Ý NHI -NGUYỄN THI DUNG

Ý NHI tên thật là NGUYỄN THI DUNG
Tên thật là Nguyễn thị Dung
Sinh năm 1947 tại Hải Dương
Học trung học tại Trường Trung học Ban Mê Thuột. Đậu Tú tài 2 năm 1966
Học Đại học Văn Khoa và Luật Khoa Saigon
Học Tham Sự khoá 4 năm 1968 tại Học Viện Quốc Gia Hành Chánh Saigon
Làm việc tại Bộ Tài Chánh VNCH từ năm 1970 đến tháng 4 năm 1975
Vượt biên và định cư tại tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ từ năm 1984 đến nay
Làm việc tại US Postal Services từ năm 1988 Về hưu năm 2013
Hiện cư ngụ tại Arlington. Virginia
Văn thơ đăng trên Diễn Đàn Hành Chánh Toàn Cầu của Hội CSV/QGHC.
Hội viên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại từ tháng 3 năm 2023 trực thuộc Văn Bút Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ
Các tác phẩm Văn Xuôi của tác giả Ý NHI – NGUYỄN THI DUNG
(Kính mời quý độc giả bấm vào link sau để xem chi tiết)
1.  Giọt Nước Thuỷ Tinh
2.  Tà Áo Năm Xưa
3. Tình Nghĩa
4. Tiếng Đàn
5. NGHIỆP HOA
6. MỐI  TÌNH ĐẦUI
7. CHÚT TÌNH  XƯA
8. Đôi  Mắt
9. ÔI…CŨNG NHỮNG CHIẾC LÁ ME XANH
10. NGÔI MỘ NGƯỜI CHIẾN SĨ VÔ DANH
11. Hành  trình về quê nội
12. VIẾT VỀ Ý NHI-VTS LÊ MAI LĨNH
13. TUYẾT & HAI CUỘC TÌNH-Ý Nhi
14. ĐỢi  CHỜ-Ý Nhi
15. CHIẾC KHĂN SAN MẦU TÍM NHẠT-Ý Nhi Nguyễn Thị Dung

Nếu quý văn hữu độc giả muốn có tập văn thơ Góp Nhặt Hương Đời, hãy liên lạc văn thi sĩ Ý Nhi Nguyễn Thị Dung qua e-mail: vuvivn@gmail.com

Nguyệt Cầm – Văn Duy Tùng _ Ý Nhi
Nguyệt Cầm – Văn Duy Tùng _ Ý Nhi (Karaoké)
HỒN TÔI Ở TẬN MIỀN SƠN CƯỚC
 
     Đó là tựa đề một kịch bản của tác giả William Saroyan viết về nỗi nhớ quê hương của một người già sống ở viện dưỡng lão.  Buồn và cô đơn, ông cụ Jasper Macgregor trốn ra khỏi viện, đi lang thang và thổi kèn trong thành phổ Fresno, hoang vu và lạnh lẽo thuộc tiểu bang California vào khoảng năm 1914. Tiếng kèn của ông khi thổi bản Hồn Tôi Ở Tận Miền Sơn Cước, diễn tả nỗi nhớ nhung về miền quê ở Tô Cách Lan, nơi ông sống ngày trước đã làm cho những người dân trong thành phố khóc sướt mướt vì cảm động…
 
     Và dù tôi không được nghe ông cụ Macgregor thổi kèn bản nhạc đó, nhưng nỗi nhớ nơi chốn xa xưa của ông đã cảm được lòng tôi, một cô bé mới 14 tuổi đang học trung học tại miền cao nguyên còn nhiều thiên nhiên hoang dã, với tâm hồn đầy mộng mơ lãng mạn của tuổi dậy thì. Tôi không có chút khái niệm nào về nơi chốn mà tôi được sinh ra, vì khi theo gia đình di cư vào Nam, tôi mới độ khoảng 7 tuổi. Gia đình tôi di chuyển qua nhiều nơi trước khi về miền cao nguyên bụi đỏ mù trời  vì bố tôi kiếm được việc làm kế toán cho Dinh Điền, một cơ quan của chính phủ thời Đê Nhất  Cộng Hòa để trợ giúp người dân khai phá vùng cao nguyên nhiều tài nguyên phong phú. Cả thời niên thiếu, tôi sống ở miền cao nguyên núi đồi trùng điệp, với những thung lũng, những cánh đồng đầy hoa dại gió núi mây ngàn cho đến khi học xong trung học và về Saigon học đại học. 
 
