TẠ QUANG TUẤN 

Tiểu sử Tạ Quang Tuấn:

Ông sinh tại Saigon. Tác giả sinh ra trong một gia đình gốc Bắc di cư. Thân phụ của tác giả là một thầy giáo, một nhà văn và là cựu hiệu trưởng trường trung học Nguyễn Trãi Saigon, Quận 4.
 
Năm 1980 tác giả vượt biển rời Việt Nam. Tác giả tạm cư ở trên đảo Galang được 7 tháng trước khi đi định cư tại Canada, Montreal. Cuối năm 1990, tác giả qua Mỹ sinh sống và lập nghiệp cho tới ngày hôm nay.
 
Hiện tại tác giả cùng vợ con đang sinh sống tại thành phố Gaithersburg thuộc tiểu bang Maryland. Tác giả là nhân viên trong bộ tài chánh của National Institutes of Health (NIH) của chính phủ liên bang. Tác giả đoạt giải nhì về văn-thơ tại hải ngoại của Văn Thơ Lạc Việt năm 2018. Ngoài công việc hàng ngày, tác giả còn rất thích làm thơ về quê hương và viết những truyện ngắn.
 
Tập thơ đã in thành sách:
1- Hoài niệm-2020
2- Những dòng thơ tiếp nối-2024

3. Tập Thơ Dòng Đời
Mọi liên lạc xin vui lòng gửi về:
d.tuanta@gmail.com
 
https://tuanquangta.wordpress.com/

https://tuanqta-family.blogspot.com/?m=0

Đất Khách Làm Thơ
Nơi này đất khách làm thơ
Nhớ về quê Mẹ bây giờ đã xa
Tình quê sông nước đậm đà
Mênh mông ruộng lúa bao la một màu
Giờ thì ngồi ngắm mưa ngâu
Nhìn giọt mưa rớt trên đầu ngọn cây
Rồi mang thổn thức tim này
Dệt trong nỗi nhớ thơ đây tôi làm.
Bóng hoàng hôn ngã chiều tan
Tha hương đất khách lệ tràn mặn môi
Rượu thơm bạn hữu đâu rồi
Lòng nghe tê tái mưa rơi nhớ nhà.
Tạ Quang Tuấn
Ngày 12 tháng 09 năm 2020
Thu Đến Đây Rồi
Sáng tác ngày 26 tháng 9 năm 2021
Thu đến đây rồi nắng nhẹ buông
Tình thu ai đếm lá thu buồn
Trong cơn gió thoảng vàng rơi xuống
Che lấp lối về mà vấn vương.


Thu đến đây rồi gió heo may
Mưa thu lạnh giá buốt tim này
Biết bao kỷ niệm ngày xưa ấy
Giữ mãi trong lòng vẫn còn đây.

Thu đến đây rồi em biết không?
Sao nghe trống vắng tận trong lòng
Thu xưa lá đổ mình hai đứa
Giờ chỉ một mình mãi đứng trông.


Thu đến đây rồi lá rụng rơi
Ngoài kia sương xuống phủ chân đồi
Hôm nay viết lại bài thơ cũ
Trên chiếc lá vàng tình của tôi.

Tác Giả: Tạ Quang Tuấn
Hoa Tím Người Xưa
Hoa tím người xưa tuổi học trò
Tình nào ấp ủ những âu lo
Thả hồn theo mộng ngày xưa đó
Giờ biết tìm đâu những hẹn hò.
Hoa tím người xưa một mối tình
Mối tình vụng dại chỉ làm thinh
Mối tình vu vơ qua cửa kính
Để mãi trong tôi một bóng hình.
Hoa tím người xưa tôi vẫn chờ
Chờ người trong mộng tôi làm thơ
Bao nhiêu dĩ vãng nhiều nhung nhớ
Nhớ cánh phượng xưa tuổi dại khờ.
Hoa tím người xưa dưới nắng vàng
Đi tìm lưu bút lật từng trang
Biết bao kỷ niệm nhiều năm tháng
Giờ biết tìm đâu nhớ muôn vàn.
Tác Giả: Tạ Quang Tuấn
Ngày 23 tháng 7 năm 2021
Mẹ ơi…
Mẹ ơi con chỉ muốn về
Thăm ngôi trường cũ thăm quê hương mình
Thăm đồng lúa chín đẹp xinh
Nhìn đàn cò trắng đậm tình Quê Hương.
Mẹ ơi cây trái đầy vườn
Có dòng sông nhỏ tình thương ngọt ngào
Bầu trời thơ ấu diều cao
Và dòng sữa mẹ đi vào đời con.
Mẹ ơi ngày ấy không còn
Từ khi cách biệt nước non nghìn trùng
Nỗi buồn xao xuyến nhớ nhung
Đêm buông giọt lệ đếm cùng thời gian.
Mẹ ơi mấy độ trăng vàng
Buồn trông theo gió con mang trong lòng
Quê nhà chắc vẫn đợi mong
Đón con viễn xứ trong vòng tay yêu.
Tác Giả: Tạ Quang Tuấn
(Viết xong ngày 4 tháng 10 năm 2021)

