Nguyễn Thị Thanh Dương

Tiểu sử:
 Nguyễn Thị Thanh Dương
12 tháng 9 năm 1951
Kim Bảng, Hà Nam Bắc Việt
Di cư vào Nam 1954
Định cư ở Mỹ 1991
Hiện nay sống ở thành phố Arlington tiểu bang Texas.
Nguyễn Thị Thanh DươngVăn hữu

Trang thơ của văn thi sĩ Nguyễn Thị Thanh Dương
Khi tôi làm thơ

Tôi đi khắp nơi trong cuộc sống,
Là cánh buồm khát vọng,
Giữa biển khơi.
Tôi biết đường chân trời không bao giờ đến,
Góc biển chỉ là địa chỉ hư vô.
Nhưng tôi vẫn muốn đi xa.

Tôi mới là hoàng hôn trong rừng vắng chiều qua,
Sáng nay tôi đã nắng về thành phố,
Trong bốn mùa đều có nhịp tim tôi thở,
Mùa từng mùa không bao giờ cũ trong tôi.
Tôi chói chang nắng Hạ,
Tôi dịu dàng trăng Thu,
Tôi là ngọn núi gìa mùa Đông giăng sương mù,
Và rất trẻ với mùa Xuân nẩy mầm hoa lá.
Khi tôi làm thơ,
Tôi thấy tôi vui và đau khổ,
Một hạt bụi bé nhỏ,
Cũng làm tôi cay mắt,
Một ngọn gío hiu hắt,
Cũng làm tôi lạnh lùng.
Và rộn rã an vui,
Khi nhìn một khỏang trời xanh.
Tôi tham lam,
Một vòng tay muốn ôm cả bầu trời,
Tôi đa đoan,
Một trái tim muốn yêu cả cuộc đời.
Khi tôi làm thơ,
Tôi hư qúa !
Tôi không có hiện tại hay qúa khứ,
Để mặc cảm xúc chơi vơi,
Theo bóng dáng người,
Tôi đã gặp tình cờ đâu đó,
Tôi viết lên những bài thơ thương nhớ,
Mà thực ra,
Tôi chẳng nhớ thương đâu
Vì cảm xúc này sẽ chẳng bền lâu..
 
Nguyễn Thị Thanh Dương
NẾU ĐỜI KHÔNG CÓ THƠ
 
Thơ thổi hồn vào chiếc lá khô,
Vào cánh hoa tàn rụng hôm qua,
Vào ngọn nến hắt hiu cháy dở,
Trong những tàn phai em vẫn mơ.
 
Thơ mang hơi thở vào bốn mùa,
Mùa qua như tuổi đời đi qua,
Trái tim còn đập còn tha thiết,
Trong những buồn vui em vẫn chờ.
 
Thơ nối cho đôi bờ không gian,
Ở nơi này tím màu hoàng hôn,
Ở nơi kia buổi chiều lặng lẽ,
Anh và em chung một trời thương.
 
Biển ơi, nếu đời không có thơ,
Biển sâu sẽ cạn từ bao giờ,
Ai sẽ thấy buồn như biển rộng?
Ai sẽ là sóng tình tràn bờ ?
 
Sông ơi, nếu đời không có thơ,
Dòng sông sẽ ngừng chảy bơ vơ,
Ai thả vào sông dài nỗi nhớ,
Xuôi ngược về đâu những chuyến đò.
 
Người ơi, nếu đời không có thơ,
Tình đời cũng có lúc ơ hờ,
Ai mang thơ về trong ngõ hẹp,
Thương cảm những mảnh đời gió mưa.
 
Anh ơi nếu đời không có thơ,
Có lẽ nhân gian sẽ chóng gìa,
Anh và em cuộc tình sẽ cũ,
Gặp nhau như người dưng làm ngơ.
 
 Nguyễn Thị Thanh Dương.
PHỐ  YÊU
 
Phố yêu là của hai người,
Những buồn vui đã một thời bên nhau,
Yêu con phố bạc mái đầu,
Những ngày mưa bụi giăng sầu chân mây,
Che cho tôi một vòng tay,
Anh sợ mưa ướt lạnh đầy hồn thơ.
Yêu con phố nắng ngẩn ngơ,
Loanh quanh mấy ngõ hẹn hò. Thế thôi!
Phố quen mà vẫn tinh khôi,
Tưởng như phố chỉ riêng tôi lần đầu,
Nhưng phố ơi, chẳng ngờ đâu,
Có người đã lỡ quên câu hẹn thề,
Có vòng tay đã quên che,
Cho nên mưa bụi tôi về mình tôi.
Phố yêu đã mất anh rồi,
Những con đường hẹn mồ côi đứng nhìn,
Không mưa cũng ướt vào tim,
Hay là nước mắt vô duyên khóc thầm?
Không còn lại một dư âm,
Phố huyên náo cũng lặng câm riêng mình,
Một góc phố chẳng tội tình,
Đã lâu tôi chẳng có lần đi qua,
Đâu cần mưa bụi nhạt nhoà,
Mà tôi vẫn nhớ thiết tha tay người,
Phố yêu còn đó ngậm ngùi,
Mình loanh quanh mấy nẻo đời, mất nhau!
Vắng mình chắc phố cũng đau?
Tôi về qua phố một màu buồn tênh,
Tôi như vách núi chênh vênh,
Anh ơi, tôi đứng giữa mênh mông chiều!
Hững hờ một góc phố yêu,
Đèn mờ chưa thắp. Lạnh theo gió về
 
