
| Tiểu Sử: Sinh ngày 06 tháng 1 năm 1950 tại Hà Nội. Lớn lên tại Saigon, Định cư tại Hoa Kỳ năm 1995. Sáng lập và Thư Ký tòa soạn Tạp Chí Văn Phong chuyên về văn học nghệ thuật tại Miền đông Hoa Kỳ từ năm 1999 Chủ Nhiệm Tuần Báo Văn Nghệ Washington DC từ năm 1997 cho tới nay Cầm bút từ năm 1970, có truyện và thơ đang tại các tạp chí Văn, Văn Học, Bách Khoa, Nghệ Thuật (trước 75) |
| Tác phẩm : 1/ Tập thơ Lời Ghi Trên Đá do nhà Văn Nghệ xuất bản và Công Ty Phương Nam phát hành năm 2006 Bìa Đinh Cường- Phụ bản Cù Nguyễn- Ngọc Dũng- Đinh Cường 2/ Lời Ghi Trên Đá , CD Chín ca khúc phổ từ thơ Nguyễn Minh Nữu từ các nhạc sĩ Tôn Thất Lan,Hồng NGuyễn, Việt Long, Trần Đăng Quang,Nguyễn Ngọc Linh, Nguyễn Ngọc Cẩn,Trịnh Xuân Ái. do Công Ty Phương Nam phát hành. |












| VỀ NGUYỄN MINH NỮU THỜI HẢI NGOẠI Nguyễn Vy Khanh ![]() Nguyễn Minh Nữu là tên thật, sinh ngày 6-1-1950 tại Hà Nội. Di cư vào Nam năm 1954, nhập ngũ năm 1968 và giải ngũ năm 1975. Làm thơ viết văn từ 1970, truyện đầu tiên “Một Thoáng Mây Phiêu Bạc” đăng trên Giai phẩm Văn số mùa Xuân 1971. Định cư tại Hoa Kỳ từ năm 1995 và hiện sống tại Virginia. Sáng lập và thư ký tòa soạn tạp-chí Văn Phong (Washington DC, 1999-2001) và chủ nhiệm tuần báo Văn Nghệ (Washington DC, 1997-2014). Tác-phẩm văn học đã xuất bản: Lời Ghi Trên Đá (thơ; NXB Văn Nghệ Việt-Nam, 2006); Thương Quá Saigon Ngày trở lại (bút ký và truyện; Văn Nghệ, 2017), Thuồng Luồng Mắt Biếc (truyện và ký; Nhân Ảnh, 2021); Đất Nhớ Người Thương (bút ký; Nhân Ảnh, 2022). * Qua LVS người bạn chung của thời đi học và thơ thẩn ở Sài-Gòn, tôi “tái ngộ” Nguyễn Minh Nữu ở xứ người qua tờ nguyệt san Văn Phong, tạp-chí văn-học nghệ-thuật vùng Washington D.C., khoảng năm 1999, nơi tôi được đăng một số truyện ngắn và cũng nơi đây tôi “gặp lại” bạn Đoàn Văn Khánh – được đọc thơ của Khánh thì đúng hơn – cho đến năm 2014 gặp lại trong buổi ra mắt Quán Văn 26 về Hoài Khanh. Trước biến cố năm 1975, tôi “kiến kỳ văn” Nguyễn Minh Nữu qua tập truyện anh in ronéo từ Ban-Mê-Thuột năm 1972 – văn chương máu lửa của một thời đảo điên. Phải đến năm 2019 ngay trước khi vi-khuẩn Vũ Hán hoành hành cả thế giới, chúng tôi mới chính thức tay-bắt-mặt-mừng và liên lạc văn nghệ thường xuyên hơn. Thời tôi thường đến Washington D.C., anh chưa sang Mỹ và thời anh sinh hoạt văn nghệ mạnh nhất thì tôi đã dần rút về “tháp ngà” cố tránh vòng cương tỏa cộng đồng. Nói thế để khi đọc những bút ký Thương Quá Saigon Ngày Trở Lại, Số 19 Kỳ Đồng, Thu Ơi Là Thu, Bên Bờ Kênh Tẻ, Khu Nancy Ở Sài Gòn, Nhớ Về Long Kiểng, Khu Phố Ngày Xưa, Làm Báo ở Washington DC, Bên Dòng Potomac, … mới thấy rõ chân dung con người cực lực văn nghệ Nguyễn Minh Nữu và nhờ vậy được biết những sinh hoạt mình không thấy và biết nhiều. Nguyễn Minh Nữu nhập làng văn từ đầu thập niên 1970 ở Sài-Gòn, cho đến nay lượng tác phẩm không thật nhiều nhưng tôi đã nhận ra chúng song hành với con đường của văn học Việt trong tình cảnh phân ly Nam-Bắc và trong-ngoài. Hai truyện ngắn của một thời chiến tranh – Một Thoáng Mây Phiêu Bạc và Dòng Nước Mắt Xanh, ghi nhận những tâm tình khá nhân bản của người trẻ làm lính trận, cũng là người con của gia đình đáng ra phải xum vầy, hạnh phúc, và của người thanh niên với tình yêu đầu đời (tôi từng có tập Hát Ngợi Ca Tình Nhân thơ NMN và ĐVK, nhạc Nguyễn Quyết Thắng, cũng do nhà xuất bản Con Người in năm 1973). Cũng phải hơn hai thập niên sau, ngòi bút văn chương của Nguyễn Minh Nữu mới có dịp trở lại – với người đọc như tôi? Trở lại nhưng chín mùi và sâu sắc hơn. Trước hết, bút ký Thương Quá