XUÂN TÂN SỬU 2021

Chúc Mừng Xuân Tân Sửu

Vườn rộn hoa đào Xuân đã sang
Chúc nhau thơ, đối, thiệp mai vàng
Tân Niên tài đến xài vung vít
Trừ Tịch lộc vô trải ngút đàng
Tiễn Tý nơi nơi đều hỷ lạc
Chào Ngưu chốn chốn đặng khương an
Giao Thừa lân pháo xôn xao ngõ
Tết Sửu càng vui Năm Sửu càng…

Phương Hoa

JAN 13th 2021
Mừng Năm Tân Sửu- Nguyễn Thị Thêm
Mùa Xuân Thần Thoại- Nguyễn Thị Thêm
XUÂN VỀ ĐÓ, CÒN XUÂN TA CÒN NỢ…
ĐẾN BAO GIỜ TRẢ HẾT NỢ GIAI NHÂN
Thơ Phan Khâm , Nhạc Hồ Bảng, Ca sĩ Mai Thiên Vân trình bày


Có còn xuân trên những cồn lau sậy
Theo tháng ngày bạc thếch giữa bơ vơ
Có còn xuân nụ hôn nào thức giấc
Gởi cho đời Xuân êm ả giấc mơ
 
Nắng mở ngõ để hồn mê lồng lộng
Chuỗi Xuân tình xin dâng trọn nàng thơ
Bướm và hoa như mê man còn mộng
Tóc em dài óng ả vấn vương tơ
 
Mùi lịch mới nhả hương thơm mời mọc
Mở trang đầu hồng phơi phới trinh nguyên
Vòng tay nối tình Xuân trong ngà ngọc
Cõi giao thừa ân sủng một bình yên
 
Đất trời Xuân và em có còn Xuân?
Xin dòng đời dừng trôi chảy bâng khuâng
Xuân về đó còn Xuân ta còn nợ
Đến bao giờ trả hết Nợ Giai Nhân…
Phan Khâm

         XUÂN  TRONG  NỖI  NHỚ

                                 
Anh có nghe buồn những tháng năm?
Thời gian hờ hững chảy âm thầm
Mấy mươi Xuân đến, đời thôi đã
Mòn mỏi, về đâu những bước chân?
 
Nhớ thuở xa xưa ta gặp gỡ
Một chiều Xuân mộng dệt tình thơ
Chúng mình hai đứa còn rất trẻ
Cùng hướng tương lai hẹn đợi chờ.
 
Nhưng rồi chinh chiến tràn máu lửa
Anh rời xóm cũ, bỏ trường xưa
Hiên ngang anh khoác màu áo trận
Em hoài ngóng đợi những chiều mưa.
 
Làm người yêu lính, buồn biết mấy
Anh vẫn muôn đời như bóng mây
Phiêu lưu trôi mãi chưa dừng lại
U ẩn phương nầy anh có hay?
 
Anh đã quên đi chuyện chúng mình?
Hay vì say mãi bước trường chinh
Đêm biên cương lạnh dừng quân đó
Có nhớ về em, một bóng hình?
 
Em vẫn chờ anh, vẫn thiết tha
Tôn thờ kỷ niệm những ngày qua
Vẫn yêu màu áo hoa rừng đó
Dù bóng chiều Xuân đã xế tà
 
Tất cả xa rồi phải không anh?
Chỉ là kỷ niệm quá mong manh
Nhưng em mãi nhớ và ôm ấp
Sưởi ấm đời qua nẻo độc hành.
 
 Lâu lắm không về thăm chốn cũ
Sống đời lưu lạc kiếp phù du
Bao mùa Xuân vẫn buồn ly biệt
Tìm bóng người xưa, đã mịt mù!
    VI VÂN
XUÂN  TRONG  NỖI  NHỚ
                                  
Anh có nghe buồn những tháng năm?
Thời gian hờ hững chảy âm thầm
Mấy mươi Xuân đến, đời thôi đã
Mòn mỏi, về đâu những bước chân?

Nhớ thuở xa xưa ta gặp gỡ
Một chiều Xuân mộng dệt tình thơ
Chúng mình hai đứa còn rất trẻ
Cùng hướng tương lai hẹn đợi chờ.