Nguyễn thị Thanh Dương
EM KHÔNG LÀ GỖ QÚY
Rừng không toàn gỗ qúy,
Cẩm Lai, Gụ, Giáng Hương…
Có nhiều loại cây thường,
Rừng vẫn xanh thăm thẳm.
                Bao cây cao, cây thấp,
                Chằng chịt những dây leo,
                Quấn qúyt như tình yêu,
                Thành rừng cây gắn bó.               
Em không là gỗ qúy,
Hiếm hoi trong rừng xanh,
Em không là giai nhân,
Giữa rừng đời kiêu hãnh.
                Như bao cây thầm lặng,
                Vẫn lớn lên trong rừng,
                Em, một người bình thường,
                Hòa mình vào cuộc sống.
Em đến như gío lộng,
Khi lòng anh bơ vơ,
Anh ơi đừng ước mơ,
Những chuyện đời xa xỉ.
                 Em không là gỗ qúy,
                 Bằng Lăng, Sưa, Hoàng Đàn…
                 Ai ngậm ngải tìm Trầm,
                 Giữa rừng thiêng nước độc.
Vì những loại cây đẹp,
Khi gỗ đã lìa rừng,
Còn phảng phất mùi thơm,
Từ trái tim của gỗ.  
                 Đẹp từ những vân thớ,
                 Những sắc màu đáng yêu,
                 Em một trái tim xiêu,
                 Vì anh là qúa đủ.
  Em không là gỗ qúy,
  Chắc gì đẹp cho đời 
  Nhưng chỉ với anh thôi,
  Em vẫn là vô giá.
           Nguyễn Thị Thanh Dương
 
Nếu Anh Về
 
Nếu anh về,
Một đêm mưa gió,
Em sẽ thắp lên ngọn lửa đỏ,
Trong trái tim,
Đón anh vào giầc mộng bình yên,
Của những lời yêu lời nhớ,
Hãy phủi những bụi mưa trên vai, anh nhé!
Hãy mỉm cười,
Cho rét mướt đứng lại ở ngoài kia.
Nếu anh về,
Một đêm khuya khi phố phường chập chờn giấc ngủ,
Em sẽ đón anh,
Bằng trái tim thao thức,
Và bằng những giọt nước mắt,
Mừng vui.
 
Em sẽ khóc trong vòng tay anh còn ướt lạnh sương khuya,
Khi áo anh còn thấm gió đường xa,
Để nghe anh nói nhỏ,
Lời nồng nàn tao ngộ.
Nói thật khẽ hở anh phố phường đang ngủ,
Để hạnh phúc này,
Em gói trọn vòng tay.
                    
Nếu anh về,
Một  đêm khuya trăng tàn bóng xế,
Vườn khuya lặng lẽ,
Hãy ngồi đây cùng em,
 
Mặc cho ngoài kia cuộc đời dâu bể.
Anh sẽ nhìn em bằng đôi mắt dịu êm,
Đôi mắt ấy,
Em đã từng mơ thấy,
Trong những ngày chờ mong,
Hãy ngồi thật lâu,
Dù đêm xuống mênh mông,
Như tình không bờ bến.
                   
Và như ngọn lửa trong thần thoại không bao giờ tắt,
Cho dù một mai,
Em hoặc anh sẽ chết,
Nhưng tình yêu này,
Tình yêu này còn sống mãi anh ơi !
 
Nguyễn Thị Thanh Dương
NHỚ SÔNG, NHỚ BIỂN
Anh bây giờ như một xác tàu không,
Nằm phơi mình trên bờ cùng năm tháng,
Anh đếm mây trời qua đây phiêu lãng,
Biết bao giờ mây dừng kiếp giang hồ?
 
Biển và sông vẫn đang đợi tàu về,                                
 Những con sóng ngàn năm lên tiếng gọi,
 Xác tàu buồn nhớ một thời trôi nổi,
Nhớ áng mây bay lơ lửng chiều tà.
 
Anh bây giờ người thủy thủ đã gìa,
Nhưng hồn anh vẫn một thời trai trẻ,
Anh vẫn là cánh buồm căng lộng gío,
Trên cột buồm vươn thẳng giữa trùng khơi.
 
Đứng trên bờ nhớ góc biển, chân trời,
Hồn anh lại là những khoang tàu ướt,
Chuyến hải hành biển vào mùa gió chướng,
Sóng đánh tràn vào vẫn đẹp như thơ.
 
Và khi biển êm anh cũng mộng mơ,
Màu nước biển xa bờ, màu xanh qúa,
Mặt rám nắng, tóc rối bời vì gío,
Hai bàn tay anh vì biển dạn dày.
 
 Khi tàu qua sông bờ cỏ gío lay,
 Bao thương nhớ dù sông dài hay ngắn,
Anh là lính giữ bình yên sông nước,                  
Để thuyền ai về đẹp giữa sông quê.
 
Anh bây giờ người thủy thủ lên bờ,
Bao nhiêu năm đã rời xa sông biển,
Sóng ở đâu cũng thấy màu áo trắng,
Sông biển nào cũng thấy kỷ niệm xưa.
 