Sài Gòn Ngày Trở Lại với tôi là một bất ngờ thích thú và đặc sắc, về một Sài-Gòn hôm nay lồng trong những mảnh vỡ của ký ức, của tình bạn và thế giới văn chương trước sau năm 1975, đã là những nhìn thấy tận mắt, những thấu tâm can qua quan sát và ký ức của người viết. Nguyễn Minh Nữu sử-dụng thể-loại bút-ký, ở đây đồng thời cũng là tự truyện khi tác-giả viết về mình cũng như bạn hữu và các sinh hoạt văn-nghệ. Tâm sự của anh tức tâm tình, nhung nhớ, lại vừa mang tính sử ký về một thời và những con người thật có tên, có chân dung, từng ở đó, đang còn ở đó hoặc đã rời bỏ cũng như đã mất với những nét đơn sơ mà cụ thể, hữu hình, trung thực, những nét rất riêng, và là gốc gác, xuất xứ những văn bản thơ, văn và nhạc, kèm theo văn bản, cả “tình sử” làm nền, bạn văn,… Thành công làm sống lại được như vậy, anh phải thân thiết lắm, phải sống-chết-với lắm, dĩ nhiên với tài quan sát, với tình thân thương chân thật, với một trung thành vô vị lợi,… Anh cảm tình thắm thiết với Nguyên Minh người chủ biên tập san Quán Văn cùng những văn hữu biên tập, cộng tác. Trong hoàn cảnh không dễ, họ kiên trì và gây sống cho đặc san như thế nào, sinh hoạt và chia xẻ kinh nghiệm làm văn-chương và làm báo, làm sống lại không khí sinh hoạt văn nghệ một thời trong hy vọng chuyển lửa cho người trẻ hơn. Thiển nghĩ Thương Quá Sài Gòn Ngày Trở Lại đã như một “tổng quan” về văn học miền Nam của thế hệ trẻ những năm 1970 và sau đó, một “biên khảo” nhẹ nhàng và lôi cuốn người đọc. Khi viết về văn chương lưu đày, chúng tôi đã từng ghi nhận rằng quê nhà đã trở nên điểm tựa, cho những tham khảo đã mất! Nhưng với thời gian, nỗi nhớ cũng trở nên khô cằn, già cỗi, một cách bi thảm, khó khăn. Nỗi nhớ trong cô đơn, giữa những thê thảm của cảnh vật xa lạ, “của người” thường trực chung quanh,… đã là những yếu tố làm suy bại kẻ lưu đày! Quá khứ quấy rầy đến làm hỏng cuộc sống hiện tại; đã dứt bỏ quá khứ nhưng không dễ, lắm khi bị thương tổn. Thương Quá Sài Gòn Ngày Trở Lại đã thoát ra khỏi phạm trù đó, vì ở đây cái bất hạnh nếu có cũng chỉ do bất lực bình thường, của con người, của cuộc đời, của hoàn cảnh; ảo tưởng do đó không có chỗ trong hiện tại và cả tương lai! Ngoài bút ký, Nguyễn Minh Nữu làm thơ và viết truyện. Một số truyện ngắn có thể xem là tiêu biểu của anh, tiêu biểu về thể-loại và một nội-dung thường huyền-hoặc, tuy giả tưởng nhưng mang những nét thật, thật như từng xảy ra, thật như không thể khác (biết đâu!), có-không, không-có, như cõi đời vô thường mà chất đầy biến cố, sự việc,… Hiện thực nhưng không hẳn thực hữu, cũng có thể được hư cấu, vì sự hiện hữu hoặc cái hiện tại đó từng hoặc phải có tố chất của văn hoá, có liên quan đến lịch sử, thiên nhiên. Cái “tôi” khi có đó khi khác lại không, có khi là những tin tưởng của tác giả. Thuồng Luồng Mắt Biếc xảy ra ở trên phần đất ở ngoài nước mà căn rễ dây dưa với quá-khứ và tín ngưỡng của phương Đông huyền bí. Chuyện khởi từ một thời có thể xa xưa để kết thúc ở duyên số của Lân và Kim: “Kim nhắm mắt lại, gật đầu và ngả hẳn đầu mình vào vai Lân. Cặp mắt màu xanh biếc của nước biển khép nhẹ trên vai chàng trai mang dấu ấn ký thác của Thuồng Luồng. Lân gọi Kim là “Thuồng Luồng Mắt Biếc của riêng anh”” (TLMB, tr. 113). Con Trai Của Thủy Thần và Hảo Hán Cuối Cùng như những chân dung của con người và không gian từng hiện hữu mà tác-giả như tiếc nuối và thấy hãy còn sống động hoặc muốn như vậy. Hảo Hán Cuối Cùng gợi không khí những anh hùng Lương Sơn Bạc, với hai anh em kết nghĩa Lê Tùng, Phạm Tuấn cả đời tung hoành cho lý tưởng nhưng cuối cùng đi đến thực