Phiếm luận: Hà Đông Sư Tử Rống- Nguyễn Dương


Phiếm luận: Hà Đông Sư Tử Rống

Định nghĩa: -Sư tử: một thú dữ Chúa tể Sơn lâm
-Hà Đông là một tỉnh bên Tàu chứ không phải Hà Đông gần Hà Nội, Việt Nam
-Rống: gầm thét.
Trong tiếng Việt, thành ngữ “Sư tử Hà Đông” nhằm ám chỉ những người thuộc phái đẹp có tính ghen tuông dữ dội.Khi nổi máu tam bành lục tặc lên, có thể làm cho các đức ông chồng kinh hồn, tán đởm, bao dũng lược của giới mày râu cũng tiêu tan thành mây khói cả (Google 14/11/2010 Naka235).
Theo thống kê không chính xác thì 90% các cặp còn có đôi có kép với nhau khi qua sáu bó thì các bà vợ vốn họ Nai, tên Vàng sinh quán ở làng Ngơ Ngác đều lấy họ là Sư, tên là Tử thuộc tỉnh Hà Đông cả, không hiểu tại sao?
Có ai biết lý do thì cho biết tại sao thành Zenana?
Các đấng mày râu nào cũng tuyên bố là lấy vợ từ thuở còn thơ, “em chả”, còn “Nai Vàng Ngơ Ngác” chứ có ai dám vỗ ngực là rước bà “Sư Tử Hà Đông” về làm vợ đâu. Nay Nai Vàng Ngơ Ngác biến thành Sư Tử Hà Đông thì cũng là tại mấy ông liền ông cả. Này nhé, mấy cô mấy bà khi còn Nai Vàng, các cô/bà còn trẻ phải sinh con đẻ cái, nuôi nấng thức khuya dạy sớm. Xin hỏi là khi bé sơ sinh khóc ban đêm ai là người phản ứng ra lo cho con ngay? Lúc đó các cô các bà là những lúc yếu nhược nhất phải tùy thuộc mấy ông, nên họ phải dùng chiến thuật nhẹ nhàng thỏ thẻ như phục tùng các “Ông Trời”.
Các ông sau khi vài phút sung sướng thì phủi tay đâu có lo cho con cái: chứ đâu có như bây giờ ở xứ Âu Tây vợ chồng đều phải chia việc giúp nuôi con cái, nào thay tã, cho con ăn mặc, đưa đón đi học hay chơi thể thao ở trường, tập đánh đàn, đá bóng, v.v… Các ông lấy cớ là phải đi làm kiếm tiền nên về nhà cáo “mệt” mà không tiếp xúc với con cái (Mon Père c’est un Étranger) hay bán cái cho thuê chị vú em.
Sau khi con cái trưởng thành ra khỏi tổ ấm gia đình, không còn ai mà để các bà dạy dỗ chỉ dẫn quát tháo lèo lái nên các bà bèn lèo lái ông chồng rồi dần dần lộ nguyên hình là cọp cái. Các bà đổ tội cho là vì thay đổi kích thích tố (hormonal changes như menopause). Đau là cũng cùng lúc đó mấy liền ông cũng bắt đầu bị thiếu testosterone nên rụng tóc, lơ thơ lông chân, sáu giờ rưỡi nhiều hơn là sáu giờ, đâu còn vạm vỡ mà thu hút phái đẹp nữa thành ra phải ở nhà ăn “cơm” đều. Cũng cùng lúc đó vào khoảng sáu bó các liền ông phần nhiều đi vào con đường mệt mỏi rồi, về hưu rồi, muốn êm cửa êm nhà, xin chữ bình an, “sai rành rành nhưng cũng phải nhận là đúng” nên nhịn nhục thành ra các bà được thể lên chân nói nhiều. Ở bên Ai cập có chữ zenana là tiếng lóng để tả cảnh mấy bà nói dai đanh đá với chồng (zenana: Egyptian slang to describe a relentless nagging wife).
Lại nữa cũng cùng lúc đó, vì mấy nường vì còn trẻ hơn mấy ông nên các cô các bà nào mà có ra ngoài đời đi làm thì họ dần dần leo lên chức vụ thâm niên chỉ huy trong sở quen ra lệnh với nhân viên dưới quyền. Về đến nhà, vì quen ra lệnh rồi, các nường ta, vốn đã làm Nội tướng, từ từ nắm chức Thủ tướng lúc nào không biết và phong những chức cho lang quân như: Bộ trưởng Bộ Đổ Rác, Bộ trưởng Bộ Chùi/Hút Bụi Nhà, Bộ truởng Bộ Giặt Giũ, Bộ trưởng Bộ Giao Thông (như đi bảo trì xe, rửa xe, tài xế đưa đón các bà), Bộ Đi Chợ, Bộ Nấu Cơm, Bộ Dọn Cơm, Bộ Rửa Bát, Bộ Cắt Cỏ và nhất là Bộ trưởng Bộ Linh Tinh không tên như giết sâu bọ, nhện gián, chuột rắn chẳng hạn (Đài Phát Thanh thì các ông không tài nào đảo chánh mà dành được chức Giám Đốc phải giơ hai tay đầu hàng) . Trong khi đó thì các ông lại cãi nhau tranh dành nhau chức Hội trưởng Hội Cheveux!
À mà báo động cho các đấng mày râu (nếu còn) biết: đừng bao giờ phong chức cho các đức liền bà là Chúa tể Sơn lâm (mặc dù rõ ràng như vậy) nhưng các bà vẫn muốn được gọi là Nai dzàng ngơ ngác. Ông nào mà vẫn dám gọi như vậy thì đời tàn rồi em ơi, vác gối ra ngủ garage là cái chắc (đó là hình phạt nhẹ nhất đó!). Cũng đừng khoe là có nhà cửa cao đất rộng có nhiều thú vật rừng như hươu nai, chim chóc, rùa rắn mà lại lỡ buột miệng có cả sư tử cơ!
Thành ra các đấng mày râu hùng dũng oai phong hét ra lửa cho lắm nhưng khi về đến nhà thì cũng ríu rít tuân lệnh đi “rửa chân” cho vợ. Hay nói văn hoa theo Kim Dung trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký (Cô Gái Đồ Long) thì Trương Vô Kỵ gác kiếm bẻ cung về nhà để “vẽ lông mắt cho người đẹp Triệu Mẫn” (nếu còn ăn “phở” được). Ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu?
Nhưng mà xét lại kỹ thì đàn ông lấy đàn bà thì đằng nào cũng có lợi cả: như một nhà hiền triết nổi tiếng của Hy Lạp đã nói là: “nếu anh lấy được một bà vợ biết điều thì anh ta có hạnh phúc gia đình, nếu mà ngược lại thì anh trở thành một hiền triết giỏi, đằng nào cũng tốt cả”.
Ký tên,
Sô Cát Ti V.N.
Chủ Tịch (tự phong) Hội Cheveux.
Cựu Chủ Tịch (bị gán chức) Hội Chồng Chúa Vợ Tôi.
TB: ” Bắc thang lên hỏi ông Trời
         Vợ con dữ quá, ông thời tính sao?
         Ông Trời ổng nói tào lao
         Vợ mày mà dữ (hơn) vợ tao hả … trời?”
         (Nguồn: Internet)
  Tác giả giữ bản quyền: D.N.