CUNG THI LAN

Tiểu sử Cung Thị Lan
Cung Thị Lan- Nguyên quán tại Nha Trang, Việt Nam- Là giáo viên, trưởng Hướng Đạo và cán sự xã hội
 
– Học sinh trường nữ tiểu Học Nha Trang từ năm1961- 1962 đến năm1967- 1968.
-Học sinh trường nữ trung Học Nha Trang (sau là Nữ Trung Học Huyền Trân Nha Trang) từ năm 1968-1969 đến năm 1974-1975
– Học sinh Cao Đẳng Sư Phạm Nha Trang từ năm 1975 đến 1976
– Tốt nghiệp cử nhân Giáo Dục trẻ (B.A Early Childhood Education) Fall 2004 t?i University of the District of Columbia (UDC)
 
-Tốt nghiệp thạc sĩ Giáo dục trẻ khuyết tật (Master in Special Education) Summer 2010 tại George Mason University (GMU)
-Hiện làm việc cho Ban phục vụ giáo dưỡng trẻ em thuộc bộ Xã HộI và cư ngụ tại vùng Hoa Thịnh Đốn, Hoa Kỳ
 
*Tác phẩm đã phát hành:
 
            Truyện dài Nha Trang Dấu Chân Kỷ Niệm (2004)
            Truyện dài Hai Chị Em (2005)
            Tiểu thuyết Tình Trên Đỉnh Sầu (2006)
            Tuyển tập Khoảng Cách Của Biệt Ly (2009)
             Unforgettable Kindness (2011)
             Không Phải Chỉ Là Truyện Con Cọp (2012)
             Two Sisters (2014)
             Tiểu thuyết Mãi Mãi Chia Xa (2014)
             Khi Ngỡ Mình Là Thượng Đế (2019)
Biography of Cung Thị Lan

Cung Thi Lan originally from Nha Trang, Viet Nam. 
– Teacher, Girl Scout leader and social worker. 
– Currently resides in Maryland  and works for DHS/ ESA/ Child Care Services
– Graduated Bachelor of Child Education (B.A Early Childhood Education) Fall 2004 at University of the District of Columbia (UDC)
– Master’s degree in Special Education (Master in Special Education) Summer 2010 at George Mason University (GMU)
 
Published books are:
Nha Trang Memoir (2004)
Two Sisters (2005)
Sorrowful Love (2006)
Distance of Eternal Separation (2009)
             Unforgettable Kindness (2011)
             Not Just A Tiger Story (2012)
             Two Sisters (2014)
             Forever Farewell (2014)
             When Assuming Being God (2019)
Trang tác giả Cung Thị Lan trong website Văn Bút Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ

Vui lòng bấm vào đây

The Hill We Climb – Amanda Gorman
 
When day comes, we ask ourselves, where can we find light in this never-ending shade?
The loss we carry. A sea we must wade.
We braved the belly of the beast.
We’ve learned that quiet isn’t always peace, and the norms and notions of what “just” is isn’t always justice.
And yet the dawn is ours before we knew it.
Somehow we do it.
Somehow we weathered and witnessed a nation that isn’t broken, but simply unfinished.
We, the successors of a country and a time where a skinny Black girl descended from slaves and raised by a single mother can dream of becoming president, only to find herself reciting for one.
And, yes, we are far from polished, far from pristine, but that doesn’t mean we are striving to form a union that is perfect.
We are striving to forge our union with purpose.
To compose a country committed to all cultures, colors, characters and conditions of man.
And so we lift our gaze, not to what stands between us, but what stands before us.
We close the divide because we know to put our future first, we must first put our differences aside.
We lay down our arms so we can reach out our arms to one another.
We seek harm to none and harmony for all.
Let the globe, if nothing else, say this is true.
That even as we grieved, we grew.
That even as we hurt, we hoped.
That even as we tired, we tried.
That we’ll forever be tied together, victorious.
Not because we will never again know defeat, but because we will never again sow division.
Scripture tells us to envision that everyone shall sit under their own vine and fig tree, and no one shall make them afraid.
If we’re to live up to our own time, then victory won’t lie in the blade, but in all the bridges we’ve made.
That is the promise to glade, the hill we climb, if only we dare.
It’s because being American is more than a pride we inherit.
It’s the past we step into and how we repair it.
We’ve seen a force that would shatter our nation, rather than share it.
Would destroy our country if it meant delaying democracy.
And this effort very nearly succeeded.
But while democracy can be periodically delayed, it can never be permanently defeated.
In this truth, in this faith we trust, for while we have our eyes on the future, history has its eyes on us.
This is the era of just redemption.
We feared at its inception.
We did not feel prepared to be the heirs of such a terrifying hour.
But within it we found the power to author a new chapter, to offer hope and laughter to ourselves.
So, while once we asked, how could we possibly prevail over catastrophe, now we assert, how could catastrophe possibly prevail over us?
We will not march back to what was, but move to what shall be: a country that is bruised but whole, benevolent but bold, fierce and free.
We will not be turned around or interrupted by intimidation because we know our inaction and inertia will be the inheritance of the next generation, become the future.
Our blunders become their burdens.
But one thing is certain.
If we merge mercy with might, and might with right, then love becomes our legacy and change our children’s birthright.
So let us leave behind a country better than the one we were left.
Every breath from my bronze-pounded chest, we will raise this wounded world into a wondrous one.
We will rise from the golden hills of the West.
We will rise from the windswept Northeast where our forefathers first realized revolution.
We will rise from the lake-rimmed cities of the Midwestern states.
We will rise from the sun-baked South.
We will rebuild, reconcile, and recover.
And every known nook of our nation and every corner called our country, our people diverse and beautiful, will emerge battered and beautiful.
When day comes, we step out of the shade of flame and unafraid.
The new dawn balloons as we free it.
For there is always light, if only we’re brave enough to see it.
If only we’re brave enough to be it.


