KIM LOAN

Tiểu sử:
Tên thật: Nguyễn Thị Kim Loan
Sinh ngày: 17 tháng 8 năm 1966
Bút hiệu: KimLoan – Hồng Đào
 Là cô giáo tiểu học
Vượt biên qua Thailand cuối năm 12, 1989, ở Thailand 4 năm
Định cư ở Canada từ 1994 đến nay
Em yêu thích đọc sách, nghe nhạc từ khi mới lớn, nên cũng …mộng mơ viễn vông một thời tuổi trẻ.
Sách đã xuất bản:
1. Mùi Hương Cũ (2014), truyện và thơ
2. Buồn Vui Đời Tỵ Nạn (2017), truyện và thơ
Trang tác giả Kim Loan (Hồng Đào) trong website Văn Bút VĐBHK

Vui lòng bấm vào đây
Văn xuôi của tác giả Kim Loan:
1.MIỀN NAM MẾN YÊU
2. EDMONTON MÙA TUYẾT TAN
3. Oh …Canada Ottawa Tình Nồng
4. GIẤC MƠ MỸ QUỐC
5. CON CỦA HẢI TẶC
6.Người Thứ Ba
7.Ăn Để Mà Sống
8. Mấy Sông Cũng Lội
9. Hồi ký Văn Thi Sĩ KIM LOAN-CAMBODIA TRÊN ĐƯỜNG VƯỢT BIÊN
10. Vu Lan… Bỗng Nhớ
11. THÁNG TƯ KỂ CHUYỆN
12.BÊN KIA SÔNG
13. KHÔNG DUYÊN KHÔNG NỢ
Trang thơ của thi sĩ Kim Loan
Thầy Về Trường Xưa


(Cảm xúc từ một câu chuyện tình dưới mái trường Cấp III)
Trở về rồi, Thầy có thấy gì không?
Đôi mắt em, trên hàng cây phượng đỏ
Khi đầu hè hoa trổ bông rực rỡ
Sợ ngày chia tay lá khép chờ mong

Cuối thu tàn, chớm lạnh trời vào đông
Hành lang lớp học dài như nỗi nhớ
Chiều tan trường, em bâng khuâng đứng đó
Thầy đâu rồi, bước về chỉ mình em

Trở về rồi, Thầy có thấy thân quen?
Nơi bục giảng, tay ai run rẩy vẽ
Đường tròn chẳng tròn như tim em rất trẻ
Rung động đầu đời nói chẳng thành câu

Giờ Toán học, em chỉ muốn thật lâu
Dẫu khô khan phương trình, và ẩn số
Công thức nào em rối bời chưa ngỏ
Định nghĩa Tình Yêu em vẫn đi tìm

Trở về rồi, Thầy có thấy chợt buồn?
Chỗ em ngồi năm xưa, giờ trống vắng
Còn đâu nữa nụ cười hiền toả nắng
Phút ngại ngùng đôi ánh mắt gặp nhau

Để đêm về em thao thức canh thâu
Nắn nót viết tên Thầy trên thước kẻ
Quà tặng của em đơn sơ, bé nhỏ
Rất nồng nàn, say đắm một tình Thơ

Trở về rồi, Thầy có thấy ngẩn ngơ?
Chiều hôm ấy hồn em lạnh rét mướt
Mắt em nhạt nhoà hay vì mưa ướt
Ngày Tân Hôn, Thầy vui bước qua cầu

Thầy vô tình, Thầy có biết gì đâu!
Cô bé lang thang một mình hờn dỗi
Trái tim mới lớn mong manh quá đỗi
Gặm nhấm nỗi buồn, thèm khát yêu đương

Trở về rồi, Thầy có thấy vấn vương?
Ghế đá, hàng cây, sân trường…im lặng
Mây lững lờ trôi như đang hờn trách
Tuổi học trò thần thánh ai mang đi

Thuyền xuôi dòng nhưng em mãi khắc ghi
Sẽ quay lại, dù đôi lần em khóc
Em vô duyên, chẳng nên phận tơ tóc
Nghĩa Thầy Trò, mình mãi mãi nhớ nhau

Kim Loan
TÌNH ĐẦU TÌNH ĐAU
(Cảm xúc từ một câu chuyện có thật- Tình Tỵ Nạn)
Em mười tám và anh hai mươi
Chúng mình đã như đũa có đôi
Trại tỵ nạn khiến xui gặp gỡ
Cả anh và em tình đầu đời
 
Chợ Lào là nơi chốn hẹn hò
Bên đời tỵ nạn những buồn lo
Hàng cây phượng vĩ trưa bóng mát
Hay buổi chiều nào chợt đổ mưa
 
Hai đứa vẫn hồn nhiên mơ nhiều
Chỉ thấy quanh mình một chữ yêu
Chỉ mong mỗi ngày qua thật chậm
Từng phút từng giây mình có nhau
 
Cơm gạo cao ủy nuôi em lớn
Nắng gió Thailand, anh trưởng thành
Buồn vui theo tháng ngày gian khó
Tưởng như không bao giờ cách ngăn
 
Anh đậu thanh lọc nhiều mộng ước
Em mịt mờ chẳng biết tương lai
Vì đâu số phận lại oan nghiệt
Dang dở đường tình, mộng chia hai
 
Chiều tiễn anh đi, lệ em rơi
Chỉ nhìn nhau không nói nên lời
Vẫy tay chào, mà như níu lại
Nhưng em không giữ được anh rồi
 
Đường ra phi trường anh chơi vơi
Nặng trĩu hành trang nhớ một người
Chuyến bay nửa đêm, anh thao thức
Biết em cũng chưa ngủ, em ơi…
 
Máy bay dừng ở Đức nghỉ chân
Xứ lạ lạnh lùng, anh bâng khuâng
Lang thang tìm mua tấm postcard
Gửi về em nỗi nhớ trào dâng
 
Đến Toronto mùa đông lạnh
Tuyết trắng rơi ngập cả hồn anh
Trại tỵ nạn vẫn còn hơi ấm
Anh mang theo suốt cuộc hành trình
 
Những lá thư đầu nhiều nhung nhớ
Đong đầy tình anh từ phương xa
Kỷ vật anh trao, em cất giữ
Theo em hồi hương về quê nhà
 
Hai cuốn album (anh nhớ chưa?)
Mua ở Chợ Lào (hình đôi ta…)
Và thêm những tấm hình anh gửi
Có Ngũ Đại Hồ, thác Niagara…
 
Anh đứng đó, bên trời gió nổi
Bơ vơ giữa đường phố thênh thang
Sao gió không là cây cầu nối…
Sao gió không đưa em bên anh?!
 
