NHẬT QUANG – PHI HỒ

Tiểu sử: Nhật Quang Phi Hồ
Cộng tràn Ất Dậu mùa Thu,
Tác giả chín tuổi, mịt mù tang thương.
Hung tàn lũ giặc bất lương,
Thi nhau cướp giết chủ trương Cộng đồ,
Cưởng truyền Lê Marx “Tam vô”,
Phá tan văn hóa tiền đồ tổ tiên.
Dân tình khiếp khổ đảo điên,
Quê hương tăm tối , triền miên cơ cùng.
Chứng nhân lịch sử tàn hung,
Dù muôn trang sách khó dùng kể qua.

Nơi sinh cạnh bến sông Trà,
Nhìn qua Thiên Ấn mượt mà đồi tranh.
Vốn xưa đất cũ Chiêm Thành,
Di dân từ Bắc, Việt giành lấn vô.
Từng năm bão lũ nóng khô,
Dân tình trắc trở, mưu đồ chen bon.
Hai mươi tìm sống Saigon,
Học hành Sư phạm, lối mòn thư sinh.
Chẳng ngờ Nam Việt bại binh,
Công phu vất cả, linh đinh biển trời.
Vận may thuyền vượt đến nơi,
Bốn mươi sang Mỹ vui đời tự do.
Ơn người con cháu ấm no,
Cố công góp sức chăm lo đắp đền.
Nhật quang Phi Hồ.
Tác phẩm đã phát hành của thi sĩ Nhật Quang Phi Hồ
Vui lòng bấm vào bìa sách hay tựa đề để thưởng thức các thi phẩm
Trang thơ của thi sĩ Nhật Quang Phi Hồ
CHÚC MỪNG NĂM MỚI
Lệ thường thân chúc vạn an khang,
Thể lực, tâm linh tợ ngọc vàng.
Xe phố cao sang càng sắm tới,
Cháu con tài đức mãi tràn lan.
Thiên đường Ác đảng mau tan rã,
Địa phủ u hồn đở khóc than.
Nhân thế ngày thêm nhiều tốt đẹp,
Chúng sinh muôn nẽo giảm cơ hàn.
Nhật Quang Phi Hồ.
BEST WISHES FOR THE NEW YEAR
As customary, I wish you all safe and sound,
Your mental and physical conditions be as strong as gem & gold.
Buy more and more luxurious vehicles and buildings,
Have more and more talent and virtuous children.
The Wicked party’s paradise be soon disintegrated,
The sad souls’ hell be relieved of tears and laments.
The human life be much better in the days to come,
And all living creatures suffer less bitter cold and hunger.
Nhật Quang Phi Hồ
MAY RỦI

Huynh đệ chi binh có nghĩa tình?
Cướp quyền ngu ác hại dân sinh.
Gây bao giết chóc muôn đau khổ,
Nam Bắc tương tàn vạn khiếp kinh,
Đạn tránh, người may vui sống sót,
Mìn vương, kẻ rủi nát thân mình.
Quay nhìn lắm mảnh đời tàn tật,
An ủi chia cùng cảnh nhục vinh.
Nhật Quang Phi Hồ
BỘ TRƯỞNG QUỐC PHÒNG
       NGÔ XUÂN LỊCH

Thông tin Xã Nghĩa Việt loan qua,
Bộ trưởng Quốc phòng đã trốn xa.
Nắm trọn binh quyền, trùm gián điệp,
Gian giàu phản quốc, hại dân ta.

Cắp vàng tám tấn chưa mang được,
Công của tham nhiều khó tưởng ra.
Giờ phải bôn đào sang xứ Chệt,
Bá Hy gương cũ chúa quần ma.

Tướng nầy phần nổi tảng băng thôi,
Đảng Cộng gian tham vạn đứa tồi.
Lũ chúng mê quyền tranh bán nước,
Ngầm tay sai Chệt nhục than ôi.

 Bán rừng, nhượng bãi, nghênh Tàu đến,
Trọng điểm non sông Chệt chủ rồi.
Tô giới, đặc khu Tàu chiếm cứ,
Việt thêm nghèo khổ, điếm, nô, bồi.

