THU TUYẾT (Melbourne)


LÊ THỊ THU TUYẾT
 
Bút danh: Thu Tuyết, Le Anh Tuyết
Ngày sinh: 20/05
Nơi sinh: Phú Yên
Hiện đang sống: Melbourne, Australia
Email: TuyetleMel@gmail– Điện thoại: +(61) 451467179
Facebook: https//www.facebook.com/lethutuyetmel
Website: http://thutuyet.com
 
Trang thơ nhạc của tác giả Thu Tuyết
Thơ: Thu Tuyết – Thu Trắng 1
Nhạc: Nguyễn Ngọc Thạch
Trình bày: Thu Tuyết
Thơ-Nhạc & Tản Văn của Thu Tuyết
Gối Mây – Thơ Thu Tuyết – Nhạc Việt Cường
Chèo Thuyền Sang Thu- Thơ Thu Tuyết

HIU HẮT THU

Nghe những tàn phai khi thu đến
Con nắng phơi buồn trên lối xưa
Có người ngồi đếm thời gian bước
Trong cõi ngậm ngùi lúc tiễn đưa…
Lê gót chân trần trên lối cỏ
Ngập ngừng cúi xuống nhặt nắng rơi
Nhưng chiều đã tắt, tay chới với
Giọt nắng sau cùng cũng bốc hơi
Ngồi ôm bóng tối tìm quá khứ
Chớp nhoáng mười năm tóc bạc mau
Thu hỡi về chi trên xứ lạ!
Bâng khuâng gom lại chút tình nhàu
Thu hỡi về chi nơi xứ lạ!
Vẫn nắng buồn hiu lá vàng hoe
Vẫn đêm ngồi đếm mùa thu héo
Hiu hắt đời chiều, hiu hắt nhau
Melbourne – Một chớm thu, 3/ 2021
NHỮNG CHIỀU KHÔNG CÓ ANH
Những chiều không có anh
Trời chợt mưa rồi nắng
Em nghe lòng đắng đắng
Nắng mưa có lỗi gì?
Những chiều thiếu vắng anh
Lối mòn sao trơ trọi
Cỏ gục đầu tạ tội
Bởi không làm em vui
Những chiều anh ở đâu?
Phía chân trời mây xám
Em nghe lòng u ám
Giòng sông cũng ngậm ngùi
Những chiều xưa có anh
Sợi nắng vàng hoá đá
Bởi lòng em rất lạ
Sợ tan vào hư vô
Xa xôi chiều đơn lẻ
Con chim nhạn lạc đường
Tìm hoài trong giá rét
Tự tình rớt đại dương
 
ThuTuyet

DƯỜNG NHƯ
Dường như anh ở đây
Bên góc nhà trưa vắng
Chích choè bay trong nắng
Cơn gió thoảng bên thềm
Dường như anh ở đây
Chùm hoa vàng hé nụ
Gợi chút hương ngày cũ
Em ngất ngây chơi vơi
Dường như anh ở đây
Mắt em mềm khép dại
Môi hé nở nụ cười
Không gian như ngừng lại
Dường như anh ở đây
Tiếng dương cầm thánh thót
Chiều tà Serenade
Em đắm chìm bình yên
Dường như anh ở đây
Hay chỉ là cơn mộng
Bên góc đời gió lộng
Dường như anh ở đây
ThuTuyet, 2017 (Thu Trắng 3)
NẮNG THU
Cái nắng Thu đẹp lạ kỳ sau những ngày mưa rả rích. Bầu trời sạch hơn, thả xuống một màu vàng nhạt trải lên muôn loài nơi trần thế làm say đắm lòng người.
Nó quyến rủ đến mê hồn bởi sắc úa dần của lá, héo hon theo ngày Thu rồi tàn tạ rụng về cội nguồn, để cho đời những tác phẩm vượt thời gian.

