THƯ KHANH

Tiểu sử:
1-Tiểu Sử : THƯ KHANH là tên Bút Hiệu
– Từ năm 1962 tại Sài Gòn Nam Việt Nam .
Chồng : Cố thi sĩ Phan Lạc Giang Đông .
THư KHANH và Giang Đông có 2 con trai và một cháu nội trai . Đi sang Mỹ theo diện H.O .của Giang Đông
– Định cư tại Seattle từ năm 1994 -từ đó . Tuy sang Mỹ trễ song cũng đã cố gắng hết mình nên con cháu đều đã THÀNH CÔNG trong học hành và cuộc sống .
Thư Khanh vốn yêu thơ văn  từ khi học ở Trường Nữ Trung Học Trưng Vương nên lấy văn thơ để trám vào sự cô đơn của một Cô Phụ . THƠ để THƯ  KHANH làm thơ theo mệnh lệnh của CON TIM MÌNH và giải khuây  cho Trái Tim mình .

2- THƯ KHANH đã cộng tác với :
a. Thi Văn Đoàn Lạc Việt ( ở San- Jose )
b- VĂN ĐÀN THỜI ĐẠI ( do ông phạm Trần Anh chủ trương )
c- Báo giấy : Tuần San đất ĐỨng của : THI VĂN SĨ NHẬT THỊNH& KHUÊ DUNG ở Sacramento
d-Đài Sài Gòn-HD radio của Thi Sĩ Quốc Nam .
e- Dự ĐẠI HỘI : PHỤ NỮ CẦM BÚT của Thi Sĩ Quốc Nam tổ chức tại Seattle năm 2004
3- Các tác phẩm đã in và phát hành :
1-BÚT KÝ : BÈO ĐẦU BẾN MÊ 
2-THƠ:
– a- TRĂN TRỞ .
– b- NGÀN NĂM MÂY BAY 
– c- KHÔNg RƯỢU Mà SAY 
-d- LƯU LUYẾN BAO TÌNH
ĐÊM DÀI …

Bao giờ cho đến sáng mai ,
Sao đêm dài thế – hỡi trời đang mưa …
Thì thầm như giọt lệ sa ,
Quạnh hiu … đâu biết bao giờ tạnh đây .
– Vần thơ không hẹn giờ này ,
Viết làm chi để trật trầy giấy đau .
Lệ thầm – băng giá tàn ngâu ,
Vào đông …- đố biết …ai sầu hơn ai …!
THƯ KHANH – bài 341 – ( 15- 2011 Seattle- 12-
MÙA XUÂN HOA LÁ TRẢ BÀI 

Mùa xuân hoa lá trả bài ,
Trả cho nhau cả nụ cười tình xuân .
Em tôi xách cặp,  chân son,
Tay thon mười ngón, Nụ non thon hồng.
Yếm đào ai rhả cuối sông ,
Đồi non hoa thắm vẫy ong bướm vàng.

Sáng hồng hay yếm nàng hồng ,
Ngàn con bướm lượn gửi lòng cho hoa,


Xuân về …sáng một rừng thơ ,
Hỏi chàng Thi Sĩ dậy chưa ?- ngắm trời.
Mùa Xuân bước nhỏ chân vui,
MÙA  XUÂN  HOA LÁ TRẢ BÀI cùng em.
THƯ KHANH  Seattle
CHÀO MÙA XUÂN ƯỚC HẸN

Chào Mùa Xuân, Em có anh,
Có mây lãng tử, có tình yêu nhau.
Chào con phố nhỏ hôm nào,
Đôi ta đứng tựa bên cầu soi gương,

Môi son với má ửng hồng,
Tóc Em dòng nhạc, bóng lồng lộng say.
Chào Xuân ấp ủ rừng này,
Cây vừa trổ nụ,  cành đầy lộc non,

Đôi chim bỗng hót véo von,
Tiếng vui như tiếng trẻ con được quà.
Chào Xuân cho bướm cợt hoa,
Đồi lên dốc dốc,  dòng thơ trữ tình.