Non sông giòng giống dần suy diệt,
Độc chất, bịnh mòn dân nước tan.
Tàu đến chủ cha, quyền nắm cả,
Hèn tham, chúng Cộng nhục quy hàng.

Nghĩ về quê cũ, buồn rơi lệ,
Tiên tổ ngàn năm dựng nước nhà,
Công máu đổ nhiều, đành phải mất.
Nô hèn tham ác chúng si ma.

Đồ Quảng (June 21)
HẾT THÁNG BA
Năm mới vừa sang, hết tháng Ba,
Thời gian nhanh chóng mãi bay qua.
Tuổi thêm gia tốc càng suy yếu,
Bệnh tật gây phiền lắm trổ ra.
Bao kẻ thân thương tan biến mất,
Một thời vui khỏe đã lùi xa.

Nhân sinh mộng thực toàn hư ảo,
Thoáng chốc trăm năm thảy xóa nhòa.
Nhật Quang Phi Hồ.
VỊ THA
Vị tha lo chuyện giúp gần xa,
Thương mến sinh loài tợ chính ta.
Xử việc công bình theo nghĩa lý,
Quí người hơn của chẳng điêu ngoa.
Quyền cao tận sức lo dân nước,
Chức trọng ra công giúp mọi nhà.
Thăng tiến văn minh cho xã hội,
Dắt đưa dân nước sống an hòa.
Nhật Quang Phi Hồ.
CHÊ TRUMP
Bao kẻ chê Trump dẫu đúng rồi,
Nhưng đem so với bi đần tôi,
Vạn lần tỉnh táo, khôn chưa lẫn,
Xấu ít hơn, đành phải chọn thôi.
Đưa kẻ ngủ đừ lên dẫn bước,
Cả bầy xuống hố khổ than ôi.
Non sông nhiều ít đang chìm đắm,
Thế giới thân thương hóa tệ tồi.
Đồ Quảng.

KHEN ZELENSKY
Tuổi trẻ hùng anh thật tuyệt vời,
Quyết lòng giữ nước chẳng lìa nơi.
Không hề tháo chạy riêng gia quyến,
Giữ vững non sông khỏi rối bời.
Sống chết một lòng thương tổ quốc. 
Nêu gương lãnh đạo sáng muôn đời.
Ukraine phước được trang tài dũng,
Tồn tại vinh quang giữa đất trời.
Đồ Quảng.
THÁNG TƯ 1975
Sau tết mấy ngày mất Phước Long,
Tiếp theo Ban Thuột vội đi đong.
Quân đoàn tan nát trên Đường Bảy
Khắp cả Miền Trung giặc siết vòng.
Tháng Tư  quân giặc tràn Xuân Lộc,
Đất nước Cộng Hòa sắp phải vong.
Vỡ tổ Saigon kinh khủng chạy,
Than ôi nhớ lại, lệ lưng tròng.
Nhật Quang Phi Hồ


 APRIL 1975
A few days after Tết*, Phước Long was fallen.
Subsequently BanMêThuột became quickly the same.
The Army Corps disintegrated on the Route No.7,
All the Central Area was strictly strangled by the enemy.
On April, the enemy over run Xuân Lộc,
The Republic Country was about to be lost.
As in broken nest, Saigon people run frantically for escape.
Oh, by recalling that, our tears are about to shed out.

Nhật Quang Phi Hồ
CHỦ NGHĨA XÃ HỘI

Marx nằm gác lạnh, nghĩ lung tung,
Quanh thấy giàu sang, lão hóa khùng.
Ganh ghét, viết lên Tư Bản Luận,
Cố tình đánh phá, tưởng hoang lung. 

Viết bày bình đẵng, không giai cấp,
Tư bản, công nông khó hợp cùng,
Bóc lột, đấu tranh gây khủng hoảng,
Lưu manh phong lão thánh thầy chung.

Hoang tưởng bày Xã Hội Chủ Nghĩa,
Người không bóc lột, lại thương nhau.
Làm tùy theo sức, tiêu tùy thích,
Tưởng bở ngu nghèo hưởng ứng mau.

Thực tế đời không hề giống thế,
Lưu manh lợi dụng đám dân ngu,
Giết người cướp của gây đau khổ,
Đói rách muôn dân sống ngục tù.

