LÊ TUẤN

Tiểu Sử Tác Giả Lê Tuấn
Lê Tuấn sinh năm 1948 tại Hà Nội.
Tên theo quốc tịch Hoa Kỳ: Louis Tuan Le. Bút hiệu thường mang tên
Tế Luân – Lang Thang – Lãng Tử – Lòng Thiền – Lữ Thứ
Năm 1954 Theo gia đình di cư vào Miền Nam – Sài Gòn
Năm 1961 Theo học Trường Thiếu Sinh Quân Vũng Tầu
Năm 1967 Ra trường. Bắt đầu từ đó gắn liền với đời lính chiến.
Chức vụ cuối cùng Đại Đội Trưởng Địa Phương Quân, đồn trú tại Tiểu Khu Hậu Nghĩa
Ngày 30 tháng 4 năm 1975 khi miền Nam rơi vào tay Cộng Sản
1975-1983. Trong 8 năm tù đầy đã trải qua nhiều trại tù, đi từ miền Nam ra miền Bắc.
Hoàng Liên Sơn – Yên Bái
Trại tù số 6 Thanh Chương Nghệ Tĩnh
Trại tù số 3 Tân Kỳ Nghệ Tĩnh
1983 được tha về nhà với tình trạng quản thúc tại chỗ.
Tháng 11 năm 1993 Định cư tại Hoa Kỳ theo diện HO 20.
Sinh sống tại Thung Lũng Hoa Vàng San Jose.
Hiện tại đã (Retire) nghỉ hưu
Thành viên Văn Thơ Lạc Việt, phụ trách ban Truyền Thông
Hiện tại thành viên VBVNHNVDBHK
Sinh Hoạt “Văn Thơ Lạc Việt”
Đã thực hiện nhiều Video Mạn Đàm về những tác phẩm văn học kinh điển của Việt Nam như: Truyền Kiều – Chinh Phụ Ngâm – Cung Oán Ngâm Khúc – Lục Vân Tiên – Hồ Xuân Hương. Tỳ Bà Hành. Thực hiện nhiều Video phóng sự, phỏng vấn.
Đã phổ biến trên hệ thống TV Dân Sinh và Viet Today, trên hệ thống VNA – TV và trên hệ thống YouTube – Facebook.
Thực hiện nhiều Audiobook
Tình Yêu Trong Thi Ca  
Mùa Thu Hoài Niệm.
Thực hiền nhiều video Du Lịch Âu Châu và Đông Âu,
phổ biến trên YouTube – Facebook
Từng là Chủ Bút Đặc San Nhân Trí Dũng
Viết nhiều thơ đăng trên Đặc San và Tuyển Tập VTLV

Tác phẩm đã ấn hành tại Hoa Kỳ.
Tình Yêu Của Tôi (Thơ)
Sen già nở muộn (tùy bút và thơ)
Đội đập đá Trại 6 Nghệ Tĩnh. (Hồi ký – Truyện ngắn – Tuỳ bút)
Lanh Thang Cõi Người (Tập Thơ)
Triết Học Và Thiền Bên Dòng Văn Thơ
Dường Như

Dường như lá uốn lượn chân em
Một cõi vàng phai sương ướt mềm
Tà áo nhẹ bay chiều gió lộng
Gửi buồn theo lá rớt bên thềm.

Em buồn ngồi ngắm áng mây bay
Những hạt sương thu ướt tóc mây
Đêm vẫn dài thêm nhiều nỗi nhớ
Nhớ người nên mượn chút men say.

Dường như trăng sáng màu đơn côi
Đôi má ửng hồng đỏ dấu môi
Ánh mắt thẹn thùng như gợi nhớ
Ai chờ! Ai đợi chút tình tôi

Ngoài kia ngọn gió muốn luồn chui
Vuốt nhẹ môi em xoá ngậm ngùi
Để nỗi u buồn tan biến hết
Chờ mong ngày đến với tin vui.

Dường như lời nhắn gửi thơ hay
Ngôn ngữ tình riêng thoáng gió bay
Để lá thu vàng che mắt lệ
Em còn giữ mãi mối tình say.

Hồ thu sen nở động mưa sương
Chờ đón hạt rơi ướt đoạn trường
Xa vắng lâu rồi thương với nhớ
Nỗi buồn biến hoá cõi vô thường.
Tuấn




Vui Xuân

Cô gái vui xuân buổi nắng vàng
Lụa hồng phất phới đoá hoàng lan                       
Thoáng đâu cơn gió tung tà áo
Chút hở hang nhìn bỗng ngỡ ngàng.
 
Ghẹo bướm đùa hoa lòng luyến tiếc
Xuân tình chớm nở cánh hoa mai
Một thời ong bướm lẳng lơ đến
Cô gái du xuân đỏ gót hài.
Lê Tuấn
Nhiều Nỗi Buồn
 
Nhiều nỗi buồn không làm đau da thịt
Không dấu vết mà nhói buốt trong lòng
Cô đọng hồn đau cõi lòng hoá đá
Ôm đất trời vào tận đáy hư vô.
 
Bao thăng trầm đời sống đã đẩy xô
Đổi dời ấy biến thành dòng sông chảy
Chảy mãi trong đời cuốn lấy trăm năm
Gió hú mưa cuồng tuôn chảy nhấp nhô.
 
Nhiều nỗi đau làm khô dòng nước mắt
Mất cảm giác ngu ngơ hồn đãng trí
Chợt hiện về chen nhau vào mộng mị
Có đoạn phim nào cận cảnh biệt ly.
 
Nhiều vết thương không muốn đặt tên
Nó đeo bám như hoá thành duyên nghiệp
Nợ trần ai hiện hình trong tiền kiếp
Dòng chảy vô thường thuyền vẫn lênh đênh.
 
Lê Tuấn
Một cảm nhận vào nỗi buồn không tên
Hạt Bụi Rơi

Tiếng rơi
hạt bụi vỡ tan
Chia từng mảnh nhỏ
ẩn tàng hư vô
Bình hoa xuân
đã héo khô
Buồn rơi giọt lệ
đẩy xô muộn phiền.
Ngẩn ngơ vào tựa gốc thiền
Bến sông, đôi hạc
hồn nhiên vui đùa
Hoa quỳnh gió nhẹ đong đưa
Sương đêm trên lá
cũng vừa nhẹ rơi.
Lắng nghe ngôn ngữ
không lời
Vô thanh, vô tướng
một đời đi hoang
Cõi u linh chợt bàng hoàng
Cuộc tình sương khói mơ màng
hư không.
Đêm qua hoa nở đóa hồng
Thuyền đưa sóng vỗ
mênh mông bến chờ
Trăng soi bóng nước bơ vơ
Liễu buông cành rũ
bến bờ gần nhau.
Bài thơ viết nốt đôi câu
Hư vô cất giữ nỗi sầu
trăm năm.
Lê Tuấn

Một thoáng suy tư
về thân phận con người
Lời Chúc Đầu Năm Mới
“Song thất lục bát”
Mượn giấy bút viết thơ tặng bạn
Chúc năm mới vạn sự yên vui
Dịch covid sớm bị đẩy lùi
Quên buồn lo, lấy ngọt bùi yêu thương.

Nhâm Dần, Tết đến mừng thọ
Mọi nhà sum họp hết sầu lo
Cầu mong hạnh phúc ấm no
Bình an, như ý, đầy kho bạc tiền.

Mùng Một Tết nâng ly rượu uống
Cùng hân hoan quên hết chuyện đời
Chúc nhau cuộc sống tuyệt vời
An Khang Thịnh Vượng, xa rời khó khăn.

Hãy vững tin tương lai rực sáng
Tâm bình an, như gió thoảng bay
Thời thế có lắm đổi thay
Tâm không chao đảo, mộng đầy hoa xuân.

Chúc người Việt Nam khắp năm châu
Nhâm Dần năm mới, sáng mọi điều
Niềm vui hoà thuận thương yêu
Cho đời xuân mộng, mỹ miều gấm hoa.
Lê Tuấn
Tết Nhâm Dần 2022
Tháng Tư Chia tay

Tháng Tư về nắng hạ còn lưa thưa
Khói bụi hồng cơn mưa chiều rất lạ
Bóng chim hốt hoảng xa bay cuối phố
Gọi nhau về theo lối cũ em qua.