https://www.cnbc.com/2021/01/20/amanda-gormans-inaugural-poem-the-hill-we-climb-full-text.html?__source=iosappshare%7Ccom.apple.UIKit.activity.Mail
Vượt Đồi
                      Amanda Gorman

Tìm đâu ánh sáng trong đêm tối?
Mất mát chẳng sờn, vượt biển xa
Đương đầu quái thú lòng kiên định
 Hòa bình chỉ thể đổi bão qua
 Quy luật thông thường là khái niệm
Công lý rạng ngời chỉ dựa ta
Bình minh chợt sáng đầy muôn lối
Trải nghiệm rõ ràng người với ta
Tổ Quốc còn nguyên nguồn công chính
 Hậu duệ như ta khá rõ là:
Xuất thân nô lệ, mẹ đơn thân.
 Mơ mộng có ngày điều Quốc dân
Nay được ngâm thơ ngày Nhậm Chức
Lịch lãm thanh cao đã dự phần
 
 Và,vâng, ta sáng tựa nguyên ân
Phấn đấu hợp đoàn, hiệp nhất thân
Đa dạng, công bằng và hòa nhập
Nối khoảng cách gần tạo nghĩa nhân
 
Đón lấy bàn tay, ta nắm chặt
 Nâng đỡ bên nhau sống hài hòa
 Không gây phương hại, không chia rẽ
Xây dựng hòa bình cho thế nhân
 
Những lúc buồn đau, ta trưởng thành
 Tổn thương, ước vọng lại vươn nhanh
Và khi mệt mỏi, ta vẫn gắng
 Liên kết một lòng đến rạng danh
 
Chẳng vì ta sẽ còn thất bại
 Nhưng vì ta sẽ hết phân chia
 
Thánh kinh đã chỉ rõ viễn ảnh:
Cạnh nho hay (sung) vả chẳng phải tranh
chẳng ai quyền hạn gây sợ hãi
mỗi người một phận đã tỏ rành
 
Ta sống trong giai đoạn lịch sử
chiến thắng chẳng nằm trên lưỡi dao
trên những chiếc cầu ta tạo dựng
Hứa lời gan góc, vượt  đồi cao
 
Là người Mỹ, tự hào hơn ta nghĩ
Quá khứ đã qua, ta hoán đổi thế nào
Vũ lực tàn phá thay vì góp phần cho đất nước
Ngăn trở  Dân Chủ Nhân Quyền đến sắp lung lay
Vũ lực ấy tưởng gần thắng lợi
Trì trệ tạm thời không nghĩa thua đau
Với chân lý, niềm tin ta kỳ vọng
Lịch sử  ghi sâu chiến tích ta thuộc làu
Những sự kiện của một thời chuộc lỗi
là  thời gian ta kinh hãi sự khởi đầu
 
Chẳng sẵn sàng kế thừa di sản ấy đâu
Với  sức  mạnh, Người khai sáng đã  mở ra chương sách mới,
gầy dựng tin yêu hy vọng và nụ cười
 Vì  vậy, có lần, ta tự hỏi:
“Làm thế nào ta có thể thắng tai họa?”
 Thì bây giờ ta khẳng định lại:
“Làm thế nào tai họa có thể thắng ta?”
 
