
| Tiểu Sử |
|---|
Vũ Thùy Nhân còn có tên là MADELEINE VŨ là cựu Nữ Tu Dòng St. Paul de Chartres… Đã theo học tại các Trường: – Trung học Nguyễn Bá Tòng Saigon; Trường Trung học Jeanne D’Arc Huế; Trường Trung Học Thánh Tâm ( Đà Nẵng). Học Triết Học và Thần Học tại Tập Viện Stella Maris SAO BIỂN Đà Nẵng. Trước năm 1975 Dạy Trung Học tại các Trường:- Thánh Tâm (Đà Nẵng) – Thánh Phao Lô (Pleiku), Thánh Têrêxa (Kontum). Năm 1975, trên con đường di tản khỏi Cao Nguyên, VTN. bị thương trầm trọng. Cộng sản đóng cửa trường của các soeurs… không lao động nặng đươc, năm 1976 Soeur Madeleine Emmanuel (VTN) được Đức Cha (Sách) Điạ phận Đà Nẵng thay mặt Toà Thánh tha lời khấn Trọn Đời ( Nhà Dòng St.Paul De Chartres trực thuộc Toà Thánh ) . Khi ấy Gia Đình Bố Mẹ ( Bố Mẹ VTN có 13 người con ) và hầu hết các Em của VTN. đã định cư ở USA .Trong những thập niên đầu tại Mỹ Các em của VTN gồm 4 người là:- Vũ Tiến Dũng, Vũ Thùy Hạnh , Vũ Minh Ngọc ,Vũ Tuấn Đức đã thành lập ban TỨ CA THÙY DƯƠNG rất nổi tiếng … Hiện nay Vũ Tuấn Đức và người Em út của VTN là Nhạc Sĩ Vũ Anh Tuấn là những Nhạc Sĩ Sáng tác… hòa âm… cho nhiều Trung Tâm Âm Nhạc tại California…. Lập Gia Đình với một Đảng Viên ĐVCM . Năm 2002 phu quân qua đời, VTN tham gia ĐVCM và được Chủ Tịch HÀ THÚC KÝ mời giữ chức VỤ TRƯỞNG TỔNG VỤ PHỤ NỮ. Hiện nay VTN là TỔNG ỦY VIÊN GIÁO DỤC do ông Nguyễn Đức Cung quyền Chủ Tịch ĐVCMĐ bổ nhiệm. VTN có một con trai duy nhất, tên là UY VŨ, hiện là Hiệu Trưởng 2 trường dậy Nhạc SPOTLIGHT (www.spotlightschool.com) một tọa lạc trên đường Brookhurst thuộc T.P Garden Grove và một ở T.P Irvine. Trường dạy về hầu hết các bộ môn trong lãnh vực Âm nhạc. Trường cũng đồng thời là một võ đường dạy Võ Việt Nam mà một trong các võ sư là Uy Vũ. Sau năm 1976 Vũ Thùy Nhân dạy học tại trường Trung Học Quang Minh, Quận 10 Saigon; được nhà Trường tín nhiệm đề cử làm Giám Hiệu. Sở Giáo Dục xét lý lịch, Thùy Nhân bị nghi là CIA DO MỸ GÀI LẠI nên không được tiếp tục dậy học. VTN dậy đàn Piano tại tư gia và lo cho 3 người em: – Vũ Huy Hùng đang học Kỹ Sư tại Đại Học Kỹ Thuật Phú Thọ… và 2 người em Vũ Văn Hưởng, Vũ Duy Thọ là Sĩ Quan đang bị giam trong trại tù “CẢI TẠO “.( Vũ Duy Thọ, Sĩ Quan Đà Lạt khoá 29, đã chết trong trại tù Hàm Tân sau 3 tháng bị tập trung… Vũ Văn Hưởng, Đại úy QLVNCH, vượt biên năm 1984 và đã mất tích trên Biển Đông) Tháng 12 năm 1990 VTN đến Hoa Kỳ do cha mẹ bảo lãnh trong chương trình đoàn tụ gia đình Năm 1998,VTN tốt nghiệp bằng cử nhân Pháp Văn tại trường Đại Học Fullerton(CSUF) Năm 2014 được trung tâm Kim Lợi chấm đậu Hoa Hậu: Mrs. VIỆT NAM GLOBAL Vũ Thuỳ Nhân đã từng làm việc cho Hội Cộng Đồng Người Việt tại Orange County, Nhật Báo Người Việt, thư ký “ĐẠI HỘI TRUYỀN THÔNG VIỆT NAM HẢI NGOẠI *. Chủ Biên Nhật báo Việt Nam-US Today. Trưởng Ban Báo Chí tại Cộng Đồng Đức Mẹ Mông Triều tại nhà thờ ST. Boniface Anaheim T.Nam H.K (1998-2000) Hội Viên Văn Bút Tây Nam Hoa Kỳ từ năm 2002… Cựu Chủ tịch Văn Bút vùng Tây Nam Hoa Kỳ nhiệm kỳ 2017-2020 Hiện là cố vấn Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại (2021-2023) |
| Tác Phẩm |
|---|
| Tác giả của hai tập thơ Âm Vang Cuộc Sống 1 và 2 Sáng tác nhiều tác phẩm như thơ, truyện ngắn, bài viết đăng trên các báo: Người Việt, Quê Mẹ, Tình Mẹ, Hồn Việt, Trách Nhiệm, Phụ Nữ Diễn àn Người VIệt, Tạp Chí Cách Mạng, Hoa Lư, Tạp Chí của cộng Đồg NGười Việt OC, Nhật Báo Việt Nam Mới( Houston) Đặc san Thiên Hựu-Jeanne d’Arc, Văn Hữu, Tuyển Tập Văn Học. Tập San của BCHVBVN HẢI NGOẠI VTN đã là Thủ Quỹ của Ban Chấp Hành Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại 2 Nhiệm Kỳ: Từ 2011-2017 Chủ Tịch là nhà Văn, Dược sĩ Vũ Văn Tùng. VTN :-Chủ tịch đương nhiệm VBVNHN/TNHK nhiệm kỳ 2017-2020. Sắp xuất bản Tập Thơ * ÂM VANG CUỘC SỐNG 3 * MUÔN HOA ĐUA NỞ * và * THẾ GIỚI LOÀI VẬT* ( Đều đã đăng dài hạn trong Nhật Báo NV) |

| Kính mời quý vị thưởng thức một số tác phẩm của văn thi sĩ Vũ Thuỳ Nhân |
| VIỆT NAM MUÔN NĂM Ngày tháng từ ngàn xưa nay vẫn thế Trăng gìa muôn vạn kỷ vẫn còn đây Giải trường sơn hùng vĩ vẫn nơi này Biển Nam Hải vơi đầy không biến đổi Bắc, Trung, Nam, vẫn còn chung tiếng nói Nước non này vẫn tên gọi Việt Nam Đuổi ngoại xâm lòng ái quốc phi phàm Giòng Lạc Việt giống nhà Nam vẫn thế Bốn ngàn năm trải qua bao thế hệ Mãi trường tồn và bất kể gian lao Bạch Đằng giang còn nung chí anh hào Phan Thanh Giản còn nêu cao gương tiết liệt Còn loạn ly còn anh hùng hào kiệt Giữ giống nòi muôn vạn kiếp hùng anh Việt Nam ơi! giòng đất mẹ thơm lành Việt Nhân |