Tháng Tư nở muộn loài hoa tím dại
Chiến tranh về để lại những thương đau
Những mặt người lấp ló nơi đầu ngõ
Lo sợ điều gì? Muôn vạn nỗi sầu.

Lời nghẹn ngào bao điều chưa muốn nói
Chia cắt từ đây, nơi đất mẹ xa vời
Cho thương khóc một người đi biền biệt
Gói trọn trong tim ký ức bồi hồi.

Tháng Tư lại về gợi nhớ thêm buồn tủi
Biển chia xa đẩy lùi bóng chim bay
Ngày vĩnh biệt xa nhau là xa mãi
Sài Gòn buồn tháng Tư, ngày chia tay.
AET Lê Tuấn
Nỗi buồn Tháng Tư 2022
Tháng Tư Lại Về

Tháng Tư buồn lặng lẽ
Nắng hạ còn đơn côi
Sương mù giăng khắp lối
Lòng xao xuyến bồi hồi.

Em! Một thời để nhớ
Anh! Chinh chiến tơi bời
Sài Gòn thời hoa mộng
Lưu luyến một phương trời.

Con đường lá me bay
Đợi nhau mối tình đầy
Sông Sài Gòn dòng chảy
Cánh chim mờ chân mây.

Tháng Tư về hoang mang
Chiến tranh thật kinh hoàng
Đoàn người đi vội vã
Chia ly trong ngỡ ngàng.

Tháng Tư ta mất nhau
Hồn đau thấm nỗi sầu
Từ nay “Tự Do” mất
Chia đôi hai nhịp cầu.

Thái Bình Dương xa cách
Hai bên sóng vỗ bờ
Sóng thay màu tang trắng
Quê hương vẫn đợi chờ.

Em bây giờ mong đợi
Những yêu thương một thời
Sài Gòn ngày xưa ấy
Ta lạc nhau mất rồi.

Lê Tuấn
Nếu Một Ngày

Tà áo bay phố vui hè rực nắng
Gió bụi hồng rợp bóng mát cây xanh
Em nhẹ bước quay nhìn về lối cũ
Tự trách mình, sao tình vội qua nhanh.
Trời mênh mông mây theo gió bồng bềnh
Bên quán cóc một góc đời buồn tênh
Ốc đảo nhỏ cô đơn trong quán vắng
Sợi nắng hè soi rọi những hớ hênh.

Nếu một ngày không còn nghĩ đến nhau
Lòng bâng khuâng hờn dỗi lấy ai đền
Chênh chao nỗi nhớ lòng thổn thức
Ai là người lấp chỗ trống đêm đen.

Nếu một ngày cả hai thấm cơn đau
Chỉ riêng em mắt lệ vẫn nghẹn ngào
Dòng nước mắt dù khô khan vẫn mặn
Tình yêu này hoài bão giấc chiêm bao.

Tế Luân
Tháng Tư Đạn Lạc

Tháng Tư đạn lạc cánh chim bay
Thê thảm ngày buồn chuyện đổi thay
Phố xá tình thân đành đứt đoạn
Ngày dài tháng muộn mấy ai hay.

Thương đau ngày cuối tháng tư về
Chia mối tình riêng đã hẹn thề
Đêm cúi mặt tuôn rơi lệ khóc
Nỗi buồn thổn thức dài lê thê.

Bóng chinh nhân huyền ảo trong mơ
Chiến sĩ hành quân giữ cõi bờ
Chinh chiến mịt mù bom lửa đạn
Lời thề xưa vẫn đợi mong chờ.

Tháng Tư vận nước đeo tang trắng
Đau nhói hồn ta vạn nỗi sầu
Chia cắt đời nhau trong góc khuất
Đôi bờ đôi hướng chạy về đâu.

Bờ yêu biển nhớ sóng vun đầy
Thấm nỗi lưu vong rượu uống say
Đã quá xa rồi ngày tháng cũ
Bây giờ nhớ lại buổi chia tay.

Nước non ngàn dặm vẫn chờ nhau
Số phận chia hai nối nhịp cầu
Vận nước bao giờ thay đổi mới
Ta về xây lại buổi ban đầu.

AET Lê Tuấn
Nỗi buồn tháng Tư
Cuộc Chiến Xâm Lăng Ukraine


Chiến tranh xâm lấn đã gây ra
Bom đạn vụt bay khắp mọi nhà
Ngọn lửa bùng lên thiêu đốt hết
Tan hoang đổ nát, tiếng kêu la.
 
Nước Nga xâm chiếm Ukraine
Cường quốc xâm lăng tiểu quốc gia
Thế giới đứng nhìn lòng cảm phụ
Nhưng không tham chiến cùng Ukrainian.
 
Mặc nhiên thừa nhận siêu cường quốc
Có thể xâm lăng mọi quốc gia?
Nguyên tử răn đe nguồn phóng xạ
Phi cơ hỏa tiễn bắn từ xa.
 
Chiến tranh thế giới sẽ lan nhanh
Phố xá bình yên sẽ tan tành
Khốn khổ điêu linh dân sẽ chết
Putin xảo quyệt những gian manh.
 
Dành quyền bá chủ đầy tham vọng
Nước Mỹ, Nato cùng đứng nhìn
Mặc kệ nước Nga gây chiến loạn
Người dân than khóc phận điêu linh.
 
Bốn ngày xâm chiếm đã đi qua
Đất nước anh hùng Ukraina
Giữ vững niềm tin chống đế quốc
Zelensky vị tổng thống tài ba.
 
Quân dân cả nước quyết chung lòng
Tổng Thống tài ba đáng tự hào
Chặn đứng quân thù xâm chiếm đất
Anh hùng giữ nước hồn vươn cao.
 
Tình thương thế giới khắp muôn nơi
Đốt lửa linh thiêng thắp sáng trời
Thiên Chúa hiển linh xin đón nhận
Nguyện cầu Thượng Đế đoái thương người.
 
Lê Tuấn
Xin thắp nén nhang lòng
Cúi xin Thiên Chúa ban bình an
Đến với đất nước Ukraine.
Xin Thượng Đế ban cho người dân Ukraine
đủ sức mạnh để chống lại bọn xâm lăng, khát máu
Đế quốc Nga Xô. Với tâm hồn bệnh hoạn đầy tham vọng và hoang tưởng
của tên độc tài Putin
Vạt Nắng Xuân Tình
Vạt nắng vướng tà áo xuân
Theo em mất dấu, tần ngần hoa treo
Bóng con chim lạc bay vèo
Mùa xuân sao lại, buồn heo hắt buồn.

Thả rơi một tà áo buông
Bờ vai lưng hở, màu sương trắng mờ
Cho tôi ngồi đợi, đứng chờ
Mới hay em đã, buông tơ nghìn trùng.

Môi mềm, mắt ướt nhẹ rung
Lệ ngân ngấn ướt, ngập ngừng gọi tên
Mắt môi em gợi ưu phiền
Tôi còn phiêu bạt, qua miền lưu vong.

Bước chân, vàng lá rừng phong
Theo em lên đỉnh mây hồng đợi nhau
Tìm theo dấu vết ban đầu
Cỏ vàng phía trước, ngàn sau bụi mờ.

Tình còn tiếc mãi giấc mơ
Xuân về hoa nở, hững hờ vàng phai
Bài thơ thêm tiếng thở dài
Ngân lên tiếng nấc nhớ hoài cố nhân

Đồi xuân cỏ lấp dấu chân
Xa kia nắm đất, mộ phần chia phôi
Lá hoa hướng ánh mặt trời
Để thương, để nhớ một đời có nhau.

Tiếng chim kêu đỉnh tình sầu
Câu ngân chất ngất, đậm sâu chân tình
Tôi về nhìn lại đời mình
Nhớ về em, một bóng hình thế thôi.

Lê Tuấn
Thêm tác phẩm của tác giả Lê Tuấn trong website Văn Bút Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ
Xa Nhau Tháng Tư

Xa nhau ngày đó tháng tư về
Lạc mất tình xuân lỗi hẹn thề
Chia cắt đôi bờ xa khuất bóng
Cõi hồn thương nhớ buồn lê thê.

Dấu đi góc khuất một hồn thơ
Tiếng nấc chưa ngưng vẫn đợi chờ
Ngôn ngữ còn tuôn đầy nỗi nhớ
Lòng như chất chứa đầy trong mơ.