Rồi càng ngày anh càng vắng thư
Chẳng thấy hồi âm, em vẫn chờ
Xa mặt cách lòng, đời là thế
Anh chẳng khác gì thiên hạ kia!
 
Lời yêu anh viết vẫn còn đây
Bao năm màu mực vẫn chưa phai
Tờ thư em giữ làm kỷ niệm
Dù lời anh hứa theo gió bay 
 
Thời gian trôi qua, em đã quen
Quên một bóng hình, một cái tên
(Dẫu đôi lúc có người nhắc đến…
Giận hờn, em khóc…một mình em)
 
Chuyện tình xưa đã là quá khứ
Anh và em sông chảy ngược dòng
Ngàn lời xin lỗi còn chưa đủ
Khoả lấp trong em vết thương lòng
 
Thôi thế là mình đã mất nhau
Bóng chim tăm cá biết ở đâu
Nếu anh nhớ đến thời tị nạn
Anh có nhớ em, một tình đau ?!
 
KIM LOAN
(Edmonton, Canada)
MÙA XUÂN TUỔI THƠ

Tôi đã có một thời tuổi nhỏ
Đếm từng ngày khao khát đợi mùa Xuân
Tờ lịch trên tường dường như chậm quá
Sao chẳng rơi như chiếc lá ngoài sân?

Tôi thích ngắm mỗi lần trời nổi gió
Cây soan trước nhà lá rụng lan man
Để ao ước thời gian đi nhanh nữa
(Chưa biết buồn theo chiếc lá thời gian!)

Là mỗi độ Xuân về tôi vẫn biết
Lá sẽ khô theo cơn gió cuối năm
Chợ sẽ vui những sắc màu ngày Tết
Người rộn ràng mua sắm, phố thêm đông

Rồi mẹ sẽ may cho tôi áo mới
Nồi bánh chưng như cổ tích ngày xưa
Tôi hớn hở nhận đồng tiền mừng tuổi
Thảnh thơi ăn kẹo mứt, cắn hạt dưa


Tôi đã ước mình đừng bao giờ lớn
Để suốt đời tôi được đếm thời gian
Được tung tăng chạy vui đùa trong xóm
Với bạn bè khi thấy gió Xuân sang


Để tôi mãi có ông bà, cha mẹ
Anh chị em sum vầy, chẳng rời xa
Bên mâm cỗ, mùi khói nhang ngào ngạt
Đêm giao thừa nao nức chờ pháo hoa

Bao năm qua, bây giờ tôi đã lớn
Giấc mộng trẻ thơ như quả bóng bay
Những cái Tết không đợi chờ vẫn đến
(Tôi vô tình khi mộng khỏi tầm tay!)

Nhưng xóm nhỏ của tôi vẫn còn đó
Tôi đã đi phiêu bạt mấy phương trời
Lá vẫn rơi, lại có bao đứa trẻ
Ước ao và chờ đợi Tết như tôi??
Edmonton,
Xuân Nhâm Dần 2022
KIM LOAN
SÀI GÒN CÓ MƯA

Sài Gòn có mưa! Sài Gòn có mưa
Hỏi người nơi ấy đã quên chưa
Chiều hẹn hò bâng khuâng lá đổ
Hàng cây xanh rét mướt đợi chờ

Quán nhỏ nơi con đường thân quen
Quen như chiều thành phố lên đèn
Bước chân người tìm nhau gặp gỡ
Ngày cuối tuần rộn rã nên thơ

Hai ly cà phê đá đậm màu
Tiếng nhạc vàng “Đường về canh thâu …”
Dịu dàng như niềm thương nỗi nhớ
Của những ngày qua không gặp nhau

Tuổi trẻ tương lai nhiều mộng ước
Chuyện ngày mai tươi đẹp lung linh
Chưa biết buồn vì đời xa cách
Chưa biết đau sỏi đá gập ghềnh

Từng giọt mưa êm như tiếng ca
Quán vắng thưa người, còn đôi ta
Sài Gòn dù mưa hay nắng cháy
Vẫn là tình yêu quá thiết tha

Chiều dần tàn, cơn mưa chưa dứt
Hai người, chỉ một áo mưa che
Nhường qua nhường lại, thôi cùng ướt
(Đêm về tôi cảm, người biết chưa?!)

Chia tay, hẹn gặp nhau tuần tới
Sài Gòn đỏng đảnh thật dễ thương
(Cũng giống như tôi- người thường nói)
Chỉ một cơn mưa làm vấn vương!!

Edmonton, tháng 5/2022
Kim Loan
ĐỊNH NGHĨA ĐÀN BÀ
(Viết giùm mấy ông …ngại ngùng hổng dám nói)
 
Cho tui hỏi đờn bà là gì vậy ?
Là dịu dàng, là êm ái, nết na
Là ngọt ngào xâm chiếm trái tim ta
Là trăng gió khiến hồn ta xao động
 
Là thủ thỉ bên tai đầy thơ mộng
Là yêu anh với tất cả trái tim
Là cho ta những thao thức khó quên
Là xao xuyến những phút giây lãng mạn
 
Là rước nàng về bắt đầu … đổi khác
Là sư tử rừng già vẫn …kém xa
Là chanh chua là gắt gỏng kêu la
Là sai bảo, là…lên cơn, là…dễ sợ !!!
 
Là đi shopping giỏi hơn…đi chợ
Là bảo rằng để giảm stress anh ơi
Là bill về mỗi tháng phải kêu trời
Là ta phải ngậm ngùi đi “cày” tiếp!
 
Là tính tình đổi thay như… thời tiết
Là sáng mưa, chiều nắng, tối… âm u
Là đang vui bỗng cái mặt chù vù
Là sưng sỉa, hỏi gì không thèm nói!
 
Là ghen tương, là nghi ngờ vô lối
Là đụng nia đá thúng( nhìn thấy …ghê!)
Là nửa đêm ôm gối ngủ ngoài kia
Là sáng dậy ta phải đành nhịn đói!
 