Nhưng rồi chinh chiến tràn máu lửa
Anh rời xóm cũ, bỏ trường xưa
Hiên ngang anh khoác màu áo trận
Em hoài ngóng đợi những chiều mưa.

Làm người yêu lính, buồn biết mấy
Anh vẫn muôn đời như bóng mây
Phiêu lưu trôi mãi chưa dừng lại
U ẩn phương nầy anh có hay?

Anh đã quên đi chuyện chúng mình?
Hay vì say mãi bước trường chinh
Đêm biên cương lạnh dừng quân đó
Có nhớ về em, một bóng hình?

Em vẫn chờ anh, vẫn thiết tha
Tôn thờ kỷ niệm những ngày qua
Vẫn yêu màu áo hoa rừng đó
Dù bóng chiều Xuân đã xế tà

Tất cả xa rồi phải không anh?
Chỉ là kỷ niệm quá mong manh
Nhưng em mãi nhớ và ôm ấp
Sưởi ấm đời qua nẻo độc hành.

 Lâu lắm không về thăm chốn cũ
Sống đời lưu lạc kiếp phù du
Bao mùa Xuân vẫn buồn ly biệt
Tìm bóng người xưa, đã mịt mù!
    VI VÂN
Chợ Tết Vùng Hoa Thịnh Đốn- Ngọc Hạnh
Thương Về Cố Quốc


Bão tuyết mùa đông mới thổi qua
Chiều nay tựa cửa nhớ quê nhà
Xuân về pháo đỏ trang hoàng ngõ
Tết đến mai vàng rực rỡ hoa
Khách địa thê lương thời tiết nhuộm
Tha phương ảm đạm khói sương nhòa
Trông vời cố quốc nào đâu thấy
Bến nước con đò đã khuất xa

Thanh Song Kim Phú

(Họa)
Tiệc Xuân


Đầu Xuân đến viếng bạn Mai Anh,
Bạn bè đông đúc đứng vòng quanh.
Chuyện trò ríu rít vui như Tết,
Tha thướt đó đây áo đỏ xanh
Mai vàng chi chít nở đầy cành
Đào hồng búp nụ đẹp như tranh.
Hoa lan, hoa cúc cùng chen chúc,
Rực rỡ sắc màu giữa lá xanh.
Pháo đỏ, rượu vang, trà, bánh mứt,
Thit kho, dưa giá, bánh chưng xanh.
Chả chiên, giò lụa thêm gà luộc,
Gỏi thịt, miến xào, bóng nấu canh.
Nhiều quá thức ăn không nhớ hết,
Chỉ nhớ những người đi chúc Tết.
Vui vẻ hàn huyên với tiếng cười,
Trẻ con xúng xính áo quần mới.
Pháo Xuân đì đẹt nổ vui tai,
Lì xì gia chủ phát lấy may.
Phong bao màu đỏ vui ngày Tết.
Cầu chúc chủ nhà luôn phát tài
Chiều Mồng Một,năm Mậu Tuất
Ngọc Hạnh
Xuân Về
Lê  Thị Ý
Bước ra nắng ấm choàng vai.
Cỏ xanh đôi tấc, lối ngoài lá non.
Lung linh hoa đọng sương trong,
Ghé môi hôn ngát nụ hồng bên hiên.
Thời gian trôi cuốn triền miên
Đã trong say đắm mà duyên không tròn.
Bây giờ tô lại màu son,
Quên trong năm tháng, đường mòn không anh.
Cũng như trăm vạn cuộc tình,
Họp tan theo đám mây xanh lưng trời.
Mới đây xuân đã về rồi.
Bình minh chim hót mộng đời xôn xao,
Còn đâu dù thoáng chiêm bao,
Còn đây dù tuổi đã vào cuối thu.
Ung dung rời đám sương mù.
Vẫn ta là kẻ trông ngu ngơ sầu.
Tìm hoa bắt bướm tình đầu.
Hơn một lần vỡ tinh cầu chúng ta.
Mùa xuân rồi cũng sẽ qua
Tuổi thanh xuân vụt rất xa, xa rồi.
Màu chiều nhè nhẹ buông lơi,
Tơ chiều kéo phủ phần đời dễ thương.
Vườn sau hoa vẫn nguyên hương
Em còn giữ giấc mộng thường thế nhân.
Nắng soi rực rỡ cuối sân,
Xuân về tô thắm đường trần có em
                                          Lê Thị Ý
          XUÂN  DI  HẬN