     Những năm đầu ở Saigon, hồn tôi còn quanh quẩn giữa những đồng cỏ dại đầy hoa dã quỳ trong sương sớm hay những đồi trồng cây cà phê nở hoa trắng muốt trong tiết tháng ba của mùa xuân  vì chưa quen với lối sống ồn ào và sự đông đúc nơi phố thị. Thế  rồi tôi yêu Sài Gòn lúc nào mà chính tôi cũng không  biết ! Phải chăng là những rung động về tình yêu, những ánh mắt nụ cười trao nhau trong khuôn viên đại học đã làm mờ đi cảnh núi đồi của … miền sơn cước?  Với những ý thức mới của tuổi trưởng thành, của tình yêu trong môi trường văn học thịnh hành của thập niên 65-75, tôi bước vào đời với tất cả hoài bão mơ say của cuộc sống tự do và nhân bản. Nhưng tiếc thay thời gian đầy những hạnh phúc dấu yêu đó đã chấm dứt một cách đau thương khi công sản chiếm đoạt miền Nam vào tháng 4/75. Những kỷ niệm về hạnh phúc yêu thương của những tháng ngày vàng son đó trở thành hành trang gói ghém mang theo khi vượt biển để tránh chế độ bạo tàn vô nhân của cộng sản.
 
     Trong những ngày tháng đầu sống ở xứ sở tự do, hồn tôi còn đầy ắp những kỷ niệm thân thương của ngày tháng cũ. Dù rất là bận rộn với đời sống mới, nhưng trong chút thời gian rảnh rỗi, tôi không dám nghe nhạc vì từng lời từng chữ từng nốt nhạc khơi dậy lại lòng thương nhớ quê nhà mà phải ra đi, nhưng khi đêm đến, những giấc mơ  về ngày tháng cũ làm ướt gối, tự thương cho cái thân phận lưu vong của chính mình.
      Rồi những năm tháng trôi qua, tôi cũng đã quen dần với đời sống ở xứ người, và yêu thích cảnh đẹp thiên nhiên nơi chúng tôi ở với bốn mùa khác biệt của niềm phụ cận thủ đô Washington DC.  Mùa xuân nơi đây, hoa lá ngút ngàn, chỗ nào cũng có hoa … từ những vườn hoa đầy màu sắc đến những cây hoa dại ven đường, nổi tiếng nhất là rừng hoa Anh Đào chung quanh hồ Tidal Basin, hàng năm thu hút biết bao du khách. Mùa hạ là mùa mà tôi có ít cảm hứng vì nóng và không có nhiều bờ biển đẹp nên gia đình chúng tôi thường đi vacation đến những tiểu bang xa. Nhưng bù lại, mùa thu nơi đây thật tuyệt vời. từ những hàng cây dọc theo đường hay những rừng phong, lá đổi màu…  vàng tím đỏ nâu…đẹp vô cùng, và cảnh sắc khi lá rụng tạo biết bao là cảm hứng cho đời. 
 
   Và sau hết là mùa đông, mùa mà tôi thích từ khi còn nhỏ vì ước mơ được ngắm cảnh tuyết rơi hay chạy chơi trên tuyết, nhất là sau khi  xem phim Love Story được chiếu tại rạp chiếu bóng ở Sài Gòn khoảng năm 1970. Dù là tuyết ở chỗ tôi ở không nhiều như tiểu bang New York hay Maine, nhưng đã quá đủ cho lòng yêu tuyết của tôi.
 
