MẶC KHÁCH

Tiểu sử:
Tên thật: Trương Lâu _ Bút hiệu  MẶC KHÁCH .
Sinh năm 1951 tại Bình Thuận _ Nam Việt Nam
§  Cựu Sinh viên Trường Đại Học Luật Khoa Cần Thơ_Nam VN
§          Tốt nghiệp Tú tài I và Tú tài II Ban B Toán Học
Tốt nghiệp Comm Major Off at Keesler Air Force (Mỹ) năm (1971-1973)
      Cựu Sĩ Quan Không Quân_Quân Lực VN Cộng Hòa (1970-1975)
 Định cư tại Mỹ (1993)Diện Tỵ nạn HO (7năm Tù binh,3năm quản chế)
  Sinh hoạt với các Diễn Đàn,Websites, onlines: Phi Dũng (KhôngQuân),
Dân Tộc, NS Le Dinh.ca, ĐH Văn Khoa SG, CH Tình Yêu, Thảo Luân9
_Xuất bản cùng Văn Thi sĩ với Thi Đàn Hoa Tiên,VT Lac Việt.hàng năm.
§      Là Nhà Thơ Kiêm Nhiếp Ảnh Gia_ và NS Tranh Thơ.
§  là Thành viên  : VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOAI / Quốc tế
INTERNATIONAL P.E.N
Tác phẩm
 Đã ra mắt 2 Thi tập và 1CD tại Trại Hè VĂN BÚT /HN/ 2016 tại Houston
1_TÌNH THƠ__MỘT MẢNH ĐỜI  (2010)
2_HỒN THƠ__ĐẤT KHÁCH  (2015)
1 CD với 20 bài TìnhThơ với 2 Nghệ sĩ Diễn Ngâm
9 bài Thơ phổ nhạc và ca sĩ hát
Đang xuất bản _ Tuyển tập THƠ TÌNH _ & GIỮA ĐỜI HƯ THỰC
BIO:
Author: TRUONG LAU / Pen Name: MAC KHACH
    Born 1951 in Bình Thuan, South VN. Father passed away when he was 10 years old. He graduated from high school with B Mathematics Honors Part I and II, at Nha Trang South Việt Nam
  Went on to study Law at the University of Can Tho, South VN but later was drafted by the South Vietnamese Government._VN Air force
 He graduated as Comms Major Off at Keesler Air Force Base MS (1971-1973). He returned to Vietnam in ’73 to Can Tho Air Force base.
  A former Air Force Officer of QLVNCH (1970 – 1975)
    Prisoner of war from  (1975 – 1982)
   Later released and under surveillance for 3 years
    He immigrated to USA with his family in1993 as a refugee / HO .
_ Member of INTERNATIONAL P.E.N.
_ Self-established Poet & Photographer, Designer, Guitar.
Những tác phẩm của thi sĩ Mặc Khách

MÙA XUÂN VÀ MẸ

 
 Thức giấc giữa khuya ôm nỗi nhớ
Trông về quê Mẹ lệ sầu tuôn
Chiều Xuân ấm áp chiều thơ dại
Tiếc nhớ lòng con chất ngất buồn !
 
Chuông vọng giao thừa đêm quạnh vắng
Chợt nghe xao xuyến buổi đông tàn
Những chiều lặng lẽ hồn se thắt
Đất lạ quê xa, cảnh phụ phàng !
 
Hạt muối thăng trầm, ơn của Mẹ
Thay Cha vất vả đêm ngày lo
Thăm con “Tù binh” đau lòng lắm
Con biết Mẹ buồn chẳng nói ra !
 
Mấy chục năm dài xa tuổi Mẹ
Cuộc đời dâu bể chẳng còn Cha
Nay no đủ không còn Cha Mẹ
Ơn Mẹ chưa đền lệ xót xa
 
Tỵ nạn xứ Người chăn nệm ấm
Mà sao buồn tủi bước bơ vơ
Chiều 30 lòng cô đơn quá
Hoang lạnh trong con mắt lệ mờ
 
Con chẳng thiết chi ngày tháng nữa
Một đời tẻ nhạt còn gì vương ?
Mặc ai tô điểm đời hư ảo
Thương mảnh hồn đơn, lạnh bước đường !