Người yêu biển nhớ mối tình đầy
Biền biệt tha phương giữa chốn này
Mỏi cánh chim bay trời gió lạnh
Buồn nào day dứt ngày chia tay.

Cơn đau thân phận cũng qua mau
Số phận chia đôi cả nỗi sầu
Năm tháng vấn vương ngày ly biệt
Tháng Tư, vận nước đã thay màu.

Lê Tuấn
Nỗi Nhớ Anh
 
Em mất anh rồi vô thường nỗi nhớ
Lá đang xanh vô cớ lại úa vàng
Anh đi lạc lối rừng thu chớm lạnh
Bóng chiều buông lấp lánh vội qua nhanh.
 
Lệ tuôn rơi ngẩn ngơ ngoài hiên vắng
Lá vàng rơi trong nắng sớm hôm nay
Bâng khuâng nỗi nhớ đầy trong kỷ niệm
Nghiêng nghiêng bóng em hoài niệm vơi đầy.
 
Vắng anh rồi một mình em ở lại
Lá thu mùa này chết dại đau thương
Thương anh mênh mông mây trời xa lạ
Đêm về mắt lệ, chan hoà vấn vương.
 
Tế Luân
Cảm tác theo bài thơ Nhớ Người Đi
Của nữ sĩ Hoàng Phượng




Thuyền Hoa Xuân
 
Thuyền có chở em về thăm bến cũ
Xin hãy cho tôi rực sáng đêm trăng
Hãy nói lời yêu ngọt ngào say đắm
Khoảng trống hồn tôi bóng tối vắng tanh.
 
Thuyền có chở mùa xuân hoa đào nở
Cánh mai vàng rơi rụng dưới bước chân
Vòng tay ôm choàng vai bao nỗi nhớ
Những nụ tầm xuân rực rỡ muôn phần.
 
Tôi thả hồn tôi mùa xuân vừa đến
Đôi cánh nhẹ bay lặng lẽ hư vô
Em đón hồn tôi nụ hôn thần thánh
Dưới bóng trăng, tình nổi sóng nhấp nhô.
                                                                           
Hẹn mai nhé em về thăm phố cũ
Ánh trăng rằm soi sáng lối em xưa
Hai bóng bên nhau nhảy điệu luân vũ
Tiếng nhạc xuân tình đẫm ướt như mưa
 
Lê Tuấn
Xuân trên Thung lũng hoa vàng 
January 20, 22

Thiếu Nữ Vui Xuân
 
Thiếu nữ du xuân áo lụa vàng
Khoe tà áo mỏng nắng xuyên ngang
Vu vơ ngọn gió đùa ve vuốt
E thẹn sao tình bỗng chứa chan.
 
Thiếu nữ đôi mươi má ửng hồng
Đôi tà yếm thắm lắm người trông
Môi hồng mắt biếc như tiên nữ
Ngọn gió xuân tình đầy ước mong.
Lê Tuấn

Tường Hoa
 
Muôn hoa nở trước bức tường hoa
Những hạt sương mai sáng chói lòa
Trăm đóa hồng, đào, mai tứ quý
Ngày xuân khoe sắc dáng kiêu sa.
 
Vườn xuân hé nụ khối tình đầy
Cánh én nghiêng mình xoải cánh bay
Nét đẹp xuân thì như khởi sắc
Tình riêng một bó hồng trên tay.
Lê Tuấn
Bài Thơ Tết Cho Em
 
Chưa đóa hoa nào vương mắt anh
Vì môi em nở nụ cười xuân
Đôi môi mật ngọt, say ong bướm
Chứa cả hồn xuân, tình đến gần.

Ngày Tết trưng bày bao kẹo mứt
Nhưng không ngọt lịm bằng môi em
Môi hồng thấm đậm trong tình ái
Lưu luyến hương say, rượu ướp sen.

Ngày Tết người ta đốt pháo mừng
Nhưng anh hờ hững chẳng buồn xem
Vì em rực rỡ hơn hoa Tết
Và tiếng em cười rộn rã thêm.

Ngày Tết không thèm dạo phố đông
Không thèm nhạc hội hay vui đùa
Vì em bên cạnh lòng chan chứa
Quên hết lo buồn chuyện gió mưa.

Đã có em mang lại mộng đời
Cần gì những thứ ở xa xôi
Cần gì hoa nở cho ngày Tết
Xuân đã thua rồi, em nối ngôi.
 
Lê Tuấn
Viết cho vui ngày Tết
Bài thơ cảm tác theo ý nhạc (Bài Ca Tết Cho Em)
Tết Nhâm Dần 2022.
Buồn Vu Vơ
Cuộc tình mây nước mênh mông
Gió buồn thổi những phiêu bồng trong mơ
Cuối đời đứng giữa bơ vơ
Ngắm qua biển rộng bến bờ xa nhau.

Một thời ly biệt qua mau
Đổi thay vận nước trước sau nghìn trùng
Biển xô sóng vỗ tận cùng
Đôi bờ bọt trắng ngượng ngùng hỏi thăm.

Lòng còn day dứt trăm năm
Đêm về sầu đối gương nằm nhớ quên
Xa xa tiếng gọi quen tên
Xót xa dòng lệ gửi miền quê xưa.

Lê Tuấn

Tháng Tư Mất Quê Hương

Lâu lắm rồi tháng tư buồn ngày ấy
Không hiểu sao tôi vẫn nhớ vẫn thương
Cuối tháng Tư tôi đã mất quê hương
Rồi xa mãi trong nỗi buồn biệt xứ.

Miền Nam Tự Do trong cơn đột tử
Triệu nén nhang buồn lịch sử sang trang
Ngày Quốc Hận, cõi hồn đau vô tận
Đất Mẹ buồn, phủ trắng một màu tang.

Miền Nam biến thành nhà tù cộng sản
Giam giữ trái tim, yêu chuộng hoà bình
Bắt người yêu nước giam vào ngục tối
Để văn thơ phá vỡ những nhục hình.

Tù cải tạo giam toàn những nhà thơ
Là đêm tối ánh sao trời rực rỡ
Bài thơ thức tỉnh thế giới loài người
Thoát khỏi u mê, phá vỡ đôi bờ.

Bắt hết tự do giam vào ngục tối
Tù nhân lương tâm, xứng đáng con người
Là tình yêu biết hy sinh cống hiến
Cho quê hương, lịch sử sáng ngời.

AET Lê Tuấn
Người lính già chưa giải ngũ
Tưởng nhớ ngày 30 tháng 4, 1975

Hồng Ân Chúa Phục Sinh
 
Tin mừng Chúa đã phục sinh
Tay chân đinh đóng, nhục hình vượt qua
Trời rực sáng ngày thứ ba
Hang sâu mộ địa chan hoà nắng xuân.

Chúa bước ra khỏi mộ phần
Hào quang rực rỡ trong thân xác người
Thiên Chúa nở một nụ cười
Phước cho ai không thấy người mà tin.

Hãy đón nhận đức thánh linh
Chúa tha thứ hết tội tình thế gian
Muôn người hưởng phúc bình an
Tình yêu Thiên Chúa ngập tràn hương hoa.

Lê Tuấn
Mừng Thiên Chúa Phục Sinh
Sunday 04-17-2022
 Có Sợi Buồn
 
Có sợi buồn tự nhiên rơi
Vướng vào chăn gối tơi bời đêm mơ
Có một chữ rơi vào thơ
Chạm bờ môi khép đợi chờ ngày qua.
 
Có mùa thu ở thật xa
Dỗ buồn trong giấc mù sa nghìn trùng
Có những lúc chợt tương phùng
Bờ môi ướt cả một vùng đam mê.
 
Có nỗi nhớ chợt tìm về
Ngày xưa em đã hẹn thề đó đây
Đêm về tay lại cầm tay
Trao nhau mảnh lụa ngất ngây tình nồng.
 
Có thời xuân sắc men nồng
Có em thân phận má hồng đào tơ
Em thay áo mới đợi chờ
Có con chim hót bên bờ nương dâu.
 
Có sợi buồn tận nơi đâu
Bay về muốn nối nhịp cầu ái ân
Sợi buồn bóng xế phù vân
Mai sau tình vẫn ân cần có nhau.
 