tế nhận chân cái khả thi của việc “giương cao ngọn cờ chính nghĩa vì dân trừ bạo không phải là việc một người, một nhóm người, hay một thời, một đời bất ngờ sáng tạo rồi làm nên được” mà “nó âm ỉ khai sinh từ nhiều con người, từ nhiều thế hệ, nó được thêm bớt bằng máu xương nhiều đời để thích nghi và đáp thoả yêu cầu chính đáng của tất cả. Lúc đó, mọi thế lực dù hung bạo và gian ác cỡ nào nhưng đi ngược với lòng dân thì cũng tự diệt”. Sáng tác các truyện ngắn này, tác-giả như để đề cao những nét nhân-bản và tình nghĩa á-đông đáng trân trọng, duy trì,… (TLMB, tr. 90). Sư Ông Chùa Núi “ở khu vực núi đồi, giáp ranh giữa ba tiểu bang Virginia, Maryland và West Virginia là nơi đầu nguồn của dòng sông Potomac, là vách núi dựng đứng, soi mình xuống dòng nước cạn lô nhô đá núi chảy miên man về phía đông tìm đường ra biển…” với Chơn Nhã nghiệm ra sau những cuộc đổi đời và phiêu bạc: “Thần thông là có thật, Nhân quả là có thật, Duyên nghiệp là có thật”. Buồn, mất hướng vì chuyện cách ly thời Covid-19, nhân vật Thành gặp Chơn Nhã và nghiệm ra “những điều khai thị giữa mùa dịch bệnh” được an tâm hơn, “Chấp nhận nghịch cảnh, dưỡng tâm an lạc và quán Thân bất tịnh, quán Thọ thị khổ, quán Tâm vô thường, quán Pháp vô ngã” (TLMB, tr. 25, 38). Có thể nói quá khứ luôn theo đuổi bước đường đời của Nguyễn Minh Nữu.Hà Nội Thứ Tư về một Hà Nội tiềm tàng vì đã thành nề nếp, kinh lịch của một thời xa vắng mà ta có thể tìm thấy, như một tấm lòng. Cuối Năm Nhớ Mẹ giải bày hiếu đạo với người mẹ luôn theo dõi đời con: “Nâng tách chè thơm buổi sớm mai Dáng người như một vệt sương phai Lẫn vào hương thoảng trầm hương cũ Lẫn cả hương đêm lúc rạng ngày. Là lúc thời gian đọng giữa chừng Không gian dường cũng rất mông lung Mẹ nối bây giờ cùng quá khứ Và gửi tương lai một tấc lòng (…) Đời con rồi ghé vào hưng phế Đã biết bao nhiêu cuộc đổi dời Tĩnh tâm chỉ có khi ngồi lại Sớm mai nhớ Mẹ, tách chè thôi. Sớm mai bên Mẹ tách chè thôi Tâm nhẹ nhàng theo dáng mẹ ngồi” (TLMB, tr. 169, 170). Văng Vẳng Bên Trời Tiếng Hạc Qua là ký ức về Phó Bảng Nguyễn Can Mộng, thân sinh của nhà văn, từ trần khi anh mới 4 tuổi: “Bảng Mộng là lớp nhà nho cuối cùng của truyền thống Hán Học ở Việt Nam, sinh ra trong một gia đình chống Pháp, cha và chú bị giặc bắt và hành hình. Nhưng từ ngàn năm lịch sử, con đường tiến thân duy nhất của khách nam nhi là học hành, thi đỗ để làm quan, con đường đó phù hợp với chí khí kẻ làm trai, lại vừa là những khát vọng bình thường của xã hội. Nhưng lúc đó lại là cuối con đường, triều đình vua quan không còn là nơi nương tựa, chữ nghĩa thánh hiền không phải là cái tự tin. Phải sống thế nào và phải làm gì để không ngược lại với cả một quá trình gian khổ tập luyện đã thành một nề nếp một đời, vừa đem được cái kiến thức thực học ra giúp đời sau”. Thời bình-sinh làm quan, dạy học và làm vănnay được anh “Ghi lại những ký ức của gia đình như một ký dấu cho con cháu đời sau, mà lòng hoài niệm vẫn mang mang: “Văng vẳng bên trời tiếng hạc qua”” (TLMB, tr. 175, 187). Thi Thánh: Sinh được Thi Thánh truyền cho cảm nhận về tinh túy thâm sâu mà đa dạng của thi ca, đã vứt bỏ những bài thơ định sẽ gửi đăng báo như là những “Bài Thơ Cuối Cùng cho một thời ảo vọng, viết xuống không bằng cảm xúc mà viết như một kỹ năng, viết xuống không phải bằng niềm khao khát thiết tha nào mà chỉ là ham muốn đập cái tên của mình vào mắt mọi người, những cái trưng bày gần như trơ trẽn” (TLMB, tr. 43). * Đọc những nhà văn lớn, đã nổi tiếng, hình như độc giả không thiết yếu phải hồi hộp, cứ thả mình nhẹ nhàng đi vào nội