Tóc Em, mềm ruội vai xinh,
Thơm thơm hoa bưởi, hoa chanh, hoa Nàng ….
Chào Xuân  xin chớ hẹp lòng,
Cho anh nũng nịu dưới vầng trăng khuya …

Cho Em nói nhỏ thầm thì ,
Câu ca quan họ, một bè thôi em.
Mùa Xuân Ước Hẹn từng đêm,
Trao nhau hết cả Trái Tim Hẹn Hò.
Mùa Xuân,  Trọn vẹn mùa thơ,
Chào mùa Xuân nhé, Bây giờ có nhau…
THƯ KHANH Seattle 

CHÀO XUÂN 

Xuân đang về với đất trời,
Đâu đâu cũng có nụ cười Chân Như.
Bước chân Di Lặc nở hoa,
Trên từng ngọn cỏ vần thơ tôi làm.
Nền trời én vẽ mày cong ,
Núi non dang cánh biển mênh mông cười.
– Sông dài sóng vỗ nhịp đôi,
Buồm căng lồng ngực ra khơi xuôi dòng.
Bỗng dưng ta tự hỏi lòng,
Nơi đây có phải non bồng cõi tiên.
Tim ta trút sạch ưu phiền 
Lắng nghe chim hót gửi niềm tương tư …
Đò ngang đợi bến sông xưa ,
Chở người từ chốn Cô Tô trở về .
THƯ KHANH – Seattle- bên bến Fremont-4-14-2021 
CÔ LIÊU
Sông thu nhè nhẹ sóng cô  liêu.
Chiếm lấy hồn ta suốt buổi chiều.
Thoảng tiếng chuông chùa Thiên Mụ gọi.
Ru hồn mục tử tiếng thông reo.
*
Cảnh đó người đây sầu cổ độ.
Người về Tây Trúc gió trăng theo.
Đêm tiếp nối ngày… mòn mỏi đợi.
Hồn ta tơ tưởng dải khăn điều …
THƯ KHANH – Seattle- 2021.
 ĐÓN MẸ VỀ CHỢ …


Ngày xưa mỗi lần được mùa ,
Mẹ đi Chơ Huyện – con chờ đầu thôn .
Đứng ngồi mong mỏi mong mòn ,
Mặt trời xế bóng vẫn còn đứng trông .
*Con đường làng giữa hạ sang ,
Nắng chang chang quyện mùi thơm hương đồng .
Hai bên kinh rạch ra sông ,
Nước trong leo lẻo mây lồng bóng em .
Trên cây si cổ tiếng chim ,
Hát vang những khúc nhạc êm ngày mùa .
– Thế rồi …” a ! mẹ đã về “
Từ xa mẹ quảy thúng quà – đồ ăn .
– Con mừng rỡ . Mẹ kéo khăn ,
Lau mồ hôi giọt đang lăn má hồng .
Xoa đầu con : ” Tội quá chừng ,
Đây con – bánh bộp với đồng bánh đa ! “.
Mẹ hôn – dắt tay cùng về ,
Con đường đất đỏ gồ ghề khó đi .
Thế mà em bước nhanh ghê ,
Ngắm hàng cau biết – nhà kia đây rồi .
– Cái sân gạch …nắng bốc hơi ,
Căn nhà ngói đỏ bố ngồi đọc thơ .
– Bữa nay có thịt cá kho ,
Bát canh mẹ nấu rất vừa miệng con .
Gạo đầu mùa vần than rơm
Nghĩa cha -Tình mẹ chứa chan dạt dào …
THƯ KHANH – ( Nhớ về thuở ấu thơ )
 BÂNG KHUÂNG
 
Sông có tình yêu – sông ngủ lịm .
Mây còn vơ vẩn mãi lang thang …
– Mùa Thơ … đã đến rồi … anh nhỉ …
Chả lẽ …tình em …- đã muộn màng …?!
THƯ KHANH Seattle .
GIỜ TAN TRƯỜNG
(Tặng  các em : TRƯNG VƯƠNG thuở nào)

Này Em – cô bé Trưng Vương ,
Giờ này ….- Em đã tan trường rồi sao …
Tóc dài …phủ nắng hoa cau ,
Em về em để tình sầu cho ai  Mắt Em – một dòng sông vui ,
Ngây thơ ngan ngát tình tôi một chiều .
Bao giờ Em mới biết yêu,
Thì cho  tôi  trải gấm điều đón Em.
Mộng đầu …xin để dành riêng ,
Cho tôi Em nhé ! làm men thơ tình .
Đêm về giấc mộng tròn xinh,
Đang khi trong mộng – thấy mình ngủ mơ …

Này Em … chưa biết son tô ,
Giờ này là đúng giờ cô tan trường .
Theo Em, dù mấy ngả đường ,
Nguyễn Bỉnh Khiêm – Thống Nhất …
Nắng vàng hoa cau .
THƯ KHANH Seattle .( Đoàn Thi phổ nhạc )
TỪ NAY EM LÀ CỦA RIÊNG ANH 
Trời sáng nay .. mùa Xuân hay mùa hạ ..
Bởi lòng em đang có cả mùa xuân .
Em chẳng nhận ra … thu bay ngoài ngõ trúc 
Lá vàng đang hiu hắt liệng ngoài sân …