 “Tổ quốc đại dương” lồng lộng màu cờ,
Bay ngạo nghễ khi tàu, thuyền rẽ sóng,
Giữa đời thường hôm nay anh đang sống,
 Vẫn chạnh lòng thời lính biển ngày xưa.
     Nguyễn Thị Thanh Dương
Đường Vào Z30C
Nguyễn Thị Thanh Dương
Viết tặng tất cả những người vợ đã thăm chồng tại Z30C

Thăm anh, đường vào Z30C,
Trại tù “cải tạo” ở nơi Rừng Lá,
Hàm Tân, Thuận Hải sao mà lắm gió,
Có phải gió từ Phan Thiết thổi vể?

Đường dài hun hút chẳng thấy phía xa,
Chỉ thấy đất cát trải đầy trước mặt,
Cát vướng chân em bước đi rất chậm,
Mấy cây số đường giữa lúc nắng lên.
Khu tiếp nhận nằm giữa rừng buồn tênh,
Những lán trại cất vội bằng tre nứa,
Cây Phượng Vỹ ngoài cổng xanh tươi lá,
Xanh như tóc người vợ trẻ thăm tù.
Giây phút đợi anh như cả thiên thu,
Chồng của mình bỗng xa như cổ tích,
Năm 1975 anh đi biền biệt,
Anh đi tù, không được biết ngày về.
Trại tù đầu tiên em biết qua thư,
Anh ở Long Giao, cái tên rất lạ,
Em quanh quẩn lớn lên ở thành phố,
Có nhiều nơi em chưa biết bao giờ.
Trại tù thứ hai khi anh chuyển về,
Thành Ông Năm, Hốc Môn. Chiều mưa đó,
Em đến thăm anh đôi giòng lệ đổ,
Tại trời mưa hay em khóc như mưa?
Rồi anh chuyển trại tù lần thứ ba,
Z30 chia thành nhiều khu vực,
Khu A, B, C, D… nào có khác,
Cũng người tù, người thua trận miền Nam.
Em ngồi trong lán nhìn ra xung quanh,
Bốn bề núi rừng, nơi nào anh ở ?
Dù nơi nào cũng ngút ngàn thương nhớ,
Vượn hú, chim kêu mỗi lúc chiều buông.
Chỉ có mười lăm phút để hỏi thăm,
Bao điều muốn nói em chưa kịp nói,
Em tủi thân nhìn anh quay trở lại
Núi rừng kia tiếp tục một thân tù.
Còn em trở về cuộc sống chia lìa,
Chào lán trại những phút giây gặp gỡ,
Chào cây Phượng vẫn hồn nhiên trong gió,
Đâu hiểu lòng người ở lại, người về.
Chào anh, em rời Z30C,
Cũng con đường ấy, trở về ngao ngán,
Cũng gió ấy, nghe tiếng anh vọng đến,
Anh gọi tên em mỗi lúc một xa.
Nguyễn Thị Thanh Dương
Tháng Tư, 2012
BIỂN CỦA NGƯỜI VƯỢT BIỂN.




Biển đẹp hay xấu, biển vui hay buồn,
Biển kỷ niệm của mỗi người mỗi khác,
Dù biển nào cũng màu xanh cát trắng,
Dù biển nào cũng vô tận bao la..
 
Biển của người Việt Nam tìm tự do,
Là bao gian nan là bao ác mộng,
Từ con sông nhỏ, dòng sông nước ngọt,
Đưa người ra biển, biển mặn mù khơi..
 
Giã từ cửa biển nước lợ đôi nơi
Sông và biển đã gặp nhau hòa hợp,
Tàu đi âm thầm không người đưa tiễn,
Biển đã xa sông, người đã xa nhà….
 
Biển của người vượt biển không là thơ,
Ngày và đêm cuộc hành trình mạo hiểm,
Mây trời xanh cũng làm người nghi vấn,
Ánh sao khuya soi muôn dặm hãi hùng.
 
Giữa biển trời  chiếc tàu nhỏ lênh đênh,
Sóng gió yên người chưa yên lo sợ,
Bọn hải tặc hại người và cướp của,
Bao oan hồn vất vưởng ở biển Đông.
 
Giữa biển trời cuộc hành trình cô đơn,
Một chiếc tàu và bao nhiêu sinh mạng,
Họ trôi theo tiếng thét gào của biển,
Tiếng họ thét gào biển có nghe không?
 
Biển của người vượt biển là tử thần,
Từng ngọn sóng cũng có mầm ác độc,
Từng ngọn gió cũng trở thành tàn nhẫn,
Tàu chòng chành chìm khuất giữa biển khơi.
 
Biển của người vượt biển là  cuộc chơi,
Không ai biết được điều lành điều dữ,
Tàu khát vọng vượt qua từng hải lý,
Bến bờ vui ai sẽ đến ai không?
 
Bao nhiêu năm nữa biển vẫn màu xanh,
Đẹp cho đời thường cho người thơ mộng,
Bao nhiêu năm nữa biển còn dậy sóng,
Trong lòng những người vượt biển năm xưa.
 
  Nguyễn Thị Thanh Dương.
    ( Viết cho Tháng Tư- 2015)
Đơn Giản 

Đừng tặng em những kinh thành lộng lẫy
Cô gái lọ lem sẽ thấy lạc loài
Em không kiêu kỳ gõ nhịp giày cao
Trên hè phố sang, cửa hàng đắt giả.

