khổng lồ và Thánh Mẫu Ponagar, tôi vẫn mỉm cười nhớ về những ngày rong chơi quanh phiến đá, khe hẹp, hang đá bí ẩn của Đá Chồng. Và khi đứng trên cầu Xóm Bóng, nhìn mặt sông lấp lánh dưới nắng chiều, tôi vẫn cảm nhận một điều kỳ diệu: rằng, ngay cả một cậu bé mười bốn tuổi, với trái tim tò mò và tinh thần phiêu lưu, cũng có thể chạm vào lịch sử, truyền thuyết, và cả những bí mật thần kỳ của vùng đất này. Y Thy Võ Phú https://www.lulu.com/spotlight/phuvo https://www.facebook.com/ythy.phuvo phuvophotography@gmail.com |