Tà Áo Ngày Xưa
Tà áo ngày xưa trong gió chiều
Làm người thổn thức nhớ bao nhiêu
Hoàng hôn gió nhẹ chân trời tím
Bóng dáng ai kia thật mỹ miều.
Tà áo ngày xưa tuổi học trò
Nhớ mùa hè cũ chẳng sầu lo
Nụ hôn vụng trộm ngày xưa đó
Nhớ lắm sao quên những hẹn hò
Tà áo ngày xưa đã nhạt màu
Từ ngày chinh chiến phải xa nhau
Người đi biền biệt người trông ngóng
Để tóc em tôi cũng điểm màu.
Tà áo ngày xưa vẫn nhớ hoài
Vô tình đánh mất, ngã chia hai
Hôm nay xứ lạ nhìn bông tuyết
Nhớ đến người xưa tà áo dài.
Thơ: Tạ Quang Tuấn
Ngày 14 tháng 12 năm 2021

Tháng Ngày Qua
Đếm ánh sao rơi bỗng nhớ nhà
Saigon yêu dấu tháng ngày qua
Công viên ghế đá người tình nhỏ
Có nhớ ta chăng kẻ xa nhà.
Cái thuở ban đầu vẫn nhớ thương
Yêu nhau thầm kín mộng bình thường
Bao nhiêu lá đổ tình tôi đó
Gửi hết cho người chẳng vấn vương.
Dưới ánh trăng vàng ngõ hẻm sâu
Đôi ta thề ước đến bạc đầu
Tay trong tay nắm cùng chung bước
Giờ chỉ một mình ngắm mưa ngâu.
Tác Giả: Tạ Quang Tuấn
Ngày 28 tháng 4 năm 2020
Vươn Lên
Cả xóm dường như không ai biết đến sự có mặt của thằng Minh. Họ chỉ biết nó là 1 thằng bé sống với mẹ trong một căn phòng thuê ở một khu lao động nghèo. Hằng ngày mẹ của nó phải ra ngoài bán xôi từ sáng đến trưa và chuyển sang bán trái cây từ chiều đến tối. Vậy mà chưa bao giờ thấy nó nghỉ học được một ngày vì mẹ nó không cho phép; nó chỉ phụ mẹ nó cuối tuần mà thôi. Mẹ của Minh có thể làm đủ mọi việc cực nhọc từ việc nhỏ cho tới việc lớn hơn với một mục đích duy nhứt là làm sao cho thằng con của mình có được một cuộc sống khá giả hơn trong tương lai. Nhiều khi thấy những đứa bạn cùng lứa tuổi trong xóm chơi đá banh nó cũng muốn ra chơi chung nhưng phần nhiều nhà của những đứa trẻ đó có điều kiện hơn nên chúng nó không muốn chơi với Minh. Chúng nó thường chọc Minh là “thằng mồ côi cha” vì chưa một ai biết cha của nó là ai. 
Những người bạn của Minh là những cuốn sách và gia tài của Minh là một chiếc xe đạp cũ kỹ nghèo nàn. Tuy nhiên thằng bé chưa bao giờ than phiền hay đua đòi một thứ gì để cho mẹ nó phải lo lắng. Có những lúc Minh hỏi về cha của nó thì nàng chỉ biết khóc và hứa hẹn sẽ có một ngày nàng sẽ nói cho nó biết ba nó là ai mà thôi và tại sao không bao giờ đến thăm nó. Cứ mỗi lần thấy mẹ mình khóc là Minh không bao giờ muốn hỏi thêm điều gì nữa. Riết rồi thành thói quen, nó cũng chẳng quan tâm và muốn biết thêm về người đàn ông đó là ai và như thế nào trong cuộc đời của nó. Những lúc nó ốm đau, những lúc nó vui buồn, những lúc nó tủi thân vì bị bạn bè chọc thì ngoài mẹ nó ra nó chẳng có một ai ở bên cạnh để mà an ủi hay động viên. 
Tuy sống trong sự thiếu thốn nghèo nàn và thiếu tình thương yêu của người cha nhưng Minh lại có thừa tình thương yêu của mẹ. Hai mẹ con sống đùm bọc thương yêu nhau mà chưa chắc những người có tiền có thể tìm thấy. Mẹ Minh, bà Loan, chưa bao giờ để cho con mình phải thiệt thòi. 
Ngày ấy, cuộc tình của bà Loan và ba của Minh có thể nói là cuộc tình đẹp nhứt của tuổi học trò. Ba Minh, Trung, là một cậu thanh niên mà biết bao nhiêu cô gái trong trường đã trồng cây si và mong được chàng để ý tới. Tuy nhiên, nàng lại lấy được trái tim của chàng trai này. Tuy gia đình có ngăn cản nhưng vì bà Loan là con gái duy nhứt của ông bà Phùng nên ông bà đành chấp nhận tổ chức đám cưới cho hai đứa. Một đám cưới thật qua loa sơ sài cũng đã diễn ra. Thế nhưng, không được bao lâu thì cuộc tình đẹp đó đã bắt đầu có những rạn nứt vì Trung đã quen với một người khác trong khi Loan còn đang mang thai Minh. Loan đã rất nhiều lần ngậm đắng nuốt cay để cho gia đình được êm ấm. Ngay chính cha mẹ ruột của mình mà nàng cũng không có thể tâm sự nỗi buồn của mình vì ngày trước chính nàng đã cực lực phản đối rất nhiều nếu ông bà Phùng không chấp nhận cuộc hôn nhân đó. Bây giờ Loan không thể nào trở về tâm sự gì với cha mẹ của mình được. Hằng đêm Loan ôm cái thai trong bụng ngồi khóc một mình vì nàng biết là cuộc hôn nhân còn xanh tươi đó mà này đã thật sự tan vỡ vì Trung đã có người khác và còn thậm chí dắt người mới về nhà giới thiệu với nàng nữa. 