     Chúng tôi sống ở nơi đây đã hơn bốn mươi năm, một khoảng thời gian nhiều hơn thời gian tôi sinh ra và sống trong quê hương thân yêu. Và trên miền đất tạm dung này, chúng tôi đi thăm được nhiều nơi, từ những vùng biển dọc theo hướng nam cho tới tận vùng mặt trời lặn ở Key West thuộc tiểu bang Florida. Cuối cùng là Hawaii với những bờ biển đẹp tuyệt vời, khí hậu ôn hòa và trái cây ngon ngọt như miền nam nước Việt ngày trước…Thế nhưng tất cả những điều đó chỉ là làn nước lăn tăn trên mặt hồ mà dưới đáy cuồn cuộn nỗi nhớ thương chỉ chờ những giây phút chạnh lòng để tuôn ra. Cũng may là cuộc sống nơi đây quá bận rộn nên thỉnh thoảng mới có những phút chạnh lòng khi cảnh vật đã chạm đúng “những niềm riêng “ nên còn đủ nghị lực để phấn đấu với cuộc sống trên quê hương mới.
      Đến khi tôi về hưu thì … miền Sơn cước, tôi cuộn chung tất cả thời gian tôi sống ở quê hương thành một khối gọi là miền Sơn cước vì nó đã xa xôi, chỉ còn trong tâm tường như vùng Tô Cách Lan của cụ già Macgregor, về lại trong tôi …Chúng tôi sống ở đây, trong căn nhà rộng có khu đất nhỏ quanh nhà, chung quanh nhà có hàng rào với những tiện nghi của đời sống trong một quốc gia được coi như tân tiến nhất thế giới mà  lòng luôn vọng tưởng đến cố hương với những kỷ niệm êm đềm thân thương hạnh phúc của ngày tháng cũ. Những buổi sáng đi thơ thẩn trong vườn ngắm những giò hoa đọt lá mà ngỡ như ngày còn theo bước mẹ vun xới những gốc hồng non, hay trải lòng theo những giọt nắng chiều dãi trên đám cỏ xanh như trên cánh đồng thảo nguyên hoang dã…Trong những ngày giá lạnh của mùa đông, tôi ngắm những cánh tuyết rơi, mơ tưởng đến những ngày nắng ấm với những bước chân chim tung tăng cùng người yêu dạo phố Sài Gòn. Những nhớ nhung tha thiết đến nỗi nhiều khi tôi như chìm trong cảnh cũ người xưa. Những hoài niệm về nơi chốn cũ được nâng niu, được chia sẻ được nhắc đến với bạn bè cũ như niềm vui khi gặp lại nhau, như cùng nhau về thăm … những nơi chốn xa xôi, để được đắm mình trong những buồn vui ngày trước…để hồn theo những dấu chân cũ lao xao…
 
Ý Nhi Nguyễn thị Dung
( 3/2025)
               TƯỞNG NIỆM
Tôi đến đây
Chiêm ngưỡng bức tường cẩm thạch mầu đen
Bức tường chữ V sừng sững
Một phần như chạy dài  đến chân đài Washington Memorial
Khắc tên những chiến binh Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ
Đã cùng chung lưng chiếu đấu với chúng tôi 
Trên đât nước Việt Nam
Họ bỏ mình  trên miền đất xa xôi
Để bảo vệ cho  tự do và dân chủ
 
Tôi ngước lên nhìn tên bao người chiến sĩ
Chạm sâu vào tường đá trong đen
Những mẫu tự thẳng hàng
Những bia mộ còn đây
Tôi đứng nghiêng mình
Tưởng như hồn cùng người lặng lẽ chốn thiên thu
Quên trần gian gió thoảng mịt mù.

Văng vẳng đâu đây tiếng súng ngày nào
Trên những tiền đồn
Trên những đồi núi vùng cao nguyên hoang vắng
Nước mắt tôi rơi xuống
Trên những cánh hoa để dưới chân tường
Tưởng niệm những chiến sĩ đã hy sinh
Trên đất nước đầy khốn khổ đau thương
Của chúng tôi
 