Đừng tặng em những cuộc vui trưởng giả
Tô vẽ cho mình qua lớp phấn son
Em không hãnh diện đá quý kim cương
Em bình thường vẫn là em giàu có.

Hãy tặng em cả bầu trời anh nhé
Những lúc nắng về những lúc mưa rơi
Suốt bốn mùa em có những buồn vui
Trong tầm tay em bao điều muốn nói.

Có anh đợi sẽ là sân ga cuối
Khi chuyến tàu dừng lại ở sân ga
Em không cần một biển cả bao la
Một nhánh sông đủ ru đời khao khát.

Em thích sống với những điều đơn giản
Phố nên thơ khi có bước anh về
Em cần gì phù phiếm ở ngoài kia
Dù chỉ có tình anh trong phố hẹp.

Hoa bên đường cũng cho em lãng mạn
Đâu cần anh phải tặng triệu đóa hồng
Hãy tặng em những mộng ước thật gần
Hãy mời em cà phê chiều thứ bảy.

Em chẳng mơ điều quá tầm tay với
Để suốt đời theo đuổi mãi hư vô
Em vẫn tin sẽ có một sân ga
Nơi em đến và anh đang chờ đợi.

Nguyễn Thị Thanh Dương
(August 07, 2022)
BÁNH TRÔI TÀU
( Cảm hứng khi thấy món chè này trong you tube)
Hà Nội tháng mười hai cuối năm
Trời lạnh se mình lá khô cong
Ghé vào ăn bánh trôi Tàu nhé
Món quà Hà Nội những ngày Đông.
 
Anh hãy ngồi xuống bên cạnh em
Cửa hàng chật hẹp càng ấm thêm
Người đi vội vã ngoài kia gió
Trong này mình đợi món ăn quen.
 
Bánh trôi tàu nóng đi theo mùa
Trời lạnh hanh hao người tìm về
Những món chè cũ hàng quán cũ
Gặp lại nhau dù chẳng hẹn hò..
 
Thoảng thấy mùi thơm cay của gừng
Nước đường cát trắng với mật ong
Bột nếp dẻo bánh vo viên đẹp
Nhân dừa mè đen, nhân đậu xanh.
 
Bánh trôi tàu béo ngậy nước dừa
Đậu phộng rang giã dập thơm tho
Vài cọng dừa trắng tinh trên mặt
Bát chè hoàn hảo một bài thơ.
 
Bài thơ đẹp của một ngày đông
Trời mưa lất phất góp thành vần
Ngọt ngào miếng bánh trôi tàu nóng
Nhớ nhớ thương thương như tình nhân.
 
Mai này mùa đông trốn mất rồi
Bánh trôi tàu nóng cũng vắng thôi
Có ai mong khi mùa Thu tới
Trời lập đông gió lạnh xuống đời ?
 
 Nguyễn Thị Thanh Dương.
Bánh trôi tàu ( miền bắc) là chè trôi nước miền Nam
Người Mỹ Với Chiến Tranh Việt Nam

Khi tôi chạm tay vào bức tường đá đen,
Tim tôi nhói đau chạm vào qúa khứ,
Tôi đọc thấy những họ tên xa lạ,
Những người Mỹ gục ngã ở Việt Nam.

Chuyến tàu Mỹ vào cảng Đà Nẵng 1965,
Đã mang theo những chàng lính trẻ,
Các anh xuống tàu nhiệt tình hăm hở,
Đâu biết cuộc chiến khốc liệt đang chờ.

Chiến tranh, tuổi trẻ hoài bão ước mơ,
Đã đưa chúng ta vào vòng sinh tử,
Bảo vệ miền Nam hòa bình dân chủ,
Đất nước Việt Nam chia cắt hai miền,

Đông Hà, Cam Lộ, A Shau, Khe Sanh,
Gio Linh, Pleiku, Đắc Tô, Bình Gỉa….
Chiến tranh leo thang, những vùng trận địa,
Bắc quân không ngừng xâm chiếm miền Nam.

Lính Mỹ từng ngày sống với chiến tranh,
Xa tuổi đôi mươi quê nhà êm ả
Bao nhiêu hiểm nguy quê người nghiệt ngã
Có xác đồng đội chết trước mặt mình.

Lính Mỹ và những người bạn đồng minh,
Đi cùng miền Nam Việt Nam lửa đạn,
Hơn 58 ngàn lính Mỹ đã nằm xuống,
Bao người bị thương thể xác lẫn tâm hồn.

Lính Việt Nam Cộng Hoà hi sinh trên quê hương,
Lính Mỹ mất mát trên quê người xứ lạ,
Cùng chiến đấu, cùng chia nhau gian khổ,
Tổn thương nào cũng đau đớn như nhau.

Người Mỹ không ngờ cuộc chiến dài lâu,
Tiêu hao vũ khí bạc tiền nhân mạng,
Ai may mắn được trở về nguyên vẹn,
Ai thương binh, ai xác phủ quốc kỳ.?!

Cuối cùng lính Mỹ cũng đã trở về,
Với quê hương và người thân của họ,
Cho dù anh về trên bức tường bia đá,
Kỷ niệm buồn của cuộc chiến Việt Nam.