Nhớ lại cái ngày đó, cái ngày mà nàng ôm đứa con mới 3 tháng tuổi ra đi trong một đêm mưa gió cũng là ngày nàng đã khép chặt lại con tim của tuổi thanh xuân của mình. Loan hay ngồi yên lặng một mình trong đêm tối mỗi khi Minh ngủ say và có thể cũng chỉ một mình Loan có thể biết là tại sao nàng hay thích ngồi một mình như vậy. Loan cũng tự hứa với lòng là sẽ dành trọn cuộc đời này để nuôi đứa con khôn lớn thành người vì nàng quan niệm rằng nếu nàng bước đi một bước nữa thì đứa con của nàng chưa chắc có được người cha ghẻ thương yêu nó, và nàng sợ nhìn thấy cảnh con mình bị đánh đập. Về phần cha mẹ đẻ, ông bà Phùng, thì sau khi nàng đám cưới với Trung, ông bà đã từ hẳn nàng. Có lẽ giờ đây ông bà cũng đã biết là nàng không còn ở với Trung nữa nhưng mà nàng thì nhứt quyết không chịu về. Nàng đã dọn đi một nơi rất xa nên không một ai có thể biết được nàng đang ở nơi đâu.   
Gió bắt đầu thổi mạnh làm tung bay mọi thứ trên đường phố Sàigòn, Loan bắt đầu lúng túng vì chưa chuẩn bị dọn dẹp hàng quán của mình để trở về cho kịp; mây đen trên bầu trời đang cuồn cuộn kéo tới làm nàng có phần lo sợ. Nàng chỉ sợ không về kịp để lo cơm nước cho thằng Minh. Loan kéo cái gánh bán trái cây của mình vào sát mái hiên của một cửa tiệm quần áo gần đó. Vì tiệm này là tiệm duy nhứt có mái hiên đưa ra để có thể làm chỗ trú mưa cho những người đi bộ hoặc những người gánh hàng rong như nàng. Bỗng nhiên nàng thấy có một người trông rất quen chạy từ đằng xa về phía nàng và dường như cũng đang tìm chỗ trú mưa. Người đó không ai khác hơn là Trung. Trông chàng tiều tụy di rất nhiều nhưng vẫn phong độ như xưa . Con tim nàng lại thổn thức đập liên hồi. Nhưng trớ trêu thay, Trung chạy vào ngay cùng chỗ nàng đang đứng trú mưa. Nàng không muốn cho Trung nhìn thấy nàng nên nàng kéo chiếc nón lá thật sát xuống mặt và vẫn giữ yên lặng không nói gì. Có lẽ trời xui đất khiến nên Trung lên tiếng trước:
Bà bán còn nhiều trái cây quá, trời mưa như vậy chắc chẳng buôn bán gì được nữa rồi.
…….
Một lát tui muốn mua ủng hộ một ít về cho mấy đứa nhỏ ở nhà.
Như một nhát dao đâm vào trong tim của Loan. Loan tự thầm nghĩ thằng Minh ở nhà có tội tình chi để rồi Trung bỏ nó trong lúc nó 3 tháng tuổi và để cho đến ngày hôm nay nó chưa bao giờ biết ba nó là ai. Nén cơn thở dài, nàng trả lời:
Thôi để tôi lấy vài trái về cho mấy cháu chứ tôi cũng chẳng muốn bán buôn gì.
Đâu như vậy được, để tôi mua thì mới đúng chứ. Trời mưa buôn bán đã ế mà còn cho nữa thì tiền đâu mà sống.
Vậy tùy ông.
Sau câu trả lời đó, nàng cảm thấy khó chịu khi đứng gần Trung, nàng cũng chẳng cần nói gì thêm. Nàng chỉ nghĩ sao cho Trung đừng có phát giác ra người bán hàng đó chính là mình, người đã cùng chàng có đứa con riêng năm xưa mà thôi. Nước mắt nàng tự nhiên chảy xuống; nàng nhìn những hạt mưa rơi xuống đường phố vắng tanh của Sài gòn, đối với nàng bây giờ Trung chẳng còn 1 chút lưu luyến hay ý nghĩa gì hết. Mà cũng đúng, buồn làm chi cho người phụ bạc mình. Không biết nàng im lặng được bao lâu thì Trung bất chợt lên tiếng:
Mưa tạnh rồi, bà bán cho tôi 1 kỹ nhãn nhé.
Nàng không nói gì, chỉ gói lại cho chàng 1 kg nhãn rồi thôi. Có lẽ vì nàng kéo cái nón lá xuống sau nên Trung không nhận ra Loan. Cuộc buôn bán cũng đã xong và đường ai nấy đi.