“Em không nghe rừng Thu. Lá thu kêu xào xạc. Con nai vàng ngơ ngác. Đạp trên lá vàng khô…” “Thu ơi về chi nới xứ lạ! Anh có còn nhớ chuyện ngày xưa? Mẹ có còn dáng thon thon nhỏ. Dắt tay tôi đi học dưới Thu mùa”

Hay nó quyện vào giai điệu ru hồn người bồng bềnh đến cõi Thu: “Em ra đi mùa thu. Mùa lá rơi ngập đường. Đếm là úa sầu lên. Bao giờ cho tôi quên…? “Ngoài hiên giọt mùa Thu thánh thoát rơi. Trời lắng u buồn mây hắt hiu ngừng trôi…” “Thu đi cho lá vàng bay. Là rơi cho đám cưới về. Ngày mai, người em nhỏ bé ngồi trong thuyền hoa tình duyên đành dứt…”

Và còn biết bao lời thơ tiếng nhạc được thoát thai từ Thu để rồi đọng lại trong Thu.

Hôm nay, nhìn nắng Thu, lòng tôi bồi hồi nhớ lại những mùa Thu đã đi qua đời tôi với bao hạnh phúc pha trộn xót xa. Mùa Thu với tôi là những nụ hồng được kết tinh từ trái đắng, nhưng đọng lại trong tôi là hương thơm toả ngát bầu trời nắng vàng trong vắt tinh khôi như bầu trời của tuổi thơ tôi ngày ấy.

Tôi muốn lang thang trong nó để quên đi những bộn bề cuộc sống, quên đi những đau thương gian đối mà loài người đã gieo rắc cho nhau, quên đi những sân si thù hận của kiếp người như quên một mảng đời tăm tối để còn lại ánh sáng phía cuối đường. Và tôi sẽ đứng đó với nụ cười viên mãn, cho dẫu chỉ là mơ, một giấc mơ tràn đầy hy vọng.
ThuTuyet, Thu 2022
NGHE THU

Tôi ngồi đây giữa Thu vàng hiu hắt
Bên kia bờ là khói lửa chiến tranh
Tôi ngồi đây mà nghe nắng mong manh
Là tiéng khóc não nùng trong bom đạn

Tôi ngồi đây nghe gió thu qua nhẹ
Đếm thời gian trong chuỗi những ngày dài
Đếm tin buồn mỗi sáng lướt qua “Face” *
Người khắp chốn theo nhau về “bên nớ”

Tôi ngồi đây nghe không gian tĩnh lặng
Nghe nỗi niềm chồng chất tháng ngày qua
Nghe rời xa ấm áp những tình già
Tim thoi thóp mắt mờ trong ngấn lệ

Tôi ngồi đây giữa muôn vàn bề bộn
Giữa phận người oằn oại chốn lao xao
Giữa lợi danh, tình nghĩa chốn ba đào
Rồi nhắm mắt cô đơn miền đất hứa

Tôi ngồi đây ngắm sông chiều sóng nhẹ
Ngắm hoàng hôn vội vã chút hồi sinh
Ngắm người qua kẻ lại chốn thanh bình
Rồi bóng tồi ngập tràn không gian sống

ThuTuyet, Thu 2020
NHỮNG CHIỀU KHÔNG CÓ ANH
 
Những chiều không có anh
Trời chợt mưa rồi nắng
Em nghe lòng đắng đắng
Nắng mưa có lỗi gì?
 
Những chiều thiếu vắng anh
Lối mòn sao trơ trọi
Cỏ gục đầu tạ tội
Bởi không làm em vui
 
Những chiều anh ở đâu?
Phía chân trời mây xám
Em nghe lòng u ám
Giòng sông cũng ngậm ngùi
 
Những chiều xưa có anh
Sợi nắng vàng hoá đá
Bởi lòng em rất lạ
Sợ tan vào hư vô
 
Xa xôi chiều đơn lẻ
Con chim nhạn lạc đường
Tìm hoài trong giá rét
Tự tình rớt đại dương
ThuTuyet
HIU HẮT THU
 
Nghe những tàn phai khi thu đến
Con nắng phơi buồn trên lối xưa
Có người ngồi đếm thời gian bước
Trong cõi ngậm ngùi lúc tiễn đưa…
 
