DƯƠNG VŨ(Vương Vũ)

Dương Vũ còn có bút danh Vương Vũ
Ông Dy lấy bà Lê Nhuần
Đẻ hết chín lần được tám dân quân
Cả Hòe, Đào Vũ, Dương Xuân
Tuyết, Lý, Anh Vũ đến lần Hiến Lê
Hoàng Chương không phải tên quê
Tên nhà thơ lớn ông mê một thời
Dương Xuân sau lấy Lâm Huê
Đẻ ra một gái tên là Ellie
Đời Dương cũng khá ly kỳ
Nhưng trước sau gì cũng chỉ vậy thôi       
Dương
Hội viên chính thức của Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại thuộc vùng Đông Bắc Hoa Kỳ
 
Trang thơ của thi sĩ Dương Vũ (Vương Vũ)
HỌC LÀM THI SĨ
 
Ta quyết học người làm thi sĩ
Gọi gió mang về hơi thở em
Kêu mây tạo dáng em nũng nịu
Ta ở bên em vẫn nhớ em
 
Ta quyết học người làm thi sĩ
Nhìn mây mà thấy tóc em bay
Nhìn trăng thấy mặt người năm cũ
Chỉ nhớ không thôi đã thấy say
 
Ta quyết học người làm thi sĩ
Tất cả vì em … kẻ khó thương
Mắt như dao sắc dù ngấn lệ
Môi mỏng tiếng chua nói, “hổng thương!”
 
Ta quyết học người làm thi sĩ
Học rung cảm thấy tình em nhọc
Học nghe biết tiếng thở em buồn
Học nhìn chân bước hơi run rẩy
Học đọc ước mơ trong mắt em
Học những tiếng tim như trật nhịp
Nhói lên lúc nghĩ tới tay buông
Vương Vũ
Nhớ
Chiều xuống ngoài khung cửa
Mây xám đứng lưng trời
Gíó yên lòng bình lặng
Nhớ giây phút xa xôi
Trong con hẻm tuổi thơ
Thầng bé con chạy nhảy
Tưởng đời chì thế thôi
Gói trong đôi chân đất
Bầu trời dần rộng mở
Không gian in dấu giầy
Từng bước xa kỷ niệm
Tham vọng mắt môi đầy
Ngày qua rồi ngày qua
Tối tăm mặt mũi bận
Trăm mối chỉ một thân
Quên mất trời trong xanh
Cảm xúc xây từng ngày
Qua từng lần thành bại
Lúc say sưa ngây ngất
Lúc chất ngất đau thương
Dù mất còn thành bại
Tâm vẫn như ngựa chạy
Đua với thời gian bay
Lòng bất an…bất an
Có lúc ngồi nhớ lại
Thằng bé con năm xưa
Lòng bỗng nghe dìu dịu
Theo bước chân nghịch mưa
Dương Vũ
TUỔI MỘNG MƠ (Th.)
Này cô bé đứng trú mưa ngày nọ
Còn nhớ gì những kỷ niệm nguyên sơ
Khi tình yêu gõ cửa trái tim thơ
Khi rung động trắng như tờ giấy mới
Này cô bé tóc ngang lưng ôm cặp
Vội vã tới trường quên cả áo mưa
Giờ đang vái mong mưa mau tạnh
Để bước về bố mẹ khỏi chờ trông
Này cô bé nhìn trời mắt lo âu
Chợt sáng lên khi thấy bóng dáng anh
Đang chạy dưới trời mưa tìm chỗ trú
Trong lòng cô vang lên tiếng gọi mời
Này cô bé thẹn thùng nhìn trôm tớ
Quên gió mưa quên bố phải đi tìm
Chỉ còn nhớ tiếng ai êm ái quá
Như cường toan làm tan chảy trái tim
Này cô bé bước lên xe tiếc nuối
Nhìn lại sau hình ảnh mất sau mưa
Trong màn nước giọt nào là nước mắt
Tình tinh khôi như giấc mộng tuổi mơ
Này cô bé bỏ buổi cơm ngồi khóc
Không biết vì bị mắng hay nhớ ai
Lòng xao động như lá trong gió lớn
Lúc thế này thế nọ chẳng ai hay
Này cô bé đi dọn mâm rửa chén
Không lo làm ngồi tưởng nhớ ai đây
Đợi tới lúc bị rầy rồi chống chế
Lỗi nơi mình không nhận đổ cho ai
Này cô bé nửa đêm sao còn thay áo
Tìm kiếm gì trong đụng chạm tình cờ
Những hành động dấy lên những nghi ngờ
Mà vẫn tưởng chẳng ai hay mình dấu
Này cô bé ngây thơ như đứa trẻ
Sống riêng trong thế giới của mình
Không biết đời và mộng biệt hành
Ước mơ như bong bóng mong manh
Nhưng đêm nay đêm của riêng em
Những giấc mộng tuyệt vời đua nhau đến
Dương Vũ
CÁM ƠN ĐỜI VÔ TẬN