Ý Nhi
MEMORIAL
I came here 
Admiring the black marble wall 
The V-shaped wall stands tall, 
Part of it seems to run all the way to the foot of the Washington Memorial Monument 
Engraved with the names of the soldiers of the United States of America 
Who fought with us  in 
Vietnam 
They died in a distant land 
To protect freedom and democracy 
I looked up to see the names of many soldiers 
Touching deep into the black stone wall 
The letters are in a straight line 
The tombstones are still here 
I stood bending
It seems like the my soul and theirs are quiet in this eternal world, 
forgetting the windy breeze of this world. 
… 
The sounds of gunfire  of the past echoed here and there
On the outposts 
On the hills and mountains of the desolate highlands 
My tears fall 
On the flower petals placed at the foot of the wall 
In memory of the soldiers who died 
In our suffering country 
Y Nhi
MÀU HỒNG THẠCH THẢO

Như chút phấn hồng trên  má thắm
Của lần đầu say đắm nhìn nhau
Bờ môi  cong son bóng cùng mầu
Tim rộn ràng dục hồn ngây ngất

Màu son chìm ẩn theo năm tháng
Bỗng xuyến xao cuồng dậy sóng lòng
Ngọt ngào môi em cười tươi thắm
Chết lịm anh với thạch thảo hổng

Từ đó anh yêu màu hồng tím
Mắt em làm tím cả chiều hoang
Mong manh hoa đẹp kề má phần
Suối mắt xanh trong tóc mây ngàn

Trên đồi thạch thảo hoa trong gió
Khoe sắc xinh tươi tô thắm đời
Anh ngơ ngẩn nhớ môi ngày cũ
Thoáng thấy hoa yêu nở nụ cười
                                 Ý NHI
NẮNG BỎ QUÊN TÔI Thơ : Ý Nhi – Nhạc : Trần Đại Bản Ca sĩ : Vân Khánh – Video : Tuệ Tâm

NHỚ  XUÂN  XƯA
 
Ngoài sân gió tuyết lạnh lùng 
Nhớ mùa Xuân cũ ấm nồng biết bao
Em ngồi đãi đậu làm nhân 
Bánh chưng mẹ gói đón Xuân vào nhà 
 
Bố lo canh lửa suốt đêm 
Sáng ra ăn thử bánh thơm ngọt ngào
Em theo mẹ ra chợ làng
Hoa tươi trái ngọt  cúng mừng Xuân sang
 
Giao thừa nghi ngút khói hương 
Cầu cho năm mới mùa màng tốt tươi 
Mùng một diện áo mới tinh 
Chúc  tuổi bố mẹ thâm tình kính yêu 
 
Mẹ cho phong đỏ lấy hên
Mở ra có mấy đồng tiền xinh xinh
Ba ngày Tết vui biết bao
Đi thăm nội ngoại Xuân chào bách niên
 
Bây giờ lưu lạc xứ người 
Miếng cơm manh áo dòng đời phôi pha
Chút màu kỷ niệm ấu thơ 
Chìm sâu tận cõi xa mơ ngày nào
 
Bao năm xa biệt cố hương 
Xuân sang tết đến lòng vương nỗi buồn 
Tuyết rơi trắng xóa  hiên ngoài 
Quê người đất khách ngậm ngùi nhớ thương 
 
Ý Nhi 
Giọt Nắng Chiều
 
Em ngồi đếm giọt nắng chiều 
Giọt nào nồng ấm mang nhiều niềm vui 
Giọt nào luyến nhớ ngậm ngùi
Cuộc tình không trọn suốt đời vấn vương.
 
Bước chân ngày nọ sân trường  
Anh đi với cả tơ vương trong lòng  
Yêu em, anh mãi ngại ngùng
Anh không dám tỏ nhớ nhung riêng mình.
 
Sân trường xanh bãi cỏ xinh
Nắng như cuộn trọn dáng hình thướt tha
Chơi vơi anh đã nhận ra 
Dáng em đài các cao xa vô ngần.
 
Gặp nhau như một xoay vần 
Lời xưa như nước đầy tràn lòng em
Để rồi tiếc nuối khôn nguôi  
Một chút nồng thắm vương môi lạnh buồn. 
 
Lòng anh say đắm rượu nồng 
Mong đời đan lại nỗi lòng thuở nao
Lời thơ tha thiết nghẹn ngào 
Ngày xưa lỡ để trăng sao cách vời.
 