| Chúng con Xin Chào Mẹ Mẹ mất vào ngày Cựu Chiến Binh Là ngày nhớ các vị Anh Hùng Liệt Sĩ… Họ đã hi sinh thân mình cho toàn dân được sống Mẹ cũng thế, mẹ là vị nữ anh hùng Cuộc đời mẹ cũng không thua các Anh Hùng Liệt Sĩ Mẹ phấn đấu cho đến khi an nghỉ. Nghỉ an bình trong tay Đấng Chí Tôn Mẹ đã làm xong bổn phận thật vuông tròn Bổn phận làm vợ, bổn phận làm mẹ một đàn con Hi sinh vì chồng, vì con đến khi sức lực hao mòn Từ một thiếu nữ xinh tươi nhan sắc vẹn toàn Rồi theo chồng, rồi cho ra đời một đàn con Biết bao hi sinh, bao khổ cực để nuôi con khôn lớn Từ Bắc Ninh tới Cẩm Giàng, từ Hà Nội rồi vô Nam Rồi Sài Gòn, rồi Thủ Đức, rồi Nha Trang Và cuối cùng là Cali, nước Mỹ (1) Mẹ luôn cặm cụi, siêng năng, chăm chỉ Đức độ của mẹ nào ai dám so bì Luôn yêu Chúa, luôn nguyện kinh liên lỉ Cho chồng con được Thiên Chúa phù trì Đức tin vào Chúa làm mẹ luôn an bình vui vẻ Thắng vượt bao cảnh đời quá đổi gian truân Mười ba người con mẹ săn sóc yêu thương từng đứa Hai người con Chúa cất về khi chưa tròn một tuổi Hai người con, một vượt biên mất xác trên biến Đông Một chết trong trại tù Cộng Sản tanh …nồng Họ là những sĩ quan trẻ trung, mạnh mẽ, hiên ngang Đã bao lần mẹ nhìn con với hi vọng ngút ngàn Khi chúng chết mẹ ở xa vạn dặm (2) Mẹ buồn … đứt ruột, mẹ buồn nát tâm can … Nhưng mẹ vẫn can đảm, vẫn bền gan dâng hiến Nay chúng con, (chín đứa) con của mẹ còn trên cõi trần gian Đã thành người, đã hữu ích cho nhà, cho xã hội Chúng con xin cúi đầu ghi nhớ ơn sâu Công sinh thành, công nuôi dưỡng thật cao như núi Giã biệt chúng con, mẹ về Trời … Cầu xin mẹ được ngàn đời an nghỉ Trên cõi Thiên Đàng tuyệt mỹ, bình an Chúng con nguyện sống luôn luôn xứng đáng Tha thứ, yêu thương và luôn nhớ rằng Chúng con đều được mẹ cưu mang chín tháng trong lòng Đều được mẹ nuôi dưỡng từ dòng sữa mát trong Từ tấm lòng mẹ chan chứa chờ mong Các con mẹ được sống trong Hạnh Phúc Xin chào mẹ, chúng con xin cúi đầu chào mẹ. Vũ Thùy Nhân _______________________________ … Mẹ Thùy Nhân mất lúc 11 giờ sáng ngày 11 tháng 11 năm 2011. nhằm ngày lễ Chiến Sĩ Trận Vong. (1) Những Địa danh mà G.Đình Bố Mẹ T.Nhân đã sinh sống. (2)Gia Đình V.T.Nhân qua Mỹ ngày 29 tháng 4 năm 1975. 4 người con lớn kẹt lại V.NAM là Vũ Thùy Nhân,Vũ Văn Hưởng, Vũ Duy Thọ và Vũ Huy Hùng. |











| BÀI THƠ “CHÚNG CON XIN CHÀO MẸ**** CỦA VŨ THÙY NHÂN (MADELEINE VŨ) Thưa Qúi ACE và Qúi Bạn. Đạo Công Giáo chúng ta, tháng 11 là tháng CÁC LINH HỒN.. Chúng ta hãy nhớ cầu cho linh hồn CHA ME ACE …VÀ CÁC LINH HỒN. MẸ THÙY NHÂN MẤT VÀO THÁNG 11 NGA`Y 11 Xin chia sẻ. VTN. ****”CHÚNG CON XIN CHÀO MẸ**** Vũ Thùy Nhân. Mẹ mấ’t vào ngày Cựu Chiến Binh Là ngày nhớ các vị Anh Hùng Liệt Sĩ…… Họ đã hi sinh thân mình cho toàn dân được sống Mẹ cũng thế, mẹ là vị nữ anh hùng Cuộc đời mẹ cu~ng không thua các Anh Hùng Liệt Sĩ Mẹ phấn đấu cho đến khi an nghỉ. Nghỉ an bình trong tay Đấng Chí Tôn Mẹ đã làm xong bổn phận thật vuông tròn Bổn phận làm vợ, bổn phận làm mẹ một đàn con Hi sinh vì chồng, vì con đến khi sức lực hao mòn Từ một thiếu nữ xinh tươi nhan sắc vẹn toàn Rồi theo chồng, rồ`i cho ra đời một đàn con Biế’t bao hi sinh, bao khổ cực để nuôi con khôn lớn Từ Bắ’c Ninh tới Cẩm Giàng, từ Hà Nội rồ`i vô Nam Rồi Sài Gòn, rồ`i Thủ Đức, rồ`i Nha Trang Và cuố’i cùng là Cali, nước Mỹ (1) Mẹ luôn că.m cụi, siêng năng, chăm chỉ Đức độ của mẹ nào ai dám so bì Luôn yêu Chúa, luôn nguyện kinh liên lỉ Cho chồng con được Thiên Chúa phù trì Đức tin vào Chúa làm mẹ luôn an bình vui vẻ Thắ’ng vượt bao cảnh đời quá đổi gian truân Mười ba người con mẹ săn sóc yêu thương từng đứa Hai người con Chúa cất về khi chưa tròn một tuổi Hai người con, một vượt biên mất xác trên biến Đông Một chết trong trại tù Cộng Sản tanh …nồ`ng Họ là những sĩ quan trẻ trung, mạnh mẽ, hiên ngang Đã bao lần mẹ nhìn con với hi vọng ngút ngàn Khi chúng chế’t mẹ ở xa vạ.n dặ,m (2) Mẹ buồn … đứt ruột, mẹ buồn nát tâm can … Nhưng mẹ vẫn can đảm, vẫn bền gan dâng hiến Nay chúng con, (chín đứa) con của mẹ còn trên cõi trần gian Đã thành người, đã hữu ích cho nhà, cho xã hội Chúng con xin cúi đầu ghi nhớ ơn sâu Công sinh thành, công nuôi dưỡng thật cao như núi Giã biệt chúng con, mẹ về Trời … Cầu xin mẹ được ngàn đời an nghỉ Trên cõi Thiên Đàng tuyệt mỹ, bình an Chúng con nguyện sống luôn luôn xứng đáng Tha thứ, yêu thương và luôn nhớ rằng Chúng con đều được mẹ cưu mang chín tháng trong lòng Đều được mẹ nuôi dưỡng từ dòng sữa mát trong Từ tấm lòng mẹ chan chứa chờ mong Các con mẹ được sống trong Hạnh Phúc Xin chào mẹ, chúng con xin cúi đầu chào mẹ. **************************************** … Mẹ Thùy Nhân mất lúc 11 giờ sáng ngày 11 tháng 11 năm 2011. nhằm ngày lễ Chiến Sĩ Trận Vong. (1) Những Địa danh mà G.Đình Bố Mẹ T.Nhân đã sinh sống. (2)Gia Đình V.T.Nhân qua Mỹ ngày 29 tháng 4 năm 1975. 4 người con lớn kẹt lại V.NAM là VŨ THÙY NHÂN,VŨ VĂN HƯỞNG, VŨ DUY THỌ,VŨ HUY HÙNG. |