Là tiền lương ta, đòi cho bằng được
Là suốt ngày lải nhải chuyện tiền nong
Là cãi nhau ta phải nhịn cho xong
Là nàng phải luôn là người… chiến thắng!
 
Là lúc”hoà bình” cho ta êm ấm
Là cơm ngon canh ngọt là bánh thơm
Là áo quần ta nàng ủi tinh tươm
Là chợ búa là chăm lo con cái…
 
Là tối ngủ sợ… ma ôm ta mãi
Là thẹn thùng nhắc nhở…”trả bài” chưa??
Là nồng nàn ấm áp giữa đêm khuya
Là tình nghĩa vợ chồng ôi thắm thiết!
….
Ôi đàn bà! Biết nói sao cho hết?
Từ ngàn đời muôn kiếp đã se duyên
Dù nàng là…sư tử hay cừu non
Đối với ta, đàn bà luôn cần thiết!!!
 
Edmonton 8/3
KIM LOAN
 
MỒNG 8 THÁNG 3 AI CẦN HOA?
 
Mồng tám tháng ba, ai cần hoa?
Phận đàn bà như hạt mưa sa
Vất vả vì miếng cơm manh áo
Xây đắp gia đình từng ngày qua
 
Mồng tám tháng ba, ai cần hoa?
Kìa em bán thân cho “đại gia”
Quay cuồng đêm thâu đêm kiếm sống
Nơi bóng mờ vũ trường, quán bar
 
Mồng tám tháng ba, ai cần hoa?
Những chị em lưu lạc xứ xa
Làm vợ Tàu, Đài Loan, Hàn Quốc
Bao năm chưa được về thăm nhà
 
Mồng tám tháng ba, ai cần hoa?
Có thấy không những bà mẹ già
Lau khô nước mắt trong tuyệt vọng
Lạy van cho con tù được tha
 
Mồng tám tháng ba, ai cần hoa?
Những người phụ nữ quê hương ta
Còn đang bị giam cầm, bắt bớ
Chỉ vì yêu tự do thiết tha
 
Mồng tám tháng ba, ai cần hoa?!
 
KIM LOAN


Bốn Mùa Tạ Ơn
Sáng nay thức giấc nhìn lá rơi
Mùa hạ ngày hôm qua đâu rồi?
Có phải thu vàng xao xuyến tới
Rồi đông về mang tuyết trắng tươi?!

Cảm tạ Thiên Chúa trên trời cao
Tình miên man như suối dạt dào
Bốn mùa nối tiếp nhau tha thiết
Gian trần chiêm ngắm ngỡ chiêm bao


Vì có tay Ngài vẫn chở che
Buổi sáng bình minh hay đêm khuya
Núi đồi chập chùng bên ghềnh thác
Mây trôi biêng biếc, biển xanh lơ

Để con biết yêu đời nồng thắm
Nắng sớm mưa chiều đẹp ý thơ
Hoa nở cười trong sương lấp lánh
Hư ảo màn đêm bóng trăng mờ

Để con nhớ phận mình nhỏ bé
Ngày từng ngày với những buồn, vui
Khi hồn yếu đuối hay mạnh mẽ
Phó thác một lòng nơi Chúa thôi

Xuân Hạ Thu Đông, quà Chúa ban
Say sưa con đón nhận hồng ân
Phút giao mùa bồi hồi xao xuyến
Ơn Ngài, tim con biết bâng khuâng!

Edmonton, First day of Autumn
23/9/2019
Kim Loan
Mùa Hạ Cuối


Yêu người, yêu phượng, yêu mùa hè
Buổi học cuối cùng, sầu tiếng ve
Sân trường nắng quái làm lưu luyến
Nặng trĩu bước chân em đi về

Ngẩn ngơ Thầy đứng trên bục giảng
Bàn ghế im lìm nhớ dáng ai
Từ nay sẽ không còn thấy nữa
Suối tóc dịu dàng, đôi mắt nai …

Cổng trường khép lại, em bâng khuâng
Ngàn lời muốn nói bỗng ngại ngần
Rộn rã những giờ Thầy lên lớp
Đâu ngờ ngày vui trôi qua nhanh

Bóng em xa khuất cuối con đường
Hành lang lớp học, Thầy vấn vương
Vì cô bé có chiếc răng khểnh
Áo trắng ngây thơ buổi tan trường

Ép đôi cánh phượng vào lưu bút
Nâng niu kỷ niệm một mùa hè
(Em viết tên Thầy vào trang cuối
Với một bài thơ …dẫu vụng về)

Bên bài giáo án, Thầy thao thức
Ngọn đèn khuya, điếu thuốc trên môi
Dòng nhật ký em ghi dang dở
Nhìn ánh sao đêm nhớ một người

Thế là ngày mai ta xa nhau
Mùa Hạ cuối cùng, tim em đau…

Edmonton July 7/2021
Kim Loan
Nếu Biết…

Nếu biết cuộc đời này hữu hạn
Danh vọng, bạc tiền là phù du
Thì xin đừng bon chen, giành giật
Vì chẳng cùng ta vào thiên thu

Nếu biết đời này rồi sẽ qua
Mang nặng lòng chi, hãy thứ tha
Sống nhẹ nhàng cho hồn thanh thản
Yêu thương người như gương Chúa ta

Nếu biết trăm năm là ngắn ngủi
Thì xin đừng phí từng phút giây
Phán xét, thù hận, gây chia rẽ
Đời vui còn lại như thoáng mây

Nếu biết trăm năm rồi cũng hết
Còn lại những gì ta mang theo?
Hãy yêu nhau đi, tình tha thiết
Sống mãi muôn đời là Tình Yêu

Nếu biết trăm năm là cơn gió
Hãy xin lỗi nhau ngày hôm nay
Như lễ vật kia dâng lên Chúa
Với an bình bước vào Mùa Chay

Để tâm hồn sẽ hết băn khoăn
Để cùng nhìn lại chính bản thân
Để cảm nghiệm nỗi đau thập giá
Chúa vì nhân trần chịu hy sinh

Để tìm hiểu biết người xung quanh
Để lòng thống hối và ăn năn
Và để mừng vui trong hạnh phúc
Đón ngày Ngài sống lại, quang vinh

Edmonton, Vào Mùa Chay 2016Kim Loan
CHỜ NGƯỜI

Em mơ ngày hè nắng xôn xao
Thẹn thùng em đón tình anh trao
Tình yêu đẹp sẽ nhẹ nhàng đến
Bắt đầu nhe anh, mình yêu nhau

Rồi đến mùa thu mắt em sầu
Lời tỏ tình ơi, anh ở đâu?
Lá vàng rơi lòng em khô héo
Sương lạnh hồn em, anh biết không?