Em có anh,  hình như xuân bất tận 
Cánh cửa phòng giam kín nét xuân tươi 
Hoa đào nở trên ngực hồng lưu luyến 
Và dáng anh … chú bướm lượn yêu đời …

Em cứ mãi gọi anh là Hoàng Tử 
Đem thơ đề treo khắp cả rừng xanh 
Khu rừng xanh sẽ là vùng cấm địa 
Để thăng hoa Nàng Công Chúa Đa Tình 

Gót hài Em … chim rắc hoa trải lối 
Nai biến thành nhạc khúc đón bình minh 
Cho trái tim đôi ta cùng chung nhịp 
Bởi từ nay… Em là của riêng anh …
THƯ KHANH Seattle 
Tạ Ơn Mưa



(Thương gửi Quê Mẹ Việt Nam – với mùa xuân đang về)
Tạ ơn mưa – những dòng thơ ,
Cho bèo tấm nở gió đùa hoa chanh
Bếp nhà ai khói quyện xanh ,
Em tôi nhí nhảnh với manh áo hồng

Hôm nay mẹ chẳng nhọc lòng ,
Nhờ mưa xuân đổ – đòng đòng trổ bông 
Bố ngồi thong thả bên ông
Uống tách trà đậm – ngâm dòng cổ thi …

Quê hương?! – có nghĩa là gì 
Mà sao ta cứ nhớ về Quê Xưa …
– Nhớ ngày thôn xóm cơm no ,
Thợ vần công – tận trăng tà vẫn vui

Tình Quê từ thuở nằm nôi 
Từng trái bàng chín – màu vôi trường làng
Nhớ con bê gọi góc vườn
Đang nhay vú mẹ – bò nằm nhai rơm

Tạ lòng Quê đã cưu mang
Từ bao đời với từng trang sử hùng
Sáng nay mưa nhỏ trên đồng
Xoè to như nón quai tầm mẹ mang

NHỚ Quê – thơ viết hàng hàng 
Hỏi ai xa xứ …- có còn nhớ Quê …

Thư Khanh 
Seattle
HẠ TÀN RỒI ĐÓ NGHE ANH 
 ( Thương Gửi về Hương Linh Phan Lạc Giang Đông )
Hạ tàn rồi đó nghe anh ,
Gió thu nghe đã chuyển mình trên không .
Rừng phong ai đã tô hồng 
Lá rơi từng cánh … nghe chùng bến thương .
Thuyền ai mờ khuất bên sông ,
Mà sao mắt lệ chẳng đong mà đầy .
Rượu nào chưa cạn chén say ,
Mà sao mắt đỏ như ngày hạ sang …
– Thương anh – qua mỗi Hạ Tàn 
Rừng phong ru ngủ nghe hờn giấc mơ .
Tuổi đời như lá mùa thu ,
Tính năm …Tính Tháng …- Người xưa chẳng về !
THƯ KHANH ( thương gửi hương linh Phan Lạc Giang Đông – anh ra đi vào mùa thu tại Seattle )
Thêm tác phẩm của tác giả Thư Khanh trong trang website vùng Đông Bắc Hoa Kỳ
https://vbmdhk.org/thu-khanh/
NĂM MỚI ĐÓN CỌP VỀ

Năm mới năm me Cọp sắp  về .
Người người sung mãn- sẽ tràn trề .
Gia đình con cháu luôn  hai jobs .
Tiền tài rủng rỉnh với nhà xe .
Toàn dân hết nạn con Covid .
Hạnh Phúc tràn lan khắp tứ bề .
Nhớ nhé bà con vui đón Cọp .
Ăn mừng cái Tết Lunar Year.
THƯ KHANH – Seattle – 1/2/ 2022
 Sửa Soạn Đón Năm NHÂM DẦN
– – – – – – – – – – – – – – –

      ĐÓN TẾT CỌP
  
Mặt Trời chở nắng đi đâu ,
Chắc mai  Ông  đến thăm lầu thơ tôi ?!
Nhà tôi ở cuối chân đồi 
Tết này xum họp mọi người cùng vui.

Cọp về, Ta mạnh hơn thôi ,
Mạnh như là Cọp xây đời ấm no.
 Tuyết tan khỏi phải nằm co,
Ra ngoài thưởng thức  như là ở Quê.

Bánh chưng xanh,  kẹo mứt tràn trề ,
Dưa hành củ kiệu, giò bì, thịt ninh .
Ui chao cỗ sắp linh đình ,
Việt Nam đón Tết Cọp …

– cứ như mình ở Quê.
Mỹ đây ! Chẳng thiếu thứ gì ,
Sài Gòn ở giữa nơi Quê… America


Chúc đồng Hương nhé : nhà nhà,
Cùng nâng ly rượu cho vừa lòng nhau .
Hát bài Tết , Tết  tiễn Trâu 
Đầu năm vui vẻ, Covid đâu dám lan tràn.
                                    