| Tâm tình gửi Mẹ Mẹ chu đáo cho đến giờ sau chót Đợi đúng ngày toàn số một mới “đi” Dù các con có “nghệ sĩ” kiểu gì Cũng không thể quên được ngày giỗ Mẹ Mẹ tuyệt vời hiểu các con cặn kẽ Mười một người chứ chẳng kể ít đâu Mà yêu thương đáp ứng mọi nhu cầu Cả vật chất lẫn tinh thần từng đứa Mẹ mãi mãi là êm đềm điểm tựa Dù nghìn trùng đã muôn thuở cách chia Dù đang ở tận thế giới bên kia Vẫn thương xót và lắng nghe sướng khổ Mẹ vĩ đại và siêu phàm ở chỗ Lúc đau thương…các con đổ…Mẹ nâng Gánh sầu bi nặng trĩu vẫn “xin vâng” Vui con hưởng nhưng đau buồn Mẹ chịu Tình yêu Mẹ suốt đời con dan díu Công sinh thành ngàn vạn cửu nhớ ơn Mất Mẹ rồi mới biết tiếc thương hơn Nguyện giống Mẹ để nên thành người tốt Hôm nay giỗ là năm thứ mười một Con số 1 mà Mẹ “chốt” Mẹ ưa Mẹ khéo chọn ngày đặc biệt ghê chưa?! Ngày duy nhất có tám “một” cùng số Mẹ ơi, trời ngoài kia mưa đang đổ Nặng hạt như đang khóc hộ con đây Gió thét gào như cũng muốn giải bầy Niềm tiếc nhớ những ngày còn có Mẹ MN 11/11/22 |
| CÁM ƠN TRỜI… CÁM ƠN ĐỜI… Vũ Thùy Nhân Cảm ơn trời, cảm ơn đời… Mở cửa cho chúng tôi vào vùng trời tự do. Có xe cộ, có cơm no áo ấm, Không công an gõ cửa, nửa đêm truy lùng Không xét hộ khẩu hỏi lung tung đủ thứ… Không đi ngủ trong băn khoăn lo sợ… Quanh chúng ta nay là những nụ cười rạng rỡ… Của an hòa, của chan chứa tình thương, Những người già được xứ chủ nhà nuôi dưỡng, Những người trẻ, thoải mái đến trường. Chúng ta hưởng rất nhiều điều sung sướng. Đầu xuân là ngày tạ ơn… Xin tạ ơn trời, xin tạ ơn đời… Tạ ơn trong niềm cảm kích khôn nguôi, Cảm kích đất nước cưu mang chúng tôi, Cảm kích những gì chúng tôi đang có Chúng tôi đang sống trong một quê hương phong phú… Phong phú tiền tài, phong phú tự do, Phong phú trong phóng khoáng ân cần niềm nở… Nhớ những ngày tại quê nhà… Nhớ những ngày lênh đênh trên biển cả… Nhớ những ngày cùng cực trong lao xá… Nhớ những ngày trên vùng kinh tế mới Chúng ta sống như loài sâu bọ… Cơm thiu, gạo thối… Túp lều tranh không chỗ đứng ngồi… Nước thiếu…thân xác tanh hôi… Nay nhớ lại để bồi hồi cảm kích…. Để cảm ơn trời, cảm ơn đời, Để cảm nhận đến nơi những điều đang có… Để có những nụ cười rạng rỡ vui tươi Để đừng thở than, để đừng ươn lười… Nhưng vun đắp cho đời thêm tươi đẹp… Và nghĩ đến những người không may mắn, Nơi quê nhà đang từng bưã thiếu ăn, Để yêu thương, để giúp đỡ tận tình… Để chia bớt những gì mình có… Tết đến xuân sang tươi đẹp quá Hoa nở tưng bừng cây cỏ xanh tươi Cali. đẹp như trong huyền thoại Muôn cõi lòng rộn rã đón xuân sang. Xin trời thương chúng ta luôn mãi được bình an… Và tươi đẹp như muà xuân bất tận. Vũ Thùy Nhân Chúc mừng Giáng Sinh và Năm mới MUÔN ƠN LÀNH, BÌNH AN, HẠNH PHÚC đến với CHÚNG TA : TOÀN THỂ VBVNHN. THÂN, Vũ Thùy Nhân |

| Tận Đáy Lòng Con Khẽ Gọi Ba Khi con nhỏ ba luôn bảo vệ Như mái nhà che nắng che mưa Như vách đá cho con nương tựa Con vững vàng đi giữa tình thương Rồi đến khi con lớn con khôn Có nhiều khi con bước lầm đường Ba bảo ban, con luôn cưỡng lại Tưởng mình khôn nên cãi lại ba Ba bực lắm nhưng vẫn ôn hòa Con một mực giương giương tự đắc Ba rất buồn nhưng vẫn lặng thinh Lấy tình thương dậy dỗ tận tình… Nay thì con đã trưởng thành Con nghĩ lại thấy mình quá đáng Và thật sự thấy thương ba lắm Cả đời ba lo lắng nuôi con Muốn cho con mọi sự vuông tròn Con hạnh phúc thì ba sung sướng Con yếu hèn ba luống ngậm ngùi Ba là nguồn ấm áp yên vui Của mẹ, của cả đàn con cái Hôm nay là ngày Father’s Day Cầu chúc ba sống mãi sống hoài Để con được đền ơn báo hiếu Tận đáy lòng con khẽ gọi – Ba – Trong niềm vui… yêu mến chan hòa Vũ Thùy Nhân |

















| Tùy Bút Về Miền Quá Khứ Kính tặng ông Đinh Quang Lượng (Genève) Ông nhìn Uyên mỉm cười, nụ cười của một cụ ông chín mươi ba tuổi vẫn mát dượi, dịu dàng và như có vị ngọt, ánh nhìn của ông vẫn tinh khôn, linh hoạt, vẫn dí dỏm … xa xôi. Hèn gì …đã có đến hơn một tá người những con gái yêu ông say đắm… ngày ông còn là “cậu giáo”. Những cô gái “Thượnng” những cô gái “Kinh”. Ông đã từng đua ngựa với cô gái đẹp nhất vùng núi, mà nụ cười quyến rũ và cái tên “Sìn May” mật ngọt còn như thấm vào hồn ông đến tận cuối đời, rồ̀i những cô gái Kinh thắm má đào … vấn tóc đuôi gà còn như đang e lệ che dấu nụ cười đen láy. Toàn là những hình ảnh diễm lệ của dĩ vãng… nhưng vượt lên trên những hình ảnh ấy, là hình ảnh một người nữ “Hoa nhường nguyệt thẹn” vầng trán trinh trong tinh tuyền như vì sao Mai. Bàn tay búp măng thon nhỏ chứa đầy ơn phúc, trái tim ấm áp mà đợt sóng tình bao la như biển cả. Đó là đức nữ trinh Maria. Nghĩ đến Đức Maria, cụ ông cảm nhận toàn thân run rẩy, môi miệng chỉ còn biết nói lên lời cảm tạ, ngợi khen lòng từ ái Mẹ đã thương đến cụ, người con tội lỗi cuả Mẹ. Người con đã hơn một lần bị sắc đẹp trần gian lôi cuốn vào vòng ái ân …. đến quên đi giới luật cúa Chuá Trời. “Nhưng lạy Mẹ…. (Cụ ông thầm thì ) ….. tất cả đã lịm tắt. Mẹ ơi, con