      Trên đường về nhà, Loan suy nghĩ không biết có nên để cho Minh gặp mặt Trung hay không và cũng đến lúc nên nói cho nó biết cha nó là ai rồi để tự nó quyết định. Lúc còn nhỏ thì nàng có thể quyết định cho con nhưng khi nó lớn lên thì nàng nghĩ nàng cần phải nói cho nó biết để nó tự quyết định chứ nếu không nó sẽ trách là nàng không có muốn cho cha con nó gặp nhau.
      Buổi tối hôm ấy, một buổi tối thật khác thường. Sau khi làm cơm cho Minh xong, Loan hỏi:
Minh, con có biết tại sao bấy lâu nay mẹ không cho con gặp cha con không?
Con không biết, nhưng lúc trước mỗi lần còn hỏi mẹ đều không vui nên còn không có hỏi nữa.
Vậy bây giờ mẹ sẽ nói cho con biết vì con cũng đã lớn và tùy con quyết định là có nên đi gặp cha con hay không. Mẹ không có ngăn cản quyết định của con. 
Nếu mẹ không vui thì con cũng chẳng muốn biết vì dù sao những lúc con cần cha con nhứt thì cha con không bao giờ có mặt. Giờ thì con lớn rồi, con lại không cần như hồi con còn nhỏ nữa.
Im lặng và suy nghĩ 1 lúc, thì bà Loan lên tiếng:
Thôi mẹ sẽ nói và tùy con thôi. Mẹ cũng không buồn đâu. Mẹ chỉ muốn cho con biết và sau đó tùy con hết nhé. 
Dạ
Ba và mẹ con quen nhau từ hồi học trung học. Rồi ba và mẹ cưới nhau trong chớp nhoáng vì lúc đó mẹ bắt đầu mang thai con. Cả hai bên nội và ngoại đều không thích cả ba và mẹ con. Có lẽ vì nguyên nhân đó mà ba và mẹ con chia tay nhau.
Con còn có cả ông bà nội và ông bà ngoại sao mẹ?
Có chứ con, ai mà chẳng có ông bà? Nói tới đây nàng bắt đầu khóc và càng làm cho Minh thêm bối rối.
Mẹ ơi, nếu mẹ buồn thì mẹ đừng nói nữa, con cũng không muốn biết đâu. Đời con chỉ có mẹ thôi. 
Không, mẹ khóc vì mẹ nhớ ông bà ngoại thôi con ạ. Nàng tiếp: Ba con có người đàn bà khác trong khi mẹ đang mang thai con. Chính vì thế đó là nguyên nhân của sự tan vỡ của ba và mẹ. Hồi con mới 3 tháng tuổi, ba dắt người đàn bà khác về trước mặt mẹ và vì thế mẹ phải ra đi để cho ba với người đàn bà đó của ba con được hạnh phúc. Lúc mẹ ẵm con đi thì trời mưa cũng rất tầm tã nhưng cha con hoàn toàn không một chút thương hại gì tới mẹ con mình. Vì vậy, mẹ không muốn ba con biết chút gì về con nữa. Một người đàn ông không có trách nhiệm với vợ với con thì sẽ mãi mãi không có trách nhiệm đâu con ạ. Tuy nhiên, hôm nay mẹ gặp lại ba của con trong khi mẹ đang đứng trú mưa.
Thật vậy sao mẹ, rồi ba con có hỏi gì về con không?
Không con, vì ba con không có nhận ra mẹ. Có lẽ mẹ không còn trẻ đẹp như xưa.
Vậy còn ông bà thì sao hả mẹ? Có ai hỏi thăm con gì không?
Mẹ cũng không cho ông bà biết mẹ ở đâu nên không một ai biết gì hết. Từ sau đêm mẹ dắt con đi để xa lánh tất cả, không một ai biết mẹ ở đâu để mà tìm hay hỏi thăm về con. Hồi nhỏ ba con rất đẹp trai, con rất giống ba con, ba con vừa đẹp trai mà vừa đào hoa nữa nên ba con có rất nhiều nhân tình vây quanh.  Ba con biết sự có mặt của con trên đời này chứ vì lúc đó con đã 3 tháng tuổi rồi mà nhưng ba con không đi tìm kiếm con thì mẹ nghĩ ba con không xứng đáng để nhìn mặt con. Câu chuyện là như vậy, bây giờ tùy con quyết định là con có nên gặp ba con hay không mẹ không có ý kiến. Gặp cũng được mà không gặp cũng được. Mẹ cũng sẽ đưa số điện thoại cho con nói chuyện với ông bà nội ngoại, tuỳ ý con.
Mẹ hãy để cho con thời gian suy nghĩ. Như con đã nói rồi, khi xưa lúc con cần ba con nhứt thì ba con không bao giờ có mặt để bảo vệ con. Hôm nay, con cũng đã lớn khôn rồi thì con cũng không tha thiết muốn biết ba con là ai nữa. Có lẽ con chỉ sẽ phone cho ông bà rồi thôi. Mọi chuyện còn lại con không muốn suy nghĩ tới nữa vì con có mẹ con còn tất cả. Con luôn yêu thương mẹ.
