Nhưng than ôi, tuổi thơ không còn nữa. Chiến tranh khói lửa tràn về, mang đi bao ước mơ … Nàng đành bỏ đất ra đi
Nơi quê người, bao nhớ thương Như khối tình si, nằm mãi trong tim… Cố hương ơi, sao mà thương, sao mà nhớ … Lấy gì đây, đổi lại tháng ngày xưa Lấy gì đây, trả lại em tháng ngày ấm êm … Belgique tháng ba ngậm ngùi… Tuyết phan
Cánh Diều Tuổi Thơ- Tuyết Phan
Mùa hè đã về qua con phố vắng thưa người thân quen … Những sợi nắng vàng mong manh dễ vỡ đang nhẹ buông lơi trên giòng sông Mơ (Meuse)… Gió Xuân vẫn còn sót lại hòa cùng những cánh nắng bay cao như cánh diều xanh biếc trên bầu trời tuổi thơ… Dạ khúc mùa hè cùng tiếng râm ran của những chú ve sầu ở đâu đó trong tiềm thức nhỏ nhoi của Tôi đang cùng nhau quay tròn… quay tròn…
Cánh diều tuổi thơ Mộng ước đong đầy… Đã không còn nữa Khi đời đổi thay…
Tôi ước mơ níu được cánh diều để cùng bay lên bầu trời tuổi thơ trở về VƯỜN HƯƠNG THUỞ NỌ …Nhưng hình như đã quá trễ để thực hiện ước mơ đầy ấp trong tim … Tôi chợt nhận ra mình đã già rồi …Quỹ thời gian không còn để Tôi ôm mơ ước bay xa … Bởi có những điều tôi chưa thực hiện …Tôi vẫn muốn đi quanh co vạn dặm …Đời vẫn còn bao điều Tôi chưa nói hết…Đời vẫn còn bao điều Tôi chưa nói ra …và dưới chân Tôi đường còn bao vạn dặm mà chân tôi chưa hề có đi qua… Tuổi thơ của Tôi là những tiếng reo hò vang vang khắp trời theo cánh diều bay xa … Tuyết Phan
Tháng Mười Cúc Tím Buồn
Tháng mười vừa chạm ngõ Sao nghe buồn chị lạ Người bỏ ta một mình Nước mắt bỗng chạy quanh …
Tháng mười vừa đến cửa Mang cái lạnh theo sau Vây kín hồn cô phụ Se sắt nỗi cô đơn …
Tháng mười đi khắp vườn Cỏ cây nhè nhẹ run Nép vào nhau thì thầm Ôi tiếc giọt nắng vàng…
Hè qua thật vội vàng Chín vội để rồi xa Góc vườn chưa đủ ấm Rèm nhện bỏ hoang phế…
Ta người đàn bà cổ Muôn đời vẫn hoài vọng Quá khứ dĩ vãng xưa Nằm mãi trong kén bạc …
Tháng mười cúc tím buồn Nhuộm sầu khung cửa sổ Có chút gì vấn vương Mà giọt lệ chạy quanh …
Belgique Một đêm Thu buồn…10-2022 Tuyết Phan
EM
Em là loài cúc dại Bên ven rừng e ấp Giữa muôn vàn thảo mộc Hanh hao tháng năm buồn…
Em ươm sợi nắng vàng Xôn xao mùa lá rụng Thu về xơ xác lá Em chờ gió mùa sang…
Em mượn màu lá úa Đón gót Thu lả lơi Trong nắng chiều chơi vơi vơi Nghe hồn mộng hao gầy …
Tuyết Phan
LẠC TÌNH
Chiều cuối hạ, bỗng dưng nghe lành lạnh. Gió khe khẽ, vỗ về vuông cửa sổ. Trên vai gầy, vàng úa nét đăm chiêu. Em vương tay, níu chặt bóng chiều buông…
Chiều cuối hạ, nắng úa rơi vào mắt. Gió ru buồn, ủ rủ chạm cơn mê. Hồn chiêm bao, giữa hoàng hôn mộng ảo. Lòng chợt lặng, nửa vai gầy chao đảo…
Cuối hạ rồi, chờ đón gió giao mùa. Thu sẽ về, ấp ủ nỗi niềm riêng. Lá vàng thu, ngập cả hồn hiu quạnh. Để đêm về, vọng mãi một tình thơ… Tuyết Phan
CHIỀU CUỐI HẠ Biết yêu sẽ nợ cứ vay Thế nên nặng gánh ngày nay mãi còn Xa xôi vạn nẻo lên non Xuống sông tìm kiếm lê mòn bốn phương Ngày xưa không nợ không vương Giờ đâu thương nhớ tơ vương ngập lòng Chiều tàn ngồi ngẩn chờ mong Hỡi người còn nhớ còn trông còn tìm
Tình xưa không nhớ vẫn in Hồn thơ mộng ảo con tim sắc màu Tình như cánh gió về đâu Cho ta gửi trả nợ sau cuộc tình…
Tuyết Phan 29-07-2023 Belgique một ngày mưa Hạ buồn
MƯA
(Tranh Vẽ: Tuyết Phan) Chiều tháng bảy mưa về con phố nhỏ Trên bầu trời u ám một làn mây Ta hững hờ buông tiếng hát vu vơ Hát cho ta hay hát tặng riêng người?