Lê gót chân trần trên lối cỏ
Ngập ngừng cúi xuống nhặt nắng rơi
Nhưng chiều đã tắt, tay chới với
Giọt nắng sau cùng cũng bốc hơi
 
Ngồi ôm bóng tối tìm quá khứ
Chớp nhoáng mười năm tóc bạc mau
Thu hỡi về chi trên xứ lạ!
Bâng khuâng gom lại chút tình nhàu
 
Thu hỡi về chi nơi xứ lạ!
Vẫn nắng buồn hiu lá vàng hoe
Vẫn đêm ngồi đếm mùa thu héo
Hiu hắt đời chiều, hiu hắt nhau
 
ThuTuyet
Melbourne – Một chớm thu, 3/ 2021
HÃY NÓI LỜI YÊU THƯƠNG NGAY KHI CÓ THỂ
Chưa bao giờ tôi thấy thời gian vội vã trôi hơn lúc này, và cũng chưa bao giờ tôi sợ những lời yêu
thương chưa kịp nói để lại những tiếc nuối khôn nguôi. Có phải vì mỗi ngày đi qua khi chung
quanh bạn bè người thân lần lượt ra đi, ta lại thấy cuộc đời ngắn lại. Facebook hầu như ngày nào
cũng có tin buồn. Nếu không là những mảnh đời bất hạnh thì cũng là những người mang căn bệnh
không chữa được đang chờ ngày từ giã cõi đời.
Tôi đã từng nghe lời tâm sự của một người bạn. Anh yêu Mẹ vô cùng, nhất là những ngày sau
cuối bà nằm trên giường bệnh. Anh muốn nói một lần thôi, rằng: “Con yêu Mẹ lắm”, nhưng đã
không làm được! Bởi anh không thể vượt qua tính cách không quen thể hiện tình cảm bằng ngôn
ngữ, để rồi ân hận theo suốt cuộc đời anh.
Lời tâm sự thứ hai: Một người đàn ông nói với tôi rằng, sau tất cả, cho đến hôm nay anh vẫn còn
yêu người ấy, một tình yêu thuần khiết trong thế giới đục màu. Nhưng anh đã để cô ấy vụt khỏi
tầm tay, đã mất một cơ hội hạnh phúc chỉ vì không dám ngỏ lời yêu thương.
Ngày còn là sinh viên, hai tâm hồn trẻ yêu nhau thắm thiết. Họ đã gắn bó với nhau qua 4 năm đại
học, đã chia sẻ với nhau niềm vui nỗi buồn… Nhưng văn hoá Á đông, thường là người đàn ông
chủ động tỏ tình. Anh như con nai “nhút nhát” trước một tình yêu quá lớn nên cứ lặng lẽ âm thầm
bên cuộc đời người ấy. Cho đến một ngày khi chuẩn bị từ biệt giảng đường thì cũng là lúc cô ấy
sắp sang ngang!
Tâm sự buồn thứ ba: Sống với nhau hơn 30 năm, nhưng chị nghĩ không có tình yêu với chồng,
đơn giản họ cưới nhau vì một lý do khác. Mặc dầu vậy, anh yêu chị biết bao, luôn bên cạnh đời
chị, chăm sóc, chia sẻ buồn vui. Trải qua bao sóng gió, từ lúc nào chị đã yêu anh, một tình yêu
sâu đậm. Nhiều lần chị muốn nói lời yêu thương, nhưng cứ chờ cơ hội. Cho đến một ngày, căn
bệnh nan y ập xuống đời anh. Chị âm thầm đau đớn và âm thầm chịu đựng sự dày vò, nhưng vẫn
không thoát khỏi thói quen nén tình yêu ấy trong trái tim. Khi nắm đất cuối cùng lấp lại, chị gục
xuống bên mô đất còn tươi và trong tận cùng nỗi đau chị thổn thức: “Em yêu anh”. Tất cả muộn
màng! Anh đã rời xa mà chưa một lần được nghe chị nói điều này!
Tôi có những người thân, những mối quan hệ trong gia đình nhỏ. Ngoài con cái là những anh chị
sui của tôi. Tôi yêu quí họ vô cùng, bởi họ đã chăm sóc cháu tôi, đã cho tôi dâu hiền và rể quí.
Chưa bao giờ họ phiền trách cho dẫu đôi lúc bận rộn tôi quên cả lễ nghi như một qui luật đã được
định hình. Họ cho tôi cảm giác ấm áp. Trong tôi luôn lưu giữ những hình ảnh đẹp của nhau. Vậy
mà tôi cũng chưa một lần nói, rằng tôi yêu quí họ lắm!
Những ngày sau cuối của Mẹ tôi trong Viện Dưỡng Lão rất buồn! Tôi vẫn đến thăm Bà ngay khi
có thể nhưng tôi cũng chưa bao giờ nói với Bà lời yêu thương. Bởi tôi là một phụ nữ thuần chất Á
Đông, thường nén nỗi lòng vào trong. Bây giờ mỗi khi đốt nén nhang, nhìn vào tấm hình trên bàn
thờ, tôi thì thầm: “Con nhớ Mẹ lắm”. Không biết Bà có nghe? Giá như ngày ấy tôi làm được điều
này!
Còn biết bao câu chuyện lòng được giữ kín. Biết bao cơ hội bị bỏ lỡ vì không kịp nói được lời
yêu thương để rồi ray rức khôn nguôi. Chúng ta có muôn vàn lý do để nguỵ biện, rằng: “Hành
động cũng nói lên tình yêu”. Điều ấy không sai, nhưng lời nói xuất phát từ trái tim, từ tấm chân
tình sẽ êm ái biết bao!
 