 THƯ KHANH 

– – – – – – – – – – – – – – – – – – – — – – – – – – – – –
EM LÀ CẢ MÙA XUÂN

Da em trắng nét mặt tròn duyên dáng
Má em hồng ôm nắng sớm đầu xuân
Đôi mắt huyền mơ là cả một dòng sông
Anh đắm đuối ươm nụ tình trong đó

Em thẹn thùng hiền ngoan luôn mắc cỡ
Chưa bao giờ anh dám bỡn em đâu
Bàn tay em tháp bút …sợ em đau
Anh chưa dám nắm ngại em chê thô bạo

 Nét trinh nguyên… còn nguyên trên ngực áo
Gió xuân về mơn trớn hộ dùm anh …
 Con đường đi chiều ý cả đôi mình
Hoa bẽn lẽn nhìn em như xấu hổ

Cả bầu trời Xuân đang cần bày tỏ
Cả bầu trời khoe nét vẽ giai nhân .
Cảm ơn Em,  Em Là Cả Mùa XUÂN .

THƯ KHANH- Bên Bến Fremont Seattle 
     ( Tặng cháu Long và Tera )



 
QUÊ HƯƠNG NƯỚC VIỆT MIỀN NAM  
Quê tôi thẳng cánh cò bay ,
Cò ăn no ngủ trên cây – Cò Dò .
Đồng xanh bát ngát nên thơ ,
Bao giờ trở lại bao giờ về thăm ….
Ơi Miền Nam ! 
Ơi Miền Nam!
Cửu Long Chín Nhánh …-
Nước trong cá đầy .
Dân hiền lành – cây trái là đầy ,
Dừa xiêm nước ngọt – cơm dầy giữa trưa .
– Măng cầu – măng cụt – soài măng ca ,
Mùa nào thức ấy hơn là Cõi Tiên .
– Những ngày trăng sáng Bên Em …
Mặt Em như thể Khuôn Trăng chị Hằng .
* Miền Nam không có mưa dầm ,
Mưa xong nắng với Cầu Vồng hiện ngay …
* Ta đi bỏ xứ Quê này ,
Lòng còn mang Nặng nghĩa đầy Tình Quê .
THƯ KHANH
NGÀY SINH NHẬT EM ANH KHÔNG VỀ ĐƯỢC
   ( ghi kỷ niệm với Phan Lạc Giang Đông )

Ngày sinh nhật em – anh không về được
Nắng quân trường thao tác rã mồ hôi
Đôi giày đinh ba tháng trời – lau vội
Áo treizi bụi bám đỏ …lên mùi .

Chiếc khăn thêu em tặng anh ngày nọ
Kỷ niệm đầu,  anh vẫn để ba lô
Quyển nhật ký ghi từng ngày thương nhớ
Vẫn dày thêm dòng mực tím mong chờ

 Ngày cuối tuần anh mừng vui như Tết
Về Sài Gòn là tức tốc thăm em
Dưới gốc me…bóng nàng đợi chung tình
Em kiều diễm,  nhoẻn nụ cười má lúm …

Dang đôi tay cho hôn vào má lúm
Gió thì thầm khen đôi bạn uyên ương..
– Ơi Tình yêu ! Trời đất cũng nghê thưòng
Chùm mây trắng bỗng dưng như trẻ lại .

Đôi chim trên cao hát bài ca mới
Đậu trên cành ríu rít chẳng bay đi 
Thương qúa đi em …chiều tắt nắng gần kề

Nắng hoàng hôn sài Gòn tuyệt đẹp.
Gió hiu hiu níu hoài không muốn tắt
Quán nước dừa …cô bé đợi đôi ta .
Áo bà ba cô bé rất hiền hoà
Nụ cười mỉm mang theo nhiều dí dỏm .
Cô bé Miền Nam vừa ngoan vừa đảm
Thay mẹ nuôi em vất vả từng ngày
Đôi mắt Nàng vướng vất chút thơ ngây
Già trước tuổi bởi chiến tranh tan nát !
Rồi …
Chả lẽ chúng ta không vào quán
Suốt cả tuần Huấn Nhục, khát mang theo
Khát môi em hương vị ngọt tình yêu
Và khát cả ly dừa xiêm mát lịm …
Ơi Em yêu !
Ngày Quân Trường HUẤN NHỤC
Lỡ không về mang qùa tặng cho Em
Ngày Sinh Nhật Em, nào có bao giờ quên .
Và càng nhớ khi anh không về được …! ​                     
THƯ KHANH

