LÊ PHI Ô

Tiểu sử Lê phi Ô

Lê phi Ô tốt nghiệp khóa 15 Trường Võ-khoa Thủ-Đức, quê quán Phú-Trinh Phan-Thiết, cựu học sinh trường công lập Phan-bội-Châu, Phan-Thiết từ năm 1955.
Anh đã được thăng cấp Thiếu-tá ngày 01 tháng 04 năm 1975 khi đang còn ở Bình-Tuy, nhưng tình hình chiến sự nên Quyết Định thăng cấp từ Bộ TTM chậm trể, cũng có nơi không gởi đến được (tin từ Trưởng phòng Tổng Quản-trị Tiểu-khu/BT cho biết khi Anh đã di tản về đến Vũng-Tàu ngày 25 tháng 04/1975).
Bạn Anh, một Sĩ- quan làm việc tại Phòng TQT/Bộ TTM cũng cho biết thêm, lúc đó mọi phương tiện vận chuyển đều phải ưu tiên cho chiến trường.
– Vào những ngày chót, Anh cùng Tiểu-đoàn của Anh với 3 Tiểu-đoàn bạn và hai Đại-đội Trinh-sát, đã không rút lui khi một Sư-đoàn chính qui của quân cộng-sản Bắc Việt (thuộc Quân-đoàn 5) được tăng cường 24 Tanks T54 và một Trung-đoàn Pháo tiến vào Thị-xã La-Gi, trong đó có Bộ Chỉ-huy Tiểu-khu Bình-Tuy, so với tương quan lực lượng có thể nói là “Châu Chấu đá Xe”. Nhưng những người lính ĐPQ Tiểu-khu Bình-Tuy đã đánh một trận để đời vào đêm 23 tháng 04 năm 1975, để rồi gãy súng tan hàng…  
Kính mời quý độc giả nhấn vào bìa sách để thưởng thức các tác phẩm văn thơ của tác giả Lê Phi Ô
Trang Văn của tác giả Lê Phi Ô
( Vui lòng bấm vào hình hay tựa đề)
TỬ THỦ TIỂU ĐOÀN 344/Địa-Phương và TRẬN ĐÁNH TẠI VỎ-ĐẮT THÁNG 12/1974