chỉ còn Mẹ là nguồn an ủi, là ánh sáng đời con, là hồng tâm mà mũi tên lửa của tâm hồn con luôn nhắm tới.” Tình yêu chan chứa của cụ ông dành cho “Đức Mẹ” đã làm con cháu phải ghen tức, bực bội. Thật thế, bao nhiêu tiền bạc cụ dành giụm được trong những năm tuổi trẻ, cụ đều dâng hiến để làm sáng danh Đức Mẹ. Cụ đã gởi về quê hương cụ đến mấy chục ngàn đô để xây đền thánh, xây đài tưởng niệm Đức Mẹ. Cụ yêu tất cả danh xưng của Mẹ. Nhưng biệt danh “Đức Mẹ La Vang” là cụ cung kính trên hết vì Đức Mẹ La Vang đã chữa lành bệnh cho cụ, một chứnh bệnh nan y mà các Bác sĩ thời ấy đành bó tay. ![]() Năm ấy, vào khoảng năm 1956, cụ cùng với anh trai của cụ lúc ấy là một Linh Mục (nay đã trở thành Đức Ông, Đức Ông năm nay đã ngót nghét tuổi một trăm). Hôm ấy Thánh Địa La Vang trời thanh quang, cụ, Linh Mục anh trai cụ, và một số Linh Mục khác đang đi đàng thánh giá kính Đức Mẹ. Đến chặng thứ 8, cụ rùng mình vì thấy một luồng khí lạnh xâm chiếm toàn thân… Những tâm tư u uẩn, những lo toan về bệnh tật, về cuộc sống ….. giờ phút ấy cụ đã trút hết cho Đức Mẹ. Cụ, anh trai cụ và các bạn Linh Mục đã rời La Vang vào một buỗi chiều nhạt nắng; tâm hồn lâng lâng ….. mang trong hồn hình ảnh dịu dàng, nét cười ấm áp bàn tay thon nhỏ, búp măng của Mẹ thánh Maria. Hôm nay nhớ về miền quá khứ …… cụ còn như nhìn rõ ánh mắt sững sờ, kinh ngạc của cô em, người mà mỗi ngày đều giúp cụ thay băng trên một lỗ nhỏ, nằm dưới cột sống của cụ, mà qua lỗ nhỏ này máu mủ thường chảy ra ướt đẫm miếng băng dầy. Hôm ấy cô em đã sửng sốt kêu lên: “Lạ chưa, miếng băng khô nguyên” và rồi hôm sau, và hôm sau nữa miếng băng vẫn khô nguyên. “Ôi, lạy Đức Mẹ, con, đứa con tội lỗi của mẹ, mẹ đã làm gì cho con?” Trong nước mắt nhạt nhòa, ông Chủ tịch Hợp tác xã {phải, ngày ấy cụ làm Chủ Tịch) như được nắm trong tay bàn tay búp măng có những ngón thon nhỏ của người Mẹ cao vời, nhưng thật gần gũi với nhân loại. “Vâng, lạy Đức Thánh Mẫu, Mẹ có một trí nhớ vô song, mẹ làm sao quên được lời trăn trối của con trai cực thánh mẹ khi người nhìn thánh Gioan đang đứng gần Mẹ dưới chân Thánh Giá và nói với Mẹ “Này là con Bà.” Nhớ về miền qúa khứ …. cụ làm sao quên được ngày ấy …. ngày mà các Bác sĩ đều công nhận bệnh “rỉ tủy sống ” của cụ đã hoàn toàn biến mất. Từ ngày nhận được phép lạ hiển nhiên ấy, cụ chỉ còn biết sống vì Mẹ, tin ở Mẹ, phó thác toàn thân cho Mẹ. Ôi lòng từ mẫu của các bà mẹ thế gian đã được đời ca tụng biết bao nhiêu, qua những nhạc khúc, những vần thơ, những áng văn chương tuyệt mỹ của biết bao thế hệ . Những người làm con đã nghĩ ra biết bao mỹ từ, biết bao ước lệ để diễn tả tình mẫu tử. Còn Mẹ, lạy Đức Thánh Mẫu, cả trăng sao, cả non ngàn, cả đại dương mênh mông, cả trăm hoa đua nở, cả muôn ức nụ cười của mỹ nhân, cả phong thái quân tử cuả những trang anh hùng. Tất cả vẻ đẹp hùng vĩ, vẻ đẹp mong manh …. và những vẻ đẹp muôn hình vạn trạng của trần gian, cũng không sao diễn tả được vẻ đẹp từ mẫu của Mẹ. Đức Mẹ cuả chúng con, lòng Đức Mẹ thương con cái nhân loại mới bát ngát dường nào, mênh mông làm sao. Chín mươi ba năm trong cuộc sống dương gian của cụ; sức đã mòn, lực đã mỏi …. nhưng việc kinh nguyện hàng ngày để tỏ lòng tôn kính Đức Mẹ thì cụ không bao giờ lơ là. Trừ những khi quá mệt mỏi, còn bình thường mỗi ngày, cụ ông của Uyên đều qùy đọc hai tràng chuỗi Mân Côi dâng lên Mẹ … Uyên từ Mỹ Châu sang thăm ông; mặc dầu đã là mùa hè nhưng khí hậu Genève vẫn còn lành lạnh. Mỗi ngày đúng tám giờ sáng, nàng ăn điểm tâm với ông .. Nàng vô cùng cảm phục ông vì̀ không ngày nào ông nàng trễ một phút. Không trễ một phút nào, không phải chỉ cho những bữa ăn sáng, nhưng cho tất cả các công việc ông làm trong ngày. Giờ đọc kinh, giờ dự lễ, giờ viếng Chúa, giờ nghe các bài giảng về Đức Mẹ (các bài giảng mà ông đã thâu trong băng cassettes) giờ đọc sách báo nói về Đức Mẹ. Ông làm tất cả các công việc trên với lòng đam mê của một người trẻ. Uyên trầm ngâm suy nghĩ: “Động lực nào đã giúp ông cụ có một sức mạnh tiềm tàng cả về thân xác lẫn tinh thần như vậy?” Đã chín mươi ba tuổi ông vẫn đi đứng vững chãi, vẫn tính toán công việc (Việc xây cất, sửa sang nhà thờ, việc bác ái xã hội, việc thư từ thăm hỏi con cháu) một cách minh mẫn sáng suốt, và hoàn tất công việc sinh hoạt hằng ngày một cách mực thước. Ôi, câu trả lời chỉ có thể “Tình yêu Mẹ Maria, tình ông dâng Mẹ, tình Mẹ cho ông.” Về lại Mỹ đã mấy tuần nhưng cảnh đẹp dịu dàng của Châu Âu, những con đường rợp bóng cây, những toà lâu đài cổ kính, dòng sông Seine êm đềm, và trên tất cả là nụ cười ấm áp của cụ ông. Tất cả vẫn sống động và đầy ắp trong Uyên. Nàng muốn viết nhiều, viết thật nhiều về ông về Âu Châu… nhưng tay Uyên đã mỏi …. Cánh tay của Uyên đã bị gãy trên con đường di tản năm 1975. Mỗi lần viết nhiều, bàn tay Uyên