Chủ nghĩa nầy đây gây đại họa,
Khiến bao giết chóc trăm năm qua
Nước nào dính đến dân cơ khổ,
Bần biển đau thương chẳng thái hòa.

Chết đói lắm phen, Tàu bỏ Marx,
Tiếng còn Cộng Đảng, đổi thay rồi,
Cầm quyền lũ Đỏ thành tư bản,
Ác, bịp, cướp, giàu nhất thế thôi.

Nay chúng bỏ tiền mong chiếm Mỹ,
Mưu thâm, hối mãi chức quan tồi.
Biên cương toang mở, gian bầu cử,
Thức tỉnh mau lên, họa đến rồi.


Trí thức lắm người chưa trải nghiệm,
Vẫn còn mơ ước thuyết hoang đường
Cấp bằng cứ tưởng mình khôn lớn,
Bầu giúp tham gian đoạt chính trường.


Nước Mỹ loạn cùng dân đói khổ,
Mọi điều đắt đỏ sẽ tang thương.
Cuồng lên bắn giết gây kinh khiếp,
Thất nghiệp, vô cư khắp phố phường.
Nhật Quang Phi Hồ.
 
MÃNH HỔ ÓC BÒ
Binh lực hùng cường quá tối tân,
Chỉ huy bởi những kẻ ngu đần.
Chẳng hề được việc chi nên cả,
Bất trí, vô tài, chết lính dân..
Cộng sản Việt Nam: cam chiến bại.
Ta-li A-phủ: lại nhanh chân.
Xác to gân mạnh, nhưng đầu dại,
Mãnh hổ óc bò, chỉ hại thân.
Nhật Quang Phi Hồ (28 tháng tám,2021)
ĐẠI HỌA NON SÔNG 


Đại họa non sông, thấy rõ ràng,
Giặc Tàu xâm lấn cố tràn sang.
Bạo quyền do Chệt qua dàn dựng,
Côn điệp cài đông tận xóm làng. 

Trọng điểm quê hương Tàu đóng chốt,
Mở mang Tô giới phố phường riêng.
Núi, đồng, cảng, biển Tàu mưu chiếm.
Thải độc môi sinh, bệnh não phiền.

Ngăn đập chận nguồn, sông rạch cạn,
Miền Nam sung mãn hóa khô khan.
Lúa mùa, thủy sản càng suy giảm,
Thua thiệt cơ cùng, sống chẳng an.

Chữ viết toan thay, vận khó sao,
Uống ăn độc chất Chệt pha vào.
Ung thư, mầm bệnh tràn lan khắp,
Tai nạn, bạo hành, chết quá cao.

Chục triệu trai Tàu sang lấy Việt,
Mưu thâm Hán hóa chẳng bao lâu.
Bệnh, bần, dân tộc mau tiêu diệt,
Độc lập trường tồn chẳng dễ đâu.

Cả nước buồn thay chịu cúi đầu,
Họa Tàu diệt chủng quá thâm sâu.
Nước nhà, tiên tổ bao công sức.
Ngu lại rước Tàu, chịu ngựa trâu. 

Hưng Đạo, Quang Trung mong tái thế,
Anh hùng, chí sĩ quyết theo gương.
Vùng lên đuổi giặc, yên bờ cõi,
Giúp nước, thương dân, bỏ bạo cường.

Dựng lại cơ đồ non nước Việt,
Tài hoa thể hiện nước vinh quang.
Tham hèn gian ác nên lùi bước,
Giúp Việt trường sinh giữa địa đàng.