Chiều tà nắng đã buông rơi 
Tình anh khơi lại tháng ngày thơ ngây 
Ước mong gặp lại kiếp sau
Tình nồng duyên thắm bên nhau trọn đời 
 
Ý Nhi 
BÃI CỎ SÂN TRƯỜNG
Ngoài trời gió lạnh tiết đông
Nghe nhạc anh gửi ấm lòng xiết bao
Lời ca tha thiết nghẹn ngào
Ngây thơ ngày ấy ngàn sao khắp trời
Sân trường ngắm dáng thơm rơi
Nào ai biết đã chơi vơi tâm hồn
Thương ai trân trọng mõi mòn
Tiếc thay không trọn vuông tròn thăng hoa
Anh thì muôn dặm đường xa
Để em tiếc nuối ngọc ngà tơ vương.
Ý Nhi
Schoolyard Lawn
It’s cold and windy out side winter
I’m listening to the music you sent that warm my heart
The lyrics are earnest and heard-wrenching
In those innocent days, there were thousands of stars in the sky
Looking at the young lady full of scent in the schoolyard
Who knew he was falling in love with me
And it has cherished me forever
Unfortunately, it was not realized
You are miles away
Let me spare the pearls of love
Ý Nhi
ƯỚC   GÌ 
 
Ước gì ta được đón thu
Để nghe tiếng gió vi vu gợn buồn
Để đón giọt mưa nhẹ tuôn
Để say một chút trăng khuôn má hồng
 
Sương thu lạnh gió thu buồn
Ngày xanh trút lá trơ mòn bước chân
Quán hàng nửa bóng nghiêng sân
Thơm hơi khói thuốc người gần tình xa
 
Ước gì  trẻ như thuở xa
Leo lên đỉnh núi là đà mây bay
Rừng phong tô đỏ sắc mây
Gió reo lá rụng vòng quay lững lờ
 
Chạy theo chiếc lá hững hờ
Cười vang trong gió bên bờ thảo nguyên
Xa xa dãy núi  hồng tuyền
Chìm trong tia nắng vàng huyền sắc thu
 
Ước gì gió lớn mây mù
Để hàng phong trút lá thu cuối mùa
Giờ đây ngồi ngắm gió lùa
Ngoài hiên lá rụng trong mùa thu sang
 
Mây trôi ngày tháng mơ màng
Nhìn qua bao độ thu sang lặng buồn 
Thạch thảo quanh vườn vàng thau
Lao xao những giọt nắng màu cuối thu
 
Ý Nhi
 

MÙA THU XA  EM
 
Mùa thu chúng ta xa nhau
Hai thu khác sắc, ý thu đồng tình
Nơi anh thu cảnh đẹp xinh
Như áo em mặc với tình nhớ thương 
 
Heo may lá rụng một phương 
Quanh anh hờ hững như vương nỗi buồn
Cô đơn đếm bước một mình
Vài giọt nắng úa loanh quanh cuối  đường 
 
Nhớ em tha thiết luyến thương 
Hoa thơm thạch thảo dâng hương nhẹ nhàng 
Ngọt ngào như nụ hôn đầu
Trên đồi ngày hứa trao nhau cuộc đời 
 
Thu nơi em núi xanh rêu 
Gửi mây nỗi nhớ em yêu vô vàn 
Gió đi qua suối trăng ngàn
Mang tình anh đến muôn vàn nhớ thương 
 
Tàn thu phai sắc anh về 
Đón anh gót nhỏ tràn trề niềm vui
Đền em  một nụ hôn yêu
Hai thu thành một muôn chiều bên nhau
 
Ý Nhi 
  MƯA THÁNG TƯ
Mưa rơi tầm tã lê thê
Đầu xuân gió lộng lạnh về như đông
Lá hoa ủ rũ bên sông 
Giọt mưa tê tái gợi lòng miên man 
 
Mưa tuôn giọt lệ chứa chan 
Năm mươi năm bước lòng còn lao xao
Trời như cũng cảm tâm hao 
Tha hương vọng quốc biết bao nghẹn lời 
 
