NHẬT QUANG – PHI HỒ

Tiểu sử: Nhật Quang Phi Hồ
Cộng tràn Ất Dậu mùa Thu,
Tác giả chín tuổi, mịt mù tang thương.
Hung tàn lũ giặc bất lương,
Thi nhau cướp giết chủ trương Cộng đồ,
Cưởng truyền Lê Marx “Tam vô”,
Phá tan văn hóa tiền đồ tổ tiên.
Dân tình khiếp khổ đảo điên,
Quê hương tăm tối , triền miên cơ cùng.
Chứng nhân lịch sử tàn hung,
Dù muôn trang sách khó dùng kể qua.

Nơi sinh cạnh bến sông Trà,
Nhìn qua Thiên Ấn mượt mà đồi tranh.
Vốn xưa đất cũ Chiêm Thành,
Di dân từ Bắc, Việt giành lấn vô.
Từng năm bão lũ nóng khô,
Dân tình trắc trở, mưu đồ chen bon.
Hai mươi tìm sống Saigon,
Học hành Sư phạm, lối mòn thư sinh.
Chẳng ngờ Nam Việt bại binh,
Công phu vất cả, linh đinh biển trời.
Vận may thuyền vượt đến nơi,
Bốn mươi sang Mỹ vui đời tự do.
Ơn người con cháu ấm no,
Cố công góp sức chăm lo đắp đền.
Nhật quang Phi Hồ.

THIỆP MỪNG XUÂN MỚI

Mỗi năm gởi thiệp một lần, 
Đôi câu hữu ái, mấy vần thăm nhau.
Cầu mong phúc lộc tươi màu,
Bình an, mạnh khỏe, không giàu vẫn sang.

Trường sinh vui giữa thế gian,
Trí tâm minh mẩn, vững vàng thể thân.
Dẫu già vẫn mãi bền gân,
Xuống lên rừng biển, lũng gần, non xa.
An vui trọn kiếp ta bà,
Công danh sự nghiệp kể đà như xong.
Chúc nhau ngày tháng thong dong,
Xem như ân sũng đẹp lòng Trời cho.
Thế nhân sau trước bụi tro,
Thấp cao, khinh trọng nghĩ trò cỏn con.
Tang thương*, nguồn cạn đĩnh mòn,
Nghĩa tình quen biết, gởi còn lời thơ.
Cuộc đời như thể cơn mơ,
Trang Sinh Hồ Điệp**, mịt mờ hỗn mang.
Trải bao nghịch cảnh bàng hàng,
Lợi danh, lửa đạn, giặc tràn, biển xanh,
Cố hương thảm họa tung hoành,
Phước may tồn tại, nguyên lành đáng vui.
Tha phương nào thiếu ngọt bùi,
Gần xa thơ thới, thắm mùi hương xuân.
Nhật Quang Phi Hồ.
* Sự thay đổi theo thời gian: bãi biển biến thành ruộng dâu,
núi bị bào mòn, sông bị bồi cạn.
**Trang Tử, triết gia thời Xuân Thu bên Tàu gần đồng thời với 
Khổng Tử (551BC) nằm mộng thấy mình hóa ra bướm (hồ điệp),
hoài nghi về sự hiện hữu của mình, hay Bướm nằm mộng hóa ra mình?

NGÀY CUỐI NĂM
Năm tàn, Tết đến, dịch chưa qua,
Covid Chệt tung hại mọi nhà,
Mưu diệt năm châu làm bá chủ,
Tung tiền khắp chốn loạn tràn ra.
Quan quyền cao thấp mua ngàn triệu,
Báo chí truyền hình mướn phịa ma.
Giàn dựng tay sai làm Tổng, Thủ,
Rước Tàu tràn chiếm khắp gần xa.
Đồ Quảng (29 Dec 2020)
THƯƠNG QUÊ
Xứ người đêm lạnh, nhớ quê hương,
Bão lũ năm qua khủng khác thường.
Thương phế binh tàn thêm đói rách,
Mong chờ cứu trợ vọng tình thương.
Trời ban phước lộc nên chia chút,
Dịch vụ thẳng nhờ chuyển tận phương.
Hào phóng, nghĩa tình luôn thể hiện,
Bên nhau một thuở đã chung đường.
Đồ Quảng (29 Dec 2020)
THƯ THƯƠNG PHẾ BINH.
Quê nhà thương phế gởi thư sang,
Cảm cảnh non sông lệ ứa tràn.
Chiến sĩ cụt giò, mông lếch đất,
Anh hùng đui mắt, gậy quờ quang.
Mẹ già quá vãng, lều tan mái,
Vợ đói dông rồi, bếp lạnh hoang.
Tủy sống đạn vương nằm liệt chiếu,
Bạn thù hờ hững mãi khoe khoang.
NQPH.