Một tháng trôi qua kể từ khi Minh nghe chuyện của mẹ mình. Minh đã suy nghĩ rất nhiều. Minh đã gọi nói chuyện điện thoại với cả 2 ông bà nội và ngoại. Cả hai bên ông bà đều rất mong muốn được gặp Minh nhưng Minh vẫn chưa cho câu trả lời là sẽ đi gặp họ hay không? Minh chỉ không muốn làm mẹ của mình buồn mà thôi.
Cũng như mọi ngày, hôm nay trên đường đạp xe về nhà Minh suy nghĩ rất nhiều về ba của mình. Minh không biết phải làm sao cho mẹ đừng buồn nhưng Minh cũng muốn cho ba mình biết Minh không phải là đứa con hư hỏng mà ông đã bỏ đi khi mới 3 tháng tuổi. Minh đã có địa chỉ của ba do ông bà nội đưa nhưng Minh không muốn tới nhà gõ cửa tìm ba mình. Minh quyết định viết xuống lá thư và nhờ người đưa tới tận địa chỉ đó.
Saigon, ngày___tháng___năm_____
Ba,
Có lẽ ba ngạc nhiên lắm khi nhận lá thư của con. Mấy bữa nay con suy nghĩ rất nhiều là có nên tới gặp ba hay không nhưng hôm nay con đã có quyết định là con viết lá thư này gởi đến ba mà thôi. Không biết trong lòng ba ra sao khi ba thấy có một đứa con mà ba chưa từng biết mặt. Có lẽ tiếng gọi “Ba” này là tiếng gọi đầu tiên của con mà con chưa bao giờ dám nghĩ tới trong suốt 18 năm qua đó ba. Hôm nay viết lá thư này con không biết phải bắt đầu làm sao và bắt đầu như thế nào đó ba. Mắc cười không ba khi hai cha con không biết nói chuyện ra làm sao?
Con không giận gì ba vì trong suốt 18 năm qua ba không có ở bên con để chỉ cho con những bước đi đầu đời. Có lẽ con cũng chẳng dám giận gì ba vì chẳng ai giận người mà chưa từng quen biết ba nhỉ? Có những lúc con buồn lắm chứ ba khi nhìn thấy những đứa bạn của còn có ba đưa đón đi học, có ba dắt đi phố, có ba mua đồ chơi, còn con thì không. Nhưng có lẽ ông trời đã sắp xếp con như vậy và ba biết không đó là động lực mạnh mẽ nhứt cho con có được ngày hôm nay.
Tuy trong suốt 18 năm ba không có ở bên con nhưng con được sự dạy dỗ của mẹ nên con không phải là đứa con hư hỏng. Con coi như cũng đã thành công của chặng đường đầu tiên trong cuộc đời của con. Con thua bạn thua bè về vật chất vì nhà con nghèo, con thua bạn thua bè vì con có một gia đình không hoàn hảo nhưng con không thua bạn thua bè về sự học vấn mà ông trời ban cho con. Ông trời không cho ai hoàn hảo ba nhỉ. Ông trời cho mình cái này và thế nào cũng lấy đi cái khác của mình đó ba. Vì con suy nghĩ như vậy từ khi con còn rất nhỏ nên hôm nay khi con viết lá thư này cho ba con không có giận ba.
Con không biết bao giờ cha con mình mới gặp nhau vì năm học tới con đi học ở nước ngoài rồi. Con được học bổng toàn phần của một trường đại học bên Mỹ. Con không biết ba có vui hay không vậy ba? Nhưng con và mẹ đều rất vui đó ba à. Những năm tháng cực khổ của mẹ và con nay cũng đã qua. Sau cơn mưa trời cũng đã sáng. Con biết khi con đi học xa, mẹ sẽ rất buồn rất nhớ con nhưng mẹ là người đàn bà mạnh mẽ và kiên cường nhứt mà con từng biết. Mẹ đã dạy cho con phải biết vươn lên để cho người khác không khinh bỉ mình đó ba. Chỉ cần mấy năm nữa thôi là con có thể báo hiếu cho mẹ được rồi. 
Vậy thôi nhé ba, thư đã dài, con cũng chúc cho ba và gia đình của ba luôn luôn mạnh khỏe, vui vẻ và thật nhiều hạnh phúc.
Con chào ba
Hết
Tác Giả: Tạ Quang Tuấn
Nỗi Lòng Người Mẹ
Cả xóm dường như không ai biết đến sự có mặt của thằng Minh. Họ chỉ biết nó là thằng bé sống với mẹ trong căn phòng thuê ở một khu lao động nghèo. Hằng ngày mẹ của nó ra ngoài bán buôn từ sáng tới tối mới về, thế mà thằng Minh lúc nào cũng là học sinh ngoan, giỏi của trường. Nhiều khi thấy những đứa bạn cùng trang lứa trong xóm chơi đá banh, nó cũng muốn chơi chung nhưng phần nhiều nhà của những đứa trẻ đó khá giả hơn nên chúng không muốn chơi chung với thằng Minh. Chúng nó còn chọc ghẹo Minh là “thằng mồ côi cha” vì chưa một ai và ngay cả nó cũng không bao biết cha mình là ai vì ông chưa lần nào xuất hiện trong đời của nó. 
 