Tiếng mưa rơi khe khẽ gõ vào tim Vòng ký ức chợt về trong cổ tích Ta mộng du bay bổng giữa cơn mơ Rồi hụt hẫng… rơi vào cơn mộng mị
Trong sâu thẳm… con tim như rạn vỡ Ta ngỡ ngàng… như chạm phải cơn mê Rồi từ đó … hồn ta đầy thương tích Khối tình si… bỗng chốc hóa rêu phong
Chiều tháng bảy mưa về con phố nhỏ Ta ngu ngơ ngửa mặt đón mưa rơi Giọt nước mắt vỗ về đôi má khóc Phút giây này hồn ta thành đá cuội …
Tuyết Phan Belgique Một ngày cuối tháng bảy thật buồn… 30-07 -2023
TA ON TUYET PHAN 2019
THU GỞI VỀ EM của Thi Nhạc Sĩ Trần Đại Bản
ĐỜI LÀ CÕI MỘNG…
Xin đừng gọi đừng lay em tỉnh dậy Bởi hồng trần như mộng ảo phù du Em cứ ngỡ trần gian là cõi mộng Thế cho nên ở mãi đến bây giờ … Tuyết Phan
LẠC TÌNH…
Biết yêu sẽ nợ cứ vay Thế nên nặng gánh ngày nay mãi còn Xa xôi vạn nẻo lên non Xuống sông tìm kiếm lê mòn bốn phương
Ngày xưa không nợ không vương Giờ đâu thương nhớ tơ vương ngập lòng Chiều tàn ngồi ngẩn chờ mong Hỡi người còn nhớ còn trông còn tìm
Tình xưa không nhớ vẫn in Hồn thơ mộng ảo con tim sắc màu Tình như cánh gió về đâu Cho ta gửi trả nợ sau cuộc tình…
Tuyết Phan 29-07-2023 Belgique một ngày mưa Hạ buồn
THÁNG TÁM
Tháng tám về con phố rộng thưa người Lá vàng rơi lác đác giữa cơn mưa Hình như Thu đã sớm ghé hiên nhà Gió se lạnh rung bờ môi khô hạn…
Tháng tám về lặng lẽ bóng thời gian Gió se lạnh cỏ cây chớm rùng mình Cành lê chín trĩu cành mùa hò hẹn Khóm cúc vàng đang chờ ngày nở rộ…
Chào tháng tám em ngồi ôm gối mộng Câu thơ tình nhạt nhòa theo năm tháng Chuyện tình buồn theo con nước hư hao Tình quá xa nên ngọt ngào hết vị…
Chào tháng tám những chiều mưa se lạnh Lá vàng khô trôi dạt dưới cơn mưa Tháng tám rồi mưa Ngâu còn rơi mãi Khóc bao năm rồi sao vẫn chưa nguôi…
Belgique một chiều mưa cuối Hạ 9 tháng 8 năm 2023 Tuyết Phan
Tháng tám về… mong ước… mọi bình yên…
Tháng Ba Đà Nẵng Mùa Xoan- Tuyết Phan
NÍU ÁO NGƯỜI ĐI Tuyết đi tuyết đến tuyết về Sầu đông nước đá trăng thề xót xa Cúc tàn mai nụ đào hoa Sông thương bể nhớ tình ca dao hồng
Mưa đầu sông nắng cuối sông Chim di lẻ bóng đau lòng phù du Lẽ nào mình tội vụng tu Sương tan gió cuốn mây mù vô duyên
Cuối trời lận đận chưa yên Giữa dòng sóng gió đau thuyền quyên trôi
XUÂN QUẠNH VẮNG Nhạc và lời: Tuyết Phan ca sĩ: Thuỳ Dương
Mâm Bánh Bèo Chén Cuối Cùng
Mâm Bánh Bèo Chén Cuối Cùng 46 Năm Rồi Vẫn Còn Mãi Trong Ký Ức… …Tôi nhớ mãi trước khi rời Đà Nẵng mấy ngày Mẹ Tôi xay bột làm một bữa bánh bèo chén cho con cháu cùng ăn …vì những ngày cuối tháng Ba loạn lạc con cháu khắp nơi kéo nhau trở về dưới mái nhà Cha Mẹ …mặc dù không có mặt các Anh của mình…Mẹ vẫn cố gắng vui với bầy con cháu đầy nhà …Để che dấu nỗi lo âu đang xé nát lòng MẸ. Những chén bánh bèo xoáy đồng tiền nóng hổi … với chút nhưn ướt tôm thịt …vài miếng tóp mở hành lá xanh …thêm chút tôm chấy hồng hồng … Chan thêm muỗng nước mắm tỏi ớt chanh mằn mặn ngòn ngọt …Chu chao ơi …nhắm mắt vẫn nghe hương vị đậm đà lòng