Đừng để em chờ qua mùa đông
Tuyết rơi trắng lắm, buồn mênh mông
Hãy đến sưởi lòng em ấm áp
Đêm đông dài không còn bâng khuâng

Hay anh sẽ đến vào mùa xuân
Hoa hồng đỏ nở rộ ngoài sân
Em sẽ hái hoa chờ anh đến
Mộng nào đẹp hơn mộng ái ân?

Bốn mùa thương nhớ biết bao nhiêu
Xuân hạ thu đông trôi quạnh hiu
Còn lại bài Thơ em dang dở
Đợi anh về viết tiếp vần yêu !
Edmonton, May/2022
KIMLOAN
MÙA ĐÔNG ĐẦU TIÊN
(Cho Ottawa thân yêu..)
 
Ngày đầu tiên tôi đến Ottawa
Thủ đô Canada hoàn toàn xa lạ
Một căn chung cư, một hồn bé nhỏ
Ở ngoài kia mùa Đông mới bắt đầu
 
 Tôi đã chờ mong điều này từ lâu
 Rời trại tị nạn đến miền đất lạ
 Những người vượt biên cuối mùa nghiệt ngã
 Khắc khoải chờ đậu thanh lọc, định cư
 
Vừa đặt chân lên đất nước tự do
Tôi đã khóc mừng vui như đứa trẻ
Nhưng bất chợt lạnh vì một cơn gió
Lòng tôi đau se sắt nỗi nhớ nhà
 
 Những cơn gió mang hơi lạnh đầu mùa
 Làm cho những người đang yêu xao xuyến
 Khung cửa sổ còn đợi nhau, chưa khép
 Ai sẽ qua làm ấm một buổi chiều?
 
Tôi đến đây không có một tình yêu
Không người thân, không bạn bè. Bỡ ngỡ…
Mùa Đông theo tôi vào nơi phòng trọ
Lại nhớ nhà thao thức lạnh suốt đêm
 
Tôi làm quen với mùa Đông đầu tiên
 Áo khoác trên vai, ngại ngùng ra phố
 Thành phố lạ, những tên đường không nhớ
 Và mùa Đông thì dài đến vô cùng
 
  Tuyết trắng xóa cả trời đất mênh mông
  Món qùa tặng dành cho người mới đến
  Suốt mùa Đông tôi như con mèo ốm
  Nằm co mình chờ nắng ấm mùa Xuân
 
  Thời gian trôi, mùa Đông qua bao lần
  Thành phố thân thương quen tên quen lối
  Nhưng căn chung cư Ottawa ngày ấy
  Mùa Đông đầu tiên vẫn nhớ trong đời!
                      
  KIM LOAN
 
TRỞ VỀ NHÀ NGÀY 30 TẾT

Tôi khởi hành từ thành phố mùa đông
Bầu trời thấp, quê người giăng tuyết trắng
Bay về Việt Nam ngày ba mươi Tết
Căn nhà xưa ấm áp đợi tôi về

Tôi biết mẹ cũng thấp thỏm đợi chờ
Đứa con xa đã lâu chưa gặp mặt
Tôi bận rộn giữa vòng đời quay quắt
Kỷ niệm có khi là một giấc mơ

Mẹ đã chuẩn bị nấu bánh chưng chưa
Đợi tôi về đêm Ba Mươi nhóm lửa?
Góc bếp năm nào ngày tôi còn bé
Mắt long lanh như bếp lửa bập bùng

Đêm ba mươi Tết huyền diệu vô cùng
Nồi bánh sôi như lòng tôi rạo rực
Chợt tiếng pháo giao thừa về là lúc
Tôi thấy mình vừa mới lớn khôn hơn

Mẹ đã mua chưa những chậu hoa thơm?
Cành mai vàng trong căn phòng khách nhỏ
Tôi vẫn thấy mình đứng bên cửa sổ
Nhìn ra ngoài mơ mộng một trời Xuân

Chuyến bay miệt mài đi giữa màn đêm
Vượt đại dương mang theo hồn lữ thứ
Tạm biệt tuyết rơi, gió lạnh viễn xứ
Đứa con thân yêu đang trở về nhà

Nỗi vui mừng, vội vàng phố tôi qua
Hàng cây cũ nhìn tôi như chào đón
Những khuôn mặt quen bạn bè, lối xóm
Tất cả là ba mươi Tết trong tôi

Đêm nay tôi sẽ thức, sẽ rong chơi
Về quá khứ tìm mùa Xuân đã mất
Xin chào quê hương ngày Ba Mươi Tết
Đêm nay giao thừa tôi trẻ lại như xưa

KIMLOAN
Trăng Ơi


Mười sáu tuổi em trăng trònĐến trăng 18 em còn ngây thơ
Trăng 20 vẫn dại khờ
Yêu người chẳng nói, chỉ chờ đợi thôi
Trăng về sau …trăng đơn côi
Tha phương viễn xứ người người cách xa
Trăng bao nhiêu tuổi trăng già *
Người bao nhiêu cũ gọi là …NGƯỜI XƯA ??

Kim Loan
* Trăng Bao nhiêu tuổi trăng già
Núi bao nhiêu tuổi gọi là núi non
(Ca Dao)
Nhớ Trăng Xưa

Có một mùa Trăng rất xa xôi
Thuở bé thơ lên chín lên mười
Trăng về để lòng tôi nao nức
Phá cỗ trăng rằm thật là vui

Mẹ làm bánh nướng, bánh dẻo thơm
Ba mua cho tôi chiếc lồng đèn
Xanh xanh đỏ đỏ màu rực rỡ
Ngọn nến lung linh đẹp tuyệt vời

Hội đêm rằm bóng Trăng chơi vơi
Chú Cuội chị Hằng đang mỉm cười
Tôi và lũ bạn đi khắp xóm
Ô kìa, Trăng vẫn ở trên trời!!