 Nhật Quang Phi Hồ.
BUỒN CHÓ LUCKY
(born 2 Sep 99)
Lão sinh bịnh tử, Lucky ơi,
Mười bốn năm sang sắp mãn đời.
Sờ thấy ung thư con phát triển,
Làm sao cứu chữa tiếp vui chơi.
Thú y dù khám thâu tiền lớn,
Mà chẳng làm chi chỉnh lẽ trời.
Ủ rủ con không còn nhảy bũa,
Không hăng săn sủa lục tìm hơi.
Uống ăn chậm yếu, không hăng hái,
Đi đứng nhẹ hều, lắm nghỉ ngơi.
Con bịnh, ông đây buồn quá đổi,
Mở đường vĩnh biệt, mỗi riêng nơi.
Đồ Quảng
(2 Sep 22)

Mục Sư NGUYỄN XUÂN BẢO

Xuân Bảo Mục sư thật tuyệt vời,
Thương về quê Việt tận nhiều nơi.
Phát tiền, cho gạo người phung hủi,
Khoan giếng, xây cầu cả hưởng chơi.
Mến Chúa đường xa luôn nhọc sức,
Yêu người tiền góp phải mòn hơi.
Bao năm kiên nhẫn không ngơi nghỉ,
Nghĩa cả lòng nhân tốt tiếng đời.
Nhật Quang Phi Hồ.


LIÊN* ÁNH SÁNG
Nhọc nhằn qua lại biển công phu,
Tiền của dành gom mổ mắt  mù.
Giúp kẻ tối tăm mừng sắc thắm,
Thương đời đem sáng đến thâm u.
Tâm tình nhân ái nên trân trọng,
Thiện chí thiên lương giải tối tù.
Nhân đức bao la thương vạn kẻ,
Phóng hào phổ độ đúng chân tu.
Nhật Quang Phi Hồ.
*Ông Nguyễn Quang Liên, Orange.
  Câu chuyện văn chương giải buồn:
Nhân dịp một Cô gái hơn 70, cùng quê sang đây làm ăn thành công có tiệm, có nhà ngon lành, mời đi dự đám cưới. Nghĩ phải mừng Cô một món quà. 
Thấy Cô sang trọng, nên nhớ lại chuyện thời Chiến Quốc:  Phùng Hoan, gia khách của Mạnh Thường Quân (MTQ) thấy nhà MTQ không thiếu thứ gì, nên đã mua món hàng đặc biệt “Nhân Đức” cho MTQ, bằng cách thay vì đòi nợ lại chơi xóa hết nợ cho dân Đất Tiết thiếu MTQ.  Không bao lâu sau, MTQ mất hết quyền chức, suy sụp khổ cùng, lại được dân đất Tiết đón rước cưu mang, tôn quý, khiến MTQ vẫn cứ được ngon lành.
 Nhớ bài học đó, tác giả dùng tên Cô gởi tặng cho mấy anh TPB VNCH ở quê nhà một số tiền, lấy đủ receipts, kèm viết 4 đoạn thơ nầy bỏ vào phong bì và trao cho Cô lúc Cô cùng chú rể chào bàn.

QUÀ MỪNG TÂN HÔN
 Nghĩ  tặng Tân Hôn đám bạn già,
Của tiền đầy đủ cỡ trung gia,
Nên bèn tặng chút “Quà Nhân Nghĩa”,
Trang điểm cho đời nở thắm hoa.
Ta sống nơi đây chốn địa đàng,
Tự do hạnh phúc cảnh hoan ca.
Quê nhà binh phế đầy tăm tối,
Chung giúp thương về phúc bội ra.


 Học cách người xưa, lão Phùng Hoan,
Mạnh Thường Quân đủ mọi giàu sang.
Nhưng còn chỉ thiếu “điều nhân nghĩa”
Đất Tiết mua về giúp Mạnh quan.
Thất sũng, khách tiền tiêu táng cả,
Đâu ngờ Dân Tiết cứu bình an.
Ngàn năm gương cũ còn soi sáng,
Nhân nghĩa bền hơn đống bạc vàng.


Phải tặng tân hôn một món quà,
Nhưng nhiều thư đến tự quê cha,
Khổ đau cầu cứu không sao xiết,
Quà ấy đành trao chiến phế nhà.
Giá ít trăm đô đây chẳng mấy,
Gởi về chốn khổ quí muôn ra.
Tật tàn nghèo đói, buồn tăm tối,
Bỗng được món quà mặt nở hoa.
 