Anh có biết không, tôi đã khóc
Hồn nghe trăn trở những sầu riêng
Bao mùa Xuân đến trong thầm lặng
Lòng mãi vương mang vạn nỗi phiền

Nhớ mùa Xuân cũ trong sắc máu
Non nước tiêu điều, ôi! tóc tang
Đoàn người di tản như triều sóng
Bỏ cả quê hương, bỏ xóm làng

“Đại lộ kinh hoàng” bao xác chết
Ngàn người ngã gục dưới binh đao
Ai gây máu lửa cho di hận?
Cao ngất hờn căm, uất nghẹn trào

Cũng mùa Xuân ấy tôi tang trắng
Cha đã ra đi chẳng trở về
Mẹ khóc điên cuồng trong tuyệt vọng
Nhớ hoài hình bóng giữa cơn mê

Anh tôi chinh chiến vùng biên trấn
Anh dũng hy sinh dưới bóng cờ
Ôm xác con hiền, thương dáng mẹ
Vật vờ, điên đảo tỉnh hay mơ?

Không biết bao lần tôi đã khóc
Nghẹn ngào cay đắng nỗi sầu thương
Người yêu biền biệt không về nữa
Tê tái hồn nghe nặng trĩu buồn

Rồi bỗng ngỡ ngàng như giấc mộng
Màu đen bao phủ cả giang san
Quần thần ngơ ngác như ngừng thở
Khi chúa ban ra lịnh…“ phải hàng”

Thôi có còn đâu hỡi sử xanh!
Quê hương non nước đã tan tành
Tình yêu tôi cũng bay theo gió
Nhưng giữa tim hồng vẫn có anh.

Từ đó mịt mờ xa cố lý
Phương trời cô lẻ phận bèo trôi
Từng mùa Xuân đến sầu đeo đẳng
Theo kẻ ly hương vạn nẻo đời.
          Vi Vân 
  Cali- Những mùa Xuân đất khách.
MÙA XUÂN CŨ  (1963)

Hoa lá dâng màu rực bốn phương,
Xuân sang bừng khắp nẽo quê hương,
Vườn xuân ngào ngạt trời xuân thắm.
Ong bướm bay vờn quyện nắng sương.

Sống một đời trai buổi rộn ràng, 
Đó đây quê cũ nhuộm màu tang.
Mừng xuân thay pháo bằng bom súng,
Vất vưởng oan hồn, quỷ khóc than.

Mơ những xuân xưa buổi thái bình,
Từng đoàn thiếu nữ độ vừa xinh.
Ngây thơ đẹp giữa trời hương sắc
Nồng đượm muôn hoa, mắt gợn tình.


Cầu nguyện mơ duyên mộng hải hà,
Đua nhau trẩy hội, lễ chùa xa.
Bao chàng trai trẻ bao câu thắm,
Chen bước vàng son, nhịp khải ca.

Hồng tía vườn xuân nêu vút cao,
Đàn vang hòa nhịp khúc ly-tao.

Tranh gà, đối đỏ phô lên vách,
Trên áng nhành mai cạnh nhánh đào.

Mồ mã tiền nhân mới sửa sang,
Thắm màu đất đỏ, đón xuân quang.
Đình, lăng, miếu, tự màu sơn mới,
Cảnh cũ thay màu lắm điểm trang.

Tiếng pháo mừng xuân, khói thoảng bay,
Gió thơm, nắng ấm, rượu nồng say.
Trầm hương thơm niệm hồn tiên tổ,
Áo mới tươi màu dễ đm say.

Bao kẻ ly hương đã trở về,
Tuy xa ngàn dặm, cách sơn khê.
Đoàn viên trong một mùa xuân mới,
Thăm hỏi bà con giữa cảnh quê.