dung. Chính khi đến với các tác giả mới, người đọc sẽ có những bất ngờ có thể ít nhiều mong tìm hoặc không chờ đợi. Với tôi, văn xuôi của Nguyễn Minh Nữu ở vào trường hợp sau này. Truyện và bút ký cùa anh mang ký vãng và người xưa trở về như tất yếu, như nền móng của cuộc đời nắng mưa của con người Việt Nam ở hậu bán thế kỷ XX nhiều đa đoan, chìm nổi. Con chữ ở đây không để than mây khóc gió hoặc tham vọng để lưu dấu văn chương cho đời. Nguyễn Minh Nữu nếu có buồn, than là vì cuộc đời nhiều đày đọa đắng cay, vì phần số không thoát được kiếp làm người ở đất Việt thời nhiễu nhương tàn bạo. Ở Nguyễn Minh Nữu không có nhiều dấu vết “lưu vong” và “hội nhập” như những tác giả ở ngoài sau năm 1975, nhưng nhiều hoài niệm mang âm hưởng tâm linh và huyền hoặc. Thiển nghĩ chính những nội dung vừa kể và cách nghĩ và viết mang tính hậu hiện đại đã làm nên văn chương Nguyễn Minh Nữu, độc đáo khác người giữa nền văn học hải ngoại. 15-8-2024 [Văn-học Việt-Nam 50 Năm Hải ngoại. Q. Trung, 2025, tr. 713-718] |
| Trang Thơ Nguyễn Minh Nữu |
| LỜI CHÀO NĂM MỚI Sẽ như tia nắng bất ngờ Sau cơn bão tuyết mịt mờ canh thâu Nỗi lòng chôn dấu đã lâu Hôm nay hiểu đến thâm sâu nỗi lòng Môi trầm hương, mắt bao dung Mỗi người là một phần chung mỗi người Về ngồi đây cạnh nhau thôi Mà nghe rộng suốt một đời cho nhau. Nguyễn Minh Nữu |
| Về lại Saigon sau 20 năm Ta đã về đây lòng Đại Lộ Thênh thang mà dạ chắt chiu buồn Đăm đăm đôi mắt người thiên cổ Vẫn dõi theo ta tới ngọn nguồn Thoáng thế hai mươi năm khốn khổ Mắt lệ ai, mà mưa vẫn tuôn Cây đứng sao hiu hắt một mình Lá rơi từng cặp lá song sinh Ta về đứng ngẩn soi gương nước Thấy bóng trăng che nhạt bóng mình Buồn quá tay nâng ly rượu đắng Gọi người phiêu lãng kiếp nhân sinh Hành trang chỉ có vài trang giấy Hồn Đường thi vọng rất hoang mang Lưng nghe đã mỏi mòn sông núi Chiêu niệm người đưa bóng hạc vàng Về đây lòng vẫn ngoài biên tái Đốt nén hương thương chuyện lỡ làng Ta đã về đây vuông chiếu cũ Thù tạc dường như thiếu mấy người Ngâm lại câu thơ tình đắm đuối Bật cười như chuyện tiếu lâm thôi Thả xuống giữa bàn hoa giống lạ Chờ xem năm tới sẽ đâm chồi. Nguyễn Minh Nữu |
| Tưởng Chỉ Mưa Thôi Mới đầu tưởng chỉ mưa thôi Ai ngờ bão nổi một thời oan khiên Đôi ta kẻ trốn người tìm Vui chung thì ít buồn riêng lại nhiều Khóc sao cho hết tịch liêu Nửa khuya nhìn ánh trăng treo bồi hồi Mới đầu tưởng chỉ quen thôi Ai ngờ nghiệp chướng kéo đời trăm năm Chẳng ai biết được ai lầm Nhưng trăn trở cả hai nằm không yên Nhớ thì nhớ suốt ngày đêm Càng thương tưởng lại càng thêm ngậm ngùi Mới đầu tưởng chỉ vui thôi Ai ngờ buồn đến đến rã rời thịt da Cám ơn kẻ bỏ đi xa Cho ta biết vị muối pha trong lòng Ở đây thừa cái lạnh lùng Thế mà nhớ kẻ nghìn trùng …lại thương … Thương sao cho được mà thương Nguyễn Minh Nữu |
| LỜI CHÀO NĂM MỚI Sẽ như tia nắng bất ngờ Sau cơn bão tuyết mịt mờ canh thâu Nỗi lòng chôn dấu đã lâu Hôm nay hiểu đến thâm sâu nỗi lòng Môi trầm hương, mắt bao dung Mỗi người là một phần chung mỗi người Về ngồi đây cạnh nhau thôi Mà nghe rộng suốt một đời cho nhau. Nguyễn Minh Nữu |
| CÔ BẠN LỐI XÓM HỒI XƯA Em vừa qua tuổi thanh xuân Lời yêu vẫn đậm, tình thân thêm dày. Cơm chiều cạn, chuyện còn đầy Có đêm quấn quýt có ngày quẩn quanh. Tôi già như vách cổ thành Đá trơ mặt với rêu xanh bốn mùa Hỡi cô lối xóm hồi xưa Bên nhau bao lượt nắng mưa trong đời. Ngày xuân xin gửi một lời Chúc em và chúc cả tôi: Ngọt Ngào. Nguyễn Minh Nữu |