MẶC KHÁCH
MÀU CỜ THÂN YÊU
May 24, 2018
Em nhắm mắt thả hồn về quê Mẹ
Dìm trái tim từng cảm xúc yêu thương
Cờ trong tay Em nghe hồn non nước
Lá cờ vàng sọc đỏ của Quê Hương
Ôi kính yêu lá cờ nơi đất Mẹ
Thắm máu xương nhiều thế hệ vùi thây
Gói xác thân bao anh hùng tử sĩ
Để có Em hiện hữu ở nơi đây Em có nghe,
Tiếng Cờ bay trong gió ?
Là linh hồn của triệu trịêu hy sinh
Là máu xương là đau thương chất ngất
Bao cuộc đời nỗi thống khổ điêu linh
Em có biết, Ai sống đời cùng khổ ?
Là dân nghèo luôn đói lạnh thảm thương
Tiếng trẻ thơ kêu gào trong lửa đạn
Và tiếng người, nhầy nhụa bao vết thương
Cảnh oan khiên làm sao em hiểu được
Giữa Miền Nam khói lửa giăng mịt mù
Mới sinh ra đã nghe mùi thuốc súng
Những cuộc đời buồn khổ sống âm u
Em có thấy ? bao cảnh đời cơ cực
Đêm giật mình, ngày lao khổ gian nan
Chết âm thầm nơi rừng thiêng nước độc
Những anh hùng tuấn kiệt của Miền Nam
Em có nghe bao tấm lòng trăn trở
Mơ ngày về, cùng dựng lại Quê Hương
Ngày lại ngày, xót xa đời lữ thứ
Thân xác hao gầy, cúi mặt nhớ thương !
MẶC KHÁCH
 THÁNG TƯ_NHỚ MẸ
 
 
Tháng tư rớt xuống miền Nam
Phố phường nhuộm đỏ ngập tràn thương đau
Tai bèo nón cối dép râu
Trong tôi thầm hỏi phải đâu Lạc Hồng ?
 
Chiến xa hỏa tiển phòng không
Xe tăng đại pháo tan hoang cửa nhà
Khắp nơi hốt hỏang thét la
“Nối vòng tay lớn” Tiếng ca vang Trời !
 
Tháng tư_ ngơ ngác chơi vơi
Gia đình ly tán đất Trời sầu bi…
Tháng tư, lệnh buộc con đi
Ngóng trông Mẹ đợi rừng sâu Mẹ tìm
 
Mẹ ơi xin Mẹ đừng tìm
Lòng con đau buốt như nghìn mũi dao
Mẹ già bước thấp bước cao
Tim con tan nát như dao ai bằm
 
U Minh nước độc xa xăm
Mẹ thăm con ngại tối tăm thú rừng
Nửa khuya mắt lệ rưng rưng
Mẹ ơi con nhớ chiếc lưng dãi dầu
 
V N chịu mãi bể dâu ?
Miền Nam tang tóc đẫm màu thê lương !!!
            MẶC KHÁCH
 
NGƯỜI THƯƠNG BINH
  
Trở về thăm Quê Hương
Gặp người thương phế binh
Âm thầm bên hè phố
Dò dẫm bước một mình
   Người lính già năm xưa
Thoáng đã 45 năm (từ 1975)
Lê thân tàn kiếm sống
Một thời đã hy sinh !
    Lạnh lùng trên quê hương
Xa lạ bên giòmg đời
Tủi buồn cho thân phận
Tuổi trẻ vì quê hương
    Mưa rơi trên thân gầy
Áo thấm lạnh bụi đường
Mắt vương thời chinh chiến
Thân mang nhiều vết thương
Ánh mắt buồn xa vắng
Của một thời lẫy lừng
Xông pha trong lửa đạn
Kiếp sống những anh hùng
Trong lòng tôi cung kính
Hy sinh cho quê hương
Ôm nỗi buồn thế hệ
Hững hờ khách tha phương
Phố đêm đang thắp sáng
Đèn vui tỏa muôn màu
Người thương binh lặng lẽ
Lê cuộc đời thương đau…
 
MẶC KHÁCH
 
THĂM TÙ BINH
(Chiến tranh_Ngục tù)
Em
đó ư ? anh bàng hòang xao xuyến
Biết nói gì thôi nhớ mãi nha em !
Nơi xa xăm dù ở tận cuối miền
Em vẫn đến giữa gió rừng lồng lộng
 
Em đến thăm anh ngỡ ngàng xúc động
Lời thì thầm nỗi nhớ cách xa nhau
Dù xa xăm ? tận biên giới Cà Mau
Em vẫnđến cho dù bao cách trở
 
Anh lặng buồn nhìn Em vui hớn hở
Em tung tăng quấn lấy bước anh đi
Quên thời gian kiềm chế giờ giã từ
Anh chua xót cúi đầu trong thinh lặng
 