( riêng tặng Phan Lạc Giang Đông và các Sĩ Quan
 từng học ở Quân trường Võ Bị thủ Đức của VNCH) 
MONG CON NGÀY CUỐI TUẦN
 (Tặng các cụ già VN trong Nursing Home )

Nhà mẹ là Nursing home,
Ăn ngày ba bữa cháo cơm đủ đầy.
Giường nằm nệm ấm mùa này,
Cái gì cũng có … nhưng lây lất buồn 
Chung quanh bạn chẳng xóm làng 
Ít khi có ánh nắng vàng thu đông. 
Ngày ngày mẹ nhớ Việt Nam,
Nhớ bờ tre trúc nắng hồng thêu hoa.
Ăn thì … tương mắm với cà 
Mấy con cá lẹp … cả nhà cùng ăn.
Cơm niêu nước lọ đã quen,
Mùa này vườn có cải ngồng ra hoa 
Mây thu man mác la đà,
Ao bèo cá ngậu – giữa trưa nắng đào 
Đêm về đom đóm thi nhau,
Lập loè bay khắp sân sau sân ngoài.
Mưa lớn ĩnh ương vui vầy,
Vui vì chúng có cặp đôi vợ chồng …

Riêng mẹ – nhà NURSING HOME,
Hai hàng nước mắt chảy ròng từng đêm.
Thức ăn lạ, chẳng Việt Nam 
Răng rụng móm mém … mong con cuối tuần.
May ra chỉ có cuối tuần,
Mẹ mong từng bữa hết nằm lại ra.
Ra hiên trông sáng trông trưa,
Cuối tuần con bận… Bao giờ con thăm?
                                         THƯ KHANH 
MÙA THU  NHƯ SN TRONG TÔI
Mùa Thu như sẵn trong tôi 
Nên  thu chưa tới …là tôi đã buồn 
Tuổi già mắt lệ như sương 
Hỏi ai dư lệ … có còn giống tôi?
 Hỏi cho có lệ vậy thôi 
Ai mà dám xẻ chia đôi mặn nồng 
 Ngày đêm đối bóng cô phòng 
Ngắm hình trên vách, đâu còn soi gương
Chăn gối hờn dỗi canh trường  
Đọc trang Kinh Phật lại càng rối thêm
Căn Tu chắc vốn Mình ên,
Nên ngày dài và …
cả ban đêm cũng dài 
Mùa Thu như  sẵn trong tôi 
THƯ KHANH– Seattle 9- 16- 2021
Rừng Thu
Rừng thu tràn ngập lá vàng ,
Nai về đâu nhỉ cho rừng tương tư .
Cho người cô phụ ngản ngơ ,
Nhớ Chàng đi mãi sao chưa thấy về .
Vợ chồng tình nghĩa phu thê ,
Tình xưa nghĩa nặng lời thề năm nao  .
Cuộc đời là những Bể Dâu ,
Nhìn thu lá rụng mà đau hồn mình !
THƯ KHANH – Thu Seattle 2021
TÔI VỀ THĂM LẠI QUÊ HƯƠNG 
Tôi về thăm lại Quê Hương ,
Thăm ngôi trường cũ Trưng Vương thuở nào .
Bỗng dưng nước mắt tuôn trào ,
Bởi bao kỷ niệm nao nao trong hồn .
Bạn xưa,thầy cũ không còn ,
Gái trai chung học – khăn quàng đỏ đeo .
Bầu trời nắng gắt- ve kêu ,
Đường Nguyễn Bỉnh Khiêm Thống Nhất thân yêu thuở nào.

– Thảo Cầm Viên: vượn – khỉ đua chào,
Tôi vẫy ta: ” Mày cũng nhớ tao cơ à …!”
Rồi ra hồ ngắm xem hoa ,
Hồ Sen vẫn đẹp – nên thơ vô cùng.
– Ngập ngừng soi thử môi hồng,
Chụp dăm tấm ảnh- 
Kỷ Niệm Vàng đem đi !
THƯ KHANH 
TỰ TRÀO
Cũng chẳng giàu mà cũng chẳng sang ( *= cụ Nguyễn Khuyến )
Thân dăm chục ký bệnh nhì nhằng
-Nhà riêng không có nhà House ở
Khỏi bận đàn con khỏi nợ Bank
-Thơ phú tràn đầy riêng một bụng
Post đầy trên Net mấy ai bằng
-Nghĩ mình cũng khá to gan thật
Trời cũng phì cười Thế mới hăng …
THƯ KHANH – Seattle 10/ 5- 2021
SANH DIỆT
Sanh già bệnh tử có chừa ai “
Biết thế nhưng rồi vẫn sợ thôi
Mấy ai bình tĩnh khi đầu bạc
Sáng tối ngày đêm khó mỉm cười
*
Bởi vậy phải Tu may ra Tỉnh
Khi ĐI mang phước sẽ về Trời
Nhắm mắt có Phật ra  tiếp dẫn
Thân này : Cát Bụi  trả  trần ai
THƯ KHANH – (Hãy Tu để KHỎI  SỢ khi tuổi già )
NHỚ SÀI GÒN 
Ta đi ta nhớ Sài Gòn,
Nhớ cây phượng đỏ sân trường Trưng Vương.
Ra về anh đón cổng trường,
Rủ nhau xe đạp chạy vòng ra sông.
– Ngồi trên ghế đá ngắm sông,
Ngắm phà qua bến – cầu vồng chân mây .
– Ôi cha sao nhớ thế này,
Biết bao kỷ niệm đong đầy trong tim .
Nhớ quán nước dừa Thủ Thiêm,
Cô Em nhanh nhẹn mắt đen môi hồng.
Giọng Em ngọt lịm như đường,
Chia tay mà nhớ và thương đến giờ.
THƯ KHANH Seattle- 10-18- 2021 
 