Cách biển, hoa nầy trang điểm tiệc,
Tân hôn hạnh phúc mãi bền xa.
Ơn đền nghĩa trả tàn binh cũ,
Mến chúc trăm năm cảnh hiệp hòa.
Bố đức thi ân chung nghĩa cả,
Non sông nần nợ, khó lờ qua.
Phước trời bù lại nhiều may mắn,
Mạnh khỏe an vui mãi chẳng già. 
Nhật Quang Phi Hồ, (1 Oct 2017)

NGẮM NẮNG HÈ
Ngồi dưới hàng hiên ngắm nắng hè.
Trời xanh trong suốt thiếu mây che.
Êm đềm xa cách đường xe chạy.
Im vắng nhớ buồn thiếu tiếng ve.
Gió thoảng nhẹ êm hơi biển đến.
Chốn lành yên tịnh tiếng chim nghe.
Tuổi già nhớ bạn tiêu tàn hết,
Quạnh vắng riêng ta chẳng rượu chè.
Đồ Quảng (June 22
NHÂN LỄ GIÁNG SINH
Cuối năm mừng lễ Giáng Sinh,
Đôi lời mến chúc thân tình gần xa.
Năm tàn như gió bay qua,
Cháu con chóng lớn, kẻ già yếu thêm.
Chúc nhau: “Thủ túc chẳng mềm,
Bước đi vững chải, êm đềm gió trăng.
Trí tâm còn vẫn khả năng,
Vần thơ thanh nhả, mạch văn rõ ràng.
Quê nghèo thoát cảnh lầm than,
Mọi người sáng mắt, tính toan ưu thời,
Rượu phê, cờ bạc thôi chơi,
Cocain, ma túy phải rời bỏ ngay.
Tự do dân chủ chung tay,
Dựng xây đất nước từ nay phú cường.
Dẹp tuồng ma mảnh bất lương,
Nói đường làm nẻo, quê hương nô đòi.
Chung nhau bảo vệ giống nòi,
Sĩ phu hùng khí, sáng soi dẫn đường.
Một lòng đại nghĩa, yêu thương,
Dẹp tan giặc nước, ngăn phường Bắc xâm.
Vị tha, nhân đạo, từ tâm,
Quí dân, yêu nước, hết lầm Cộng gian.”
Nhật Quang Phi Hồ
NỬA NĂM
Tết mới vừa sang, thoáng nửa năm,
Thời gian thấm thoát chẳng bao lăm.
Vãng thời bôn tẩu mưu đời sống,
Nay buổi già nua vắng bạn thăm.
Chốn ở yên bình, công khổ nhọc,
Đó đây vất vả, sống luôn chăm.
Phước may có được chiều thư thả,
Thoáng đó già nua, yếu thích nằm.
Đồ Quảng
(4 July 22)
BƯỚC XUÂN

Em đưa ta lại một mùa xuân,
Gió lạnh chiều đông nắng cuối tuần.
Hương sắc vờn mang vào giấc điệp,
Mơ màng như thể bạn tình quân.

Hòa điệu xoay quanh, dáng nhẹ nhàng,
Cung đàn tiếng hát dậy ngân vang.
Ngàn hoa bừng nở, chân em bước,
Kích động tim ta nhịp rộn ràng.

Khoan, nhặt, dìu nhau quên thế sự,
Em cười rạng rỡ ánh hào quang.
Bao năm đất khách hồn tê dại,
Ta thấy bình minh giữa địa đàng.

Thời gian cách trở tợ không gian,*
Chợt gió đưa mây sắp thẳng hàng.
Như đám chim ngàn tung cánh rộng,
Sá gì trời biển với quan san.

Cùng ta chia xẻ nổi lòng vui,
Hóa giải buồn thương, giảm ngậm ngùi.
Quên nỗi niềm riêng, chiều nắng xuống,
Lòng quê thanh thản, nước trôi xuôi.

Thoáng phút bên em, đời cõi mộng,
Vàng phai nhân thế kiếp phôi pha.
Trăm năm dù lỡ vô duyên trước,
Tình lặng muôn thu vẫn đậm đà.