Từng cơn bão
Từng cơn bão
Theo mùa đông đi tới
Từng giọt mưa
Từng giọt mưa
Theo gió lạnh trở về
Ngồi bên em
Ngắm mưa gió não nề
Nghe hơi lạnh thấm vào da vào thịt
Thở ra khói….
Nhưng lòng anh vẫn ấm
Ngồi bên em với mưa lạnh vây quanh
Những hạt mưa rơi tí tách rơi nhanh
Làm nhạc đệm cho lá xanh gió hát
Anh mơ viết
Bài thơ tình cảm động
Cám ơn người đã không bỏ rơi anh
Người con gái nắm tay anh rất chặt
Qua bao lần mưa bão quất vào đời
Trời mùa đông
mây đen xám…đầy trời
Nhưng ánh sáng
vẫn gợi ngày… còn đây
Những tia chớp
ngoằn ngoèo… soi cây cối
Kéo theo sau
những tiếng sấm… đì đùng
Em rung nhẹ
trong vòng tay… hạnh phúc
Và anh thấy
cám ơn đời…vô tận
Người con gái
Người con gái
Cầm tay anh rất chặt
Kệ gió mưa vùi dập thân em
Người con gái
người con gái
Luôn tin anh vững mạnh
Sẽ dìu em qua bão tố cuộc đời
Người con gái
người con gái
Biết rằng anh rất sợ
Rất cần em… anh luôn rất cần em
Và anh thấy
Cám ơn người vô tận
Trong cơn mưa anh dựa sát vào em
Vương Vũ
NHỚ EM CHIỀU MƯA
 
Mưa gọi tên em suốt chiều nay
Tóc ai ẩm ướt mắt môi gầy
Lá đếm từng cơn cô đơn gợn
Hồn ta quyện gió mải mê tìm
 
Mưa gọi tên em tiếng trầm buồn
Bàn tay hứng giọt nhớ giọt thương
Cỏ mềm quay quắt bao phiền muộn
Em có nghe mưa em có nghe…
 
Mưa gọi tên em những nhịp nhanh
Những chiếc lá xanh cũng rời cành
Đời quay cuồng giữa cơn lốc giật
Ước mơ biết mấy em bên anh
 Dương Vũ
TÌNH CŨ
Chiều nay bỗng nhớ em – tình cũ
Ta tự dưng thèm một cơn say
Để nghe nhung nhớ tràn máu đỏ
Ta muốn ôm em trong ngất ngây
Quán vắng ngày xưa nhạc vẫn hay?
Tình ta ngày ấy chắc chưa đầy?
Chỉ có cơn say bung cảm xúc
Tìm em trong ảo ảnh của ngày
Chiều nay bỗng nhớ em – ngày cũ
Ta ước ngoài kia nhẹ mưa bay
Để ta bước chậm trên hè phố
Nhớ lại ngày xưa em trong tay
Con đường giờ chắc nhiều thay đổi?
Em giờ chắc ở trong tay ai?
Gió nhẹ mưa phùn ai hờ hững?
Tình sầu ta đếm rất nhiều ngày
Chiều nay bỗng nhớ em – ta nhủ
Một chiều hôm nọ giống chiều này
Bên hiên lớp học lần đầu gặp
Chỉ một tia nhìn đã đắm say
Em ơi có nhớ ngày xưa cũ?
Hôm nay em ở trong tay ai?
Ai đã quên đi lời hứa hẹn?
“Thôi!” ta ngừng nhớ mắt hơi cay
Vương Vũ
VỢ ĐI VẮNG
Hôm nay em đi vắng
Thức giấc nhà yên lặng
Không gian thật êm đềm
Anh không thể ngủ thêm
Chăn gối anh để đó
Chiếc drap giường nhăn nheo
Sẽ chẳng có ai nói
Chẳng có ai kỳ kèo
Ngoài kia chổng chén điã
Còn ngâm trong nước ao
Con kiến bò thong thả
Chẳng có gì xôn xao
Anh đi ra đi vào
Tự do và tự tại
Thời gian như chậm lại
Trong căn nhà của anh
Anh giờ là chính anh
Mọi thứ đều tươi tốt
Trừ trái tim ngu dốt
Nó bỏ hết theo em
Vương Vũ
      HÃY NHỚ CHO ANH
 
Có lúc cuộc đời như vỡ tan rồi
Có lúc cuộc đời như giấc mơ
Dù ra sao anh cũng vẫn xin được yêu
Người con gái đang theo anh đến cuối đời
 
Nhiều lúc bão tố như cuốn trôi
Nhiều lúc nắng cháy như tuốt da
Mà vẫn thấy ai nắm tay
Vùng vẫy cũng không thoát ra
Đành phải nuốt nước mắt thôi
Ngậm ngùi anh cảm ơn trời
 
Lòng hứa ngàn muôn kiếp sau
Nợ cũ anh sẽ trả vay
Dù có trải qua đắng cay
Anh thề sẽ luôn kiếm em
Và dẫu có phải đấu tranh
Anh cố nói riêng với em
Nợ lớn năm xưa đã vay
Xin hãy cho anh dịp may
Trả hết nợ em kiếp này
 
Và đó không phải là đớn đau
Vì với một người giống như em
Điều đó luôn luôn là ước mơ
Dù có trải qua ngàn kiếp sau
Nợ đó bao giờ dám quên đâu
 
Cho dẫu một ngày được xóa đi
Thì anh vẫn mơ được có em
Vi dấu trong tận đáy trái tim
Hình bóng em kết đã thành tinh (thể quý)
Lung linh…lung linh trong mắt anh
……..
….
Anh sẽ chẳng bao giờ quên đâu
Dù có trải qua ngàn kiếp sau
Hai ta đã có nợ nần nhau
Hãy nhớ cho anh một dịp may
 Dương Vũ
 Tình Anh Trong Mùa Hạ
Thơ Dương ( Vương Vũ)
Nhạc Nguyễn Thông
 
Em Ước- Thơ Dương Vũ Nhạc Nguyễn Hữu Tân

 Em Đi Vắng
Thơ Vũ Dương( Vương Vũ)
Nhạc Nguyễn Thông
Thêm tác phẩm của tác giả Dương Vũ trong trang website VB VĐBHK

Vui lòng nhấn vào đây