Không quay lại quá khứ, ta hướng đến tương lai nơi quê hương trầy xướt nhưng  ngập đầy lòng nhân ái, can đảm, quả quyết và tự do’
 
Ta sẽ  không quay lại và cũng không  dừng lại bởi thế lực thị oai.
Ta biết rõ là nếu ta ù lì, không hành động sẽ là  tiền lề  con cháu ì  ạch giống như ta.
Là  sai lầm, là gánh nặng  của Quốc Gia mà con cháu, các thế  hệ  sau đồng gánh chịu.
Chân lý đã tỏ tường rằng:
Khi chúng ta gắn kết tình nhân ái với sự công bằng và lẽ phải, con cháu kế thừa di sản của yêu thương.
Vậy, hãy cùng nhau giữ gìn Tổ Quốc tươi đẹp hơn khi ta từng trải.
 
Từ  mỗi hơi thở trong lồng ngực nâu của tôi, tôi ao ước chúng ta sẽ nuôi dưỡng lại thế giới vốn đang tổn thương này trở thành thế giới kỳ diệu
 
Ta sẽ vượt cao lên những đỉnh đồi vàng của miền Tây.
Ta sẽ vươn ra từ miền Đông lộng gió, nơi tiền nhân khởi xướng cuộc cách mạng đầu tiên.
Ta sẽ vùng lên từ những thành phố bên hồ thơ mộng của miền Trung Tây.
Ta sẽ vùng lên từ miền Nam nắng chói.
Ta sẽ tái tạo, đoàn kết, và phục hồi.
Và mỗi vùng miền, mỗi nơi chốn của đất nước, dân tộc chúng ta khởi sắc với những vẻ đẹp mỹ miều trong lúc hàn gắn những vết thương.
 Rồi khi hừng đông, ta sẽ hiên ngang bước ra khỏi vùng lửa bỏng. Sẽ rực rỡ trong ánh bình minh với sự can đảm rạng ngời.
  
Cung Thị Lan chuyển ngữ
Tưởng Nhớ Trưng Vương


Trưng Vương hai vị nữ anh hùng
Phất cờ khởi nghĩa chống giặc Trung
Thù nhà, nợ nước quyết tâm trả
Oai phong voi, ngựa tiến trùng trùng

Đuổi quân Đông Hán lên Vương nữ
Mê Linh dựng lại nghiệp vua Hùng
Ba năm Âu Lạc trời một cõi

Rèn chí quyết tâm giữ đến cùng

Chỉ tiếc sức người trong giới hạn
Quần thoa không đấu lại gian hùng
Bất phục bạo tàn trầm sông Hát
Nghìn đời rạng sử tấm lòng trung
Cung Thị Lan
Buồn Cho Cái Lưỡi!


Cái lưỡi không xương vốn vậy rồi
Trời sinh như thế phải chịu thôi
Trách chê chi mấy xin ghi nhớ:
Ai cũng từng quen lưỡi bạc vôi!


Khi thương, lưỡi biết đưa lên đỉnh.
Khi ghét lưỡi thề dập chết thôi.
Có lúc lưỡi cong tròn nói dối.
và còn biết ngọt câu đãi bôi.


…Bởi thế hãy cùng nhau tu tỉnh
Uốn lưỡi bảy lần khi nói thôi!

Cung Thị Lan
Xa Cách

Em cứ ngỡ chia tay là đoạn tuyệt
Là dứt tình, là từ biệt ly tan
Hai cuộc đời hai số phận cắt ngang
Không quen biết và trở thành xa lạ

Và em ngỡ anh bây giờ thỏa dạ
Bên vợ hiền, con thảo, phận chồng ngoan
Ngày qua ngày tròn trách nhiệm lo toan
Đã yên ổn cuộc đời nơi chốn lạ

Em đâu ngỡ anh rối bời trong dạ
Gửi tình buồn chan chứa mộng yêu đương
Dịu dàng xưa vẫn thoang thoảng sắc hương
Xao xuyến mãi tình anh vẫn còn đấy

Cung Thị Lan
Đi Mãi

Đi đi mãi con đường xa vạn dặm
Mang theo niềm lưu luyến tháng ngày qua
Đâu bóng dừa cùng nón lá thiết tha?
Tà áo trắng và cánh diều trong nắng

Đi đi mãi bước chân trần cay đắng
Đá trên đường bén cắt gót chân không
Sỏi lao xao những giọt máu tươi hồng
Tim chai đá nghe tiếng cười vang vỡ

Đi đi mãi với niềm đau trăn trở
Người còn đâu và ta có còn đây?
Tháng ngày qua lấp hết nét thơ ngây
Còn chi nữa mà chờ mong ao ước?