Chúng ta rất yêu người thân, quí bạn bè và còn hơn thế nữa, nhưng thường chúng ta chỉ thể hiện
bằng hành động. Điều này rất đúng. Tuy nhiên, nếu như: “Lời nói đi đôi với việc làm” thì còn gì
quí giá hơn. Vậy sao ta không nói lời yêu thương ngay khi có thể?
Melbourne, 25/9/2020
TIỄN MỘT LINH HỒN TRONG ĐÊM XUÂN
(Xin một lời nguyện cầu cho linh hồn người bạn trẻ vừa ra đi)
Chiều xuống, bước chân tôi nặng nề như từ vũng tối trở về. Một người thân quen đã ra đi tối qua, chỉ
trong chớp nhoáng. Một sự ra đi đột ngột như một giấc chiêm bao bỏ lại người vợ trẻ với ba đứa con thơ
bơ vơ, tương lai nặng trĩu! Và bây giờ tôi như còn đang trong cơn mê ngủ.
Hụt hẫng này làm tôi liên tưởng đến hàng triệu người đã ra đi vì Covid, trong số đó có bao nhiêu đứa trẻ
mồ côi, bao nhiêu người vợ, người chồng còn lại đơn côi; và bao nhiêu cụ ông cụ bà cô đơn trong tuổi xế
chiều? Giòng đời vẫn cứ trôi, không dừng lại đợi ai và ta vẫn phải tiếp bước cho dẫu có đi trong xiêu vẹo.
Sự xiêu vẹo ngã nghiêng ấy là một cách để rèn luyện tinh thần và ý chí, bởi không ai sống thay cho cuộc
đời mình!
Nỗi niềm chiều nay nhắc tôi nhớ đến sự vô thường của cuộc sống. Nhắc tôi trở về với hiện tại như một
thiền định. Quá khứ đã qua, tương lai chưa tới. Sao ta cứ mãi tìm kiếm cái gì đó xa xôi và hoài niệm về
một quá khứ đã rêu phong khi nghe ngọn gió thu mang hơi hướm của nỗi sầu hay một bản nhạc tình buồn
của thời mới lớn!
Có biết bao điều chung quanh đang cần ta, một lời an ủi cho người đang đau khổ, một chia sẻ mất mát của
ai đó, một động viên cho người cần củng cố niềm tin và ngay cả một lời nguyện cầu. Tôi không phải một
nữ tu sĩ để nhân ái với cuộc đời, nhưng tôi cố nhìn đời bằng những nhân ái chung quanh để biết mình vẫn
còn phần Người đang ẩn sâu trong nội tại, và để có thể đi qua những gian dối rất đời một cách nhẹ nhàng
như cuộc dạo chơi bên bờ sông Maribyrnong vào một chiều mùa hạ.
Nắng chiều nay thả xuống bãi cỏ những giọt thật buồn như những giọt sầu đang nặng trĩu tâm hồn tôi. Đôi
mắt người thiếu phụ trẻ thất thần xa xăm trong cõi nào đó… ôm con hờ hững ám ảnh tôi! Đứa trẻ ngơ
ngác nhìn quanh như cố hiểu sự khác thường mà cuộc đời đã ném vào nó. Căn nhà như còn giữ lại chút
hơi ấm hạnh phúc của chiều qua để sưởi cái lạnh giá cô liêu trong lòng người thiếu phụ.
Nàng thì thầm: “Anh hứa tuần này sẽ đưa con lên đỉnh Dadenong để ngắm mùa xuân nơi phố thị, ngắm
bình minh với những tia nắng tinh khiết không vướng mùi nhân gian và níu giữ hoàng hôn để còn vạt
nắng vàng cho con nô đùa đuổi bóng lúc chiều tan. Anh hứa, hạ về sẽ cùng nhau đón gió ngàn đại dương
trên bờ biển St Kilda để tránh cái oi nồng gay gắt của một Melbourne khắc nghiệt. Và mùa thu sau, anh
hứa sẽ đưa mẹ con em đi trên con đường ngập lá vàng khô cho con đuổi bắt những con bướm màu rực rỡ
của Thu. Đông về, trong căn nhà rực hồng ngọn lửa, anh hứa sẽ cùng em nuôi dạy những nụ tình yêu còn
mong manh chưa đủ cứng để hội nhập môi trường gió bụi.
Vậy mà…! Anh đã quên!”
Nàng tiếp tục thì thầm: “Anh hứa sẽ đưa mẹ con em về lại quê hương thăm cánh đồng chè còn lá non
chưa tới vụ mùa thu hoạch. Hình ảnh Mẹ già lom khom bên bờ dậu mỗi chiều ngóng đứa con trai ra đi
biền biệt mà lâu rồi chỉ một lần về thăm. Anh hẹn Mẹ già tết nay sẽ về khi đã có Vaccine ngăn ngừa dịch
bệnh. Anh đã mua chiếc khăn quàng mùa đông cho Mẹ khi trời Bảo Lộc chớm Thu.
Vậy mà …! Anh đã quên!
Anh hẹn chúng ta sẽ quay lại khu trường Tasmania ẩn mình bên dãy núi xanh lam vào mùa giá rét thăm
giảng đường chiều xuống, nơi một thời có bước chân tình yêu đi qua và những con đường vàng lá thu
ngập gót chân em. Đông về xám ngắt khi mặt trời dần khuất đằng tây, chúng ta đã sưởi ấm nhau qua
những tháng ngày viễn xứ. Nơi ấy tình yêu lớn dần và kết thúc bằng một đám cưới hân hoan để bắt đầu
một chặng đường mới với ba nụ tình yêu xinh xắn.
Vậy mà…! Anh đã bỏ lại phía sau tất cả, bỏ tình yêu của em, bỏ những nụ hồng còn non trước gió…
Một con bướm (có phải linh hồn anh?) sà xuống cành cây ngập hoa trắng tím mà anh đã trồng, tượng
trưng cho tình yêu của chúng ta. Màu trắng là sự tinh khiết của tình yêu, nhưng màu tím là điềm báo trước
 