Nguyễn Thị Thanh Dương
HẬU PHƯƠNG THỜI CHINH CHIẾN.
Tôi chưa bao giờ có người yêu là lính,
Một thời tuổi trẻ, một thời chiến tranh,
Nhưng tôi đã đi bên cạnh các anh,
Những ngày miền Nam Việt Nam khói lửa.
 
Nhà tôi ở một vùng ven thành phố,
Gần phi trường nghe cả tiếng máy bay,
Tuổi mộng mơ tôi không chỉ gío mây,
Đêm hỏa châu rơi vọng về tiếng súng.
 
Là những đêm tôi giật mình thao thức,
Có phải hỏa châu từ hướng Lái Thiêu?
Đơn vị nào đang trực chiến canh thâu?
Thôn xóm, vườn cây đêm về bí ẩn.
 
Hay từ vùng An Phú Đông hẻo lánh?
Tiếng súng trong đêm dọ dẫm, nghi ngờ,
 Người lính nào đã bắn tiếng súng kia?
 Cầu mong anh được bình yên may mắn.
 
Tôi là hậu phương anh không quen biết,
Cũng như tôi chưa được gặp mặt anh,
Nhưng chúng ta cùng sống giữa chiến tranh,
Cùng khát vọng, buồn vui, cùng tuổi trẻ.
 
Như bao người dân sống trong thành phố,
Tôi góp tấm lòng bé nhỏ hậu phương,
Cho những người đi vui với gío sương,
(Những người đi, có khi không trở lại.)
 
Tôi theo chân anh về miền gío núi,
Lạnh đêm về, ngày nắng cháy khô da,
Rừng hoang vu hay thôn xóm không nhà,
Vùng lửa đạn bao người dân di tản.
 
Tôi theo tàu anh biển khơi dậy sóng,
Nước biển mặn như nước mắt mẹ hiền,
Theo tàu anh  nghỉ phép ghé đất liền,
Phố phường đẹp đón anh về dạo phố.
 
Tôi theo anh bay giữa ngàn mây gío,
Là cánh chim anh gìn giữ bầu trời,
Hỗ trợ những vùng chiến tuyến xa xôi,
Tiếng máy bay thét gào trong khói lửa
 
Bên các anh có người yêu, người vợ,
Có mẹ cha hay bè bạn, người thân,
Và có tôi người em gái không tên,
Chia với anh nụ cười và nước mắt.
 
Bao người bình yên, bao người nằm xuống,
Bao người trở về tàn phế, bị thương,
Và bao tâm tình thầm lặng hậu phương,
Đi cùng anh đến cuối mùa chinh chiến.
  Nguyễn Thị Thanh Dương.
HÀNG TRAI NĂM XƯA.
( Kính gởi hương hồn anh NĐX August 31,2020)
 
Anh bây giờ ông già hơn tám mươi tuổi trên giường bệnh,
Thân thể gầy gò yếu ớt
Đôi mắt lạc hồn
Anh đã đi qua bao chặng đời vui buồn.
 
Chàng trai năm xua
Bắt đầu từ tuổi hai mươi
Anh sinh viên con nhà nghèo
Mẹ tảo tần nuôi anh ăn học.
Đất nước chiến tranh
Dang dở chuyện học hành
Anh vào quân ngũ
Người lính từng đóng quân Củ Chi, Hậu Nghĩa
Đến Quảng Trị, Khe Sanh…
Mẹ nhớ thương anh.
Bao giờ con về thăm?
 
30 tháng Tư 1975
Anh đi tù
Từ nam ra bắc
Mẹ lại nhớ thương anh
Mỏi mòn chờ mong
Bao giờ con trở lại?
 
Anh đến Mỹ ở lứa tuổi trung niên
Cuộc sống bình yên
Bên mái gia đình nhỏ
Người lính trẻ dọc ngang năm xưa giờ đây già nua tàn tạ
Nay ốm mai đau
Và lặng lẽ từ giã cỏi đời không một lời trăng trối.
 
Nhưng tôi hiểu
Người lính trong anh chưa bao giờ chết
Mộng sông hồ chưa bao giờ khô cạn
Tình yêu quê hương vẫn còn đầy
Vĩnh biệt kiếp này.
Nếu có kiếp sau
Anh vẫn là chàng sinh viên con nhà nghèo
Lại bắt đầu từ tuổi hai mươi…
Nguyễn Thị Thanh Dương
( June. 06- 2022)
 
THƯA ANH…
Anh và tôi thành phố rất gần
Thỉnh thoảng anh vẫn ghé đến thăm
Dù anh có đến hay không đến
Tôi vẫn yêu đời lắm…thưa anh.
 
Cuộc sống đi về chỉ mình tôi
Đèn khuya một bóng ánh đèn soi
Nhạc khuya ru hồn vào giấc ngủ
Tôi đã quen đời cảnh lẻ loi.
 
Tôi từng có một bầu trời xanh
Tưởng đời là giấc mộng đêm Xuân
Trái tim bị thương đã nguội lạnh
Chẳng dám yêu ai nữa…thưa anh.
 
Anh là bạn thân bấy lâu nay
Chia sẻ những ưu tư vơi đầy
Anh đừng buộc gió vào tim nhé
Đừng mộng mơ nhiều kẻo gió bay.
 