 NỖI ĐAU CHỢT VỀ
Cuối thu sao bỗng chợt buồn ,
 Nhớ ai tri kỷ ai còn nhớ ta
Tuổi đời khiến tóc sương pha,
Gối chăn hờn dỗi đã là bao đêm.
Quê Hương xa tắp nào quên,
Mẹ già trông đợi ngồi têm miếng trầu.
Lòng con đau …-lòng mẹ đau,
Cuối thu gió lạnh miếng trầu …
đủ… ấm lòng mẹ không ?!
* Xa xôi cách trở núi sông ,
ƯỚC gì hết dịch –
con sẽ …mua vé hàng không con về .
THƯ KHANH – Seattle- đang mùa dịch Covid tại VN .
SÀI GÒN, hòn ngọc Viễn Đông .

Sài Gòn hòn ngọc Viễn Đông 
Nay tên  đổi lại thành tên Già Hồ .
Kể từ Ba mươi Tháng Tư ,
Giật mình trong mộng còn như hôm nào !
 Nhà nhà bao nỗi thương đau ,
Vết thương còn nặng lệ sầu chưa vơi .
Triệu người nhào đại ra khơi ,
Thân trao cá mập, thân nơi xứ người .
Tan đàn xẻ nghé chao ơi ,
Đời như canh bạc …
  Tàu,  Nga, chơi thiệt tình !
** Thành Hồ hay thành Cáo ? năm canh ,
Giật mình thức giấc lòng mình xót xa.
* Hận Tháng Tư Đen vẫn chưa nhoà ,
Sài Gòn Hòn Ngọc …nay  là 
Thành Cáo Già Hồ thế sao ?
                        THƯ KHANH 
 *Tháng Tư Đen Sài gòn đổi tên .
** Thành Hồ  ( Hồ,  nghiã là con Cáo ! “ Cha Già Dân Tộc “  là con Cáo già )
MONG CON NGÀY CUỐI TUẦN
( Tặng các cụ già VN trong Nursing Home …- riêng cho cô giáo BÍCH H-Tacoma )
Nhà mẹ là Nursing home,
Ăn ngày ba bữa cháo cơm đủ đầy.
Giường nằm nệm ấm mùa này,
Cái gì cũng có …
– nhưng …lây lất buồn …
* Chung quanh bạn chẳng xóm làng,
Ít khi có ánh nắng vàng thu đông.
Ngày ngày mẹ nhớ Việt Nam,
Nhớ bờ tre trúc nắng hồng thêu hoa .
Ăn thì … tương mắm với cà …
Mấy con cá lẹp …- cả nhà cùng ăn .
Cơm niêu nước lọ đã quen ,
Mùa này vườn có cải ngồng ra hoa ..
Mây thu man mác la đà ,
Ao bèo cá ngậu – giữa trưa nắng đào . …
*Đêm về đom đóm thi nhau ,
Lập loè bay khắp sân sau – sân ngoài .
Mưa lớn – ĩnh ương vui vầy ,
Vui vì chúng có cặp đôi vợ chồng …
*
Riêng mẹ – nhà NURSING HOME ,
Hai hàng nước mắt chảy ròng từng đêm .
Thức ăn lạ – chẳng Việt Nam ,
Răng rụng móm mém …- mong con cuối tuần .
– May ra chỉ có cuối tuần ,
Mẹ mong từng bữa – hết nằm lại ra .
Ra hiên trông sáng trông trưa ,
Cuối tuần con bận …- BAO GIỜ …CON THĂM ?!
THƯ KHANH – bài 1086 -Seattle – 23- 10- 2014 )