Tôi đã ngắm Trăng với mộng mơ
Ước như trong chuyện cổ tích xưa
Được lên Cung Trăng chơi thỏa thích
Giấc ngủ đêm Thu với sao khuya

Ngày Trăng năm ấy đã lụi tàn
Quê hương tan tác cảnh ly tan
Ba tôi, mẹ tôi …không còn nữa
Nhìn Trăng, tôi khóc …nhớ mênh mang …
KimLoan
NHỮNG MÙA XUÂN PHAI
(Tặng ĐXL-12A1 NTT)

Ai vừa nhắc tới một thời Xuân trẻ
Mười tám, đôi mươi xanh lắm cuộc đời
Đường vào yêu như một cuộc dạo chơi
Tôi vụng dại mất người từ dạo đó

Khi còn trẻ, hồn ta là nắng gió
Mong manh như nắng sớm với mưa chiều
Nên khi người chưa kịp ngỏ tiếng yêu
Tôi đã vội đi tìm tình yêu khác

Tôi đâu biết đã vô tình dẫm nát
Nụ hoa tình hé nở một đêm xuân
Người đã vì tôi thương nhớ bao lần
Tình trong trắng tuổi học trò hoa bướm

Ôi ngắn ngủi những mùa xuân mới lớn
Đã tàn phai, tôi lạc mấy nẻo đườngvb
Chợt bàng hoàng nhớ lại một người thương
Êm ái quá mùa xuân trong ánh mắt

Nhưng mà thôi, tình đầu không có thật
Như khói sương tan biến tự bao giờ
Cám ơn người cho một mối tình thơ
Làm kỷ niệm, dù bụi mờ năm tháng