| Về giữa Saigon Về giữa Saigon, nhìn ra bốn phía Sao thấy lòng mình chia như nhánh sông Quốc lộ 13 đi về phía Bắc Qua hầm Thủ Thiêm để miết về Đông Người bạn nước ngoài cầm bản đồ còn đi lạc Ta thuộc nằm lòng đường phố cũng long đong. Về giữa Saigon, nhìn ra bốn phía Xa lạ mặt người thấm thía lưu vong Xa cảng Miền Tây về phía Nam đất nước Thấy được rất nhiều mà hiểu được bao nhiêu Như cơn gió thổi giữa đồng bát ngát Mái nhà tranh phơ phất khói lam chiều Về giữa Saigon, nhìn ra bốn phía Từ Hốc Môn về bỗng một cơn mưa Ai đã nói một dòng sông giữa phố Mà dắt xe đi, sóng vỗ nhịp mông người Kỳ lạ quá những mảnh đời chịu đựng Bình thản sống chung với Lũ quen rồi Về giữa Saigon, nhìn ra bốn phía Thấy cả hân hoan chen với ngậm ngùi Đàn cá nhởn nhơ dưới dòng Nhiêu Lộc Đứng trên bờ cả trăm kẻ đứng câu Dòng kênh đen đã chuyển dần trong đục Nhưng chuyển thế nào được một nghĩ suy. Về giữa Saigon, nhìn ra bốn phía Dâu biển lòng người hoang phế bao năm Lối cũ rêu phong mắt đằm giọt lệ Không chỗ cho người thất thế dừng chân Hiu hắt quá ngựa xe đời hỗn độn Ngơ ngác bóng người, trộn với bóng bâng khuâng Về giữa Saigon mà chân bước chênh vênh Chịu lạc lối ngay trong thành quách cũ. Nguyễn Minh Nữu |

| Về Biển Đông Về biển Đông mà nghe tiếng dân Chài Lòng quặn đau soi vết thương bao ngày xưa ra khơi một khoang đầy tôm cá ríu rít cười con thuyền Việt Nam ơi Nay ra khơi là thuyền đi với kinh hoàng Máu đã ứa trào vào biển mặn nát tan ra khơi tung lưới giữa trời tay không sao chống súng dài buồn con người mà quê hương từ nan Ngoài xa thấp thoáng con thuyền về tả tơi vết thương không nụ cười không tôm không cua còn nước mắt chúng cướp hết rồi người thân ơi Vó lưới đã đành viễn khơi giữ lấy xác người thôi đành biển bây giờ còn Việt Nam nữa không? Về Biển Đông còn đâu sóng xô bờ Mùa bội thu nghe đã xa mịt mờ khi ra khơi mà đôi giòng nước mắt Biết thế nào …con thuyền Việt Nam ơi Bao nhiêu năm rồi từng đêm khát khao chờ sao cho yên bình vùng biển trời nước ơi Nguyễn Minh Nữu |
| Ở Times Square, New York Giữa cả ngàn người ở Times Square. Em ở phía nào sao anh không thấy Thấp thoáng rất quen ở quanh đâu đấy hơi thở ai thơm mùi biển Thái Bình Giữa cả ngàn người, cả trăm ngữ điệu Hòa lẫn chật đường New York chiều nay Làm sao anh gặp được cái đắm say Của cái ngày xưa mưa bay Đà Lạt Ở Times Square chiều nay bát ngát Có kẻ lạc đường chân bước phân vân Mặt trời xuống rồi đêm Manhattan Nhiều lần anh quay về sau tìm kiếm Người rất đông người mà sao quá hiếm Một đôi mắt huyền đăm đắm trông ngang Anh vẫn là anh một khách lang thang Quanh quẫn mãi giữa hàng hàng lớp lớp Ơi nỗi ưu phiền chén đời quá hớp New York đêm về ngợp bóng đèn loang Em ở đâu rồi Châu Á hồn hoang Giữ lấy lòng anh một chàng lãng tử. Nguyễn Minh Nữu |
| Ở NHÀ MÙA CÁCH LY. Thơ Nguyễn Minh Nữu. XEM TRANH Đứng trên đỉnh núi nhìn qua núi Đìu hiu mây trắng níu chân chim Về đây ta đã như cây cỏ Ngắm bóng hoàng hôn lặng lẽ chìm. (Xem tranh Lặng Lẽ của Đinh Trường Chinh) ĐỌC TRUYỆN Ghế đá dường như có trái tim Đường khuya nhói lạnh bước chân đêm. Cúi đầu thật thấp trong sương giá Cảm tạ đời trong vạn nỗi niềm.. ( Đọc truyện Nỗi Cô Đơn Của Đá của Minh Ngọc) ĐỌC THƠ Những cánh cửa xưa đóng lại rồi. Trên phone còn giọng nói xa xôi Thèm ly vang đỏ đồi sương trắng Thèm được hồn nhiên rộn rã cười. (Đọc bài thơ Bốn Năm Sau Ngày Anh Đinh Cường Ra Đi của Phạm Cao Hoàng) ĐI DẠO Che mặt bằng khẩu trang Chân mang giầy đi bộ Đi nhanh quanh khu phố Vắng bóng người lang thang Hoa rợp bờ hiu quạnh Nắng thấp bờ tây phương Một bóng cây vất vưởng Một bóng người tha hương. (Tháng 4/2020, qua rừng Belinger) CÒN VÀ MẤT Người hát “Tình Hoài Hương” đã mất Mà “Tình Ca” vẫn tha thiết “tôi yêu” Ngắt nhánh hoa hồng bên vườn nhỏ Tiếc nuối đời sau tiếc nuối nhiều. (Ca Sĩ Thái Thanh từ trần ngày 17/03/2020) NHỚ BẠN “Níu cao nguyên” xuống không tìm được (*) Khuya ôm đàn hát tráng bi ca. Bên hồ thông dựng như quân đứng Gươm cùn, ngựa mỏi gối phong ba Bên đồi nhớ lắm chiều hôm ấy Dáng người như một bóng mây xa (*) Với tay cao hết sức mình. Níu cao nguyên xuống để nhìn thấy em. Thơ Nguyễn Dương Quang. NDQ mất ngày 29/04/2020) ĐÙA NGHỊCH VỚI MÀU Khi vẽ một dòng sông Nhìn như một cánh đồng Điểm thêm vài nhánh lúa Thành hoa vàng mênh mông. Đôi mắt đậm mầu nâu Thêm chút xanh lá mạ Mặt người sao thấy lạ Mang tia nhìn yêu ma Trắng nhạt làm sương bay Phủ thân người huyền hoặc Những thần linh dấu mặt . Ẩn mật qua kẽ tay Đêm hóa thành cánh bướm Hỏi người, em có hay. NGUYỄN MINH NỮU Tháng 5/2020 |
| Tách chè thơm buổi sớm mai Nâng tách chè thơm buổi sớm mai Dáng người như một vệt sương phai Lẫn vào hương thoảng trầm hương cũ Lẫn cả hương đêm lúc rạng ngày. Là lúc thời gian đọng giữa chừng Không gian dường cũng rất mông lung Mẹ nối bây giờ cùng quá khứ Và gửi tương lai một tấc lòng Con quấn trong chăn, đã dậy rồi Nhưng nằm mở mắt ngắm xa xôi Quanh con như lớp tơ mềm óng Chỉ thở mà ngân tiếng nhạc vời Thấp thoáng hương bay cuốn bệ thờ Ánh mắt Cha nhìn như ánh thơ Con thấy Mẹ nâng tay tách nước Sao nghe rung động suốt mơ hồ Thinh lặng giữa đôi bờ hư thực Hương chè mạn lục thoảng qua môi Hắt hiu một bóng soi trên vách Mà khay vẫn có tách song đôi. Những sớm mai kia, có chẳng nhiều Mẹ già bạc tóc với cô liêu Con thì phiêu bạt theo năm tháng Đắng lưỡi tê môi với sớm chiều. Đời con rồi ghé vào hưng phế Đã biết bao nhiêu cuộc đổi dời Tĩnh tâm chỉ có khi ngồi lại Sớm mai nhớ Mẹ, tách chè thôi. Sớm mai bên Mẹ tách chè thôi Tâm nhẹ nhàng theo dáng mẹ ngồi. Nguyễn Minh Nữu |
| Rất Nhiều và Những Rất nhiều những tách cà phê Chẩy tan vào những đêm khuya một mình Rất nhiều những lúc một mình Chẩy tan vào những tự tình cà phê Rất Nhiều và Những Rất nhiều những tỉnh những mê Chẩy tan vào những tái tê giọt buồn Rất nhiều thơ đã khởi nguồn Chẩy tan vào đất, chạy tuôn vào lòng Rất nhiều những nỗi chờ mong Chẩy tung tăng những long đong phận người Rất nhiều lời nói trên môi Chẩy trong quên lãng nên người xa tôi. Nguyễn Minh Nữu |
| Gửi cái Hường Nhan Hường nhan em là đôi mắt lanh đen Ngơ ngác nhìn anh , em đóng phim hiền Nhưng dấu thế nào được tia tinh nghịch Chỉ liếc qua thôi anh đã biết liền. Đôi mắt theo anh vào đêm mất ngủ Nhớ mãi một người người rất hay quên Hường nhan em là vạt tóc ngang vai Vạt tóc như mây vạt tóc không dài Bởi vạt tóc thiếu một bàn tay vuốt Nên em cứng đầu như con gái Hà Tây Anh ở đây giữa mùa thu nước Mỹ Giữa gió lộng trời cuốn lá vàng bay Thấy ngây ngất giữa núi đồi hùng vĩ Thấy mây trời lòng lại như say Hường nhan em là giọng nói rất nhanh Giọng cao vút làm anh ngơ ngác ngó Ríu rít như chim, suối rừng lá cọ Bỗng chuyển giọng trầm mưa rạt rào quanh Tiếng em nói mà sao như cơn lũ Cuốn đời anh vào sóng nước âm thanh Hường nhan em là những cái rất riêng Như Sinh Nhật giữa công viên buổi sáng Như nét buồn một thoáng lại cười vui Em dấu cho em một chút ngậm ngùi Chút ký ức ngây thơ thời trẻ dại Em đã yêu chưa hỡi người con gái Anh đang về trở lại tuổi thanh niên Anh đang về trở lại tuổi thanh niên Để bắt đầu yêu một người nữ không hiền Nguyễn Minh Nữu |