Tế Luân
Mùa thu chính thức trở về, mỗi buổi sáng sớm, tiết trời lạnh hơn và lãng đãng bay bay, một lớp sương mù phảng phất trong không gian thật trữ tình và thật lãng mạn, làm rung động những tâm hồn còn vương vấn với nàng Thơ. Mỗi khi mùa thu đến tôi việt thật nhiều bài thơ cho mùa thu. Một thành viên mới hội nhập. Hôm nay lần đầu tiên tôi chia sẻ trên diễn đàn VBHNVĐBHK . 
Tôi hy vọng quý vị nhận được và xem như một niềm vui nhỏ bé gửi đến quý vị.  
Chúc Vui và Bình An.
Trân trọng
Lê Tuấn (Tế Luân)
Nỗi Buồn Mùa Thu

Buổi sáng tôi vô tình gửi đi một nỗi buồn
Nỗi buồn vướng vào hàng cây
Một cơn gió vô tình thổi bay
Nỗi buồn tan theo đám mây
Ngày nắng thu mới lên
Lá còn xanh
Bầu trời cũng màu xanh
Mà ngọn gió thì hơi lành lạnh
Bên thềm cửa
Em co ro áo ấm
Em nay đã
thành màu mây cũ
Bức tường xưa loang dấu vết rong rêu
Buổi sáng sớm
viên thuốc ngủ còn chưa tan hết
Em mơ màng
cố vét hết giấc mơ đêm.
Thời gian đẹp
như những hoa văn
vẽ vào trang thơ huyền thoại
Lời tình tự hôm qua
lời độc thoại hôm nay
bài thơ tình ướt át
Giọt lệ rơi
làm nhòe câu thơ cũ
Những bông hoa đá
rực rỡ nở ven tường
Mùa thu trải lụa vàng trên thung lũng
Kí ức, hoài niệm trong cơn mê
Quạnh hiu
hoá đá vật vờ
Giữa buổi sáng
Nồng hương mùi hoa cải dại
Tiếng lao xao lá rụng bên thềm
Âm vang của nỗi buồn
Không bị giới hạn
Theo chiếc lá vàng rơi rụng
Rồi tan vỡ thành từng mảnh vụn
Ngồi ráp lại
mảnh đời lận đận
Buồn vô cảm
trầm ngâm
Buổi sáng lê thê theo ngọn gió thu
Một bản nhạc buồn vang vọng
Tiếng dương cầm thánh thót bên cửa sổ
Ngày mộng du
vọng tưởng
Để nỗi buồn
Tan loãng vào mùa thu.
Lê Tuấn
Mùa Thu San Jose Sep 26, 21
Tản mạn về Mùa Xuân 2022- Louis Tuấn Lê
Hoa Vàng
Chiều rơi chậm bước chân về
Mờ sương đỉnh núi nặng nề gót xuân
Nhớ nhung dấu vết tình nhân
Hoa vàng lấp lánh cho ngần dáng sương

Em về trăm mối đoạn trường
Bóng chim xoải cánh vô thường hư không
Trời chiều lành lạnh chớm đông
Bóng hoàng hôn tím cuộn vòng thời gian.

Trăm năm tình vẫn chứa chan
Hoa vàng phố núi miên man giấc chiều
Môi em muốn nói đôi điều
Son hồng thấm ướt dáng kiều ngây thơ.

Chiều ơi! Dặm núi rừng mơ
Gió đem mây trắng giăng bờ tơ vương
Em còn đứng cuối cung đường
Bâng khuâng lắm mối lòng thương nhớ người.
Lê Tuấn
Bó Hồng Tặng Mẹ
 
Con cung kính. Bó hồng riêng tặng mẹ
Cả tình thương, sâu thẳm của tâm hồn
Mẹ là suối nguồn, dòng chảy tinh khiết
Nuôi con một đời, đến tuổi lớn khôn.
 
Dâng lên Mẹ ngàn đóa hồng thắm đỏ
Dòng máu hồng. Mẹ trao tặng cho con
Ngày lễ Mẹ, bồi hồi thêm nỗi nhớ
Nhớ ơn người, nuôi nấng thuở măng non.
 
Tình yêu mẹ, dạt dào như sóng vỗ
Vỗ giấc bình yên, chăm sóc đời con
Viết về Mẹ, lời thơ đầy nước mắt
Vào nỗi buồn, tuổi xuân đã hao mòn.
 
Công ơn Mẹ, sánh núi cao, biển cả
Thấu trời xanh. Thượng Đế phải ngậm ngùi
Mẹ là thảo nguyên bao la bát ngát
Dòng suối nguồn, tuôn chảy những ngọt bùi.
 
Mẹ trên cao, như sao sáng trên trời
Mẹ hiền từ, ôm con cả một đời
Lời nguyện cầu, con ước mơ về mẹ
Tiếng mẹ dịu dàng, nhớ mãi không ngơi.
 
Tình yêu của mẹ bao la biết mấy
Sáng như mặt trời, đẹp như mây bay
Ai! Còn Mẹ, đừng làm Mẹ bật khóc
Đừng để buồn, giọt lệ ướt trên tay.
 
Xin gửi đến Mẹ, ngàn đóa hoa hồng
Thấm sương long lanh, ướt cả nỗi lòng
Lời nghẹn ngào, bài thơ ngày lễ mẹ
Buộc vào hoa, gửi mẹ những hoài mong.
 
Lê Tuấn
Vần thơ tưởng nhớ đến Mẹ.
Gửi đến Mẹ ngàn đóa hoa hồng
Ngày Chiến Sĩ Trận Vong

Nhớ hay quên đừng lạnh lùng quay gót
Chiến tranh đã qua người lính còn đây
Tóc đã bạc, nỗi đau hờn vong quốc
Rượu ân tình, xin hẹn buổi sum vầy.

Một chút tự hào, lòng thêm đau nhói
Đêm còn mơ, bừng tỉnh cõi hư không
Vết thương xưa hằn sâu trên da thịt
Nhận nỗi buồn mà thẹn với núi sông.

Lê Tuấn
Người lính già chưa giải ngũ
Đêm Nhớ


Chợt nghe tiếng gọi khẽ trong đêm
Như tiếng mưa rơi động trước thềm
Tình đến cần thêm nguồn cảm xúc
Cho nhau thắm thiết ướt môi mềm


Đợi nàng thơ đến viết đôi câu
Gửi gió mây bay nối nhịp cầu
Đến tận phương nào xa vắng ấy
Đêm buồn nỗi nhớ gợi thêm sầu.


Bóng hình em vẫn chiếm hồn tôi
Nối tiếp yêu thương đẹp tuyệt vời
Dấu ấn trong đời thương nhớ mãi
Tình yêu thắm thiết mãi bên người.
Lê Tuấn                                    
Tình Cha Con
Cha già dạy dỗ nuôi con
Đi qua gian khổ vượt cơn bão đời
Tóc con xanh thẳm mây trời
Tóc cha bạc trắng ngàn khơi sóng buồn.
 
Tự nhiên nước mắt con tuôn
Kiếp nhân sinh ngắn say cuồng dòng mê
Tình Cha soi sáng lối về
Cha ơi! Thắp nén nhang thề dâng hương.
 
Nhớ khi xưa lắm đoạn trường
Tay cha dẫn lối chỉ đường con đi
Lời cha ấm áp thầm thì
Bây giờ hương khói khắc ghi trong lòng.
 
Tế Luân
Ngày lễ Cha
06-19-22
Mẹ Gánh Gian Nan
 
Gánh gian nan trên quê hương cháy đỏ
Mẹ xót xa chia nhỏ những mảnh đời
Mọi người đi qua thì thầm to nhỏ
Lời phân ưu có cả tiếng vui cười.
 
Nước mắt, nước mưa ngập tràn đường phố
Cơn triều cường biến hoá thành con sông
Mẹ gánh gian nan nhọc nhằn vất vả
Đội trên đầu nón lá rách hư không.
 
Ai đã đem chia nhỏ những mộ phần
Chôn lấp thây người phân hoá quê hương
Một thế kỷ dài cho tương lai mờ mịt
Tiếng nói can trường! Ai bịt miệng yêu thương.
 