Anh vẫn biết đường xa, xa thăm thẳm
Nén đau thương nghe tan nát cõi lòngChiếc xuồng đêm rờn rợn nước mênh mông
Em đến xem ! “Khoan hồng_lòng nhân đạo”
 
Trên đường về ngơ ngác lời ngụy tạo
Bóng xa dần khuất nẻo rừng U Minh
Vòng kẽm gai vây kín “Ngày hòa bình !”
Tiếc thương những mảnh đời Thế hệ trẻ !
MẶC KHÁCH

(Trao Em_U Minh 1978)

THẾ HỆ THƯƠNG ĐAU

(sau cùng_1975)
 
Một lứa bên đời cùng nỗi đau
Một thời xuân trẻ thoáng qua mau
Gặp nhau tìm lại dư âm cũ
Nhớ mãi tang thương của thuở nào
Vận nước đành cam, cảnh ngục tù
Quê hương tang tóc ?” Thiên đường mù”!
Anh hùng tuấn kiệt sao là tội ?
Tuổi trẻ vô tư chịu oán thù
Ngơ ngác xứ người đất tạm dung
Những chiều lạc lõng nhớ mông lung
Trăng khuya bàng bạc lòng hoang lạnh
Thổn thức tàn đêm sóng quặn lòng !
Đất khách nhớ về nơi cố hương
Quê người nhớ mãi những chiều thương
Cần Thơ, Nha Trang từng con phố
Phan Thiết, Sài Gòn đêm vấn vương
Học thuyết ? học đòi ! học dối gian
Gây bao thống khổ cảnh lầm than
Đạn bom tàn khốc trên quê Mẹ
Tuổi trẻ thường dân máu ngập tràn
Thương cảnh trầm luân dân tộc tôi
Hàng hàng lớp lớp tuổi đôi mươi
Hy sinh oan uổng đời trai trẻ
Một kiếp thương đau phí một đời
Mây vẫn bay hoài cuối nẻo xa
Chiều rơi trên áo tóc sương pha
Hoàng hôn thương quá hồn Vong Quốc
Chuông vọng từ xa chạnh nhớ nhà !
 
MẶC KHÁCH
( year 2015)
KHÓC QUÊ HƯƠNG
Tháng 4 khắp nước hãi hùng
Miền Nam nhuộm đỏ nghìn trùng đau thương
Từng đoàn đói rách thê lương
Dưới làn mưa pháo máu xương đọa đầy
 
Xót thương dân tộc hao gầy
Quanh năm chinh chiến tù đày gian nan
Trăm năm dưới gót bạo tàn
Nghìn năm đô hộ dã man bọn Tàu
 
30 năm xương trắng máu đào
Máu người dân Việt tuôn trào khắp nơi
Độc lập Hạnh Phúc ai ơi
Hòa Bình mà ngỡ như lời chiêm bao!
 
Bây giờ đã rõ giặc nào
Lòng dân chợt hiểu nỗi đau uất lòng
Tiếc thay giòng giống Lạc Hồng
Để cho lai giống thành giòng Nam Man
 
Cùng nhau vơ vét dã man
Mặc ai cùng khổ nát tan gia đình
Giặc Tàu ức hiếp làm thinh
Giang Sơn sắp mất thân mình lưu vong
MẶC KHÁCH
NGÀN THU VĨNH BIỆT
Kính dâng linh hồn Mẹ
Pháp danh CHÂU NGỌC
 
Từ biệt tử sinh lòng thanh thản
Mẹ về cõi Phật ánh hào quang
Mẹ ơi Mẹ _ NGÀN THU VĨNH BIỆT
Lòng con hoang vắng một màu tang !
Đường xa vạn dặm về thăm Mẹ
Niềm vui chưa trọn chịu áo Tang
Hỏi có đau thương lòng nức nở
Ơn Mẹ chưa đền tim xốn xang !
Con chết lặng quỳ bên thân xác
Xót xa lòng quấn lấy khăn Tang
Mẹ ơi Mẹ từ đây vắng bóng
Nhớ Mẹ nhiều…mỗi gió Thu sang
Sáng nay tiễn biệt Trời im vắng
Sông nước buồn tênh lá úa sầu
Bước lui…trĩu nặng hồn con nhớ
Bóng Mẹ xa dần…tim nhói đau !
Chiều phủ hòang hôn quỳ bên mộ
Bịn rịn mây bay cảnh sắc buồn
Tim con tan nát như ai giẫm
Cố nén lòng mà lệ vẫn tuôn…
Bao lời Mẹ dạy con ghi nhớ
Cát bụi phù vân Sắc Sắc Không
Chấp tay cúi đầu con khấn nguyện
Mẹ về Cực lạc cõi Hư Không
Ngày mai xứ Người con trở lại
Mộ Mẹ bên sông lệ chảy dài
Bước Lưu vong con mang Tang Mẹ
Mà lòng khóc ngất…tiếng bi ai !