| THƯ GỬI NGUYỄN HỒNG KIM HẠNH Thôi nhé bây giờ mây trắng trôi Xót xa cách mấy cũng đành thôi Đời này chẳng được nhìn nhau nữa. Thương nhớ bao nhiêu cũng nửa vời. Tìm trong tin nhắn lời tha thiết Buốt lòng đọc lại lúc chia phôi. Thôi nhé bây giờ như lá rơi Khi nhựa đời không đến nữa rồi. Nghiệp Duyên đã hết thì chia cắt Thanh thản bay đi đến cuối trời Dõi mắt nhìn theo cơn gió cuốn Để thương cho kiếp một con người. Thôi nhé bây giờ như sóng xô Dập dờn từng lớp phủ lên bờ Đã đến đã đi và đã sống Hồn nhiên như tiếng khóc ban sơ Chiêm nghiệm hiểu cho cùng Lẽ Thật Chỉ ghé qua như một giấc mơ Buông bỏ hết đi phiền lụy cũ Thuyền nhẹ xuyên qua mọi bến bờ. Thôi nhé bây giờ thôi khát khao Thôi mơ thôi ước hết mong cầu Ra đi con nhé về nơi ấy Nơi mọi người rồi cũng sẽ gặp nhau. Nguyễn Minh Nữu 13.15 phút, ngày 15 tháng 4 năm 2025 |

| Bản dịch tiếng Pháp của Thân Trọng Sơn Lettre à Nguyễn Hồng Kim Hạnh Ainsi soit-il, maintenant les nuages blancs s’en vont, Peu importe la douleur, il faut dire non. Dans cette vie, nos regards ne se croiseront plus, Et l’amour, même fort, s’efface à demi-nu. Je cherche dans les messages des mots sincères, Et relis, le cœur glacé, l’adieu amer. Ainsi soit-il, comme la feuille tombée, Quand la sève de la vie s’est retirée. Si les Liens du Karma sont consumés, Va en paix, vers l’horizon dernier. Je suis des yeux le vent qui t’emporte, Et pleure pour cette vie qui fut si courte. Ainsi soit-il, comme les vagues qui frappent la grève, En rouleaux doux-amers, sans trêve. Tu es venue, tu as vécu, tu es partie, Comme un cri d’enfant, une âme sans défi. Contemplant la Vérité au fond du silence, La vie n’était qu’un rêve… une errance. Abandonne tout, douleurs et chaînes passées, La barque légère franchit chaque contrée. Ainsi soit-il, plus de soif, plus de prières, Plus de désirs, plus de cieux imaginaires. Pars, mon enfant, vers ce lieu de clarté — Où, un jour, tous nous retrouverons en paix. — Nguyễn Minh Nữu |

| Bản dịch tiếng Anh của Thân Trọng Sơn Letter to Nguyễn Hồng Kim Hạnh So be it now, the white clouds drift away, However deep the ache, we cannot stay. In this life, our eyes shall meet no more, Though love still aches, it’s only half its core. I search your messages for tender trace, And read them back — farewell’s silent grace. So be it now, like leaves that fall and fade, When life’s sweet sap no longer flows or stays. If karma’s thread is cut, we must let go, Fly light and free to where the last winds blow. I follow with my gaze the sweeping breeze, And mourn a soul now floating with such ease. So be it now, like waves upon the shore, They rise, they fall, then touch the land no more. You came, you lived, you left — a fleeting breath, As pure as newborn cries, untouched by death. In stillness, truth reveals its quiet grace: Life was but a dream — a passing place. Let go of every burden, grief, and care, The boat sails lightly through each crossing there. So be it now — no thirst, no longing left, No dreams, no wishes, nothing more to quest. Depart, dear soul, toward that distant light, Where all shall meet again beyond the night. — Nguyễn Minh Nữu |
| Nguyên Đán ở bờ đông Hoa Kỳ Hôm qua Gió Bắc Băng Dương Về đây lạnh cả chiếu giường tân niên Phòng xuân Ngỡ đã cài then Lả lơi Còn có bóng đèn thức khuya Từ khi chung lối đi về Chịu chung cay đắng sớt chia mặn nồng Cái gọi là chút tình chung Là nơi nương dựa Sưởi lòng tha hương Hôm qua gió Bắc Băng Dương Đưa duyên Trừ tịch Bén hương Giao thừa Bên kia ngày đã sang mùa Mà đây Nguyên đán vẫn chưa xuân thì Riêng Lòng còn chút hồ nghi Xuân sao? Lạnh gió thổi về hôm qua Mguyễn Minh Nữu |