Nhất định tôi ,,,thề không đổi thay
Tôi sẽ mình tôi trên đường dài
Anh đừng buộc nắng vào tim nhé
Đừng gởi trao gì nắng sẽ phai.
 
Thế mà chỉ có một buổi chiều
Anh ghé thăm và ngỏ lời yêu
Uống trà với anh mà…thấm thía
Chẳng mưa chẳng gió chẳng vì sao.
 
Tôi thấy lòng mình lạnh gió mưa
Cần anh hơi ấm đang gần kề
Bức tường thành trong tôi xụp đổ
Thưa anh…thưa anh…em đã thua.
 
Nguyễn Thị Thanh Dương.
( March 20, 2022)
QUỲNH THÁNG NĂM.
Đêm qua hoa Quỳnh nở
Lúc nào tôi không hay
Quỳnh âm thầm rực rỡ
Bước vào cõi trần ai.
 
Kiêu sa trong bóng đêm
Một lần sống và chết
Quyến rũ một mùi hương
Cho lòng tôi mê mệt.
 
Sáng nay tôi thức dậy
Cứ tưởng còn ngủ mơ
Ra vườn sau chợt thấy
Đóa Quỳnh nở bao giờ.
 
Tôi trách tôi vô tình
Để cho hoa bỡ ngỡ
Đêm qua Quỳnh một mình
Có lạnh không vì gió?
 
Tôi trách Quỳnh nữa đó
Sao không hẹn với tôi
Một đêm khuya tình tự
Tôi và Quỳnh chơi vơi.
 
Hỡi đóa Quỳnh tháng Năm
Tinh khôi màu hoa trắng
Tôi mơ một tình Xuân
Dẫu là phù du lắm.
 
Hôm nay Quỳnh héo tàn
Hương thơm bay đâu mất
Tháng Năm này vẫn còn
Tình Xuân chưa vơi hết.
Nguyễn Thị Thanh Dương
( May 04- 2022)
Quá Khứ

 

Người ta có thể đi ngược dòng sông
Ngược dòng thời gian thì xa xôi lắm
Một giây phút qua đã là khoảng cách
Tôi tìm hoài quá khứ giữa hư vô.

Ước gì quá khứ là cánh đồng kia
Tôi có thể đến dạo chơi lần nữa
Hay căn nhà cũ tôi vào mở cửa
Phủi bụi thời gian của những ngày qua.

Quá khứ ở đâu? Mà sao rất xa
Không thể tìm dù bước chân vạn dặm
Không thể tìm dù chắp thêm đôi cánh
Ngày hôm qua tôi chìm khuất nơi nào?

Tôi ước gì được đi ngược dòng đời
Nếm lại những ngọt ngào và cay đắng
Đi ngược lại một thời bao lối mộng
Dẫu trăm lần lầm lỡ, vạn lần thua.

Quá khứ xa vời như ánh sao khuya
Thăm thẳm trời đêm tôi không chạm được
Tôi mơ màng của vầng trăng đêm trước
Đêm nay trăng cổ tích ấy đâu rồi?

Tôi vẫn yêu từng quá khứ buồn vui
Từng khoảnh khắc cuộc đời tôi đã sống
Ai bán cho tôi thời gian lắng đọng
Ai mua giùm tôi tuổi xanh đã già?
Tôi không thể nào quay lại hôm qua
Ngày hôm nay cũng sẽ thành quá khứ
Cám ơn người quen, người không quen nhé
Đã đi vào kỷ niệm của đời tôi.

Nguyễn Thị Thanh Dương
( April, 11, 2022)
Thêm tác phẩm của văn thi sĩ Nguyễn Thị Thanh Dương trong trang website VB VĐBHK

Vui lòng bấm vào hàng chữ này


YÊU LÍNH.