co rút lại , khuỷu tay đau nhức. Lạy Đức Mẹ, biết bao đau khổ, biết bao tai ương mà con cái trần gian của Mẹ đang gánh chịu mỗi ngày. Đức Mẹ đã làm vết thương của ông con khô ráo. Xin Mẹ hãy làm khô ráo những vết thương đang chảy mủ trong tâm hồn và thân xác chúng con. Dù VỀ MIỀN QÚA KHỨ, dù sống trong HIỆN THỰC, dù vọng tưởng về TƯƠNG LAI, ước gì chúng con luôn biết hướng về Mẹ , tin vào tình yêu hải hà của Mẹ … Bây giờ ở phương trời xa ấy… ông đang làm gì, đang chậm bước trong công viên đầy lá vàng… Ước gì cháu ở bên ông, để hai ông cháu vừa ngắm lá vàng rơi, vừa cất cao tiếng hát ca tụng Mẹ nhân ái. “Sống có Mẹ nào con sợ chi, sống có Mẹ nào phải lo gì, dù những cơn gian nguy thì cũng không can chi, dưới cánh tay Mẹ đưa thật êm, con say sưa giọng hát êm đềm …. có Mẹ sợ chi, có Mẹ lo gì ……” ![]() Vũ Thùy Nhân Cali. một chiều cuối năm Chú thích: * Câu truyện trên là truyện thật 100% * Cụ ông của Tác Giả mất năm cụ 103 tuổi và được chính phủ Thụy Sĩ ban tặng là công dân có tuổi Thọ cao nhất Nước. * Cụ được Tòa Thánh La Mã phong tặng chức HIỆP SĨ TOÀ THÁNH. |
| TÙY BÚT Xin tri ân Để tưởng niệm hương hồn hai em trai. – Cố Đại úy: Phêrô Vũ Văn Hưởng. – Cố Thiếu úy: Phanxicô Vũ Duy Thọ. Và những ai vì vận Nước đã bỏ mình. Hôm nay nghe lại cuốn ngày nào Chị nhớ ngày ấy em đã nói với Chị, “Chị em mình hát nháp thôi đấy Chị Uyên nhé, hôm nào thu chính thức thì phải nhờ ban nhạc nào hay họ đờn cho Chị em mình hát nghe Chị Uyên.” Chị đã cười đồng ý với em, thế là em cầm cây Guitar vừa đàn vừa hát. Vì chưa chuẩn bị kỹ nên Chị chỉ nhận phần giới thiệu thôi, thế nhưng khi nào cao hứng Chị đã lại hát xen vào với em, Chị hát chẳng đúng nhịp và em chỉ nhìn Chị cười hiền lành. Hôm nay tất cả đã lùi vào dĩ vãng quá xa và Hưởng ơi chẳng bao giờ nữa Chị em mình còn có dịp ca trong cuốn băng nháp này nữa. Bây giờ qua cuốn băng nháp này, em đàn em ca bên tai Chị. Chị nghe với trái tim tổn thức, với nước mắt nhạt nhòa. Tiếng đàn em đấy, giọng ca em đấy, còn em thì đâu, người em hiền lành thật thà của Chị?! Em đã hát những bài do chính em sáng tác. Những bài hát đã được cô đọng bằng những rung động, những khổ đau, những u uất, những ước vọng thầm kín nhất của trái tim em, một trái tim rất dễ rung động, rất dễ bùng nổ. Nay thì trái tim nóng hổi ấy, trái tim đầy tính nghệ sĩ ấy của em đã vĩnh viễn ngừng đập, đã tan hòa vào cái mênh mang của vũ trụ muôn thuở hồng hoang. Hưởng ơi, nay thì Chị chỉ còn thấy em, thấy em phảng phất trong hơi gió, trong dòng nước sông êm trôi, trong đại dương nổi sóng, trong những bấp bênh, những rủi ro, những bất hạnh, những cay đắng cũng như những tình yêu nhẹ nhàng thoang thoảng. Và chị thấy em trong tất cả những gì đã làm nên cuộc sống của em, của Chị và của thế nhân mà em đã thể hiện trong những nhạc phẩm của em. Phải, Chị đã cảm nhận được hương hồn em, con người em, trái tim em trong những chuỗi hòa âm dang dở, dang dở như cuộc sống ngắn ngủi của em. Dòng nhạc đang độ sung sức nhất thì đã bị cái chết tiện đứt, chặt phăng. Cái chết làm tắc nghẽn dòng nhạc, cùng với cái tuổi đời đang độ chín mùi của em, Hưởng ạ. Ngày được tin em không còn nữa Chị đã làm bài thơ này để khóc em. Em tôi gục ngã rồi. Chốn biển đông mù khơi. Ngã gục trong tức tưởi. Ngã gục trong chơi vơi. Trong u ất nghẹn lời. Trong đớn đau tàn hơi. Biển cướp em đi rồi. Cướp của em nụ cười. Nụ cười hy vọng mới. Nụ cười sẽ chói ngời. Nụ cười sẽ nở tươi. Nụ cười xua tăm tối. Nụ cười xóa lầm lỗi. Trong đất nước đen tối. Không cho em làm người. Nhưng, biển cướp em rồi. Còn đâu hy vọng mới. Còn đâu nụ cười tươi. Còn đâu xuân ngập lối. Trên miền đất tự do. Mà em tháng ngày mơ. Mà em nằm đợi chờ. Ra đi mặc gian khó. Ra đi buồm căng gió. Mặc biển gầm sóng vỗ. Mặc kệ bao gian khổ. Mặc gông cùng đợi đó. Em quyết tìm tự do. Nhưng có ai nào ngờ. Biển mênh mông vô bờ. Bão táp đến bất ngờ. Thổi tan bao ước mơ. Thổi tan bao đợi chờ. Thổi tan cuộc gặp gỡ. Gặp cha mẹ em thơ. Gặp con trai bé nhỏ. Bên kia trời mong nhớ. Mà em luôn hằng mơ. Mà em tính từng giờ. Mong thuận buồm xuôi gió. Để cảảm lòng bày tỏ. Niềm tha thiết với cha. Để hôn mắt mẹ già. Vì sung sướng lệ nhòa. Con đã về từ xa. Nhưng biển xanh với trời. Với sóng gầm muôn lối. Làm em lạc mất rồi. Em ơi, hỡi em ơi. Chị nói sao nên lời. Em ngậm cười chín suối. Chị đau thương lệ rơi. Hướng ơi, em đã không còn nữa, nhưng vắng đâu đây trong cái nhịp đập của thiên nhiên, của cái kiếp người nhiều hệ lụy. Chị vẫn cảm thấy em, thấy nhịp đập của trái tim em. Vậy em hãy cứ đàn lên, hát lên Hưởng nhé, mặc dầu chỉ là tiếng đàn giọng hát trong cuốn băng nháp của em thôi. Cuốn băng nháp mà Chị đã trân trọng gìn giữ nó như biểu tượng cho phần mộ của em. Phần mộ đã vĩnh viễn chìm sâu trong lòng biển cả. Nào Chị nhường cho em hát. Uyên