(Tóm lược hồi ký)
Tin tức từ phòng nhì Bộ Tổng-Tham-Mưu cho biết: Bắt đầu tháng 11 đến tháng 12/1974 Việt-cộng (VC) sẽ tấn công Tỉnh Phước-Long đồng thời tấn công 2 Quận Hoài-Đức (Vỏ-Đắt) và Tánh-Linh thuộc Tỉnh Bình-Tuy để cầm chân một số lớn đơn vị của ta để dể bề chiếm Phước-Long.
Quận Hoài-Đức (Chi-Khu) và Quận Tánh-Linh là 2 Quận cực bắc của Tỉnh Bình-Tuy giáp phía nam Quận Định-Quán thuộc Tỉnh Long-Khánh và Bà-Sa thuộc Tỉnh Lâm-Đồng.
I/ BẠN: Lực lượng phòng thủ Chi-Khu (CK) Hoài-Đức gồm có:
-Bộ chỉ-huy CK: (Th/tá Xinh CK Trưởng)
-3 đại đội của Tiểu đoàn 344/ĐP: ĐĐ/Chỉ-Huy, ĐĐ3/344, ĐĐ4/344, do Đại-Úy Lê-phi-Ô chỉ huy trực tiếp.
-Đại đội 513/Trinh-sát / 4 Trung đội Nghia-Quân/ Trung đội Pháo- Binh 105 ly/ Phân đội Commando Car V-100 (2 chiếc).
Ngoài ra Hoài-Đức được tăng cuờng Liên-đoàn 7/ Biệt-động-Quân hoạt động khu vực Gia-Huynh nằm trên Tỉnh lộ 333 về phía nam và cách Hoài-Đức 10 km đuờng chim bay. Hai đại đội 1/344 và 2/344 còn lại của TĐ344/
Địa-Phương đuợc đặt dưới quyền điều động của LĐ7/BĐQ.
II/ ĐỊCH: Lực lượng của Quân-khu 7 Việt-cộng gồm có:
-Sư đoàn 7 tân lập (Tr/đoàn 274, Tr/đoàn 33, Tr/đoàn 6, Trung đoàn
Pháo mặt đất và Cao xạ, 4 Tiểu đoàn Đặc-công 18,19,20 và 200C)*
-Trung đoàn 812 Sông Mao của Quân khu 6 VC tăng cuờng*
* tham khảo tài liệu của Dr. Ng-đức-Phương: “Chiến tranh VN toàn tập”
-Trung đoàn E211 địa phương Việt cộng
III/ DIỄN TIẾN: Đầu tháng 12/1974 Việt cộng bắt đầu pháo kích CK/Hoài-Đức bằng hỏa tiển 107 ly. Đến đem 9/12/74 đặc công VC đồng loạt tấn công CK Tánh- Linh và CK Hoài-Đức. Tại Tánh-Linh đồi Lồ-Ồ noi đặt 2 khẩu đại bác 105ly bị VC chiếm. Tại Hoài-Đức, Tiểu-đoàn 344/ĐP do Lê-phi-Ô chỉ huy đa đánh bật VC ra khỏi vòng đai CK…quân ta thiệt hại không đáng kể.
Với quân số đông hơn ta gấp 20 lần…VC siết chặc vòng vây và tiếp tục pháo kích CK Hoài Đức, cường độ pháo mỗi ngày một tăng gây thương vong đáng kể cho ta. LĐ7 Biệt-động-Quân cũng đang đụng độ nặng với VC nên không thể cứu viện cho CK Hoài-Đức.
Đêm Giáng sinh 25/12/74 CK Tánh-Linh thất thủ (VC bắt sống Thiếu tá Hoàng TĐTruởng TĐ335/ĐP và Thiếu tá Trịnh-M-Nhựt Pilot trực thăng khi chiếc nầy bị bắn rơi).Tại mặt trận Hoài-Đức, VC dùng chiến thuật biển người mong tràn ngập lực lượng phòng thủ nhưng đều bị TĐ(-)344/ĐP đẩy lùi. Tình hình càng ngày càng trở nên nguy ngập, thương vong của ta mỗi ngày một cao, Pháo binh hết đạn, không có Phi cơ yểm trợ vì phải ưu tiên cho mặt trận Phuớc-Long…thì được tin LĐ7/BĐQ triệt thoái để nhận nhiệm vụ khác quan trọng hơn , tin nầy gây hoan mang cho quân phòng thủ không ít.
Hai đại đội 1/344 và 2/344 của Lê-phi-Ô tăng phái cho LĐ7/BĐQ phải tìm cách vuợt khỏi vòng vây của VC để trở về phòng thủ cứ điểm cuối cùng là CK Hoài-Đức. Đồi Bảo-Đại cách CK Hoài-Đức về hướng bắc 2 km đa bị VC đánh chiếm hôm truớc, nơi đây là cao điểm duy nhất, là một đai quan sát tốt nhất để VC nhìn thấy rỏ mọi hoạt động của quân ta…. Bằng mọi giá phải chiếm lại.
Hai đại đội 1/344 và 2/344 tăng phái cho LĐ7/BĐQ đa về được bên ngoài hàng rào CK, quân số của mỗi đại đội chỉ còn phân nữa. Lê-phi-Ô đuợc lịnh chỉ huy 2 đại đội này tái chiếm đồi Bảo-Đại và đẩy lùi VC ra khỏi khu vực chợ nằm về hướng đông và cách CK 300 mét.
Lê-phi-Ô ra lịnh cho đại đội 1/344 của Đại-Úy Trương Kiêm tái chiếm lại khu chợ còn đích thân Lê-phi-Ô cùng bộ chỉ-huy Tiểu-đoàn và đại đội 2/344 tái chiếm đồi Bảo-Đại. Đại đội 1/344 của Trương Kiêm đánh bật VC ra khỏi khu chợ và truy kích địch thêm 500 mét thì bị khựng lại vì VC quá đông…ngay đêm đó VC phản công và đại đội của Trương Kiêm tan hàng và mất hẳn liên lạc từ đó. Về phía cánh quân của Lê-phi-Ô, sau một đêm phá chốt, đánh cận chiến và dùng đại bác 57 ly đánh sập các hầm hố kiên cố của VC…đến trưa hôm sau đã chiếm lại đồi Bảo-Đại.