Mẹ gánh quê hương vui mừng tủi nhục
Mảnh đất thiêng rao bán giữa chợ đời
Người người lặng im đi vào tù ngục
Dòng máu tự do thấm đỏ phương trời.
 
Tiếng vỗ tay đều nghe như dòng thác
Vuốt mặt nhìn nhau ngọng nghịu tiếng người
Mẹ gánh quê hương đi vào bóng tối
Một thế kỷ dài tăm tối xa vời.
 
Tế Luân
Viết cho người Mẹ Việt Nam
Dưới chế độ bạo tàn của cộng sản.
Cà Phê Quán Cóc

Hàng cây xanh bức tường rêu
Cà phê quán cóc liêu xiêu chỗ ngồi
Trời thu nhỏ một góc đời
Dương cầm nốt nhạc lặng rơi chút sầu.

Thu lá chết đổi thay màu
Tình xanh đã nhuộm màu nâu úa vàng
Ngồi quán cóc tình ngỡ ngàng
Nhìn em áo lụa nhẹ nhàng gió bay.

Hương cà phê khói thuốc cay
Tường vôi loang lổ viết đầy tên ai
Khúc nhạc tình bước chân dài
Nghe mà quen thuộc gót hài em đi.

Ta với cà phê mối tình si
Vài chiếc ghế gỗ thầm thì bên nhau
Ở nơi ấy mối tình đầu
Quen nhau đợi mãi bao lâu vẫn chờ.

Tê Luấn
(bút hiệu nói lái của Tuấn Lê)
Vòng Quay Nhân Sinh

Vòng quay theo kiếp nhân sinh
Trăm năm khép lại hành trình trần gian
Ngày vui được mấy cung đàn
Tóc xanh sao vội dại tàn qua mau.
 
Trải qua những cuộc bể dâu
Người còn dệt mộng thiên thâu mơ màng
Ngoài kia cỏ mộ úa vàng
Chiều thu lá đổ mây ngàn bay xa.
 
Sáng ra hoa nở trước nhà
Tiếng con chim hót chan hoà yêu thương
Lung linh giọt nước ngậm sương
Một đời mưa gió đoạn trường phù vân.
 
Thoáng hương xưa bỗng tần ngần
Em về thơm ngát dấu chân tình nồng
Mắt xanh môi thắm điểm hồng
Mai sau còn viết đôi dòng trang thơ.
 
Tìm nhau vào tận trong mơ
Chữ duyên nối lại đôi bờ tương tư
Hoa xuân nắng hạ vàng thu
Bao giờ đến tận thiên thu khóc người.
 
                                  Lê Tuấn
Ngày Đau Thương 911
 

Tôi không có ngôi mộ
Tôi không ở nghĩa trang
Tôi là cơn gió thổi
Là hạt bụi lang thang.
 
Đừng tìm mộ than khóc
Không có chỗ cắm hoa
Tìm tôi vào nỗi nhớ
Tiếng gió hú bay xa.
 
Là tòa nhà cao vút
Khi buổi sáng ban mai
Chiếc phi cơ xuyên thủng
Nổ tung giữa ban ngày.
 
Khi bạn vừa thức dậy
Tĩnh lặng buổi sớm mai
Một con chim bằng sắt
Bay xuyên thủng tim tôi.
 
Bạn thấy nhiều mảnh giấy
Trắng xoá trên bầu trời
Lửa trên cao đổ xuống
Cát bụi bay tơi bời.
 
Nhiều người bay xuống đất
Trong đó có thân tôi
Tôi là ánh sao băng
Vụt bay qua bầu trời.
 
Tôi không ở nơi đó
Vùng sáng tối nhiễu nhương
Bầu trời cao rực
Tôi chính là vô thường.
 
Lê Tuấn
Viết cho nỗi đau
Gợi nhớ ngày 11 tháng 9.
 
Mùa Thu Thì Thầm

Em đứng trong vườn ngắm lá thu
Hây hây má đỏ, thoáng hương tình
Gió thu mơn trớn bên viền áo
Mà ngỡ tay ai chạm bóng mình.
 
Gió thu nhắc khẽ em xinh quá
Có kẻ đang nhìn ở phía xa
Nơi ấy mù sương che bóng lạ
Người buồn lặng lẽ ngắm chiều tà.
 
Bên cổng thềm hoa hương ngọc lan
Môi thơm, mắt biếc, sương vừa tan
Gió thu vàng lá bàn tay ngọc
Vuốt nhẹ bờ vai, lời hỏi han.
 
Có một loài hoa mới rụng cành
Trong vườn vàng úa cỏ non xanh
Mà lòng ướt át như rơi lệ
Cho dáng hao gầy phận mong manh.
 
Đôi lúc thu buồn đến ngẩn ngơ
Ôm lòng thương nhớ tình bơ vơ
Hơi sương lành lạnh luồn theo gió
Đời vắng tình riêng chút hững hờ.
Lê Tuấn
Trời Vào Thu
 
Trời đã vào thu em biết không?
Đồi hoa cải dại thắm hương nồng
Gió thu đất lạnh lòng vương vấn
Em có về thăm, có bận lòng.
 
Ngày xưa em vẫn hoài mong
Lá rơi hoa lạnh trời hồng thiết tha
Trời thu khoác áo gấm hoa
Gót hài vui bước thương tà áo bay.
 
Em hãy vui lên đỏ má hồng
Đừng buồn thu lạnh bước âm thầm
Vàng rơi thêm lá đêm hôm trước
Em bước chân về lá hỏi thăm.
 
Ta muốn thăm chỗ em nằm
Ánh trăng soi sáng đêm rằm trung thu
Từ nơi em ngọn gió lùa
Hồn ta chết dại vướng bùa đêm mê.
 
Ngày ấy em chưa muốn lấy chồng
Vui chơi nên thích đời màu hồng
Mùa thu vàng úa sao buồn quá
Em thích xuân về, đón gió đông.
 
Cổng hoa nhẹ mở em chào
Chao nghiêng bầu rượu hương đào túi thơ
Mời anh dời gót tình thơ
Để em thay áo hồng tơ lụa mềm.
 
Thu lại đìu hiu đến đón nàng
Em buồn ngồi ngắm gió mây ngàn
Lá mùa thu rớt, vàng thu đến
Khoác áo vàng phai lụa tơ vàng.
 
Lê Tuấn
Kết hợp thơ 7 chữ (Thất Ngôn)
và thơ Lục Bát
Tặng Em Mùa Xuân

Tặng em một nhánh mai vàng nở
Làm đẹp trời xuân tô sắc hồng
Hương xuân vừa chín mùi ân ái
Dấu vết tình xưa vẫn thắm nồng.

Gửi em hương cốm mùa xuân cũ
Gói lá ao sen thơm ngát hương
Dải lụa tơ hồng thơm áo mới
Chiều về lãng đãng một màu sương.

Đợi em bến cũ ngày xuân vắng
Một cánh buồm xa nơi bến sông
Xuân đến tình đầy theo ước mộng
Buồn sao bến vắng ngày mênh mông.

Lê Tuấn
Bóng Đêm
Sâu sâu trong bóng đêm
Tôi thấy vạn nỗi buồn
Sâu sâu trong mắt em
Tôi nhìn thấy cội nguồn

Tôi thấy mặt trăng tròn
Rơi xuống một dòng sông
Chảy ngược lên đầu suối
Tìm về cõi hư không

Đời cần thêm điểm tựa
Phận người còn đong đưa
Em là đêm huyền thoại
Nỗi nhớ thời xa xưa.

Chỉ còn em là thơ
Cho tôi mãi đợi chờ
Ngôn từ nào thổn thức
Tình yêu đẹp như mơ.

Sâu sâu trong màn đêm
Thời gian dài vô biên
Niềm vui nào đến trước
Quên đi bao nỗi niềm.
Lê Tuấn
Em Là Hoa Xuân

Là hoa em nở trong vườn cảnh
Đem cả mùa xuân em tặng anh
Tô điểm sương đêm giọt lóng lánh
Em đưa anh đến với ngày xanh.

Có con bướm trắng mới bay vèo
Nghe tiếng chim về ríu rít kêu
Nhẹ bước em đi ngoài ngõ vắng
Làm anh thơ thẩn mãi trong chiều.