Lớn lên trong thời buổi chiến tranh 16 tuổi mộng mơ tôi và Bích Hợp là hai đứa bạn thân cùng xóm, cùng say mê nghe nhạc lính đến nỗi yêu lính và ao ước được là người yêu của lính.
Nhưng biết tìm đâu ra chàng lính chiến để mà yêu? Trong xóm có vài anh đi lính mà tôi không quen, chỉ quen anh Phượng gần nhà, anh cũng vừa đi lính, anh ấy có bao giờ để ý đến tôi đâu và mẹ anh thì khó tính quá nên tôi chỉ dám mơ thầm..
Bích Hợp hát hay, nó thường hát cho tôi nghe bài “Hành trang tạ từ” và “Một người đi”.  Hai đứa cùng bồi hồi thổn thức, chỉ mong có người yêu là lính để được…chia tay tiễn anh như lời trong bài hát “Đây gói hành trang xếp lại cho tròn để anh đi nhé…”.Hay là“Tôi tiễn anh lên đường trời hôm nay mưa nhiều lắm…”
Có những buổi chiều…buồn ( chẳng biết lý do buồn cái gì nữa?) tôi và Bích Hợp rủ nhau đạp xe đi…hái trộm xoài tại vườn nhà ông Trịnh Đình Thảo. Khu vườn xoài rộng lớn có ngôi biệt thự luôn kín cổng cao tường, chúng tôi biết thế mà vẫn cứ mơ có ngày vào được bên trong để hái trộm xoài. Không hái được xoài thì chúng tôi đứng ngoài cổng song sắt phóng tầm mắt vào ngắm những quả xoài xanh non treo lủng lẳng trên cành cũng thích lắm và tưởng tượng món xoài xanh chấm muối ớt.
Chiều nay cũng thế, ngắm vườn xoài xong tôi rủ Bích Hợp vào…nghĩa trang chơi. Nghĩa trang quân đội Gò Vấp nằm đối diện gần vườn xoài của ông luật sư Trinh Đình Thảo. Lần đầu tiên vào nghĩa trang cả hai đứa chúng tôi đều thích vì cảnh đẹp vắng lặng êm đềm với những con đường trải sỏi giữa những dãy mộ thẳng hàng. Tôi và Bích Hợp đã đi qua từng dãy mộ, tò mò đọc tên, đọc nguyên quán, đọc ngày sinh ngày tử và nhìn hình ảnh từng tử sĩ. Hai trái tim khờ của chúng tôi đều chạnh lòng thương cảm.
Bỗng Bích Hợp sáng kiến:
–          Chúng mình có người yêu là lính đây rồi, những anh hùng đã hi sinh vì tổ quốc, mỗi đứa chọn một anh đi, có hình ảnh, có tên tuổi để mà…thương. Thỉnh thoảng chúng mình sẽ đến đây thăm các anh.
Tôi thấy cuộc chơi này cũng thú vị nên hí hửng nghe theo Bích Hợp.
Hai đứa vừa mới chạnh buồn lại vui vẻ ngay, ríu rít đi tìm “người yêu” cho mình. Tôi chọn anh  Nghiêm văn Hải 21 tuổi, bằng tuổi anh Phượng và có nét mặt hiền hiền giống anh Phượng. Hình ảnh bán thân của anh Hải trong quân phục trên bia mộ thật hiên ngang và đẹp trai. Bích Hợp chọn anh Nguyễn văn Tùng vì thích mái tóc bồng bềnh của anh ấy. Cả hai anh đều độc thân chưa vợ con, do cha mẹ lập mộ.
Thế là nỗi buồn không tên của buổi chiều nay đã trở thành ý nghĩa, cả hai đứa đều vui và hãnh diện vì đã có người yêu là lính. Hai đứa bàn bạc từ nay nếu có dịp thì cứ khoe ra cho oai và dĩ nhiên phải nói là người yêu đang bận chiến chinh đâu đó, xa lắm, mai mốt anh mới về thăm.
16 tuổi nhưng tôi vẫn còn nhiệm vụ trông em, trông đứa em 3 tuổi cho mẹ tôi bán hàng. Tôi thương em lắm, em cũng bám theo tôi không rời nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn…lừa nó ở nhà để đi chơi riêng với Bích Hợp. Chủ nhật tuần sau tôi và Bích Hợp sẽ đi thăm “người yêu”. Tôi dọa em tôi :
–          Chị đến chỗ này có nhiều ma lắm, em đừng đi theo chị .
Lần này đến nghĩa trang có chủ đích, có hương hoa đàng hoàng. Đi ngang qua chợ Hạnh Thông Tây chúng tôi ghé vào mua bó hoa Vạn Thọ ( cho rẻ tiền) và một bó nhang. Đạp xe qua khỏi chợ một hồi, chúng tôi chằng màng tới vườn xoài bên kia nữa mà quẹo thẳng vào nghĩa trang quân đội, chia hoa và thắp nhang cho hai mộ anh Nghiêm Văn Hải và anh Nguyễn văn Tùng như đã thân thiết với các anh từ lâu lắm rồi.
Một hôm anh Phượng về phép thăm nhà, anh đi ngang qua nhà tôi thấy tôi đứng ngoài sân liền dừng chân hỏi thăm:
–          Em Bông khỏe không?
Thấy “thần tượng” người lính bằng xương bằng thịt mà mình thầm mơ tôi bối rối vụng về không biết nói năng chi, liền vay mượn những câu trong bài hát “Trên bốn vùng chiến thuật” của Trúc Phương để hỏi anh :
–          Chào anh Phượng. Anh thường đi đó đây trên bốn vùng chiến thuật, chắc anh đang đóng quân ở Pleime gió mưa mù hay Tây Ninh nắng nung người hay Đồng Tháp vắng bóng hồng phải không.?
  Chẳng biết anh khen hay anh mỉa mai:
–          Trật lất, đơn vị anh ở Phú Giáo Bình Dương. Coi bộ em thuộc nhạc lính ghê nhỉ.
Anh bây giờ là người lính, tác phong người lính rắn rỏi phong sương, không là anh Phượng thư sinh nữa càng làm tôi mến mộ. Tôi vừa muốn khoe vừa muốn thử lòng anh Phượng xem anh có “đau khổ” tí nào không:
–          Em có người yêu là lính rồi.
Anh không lộ vẻ gì buồn cả mà ngạc nhiên:
–          Ủa, lạ quá ta. Nãy anh gặp Bích Hợp và hỏi thăm, cô nàng cũng tự động khoe có người yêu là lính rồi. Không lẽ con gái xóm mình yêu lính dữ vậy?
Rồi anh bỏ đi không ý kiến gì thêm làm tôi tức cành hông.
 