Minh chỉ làm bạn với những cuốn sách và gia tài của Minh là chiếc xe đạp rất cũ.Tuy nhiên thằng bé chưa bao giờ than phiền hay đòi hỏi thứ gì để cho mẹ nó phải lo lắng. Có những lúc Minh hỏi về cha nó, mẹ nó chỉ khóc rồi hứa sẽ có một ngày bà cho nó biết về người cha. Cứ mỗi lần thấy mẹ khóc, nó không muốn hỏi thêm điều gì nữa. Riết rồi thành thói quen, nó cũng chẳng quan tâm và muốn biết về người đàn ông đó. Những lúc nó ốm đau, những lúc vui buồn hoặc tủi thân vì bị đám trẻ con chọc ghẹo, ngoài mẹ ra nó chẳng có ai bên cạnh để chăm sóc, vỗ về an ủi.
 
Tuy sống trong sự thiếu thốn nghèo nàn và thiếu tình thương của người cha, bù lại Minh có thừa tình thương yêu của mẹ. mà chưa chắc nhiềungười có được. Mẹ Minh chưa bao giờ để con mình phải thiệt thòi. 
 
Ngày ấy, cuộc tình của bà Loan- mẹ Minh và ba Minh có thể nói là cuộc tình đẹp nhất tuổi học trò. Trung- ba Minh là một thanh niên có biết bao cô gái trong trường mơ tưởng, mong được chàng để ý. Loan đã chiếm được trái tim chàng thuở ấy. Tuy có can ngăn bởi không hài lòng về sự chon lựa của con, nhưng gia đình Loan cuối cùng đành ưng thuận vì cô là đứa là đứa con gái duy nhất của ông bà. Một đám cưới sơ sài, giản dị được tổ chức cho dơi trẻ. Thế nhưng không bao lâu thì cuộc tình đẹp đó bắt đầu rạn nứt vì Trung có một người đàn bà khác bên ngoài trong lúc Loan mang thai đứa con đầu lòng trong bụng là Minh. Loan lặng yên ngậm đắng nuốt cay để giữ cho gia đình toàn vẹn. Ngay với cha mẹ ruột mà nàng cũng không dám giải bày, vì ngày trước chính cha mẹ Loan đã không vui khi phải chấp nhận cuộc hôn nhân do nàng chọn. Hằng đêm Loan ôm bào thai mới tượng hình trong bụng ngồi khóc một mình. Nàng  biết là cuộc hôn nhân còn quá mới đã thật sự vỡ tan khi Trung ngang nhiên dắt người đàn bà mới về nhà giới thiệu với nàng.
 
Nhớ lại ngày đó, ngày mà nàng ôm con trai mới 3 tháng tuổi ra đi trong một đêm mưa. Đó cũng là ngày nàng khép chặt lại con tim của tuổi thanh xuân. Loan hay ngồi yên lặng một mình trong đêm tối mỗi khi con trẻ ngủ say. Nàng cũng tự hứa với lòng sẽ dành trọn cuộc đời này nuôi con khôn lớn thành người. Loan nghĩ  nếu nàng bước đi bước nữa thì con nàng chắc gì có được tình thương của người không phai là cha. Nàng sợ con mình bị bạc đãi vô cùng. Về phần cha mẹ đẻ, sau khi nàng làm đám cưới với Trung, ông bà không còn liên lạc với Loan. Có lẽ giờ đây ông bà đã biết nàng không còn sống với Trung nhưng Loan quyết định không quay về cùng cha mẹ. Nàng đã đem con đi thật xa, để không ai biết về cuộc sống của mẹ con nàng sau cuộc hôn nhân ngắn ngủi.
 
Gió bắt đầu thổi mạnh làm tung bay mọi thứ trên đường phố Sài Gòn, Loan thêm lúng túng vì chưa dọn dẹp xong hàng quán để về nhà. Mây đen trên bầu trời đang cuồn cuộn kéo tới làm nàng có phần lo sợ. Nàng lobkhông về kịp để nấu cơm cho thằng Minh. Loan kéo gánh bán trái cây của mình vào sát mái hiên của tiệm bán quần áo cạnh bên. Vì tiệm này là tiệm duy nhứt có mái hiên để trú mưa cho người đi bộ hoặc những gánh hàng rong như nàng vậy. Bỗng nhiên nàng thấy một người trông rất quen chạy từ đằng xa về phía nàng, dường như đang tìm chỗ trú mưa. Người đó không ai khác, chính là Trung. Trông chàng tiều tụy rất nhiều nhưng vẫn còn phong độ. Con tim nàng thổn thức đập liên hồi. Trung chạy vào đúng chỗ nàng đang đứng trú mưa. Nàng không muốn cho Trung nhìn thấy nên kéo chiếc nón lá xuống che khuôn mặt và yên lặng. Có lẽ trời xui đất khiến nên Trung lên tiếng trước:
– Bà bán còn nhiều trái cây quá, trời mưa như vậy chắc chẳng buôn bán gì được nữa rồi.
– …….
– Một lát tui muốn mua ủng hộ một ít về cho mấy đứa nhỏ ở nhà.
 