HẠNH – EM VỀ ĐÂU
( Gửi về người em gái – con chú Thuần – đi vượt biển )


Hôm nay là đúng 30- tháng Tư – 2016 .
Sau Tháng Tư 1975 đã 41 năm rồi mà sao tôi vẫn nhớ HẠNH vô cùng .
Hạnh là con gái đầu của chú thím Thuần .
Nếu so sánh nhan sắc thì Hạnh là đứa con gái đẹp nhất so với tất cả các  con gái của cả họ .
 Hạnh xinh đẹp tự nhiên như một Model được chọn lựa hạng Quốc Tế …
Đẹp từ dáng vóc đến khuôn mặt đến mái tóc … nét mày … đến hàm răng cười như hoa vỡ
Này nhé : Khuôn mặt đầy đặn nhưng không tròn như cái bánh bèo hay sắc sảo như nàng Kiều của cụ Nguyễn Du . Nhìn thấy rất phúc hậu . Đôi mắt to đen , Hàng mi dài cong tự nhiên . Đôi chân mày đậm dài, dài qua đuôi mắt . Đôi môi hồng đúng là nụ hoa lựu . Đôi má cũng hồng như đóa hoa hồng . Dù là không son phấn .
   Thêm vào khuôn mặt đó là mái tóc dài đen nhung hơi quăn tự nhiên . Mái tóc chia hai thả dài xuống ngang lưng , che nghiêng nghiêng  khuôn mặt khi Hạnh hơi thẹn thùng …- Mùa hạ nóng quá thì Hạnh hay cột tóc đuôi ngựa …bằng một cái khăn mùi xoa bằng voan mỏng , xoè ra như cái nơ phất phơ …rất lãng mạn bay bay khi có cơn gió
Khi tôi lên nhà chú thím Thuần , Hạnh thường ra mở cửa . Tay Hạnh nắm tay tôi và nụ cười như hoa vỡ mừng tôi tới chơi :” Em chào Chị …- Chị trông khoẻ ! “. Tay tôi nắm tay Hạnh như không muốn buông vì … Bàn tay mềm mại,  ngón thon dài trắng mịn . Tôi buột miệng khen :” Tay Hạnh đẹp qúa ! Ông nào lấy được em chắc mê đôi bàn tay dao thoa này lắm “.
    Có lẽ Hạnh đẹp là do Gene của thím Thuần . Và cái cao chân dài là do gene của chú Thuần .
  Ngoài nhan sắc , Hạnh lại rất lịch sự mềm mỏng dễ  thương . Chắc do Hạnh được đi học từ nhỏ tại Sài Gòn và lớn lên cũng tại thành phố HÒN NGỌC VIỄN ĐÔNG này ! Và nhất là thím Thuần vốn là con gái ông Ngang , làm giáo viên xưa kia ở Hà Nội .( Loạn nên nhà Ông Giáo Ngang phải bỏ Hà Nội chạy về làng sống . Thím chỉ học được nghề dệt vải . Chú tôi thì làm thày giáo trường làng . Cũng nói thêm thím còn cô em ruột , bỏ Hà Nội về , hồi mới về còn đẹp hơn Hạnh.
    Rồi …Hạnh học hết cấp 3 . Chú tôi nhà cũng đông con nên xin cho Hạnh vào làm Thư Ký sở Ngân Hàng Phát triển Nông Nghiệp . Hạnh có bằng Kế Toán, mới vào làm kế toán . Nhưng vì HẠNH đẹp quá nên được đưa ra làm chỗ phòng Tiếp Khách và Phát Đơn cho vay tiền !
  Nghe nói từ ngày Hạnh làm ở đây …Khách đến đông quá  , cả một số mày râu không vay cũng ghé … coi . Họ muốn cưới Hạnh làm vợ nhưng … chỉ có một ông lấy được Hạnh đó là ông Giám Đốc đang tại chức .
     Rồi từ khi Hạnh lấy chồng tôi ít khi gặp được nữa ! Mãi tới ngày Bà Nội tôi mất, tôi mới gặp Hạnh cùng chồng đến chịu tang  . Nhưng nghe nói Hạnh khó có con vì chồng …( ! ).
      Hạnh vẫn đẹp đi bên chồng , xe hơi rất “Kẻng “.
      Tôi nghĩ sao đời không cho ai hạnh phúc trọn vẹn nhỉ !Tôi rất mong cho Hạnh có một vài đứa con vì tôi cứ nghĩ : “ Có chồng mà nỏ có con . Cũng bằng hoa nở trên non một mình “. Nhan sắc thì cũng sẽ tàn phai ! Tôi có cái hạnh phúc khác vì  lúc đó tôi đã có một “ Mụn “ con trai một tuổi  … Con tôi đội tang bà cố nên chấm một nốt tròn vàng trên khăn tang ( vì là chắt )