Chiếu xuân lót lá bằng tâm tưởng
Em hẹn đôi lần dạo bước xinh
Vui đón em về thăm chốn cũ
Bó hoa vẫn đợi cắm trong bình.

Sao nghe thấu được tình yêu đến
Gió lạnh sương đêm thấm nỗi sầu
Nghe tiếng em cười như sóng nhạc
Hương tình gió thổi về nơi đâu.

Nhìn em ngỡ tưởng như tiên nữ
Bước xuống trần gian làm Giáng Hương
Hương của tình bay vào nỗi nhớ
Em là thần nữ của yêu thương.

Nhờ em đã đến xuân về lại
Xin cảm ơn em đã giáng trần
Xin tạ ơn đời nguồn cảm mến
Cho anh thấy lại cả mùa xuân.
Lê Tuấn
Cảm Ơn
Cảm ơn người đã nhớ tên tôi
Tôi cảm nhận đời thêm sức sống
Cho giấc mơ thêm đầy ước vọng
Bao ân tình, chảy một dòng sông.

Tạ ơn người đã đến bên tôi
Tôi đã thấy mình không lẻ loi
Lúc muộn phiền dường như muốn khóc
Có người an ủi xót thương tôi.

Tạ ơn người nhớ đến tên ta
Không ngại ngần chia sẻ xót xa
Ngồi lặng im nghe lời thỏ thẻ
Lòng buồn thương lặng lẽ đi qua.

Cám ơn người những tháng ngày xưa
Những nỗi gian truân đầy gió mưa
Đời sống tưởng chừng như mất dấu
Dấu yêu thương ấm áp vui đùa.                                          
Biết rằng năm tháng sẽ phôi phai
Sẽ bạc màu nhưng tình nhớ hoài
Từ lúc bắt đầu cho nhau mãi mãi
Cảm ơn người dẫn bước đường dài.
Lê Tuấn
May 28, 2022
Hay Chữ
Đọc vài trăm quyển sách
Viết cả ngàn bài thơ
Tưởng chừng như giỏi chữ
Hoá ra là thằng khờ
 
Ta đâu cần tiếng tắm
Văn thi sĩ là gì?
Từ xa xăm ngàn dặm
Cả một đời ngu si
 
Ta viết nhiều tuyển tập
In ra để gối đầu
Có mấy ai thèm đọc
Chữ nghĩa đi về đâu.
 
Nói ra thì nhiều lắm
Suy tư buồn trăm năm
Văn chương là nghiệp chướng
Hồn thơ thẩn xa xăm.
 
Viết nữa không thành câu
Yêu em mối tình đầu
Ngôn từ như đã cạn
Nhìn lại bác mái đầu.
 
Tế Luân
Một thằng khờ thích làm thơ

Gió Hú
Tiếng hú ngoài sân lời gió khóc
Thở than như tiếng cuộc tình đầu
Mơ hồ một thoáng trời non nước
U uẩn chiều nay đậm nỗi sầu.
 
Em có nhe không tiếng sáo diều
Một trời mây nước bóng hoang liêu
Người đi bỏ lại nhiều thu chết
Chết cả hồn tôi thương nhớ nhiều.
 
Tế Luân

 Nắng Mưa
Nắng hạ còn vương màu áo em
Xuyên tà áo mỏng bước chân quen
Ngày xưa tháng sáu cơn mưa muộn
Ướt áo em buồn, anh đứng xem.
 
Muốn xé màn trời nhìn gió mưa
Nhìn em bẽn lẽn hớ hênh thừa
Gom mây đến kéo vào che vội
Anh ngắm nhìn em tình đẩy đưa.
 
Tế Luân
Phố Cũ Chiều Mưa

Phố cũ chiều mưa sao vắng em
Nhìn xem bóng nước nổi bên thềm
Bóng chiều lặng lẽ bên hiên vắng
Một nửa hồn anh bỗng gợi thèm.
 
Còn nhớ hay không ngọn gió đưa
Trời mưa hoài niện dấu hương xưa
Người đi bỏ lại tình chan chứa
Vạt áo còn bay, chuyện nắng mưa
 
Tế Luân
Một Đời Hư Hao
 
Một đời đong đếm hư hao
Một thời hoang phế bước vào hư không
Theo cơn đồng thiếp phiêu bồng
Giấu đời trong cõi mênh mông cuối trời.
 
Phong trần phiêu lãng khắp nơi
Khoác vai áo trận tơi bời gió mưa
Chinh nhân lửa khói xa xưa
Cơn đau thất thủ còn chừa đắng cay.
 
Từ khi vướng cảnh đoạ đầy
Từ khi vận nước chia tay lệ sầu
Hận lòng còn thấm cơn đau
Thế thời chia cắt nhịp cầu quê hương.
 
Nhìn theo bụi đỏ xe đường
Cắn răng qua ải đoạn trường phong vân
Nhạt nhoà lệ ấy ngại ngần
Xa xăm nỗi nhớ đường trần thoáng qua.
 
LÊ TUẤN
Tuổi già chợt nhớ một thời hư hao.
Mùa Thu Vàng Áo
 
Đâu phải mùa thu, nhuộm em vàng úa
Đâu phải lá rơi, che giấu niềm đau
Một thoáng ngẩn ngơ nhìn chiều tắt nắng
Tuổi đã già ngày tháng sẽ qua mau.
 
Đôi mắt em làm chiều thu nhuộm tím
Mái tóc dài bay theo cánh đồng hoa
Môi hồng đỏ nụ cười dòng suối mát
Làm ướt hồn anh hạnh phúc chan hoà.
 
Em hiện diện mùa thu chợt bừng sáng
Toả ngát hương cho tình yêu tái sinh
Mùa thu có em, hồn anh bối rối
Cho một ngày rực rỡ ánh bình minh.
 
Tế Luân
Tình yêu mùa thu
Vầng Trăng Thu Chia Nửa

Tôi có một mùa thu
Mùa êm đềm nỗi nhớ
Đèn trung thu rực rỡ
Sáng khung trời ước mơ.
Tôi chia nửa vầng trăng
Một bên là chốn cũ
Bên kia vào giấc ngủ
Tìm lại chốn xa xưa.
Tôi cắt nửa cái bánh
Nửa giấu trong nỗi nhớ
Nửa cất vào tuổi thơ
Đã mất tự bao giờ.
Tôi chia ánh trăng rằm
Hai khung trời vời vợi
Em và tôi vẫn đợi
Ánh trăng đêm gọi mời.
Cắt xén cả áng mây
Làm thuyền đưa em đến
Bến sông buồn xa vắng
Dòng sông trôi êm đềm.
Tôi chia hai vần thơ
Vần đầu theo nỗi nhớ
Vần sau cho tình cũ
Hoài niệm đêm trung thu.

Lê Tuấn
Hoài niệm Trung Thu
Trên vùng trời Thung Lũng Hoa Vàng
Thở dài trong đêm

Tiếng than thở của đêm
Đánh thức bao nỗi niềm
Nghe tiếng lòng nức nở
Hồn day dứt nỗi niềm.
 
Giấc mơ bao điều lạ
Màu áo nâu Di Đà
Tiếng mõ vang tịnh độ
Lời yêu thương thật thà.
 
Áo phai màu đã lâu
Xa mãi buổi ban đầu
Bờ môi khô chờ đợi
Hồn sẽ bay về đâu.
 
Nhịp điệu mới của đêm
Rạo rực gối chăn mềm
Bám theo làn hơi ấm
Mà đời sao buồn thêm.
 
Lê Tuấn
Cảm nhận một nỗi buồn
Từ một bài hát vu vơ, mùa mưa bão
November 9, 2021
Ta Sẽ Về

Ta về nối bước ngàn năm
Dựng nền văn hiến tiếng tăm lẫy lừng
Đập tan giặc cộng điên khùng
Manh nha bán cả đền Hùng nước Nam

Đảng cộng sản, lũ quan tham
Công hàm bán nước đã làm ô danh
Trường Sa hải đảo tan tành
Tàu cộng chiếm giữ, chúng đành hiến dâng.

Thành Đô hội nghị dạ vâng
Chúng đã ký kết, hoà thân giặc tàu
Đặc khu kinh tế khởi đầu
Giặc tàu chủ động trúng thầu trăm năm.