Nhật Quang Phi Hồ
Cách nhau tuổi tác, cách xa nơi sinh sống, tình cờ lại gặp
.
NGÀY HẠ CHÍ
Ngày nhất dài đây Bắc bán cầu,
Chính là Hạ chí ngắn đêm thâu.
Mặt trời chiếu sáng qua vùng Bắc.
Đồng ruộng khô cằn, nước cạn sâu.
Nhớ thuở bon chen thi vất vả,
Nghĩ thời mưu sống đã qua lâu.
Chiều buồn đất khách thương quê tổ,
Tâm sự lan tràn viết mấy câu.
Đồ Quảng
(21Jun2022)
 

THIỆP MỪNG XUÂN MỚI

Mỗi năm gởi thiệp một lần, 
Đôi câu hữu ái, mấy vần thăm nhau.
Cầu mong phúc lộc tươi màu,
Bình an, mạnh khỏe, không giàu vẫn sang.
Trường sinh vui giữa thế gian,
Trí tâm minh mẩn, vững vàng thể thân.
Dẫu già vẫn mãi bền gân,
Xuống lên rừng biển, lũng gần, non xa.
An vui trọn kiếp ta bà,
Công danh sự nghiệp kể đà như xong.
Chúc nhau ngày tháng thong dong,
Xem như ân sũng đẹp lòng Trời cho.
Thế nhân sau trước bụi tro,
Thấp cao, khinh trọng nghĩ trò cỏn con.
Tang thương*, nguồn cạn đĩnh mòn,
Nghĩa tình quen biết, gởi còn lời thơ.
Cuộc đời như thể cơn mơ,
Trang Sinh Hồ Điệp**, mịt mờ hỗn mang.
Trải bao nghịch cảnh bàng hàng,
Lợi danh, lửa đạn, giặc tràn, biển xanh,
Cố hương thảm họa tung hoành,
Phước may tồn tại, nguyên lành đáng vui.
Tha phương nào thiếu ngọt bùi,
Gần xa thơ thới, thắm mùi hương xuân.
Nhật Quang Phi Hồ.
* Sự thay đổi theo thời gian: bãi biển biến thành ruộng dâu,
núi bị bào mòn, sông bị bồi cạn.
**Trang Tử, triết gia thời Xuân Thu bên Tàu gần đồng thời với 
Khổng Tử (551BC) nằm mộng thấy mình hóa ra bướm (hồ điệp),
hoài nghi về sự hiện hữu của mình, hay Bướm nằm mộng hóa ra mình?

NGÀY CUỐI NĂM
Năm tàn, Tết đến, dịch chưa qua,
Covid Chệt tung hại mọi nhà,
Mưu diệt năm châu làm bá chủ,
Tung tiền khắp chốn loạn tràn ra.
Quan quyền cao thấp mua ngàn triệu,
Báo chí truyền hình mướn phịa ma.
Giàn dựng tay sai làm Tổng, Thủ,
Rước Tàu tràn chiếm khắp gần xa.
Đồ Quảng (29 Dec 2020)
THƯƠNG QUÊ
Xứ người đêm lạnh, nhớ quê hương,
Bão lũ năm qua khủng khác thường.
Thương phế binh tàn thêm đói rách,
Mong chờ cứu trợ vọng tình thương.
Trời ban phước lộc nên chia chút,
Dịch vụ thẳng nhờ chuyển tận phương.
Hào phóng, nghĩa tình luôn thể hiện,
Bên nhau một thuở đã chung đường.
Đồ Quảng (29 Dec 2020)
THƯ THƯƠNG PHẾ BINH.
Quê nhà thương phế gởi thư sang,
Cảm cảnh non sông lệ ứa tràn.
Chiến sĩ cụt giò, mông lếch đất,
Anh hùng đui mắt, gậy quờ quang.
Mẹ già quá vãng, lều tan mái,
Vợ đói dông rồi, bếp lạnh hoang.
Tủy sống đạn vương nằm liệt chiếu,
Bạn thù hờ hững mãi khoe khoang.
NQPH.
XÓT THƯƠNG
Tết nhớ quê hương, sống nghĩa tình,
Năm ba trăm bucks giúp thương binh.
Xẻ chia phước lộc cùng chung tuyến,
Vơi bớt đau thương cảnh khổ hình.
Quờ quạng đêm trường trong đói bịnh.
Lết lê khuyết cụt, khó mưu sinh.
Tuân lời Chúa dạy nên thương xót,
Ân đức huyền vi, Phật chứng minh.
Nhật Quang Phi Hồ
BUỒN THÁNG TƯ 75
Tháng Tư chiến sự khắp kinh hoàng,
Dân chúng Miền Nam lắm chết oan.
Giặc Bắc tràn vào hăng bắn giết,
Nam quân bối rối Tổng quy hàng.
Chiếm xong đểu cáng tha hồ cướp,
Xót cảnh lương dân chạy loạn tràn.
Khốn khổ bao năm xương máu đổ,
Rốt cùng nô thuộc lệnh Tàu ban.
Đồ Quảng.
VALENTINE
Dưới trời muôn loại kiếp phôi pha,
Thương mến cho đời nở vạn hoa.
Chẳng nghĩa gì đâu, chi cố chấp,
Yêu nhau thế giới sống an hòa.