Đi đi mãi những con đường khép bước
Lối nào về mái ấm lửa hồng xưa?
Mẹ có còn dõi mắt dưới cơn mưa
Chờ mây tạnh đón con về trong nắng?

Đi đi mãi đời chỉ là chốn vắng
Chẳng còn gì tươi đẹp nữa mà mong
Hãy thắp hương chôn kín vết thương lòng
Hãy quên hết dù ngàn lần vẫn nhớ

Đi đi mãi chẳng bao giờ dừng lại
Bóng bên đường xin tỏa chút từ bi
Nắng trên cao xin nhỏ giọt nhu mì
Và ngọn gió xin làm tan nỗi nhớ

Cung Thị Lan
Chán Đời!

Ngẫm đi nghĩ lại thấy chán đời
Thế gian thiên hạ chẳng còn vui
Tranh nhau hai chữ khôn và dại
Bêu xấu nhau hoài chẳng thấy lui 

Mua danh ba vạn bán ba hào

Người nỡ lòng nào làm vậy sao?
Mất rồi? Hay vẫn là đồng loại?
Ích thú gì tranh chữ thấp cao? 

Bầu bí kia còn biết thương nhau

Tàu ngựa bỏ ăn khi con đau
Tôi anh có phải người chung nước?
Có phải anh em, chung máu đào? 

Lời nói cũng cần lựa thanh cao

Sao anh cứ mãi mày với tao?
Nếu anh chẳng muốn nghe gắt gỏng
Lẽ nào anh dụng trò bán rao? 

Cứ nghĩ tôi là kẻ ngu đi

Còn anh xuất chúng chẳng ai bì
Khôn khôn dại dại vô cùng tận
Một phút buông tay còn được gì?