| Mênh mông trời Bất Bạt Bất bạt ngừng ngay giấc ngủ ngày Yên Kỳ ngàn mộ mở vòng tay Đón tên phiêu bạt bao năm cũ Mềm lòng quay lại cố hương đây. Thắp nén nhang thơm ở giữa đồi Nghe lòng thương nhớ đã trùng khơi Xa trong cõi khác người quay lại Rộng lượng Ba Vì, mây trắng thôi. Muốn khóc lên cho nhẹ ngậm ngùi Xin quỳ để thấy xót xa nguôi Ai xui chim Việt về Nam nhỉ Bốn chục năm trường nhạn lẻ đôi. Nắng mới triêu dương trời đã tối. Chồi chưa đủ lá đã phong ba Lưu thân đi những phương xa lạ Tiếp mạch thư hương, giữ nếp nhà. Muôn dặm thiết tha hồn lữ thứ Nồng nàn hương sắc Thủy tiên xưa Trước mộ tâm dâng lời khấn nguyện Nối dòng, xin nối lại dòng thơ. Sơn Tây, Sơn Tây mưa lê thê Đời sao hứa được lúc ta về Gói cả núi đồi vào ký ức Ta nhớ, và Sơn Tây nhớ nghe. Nguyễn Minh Nữu |
| Thơ Tháng Giêng Tháng Giêng tôi về trên những bờ xanh Cảm khái ngân dài câu vọng cổ Trăng đã qua cổ độ biết bao lần Chân ngại ngùng và lòng rất phân vân Lời em nói có bao phần sự thật. Đời bóng xế, xá gì còn với mất Hiu quạnh riêng, chật vật một đời chung Hãy cứ bay đi, cánh én muôn trùng Không đáng kể gì với người tuyệt lộ. Cảm khái ngân dài câu vọng cổ Trên giòng chia, sóng vỗ điệu hoài lang Đã mười năm sao còn rất hoang mang Nghe ai oán còn hơn lời ly biệt Trau chuốt làm chi những giòng chữ viết Khi tim người tận tuyệt nỗi chờ mong Từ lúc xa người là khởi điểm lưu vong Không ai sống một đời cho ký ức. Cảm khái người ơi cõi nào tỉnh thức Gửi cho nhau như lời chúc an lành Tháng Giêng tôi về trên những bờ xanh. Về nơi chốn đã rời xa Sóng xô bạc tóc tự bao giờ Về ngồi ôn lại chuyện xa xưa Bằng hữu đếm không đầy những ngón Tay khô điếu thuốc rụng ơ hờ. Những tưởng một xa là mất cả Con sông dòng cũ, bóng đò đưa Ở giữa tim người là sóng dập Dồn từng tiếc nhớ xuống trang thơ. Đã biết bao phen dừng gót lại Quê người nâng chén uống khơi khơi Đâu cứ phong sương thì mới lạnh Đêm nay nghe buốt đến tê người. Thí dụ, chỉ là thí dụ thôi Bất ngờ từ một chốn xa xôi Người xưa về trước thềm năm cũ Sảng khoái thơ vang một góc trời Thí Dụ, chỉ là thí dụ thôi Mà lòng rào rạt mấy trùng khơi Đâu cứ phong sương thì mới lạnh Đêm nay nghe buốt đến tê người Nguyễn Minh Nữu |
| CÔ BẠN LỐI XÓM HỒI XƯA Em vừa qua tuổi thanh xuân Lời yêu vẫn đậm, tình thân thêm dày. Cơm chiều cạn, chuyện còn đầy Có đêm quấn quýt có ngày quẩn quanh. Tôi già như vách cổ thành Đá trơ mặt với rêu xanh bốn mùa Hỡi cô lối xóm hồi xưa Bên nhau bao lượt nắng mưa trong đời. Ngày xuân xin gửi một lời Chúc em và chúc cả tôi: Ngọt Ngào. Nguyễn Minh Nữu |

| Thi phẩm của văn thi sĩ Nguyễn Minh Nữu được phổ nhạc |


Thơ của Nguyễn Minh Nữu- Nhạc Nguyễn Ngọc Linh
Hòa âm và trình bày: Minh Đăng
Clip: Trung Nguyễn

Thơ Nguyễn Minh Nữu
Nhạc: Nguyễn Ngọc Cẩn
Tiếng hát của NHÓM BOY BAND K6
Clip: Trung Nguyễn
Thơ của Nguyễn Minh Nữu– Nhạc : Nguyễn Ngọc Linh
Trình bày: Đinh Việt Hùng
Clip: Trung Nguyễn
Thơ của Nguyễn Minh Nữu- Nhạc Nguyễn Ngọc Linh
Tiếng hát của ca sĩ Vân khánh
Clip: Trung Nguyễn
| Tưởng Chỉ Mưa Thôi TuongChiMuaThoi_ThanhHung_Final.mp4 Mới đầu tưởng chỉ mưa thôi ai ngờ bão nổi, một thời truân chuyên. Đôi ta kẻ trốn người tìm Vui chung thì ít buồn riêng lại nhiều. khóc sao cho hết tịch liêu nửa khuya nhìn bóng trăng treo bồi hồi. Mới đầu tưởng chỉ quen thôi ai ngờ nghiệp chướng kéo đời trăm năm Chẳng ai biết được ai lầm nhưng trăn trở cả hai nằm không yên Nhớ thì nhớ suốt ngày đêm càng thương tưởng lại càng thêm ngậm ngùi. Mới đầu tưởng chỉ vui thôi ai ngờ buồn đến rã rời thịt da cám ơn người bỏ đi xa cho ta biết vị muối pha trong lòng. Ở đây, thừa cái lạnh lùng thế mà nhớ kẻ ngàn trùng lại thương… Thương sao cho được mà thương…. Nguyễn Minh Nữu |