sự chia ly? Chia ly mùa xuân!
Vậy mà anh đã ra đi. Anh ra đi vào xuân khi hoa trắng tím ngập sân nhà. Con bướm nâu vẫn quẩn quanh
bên cửa sổ như linh hồn anh chưa muốn rời xa mẹ con em. Mới hôm qua thôi căn nhà còn rộn rã tiếng
cười tràn đầy hạnh phúc. Mới hôm qua thôi anh còn là nơi nương náu cho mẹ con em, là bến bờ bình yên
cho em và cho những nụ hồng của chúng ta; và cũng mới hôm qua thôi… anh đã vĩnh viễn rời xa em, rời
xa căn nhà với khu vườn đang vào xuân ngập hoa trắng tím.
Vĩnh biệt anh, nơi bắt đầu một tình yêu và cũng là nơi kết thúc một đoạn đường êm ái, ngọt bùi. Còn lại
em với những nụ hồng giữa đêm xuân lạnh của một Melbourne đã từng có anh!”
Tiếng reo của chiếc điện thoại vang lên đưa người thiếu phụ trẻ quay về với không gian hiện hữu bộn bề
công việc cho lễ mai táng. Bệnh viện trả thân xác anh cho nhà quàng và dàn hoả thiêu đang đợi… “Trong
sâu thẳm tâm hồn và trái tim em, anh vẫn còn đó, tiếp sức cho em dắt dìu những nụ tình yêu của chúng ta
đi qua cuộc trần này.
Cám ơn anh, người chồng tận tuỵ và người bố tuyệt vời của con em”.
Tôi thẫn thờ nặng bước trên lối nhỏ ven sông trong cái lạnh sót lại của mùa đông Melbourne để nghe tim
mình nhức buốt, để thấy phù du đi qua bốn mùa và để tiễn đưa một linh hồn đã ra đi vào một đêm Xuân,
một đêm xuân có hoa trắng tím ngập sân nhà người thiếu phụ trẻ với vành khăn tang!
Thu Tuyết
Melbourne, 29/9/2020
CHIẾC HỘP NHỎ VÀ BÀI HỌC NGÀN VÀNG