Một trăm năm chuyện tơ tằm
Qua bao thế hệ tối tăm cội nguồn
Vân Phong, Phú Quốc,Vân Đồn
Việt Nam đã mất cả hồn quê hương.

Còn đâu đất mẹ thân thương
Còn đâu tiếng Việt vấn vương truyện kiều
Câu hò tiếng hát trong chiều
Cánh đồng bát ngát, cánh diều tung bay.

Ta sẽ về nối lại vòng tay
Dựng cờ Văn Hiến, tương lai sáng ngời
Ngọn cờ vàng bay rợp trời
Thay lá cờ máu, đổi dời nước non.
Tế Luân
Tiếng Mõ Đêm

Chợt nghe tiếng mõ ai còn niệm
Lẫn tiếng mưa rơi ngoài mái hiên
Đêm vắng lời kinh như vọng đến
Nghe buồn hiu hắt mối tình riêng.

Này người yêu dấu của tôi ơi
Dệt mộng yêu đương đã một thời
Lặng lẽ đêm về thao thức mãi
Lòng buồn cất giấu để sầu khơi.


Giấc mơ thuở ấy vẫn quanh đây
Kỷ niệm ngày xưa thoáng vơi đầy
Tình ái lên ngôi rồi mất hút
Đi vào gió bụi cuốn theo mây.

Cho dù ngày tháng chạy qua mau
Xin tạ ơn đời ta có nhau
Em đã lên ngôi thần vệ nữ
Cho tôi xoa dịu những cơn đau.
Lê Tuấn
Giọt Cà Phê Đắng
 
Phê đen mà đắng
Làm mờ dấu môi son
Em không cần che giấu
Tình khát khao mỏi mòn.

Thêm chút đường cho ngọt
Vị đắng tan vào nhau
Thêm buồn vào nhan sắc
Khẽ cắn vào môi đau.

Tách cà phê uống cạn
Em còn mãi đợi chờ
Môi đắng thêm giọt lệ
Tình tan vào trong mơ.

Trời sương mù tháng chạp
Phố xá buồn hơn xưa
Ngày buồn, buồn thêm nữa
Bóng người đi vắng thưa.

Em bây giờ huyền thoại
Uống cạn chén tối tăm
Tách cà phê đậm đắng
Hương vị buồn trăm năm.
Lê Tuấn
Nắng Chiều Vấn Vương

Nắng chiều hôm ấy nên thơ
Nhìn xem cánh bướm hững hờ bay lên
Dáng em hiền dịu như tiên
Khiến anh như bị thôi miên mấy ngày.

Con chim sẻ đậu cành cây
Thương em vóc nhỏ hao gầy xanh xao
Buồn sao tình lại hư hao
Chiều buông sợi nắng chen vào hư không.

Nắng xuyên vạt áo lụa hồng
Em xưa nào đã có chồng đợi mong
Nửa đêm đắp tấm chăn bông
Chợt nghe hoa lạnh chớm đông gió về.

Phấn son lặng lẽ cơn mê
Lời xưa buông thả câu thề đó đây
Trên lầu vọng nguyệt ngắm mây
Túi thơ bầu rượu rót đầy hương say.

Con chim vụt khỏi tầm tay
Lông chim vướng nhánh hoa gầy nắng hong.
Áo xuân chờ đến thu đông
Đợi ai tàn úa theo dòng phù vân.

Tình em dòng chảy suối xuân
Ngỡ sao em bỏ non thần rong chơi
Đợi em hoa nở chân trời
Hương xưa tình cũ nhớ người trong thơ.

Tế Luân
06-11-22 
Mừng Độc Lập Hoa Kỳ


Tuyên ngôn độc lập ngày 4 tháng bảy
Lời mở đầu là bình đẳng yêu thương
Quyền tự do và mưu cầu hạnh phúc
Bất khả xâm phạm, quyền sống con người.
 
Ngọn đuốc sáng, nữ thần dương cao vút
Tận trời xanh phất phới lá cờ Hoa
Năm mươi sao sáng, liên bang đồng nhất
Mừng ngày độc lập, chung một mái nhà.
 
Quyền được sống quyền tự do hạnh phúc
Bảo vệ nhân quyền sức mạnh phi thường
Chống bạo tàn, đập chết loài diệt chủng
Hào khí Hoa Kỳ, thế giới noi gương.
 
Lê Tuấn
Chào mừng ngày
Lễ Độc Lập Hoa Kỳ July 4, 2022
Trời Mưa
Sáng nay đọc lá thư mưa
Bài thơ chất chứa cho thừa mưa bay
Dù che là cả áng mây
Hạt mưa rơi mãi cho đầy nhớ mong.
Gió bay tơ lụa tiếng lòng
Hình như còn ướt một vòng trầm luân
Lòng em tâm độ xoay vần
Ở đây buổi sáng mưa vần vũ rơi.
Tiếc nụ hoa nở bên trời
Để ai hái trộm một đời tình si
Hương cỏ dại có đôi khi
Vờn bay áo lụa tiếc gì tuổi xuân.

Tế Luân
Tình Rực Lửa

Em rực lửa chảy 
tan trời băng giá
Đốt cháy tình tôi, nóng cả thân người
Máu hồng rạo rực, cuồng nhiệt khao khát
Muốn yêu em dồn dập suốt đêm dài.
Tình mới chớm lòng tôi như cầu khẩn
Biết làm sao tan chảy hết giá băng
Mượn ánh trăng rằm soi đêm sáng nhé
Đêm nối dài thêm khoảnh khắc chia ngăn.

Tế Luân
Hình minh hoạ kỹ thuật Photoshop’s Lê Tuấn
Trang Thơ Tình yêu
 
Tình yêu ngăn cấm, dùng để trang trí
Tình mặn nồng cần một chút men cay
Không phải ăn chay rồi quên ngủ mặn
Tình sẽ mất đi hương vị cơn say.
 
Thắp sáng đêm đen bằng nhiều ngọn nến
Để yêu đương viết nốt những vần thơ
Lục tìm trong đêm giấy và cây bút
Viết đầy tên em như sóng vỗ bờ.
 
Đừng khóc nữa để ướt mền chăn gối
Vòng tay ôm siết nhẹ giữ bờ vai
Tình nồng ấm đêm tàn trời bừng sáng
Giấc ngủ bình yên nối hết đêm dài.
 
Hãy yêu thương giữ cho đầy cảm xúc
Làm con tim thêm xao xuyến bồi hồi
Trong đêm thâu nụ hôn nồng chạm nhẹ
Cho tình người một dấu lặng tinh khôi.
 
Tế Luân
Người nghệ sĩ lang thang
Còn viết mãi những vần thơ tình yêu

Lữ Khách Phiêu Bồng


Bóng đêm che dấu nỗi lòng
Cho người lữ khách phiêu bồng lãng du
Đêm thu gió lạnh sương mù
Từ khi hạ chuyển sang thu ngỡ ngàng.
 
Em nhìn lại chợt bàng hoàng
Mùi hương hoa cải mọc loang trên đồi
Cuộc tình nào chợt lên ngôi
Đôi gò đào nở đợi hồi ra hoa.
 
Tiếng dế buồn vướng mưa sa
Dương cầm dạo khúc phím ngà sương bay
Chiếc lá thu ngủ trên tay
Nhàn du lữ khách bước dài đường mơ.
 
Bóng con hạc trắng đầu bờ
Lông tơ trắng điểm bơ vơ đường chiều
Em bước nhẹ, cõi hồn phiêu
Bàn tay giữ lại, nuông chiều cho nhau.
 
Hồn anh có nở đóa sầu
Cũng đừng ngần ngại mưa mau cuối trời
Mưa đầu sông ướt tóc người
Cuối sống tình vẫn mỉm cười yêu thương.
 
Lữ khách buồn bóng tà dương
Uống ly rượu cạn hoàng đường cơn say
Đêm chăn chiếu ấm tình này
Để ngăn dòng lệ rót đầy cô đơn.
 
Tế Luân
09-20-22
Vết Loang Đoạ Đầy
 
Một ngày mùa thu
Hoàng Liên Sơn, ngập trời mưa lũ anh đi
Lạnh lùng đồi hoang
Vai anh mang xiềng xích lênh đênh.
Nhìn về dòng sông
Mây giăng ngang khung trời đen tối.
Cuộc đời dần trôi
Quê hương tôi loang vết đọa đầy.
 
