
| Tiểu sử: Võ Ngọc Hoa I- Nhà văn VÕ NGỌC HOA Bút hiệu Kim Ngôn *Sinh quán: Sinh năm 1942 tại Vĩnh Trinh – Long Xuyên, Việt Nam Tuổi thơ: đi lánh nạn tại Cambochia – Nam Vang, xứ Chùa Tháp Phnom Penh – Học Trường Nhà Dòng L’école des soeurs de la Providence 1948-1954. * Học vấn: 1954-1962 – Long Xuyên Vietnam: Trường Nữ Tiểu học – Trường Trung Học Công Lập Thoại Ngọc Hầu Ban A 1962-1975 – Saigon : Theo học các trường: Văn Hóa Quân Đội – Gia Long – Đại Hoc Văn Khoa về Sinh Ngữ và Cổ ngữ. * Nghề nghiệp: 1962 – 1964 – Dạy học tại Trường tư thục Phụng Sự Long Xuyên – Lớp Mẫu giáo Pháp với Soeur Alfred Mari . Lớp Đệ Thất và Đệ Lục – Pháp văn và Công dân giáo dục Trường nhà Dòng Nữ tu Mến Thánh Giá – Sóc Trăng – Các lớp Đệ Ngũ – Pháp văn và Vạn Vật học. 1964 – 1975 – Saigon: Thư ký: Nha Kiến thiết – Hãng Thầu RMK-BRJ – Phụ tá Hành Chánh: MACV I STDAT. II- Định cư tại Hoa kỳ từ năm 1978 – Theo học và làm việc Đại học CSULB (Cal. State Long Beach,) IVC Irvine, OCC, Costa Mesa * Sinh hoạt trong dòng chính Hoa Kỳ, Ngọc Hoa có cơ hội phục vụ và bảo vệ quyền Phụ nữ Việt Nam. * Tác phẩm đăng trên các Báo Mẹ Việt Nam, Phụ Nữ Người Việt Quốc Gia, VN US Today…. III- Võ Ngọc Hoa luôn luôn giữ vai trò thay mặt cho đồng bào tị nạn chánh trị, cha mẹ mất con, vợ mất chồng, cô nhi quả phụ đã quá đau thương trên đường trốn chạy CS từ hơn 40 năm qua. Chị em Đồng Hương không được có cơ hội nói lên sự đàn áp dã man của chính quyền CS trên quê hương đất tổ Việt Nam… * Gia nhập VBVNHN 2014. Thủ Quỹ trong Ban Đại Diện VBVNHN vùng Tây Nam Hoa Kỳ hai nhiệm kỳ 2017-2020 và 2020-2023.Tiều sử Văn Hữu Võ Ngọc Hoa . —————————————————————————————— |


| Họp Mặt thân mật của Văn Bút Vùng Tây Nam Hoa Kỳ Ngày 10 tháng 9 năm 2021 |






















| TƯỞNG NIỆM MẸ CỦA CHÚNG CON [Mười đứa con] Võ Ngọc Hoa Bút hiệu Kim Ngôn Từ khi tôi biết nghe kể chuyện qua Ông bà Nội Ngoại và Bác Hai của chúng tôi thì Má tôi rất được yêu thương, vì Ba tôi là con một. Không kể Bác Hai là Linh mục. Má tôi là con trong một gia đình có 6 trai và 2 gái. Đến khi Ba Má tôi có tới đứa con thứ mười một là Út Trung; Ba của chúng tôi vẫn luôn tỏ vẻ rất hạnh phúc… Nhưng Má ơi..!!!..Chúng con xin nhớ nhắc đến cô con gái cưng của Ông Bà Ngoại, khi Má chưa tròn hai mươi tuổi. Con nhà Quan bước theo chồng về làm dâu trong một gia đình Quý tộc tại Vĩnh Trinh, Long Xuyên, Việt Nam. Từ đó, các con đứa thứ nhất, đứa thứ nhì, đứa thứ ba ra đời… Cuộc Thế Chiến thứ II .. 