Trao gởi cho nhau một chút tình,
Mang bao nồng ấm cõi nhân sinh.
Ví dầu vất vả nhưng vui sống,
Muôn chốn tình yêu giữ thái bình.

Yêu thương thấm đẹp khắp gần xa,
Như phiếm đàn rung, khúc nhạc hòa.
Như thể ôn tuyền mùa tuyết lạnh,
Như làn gió mát dịu làn da.

Thương người, mến bạn, lại yêu em,
Mơ ước duyên tình mãi đậm thêm.
Vui với muôn loài, dai sức sống,
Yêu nhau ngàn thuở mộng êm đềm.

Nhật Quang Phi Hồ

XUÂN QUÊ NGÀY CŨ

Nhớ thời quê cũ đón xuân sang,
Rộn rã vui lên khắp xóm làng.
Đường sá sửa sang trông sạch sẽ,

Mả mồ đắp dọn ngắm khang trang.
Đình chùa nhà cửa vừa sơn sửa,

Sân vườn cây cảnh sắp ngay hàng.
Bàn thờ tiên tổ, đồng thau sáng,

Vườn xuân, mai, cúc nở tươi vàng.
Tưng bừng phố chợ người buôn bán,
Hàng hóa trưng đầy đẹp cảnh quan.
Đối liễng chúc mừng treo đỏ cửa,
Đón xuân già trẻ khắp hân hoan.
Đồ Quảng.
Dìu Em – Thơ Nhật Quang Phi Hồ

Dìu em nhẹ bước Rumba,
Quên đi bao nỗi ta bà thế gian. 
Cung đàn, tiếng trống nhặt khoan,
Tường gương biến hiện rập ràng giai nhân.
Phơi lưng bày cổ trắng ngần,
Đổi thay giai điệu xoay vần bên nhau.
Nhân sinh một thuở qua mau,
Buồn vui, thoáng cũng trắng màu tóc xanh.
Sàng trơn, lui tới khoan, nhanh,
Theo chiều luân vũ, xoay quanh lẹ làng.
Quên đời, nhìn bước em sang,
Tới lui, chân khớp hai hàng đều nhau.
Ước chi, Tiên phép nhiệm màu,
Mãi nguyên khỏe đẹp, sánh nhau bước dài.
Tango, Bebop dẻo dai,
Nhịp nhàng lui tới, lai rai quên đời.
Slow tiếng hát lên khơi,
Valse nhanh dồn dập, quên trời vui chơi.
Cha Cha bước nhặt, bước lơi,
Âm vang mõ trống, không lời tỉ tê.
Paso rộn rã đi về,
Boston thong thả, tình quê mặn mà.
Samba nhún nhẩy lại qua.
Mambo cà giực, tình ta vô bờ.
Tưởng chừng đang thuở mộng mơ,
Lòng vui như thể Vàng cờ tung bay.