Tiếng pháo mừng xuân, khói thoảng bay
Gió thơm, nắng ấm, rượu nồng cay.
Trầm hương thơm niệm hồn tiên tổ,
Áo mới tươi màu dễ đắm say.

Gà đá, bài chòi rộn bến sông,
Sáo diều bay bổng mấy từng không.
Kiệu cờ bài bạc vui già trẻ,
Quên những ưu tư đã chất chồng.

Phúc đức ông bà, con cháu nên,
Công lao tổ phụ, chẳng hề quên.
Lễ thăm quà cáp, tình thân mến,
Đây dịp mừng nhau nghĩa đáp đền.

Ôi những xuân xưa ấy hết rồi,
Nước non lầm cát biết bao thôi.
Lưu ly muôn nẻo, mờ quê cũ,
Đất khách u hoài cảnh nổi trôi.

Khổ nhục buồn mang xuân loạn trường,
Quê nghèo lần lữa kiếp tang thương.
Người đi xuân lại, không về nữa,
Hồn lạnh giao thừa, gác viễn phương.

Theo bước xuân, từng thế hệ qua,
Đời vui gò gượng, khúc thi ca.
Buồn theo khói thuốc, mờ đôi mắt,
Canh vắng, đêm tàn, sương thấm da.

Xuân đã sang rồi, xuân mãi sang,
Giai nhân tàn tạ nét dung quang.
Bâng khuâng lạc lõng đường cơm áo,
Ta cảm riêng mình giữa thế gian.
Nhật Quang Phi Hồ (1963)
TẾT NHỚ QUÊ
Chiều ba mươi tết, rước ông bà, 
Gia quyến đoàn viên, tục xứ ta.
Một bữa chung nhà trăm thế hệ,
Lễ dâng thần thổ trấn viên gia.

Bàn thờ tiên tổ đèn hương sáng,
Khuya đón Táo quân lại bếp nhà.
Mùng một ra đình, chùa cúng bái,
Ba ngày thăm, tiếp khách gần xa.

Qua đây xứ lạ người trăm nước,
Tết nhất không còn lễ tục xưa.
Con cháu mưu đời riêng khắp nẻo,
Mấy ai sum họp đón giao thừa.

Văn,*phong lối sống đều theo khác,
Cúng lễ ông bà cháu vắng thưa.
Đôi câu phone gọi còn chưa có,
Sánh quê ngày cũ nói sao vừa.
Nhật Quang Phi Hồ.
*Văn hóa và phong tục.
Xuân Muộn
Lê Thị Ý
Mẹ ơi tất cả qua rồi
Những ngày cốm mới tháng mười quê xưa
Con đê nhỏ lấm tấm mưa
Áo tơi phành phạch gió lùa buốt sương
Nghé non thiếu cỏ bên đường
Bắc Ninh, con vẫn nhớ thương quê mình
Áo nâu quần ngắn bước nhanh
Rồi con sung sướng dạo quanh bờ hồ
Hà Nội phố cổ nên thơ
Đường Đôi Quan Thánh tuổi thơ an lành
Mười lăm theo mẹ theo anh
Vào Nam như đã chọn mình hướng theo
Nha Trang Đà Lạt nắng reo
Pleiku chiều xuống bùn theo gót giầy
Tiếng bom, tiếng súng ngày ngày
Tiếng kêu ai oán cảnh đầy đọa nhau
Người đi chẳng vị công hầu
Cảm ơn con sóng đưa tầu vượt biên
 
Cưu mang, mảnh đất thần tiên
Lại khoe váy ngắn bước lên cỏ hồng
Mùa xuân nắng ấm, miền Đông
Washington với ngàn bông hoa vàng
Quanh hồ suy nghĩ miên man
Thèm ly rượu đỏ nồng nàn tình yêu
Môi ngoan đón sợi nắng chiều
Tóc thưa thì đã ít nhiều gió xuân
Để rồi tỉnh mộng bâng khuâng
Một tôi trống vắng đường trần thênh thang.
Lê Thị Ý