Rồi hôm nay, Xuân về, buồn man mác
Lòng bâng khuâng tiếc nuối môt tình si
Những mùa xuân đời vẫn đến, rồi đi
Nhưng Xuân Mộng không bao giờ đến nữa !
KIM LOAN
EM VỀ XÓM CŨ
Hôm nay em về thăm xóm cũ
Cho chị gửi theo chút kỷ niệm thôi
Dù biết hành lý em đã nặng rồi
(Thâm tình, ân nghĩa với người thân, bè bạn)
Chùa Vĩnh Quang nằm ở đầu ngõ hẹp
Sư cô Huyền giờ cũng đã già hơn?
Cây hoa Ngọc Lan còn toả mùi thơm
Như những chiều xưa chị dừng chân bước?
Còn đêm giao thừa vườn Chùa náo nức?
Nhộn nhịp khói nhang, người hái lộc đầu năm?
Tuổi đôi mươi, chị đứng đó bâng khuâng
Nghe xao xuyến cả trời xuân rực rỡ
Giáo xứ Đức Tin, ngôi giáo đường bé nhỏ
Xóm đạo hiền hoà ghi dấu tuổi mộng mơ
Thánh lễ cuối tuần, tiếng chuông nhà thờ
Bài thánh ca rót vào hồn êm ái
Giờ tan lễ, áo dài khoe sắc mới
Xóm mình có bao nhiêu chị đẹp xinh!
Là bấy nhiêu gã trai trẻ …vô tình
“Phố vắng em rồi” mới ngẩn ngơ, tiếc nuối
Căn nhà của chị, đã thay mấy chủ mới?
Hàng rào trước sân, giàn hoa giấy còn không?
Thuở nao bốn mùa xuân hạ thu đông
Là mái ấm gia đình, là một thời tuổi trẻ!
Nắng có vàng trên con đường Đất Đỏ
Dẫn đến Mộng Thành, Xóm Thuốc, Xóm Mô?
Nơi ấy chị có một lũ học trò
Giờ chúng đã là những chàng trai, thiếu nữ!
Chợ Đồng Tâm còn rộn ràng khắp ngõ
Bánh cuốn, bún riêu, (và nhiều món chị đã quen)
Nếu mưa có rơi, (bong bóng bập bềnh)
Em hãy ra hẻm, chờ tiếng rao bánh mì quen thuộc
Chị nhớ lắm, xóm lên đèn, chiều vào tối
Là một ngày bận rộn vừa đi qua
Chị ngôi bên cửa số trước hiên nhà
Tìm những vần thơ viễn vông, lãng mạn
Cho chàng sinh viên miền Trung siêng học
Vào Sài Gòn tìm tươi sáng ngày sau
Trang giáo án chị dở dang (vì câu thơ đến mau!)
Đêm yên bình, vấn vương nụ cười răng khểnh
Còn nhiều em ơi, nhưng chị không nhắc nữa
Dòng đời bể dâu, cảnh vật cũng đổi thay
“Người muôn năm cũ” phiêu bạt đó đây
Kỷ niệm xưa chỉ còn là quá khứ
Chị em mình trôi theo dòng viễn xứ
Một chốn quê nhà vẫn giữ trong tim
Dẫu không về, chị cũng vẫn đi tìm
Trong giấc mộng, Xóm Cũ một đời yêu dấu!
Edmonton Mar/2022
KIM LOAN
Thank You Canada- Kim Loan
Tôi đến thủ đô Ottawa của Canada vào một tối mùa đông lạnh lẽo sau gần hai mươi tiếng dài ngồi trên máy bay từ Bangkok(Thailand), có dừng nghỉ tại Frankfurt(Đức Quốc).
Nhóm chúng tôi 6 người được nhân viên chính phủ đón tại sân bay rồi đưa về Reception House trên đường King Edward gần Byward Market. Đây là một chung cư nhỏ, gồm một tầng trệt và một tầng lầu, tổng cộng khoảng hơn chục phòng, mỗi phòng chứa được 3-4 người. Tôi là phụ nữ duy nhất trong nhóm nên được đưa vào chung phòng có hai cô người Miến Điện cũng mới đến trước đó vài ngày. Mệt mỏi rã rời, tâm trí còn vương vấn trại tỵ nạn Panatnikhom, giờ này chắc mọi người đang đi dạo chơi trong trại, có ai… nhớ tôi không?.
Sau khi nhận phòng trời cũng tối thui, họ dẫn chúng tôi xuống nhà bếp ăn tối với một món macaroni&cheese! Lần đầu tiên trong đời nhìn thấy món nui với pho-mai tan chảy, tôi chỉ thấy một mùi khó chịu vì đã quen ăn món này từ Việt Nam phải là nui xào thịt ăn với nước tương dằm ớt mới …đúng điệu!
Tôi lắc đầu, chả thiết ăn uống, chỉ muốn đi tắm rồi ngủ, giấc ngủ đầu tiên trên xứ Canada khi bên ngoài tuyết đang rơi để xem cảm giác ra sao. Cô gái người Miến dẫn tôi vào phòng tắm, chỉ dẫn cho tôi hai vòi nước nóng, nước lạnh trong bathtub, rồi đi ra ngoài. Tôi lớ ngớ, không hề biết rằng có thể vặn cả hai vòi cùng lúc rồi điều chỉnh cho vừa độ ấm rồi ấn nút shower. Tôi mở nước nóng thì nóng quá, mở nước lạnh thì lạnh như nước đá, chả biết phải làm sao! (Lỡ …cởi đồ rồi, sao dám chạy ra hỏi!). May quá, có cái thau nhỏ trong bồn tắm, tôi mở nước nóng nửa thau, rồi mở nước lạnh nửa thau hoà chung cho đủ ấm, và ngồi xối nước tắm như khi ở trại.
Trên bathtub có để chai shampoo hiệu “head&shoulders”, tôi biết đó nghĩa là “đầu và vai”. Tôi nhìn quanh tìm thêm soap nhưng không có, rồi tự hỏi : “Chai shampoo ghi head&shoulders, là dành cho đầu và …vai, vậy còn các …bộ phận khác thì sao?”! Hỏi thì hỏi chớ đâu có câu trả lời, thế là tôi dùng nó để gội đầu (vì là shampoo), xong tôi còn lấy thêm chút shampoo để chà trên hai vai của tôi (vì chữ …head&shoulders rành rành đó!), và chỉ dùng đúng cho đầu và …vai thôi nhé, dứt khoát không xài cho …khúc dưới!!
Sáng hôm sau ngủ dậy tại Reception House, bụng đói meo vì tối qua bỏ bữa, tôi xuống phòng ăn thì lại càng không ăn được món oatmeal chan sữa tươi. Cái xứ gì mà ăn uống kỳ cục! Tôi bỗng thèm dĩa bánh cuốn, ổ bánh mì thịt, hoặc chí ít cũng là gói xôi bắp để trong lá chuối thơm mùi hành phi và đậu xanh hấp. Cũng may là còn có bình cà phê ngay góc phòng, tôi làm liền một ly, cho thật nhiều đường và cream để…cứu đói!
Lát sau có một người từ Nhà Thờ Công Giáo Việt Nam tại Ottawa đến thăm chúng tôi. Anh tên Thành, đại diện giáo xứ đến tặng phong bì, tem thư, giấy viết, và hỏi chúng tôi dù có đạo hay không, nếu muốn đi lễ thì thứ bảy anh sẽ đến đón.
Nghe xong, chú lớn tuổi nhất trong nhóm lên tiếng, chả liên quan gì đến việc …đi lễ:
– Nói cậu đừng cười, giờ chúng tôi …đói lắm vì chưa quen ăn đồ Tây, nếu nhà thờ cho chúng tôi ít mì gói thì tốt quá!
Anh Thành mỉm cười sốt sắng:
– Dạ, cháu cũng đang tính hỏi chuyện đó, cháu sẽ phone cho người bạn mang đến.
Thấy anh Thành dễ dãi, chú ấy …làm tới, được voi đòi…Hai Bà Trưng:
– Mà cậu ráng hỏi họ tìm đúng mì Mama của Thailand nha, vì mấy năm qua chúng tôi chỉ quen ăn loại đó ở trại thôi à…
(Tôi cản chú ấy không kịp, trời ơi, chú tưởng mình là ai chớ!!)
Nhưng anh Thành lại tiếp tục mỉm cười thân thiện, và quả thật, nửa tiếng sau có người mang đến, không phải vài gói, mà là một thùng mì gói Mama.
Cả ngày hôm đó tôi túc trực dưới Văn Phòng của Reception House vì đợi phone của bố, các anh chị em, họ hàng chú bác bên Mỹ gọi qua để chúc mừng và nói chuyện cho tôi đỡ tủi thân. Vừa ngắm tuyết rơi bên ngoài, vừa xem các cuốn tạp chí, vừa uống café, tôi nói chuyện với người trực ban (để thực tập English), vì ông ta bắt chuyện với tôi khi thấy tôi nói phone với người thân mà lúc khóc nức nở lúc lại cười vui vẻ:
– Ủa, sao gia đình cô bên Mỹ mà cô lại lạc loài qua đây, mà nãy giờ tôi thấy cả chục cú phone rồi đó, chắc gia đình cô ở bển đông lắm hả!?
Ông này chắc cũng cỡ …ông Tám quá! Tôi đáp:
– Thôi, ông đừng nhắc đến vết thương lòng của tôi nghen, mà chuyện dài lắm, ông chả hiểu được đâu!
Nghe vậy, ông chuyển qua đề tài khác, chuyện thời tiết, chuyện thủ đô Ottawa có gì lạ, chuyện dân nhập cư, tỵ nạn, rồi cuối cùng là chuyện …ăn uống. Như được rà trúng đài, tôi than thở:
– Thú thật với ông, từ tối qua đến giờ tôi chưa có gì trong bụng ngoài ly café và chút mì gói.
– Thế à? Cô chưa quen với thức ăn bên đây sao?
– Dĩ nhiên là chưa, chúng tôi mới đến đây chưa đầy 24 giờ đồng hồ, ông quên rồi sao?
– Ừ nhỉ…
Tôi chống cằm, mơ màng nhìn ra cửa sổ ngắm tuyết cho… đỡ đói, rồi nói bâng quơ với ông ấy:
– Ước gì bữa ăn tối nay có một nồi cơm! (Lúc ấy tôi nghĩ đến món cơm trộn với canh mì gói, là món “ngon” ở trại tỵ nạn)
Ông ấy nhìn tôi, thương cảm:
– Ở dưới bếp có gạo, mà cô ăn cơm với gì, để tôi cố gắng nhắn với nhà bếp xem sao, dù rằng tôi không dám hứa.
Thấy tôi xịu mặt mất hứng, ông vội vàng xua tay:
– Ý tôi là không dám hứa vụ thức ăn kìa, còn nồi cơm thì bảo đảm là có, cô cứ yên tâm. Giờ nói cho tôi nghe cô muốn ăn cơm với gì nào?
Được khuyến khích, cộng thêm cái bao tử đang réo gọi, tôi thoải mái ước mơ:
– Người Việt chúng tôi ăn cơm với rau, và với thịt heo, bò, cá, gà, vịt …nói chung là luộc, nướng, kho, xào, hấp, quay, khìa …đủ kiểu hết á!
Chẳng biết ông ấy có hiểu tôi nói gì không, nhưng vẫn chăm chú, gật gù theo trí tưởng tượng của tôi với các món ăn nóng sốt đang làm tôi …nuốt nước miếng.
Đến giờ dinner, bà bếp trưởng da đen gọi nhóm Việt Nam đến. Trong khi các nhóm Somalia, Miến Điện rộn ràng bên bàn ăn với những dĩa spaghetti phủ đầy tomato sauce đang bốc khói thì nhóm chúng tôi, còn hơn cả mong đợi, có một nồi cơm trắng và chảo bắp cải xào thịt bò hộp. Tôi hỏi thịt gì mà ngon thế, bà đưa cái lon đồ hộp cho chúng tôi xem, ghi là corned-beef, không phải có “bắp”, không phải thịt xay, vì các xớ thịt nhỏ xíu vẫn còn, nêm nếm thật đậm đà, thịt bò mềm rục quyện với chất ngọt của bắp cải. Chúng tôi hồ hởi ăn hết sạch cả cơm lẫn thức ăn trong ánh mắt vui sướng của bà đầu bếp người Jamaica.
Có lẽ Canada (và các nước Mỹ, Úc, Châu Âu …) mắc nợ người Việt tỵ nạn từ …kiếp trước, nên kiếp này họ phải rước chúng ta qua, đón tiếp nồng hậu đám người chân ướt chân ráo mới đến còn ngơ ngơ ngáo ngáo chính hiệu “con nai vàng”, chưa đóng góp được gì cho đất nước người ta, mà chỉ biết đòi hỏi toàn …đồ ăn!
Thương cái xứ “tư bản giãy hoài chưa chết” này quá thôi!!!
Edmonton, Thanksgiving 2020
Kim Loan
CANADA …CHUYỆN LẠ
Lạ ở đây là …lạ thiệt, chớ không phải như ở xứ bên kia bờ đại dương, hễ lải nhải “tàu lạ”, “người lạ”, “nước lạ” là nhân dân ai cũng biết là… “rất gần và rất quen”.
Hôm nay, tôi xin kể về hai chuyện lạ, vừa mới xảy ra tại quê hương tôi, xứ lạnh tình nồng.
Chuyện lạ thứ nhất, là chuyện …lạ buồn. Mà tại sao gọi là “lạ”, bởi cái xứ này xưa nay nổi tiếng là hiền hoà, dễ thương, vui vẻ, khác hẳn với các nước tự do khác, hễ động tí là biểu tình, chuyện nhỏ cũng biểu tình, chuyện lớn thì vừa biểu tình vừa …quậy phá.
Vậy mà chuyện đó đã xảy ra tại Canada đấy quý vị ạ, hỏi sao hổng lạ!
Số là, cũng tại cái lũ dịch vật. Suốt hai năm nay, chính phủ Canada luôn khuyến khích người dân mau chóng chích vaccine, kêu mỏi cả miệng cũng chưa đông người chịu chích, chính phủ bèn răn đe, ngoài chuyện cấm chợ ngăn sông, còn ra luật, khi vào nhà hàng, đến chỗ đông người, và đặc biệt là đi du lịch trong nước hoặc qua nước khác, khi bay về không những cần giấy chích ngừa mà còn phải làm PCR test mới được vào lại Canada. Tuy nhiên, các điều kiện đó không áp dụng cho các tài xế xe trucks đường dài, khi họ chạy qua chạy lại vùng biên giới chỉ cần làm Covid test mà thôi.