TẾT NHỚ QUÊ

Chiều ba mươi tết, rước ông bà, 
Gia quyến đoàn viên, tục xứ ta.
Một bữa chung nhà trăm thế hệ,
Lễ dâng thần thổ trấn viên gia.


Bàn thờ tiên tổ đèn hương sáng,
Khuya đón Táo quân lại bếp nhà.
Mùng một ra đình, chùa cúng bái,
Ba ngày thăm, tiếp khách gần xa.


Qua đây xứ lạ người trăm nước,
Tết nhất không còn lễ tục xưa.
Con cháu mưu đời riêng khắp nẻo,
Mấy ai sum họp đón giao thừa.


Văn,*phong lối sống đều theo khác,
Cúng lễ ông bà cháu vắng thưa.
Đôi câu phone gọi còn chưa có,
Sánh quê ngày cũ nói sao vừa.
Nhật Quang Phi Hồ.
*Văn hóa và phong tục.
THƯ THĂM CUỐI NĂM

Sớm tối liền qua đã hết năm,
Đôi lời ta viết gởi mừng thăm.
Bốn phương quen cũ từ muôn nẻo,
Còn mất, trần gian đã biệt tăm.

Bạn học thời xa chẳng thấy còn,
Người tàn góc biển, kẻ chân non.
Lớp xưa theo giặc làm quan lớn,
Hưu, tịch, già nua cũng khuất mòn.

Bạn việc Sài Đô tản khắp nơi,
Tâm tình chung sở đã qua thời.
Giờ đây chẳng gặp nhau lần nữa,
Lưu, vãng, tàn, đau, biệt cuối trời.

Trang lứa cùng quê thảy vãng rồi,
Xóm làng nhân sự lại xa xôi.
Ruộng xưa, mồ mả nay xây phố,
 Xe cộ tưng bừng, lạc bước tôi.

Sui gia đã gặp, có người không,
Giao thiệp không hề, chẳng tốn công.
Liên hệ cháu con riêng chúng tính,
Văn từ đâu dễ đạt truyền thông.

Quê tổ đồng hương chẳng hữu thân,
Lời ra, xuyên tạc ngược tinh thần.
A dua, ganh tị bao nhiêu kẻ.
Ngàn kẻ không tìm 
một chữ nhân.


Núp danh Chúa, Phật, miệng si sân,
Gần gủi bao năm cũng chẳng thân.
Chuyện vãng êm đềm dư kích nổ,
Dễ gây địa chấn mấy trăm tầng.

Chúc khắp gần xa phúc đức xây,
Vợ chồng, con cháu sống sum vầy.
Chúc mong trăm họ đều thư thả,
Thông thoáng tâm tình tợ gió mây.

Cuối năm ta chỉ mấy lời thăm,
Chúc được an vui suốt mỗi năm.
Khỏe mạnh, vững chân, thong thả bước,
Rượu thơ, hè mát, ngắm trăng rằm.
Nhật Quang Phi Hồ. 
THÁNG TƯ 1975
Sau tết mấy ngày mất Phước Long,
Tiếp theo Ban Thuột vội đi đong.
Quân đoàn tan nát trên Đường Bảy
Khắp cả Miền Trung giặc siết vòng.
Tháng Tư  quân giặc tràn Xuân Lộc,
Đất nước Cộng Hòa sắp phải vong.
Vỡ tổ Saigon kinh khủng chạy,
Than ôi nhớ lại, lệ lưng tròng.
Nhật Quang Phi Hồ


 APRIL 1975
A few days after Tết*, Phước Long was fallen.
Subsequently BanMêThuột became quickly the same.
The Army Corps disintegrated on the Route No.7,
All the Central Area was strictly strangled by the enemy.
On April, the enemy over run Xuân Lộc,
The Republic Country was about to be lost.
As in broken nest, Saigon people run frantically for escape.
Oh, by recalling that, our tears are about to shed out.

Nhật Quang Phi Hồ