Nhật Quang Phi Hồ
HẾT NĂM
Còn mấy ngày thôi, năm mới sang,
Đêm đông dài nhất, tuyết, mưa tràn.
Đèn, hoa mừng đón vinh danh Chúa,
Chũng, thuốc ra công chống dịch lan.
Mưu trí Tàu toan chôm thế giới,
Ham giàu Mỹ dại đớp mồi gian.
Bi đần tăm tối không ai cản,
Dân chúng Hoa Kỳ khắp oán than.
Nhật Quang Phi Hồ. (23Dec2021)
VUI XUÂN PHÂN
Nửa tháng ba rồi, mùa ấm sang,
Trời ngang xích đạo chiếu song toàn.
Sáng soi Nam Bắc Cầu chung nắng,
Tuyết trắng ấm dần sắp biến tan.
Muôn sinh vui hưởng đời tươi thắm,
Thoát lạnh hân hoan sống dễ dàng.
Ghét, ganh, ham, hại đều vô nghĩa,
San sẻ, thân thương hưởng địa đàng.
Đồ Quảng (16 Mar22) 

TẾT NHỚ QUÊ

Chiều ba mươi tết, rước ông bà, 
Gia quyến đoàn viên, tục xứ ta.
Một bữa chung nhà trăm thế hệ,
Lễ dâng thần thổ trấn viên gia.


Bàn thờ tiên tổ đèn hương sáng,
Khuya đón Táo quân lại bếp nhà.
Mùng một ra đình, chùa cúng bái,
Ba ngày thăm, tiếp khách gần xa.


Qua đây xứ lạ người trăm nước,
Tết nhất không còn lễ tục xưa.
Con cháu mưu đời riêng khắp nẻo,
Mấy ai sum họp đón giao thừa.


Văn,*phong lối sống đều theo khác,
Cúng lễ ông bà cháu vắng thưa.
Đôi câu phone gọi còn chưa có,
Sánh quê ngày cũ nói sao vừa.
Nhật Quang Phi Hồ.
*Văn hóa và phong tục.
THƯ THĂM CUỐI NĂM

Sớm tối liền qua đã hết năm,
Đôi lời ta viết gởi mừng thăm.
Bốn phương quen cũ từ muôn nẻo,
Còn mất, trần gian đã biệt tăm.

Bạn học thời xa chẳng thấy còn,
Người tàn góc biển, kẻ chân non.
Lớp xưa theo giặc làm quan lớn,
Hưu, tịch, già nua cũng khuất mòn.

Bạn việc Sài Đô tản khắp nơi,
Tâm tình chung sở đã qua thời.
Giờ đây chẳng gặp nhau lần nữa,
Lưu, vãng, tàn, đau, biệt cuối trời.

Trang lứa cùng quê thảy vãng rồi,
Xóm làng nhân sự lại xa xôi.
Ruộng xưa, mồ mả nay xây phố,
 Xe cộ tưng bừng, lạc bước tôi.

Sui gia đã gặp, có người không,
Giao thiệp không hề, chẳng tốn công.
Liên hệ cháu con riêng chúng tính,
Văn từ đâu dễ đạt truyền thông.

Quê tổ đồng hương chẳng hữu thân,
Lời ra, xuyên tạc ngược tinh thần.
A dua, ganh tị bao nhiêu kẻ.
Ngàn kẻ không tìm 
một chữ nhân.

Núp danh Chúa, Phật, miệng si sân,
Gần gủi bao năm cũng chẳng thân.
Chuyện vãng êm đềm dư kích nổ,
Dễ gây địa chấn mấy trăm tầng.

Chúc khắp gần xa phúc đức xây,
Vợ chồng, con cháu sống sum vầy.
Chúc mong trăm họ đều thư thả,
Thông thoáng tâm tình tợ gió mây.

Cuối năm ta chỉ mấy lời thăm,
Chúc được an vui suốt mỗi năm.
Khỏe mạnh, vững chân, thong thả bước,
Rượu thơ, hè mát, ngắm trăng rằm.
Nhật Quang Phi Hồ. 
BÀI THƠ CUỐI NĂM
Năm tháng qua nhanh, tết lại về,
Cảm buồn nhớ lại cảnh xưa quê:
“Mả mồ vun sửa bao trân trọng,
Miếu tự trưng bày thấy mến mê.
Rộn rã xóm làng vui đón tết,
Cẩn cung giấy bút thảo thơ đề.”
Nửa đời tránh Cộng, xa muôn dặm,
Tuổi tác hoàng hôn lạnh bốn bề.
Nhật Quang Phi Hồ.