Mẹ, ngọt ngào tình Quê Hương lan tỏa khắp châu thân …Những cảm nhận này, mãi mãi là dấu ấn tuyệt vời, nồng ấm … nằm im trong huyết mạch của Tôi cho đến bây giờ … Ôi Thiên Đường tuổi thơ tràn ngập yêu thương của tôi xa lắc xa lơ …nay đang từng bước một âm thầm réo gọi…những giọt nước mắt chứa chan nỗi niềm riêng mang cứ thế rủ nhau chạy đua mãi hoài không đến đích… Hôm chủ nhật đã cuối Đông rồi … mà trời vẫn còn lạnh…cái lạnh kéo theo nỗi quạnh vắng … hình như NGƯỜI BUỒN ĐỘNG LÒNGTRỜI….nên mưa rủ nhau về ngập sân nhà…tiếng mưa rì rào thì thầm to nhỏ như kéo gần cái nhớ, cái thèm món bánh bèo chén lần cuối rời Đà Nẵng MẸ đỗ cho ăn …
Thế là tôi pha bột pha cả nỗi nhớ vào…Và làm lại món Bánh Bèo chén của 46 năm. Trước khi rời xa con phố Đà thân yêu vài ngày sau đó… Để tưởng niệm những điều quý báu mà tôi đã bị mất…
Vừa ăn Tôi vừa khóc thầm…
Bốn mươi Sáu năm qua rồi Mà sao tôi mãi bồi hồi cõi tâm Xứ xa nỗi nhớ âm thầm Bao giờ trở lại phố Đà yêu thươ?!
Tuyết Phan Belgique một ngày tháng Ba nhớ về quê nhà.
THÁNG BA ĐÀ NẴNG MÙA XOAN … Tháng ba đầy đau thương và nước mắt …Những cái ôm xiết chặt …những cái níu tay hụt hẫng … Những giòng nước mắt tuôn trào nhạt nhòa … nghẹn ngào chia lìa … Tất cả rồi cũng chia xa ly biệt … Biệt ly sông cũng động lòng Sóng gào như thể hiểu lòng người đi … Ngồi trên mạn thuyền ra khơi con phố Đà lùi dần … mờ dần trong nước mắt …Hỏa Châu đỏ rực cả bầu trời Đà Nẵng thương đau …Như thiêu đốt tim can tôi … Bây chừ đã 46 năm qua rồi mà cứ ngỡ như mới hôm nao tôi vẫn còn là cô bé ngây thơ hằng ngày vui vẻ đến trường trong niềm hy vọng tương lai tràn đầy tin yêu … Tôi ngồi đây bên tách cà phê sáng mà nghe tâm can lặng thinh … Kỷ niệm thương đau như những thước phim đang chiếu từ từ lại những hình ảnh đau thương ngập đầy mắt … mà nghe hồn thổn thức mãi không thôi Bây chừ tôi ở quê người Mà hồn như đã bay về Cố Hương … Tháng Ba Đà Nẵng Mùa Xoan Trắng Tôi kết hồn tôi … vào những cánh xoan khóc tháng Ba buồn … Belgique Một sáng Tháng Ba đau buồn nhớ Cố Hương …08-03-2021 TUYẾT PHAN
Một chút tâm tình Của Tôi …
Hôm nay trời lạnh quá … Tôi ngồi co ro một mình bên cửa sổ, như con mèo đang cuộn mình ngủ say trong cái rổ chỉ thêu của Tôi … Đưa mắt nhìn qua bên kia giòng sông MƠ (Meuse ) sương mù bao phủ cả dòng sông một màu khói lam mờ nhạt… Con đường vắng hoe thỉnh thoảng có một vài chiếc xe chạy vụt qua rồi trả lại sự lặng thinh… Tôi bỗng thở dài …Hình như Tôi rơm rớm nước mắt nghe quạnh hiu vây quanh nát hồn…Tôi bỗng thèm những vạt nắng vàng nồng ấm reo vui của tháng ngày nắng Hạ rơi quanh hiên nhà…nhảy nhót trên đầu cây ngọn cỏ… Nơi Tôi đang sống tháng ngày nắng ấm rất ít ỏi …nên khi mùa hè quay lại chốn này cũng là lúc tâm hồn Tôi như bừng sáng tràn đầy nhiệt huyết … Tôi thích mang giấy bút cọ vẽ đến ngồi bên bờ Sông Mơ ( Meuse ) say sưa đắm mình bên giá vẽ …vẽ hoài không chán có lúc quên cả thời gian trôi qua… Vào những ngày hè khi trời nắng ấm … Trên vai với cây đàn guitare Tôi đạp xe đi vào rừng đến bên bờ suối nhỏ …ngồi xuống trên tảng đá rồi đàn ca vui vẻ một mình …