1945 cũng đã qua; đến đứa thứ tư, năm, sáu, bảy;… Nước VN bị chia đôi!!!!! Tiếp theo, đứa thứ tám, thứ chín, thứ mười và mười một. Các con lần lượt lớn khôn trong tình yêu thương bảo bọc của Ba Má. Nhưng! Má ơi !!.. Má tôi, từ ngài Ba của chúng tôi bị tử nạn khi mới tuổi bốn mươi. Má tôi làm quả phụ ba mươi tám tuổi. Thánh giá Chúa gởi cho Má bất ngờ trong những ngày đầu năm Tháng Gieng Dương lịch (tháng Chap Âm lịch) Bác Hai, Cha Khánh phải đổi đi vùng Sóc Trăng, Cà Mau . Rồi thời gian qua , Chúa đã đón đi bao người thân thương của Má Ông bà Nội, Ông bà Ngoại của chúng con và em gái thứ nhỉ của con đã từ giã còi đời đi trước Ba con. Má ơi ngày Ba mất con con nhỏ lắm . Thư bất tận ngôn . Con xin dâng nên hương lòng nhớ Má .Ở trên nước trời Má biết con và các cháu nhớ thương Má . Xin Má phù hộ cho các con cháu của Má sống sao nên người tốt . Con gái của Má : Võ Ngọc Hoa Kim Ngôn . |
| Thư Em Ngày Nắng Hạ-Võ Ngọc Hoa Thư Em Ngày Nắng Hạ Võ Ngọc Hoa Chị Hai thương kính của em, Sau những ngày về phép trở lại đơn vị trễ quá, suýt bị phạt. Được Mừng Tết với gia đình năm nay em rất hạnh phúc, tuy em có buồn nghĩ mình vẫn còn vết thương chưa lành sau những ngày hành quân hai tháng trước. Cuối tuần qua, các bạn đồng đội Thiết giáp của em họp nhau tại Câu lạc bộ uống cà phê, kể chuyện về mùa Hè sau những cuộc hành quân kham khổ vừa qua, và miền Nha Trang cát trắng thơ mộng với các em gái hậu phương yêu Lính chiến… Trong khi em đang miên man nghĩ đến các em, nhứt là Út Trung, nay cao lớn hơn và có nét giống Bác Hai và anh Năm, Tám Ân rất giống Ông Nội, Chín Trọng được Ba cưng nhứt (giống Ba từ tướng tá đến gương mặt). Còn em ai cũng bảo em giống Bà Nội. Chị em chúng ta mười người mà chi có một mình em nhập ngũ, và đi xa nhà không đủ điều kiện vào Chủng Viện dòng Triều Long Xuyên. Em như “Chim xa bầy, còn thương cây nhớ cội “lắm lắm!” À… em có chọn được người yêu (người em yêu…hay người yêu em?…) chưa dám nói. Về thăm Mẹ và anh chị em mình nữa, em sẽ kể tiếp, sau cuộc hành quân trong tuần này tại Pleiku… Đến lượt em kể chuyện, các bạn nhắc em kể chuyện, về phép ăn Tết ở quê hương Miền Tây Long Xuyên, em kể lại chuyện ghé Saigon thăm chị, và xin phép chị để dắt Cháu Phượng theo, để tránh bị xét hỏi vì có con còn nhỏ. Em đang cảm thấy vết thương đang còn đau, nên khi các bạn thấy mặt em nhăn nhó, không cười liền ghẹo hỏi: -Thế! Cô bạn gái mày có biết chuyện này chưa? Em chỉ cười… … Và sau mấy ngày cuối tuần, bạn em tặng mấy tấm hình chụp chung trong buổi họp hôm đó, chỉ có 1 hình này riêng mỗi một mình, em để dành gửi về cho Mẹ, chị và các anh em mình làm kỷ niệm. ![]() Con gởi về Mẹ Kính yêu! Nhăn mặt, nhíu mày xót thương cho Quê Mẹ! Mỉm cười tươi sáng thấy giặc Cộng tiêu tan. Nguyễn Hồng Sang *Kỷ niệm cuối cùng đó của em, tôi giữ cho mẹ và các em mãi đến ngày nay. Sau trận chiến Mùa Hè Đỏ lửa năm 1972. Mẹ tôi được báo tin: Em tôi đã mất tích khi đi hành quân bị trúng mìn VC gài trong rừng Pleiku. Võ Ngọc Hoa |