Như có nhát dao đâm thấu qua tim. Loan thầm nghĩ con mình cũng đang ở nhà trông mình về. Người đàn ông này đã bỏ đi trong khi nó chưa kịp chào đời. Nén tiếng  thở dài, nàng trả lời:
 
– Thôi để tôi lấy vài trái về cho mấy cháu chứ tôi cũng chẳng muốn bán buôn gì.
– Đâu như vậy được, để tôi mua thì mới đúng chứ. Trời mưa buôn bán đã ế mà còn cho nữa thì tiền đâu mà sống.
– Vậy tùy ông.
 
Sau câu trả lời đó, nàng cảm thấy khó chịu khi đứng gần Trung nên không nói gì thêm. Loan mong cho Trung đừng phát giác người bán hàng chính là mình, người đã có với chàng một đứa con trai. Nước mắt tự nhiên chảy xuống; nàng nhìn những hạt mưa rơi trên đường phố vắng tanh của Sài gòn. Với nàng bây giờ Trung chẳng còn chút gì lưu luyến Trong lòng. Mà cùng đúng, buồn làm chi, kẻ phụ bạc không đáng cho mình bận lòng nghĩ tới. Không biết sự im lặng kéo dài được bao lâu thì Trung lên tiếng:
 
– Mưa tạnh rồi, bà bán cho tôi 1 ký nhãn nhé.
 
Loan lẳng lặng gói cho chàng một ký nhãn. Có lẽ vì cái nón lá che khuất mặt nên Trung không nhận ra Loan. Cuộc buôn bán cũng xong và đường ai nấy bước đi.
 
Trên đường về nhà, Loan suy nghĩ không biết có nên để cho Minh gặp mặt Trung? Cũng đến lúc nên nói cho con biết cha nó là ai rồi để con quyết định. Lúc còn nhỏ thì do Loan định đoạt. Nay Mình lớn roi thì nàng nên nói cho con biết để msi này khong trách mẹ cố tình ngăn cách, không muốn cho cha con nó gặp nhau.
 
Buổi tối hôm ấy khác với mọi hôm. Sau khi làm cơm cho con xong, Loan hỏi:
 
– Minh, con có biết tại sao bấy lâu nay mẹ không cho con gặp cha con không?
– Con không biết, nhưng lúc trước mỗi lần con hỏi mẹ đều không vui nên còn không hỏi nữa.
– Vậy bây giờ mẹ sẽ nói cho con biết vì con cũng đã lớn và tùy con quyết định là có nên đi gặp cha con hay không. Mẹ không có ngăn cản quyết định của con. 
– Nếu mẹ không vui thì con cũng chẳng muốn biết vì dù sao những lúc con cần cha con nhứt thì cha con không bao giờ có mặt. Giờ thì con lớn rồi, con lại không cần như hồi con còn nhỏ nữa.
 
Im lặng và suy nghĩ một lúc, thì bà Loan lên tiếng:
 
– Hôm nay mẹ sẽ nói và tùy con thôi. Mẹ cũng không buồn đâu. Mẹ chỉ muốn cho con biết và sau đó tùy con hết nhé. 
– Dạ, nhưng mẹ hứa là không được buồn thì con mới nghe.
 
Bà bắt đầu kể cho con mình nghe từ khi bà gặp Trung ra làm sao cho đến khi bà quyết định ra đi. Có nhiều lúc bà giọng bà nghẹn lại và nhiều lần bà chùi nước mắt lên trên tay áo.
 
– Con còn có cả ông bà nội sao mẹ?
– Có chứ con, ai mà chẳng có ông bà?
– Mẹ ơi, nếu mẹ buồn thì mẹ đừng nói nữa, con cũng không muốn biết đâu. Đời con chỉ có mẹ thôi. 
– Không, mẹ khóc vì mẹ nhớ ông bà ngoại thôi con ạ.
 
Ba con có người đàn bà khác trong khi mẹ đang mang thai con. Đó là nguyên nhân tan vỡ của ba và mẹ. Hồi đó ba dắt người đàn bà khác về nhà, vì thế mẹ phải ra đi cho ba với người đàn bà kia sống với nhau. Lúc mẹ ẵm con đi trời mưa tầm tã nhưng ba con không ngó ngàng, hay tỏ ra chút gì thương hại mẹ con mình. Vì vậy mẹ không muốn ba con biết chút gì về con hết. Một người đàn ông vô trách nhiệm, bạc tình thì không trông mong điều gì tốt lành từ nơi họ. Tuy nhiên, hôm nay mẹ gặp lại ba của con trong khi mẹ đang đứng trú mưa.
 
– Thật vậy sao mẹ, rồi ba con có hỏi gì về con không?
– Không con, vì ba con không nhận ra mẹ. Có lẽ mẹ không còn trẻ đẹp như xưa.
– Vậy còn ông bà thì sao hả mẹ? Có ai hỏi thăm con gì không?
– Mẹ cũng không cho ông bà biết mẹ ở đâu nên không một ai biết gì hết. Từ sau đêm mẹ dắt con đi để xa lánh tất cả, không một ai biết mẹ ở đâu để tìm hay hỏi thăm về con. Ba con biết sự có mặt của con trên đời này nhưng không đi kiếm con. Mẹ nghĩ ông ấy không xứng đáng để nhìn mặt con. Câu chuyện là như vậy, bây giờ tùy con quyết định là con có nên gặp ba con hay không mẹ không có ý kiến.
– Mẹ hãy để cho con thời gian suy nghĩ. Như con đã nói rồi, khi xưa lúc con cần ba con nhứt thì ba con không bao giờ có mặt để bảo vệ con. Hôm nay, con đã lớn khôn rồi nên không tha thiết muốn biết ba con là ai nữa. Có lẽ con muốn gọi ông bà một lần rồi thôi chứ con cũng không muốn liên lạc với ai hết. Mọi chuyện còn lại con không muốn suy nghĩ tới nữa vì con có mẹ con còn tất cả. Con luôn yêu thương mẹ.
 