mở máy để tiếp tục nghe cuốn băng “nháp” của nàng và Hưởng. Giọng Uyên vang lên: “Con đường còn đọng sương đêm, loài sâu còn ngủ kỹ Chị đã ở đây bên em cho thương nhớ ngập hồn. Giọt nước mắt cho em, có đem hơi thở lại cho em tôi không? Hỡi em yêu dấu! Trời chưa tan sương đêm. Cỏ rậm ướt chân mềm. Dưới lòng đất ngủ yên. Có hay chăng Chị đến?! Thương em tràn trong tim. Muốn ghì ôm mộ em. Cho vơi niềm thương mến. Cho tan bao uất nghẹn. Cho cảnh sắc bừng lên. Cho chị, Chị nhìn em. Ngắm nụ cười em tôi. Ngắm nụ cười dịu êm. Em ơi, hãy vui lên. Em ơi, hãy ngủ yên. Trong tim và trong đất. Của người em mến thương. Uyên đưa tay tắt máy, giọng ca trầm ấm, đầy nước mặt của Hưởng như còn đang xoáy sâu vào tâm hồn nàng. Dĩ vãng ùa đến, những đợt sóng, đau thương cứ lớp lớp cuốn lấy nàng. Hưởng đã hát bài hát trên, bài hát “Thăm mộ em” mà Uyên đã viết dịp nàng đi thăm mộ thiếu úy Vũ Duy Thọ, em trai của cả Uyên và Hưởng. Hưởng đã phổ nhạc bài thơ đó và Hưởng đã hát… nhưng có ngờ đâu chỉ chưa đầy một năm sau, Hưởng lại theo Thọ ra đi… ra đi không bao giờ trở lại. Uyên đã vất vả biết bao, trèo non lội suối để được “Thăm mộ em” người thiếu úy trẻ tuổi đã chết vì lao lực, vì đói khát vì muỗi mòng của nước độc rừng thiêng. Thọ em nàng đã chết sau vài tháng”Cải tạo”. Người con trai đầy nhựa sống, đầy nghị lực ấy đã vĩnh viễn nằm xuống giữa tuổi hai mươi ba. Cậu của Uyên đã thổn thức khóc cháu qua những vần thơ sau. Ai đã sinh ra cháu. Ai đã ẩm, ai bồng. Ai nhường cơm, sẻ áo. Và ai đợi, ai mong. Đến khi cháu lớn khôn. Ai dậy cháu căm hờn. Ai cướp công nuôi dưỡng. Dâng cháu cho đạn bom. Đến khi tàn cuộc chiến. Thì đã muộn màng rồi. Một thân trai cường tráng. Đành nằm xuống im hơi. Ôi xót xa mù quáng. Lòng dạ những con người. Mang hận thù ác độc. Giết chết đời cháu tôi. “Linh hồn con ngợi khen Chúa” – Vâng, tất cả những biến cố, đều ẩn chứa màu nhiệm. Uyên là một Kito hữu, đức tin dạy nàng là “Thế gian này chỉ là quê tạm”. Hai em trai nàng, Hưởng, Thọ đã qua rồi những khổ đau, những thử thách, họ đang hưởng hạnh phúc vĩnh hằng là chiêm ngưỡng đấng Chân Thiện Mỹ trên chốn cao vời. Nơi quê hương thật, nơi mà một ngày nào đó nàng cũng sẽ tới… và rồi Chị em nàng lại cùng hát những bài hát không nhuốm nước mắt đau thương mà là những khúc ca hoan lạc… Tiếng “gù, gừ” của mấy con chim cu ngoài vườn kéo Uyên về với hiện tại. Nàng cẩn thận cất cuốn băng mà nàng và Hưởng đã hát “Nhép” chờ ngày có đủ tiền mua một cuốn băng cassette mới để hát “thật”. Vào thời điểm đó năm 1984 mỗi cuốn băng cassette giá những hai, ba ngàn bạc, Chị em nàng làm gì có tiền để mua. Uyên thì bị nhà nước Xã hội cho nghỉ việc, Hưởng em nàng thì mới ở kinh tế mới trốn về Sài Gòn. Uyên còn nhớ, hôm ấy, hai Chị em đi chợ, nàng đãi em một tô cháo “lòng”. Tô cháo giá bốn trăm, Hưởng đã múc ăn được vài thìa, Uyên đếm lại tiền thì vỏn vẹn có ba trăm, nàng nói cho bà hàng bán cháo. Bà ta không ngần ngại lấy thìa múc lại một ít cháo từ bát cháo em nàng đang ăn… nhìn ánh mắt tiếc rẻ của em nàng, Uyên đã cúi xuống vờ lượm một vật gì đó để lau vội một giọt nước mắt. Đói, khát, thèm thuồng… là hậu quả của những năm dài “Học tập” trong những trại “Cải tạo” của Cộng Sản. Ôi, những người cha, những người em, sự vĩnh viễn ra đi cũng như sự chịu đựng của quý vị để được sống còn… sau những năm dài “Học Tập Cải Tạo” mới đánh cho chúng tôi kính phục và ngưỡng mộ. Đấy, mấy con chim cu lại gù gù nữa rồi, Uyên mở cửa bước ra vườn sau, thảm cỏ xanh mướt còn đọng sương, những đóa hồng đỏ, vàng, tím đua nhau khoe sắc, giàn xu xu nặng trĩu những trái non xanh mơn mởn. Mấy chú chim cu, cả mấy chị sáo đen, rồi ba bốn nàng quạ nữa chứ… đang bình thản dạo chơi trong vườn… Chúng chẳng e gì sự có mặt của Uyên. Cái đất nước này mới lạ lùng làm sao, mới an bình làm sao, cả đến loài chim cũng cứ bình thản làm những gì chúng muốn. Đất nước này đúng là nơi “Chảy sữa và mật ong” như miền đất mà ông Moises đã dẫn dân Chúa tìm đến, sau khi ra khỏi xứ Canaan. Lạy Chúa, chúng con là những kẻ may mắn được Chúa dẫn đến miền đất này. Chỉ cần chịu khó một chút thì chúng con có tất cả, nhà cửa đẹp đẽ, xe hơi chạy vù vù. Cảnh vật lạ lùng, tuyệt mỹ…bao quanh chúng con khắp nơi. Trường học đầy đủ tiện nghi cho con cái chúng con thênh thang… tiến. Uyên cất cao giọng hát bài “Xin Tri Ân” mà ca đoàn xứ đạo của nàng thường hát… “Xin tri ân, con cám ơn Ngài, yêu thương con không bờ không bến, như hôm nay, mai ngày cũng thế. Chúa chính là Thiên Chúa của tình thương…” Tiếng hát bất ngờ vang lên, đánh động mấy chú chim. Chúng bay ùa lên đậu trên bờ rào… hấp háy nhìn nàng. “Tại sao chim không biết cười nhỉ?!” Uyên mỉm cười thầm nghĩ, nàng đưa tay vẫy vẫy chúng: ‘Hello, have a good day”. VŨ THÙY NHÂN ![]() |