        Rồi mãi đến năm …( ?! )…tôi không nhớ rõ . Ngày thì chỉ nhớ … Ngày chủ nhật … mưa gió như bão, tôi về thăm Bố Mẹ tôi vì nghe nói HẠNH , Con chú thím Thuần đã  đi vượt biên !
Tôi cố đạp cái xe đạp cũ rích , lát lát lại tuột xích ! Mệt đứt hơi bởi xe đi ngược gió nữa. Sấm chớp ầm   ầm …
    Nhưng rồi cũng đã tới Hàng XANH ( gần khu giữa  Ngã Tư Xa Lộ và chợ bà Chiểu ).
Xe đạp Stop ngay cổng nhà bố mẹ tôi . Cổng không khoá vì mưa gió nên để con cái về thì mẹ tôi đỡ phải chạy  ra mở cổng  .
  Cả nhà bố mẹ tôi ngồi buồn thiu … không nói năng gì ! Tôi lên tiếng : “ Chào ba má ! Con nghe nói Hạnh con chú Thuần đi vượt biên à ?! “.
Mẹ tôi trả lời :” Bố con có sang hai lần trước ngày lên đường , hôm qua . Bố con khuyên nên hoãn đợi chuyến khác vì radio báo sẽ bão cấp số 12 ! “. Nhưng chú Thuần cứ khăng khăng là cho nó đi . Vì tàu này lớn , chở tới 246  người . Lại đầy đủ thức ăn khô . Có 2 khẩu súng , Súng trang bị khi bị cướp . Và bên họ hàng anh em nhà chồng Hạnh tổ chức đi cùng là 26 người . Chồng Hạnh đi lọt từ trước đang ở Mỹ đợi  . Chú bảo để nó đi cho có vợ có chồng ! 
Tôi  chờ bớt mưa,đạp xe sang nhà chú thím Thuần …- Ôi nhà buồn qúa -Không còn HẠNH ra mở  cửa. Thím Thuần như muốn gục .  Chú ngồi trên lầu chắc cũng đang khóc .Tôi hỏi :Thưa thím Hạnh đi vượt biên hôm nào ?! . Thím trả lời một hơi :” Trưa hôm qua ! mà mưa to gió lớn quá, Hạnh nó khóc quá nó cứ níu chặt lấy thím đòi ở lại . Chú thì cứ bảo nó đi sang với chồng . Nó bảo Con cần bố mẹ hơn , con thương bố mẹ hơn, con không cần chồng . Anh ấy không có con, anh ấy lấy vợ khác dễ dàng ..!  Nhưng khi người đến đón ra  tàu thì chú nằng nặc bắt nó đi ! Tai tôi ù đi , nước mắt tôi chảy dàn dụa vội ra về .
Tôi ra về còn đang khóc theo chú thím . Trong mưa gió bão qủa thật liều mạng : 99% là nắm lấy cái chết ! Chú tôi thì lo vì gia đình 9 đứa con lấy gì sống nên bắt Hạnh đi theo chồng …!
Tôi đạp xe ra về mà đầy thương nhớ lo lắng cho Hạnh sợ HẠNH sẽ bị BẤT HẠNH chìm tàu trong mưa bão cấp gió 12 .
  Và tin đau buồn đã tới ! Hết bão rồi …Gia đình chú thím tôi nhận được điện tín  báo từ chồng của Hạnh đánh từ Mỹ về :
 Cả tàu bị bão  , tàu lạc vào đảo san hô . Tàu bị tan tành , Hạnh bám được một mảnh ván dạt vào một  hoang đảo cùng mấy người . Khi hết bão thì mấy người vớ được cái ghe nhỏ , tất cả là năm người cùng đi . Nhưng không  ngờ biển động, sóng còn lớn lắm và ghe bị  chìm … – Chỉ còn một  bà  sống sót là nhờ tàu Mỹ vớt được . Bà kể lại và đánh điện tín về . Chồng của Hạnh khi nghe tin cả Hạnh và anh em cha mẹ : 26 người chìm biển thì anh ta ngất xỉu luôn !
  Đầu óc tôi choáng váng – nước mắt tôi đang tuôn trào …- Hình ảnh Hạnh,  cô em con chú xinh đẹp như model – Tên HẠNH mà sao bật hạnh qúa . Phải chăng như Cụ Nguyễn Du tả trong thơ Kiều :” TRỜI XANH QUEN THÓI MÁ HỒNG ĐÁNH GHEN ?! “.Đành tin ở Mệnh Trời đã định !
THƯ KHANH ( 4-30- 2016 )