          MẶC KHÁCH
GIÓ ĐÔNG SANG

Tôi đứng lặng nhìn hòang hôn đến
Gió lao xao hờ hững trên cành
Dõi mắt xa xăm mờ sương phủ
Ẩn nấp bên đời nhớ tuổi xanh
 
Cùng nương đất khách ai pha rượu ?
Sao chiết vào nước mắt đau thương ?
Cho tôi ly rượu đời lữ thứ
Thôi thúc trong lòng ôi ! Quê Hương
 
Anh có buồn khi gió Đông sang ?
Chua cay gom đủ một đời trai
Hào khí tan tành theo mây khói
Tổ Quốc trong lòng trĩu nặng vai
 
Rồi một ngày…xác thân tan rã
Trả về nơi cát bụi bẽ bàng
Cõi trần gian vô thường tạm bợ
Tiếng tơ đồng rồi cũng dở dang
 
Tôi gửi anh chút lòng chia sẻ
Của một thời tuổi trẻ oai phong
Đã bao lần xông pha trận chiến
Cuối đời buồn tủi sống Lưu vong
 
MẶC KHÁCH

XUÂN ĐẤT KHÁCH


Thao thức đêm dài gió buốt Đông
Cố nhân chia cách lệ đan dòng
Giao thừa tĩnh lặng trong phòng vắng
Xuân đến buồn hiu chẳng đóa hồng
Rảo bước cô đơn đời ảo mộng
Một mình lẻ bóng có như không
Tháng ngày hờ hững tình xa lạ
Thương nhớ làm chi đắng cõi lòng !

 MẶC KHÁCH
KHAI BÚT
 
Khai bút đầu Xuân nét hóa rồng
Tha hương vinh dự giống Tiên Long
Bao năm phấn đấu người Di tản
Lưu lại tài danh máu Lạc hồng
Xứ lạ buồn đêm luôn khắc khoải
Quê người thao thức mãi hoài trông
Mai về bơi lội dòng sông cũ
Buông hết thương đau nhẹ cõi lòng !
 
   MẶC KHÁCH
KHÓC SAIGON

Hốt hoảng chìm trong lửa bạo tàn
Sài Gòn run rẩy chít khăn tang
Người đi cách biệt, sầu câm nín
Kẻ ở chia tay tiếng khóc than
Rừng thẳm chiều buông, đời cải tạo
Mồ hoang vạn nấm lệ dâng tràn
Bắc Nam cùng giống, sao thù hận?
Trách nhiệm về ai hỏi thế gian ?
Mặc Khách (1975)
 
BỤI ĐƯỜNG
Sương thấm trầm luân bóng xế tà
Giữ lòng khí tiết nhớ ông cha
Quê hương thống khổ dân oan khóc
Đất khách đau lòng cảnh xót xa
Trăn trở tàn canh đêm giá lạnh
Buồn soi chiếc bóng tháng ngày qua
Bước đi thơ thẩn vùi thương tiếc
Thui thủi bên đường, có phải ta?
MẶC KHÁCH
MỒ CHÔN TUẤN KIỆT
(Chiến tranh_Ngục tù)

Áo rách thay hòm chôn xác bạn
Nghìn năm còn mãi lệ xót xa
Lòng dân run sợ hồn ta thán
Gió hú oan hồn tiễn thây ma
 
Hồn dật dờ nương theo làn gió
Chập chờn bay về cõi hư vô
Rừng âm u cất lời ma quái
Giữa đêm khuya xào xạc đáy mồ
 
Rừng sâu vùi chôn bao tuấn kiệt
Nơi đọa đày Cải Tạo cùm gông
Họ, những Anh hùng Thế hệ trẻ
Xếp bút nghiên trên dưới đôi mươi
 
Vì Giang sơn Tổ Quốc Miền Nam
Xông pha trận chiến giữ lòng trung
Giờ vùi thây rừng sâu nước độc
Cho người đào tẩu sống yên vui
 