| Ôi lậy Chúa Trời, lạy Cha nhân ái ** Tôi qua Mỹ chỉ hai tay trắng, Nhưng Chúa thương chỉ lối dẫn đường, Nay tuổi đã tám mươi tròn, Sức yếu thân xác hao mòn, Nhìn lại quãng đường phấn đấu, Chỉ biết cúi đầu cảm tạ ơn trên, Chúa đã ban hồng ân dẫn lối, Cho nữ tì Ngài cuộc sống ấm no, Có bằng đại học, có nhà, có cửa, Con trai một, nhưng không hư, Không rượu chè, không hút sách, Chăm chỉ học hành và đã thành công, Nhà cửa khang trang vợ con đàng hoàng Vợ chăm chỉ không đua đòi son phấn, Nhưng biết phấn đấu, dành dụm làm ăn, Và quyết cùng chồng tìm cách kinh doanh, Để cuộc sống đỡ gian nan vất vả, Để có thời gian dạy dỗ con thơ, Hai cháu nội, một trai một gái, Cháu trai khôi ngô, học hành giỏi, Cháu gái duyên dáng mới bốn tuổi tròn, Đã biết làm duyên ra dáng nữ nhi, Mắt liếc miệng cười mỉm chi, Nhõng nhẽo nhưng chăm chỉ học hành. Anh chị em tuy rất đông, Nhưng thành công và sống đời Hạnh phúc Lạy chúa con xin chân thành cảm tạ, Chúa đã ban ơn vượt quá ước mong. Nay con chỉ biết thật lòng cảm tạ, Xin Chúa luôn mở rộng vòng tay, Và ban ơn phù trì giúp đỡ, Cho chúng con luôn sống trong niềm tin, Tin Thiên Chúa là Cha rất nhân từ, Luôn đoái nhìn luôn tha thứ yêu thương, Để chúng con trên mọi bước đường trần thế, Luôn sống xứng đáng con ngoan của Ngài, Ôi lạy Chúa,lạy Chúa Trời, Lạy Cha nhân ái, Chúng con xin cúi đầu phủ phục trước tôn nhan. Vũ Thùy Nhân Cali.2023 |
Rồi Cũng Qua… Con tôi là con…một, Nên được Mẹ rất cưng. Làm nhiều …mẹ bảo “Đừng, Làm vừa thôi con ạ, Đừng làm chỉ mệt quá, Đời này rồi cũng … qua.” Dù có bao… căn nhà, Tiền bạc dù dư giả, Cuộc đời rồi cũng qua. Giữ được lòng nhân ái, Giữ tâm hồn thoải mái. Đừng có mưu hại ai. Nếu biết rằng cuộc đời, Không phải là …cõi thật, Thì đừng nên lật đật, Làm việc … vừa vừa thôi, Phải có giờ nghỉ ngơi. Giờ nào cho Thượng Đế, Giờ nào cho loài người. “Tout passe và Tout crasse”* Tiếng… Tây cũng vậy thôi. Vũ Thùy nhân |
| Sum Họp Đề Huề Tôi là dân di cư Từ thời năm mươi tư. Thời ấy mọi thông tin Đều bưng bít kín mít Miền Nam như thế nào Miền Bắc không hay biết Cho nên bọn chóp bu Cứ tha hồ tuyên truyền Rằng: “Miền Nam đói khổ Dân không được tự do Tư bản giở đủ trò Đè đầu và bóp cổ Nên con cháu cụ Hồ Phải chiến đấu hăm hở Để giải phóng miền Nam” Chiếm được miền Nam rồi Dân miền Bắc vỡ lẽ Rằng cả lũ cả bè Trong guồng máy quản chế Chúng nói láo hết chê Vì sự thật rành rẽ Dân miền Nam no nê Sống cuộc sống thỏa thuê Ngàn lần hơn miền Bắc Thời nay nhờ tin học Mọi việc đều tỏ tường Muốn biết gì lên mạng Mọi sự ra ánh sáng Tin tức khắp trần gian Đều minh bạch rõ ràng Không cách chi bưng bít Kết quả dân Việt Nam Ý thức về nhân quyền Ý thức về dân chú Dân đã không run sợ Trước chính quyền man rợ Chỉ muốn chèn ép dân Họ đã dám vùng lên Xin mau trả lại đất Xin mau trả lại nhà Nhà tư và nhà công Nhà của các tôn giáo Đã hăng hái cùng nhau Chục ngàn người nguyện cầu Xin chính quyền trả mau Nhà đất bị tịch thâu Không đúng lẽ công bằng Sinh viên thì kêu gào: “Mãi mãi tự thuở nào Hoàng Sa và Trường Sa Thuộc chủ quyền nước nhà Sao bao giờ lạ quá Biến thành của Trung Hoa” Người Việt ở Hải Ngoại Cũng thấy lên tinh thần Cùng tìm hết mọi cách Đê úng hộ người dân Đang đấu tranh trong nước Cộng Sản đành nới tay Không còn dám giam lâu Những người đã tranh đấu Cho tự do nhân quyền Cầu cho dân trong nước Mãi mạnh dạn đứng lên Đòi cho được công bằng Đòi cho được dân chủ Dân hải ngoại yểm trợ Chẳng còn bao lâu nữa Việt Nam sẽ khải hoàn Sẽ ngập trong ánh sáng Của độc lập tự do Dân Việt từ bốn bể Từ Năm Châu trở về Cùng xum họp đề huề Trên quê hương yêu dấu. Vũ Thùy Nhân |
| CHỊ LÀ TẤM GƯƠNG SÁNG… Thân tặng Dược Sĩ Vũ Tuyết Yên Phu nhân anh Vũ văn Tùng (CTVBVNHN) Chị Tùng đằm thắm mặn mà, Dịu dàng xinh đẹp như là mùa xuân…. Từ lâu tôi được ở gần… Thấy chị luôn mãi… ân cần, dễ thương Nhất là đối với phu quân, Chị luôn săn sóc, tận tình, dầu yêu… Chị yêu qui anh thật nhiều… Lo lắng từng chút những điều anh mong Có lần anh đã nói rằng “Nếu không có chị, tôi thì lo sao?! Việc nhà, việc Nước chất cao, Chị không khích lệ, tôi nào làm xong” Tôi nghe phần khởi trong lòng, Thêm thương mến chị, mặn nồng hơn xưa…. Phụ nữ chúng ta bây giờ, Nhiều người chỉ thích xe xua bề ngòài, Sửa sao nhan sắc hơn người, Áo quần mặc… đắt gắp đôi bình thường. Quên đi bồn phận giúp chồng…. Giúp cho chàng được thành công Cho con, cháu được thong dong học hành… Để mãi phụ nữ chúng mình, Luôn được hãnh diện mình người Việt Nam Việt Nam phụ nữ đoan trang… Việt Nam phụ nữ đảm đang hơn người. Chị Tùng là tấm gương soi… Cầu cho chị mãi xinh tươi, dịu dàng. Vũ Thùy Nhân |