Ngồi đây níu sợi nắng hè Kết thành bóng nắng vỗ về quạnh hiu Nắng ơi gởi nắng tình này Tình theo với nắng lên đồi hái hoa Lên đồi kéo sợi mây trời Đan nhanh nỗi nhớ gởi theo gió chờ Gởi gió gió đang chờ Kẻo gió gió đang chờ … (Lời trong ck KHÚC THỤY MIÊN củaTP)
Ban đầu nghe tiếng hát , tiếng đàn của Tôi vang lên…điều gì đã xảy ra các bạn có biết không ? Một tếng ào vang lên của bầy chim rừng như một luồng gió bất chợt thổi qua…tiếng xào xạc của những bước chân vội vàng trốn chạy của bầy thỏ rừng…và tiếng ộp của chú ếch con hết hồn nhảy ùm xuống suối… Tôi cũng ngưng tiếng hát rồi cười vui vẻ… Tôi vẫn hát, vẫn đàn với cả con tim “yếu mềm ” nồng ấm thiết tha của mình… niềm vui hòa quyện căng đầy hai buồng phổi.Tôi muốn gởi gấm đến cỏ cây hoa lá muông thú cái ấm áp yêu thương hiền hòa trong lòng … Và rồi điều gì nữa lại xảy ra các bạn có biết không ?Thú vị quá…đáng yêu quá…làm timTôi rung lên từng nhịp nhẹ nhàng chạy nhảy khắp cơ thể …Tôi như quên hết…quên hết . Khi tiếng đàn, tiếng ca của Tôi ngưng thì trên cao tiếng chim rừng cùng líu lo hót vang cả một góc rừng…tiếng xào xạc của những bước chân vội vàng của bầy thỏ rừng…tiếng suối nhẹ rì rào chảy… tiếng ì ộp của vài chú ếch con ngóc đầu lên khỏi mặt nước thở … tất cả cùng vang lên hòa thành một hợp ca tuyệt vời hồn nhiên và hạnh phúc … Thời gian cứ thế trôi qua không phiền muộn giăng mắc…Tôi sống hòa mình cùng với thiên nhiên và thiên nhiên đã đem đến cho Tôi một niềm vui không có ngữ vựng nào hay tự điển nào diễn tả được hết ý nghĩa tuyệt vời này… Cho đến khi những vệt nắng bắt đầu chơi trò trốn tìm thì chiều tà buông lơi …cỏ cây như sậm màu …Tôi cũng vươn vai đứng dậy sửa soạn ra về…nhìn những đôi mắt mở to vô tư… những đôi tai thẳng đứng của những chú thỏ rừng đáng yêu kia…Những cái đầu nghiêng nghiêng nhìn xuống suối của bầy chim rừng …như có ý nói rằng : Đến giờ chia tay rồi sao ??? Tôi gật gật đầu cười nhẹ và chuẩn bị thu xếp để về…Trước khi ra về lần nào cũng vậy Tôi thường để lại một vài củ cà rốt một ít lá cải và một bao thóc nhỏ trên tảng đá cho bầy chim, bầy thỏ … mở tiệc vui vẻ bên nhau sau những giây phút đã cùng chia xẻ niềm vui với Tôi… Tôi nói to lời chào đến muôn loài vang cả núi rừng và không quên nhúng tay vào dòng nước suối mát rượi…. quơ quơ vài cái như vuốt ve chào tạm biệt con suối nhỏ hiền lành đáng yêu …làm chú ếch con hết hồn té ụp xuống suối, tội ghê chưa …Tôi lại một phen cười nắc nẻ hồn nhiên… Mang đàn l ên vai t ôi l ên xe đ ạp ra kh ỏi r ừng.. Trước khi ra về Tôi luôn gởi vào khoảng không vài nụ hôn gió ngọt ngào. Tạm biệt …Tạm biệt …Tạm biệt nhé các bạn dấu yêu …Rồi mai ta lại gặp nhau … Một ngày thật bình yên …Tôi nghe lòng mình thanh thản reo vui …
Belgique Một ngày thu rất lạnh 21 tháng 11 năm 2020 Tuyết Phan