Cung Thi Lan
Không Biết Yêu

Tôi chẳng biết yêu nên thiếu lời
Chữ tình câu thệ ước xa xôi
Người xưa lấy hết không đem trả
Đâu để cho tôi một chút rơi
Cung Thị Lan
Tâm sự của cây Chổi
       Tôi sinh ra trong thời đại tân tiến; cho nên,  hình dáng, thể lực và khả năng của tôi vượt trội cha mẹ, cô bác, và  ông bà của tôi rất nhiều. Từ lâu lắm, tổ tiên của tôi được hình thành bởi tàu cau, lá dừa, xơ dừa, lau-sậy, rơm-rạ, bông-cỏ, hay đót  nên có nhiều dáng vẻ khác nhau, tuỳ thuộc tài đan kết, bện chặt các sợi mây của người thợ thủ công. Còn tôi, tôi hoàn toàn tân kỳ với thân hình cao ráo và vẻ đẹp  thanh thoát bởi loại nhựa dẻo có màu sắc hài hòa đầy tính nghệ thuật. Tôi rất tự hào về ngoại dạng xinh đẹp và sức làm việc bền bỉ của mình. Hơn thế nữa, tôi luôn luôn tự hào về truyền thống  làm sạch tất cả những nơi mà mọi người chê là dơ dáy, bẩn thỉu, mất vệ sinh. Bởi khả năng làm sạch của tôi hết sức thần kỳ, nên tôi cảm thấy mình giá trị hơn mọi thứ. Dưới mắt tôi,  mọi chỗ, mọi nơi đều  tầm thường và không giá trị. Chúng không thể nào bằng tôi, hay ngang hàng với tôi; nếu không muốn nói rằng chỉ có tôi mới làm cho mọi thứ sáng giá lên thôi! Công bình mà nói, chính mọi người cũng thừa nhận rằng “Quét nhà ra rác!” Rác rưởi, bụi bặm luôn luôn hiện diện mọi nơi mọi lúc; cho nên, càng dọn càng lại thấy thêm nhiều,  dọn hoài mà không hết. Vì thế, càng quét dọn, tôi càng coi thường mọi vật xung quanh tôi. Chúng lúc nào cũng dơ dáy, cũng bẩn thỉu. Chỉ có tôi mới là kẻ sạch nhất và có ích nhất.
        Một thời gian sau, nhiều lời phàn nàn trong nhà thường vang lên: “Lạ nhỉ! Sao cứ quét là nhà lại bẩn thế này!” Rồi sau đó,  thay vì tôi được đặt trong một góc phòng yên tĩnh và riêng tư, tôi bị ném ra ngoài sân ngay một góc vườn.  Tôi đã nằm trên gờ của khu trồng rau trong  rất nhiều ngày. Ban ngày, tôi đã phải chịu đựng những  tia nắng chói chang nóng rực của mặt trời.  Ban đêm, tôi phải co rúm vì sương lạnh ngấm thấm vào thân. Chẳng một ai đoái hoài đem tôi vào nhà. Mọi người hầu như quên hẳn tôi, quên cái công việc mà tôi đã tận tâm phụng sự cho họ bao nhiêu tháng ngày. Tôi chợt nhớ đến góc phòng, sàn nhà, sàn bếp, hành lang và cầu thang quen thuộc. Đó là những nơi tôi thường xuyên mắng nhiếc là dơ dáy, là bẩn thỉu  và là mất vệ sinh. Tôi tự hỏi không hiểu bây giờ ai đang làm sạch cho chúng, họ làm sạch bằng phương tiện gì và họ có mắng nhiếc chúng như tôi đã từng không?
Tối hôm đó, một buổi tối yên tĩnh như mọi đêm, nhưng tôi cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Tôi lo lắng tủi thân cho rằng mình bị ngược đãi và bỏ rơi. Nước mắt của tôi bất giác trào ra rồi tuôn rơi từng giọt, từng giọt. Chúng ngậm ngùi lăn xuống, lan ra và ngấm vào thân thể của tôi khiến tôi lạnh run. Một lúc lâu sau, bầu trời đêm bỗng lóe lên những tia chớp ngoằn nghèo cùng tiếng sấm vang dội gầm lên khiến tôi giật mình, sực tỉnh. Lúc ấy, tôi mới ý thức những giọt nước trên thân thể tôi không phải là nước mắt mà là nước mưa. Cơn mưa lớn đang trút nước ào ào xuống và  thân thể của tôi  hoàn toàn đẫm ướt trong nước.
  Sáng hôm sau, khi mặt trời gần lên tới đỉnh, tôi cảm thấy thân thể mình nhẹ nhõm  và khô ráo. Lúc này, tôi mới ý thức được rằng thân thể tôi vừa được gột rửa và làm sạch bởi một cơn mưa lớn. Thì ra, bấy lâu nay tôi chì chiết mọi thứ xung quanh dơ dáy nhưng tôi không biết bản thân mình cũng dơ dáy không kém gì. Tôi chưa từng có cơ hội làm sạch cho bản thân mình, chưa từng có cơ hội soi rọi chính mình. Tệ hại hơn, mỗi lần tôi xảnh xẹ, làm gái làm mụ chê bai kẻ khác khi làm sạch cho họ là mỗi lần tôi đã tự làm mình dơ dáy thêm nhiều. Bởi vậy, sau này, khi tôi gom được vài cọng rác thì tôi đã lưu lại những vệt bụi rất dơ và rất bẩn. Thế mà tôi có biết gì đâu!
 Buồn phiền với những ý nghĩ mông lung, tôi chợt giật mình bởi giọng nói của cô gái oang oang vang lên: “Mẹ ơi! Cái chổi hôm trước mình bỏ ở ngoài vườn, nay nó  sạch bóng à mẹ!” Lòng tôi mở cờ, chứa chan hy vọng được trở lại làm việc bình thường. Chợt có tiếng nói trong nhà vang ra:
“Nhờ mưa nó mới được thế đấy con! Mà nó sạch mấy mẹ cũng không dùng nữa! Con đem nó ra thùng rác phía trước nhà hộ mẹ đi! Hôm nay là ngày người ta lấy rác đó!”
        Nước mắt của tôi ứa ra. Tôi biết rõ mình không còn là kẻ có ích trong ý nghĩ của mọi người nên số phận của tôi lâm vào đường cùng là tất yếu. Tôi chỉ hối hận  là mình đã khinh khi mọi thứ dơ bẩn để rồi tôi sẽ kết thúc cuộc đời mình tại một nghĩa trang rác nào đó. Thật đáng nực cười rằng tôi thường luôn miệng chê bai mọi thứ dơ dáy để rồi tôi vùi thân mình trong một nơi không sạch sẽ gì.
                                                                           Cung Thị Lan
 
Món quà bất ngờ từ văn thi hữu thân thương
nhân ngày 09/09/2021