Những hình ảnh bi hùng còn mãi
Từng thây người cản bước xâm lặng
Người giàu sang quyền cao chức trọng
Cùng nhau trốn chạy mặc tàn quân
 
Tôi ước mong trái tim ngưng đập
Cho hồn nhẹ bước muôn nơi
Bay theo mây hòa cùng với gió
Quên, quên đi thống khổ kiếp người!
MẶC KHÁCH
(U.Minh 1981)

SÀI GÒN HẤP HỐI

 
Sài gòn vội vã chít khăn tang
Cuộc chiến vô nhân lửa bạo tàn
Vạn nấm mồ hoang sầu cách biệt
Muôn hồn oan khuất tiếng kêu than
Người đi xa vắng nơi rừng thẳm
Kẻ ở lòng đau cảnh dở dang
Đất Mẹ vùi chôn bao tuấn kiệt
Chiều buông nức nở khóc ly tan
MẶC KHÁCH  (1975)
BIA SỬ  

 Vắng vặc nghìn thu kẻ tội đồ
Mang về đất Mẹ thuyết tô hô
Bao người yêu nước chết thê thảm
Những kẻ việt gian sống nhởn nhơ
Vận nước điêu linh dân khổ nạn
Anh hùng hào kiệt chết không mồ
Tiếc thay sinh lỡ thiên niên kỷ
Chí lớn thôi đành gửi gấm Thơ
MẶC KHÁCH

NÉN HƯƠNG
CHO NGƯỜI NẰM XUỐNG
 
 
Tháng tư khổ nạn đau thương
Miền Nam tơi tả “Thiên Đường mù” sương
Gío mưa run rẩy lạ thường
Cánh chim hốt hỏang phố phường chìm sâu
 
Lá xanh bỗng chốc héo sầu
Vàng theo tiếng nấc…gót giầy xéo lên
Mừng vui ai hát thâu đêm
Trở cờ đón gió những tên đốn hèn
 
Thương anh chiến sĩ trung kiên
Máu loang tô thắm khắp miền Quê Hương
Xác thân câm nín bên đường
Lòng dân thương xót, đâu phường múa may ???
 
Nhìn quanh trốn chạy xa bay…
Xác anh nằm đó phơi thây cản đừơng
Trong lòng xin đốt nén hương
Cầu mong siêu thóat Thiên đường thảnh thơi

                MẶC KHÁCH

DÁNG THU
Thu về lay nhẹ cánh phong Lan
Hoa nở hương bay sắc điểm vàng
Sương ánh tơ hồng chờ Lãng từ
Gió reo rộn rã đón Giai nhân
Tình Thơ xúc cảm âm thầm nhớ
Xao xuyến trong lòng mãi chẳng tan
Em có nghe cung sầu thổn thức
Vui bên nhau kẻo chóng phai tàn !
Mặc Khách
 
PHIÊU BỒNG
Rũ áo phong sương nhẹ gánh sầu
Dừng chân xứ lạ gió sang Thu
Mây bay hờ hững trời im vắng
Man mác thuyền trôi khói mịt mù
Chiều xuống hoàng hôn trong tĩnh lặng
Đêm về thao thức kiếp phù du
Tháng năm còn lại tìm quên lãng
Cảnh sắc bình yên chẳng hận thù!
Mặc khách
 
 
THỜI GIAN
Thấp thoáng trong gương tóc điểm sương
Phù sinh hư ảo lẽ vô thường
Mưa rơi rả rích sầu xa xứ
Gió lạnh buồn hiu nhớ cố hương
Cứ tưởng sẽ về ôm đất Mẹ
Nào ngờ còn mãi kiếp lưu vong
Rồi mai cách trở đời hoang vắng
Xuân đến mà chi tan nát lòng !
Mặc Khách
VINH DANH KHÔNG QUÂN
MẶC KHÁCH
Không gian hỡi! kiêu hùng – hằn nỗi nhớ!
Của một thời lồng lộn giữa không trung
Chí làm trai in đậm nét hào hùng
Không nao núng, anh đi vào lửa đạn
*
Xếp bút nghiên, giang đôi tay đón nhận
Nợ ân tình, nợ đất nước điêu linh
Từng lệnh bay, anh chấp nhận hy sinh
Lòng quả cảm khiến bao người thán phục
*
Dưới đôi cánh, quân thù nghe khiếp đảm
Phòng không Sô Viết tua tủa vút cao
Dương cánh bay gào thét lao vào
Giặc phương Bắc, bao phen hồn run sợ!
*
Giữa thành phố, chiếc áo bay kiêu hãnh
Từng bước đi, khiêm nhượng dáng oai phong
Chí hiên ngang, lửa đạn chẳng sờn lòng
Muôn ánh mắt, ngước nhìn lòng ngưỡng mộ
*
Cảnh giàu sang, danh vọng đời tình ái
Anh lãng quên tung cánh giữa Trời Sao
Xác thân anh làm đuốc ở trên cao
Gương Anh Dũng muôn đời Tổ Quốc nhớ!