Một chiếc xe chạy qua để lại tiếng ồn trong không gian, xa dần rồi mất hút trả lại sự yên bình cho con đường, hàng cây, và sóng nước… Nhưng một lời vu khống hay kết án oan một người ngay lành để lại hậu quả khôn lường.

Biết bao câu chuyện oan khiên trong cuộc đời. Vụ án Nguyễn Đức Đô, họ giết em rồi đem xác treo lên cây Keo tạo hiện trường giả rằng em tự tử. Hồ Duy Hải vẫn chốn lao tù với án lệnh tử hình kéo dài từ 2008 đến hôm nay! Có những vụ án xử oan, “phạm nhân” phải sống trong ngục tù cho đến ngày được tự do thì đã cuối đời mang theo tàn phế với chút tiền gọi là bồi thường danh dự (Vụ án oan Huỳnh Văn Nén -17 năm tù. Nguyễn Thanh Chấn -12 năm tù và Hàn Đức Long – 11 năm tù). Điều đáng sợ nhất, một hình thức giết người gián tiếp cho cá nhân và gia đình nạn nhân, là chịu đựng điều tiếng thị phi của tha nhân.

Bên cạnh những vụ án oan giết chết những cuộc đời còn có những loại NGỢM lang thang đây đó, túm tụm bầy đàn gieo rắc khổ đau cho người lành đang bình yên với cuộc sống. Chúng chế biến những tin đồn hôi hám về những đối tượng mà chúng đố kỵ ghét ghen nhằm vùi dập uy tín của họ để chúng làm cái rốn của vũ trụ.

Chúng phô trương ầm ĩ những danh ảo được tạo ra, sơn phết thành những sản phẩm có cái vỏ sắc màu; triển lãm trên sân khấu về đêm dưới ánh đèn màu nhấp nháy và sự đồng loã của bóng đêm. “Thùng rỗng kêu to” mà!