| Đôi Mắt Màu Hạt Dẻ Khi còn bé, mắt em tròn xoe màu hạt dẻ, Làn mi cong lấp lánh ánh sao, Chị đã mừng vui sung sướng biết bao, Tương lai em sẽ rực rỡ biết chừng nào, Chị đã đợi chờ nơi em… xuất hiện những điều tuyệt hảo, Và bây giờ điều đó đã xảy ra, Đôi mắt của em đã tiếp thu và… thực hiện những điều kỳ lạ, Em: giữa thiên nhiên và con người, Đã nắm bắt được những gì tuyệt đối, Những nét đẹp tuyệt vời thổn thức trái tim, Em đã đam mê, say sưa tìm kiếm, Chẳng kể rừng sâu Chẳng kể những con đường nguy hiểm, Biển sông dài non nước mênh mông, Em đã đến, đã đi, đã nhìn, đã ngắm, Và đôi mắt nâu tròn xoe mầu hạt dẻ, Của cậu em trai nhỏ bé ngày nào, Đã thu vào ống kính biết bao điều kỳ ảo, Nhà nghệ sĩ lừng danh là Thượng Đế, Cũng phải mỉm cười và nể vì em, “Cảnh thiên nhiên ta thay đổi liên miên , Từ u trầm, sáng trong và rực rỡ, Từ màu xanh biến dần sang màu đỏ, Từ lá rụng cho tới lá xanh, Cảnh thanh bình rồi cảnh chiến tranh, Cảnh muôn hoa khoe sắc hay ánh bình minh, Cảnh hoàng hôn sóng biển tung hoành, Những con đường ngoằn ngoèo chạy quanh sườn núi, Những đứa trẻ nghèo lủi thủi cô đơn, Những giai nhân sắc đẹp khuynh thành… và muôn sinh vật vô cùng hấp dẫn, Mà ta dày công tạo dựng và chuyển biến, Thì Antoine đã ghi nhận thật nhanh và đầy đủ, Ta yêu con: Antoine cậu bé có đôi mắt tròn xoe màu hạt dẻ” Em trai à thượng đế đã nói với em như thế, Và chị đây cũng thật nể, thật thương em, Cám ơn những bước chân em không ngại khó, Để phổ biến những tác phẩm thật diệu kỳ của Thượng Đế, Ngài là nghệ sĩ độc tôn của muôn muôn thế hệ, Còn em, người nghệ sĩ tài ba của thế hệ chúng tôi, Để cho chúng tôi những giờ khắc tuyệt vời… để ngất ngây chiêm ngắm… Để thấy Trần Gian là Thiên đường, Vũ Thùy Nhân |
| Thân tặng C.Tịch V. BÚT Cung Lan. Vũ Thùy Nhân Cung Lan có nụ cười hiền. Thêm…một răng…khểnh duyên lành…Trời ban. Lại thêm đức tính đoan trang. Ngắm Nàng tâm thái bình an ngọt ngào . Mong Nàng sức khỏe dồi dào. Trời luôn ban phúc dạt dào hồng ân. Chu toàn nhiệm vụ ân cần. Văn Bút thăng tiến dạng danh NƯỚC mình. Cung Lan mãi đẹp mãi xinh. Đẹp cả nhan sắc…tinh thần mãi nghe! Thân mến, *********2024************** Thân Chào đoàn kết. (Vũ Thùy Nhân Cố Vấn BCHVBVNHN) |
| Vũ Thùy Nhân viêt bài thơ dưới đây khi đọc lại phát biểu của Chủ Tịch Dương Thành Lợi (2018-2020) và Chủ tịch Cung Lan (2020-2023) phát biểu về truyện Kiều nhân ngày giỗ 200 năm của Thi Hào Nguyễn Du. ***Chung Một Mái Nhà*** Vũ Thùy Nhân ( Chủ Tịch VBTNHK 2017-2020) Là người dân Nước Việt, Ai …không… biết truyện Kiều!? Hồi …tôi còn rất bé, nghe Bà nội, Bà Ngoại, thường ngâm nga truyện Kiều, Sau này đi dậy học,tôi cũng giảng rất hay, về văn chương truyện Kiều, học trò nghe… mê… say. Nay được dịp đọc bài, của hai CT VBVNHN, LUẬT SƯ DƯƠNG THÀNH LỢI, tuổi đời còn rất trẻ, bình…truyện KIỀU thật hay,thật chi tiết, tỉ mỉ, làm nổi bật những gì…Cụ NGUYỄN DU gửi gắm, trong Tác phẩm… XƯA …này, Tôi vô cùng ngưỡng mộ, một người VIỆT RẤT TRẺ…nhận định và bình luận, một TÁC PHẨM THẬT XƯA…với bao nhiêu …MỸ Ý… Ông viết được như thể, phải thật sự… kiên trì…phải thật yêu VĂN CHƯƠNG…của Đất Nước VIỆT NAM, ông xứng là CHỦ TỊCH của VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI nơi QUÊ HƯƠNG TẠM DUNG. CUNG LAN CHỦ TỊCH MỚI, vừa đọc xong bài bình, của ông DƯƠNG THÀNH LỢI,Nàng cũng viết được ngay, … cùng một chủ đề này, về văn hào NGUYỄN DU, Nàng nhận định rất hay… như “nằm lòng” TRUYỆN KIỀU… Tôi chân thành phục tài, và mừng cho TƯƠNG LAI…VBVNHN có những người TÀI, LÈO LÁI CON THUYỀN LỚN…VƯỢT SÓNG GIÓ… TRỞ NGẠI… THUYỀN LUÔN ĐẦY “HOA TƯƠI”… VIỆT NAM SẼ RẠNG NGỜI… VĂN HÓA ĐƯỢC TÔ BỒI… NHỜ NHỮNG NGƯỜI TÀI BA ” BAN LÃNH ĐẠO+ CHÚNG TA” LUÔN NẮM TAY … CÙNG TIẾN, TRONG TÂM TÌNH THƯƠNG MẾN… VÌ CHUNG MỘT MÁI NHÀ… “VĂN HỮU NGƯỜI VIỆT NAM”… HỌC HỎI VÀ.. CẦU TIẾN… không khi nào…NGHỈ YÊN !I!!! Vũ Thùy Nhân THÁNG 9/2020 |
| MƯA… MƯA… MƯA… MƯA Màn mưa mỏng nhẹ nhàng Trên hoa cỏ thênh thang Rồi mưa rơi nặng hạt Trầm bổng và rộn ràng… Gieo vui như tiếng đàn Đầm ấm và hân hoan Những cung bậc nhỏ to… Những âm thanh hài hoà Mưa… Mưa… Mưa… Mưa… Mưa… Kim cương trên phiến lá Lóng lánh trên nụ hoa Dịu ngọt và thiết tha Mưa…Mưa… Mưa… Mưa… Mưa… Lách tách trên mái nhà Ngân trong hồn đậm đà Dìu hồn vào cõi xa Vũ Thùy Nhân |
| NGON HẾT NÓI Tôi không có người yêu, Đỡ…cảm thấy cô liêu, Tôi nuôi ba con chó. Hai con loại…Pu Đồ. Một con loại Môn g Cổ. Tôi thương cả ba con Chúng vâng lời, ngoan ngoãn Đêm ngủ yên hoàn toàn Không sủa, không gầu gâu. Chín giờ tôi mở cửa Chúng ra làm… vệ sinh. Cứt…chúng…ia thồi …inh. Tôi vui tươi dọn dẹp, Không một chút bực mình Ba con chó thật xinh, Tôi yêu chúng tận tinh, Bên tôi chúng quây quần, Mặt chứa chan hạnh phúc, Con nào cũng…sung sức, Nhưng bị…thiến cả rồi. Tôi ngắm chúng và nói -” Chào ba vị… Công Công… Ăn rồi nằm, không không…” Thật tội chó ở…Mỹ, Chó Việt Nam khoái…tỉ… Cứ sanh đẻ…tì tì… Chả ai thắc mắc gì. -” Mày cứ việc… đẻ đi, Ông …cho mày… vào nồi, Rựa mận… ngon hết nói…” Vũ Thùy Nhân |