MẶC KHÁCH
GIÓ ĐÔNG SANG

 Tôi đứng lặng nhìn hoàng hôn đến
Gió lao xao hờ hững trên cành
Dõi mắt xa xăm mờ sương phủ
Ẩn nấp bên đời nhớ tuổi xanh
 
Cùng nương đất khách ai pha rượu?
Sao chiết vào nước mắt đau thương?
Cho tôi ly rượu đời lữ thứ
Thôi thúc trong lòng ôi! Quê Hương
 
Anh có buồn khi gió Đông sang?
Chua cay gom đủ một đời trai
Hào khí tan tành theo mây khói
Tổ Quốc trong lòng trĩu nặng vai
 
Rồi một ngày…xác thân tan rã
Trả về nơi cát bụi bẽ bàng
Cõi trần gian vô thường tạm bợ
Tiếng tơ đồng rồi cũng dở dang
 
Tôi gửi anh chút lòng chia sẻ
Của một thời tuổi trẻ oai phong
Đã bao lần xông pha trận chiến
Cuối đời buồn tủi sống Lưu vong

            MẶC KHÁCH


CỘI NGUỒN
 
 Em lớn lên Hoa Kỳ xứ Mỹ
Sống vui tươi chẳng chút u phiền
Có bao giờ nghĩ đến niềm riêng?
Mầm sống ấy từ người Tỵ nạn
 
Khi đã lớn xin đừng ngạo mạn
Đừng quên Em cội rễ từ đâu
Muốn quên Em vẫn mãi da màu
Thân phận đó làm sao biến đổi!
 
Đừng bảo tôi Em rành Mỹ ngữ
Đã ăn toàn đồ Mỹ cao sang
Em nghe không trần thế gian nan
Em sẽ hiểu màu Da vốn có!
 
Em có biết Quê hương khốn khó
Nhưng lòng người chan chứa ân tình
Biết bao người nằm xuống hy sinh
Em mới có ngày nay triển vọng
 
Hãy đứng lên thanh niên viết sử
Mang niềm tin chuyển đến Quê hương
Xiết tay nhau vùi lấp hung tàn
Cuộc sống mới Quê hương đón đợi

    MẶC KHÁCH
Tạ Từ Mẹ

Đêm vẫn vô tình cơn gió lạnh
Gió mang rét buốt buổi tàn đông
Men theo khe cửa lùa vào Mẹ
Làm buốt tim con xót xa lòng

Đêm vắng mơ hồ về thăm Mẹ
Đôi tay khô hốc cánh tay gầy
Bước đi nghiêng ngã thân tàn tạ
Con sợ Mẹ buổn chẳng dám lay

Con bất hiếu không ngày phụng dưỡng
Bao năm xa Mẹ tuổi còn thơ
Hồn nỗi trôi bên bờ sinh tử
Đời trai chinh chiến chẳng được nhờ

Căn nhà nhỏ từ đây trống vắng
Con mãi rừng sâu khuất tuổi xanh
Đã bao năm mỏi mòn lao khổ
Sống qua ngày hơi thở mong manh

Đêm dần tàn gịó mùa rét mướt
Giấc mơ buồn nhớ Mẹ lệ tuôn
Thăm Mẹ lần cuối con từ tạ
Nếu không còn gặp, Mẹ đừng buồn!

Mặc Khách (Đêm trong tù 1981)

QUÂN TRƯỜNG XƯA ( KQ)


Dư âm vọng lại chốn Quân Trường
Khí phách một thời còn vấn vương
Nhớ phút Mặc niệm hồn tử sĩ
Lời thề Vị quốc sống noi gương
Mưu toan Bá chủ đầy tham vọng
Thống trị toàn cầu ý khó lường
Thế giới hận thù dân chết thảm
Một thời tranh đoạt cảnh thê lương

MẶC KHÁCH (2021)


HẠNH NGỘ
(Trại Hè Văn Bút Hải Ngoại _ Houston 2016)