Anh Phượng trở về đơn vị để lại lòng tôi bâng khuâng nhung nhớ. Tôi và Bích Hợp vẫn cùng nhau nghe những bài nhạc lính và vẫn thỉnh thoảng buổi chiều đến nghĩa trang quân đội Gò Vấp thăm “người yêu” trong những buổi chiều buồn vu vơ. Không biết gia đình anh Nghiêm Văn Hải ở đâu? có khi nào ghé thăm mộ anh không? Hay chỉ có tôi với những bông hoa Vạn Thọ và vài nén nhang đến thăm anh, một “người yêu” mà anh không biết mặt, chẳng biết tên. Anh Hải ơi  vì quê hương chinh chiến anh đã hi sinh và yên nghỉ nơi nghĩa trang xóm em nên em mới “có duyên” gặp gỡ anh trong cảnh ngộ này.
Chiến sự càng ngày càng khốc liệt, những chuyến xe tang mang xác tử sĩ từ chiến trường về nghĩa trang quân đội Gò Vấp càng nhiều. Tôi và Bích Hợp đã một lần chứng kiến cảnh thê lương cùng với gia đình một người lính chết trận tại nhà quàn trong nghĩa trang. Hình ảnh thi thể bó gọn trong tấm poncho bốc mùi tử khí, mẹ anh và vợ anh ngất xỉu, hai đứa trẻ thơ ngơ ngác, tiếng khóc của thân nhân thảm thiết. Hai đứa tôi sợ lắm đứng co rúm vào nhau nhưng vẫn tò mò muốn xem, Chưa có buổi chiều nào u ám đến thế. Tôi và Bích Hợp ở lại nghĩa trang đến chiều dần tàn mới vội vàng đạp xe về nhà mà tưởng như những tiếng khóc từ nghĩa trang vẫn còn đuổi theo.
Hôm sau tôi bị cảm sốt nặng, nằm thiêm thiếp. Chắc vì chiều qua nghĩa trang nhiều gió và vì hơi lạnh tử khí ám vào người tôi. Mẹ tôi tra hỏi Bích Hợp chiều qua hai đứa đi đâu mà về muộn, Bích Hợp khai ra hết, mẹ la mắng cả hai đứa và cấm chỉ từ giờ không được đến nghĩa trang nữa kẻo ma…bắt hồn chúng tôi. Không được “đùa cợt” với người đã khuất, hãy để linh hồn họ yên nghỉ.
Sau vụ chứng kiến đám tang ấy chúng tôi đã bị ám ảnh trong nỗi sợ và nỗi buồn, khỏi cần mẹ cấm hai đứa cũng từ bỏ luôn.
Cuối năm anh Phượng về thăm nhà, gặp tôi đầu ngõ anh cười cười hỏi thăm:
–          Sao, “người yêu của lính” khỏe không?
Tôi ỉu xìu:
–          Em không còn là người yêu của lính nữa.
–          Biết rồi, mẹ em kể cho mẹ anh nghe hết rồi, chuyện em và Bích Hợp “yêu lính”, yêu người tình thiên thu tại nghĩa trang quân đội Gò Vấp đã hạ màn sau một trận ốm kịch liệt.
Tôi quê quá vội bước đi, anh Phượng nói với theo:
–          Cô bé 17 tuổi kia ơi, có bằng lòng làm người yêu của lính với…anh không?
Cho dù anh có nói đùa, cho dù anh “ trêu chọc” tôi, thì tim tôi vẫn  đập loạn xạ, rộn ràng sung sướng. Nhưng tôi chợt… khựng lại không dám mừng vui nữa và tự hỏi anh Phượng có nói câu này với Bích Hợp không và giữa hai đứa chúng tôi, anh…yêu ai?
Nguyễn Thị Thanh Dương
( June 09- 2022)
 
 
 

 
CHÀNG TRAI NĂM XƯA.
( Kính gởi hương hồn anh NĐX August 31,2020)
 
Anh bây giờ ông già hơn tám mươi tuổi trên giường bệnh,
Thân thể gầy gò yếu ớt
Đôi mắt lạc hồn
Anh đã đi qua bao chặng đời vui buồn.
 
Chàng trai năm xua
Bắt đầu từ tuổi hai mươi
Anh sinh viên con nhà nghèo
Mẹ tảo tần nuôi anh ăn học.
Đất nước chiến tranh
Dang dở chuyện học hành
Anh vào quân ngũ
Người lính từng đóng quân Củ Chi, Hậu Nghĩa
Đến Quảng Trị, Khe Sanh…
Mẹ nhớ thương anh.
Bao giờ con về thăm?
 
30 tháng Tư 1975
Anh đi tù
Từ nam ra bắc
Mẹ lại nhớ thương anh
Mỏi mòn chờ mong
Bao giờ con trở lại?
 
Anh đến Mỹ ở lứa tuổi trung niên
Cuộc sống bình yên
Bên mái gia đình nhỏ
Người lính trẻ dọc ngang năm xưa giờ đây già nua tàn tạ
Nay ốm mai đau
Và lặng lẽ từ giã cỏi đời không một lời trăng trối.
 
Nhưng tôi hiểu
Người lính trong anh chưa bao giờ chết
Mộng sông hồ chưa bao giờ khô cạn
Tình yêu quê hương vẫn còn đầy
Vĩnh biệt kiếp này.
Nếu có kiếp sau
Anh vẫn là chàng sinh viên con nhà nghèo
Lại bắt đầu từ tuổi hai mươi…
Nguyễn Thị Thanh Dương
( June. 06- 2022)