Tôi nhớ chuyện một con ễnh ương nằm bên bờ sông Maribyrnong, ngày đêm la hét. Một khách qua đường dừng lại hỏi: “Sao chú mày la to thế, phá tan sự yên bình của một không gian đang đẹp thế kia?”. Ễnh ương trả lời: “Thượng đế cho tui một thân hình quá nhỏ, mà phải tồn tại trong môi trường quá lớn, nếu tui im lặng thì ai biết đến! Vì vậy để bù lại, Ngài nặn cho tui một cái mồm thật to và bộ phận phát thanh vĩ đại, tạm gọi là TO MỒM, mới lôi kéo được sự chú ý của chung quanh cũng như dễ dàng vu khống bôi nhọ thiên hạ. Tui thích đem những cái xấu tui đã làm chụp lên đầu người ngay lành. Có vậy mới “nổi danh” được chứ!”

Khách qua đường kể cho chú ễnh ương nghe câu chuyện cổ tích: “Bài học ngàn vàng”* được tóm tắt như sau:

Ngày xưa, tại nước Nhục Chi (ở vùng Tân Cương thuộc Trung Á), trong một buổi chợ phiên; có một ông lão bày bán một cái hộp nhỏ với giá 1000 lượng vàng, không ai mua nổi. Nhân lúc vua Đột Quyết cùng đám tuỳ tùng đi qua thấy lạ, Vua ghé vào và mua nó. Sau đó đem về triều đình cùng với quan Đề Đốc Thanh Phong, một vị quan thân cận, mở ra. Bên trong chỉ vỏn vẹn một tờ giấy nhỏ với giòng chữ rất đẹp: “Làm việc gì, trước hết phải xét kỹ đến hậu quả của nó”. Nhà vua tức quá nghĩ mình bị lừa, nên sai vị quan ấy đem lính truy tìm lão già kia về xử trảm.

Đi tìm mãi nhưng lão già vẫn biệt vô âm tín nên vị quan ấy quay về và ông bị kết án tử hình với tội danh “phản nghịch” .

Sau khi nghe tin cha bị giết, người con trai là Thạnh Bảo (một viên tướng trẻ tuổi tài cao, đang trấn giữ biên thuỳ) uất ức; đem binh lính về hỏi nhà Vua cho ra lẽ. Trên đường về bị quân địch lợi dụng xúi giục, nên người con đánh chiếm ngai Vàng. Nhà Vua trốn thoát. Cuộc chiến này giết chết rất nhiều binh sĩ và dân lành.

Không lâu sau, Tướng Hoàng Cái khôi phục lại ngôi vua. Thành Bảo bị đem ra xử trảm. Trước khi hạ đao, nhà Vua nhớ câu nói trong chiếc hộp nên lệnh cho đao phủ dừng lại và tha kẻ “phản nghịch”, rồi phục chức cho người thanh niên này. Anh trở thành một vị tướng tài giúp Vua giữ gìn đất nước bình yên, dân lành no ấm.

Sau đó, Vua cho viết câu “thần chú” ấy dán khắp nơi trên các vật dụng: Từ phòng ngủ, bên giường Vua cho đến các nơi làm việc và phổ biến ngoài dân chúng. Mục đích giáo dục mọi người phải nghĩ đến hậu quả trước khi làm bất cứ điều gì.

Một hôm, Vua bệnh nặng, Quan ngự y Thái Hoà chữa bệnh cho Vua. Ông ta bị kẻ thù mua chuộc, bỏ thuốc độc để hạ sát Vua. Trong lúc đưa cái khay đựng chén thuốc có độc tố cho Vua uống, thì tay ông run lên vì thấy câu “thần chú” ấy được chạm trên khay và trên thành bát thuốc. Ông giữ chén thuốc lại, thú nhận với Vua tất cả và xin được tha mạng.
***
Với người cầm cán cân công lý, kết án nhầm là kết liễu một cuộc đời cùng những hậu quả thương tâm. Với kẻ có tâm địa gian ác tiểu nhân, cứ “TO MỒM” như con ễnh ương, bịa đặt vu khống chụp mũ hãm hại người lành; họ phải đối mặt với luật pháp, với lương tâm và xa hơn là luật nhân quả!

Câu chuyện đơn giản nhưng nhắc chúng ta: “Làm việc gì, trước hết phải xét kỹ hậu quả của nó”!
ThuTuyet – Một ngày đông bị cách ly, 2021