Mừng bạn tha hương găp gỡ nhau
Cùng chung Quê Mẹ nỗi niềm đau
Trà đàm Văn Bút vui nho nhã
Hội ngộ Tao nhân thú vị cao
Tâm mở duyên lành ơn đức gửi
Ý mong phúc thọ nghĩa tình trao
Thuyền chao lay nhẹ hồn thư thả
Bịn rịn chia tay gió nghẹn ngào
 
  MẶC KHÁCH

 
 
PHIÊU BỒNG
 
Rũ áo phong sương nhẹ gánh sầu
Dừng chân xứ lạ gió sang Thu
Mây bay hờ hững trời im vắng
Man mác thuyền trôi khói mịt mù
Chiều xuống hoàng hôn trong tĩnh lặng
Đêm về thao thức kiếp phù du
Tháng năm còn lại tìm quên lãng
Cảnh sắc bình yên chẳng hận thù!
 
 MẶC KHÁCH

MỘT ĐỜI KHÔNG ĐƯỢC GỌI !
 
 Tiếng Cha gọi đầu đời
10 tuổi _ mồ côi Cha
Từ đó không được gọi
Chỉ còn trong dư âm !
                  Tìm Cha ở nơi đâu ?
                  Sương rơi khắp lối mờ
                  Có Cha là điểm tựa
                  Cho đời bớt bơ vơ
Tủi buồn theo bước chân
Tình Cha không ai cho
Một đời không đựơc gọi
Bất hạnh đến thế sao ?
             Buồn vui chỉ môt mình              
Nhịn đói nhiều hơn no
               Mong manh hai chiếc áo
               Đêm lạnh nằm co ro
Giao thừa buồn lê thê
Nước mắt mặn bờ môi
Nhớ lời Cha, không khóc
Mưa buồn ngập hồn tôi
               Người phu về cuối cùng
               Đêm càng thêm bơ vơ
               Vòng tay ôm tim lạnh
               Từng bước,bước thẩn thờ
Ngước nhìn lên không trung
Muôn vì sao bao la
Ứơc mình có đôi cánh
Tung vào khung trời xa…
                Thương mình đời bất hạnh
                 Không được gọi tiếng Cha
                 Bỗng dưng tuôn nước mắt
                 Âm thầm khẽ gọi Cha!
Đèn đêm màu hoang lạnh
Đường khuya bước lẻ loi
Nhìn quanh chỉ thấy “bóng”
Bóng ơi, đừng bỏ tôi !
Mặc Khách
THANKSGIVING’ Day

Mỗi năm lại Thanksgiving
Chạnh lòng gợi nhớ ân tình biết bao
Tạ ơn Thượng đế trên cao
Ơn từ Tạo hóa nhiệm mầu vô biên                         
Ơn từ huyền bí thiêng liêng
Cho tôi cảm nhận niềm riêng nhớ hoài

Tạ ơn Đất nước Việt Nam
Ơn Cha Nghĩa Mẹ, Miền Nam ghi lòng
Tạ ơn Đạo đức Gia phong
Quốc Gia đào tạo, xuất thân nên người
Giữ lòng trung, không đổi thay
Tạ ơn nước Mỹ hai lần cưu mang  

Đón người tỵ nạn lưu vong (1993)
Trong tôi còn mãi tấm lòng tri ân
Tạ ơn gian khổ trầm luân
Cho tôi vững bước đường trần bơ vơ
Tạ ơn nắng đẹp nên thơ
Hoàng hôn tịch mịch sương mờ như tranh

Tạ ơn hạnh phúc mong manh
Có rồi lại mất cũng đành thế thôi
Tạ ơn Đời Ta ơn Người
Tạ ơn ánh mắt nụ cười tha nhân
Tạ ơn kẻ lạ người ân
Cho tôi sống tạm bình an bên đời

Tạ ơn mây trắng tuyệt vời
Bốn mùa xoay chuyển đầy vơi nhiệm mầu!
MẶC KHÁCH
( Quê hương thứ hai- 2021 )
CÁT TRẮNG
 
Quê em đó Nha Trang nhớ quá
Góc phố nào ai đợi ai trông ?
            Tình em còn mãi trong lòng
Hồn anh lạc lõng giữa dòng thời gian
 
Người tình ơi bao giờ gặp lại
Phố thay màu hờ hững mưa bay
            Anh về tìm lại hương say
Một thời kỷ niệm phút giây tuyệt vời
 
Đêm hò hẹn vòng tay thương nhớ
Chẳng muốn rời bịn rịn bên nhau
            Biển đêm sóng nhẹ lao xao
Cùng chung hơi thở ngọt ngào đêm thâu
 