Một tháng trôi qua kể từ khi Minh nghe chuyện của mẹ mình. Minh đã suy nghĩ rất nhiều. Minh đã gọi nói chuyện điện thoại với ông bà nội và ông bà ngoại. Cả hai bên ông bà đều mong muốn được gặp Minh nhưng Minh vẫn chưa cho câu trả lời là sẽ đi gặp họ hay không? Minh không muốn làm mẹ của mình buồn.
 
Cũng như mọi ngày, hôm nay trên đường đạp xe về nhà Minh suy nghĩ rất nhiều về ba của mình. Minh không biết phải làm sao cho mẹ đừng buồn nhưng Minh cũng muốn cho ba mình biết Minh không phải là đứa con hư hỏng mà ông đã bỏ đi khi mới 3 tháng tuổi. Minh đã có địa chỉ của ba do ông bà nội đưa nhưng Minh không muốn tới nhà gõ cửa tìm ba. Minh quyết định viết xuống lá thư và nhờ người đưa tới tận địa chỉ đó.
Saigon, ngày___tháng___năm__
 
Ba,
 
Có lẽ ba ngạc nhiên lắm khi nhận lá thư của con. Mấy bữa nay con suy nghĩ rất nhiều là có nên tới gặp ba hay không nhưng hôm nay con đã có quyết định là con viết lá thư này gởi đến ba. Không biết trong lòng ba ra sao khi ba thấy có một đứa con mà ba chưa từng biết mặt. Có lẽ tiếng gọi “Ba” này là tiếng gọi đầu tiên của con mà con chưa bao giờ dám nghĩ tới trong suốt 18 năm qua đó ba. Hôm nay viết lá thư này con không biết phải bắt đầu làm sao và bắt đầu như thế nào. Mắc cười không ba khi hai cha con không biết nói chuyện ra làm sao?
 
Con không giận gì ba vì trong suốt 18 năm qua ba không có ở bên con để chỉ cho con những bước đi đầu đời. Có lẽ con cũng chẳng dám giận gì ba vì chẳng ai giận người mà chưa từng biết mặt ba nhỉ? Có những lúc con buồn lắm khi nhìn thấy những đứa bạn của còn có ba đưa đón đi học, có ba dắt đi phố, có ba mua đồ chơi, còn con thì không. Nhưng có lẽ ông trời đã sắp xếp con như vậy. Ba biết không đó là động lực mạnh mẽ nhất cho con có được ngày hôm nay.
 
Tuy trong suốt 18 năm không có ba bên cạnh nhưng con được sự dạy dỗ của mẹ và con đã không trở thành một đứa con hư hỏng. Con coi như đã thành công chặng đường đầu tiên trong cuộc đời rồi ba nhỉ. Con thua bạn thua bè về vật chất vì nhà con nghèo, con thua bạn thua bè vì con có một gia đình không hoàn hảo nhưng con không thua bạn thua bè về sự học vấn mà ông trời ban cho con. Ông trời không cho ai hoàn hảo ba à. Ông trời cho mình cái này và thế nào cũng lấy đi cái khác của mình. Vì con suy nghĩ như vậy từ khi còn rất nhỏ, nên hôm nay khi con viết lá thư này cho ba con hoàn toàn không giận ba, con chỉ cho ba biết hiện nay con vẫn sống tốt với mẹ và năm tới con chuẩn bị đi ra nước ngoài du học.
Con sẽ đi du học vì con được học bổng của một trường đại học bên Mỹ. Con không biết ba có vui hay không? Nhưng con và mẹ đều rất vui đó ba à. Những năm tháng cực khổ của mẹ và con nay cũng đã qua. Sau cơn mưa trời lại sáng. Con biết khi con đi học xa, mẹ sẽ rất buồn rất nhớ con nhưng mẹ là người đàn bà mạnh mẽ và kiên cường nhất mà con từng biết. Mẹ đã dạy cho con phải biết vươn lên để cho người khác không khinh mình. Chỉ cần mấy năm nữa thôi là con có thể báo hiếu cho mẹ được rồi. 
 
Vậy thôi nhé ba, thư đã dài. Con chúc cho ba và gia đình của ba luôn luôn mạnh khỏe, vui vẻ và thật nhiều hạnh phúc.
 
Con chào ba
Minh
 
Gấp lá thư lại trong lòng Minh không chút vui hay buồn. Nhìn ngoài trời mưa đang rơi nhẹ, Minh mỉm cười một mình. Không ai biết Minh đang suy nghĩ gì trong đầu sau khi viết xong lá thư này.
 
Tạ Quang Tuấn