Lao chao trong gió tả tơi
Biển sâu sóng mạnh đâu nơi bến bờ 
Ra đi lòng vẫn mong chờ 
Một ngày gặp lại dưới cờ thân thương
 
Tháng Tư mặt đất ủ sương 
Giàn thiên lý thoảng mùi hương xa vời 
Núi non xa tắp ngàn khơi 
Năm mươi năm ấy đất trời còn không 
Ý Nhi
 
NẮNG BỎ QUÊN TÔI

 
Có khi nắng bỏ quên tôi
Để theo những hạt sương rơi khói mù
Và đem giá lạnh cuối thu
Tuyết đông đến với âm u nỗi buồn
 
Có khi nắng bỏ quên tôi
Để theo cánh bướm lả lơi khắp trời
Và mang theo những tuyệt vời
Như lời anh hứa suốt đời bên tôi
 
Có khi nắng bỏ quên tôi
Để theo rực rỡ gọi mời phồn hoa
Và rồi đêm tối bao la
Lệ tuôn ướt gối xót xa xé lòng
 
Có khi nắng bỏ quên tôi
Để tôi đẫm ướt nổi trôi ngàn trùng
Và chờ nụ hôn thuỷ chung
Như ngày xưa mộng mình cùng đan tay
 
Có khi nắng bỏ quên tôi
Để theo những cánh hồng môi bụi mờ
Và  tôi còn mãi trông chờ
Bước chân trên lá mơ hồ trước hiên
 
Có khi nắng bỏ quên tôi
Để theo những cánh cò mồi điêu linh
Và rồi biền biệt bóng hình
Quên bao kỷ niệm tội tình thơ ngây…
 
Ý Nhi
GIẤC  HẠ
 
Buồn đâu một giấc hạ nồng
Mơ màng thức ngủ nhạc bồng bềnh trôi
Trưa hè man mác sầu đưa
Tay đan giọt nắng tóc đùa buông lơi
 
Nhớ ngày nào đi xe Solex
Chân đạp thật nhanh tay thả buông ga
Gió vương tà áo tung bay
Sân trường ai đã đưa tay đón chờ
 
Saigon như bóng như hình
Một ngày nét chữ lặng thinh giảng đường
Bút nghiên đổi với võ y
Làm trai thời chiến tình si vướng sầu
 
Hàng cây vàng quyện bóng cao
Đếm trong thu hạ nắng lao xao buồn
Nhớ sao là nhớ nụ hôn
Tay trao tay chợt buốt hồn lặng câm
 
Ngồi buồn ngắm ánh sao rơi
Em nghe lạc lõng giữa trời nhớ anh
Trách sao em phải đơn côi
Ước anh làm gió vờn đôi vai mềm
 
Nhớ anh chất ngất khôn nguôi
Vỉa hè phố cũ dáng người đâu đây
Còn đâu những phút những giây
Bên người yêu dấu đắp xây mộng vàng
 
Ý Nhi
 
MONG NGÀY VỀ
 
Đã năm mươi năm rồi ư,
Mà ta cứ tưởng vẫn như ngày nào.
Cùng chung xây mộng thanh cao,
Đắm say trong cảnh dạt dào tình quê.   
 
Sân trường kinh sử nhiêu khê,
Mang bầu nhiệt huyết trọn thề hiến dâng.
Tiếc thay hoài bão keo sơn,
Cuồng phong bão tố nát cơn mộng vàng 
 
Giận loài cộng sản bạo tàn,
Đọa đầy chiến sĩ Việt Nam Cộng Hoà.
Dân tình khốn khổ đau thương 
Tự do hay chết trong lòng đại dương
 
Bao năm lưu lạc tha phương,
Mà hồn như ở quê hương ngày nào.
Niềm tin tha thiết biết bao,
Ngày về đất nước đồng bào thân thương.
 
Dù cho tóc đã pha sương,
Tay chân đã mỏi, tâm vương nỗi niềm.
Nhưng lòng tràn ngập vui mừng,
Con sông bến nước núi rừng như xưa.
 
Ý Nhi