Qua một đêm tạm yên…một sự yên lặng ghê rợn, đêm kế tiếp VC tập trung khoảng 2 đại đội mong chiếm lại đồi từ tay quân ta. Sau khi pháo phủ đầu…VC từ 3 hướng tiến lên đồi, Đại đội 2/344 chống trả quyết liệt…đốn ngã từng đợt xung phong của địch…nhưng không thể cầm cự được lâu…
May mắn làm sao..! LĐ7/BĐQ chưa hoàn toàn triệt thoái, vẫn còn pháo đội đại bác 105 ly do Pháo-đội truởng Ng-hữu-Nhân chỉ huy (Ng-H-Nhân là anh vợ của Lê-phi-Ô).
Nghe tiếng Lê-phi-Ô kêu cứu…Nhân vội vã quay súng bắn yểm trợ nhiều trăm quả đạn đại bác lên đồi Bảo-Đại, vì là đồi trọc nên bọn VC lãnh…đủ
Thiệt hại nặng, thừa lúc bọn VC xiểng niểng…Lê-phi-Ô cùng quân sĩ rời hố chiến đấu đánh cận chiến với địch, bọn VC bỏ chạy xuống đồi quên mang theo vũ khí và xác của đồng bọn.
Để tránh bị địch tiêu diệt, Lê-phi-Ô được lệnh bỏ đồi. Lại một màn mở đường máu để trở về…khi đi quân số Đại đội 2/344 là 60 nguời bây giờ còn lại 26 người. Đại đội nầy được lệnh giữ bệnh viện và bãi đáp trực thăng truớc mặt CK 100 mét.
Đại đội 513/Trinh Sát giữ vòng đai phía nam của CK cách 1000 mét…chịu không nổi trước áp lực địch đông gấp 10 lần phải lùi về bến xe cách CK 200 mét. Ngày hôm sau đại đội này phải lùi về khu nhà Thờ cách CK 100 mét. Trưa hôm đó Trung Úy Đường đại-đội truởng 513/Trinh Sát bị tử-thương và đại đội này tan hàng sau đó.
LĐ7/BĐQ hoàn toàn rút lui, CK Hoài-Đức giờ đây chỉ còn đơn độc TĐ344/ĐP của Lê-phi-Ô với quân số còn lại hơn 200 người so với quân số của VC từ 8 đến 12 ngàn người. Quân trú phòng không có tiếp-tế, không có tải thương, đạn dược gần hết, Pháo-binh hết đạn, không có tiếp viện, không có máy bay yểm trợ vì phải ưu tiên cho mặt trận Phước-Long…lại thêm 2 si-quan bị tử-thương (Đ/Úy Khương và Tr/Úy Hoàng). Lê-phi-Ô cho tu sửa cấp thời các vị trí chiến đấu còn xử dụng đuợc và ra lịnh tất cả Sĩ -quan rời bỏ vị trí chỉ-huy ra tuyến ngoài cùng anh em binh-si chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Bọn Việt-cộng lại giở trò cũ…”Tiền pháo hậu xung”…bọn chúng hò hét man rợ, từng đợt từng đợt người như những con thiêu thân lao vào ánh đèn ban ngày cũng như ban đêm. Từng tràng đại liên .30 của ta trên pháo tháp cũng như .50 của Commando car V100 đẩy chúng bật nguợc trở ra…chúng lại tiếp tục xông vào, chiến trường ngập máu và đầy xác chết của cả hai bên..!
Trong giờ phút hấp hối của quân trú phòng…trong máy truyền tin vang lên giọng nói lạ….đó là tiếng nói của Thiếu-Úy Ng-phát-Tài sĩ -quan tiền sát pháo-binh của Sư-đoàn 18 Bộ-binh. Vị sĩ-quan nầy yêu cầu đơn vị tử-thủ cho tọa độ chính xác của ta và địch để pháo binh tác xạ yểm trợ. Sau vài phút trao đổi…hàng ngàn, nhiều ngàn quả đạn 105 ly, 155 ly của 3 Tiểu đoàn Pháo binh thuộc SĐ 18BB trút xuống đầu bọn Việt-cộng….đồng thời từng đợt, từng đợt máy bay phản lực oanh-tạc gầm rú trút từng đợt bom trên đầu giặc biến Vỏ-Đắt thành biển lửa thiêu rụi bọn Việt-cộng.
Thì ra, sau khi LĐ7/BĐQ rút lui…Thiếu-Tướng Lê-minh-Đảo đã đưa SĐ18BB của Ông giải cứu CK/Hoài-Đức. Ông xử dụng Trung đoàn 52BB đánh địch từ phía nam lên, Trung đoàn 43BB đánh từ phía bắc xuống mà mũi nhọn “nổ lực chính” là Tiểu-đoàn 2/43 của Th/tá Ng-hữu-Chế (sĩ-quan giỏi nhất và Tiểu-đoàn thiện chiến nhất của Sư-đoàn 18BB). Đồng thời xử dụng oanh-tạc cơ từ 3 Phi trường Phan-Rang, Biên-Hòa và Bình-Thủy (Cần-Tho). Bọn VC đang thắng thế bổng nhiên một trận bão lửa khủng khiếp dội lên đầu bọn chúng, SĐ 18BB như hai gọng kềm kẹp chúng vào giữa làm mồi cho pháo-binh và phi cơ trong tiếng reo hò mừng rỡ của quân trú phòng. Vỏ-Đắt hoàn toàn đuợc giải tỏa trưa ngày 5/1/1975.
Từ gương mặt sạm đen vì khói súng của những người lính tử-thủ…những giọt nước mắt sung sướng lăn dài trên hai gò má rồi lăn xuống chiến bào đã khô cứng vì thuốc súng, cát đất và máu của đồng đội…! Vỏ-Đắt đa hồi sinh sau 33 ngày đắm chìm trong địa ngục.
 