Anh vẫn tưởng dòng đời êm ái
Đâu ngờ rằng thế hệ thương đau
            Niềm vui thoáng chốc qua mau
Nỗi buồn còn lại nhớ nhau muôn chiều
 
Giờ cách xa mỗi người mỗi ngã
Anh bên đời buồn lắm em ơi
            Giữa khuya hiu quạnh nhìn trời
Bao giờ trở lại của thời hoa niên
MẶC KHÁCH
SOI BÓNG TỊNH TÂM


Ta về Soi Bóng Tịnh Tâm
Vô ưu một đóa thì thầm lục căn
Tâm không lặng ngắm trở trăn
Tham sân mê muội đường trần gian lao
 
Đắm say danh vọng sang giàu
Phù du mộng tưởng chỉ màu hư không
Sá chi một kiếp nợ trần
Tìm quên phù phiếm thăng trầm khổ đau
 
Ta về ngồi đếm hư hao
Chìm trong bể khổ thương đau kiếp người
Lợi danh nhường lại cho đời
Đường về cõi tịnh buông rơi nhẹ lòng
 
Hành trang còn lại sắc không
Bỏ luôn tạp niệm thân không, nhẹ nhàng.
Nhìn lên vũ trụ thênh thang
Ta là hạt bụi lỡ mang kiếp người
 
Mai về vô thủy vô chung
Ngộ ra mới biết mình không là mình !


Mặc Khách
HOANG LẠNH


Buồn theo chiếc lá từ lúc người đi
Rừng đang thay lá chẳng thấy tin về
Mùa Thu yêu thương hay mùa thu chết
Hàng cây lặng buồn rừng lá tái tê
 
Tình đã chia xa tình như đã chết
Rồi trong cơn mê còn ai đợi chờ
Tình đến rồi đi tình không trở lại
Dù mưa hay nắng thấy mình bơ vơ
 
Tiếng gió xa đưa lời ai giã từ
Tình ngỡ dài lâu đâu ngờ mong manh
Hồn như chết lặng nhìn nhau lần cuối
Vệt nắng chiều tàn ngơ ngác xoay quanh
 
Em đã đi rồi anh vẫn nơi đây
Gió mùa trở lạnh, lạnh suốt đêm dài
Núi rừng hoang vu từng cơn gió lạ
Lưu luyến trần gian chắc chẳng còn ai
 
Nắng tắt vội giữa núi rừng buồn lắm
Đông cũng tàn gió lạnh buốt xương da
Cảnh thê lương sao nỡ đành bỏ lại
     Để hồn anh Hoang Lạnh giữa chiều tà !
     MẶC KHÁCH
Kính mời quý vị thưởng thức các tác phẩm được phổ nhạc của
thi sĩ Mặc Khách
 ĐÊM TRỪ TỊCH 
Hồn lang thang chìm vào trong cõi mộng
Cười ngả nghiêng chế diễu cảnh tục trần
Hồn tỉnh say có cần chi trau chuốt
Giữa bao cảnh đời hư, thực khó phân
Nắng sắp tàn kéo lê trên cỏ úa
Trời âm u chim lẻ bóng tìm về
Về nơi đâu ? Này cánh chim bé nhỏ
Ghé vào đây diễu cợt lời hẹn thề…
Hay cùng ta vào sâu trong huyệt mộ
Dựng hồn ma trêu ghẹo đợi Xuân sang
Trong cơn mê chập chùng bao bóng dáng
Gọi tên người trong nỗi nhớ miên man…
Đêm Trừ Tịch mờ dần theo sương khói
Phảng phất oan hồn hờ hững Xuân sang
Kèn đưa ai nỉ non buồn ảo não
Tiếng kinh cầu xao xuyến mảnh khăn tang…

        MẶC KHÁCH
EVE OF THE NEW YEAR
 
The wandering soul sinks into the dream realm,
Mocking laughter at the mundane life,
This drunken spirit need not to elaborate
In this life, truth is hard to separate from lies.
The fading sun dragged on the grass
Cloudy skies, the lone bird seeks the nest
Hey littlebird, where to?
Drop by here, let’s joke and play…
Or join me deep inside these graves,
Tease the ghosts and wait for Spring to come,
In this dreamy state, filled of many silhouettes
       Missing you, I call out your name.Eve of the New Year fades into smoke
Unrest souls flow by, indifferent of Spring’s arrival
Trumpets of death carry in heartache,
Prayers sadden the mourning headbands.

Translated by Mặc Khách