Đêm nhìn sao rơi
Ngoài rừng hoa chuối đỏ.
Nghe hồn chơi vơi
Rừng vê đêm giá lạnh.
Nghe hồn buốt giá
Bạn bè tôi đói lạnh.
Ôi đời đau thương
Buồn về chốn xa xôi.
 
Đêm nghe suối đổ
Bờ đá mòn lãng quên
Mưa giăng ưu phiền
Chiều Nghĩa Lộ nhớ em.
Mai anh sẽ về
Dệt nốt màu áo xưa
Mai anh sẽ về
Làm giáng hồng môi em.
 
Mặt trời rạng đông
Đường anh đi ngập tràn ánh sáng vinh quang.
Trở về làng xưa
Anh trao em ngàn đóa hoa xuân
 
Ruộng đồng vàng lên
Cho quê hương ngập tràn lúa chín
Cờ vàng rợp bay
Cho non sông rạng rỡ nụ cười.
Lê Tuấn
Ghi chú:
 
Câu hát (Cờ Vàng rợp bay. Cho non sông rạng rỡ nụ cười)
Phòng thâu nhạc tại Việt Nam không dám hát chữ Cờ Vàng, do đó họ chuyển thành câu “Rộn Ràng niềm vui
Ca khúc Vết Loang Đoạ Đầy, tôi viết năm 1978. Khi ấy tất cả những Sĩ Quan QLVNCH đang bị lưu đầy tại vùng rừng núi Hoàng Liên Sơn. Trong giai đoạn này quê hương Việt Nam, dưới sự cai trị bạo tàn của cộng sản, họ đã biến toàn thể lãnh thổ VN thành những nhà tù lớn nhỏ, nó như vết dầu loang lổ trên mặt nước, tôi đã lấy tựa đề Vết Loang Đoạ Đầy. Vì trong thời gian tù đầy tôi chỉ viết nốt nhạc trên tờ giấy bao xi măng, lời hát thì phải học thuộc. Mãi sai này khi định cư tại Hao Kỳ tôi đã cố nhớ lại và hoàn tất ca khúc này. Xin chia sẻ cùng bạn bè khắp nơi nhất là anh em nào đã từng bị lưu đầy trên vùng rừng núi Hoàng Liên Sơn. Trong ca khúc tôi có nhặc đến thành phố Nghĩa Lộ thuộc tỉnh Hoàng Liên Sơn, nơi bị lưu đầy. Trân trọng giới thiệu AET Lê Tuấn
Ấn Bản Mới Vết Loang Đoạ Đầy – Nhạc Louis Tuấn Lê
Xin chia sẻ cùng quý vị. Audiobook Đọc truyện đêm khuya. Hồi Ký Đâi Đập Đá Trại 6 Nghệ Tĩnh.
Đây là câu chuyện thật về những thời gian lưu đầy, trải qua nhiều trại tù tại miền bắc Việt Nam. Những ai đã trải qua giai đoạn tù tội, hay những ai có thân nhân đã bị đi tù cải tạo, hãy nghe bộ Audiobook đọc truyện đêm khuya, và xin quý vị tiếp tay với tôi để phổ biến rộng rãi. Đừng để sự thật của một giai đoạn lịch sử cận đại bị lãng quên. Đây chính là một nhân chứng cho một bản án của chế độ cộng sản, đã giam cầm những sĩ quan QLVNCH.
Trân trọng
Lê Tuấn 
Hôm nay tôi xin chia sẻ một bài thơ tự do
“Hãy cho Tôi Chia Sẻ Cùng Chiến Sĩ Ukraine”. 
Qua sự cảm nhận của một người cầm bút, khi mỗi ngày xem tin tức chiến tranh trên CNN hay trên Youtube, Tôi nhận thấy sự tồi tệ của chiến tranh, đã cướp đi biết bao mạng sống con người, và tôi đã viết bài thơ xin được chia sẻ.

Trân trọng
Lê Tuấn
Let Me Share With Soldiers of Ukraine

Please tell me a tears of your eye
Cry for love
Melting with the war
Ukraine is a beautiful country of love

Wonderful peaceful homeland
Also everyone’s hear
Ukrainian Female Warrior
Put a flower of rose in the snow.


Murderer Putin of Soviet
They brought tanks and cannons
Shoot you in the chest
Like a stab through the human heart
They shoot flame guns at your red lipstick
Give the stream of red blood
It made wet a pain.

They are crazy to kill people
Exploding the walls
Corner of collapsed apartment
They blow up a hospital
They destroy the school and silence the children
But your soul is still bright with the future
Your eyes are still on the fence
Carefully watch for
protect the country.


Let me cry with you
Follow your eyes
Let me kneel on the ground
Give you a rose
Your lips kiss the barrel of the enemy’s gun
Your body is buried in the enemy’s bomb crater.

Let me walk with you
When the enemy takes over all the roads
Let me wake up with you
Night after night without sleep
They attack like demons
Even at sunrise

Ukrainian soldier
very glorious
Defend your homeland with your body
When the sound of tank chains is cruel
Crush the distant roads
When they divide the border
Bringing human corpses piled up like reaching for the sky
The battle coat was still dangling over the fence.

You have died with pride.
A rose branch
placed on the fallen bricks
Your soul will live forever like the wind
Blowing white snow flowers in the sky.

“When the bullet pierced the heart of a soldier
It is the same bullet that pierces the mother’s heart.”

Lê Tuấn
Emotions from the invasion of Ukraine from Soviet Russia
“The author temporarily translates into English”

Note:
“When a bullet pierces a soldier
Which side do you belong to?
It actually pierced a mother’s heart.”
Abraham Lincoln.
Hãy Cho Tôi Chia Sẻ Cùng Chiến Sĩ Ukraine

Hãy xin những giọt lệ từ mắt em
Khóc cho những cuộc tình
Tan chảy theo chiến tranh
Tình yêu thật đẹp Ukraine

Một quê hương bình yên tuyệt vời
Của những trái tim người
Nữ chiến binh Ukraine
Cắm đoá hoa hồng trên nền tuyết trắng.

Kẻ điên cuồng Putin Soviet
Chúng kéo lê chiến xa, đại bác
Bắn vào ngực em
xuyên thủng trái tim người
Chúng phóng lửa vào môi son tươi thắm
Cho dòng máu đỏ
Thấm ướt thương đau.

Chúng nó hăng say giết người
Bắn tung gạch ngói
Góc chung cư sụp đổ
Một bệnh viện tan hoang
và ngôi trường đã im tiếng trẻ thơ.


Nhưng
 hồn em vẫn rực rỡ tương lai
Những ánh mắt hóa thành hàng rào
Canh giữ
Bảo vệ quê hương.


Hãy cho tôi bật khóc
Theo đôi mắt em
Hãy cho tôi quỳ xuống
Dâng tặng em đóa hoa hồng
Bờ môi son hôn lên đầu họng súng
Xác thân em phủ lấp hố bom thù.


Hãy cho tôi cùng em tiến bước
Khi chúng chiếm giữ mọi con đường
Cho tôi thức cùng em
Đêm từng đêm không ngủ
Chúng tấn công như loài ma quỷ
Ngay cả lúc bình minh.

Người chiến sĩ Ukraine
Oanh liệt
Đem thân mình bảo vệ quê hương
Tiếng dây xích chiến xa oan nghiệt
Nghiền nát con đường biền biệt chơi vơi
Khi chúng ngăn chia biên giới
Lấy xác người chồng chất với trời cao
Áo trận vắt ngang hàng rào
Em gục chết niềm tự hào danh dự.

Một cành hoa hồng
cắm trên đống gạch vụn
Em sẽ sống như ngọn gió
Thổi hoa tuyết bay trắng xoá đất trời.

Hãy cho tôi chia sẻ
Cùng người lính hai bên chiến tuyến.
“Khi viên đạn xuyên vào người chiến sĩ                          
Chính là lúc xuyên qua trái tim người Mẹ.”

Lê Tuấn
Cảm xúc từ cuộc xâm lăng của quân Nga Xô
Xâm chiếm Ukraine.

Ghi Chú:
“Khi viên đạn xuyên vào một người lính
Du thuộc bên nào.
Thật ra nó đã xuyên vào trái tim một người mẹ”
Abraham Lincoln.