Viết để kính dâng lên hương-hồn đồng-đội tôi,
Những người đã chết để người khác được sống!
Lê phi Ô
Cựu Tiểu-đoàn Trưởng TĐ 344/ĐP
Tiểu-khu Bình-Tuy
5/2011
 

Hồi Ký Miền Nam | CHIẾN SĨ VÔ DANH (Remake 2026) (Lê Phi Ô)

Trang thơ của tác giả Lê Phi Ô

CHIẾN-SĨ CA…!
 
Âm vang tiếng vọng thời trai trẻ,
Bẻ súng lòng đau hận ngất trời.
Quảng-Trị, Bình-Long dòng thác lũ,
Đêm ngủ chập chờn vận nước trôi.
 
Núi biếc hành quân săn lùng địch,
Rừng sâu vực thẳm vượt Trường-Sơn.
Ghìm súng mắt trừng đêm xung kích,
Gian nan thử thách vẫn không sờn.
 
Biên trấn hùm thiêng riêng một cõi,
Khe-Sanh sạn đạo diệt tà ma.
Mỗi bước giày saut sông núi gọi,
Đêm kích mơ về phố thị xa.
 
Em nhớ chờ ta cài mái tóc,
Hoa rừng hái vội lúc dừng quân.
Quà tặng chiến trường hoa Lan ngọc,
Thoảng hương mùa cưới nặng tình xuân.
 
Lương khô gạo sấy ba-lô nặng,
Poncho nón sắt áo sờn vai.
Xung phong diệt địch trăm trận thắng,
Ngang dọc một thời thỏa chí trai.
 
Xưa nay chinh chiến mấy ai về…!*
Ngạo nghễ bên trời chiến-sĩ ca.
Nợ nước thù nhà thiên cổ hận,
Một ngày phục quốc chẳng còn xa.
 
Lê phi Ô
(*Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi)
VẪN CÒN TRÁNG-SĨ BÊN TRỜI HÁT
họa ý thơ Lê phi Ô – VH.
 
Ô hay giữa cuộc đời phù ảo !
Bơ sữa, X.O với nhà lầu.
Gái đẹp tiền tài và xe xịn,
Vẫn còn tráng-sĩ lẫn niềm đau ?
 
Vẫn còn gan ruột thiên thu hận ?
Thù nhà nợ nước nặng hai vai ?
Tráng-sĩ một đi không trở lại,
Da ngựa bọc thây ngút ải ngoài ?
 
Sài-Gòn bây giờ là trộm cướp,
Chân dài, tửu điếm với đại gia.
Việt kiều vô số người quay lại,
Hưởng vội tuổi xuân sắp sửa già.
 
Lắm kẻ bây giờ sợ và hèn,
Chạy theo tiền bạc sống bon chen.
Luồn cúi, mánh mung, lừa với bịp,
Sống mòn, cam chịu kiếp con sen.
 
Sài-Gòn bây giờ đâu có xa ?
Chỉ ba mươi tiếng trở về nhà.
Trên phố, Việt kiều đi đụng mặt,
Gặp nhau trong quán nhậu, mát-sa ?
 
Ô hay giữa cuộc đời vinh nhục !
Vàng thau lẫn lộn quỉ và ma.
Vẫn còn Tráng-sĩ bên trời hát,
Mơ “ngày phục quốc chẳng còn xa”.
 
VH.  tặng Lê phi Ô
Áo tím
Em ngồi hong tóc ở ven sông,
Áo tím bà ba đủ ấm lòng.
Anh yêu áo tím bà ba ấy,
Yêu cả hoa sim tím ruộng đồng.
 