Nhưng hồi giữa tháng Môt, thủ tướng đẹp trai Trudeau ra quyết định buộc các tài xế xe trucks phải chích ngừa. Ôi, thế là mấy anh truckers phản đối, rủ nhau chạy trên các xa lộ, bóp còi inh ỏi, giương cờ biểu tình, chống lại chuyện bắt chích ngừa. Lúc đầu chỉ có mấy truckers, rồi một nhóm người chẳng phải truckers cũng gia nhập vì họ cũng hổng ưa chích vaccine, và kéo theo đám đông đang mệt mỏi chán nản vì những tháng ngày ngăn sông cấm chợ (đám đông này có chích vaccine đầy đủ), hoá ra cuộc biểu tình trở thành thập cẩm lý do. Truckers thừa thắng xông lên, làm một cuộc diễu hành quy mô lớn, “truck convoy”, rầm rộ kéo đến thủ đô Ottawa …ăn vạ chính phủ. Họ làm kẹt xe, kẹt đường, ăn nằm dầm dề một vùng thủ đô. Có kẻ còn ngứa tay chân xúc phạm bức tượng Terry Fox, đi tiểu trên Đài tưởng niệm Chiến tranh và nhảy múa trên Lăng mộ của Chiến sĩ vô danh, thậm chí còn có cờ Trump bay phất phới trong đám biểu tình, khiến gia đình thủ tướng Trudeau được bí mật chuyển đến chỗ khác để tránh chuyện không hay xảy ra. Từ mục đích tạm gọi là chấp nhận được lúc ban đầu, nay truck convoy đã thành một cuộc hỗn loạn, mà theo khảo sát thì 2/3 dân số Canada đều không đồng tình. Ngoài thủ đô Ottawa, truckers còn làm tê liệt một số đường biên giới giữa Mỹ và Canada, như highway Emerson của Manitoba, Coutts của Alberta, nghiêm trọng nhất là cây cầu biên giới Ambassador nối liền Detroit (Michigan) và Windsor (Ontario) ảnh hưởng đến những nhà máy sản xuất xe hơi vì thiếu nguyên liệu. Chính quyền Biden cũng đã …ra lệnh, í lộn, nhắc nhở Canada hãy mau “dẹp loạn”.
Nhưng Trudeau và nội các vẫn kiên quyết không chịu thua những yêu cầu của truckers, và ngày 11 tháng 2, thẩm phán Canada ra quyết định giải tán cuộc biểu tình, theo đó, cảnh sát có thể dùng các biện pháp nghiệp vụ nếu cần thiết. Các truckers còn cứng đầu hơn cả Trudeau, tuyên bố không nhượng bộ, thậm chí có những truckers tháo các bánh xe trucks để cảnh sát khó động vào, kéo đi. Ai bảo dân Cà Na Điên “hiền” nữa không nà ! Nhưng đến hôm nay thì mọi sự đã yên ắng, có lẽ vì chuyện Ukraina đang là tâm điểm của cả thế giới, ai còn quan tâm đến …truckers rảnh rỗi nữa đâu!
Bên cạnh đó, cũng có tin vui nho nhỏ, là tỉnh bang Alberta của tôi, chính quyền vừa tuyên bố xoá bỏ giãn cách từ đầu tháng 3, không buộc đeo khẩu trang, cho tụ tập đông người, và nhất là Canada bãi bỏ “vaccine ID”. Cô nàng da đỏ trong chỗ làm của tôi, là người phản đối vaccine từ những ngày đầu, mới đây vì phải bay qua Toronto ăn cưới gia đình nên đành phải chích vaccine, nay nghe lệnh “mở toang” liền chửi đổng:
– Không fair không fair! Vậy mấy người không chích thì sao, what the heck!
Nếu là con cháu trong nhà, tôi sẽ nổi đoá, nhưng đành dịu giọng với …con nhỏ này:
– Nè cưng, ai không chích kệ họ, chúng ta chích thì khả năng lây bệnh sẽ thấp cũng như khả năng khỏi bệnh sẽ rất cao. Mà nhờ số đông những người đã chích nên tình hình mới được sáng sủa hơn, nên mới có lệnh “mở toang” đó cưng!
Chuyện lạ này xin được tạm dừng ở đây. Giờ tới chuyện …lạ dzui, đó là chuyện đội tuyển bóng đá (soccer) của Canada. Xứ này “quanh năm mùa đông” có 4 tháng lạnh, các môn thể thao được đông đảo dân chúng yêu thích là hockey, skating, skiing luôn được điểm cao trong các Olympic Mùa Đông, và soccer chưa bao giờ được quan tâm, hay gọi là bị…ghẻ lạnh cũng chẳng sai.
Vậy mà hiện nay, trong vòng tranh chiếc vé Worldcup Qatar 2022, trong bảng Concacaf gồm 8 đội: Mỹ, Mexico, Canada, Hondurus, Costa Rica, Panama, Jamaica, El Savado …thì Canada đang đứng đầu bảng với 25 điểm với thanh tích …chưa thua trận nào, đặc biệt đã thắng cả Mexico và Mỹ, ghê chưa, lạ chưa?
Dù còn phải đấu 3 trận nữa cho đủ 16 trận vòng bảng, nhưng chắc chắn Canada sẽ nằm trong 3 đội đầu bảng Cancacaf vào Worldcup năm nay, nhưng đại diện đội bóng Canada còn tuyên bố rất…chảnh, rằng Canada sẽ cố giữ ngôi đầu bảng. Tôi là một Fan của bóng đá, nhưng là fan “chảnh” vì chỉ xem các giải lớn như Worldcup và Euro, còn các giải nhỏ tôi hổng “care” (Canada có nhiều người …chảnh thiệt). Bao nhiêu năm nay, tôi xem Worldcup nhưng chưa bao giờ được cổ vũ cho đội nhà, vì lần mới nhất Canada vào giải là năm… 1986, còn sau đó đều “rớt từ vòng gửi xe”, hỏi sao năm nay hổng lạ, hổng dzui? Tại sao Canada lại có sự đầu tư và tiến bộ về soccer như thế, có lẽ ai cũng trả lời được, bởi vì Worldcup năm 2026 sẽ do ba nước Bắc Mỹ là Mỹ, Canada, Mexico đồng tổ chức, chẳng lẽ để đội bóng yếu kém, thua tả tơi như trước đây, coi sao đặng, mất mặt chủ nhà!
Ông xã tôi còn vui hơn, hớn hở:
-Worldcup 2026 nhất định tụi mình phải bay qua Mỹ mua vé vào xem trận chung kết!
– Ủa, anh nghĩ đội Canada sẽ vào chung cuộc sao?
– Em nằm mơ à, Canada đâu có cây đũa thần thông, mà ngày một ngày hai từ con vịt xấu xí bỗng trở thành thiên nga đẹp xinh?
-Vậy đi xem làm gì cho tốn tiền, giá vé cỡ đó không rẻ đâu nhe, thà ngồi ở nhà xem tivi chiếu cận cảnh các cú ghi bàn, nhất là phạt đền, vừa run vừa la vừa nhảy tưng tưng …mới đã.
– Cảm giác xem tại sân mới tuyệt vời em ơi! Vả lại, bốn năm mới có một lần, mà tại Bắc Mỹ nữa, giá nào cũng phải xem!
-Vậy anh lo tiết kiệm đi là vừa, nhịn bớt các khoản hobbies của anh, bớt các golf trips xa gần, các buổi ski…để dành tiền mua vé.
Nói vậy chớ tôi biết khó mà bắt chồng nhịn các niềm vui ấy, chả lẽ tôi phải nhịn sao, mà các hobbies của tôi lại rất …rẻ tiền, thậm chí là không tốn tiền. Này nhé, tôi không thích hột xoàn kim cương, không đam mê hàng hiệu đắt đỏ, tôi chỉ mê viết văn làm thơ (chỉ tốn chút xíu tiền café khi ngồi trên computer gõ máy sáng tác), còn về thể thao thì tôi chỉ mê …đi bộ (chả tốn đồng nào, chỉ thỉnh thoảng thay đôi giày), dù có nhịn cả chục năm vẫn chẳng đủ mua nửa tấm vé chung kết Worldcup!
Mà thôi, chồng tôi nói đúng, bốn năm mới có một Worldcup, và sẽ lâu lắm mới quay trở về Bắc Mỹ đăng cai, nên thích thì cứ đi!
Tiền nhiều để làm gì ??
Edmonton, Feb 15/2022
KIM LOAN