Chiều tím đò neo bến đợi người,
Quê nghèo mái rạ áo xuân phơi.
Anh yêu hương lúa trong tà áo,
Áo tím, hoàng hôn…tím cả trời.
 
Anh là lính trận giữ quê hương,
Mòn gót giày saut vạn nẽo đường.
Muốn nói yêu em không dám tỏ,
Sợ tím đời hoa khóc chiến trường.
 
Anh về nối lại nhịp cầu xưa,
Sông lững lờ trôi lá cuối mùa.
Bến cũ trơ cành thu lá đổ,
Đò ngang vắng chủ khách buồn đưa.
 
Anh cố nén đau dòng lệ ứa,
Tiễn tà áo tím bước sang sông.
Đâu còn màu tím hoa sim nữa,
Chỉ thấy màu tang nước đổi dòng.
 
Nhớ lại tình xưa thương dĩ vãng,
Thương áo bà ba vạt trước sau.
Thương tà áo tím xa xôi quá,
Cô lái đò trôi dạt nơi đâu ?!
Lê phi Ô


QUÊ HƯƠNG và EM

Anh ở xứ người em ở đâu
Xa nhau ngàn dặm chắc em sầu
Xuân còn khoe sắc vườn hoa thắm
Hay bụi thời gian đã úa màu.

Anh thả hồn theo ngọn gíó bay
Mơ về quê mẹ cuối chân mây
Ép loài hoa đỏ vào trang sách
Là giữ tình ta trọn kiếp này.

Anh ở xa nhưng vẫn  rất gần
Bên em phượng đỏ rụng đầy sân
Ta trường phất phơ tà áo trắng
Ôi đẹp làm sao những bước chân.

Anh sẽ về khi nước yên vui
Vườn xuân thánh thót tiếng chim cười
Giọt sương trên lá là em đó
Em của anh và em…suốt đời.
Lê Phi Ô

Chỉ mỗi mình em trước bão giông
Người xa biết có chạnh se lòng?
Dòng đời em vẫn hoài đơn lẻ
Chợt nhớ người xa, có biết không? *
* (H.O SàiGòn)
TÌNH…THIÊN THU !
Em về xứ biển Nha Trang,
Nhớ ngồi hong tóc bên hàng thùy dương.
Nhớ em hò Huế mười thương,
Nếm giùm anh miếng quê hương ngậm ngùi.
Em về phố thị đông vui,
Anh thèm chung nón trời mưa…mặc trời.
Phương nầy tim lạnh hồn côi,
Tình anh cánh nhạn xa xôi khuất ngàn.
*
Cuối đời mơ áo tân lang,
Nhịp cầu Ô-thướt tình nàng thiên thu !
Lê Phi Ô
Bến cũ

Chiều tím hoàng hôn phủ bến sông
Lững lơ chiếc lá cuốn theo dòng
Thuyền xuôi con nước trôi…trôi mãi
Bỏ lại bến bờ thương nhớ mong.

Vọng khúc vỡ tan bài duyên thắm
Tim ta nhỏ lệ giọt máu hồng
Người đi biền biệt phương trời vắng
Bến cũ mình ai mãi ngóng trông.

Lê Phi Ô
Máu Lửa Chiến Trường
Tác giả : Lê Phi Ô – TĐ 344/ĐP
Giọng đọc: Mai Loan
Hồi Ký Miền Nam | Vong QuốcTác giả : Lê Phi Ô
Giọng đọc : Tài Nguyễn
RỪNG LÁ THẤP CỦA 1 NGƯỜI LÍNH CHIẾN BINH CỦA AO HỒ ĐỒNG RUỘNG THIẾU TÁ ĐỊA PHƯƠNG QUÂN LÊ PHI Ô VỊ TIỂU ĐOÀN TRƯỞNG TIỂU ĐOÀN 344 ĐỊA PHƯƠNG QUÂN NHỮNG NGƯỜI LÍNH ĐỊA PHƯƠNG QUÂN VÀ GIA ĐÌNH BÊN NHAU CÙNG CHỐNG LẠI SỰ TẤN CÔNG CỦA QUÂN BẮC VIỆT TẠI QUẬN HOÀI ĐỨC MAJOR LE PHI O: WE WERE SOLDIERS NATIONAL GUARD TROOP AND FAMILIES AGAINST THE INVASION OF COMMUNIST SOLDIERS IN HOAI DUC DISTRICT

TIỄN TÌNH VÀO MIÊN VIỄN-Thơ Nguyễn Phan Ngọc An -Nhạc & Video: Phương Hoa USA -Hoà âm & hát: Suno AI