STORY POEMS

Kính mời quý vị thưởng thức truyện thơ


KING KONG Biết Yêu 
Đình Duy Phương


Kong là tên của một loài dã thú *
Có một thân hình khổng lồ
lông phủ dày đặc .
Mặt khỉ, hai cánh tay dài,
miệng nó to hoác
Hàm răng lởm chởm nhọn hoắc
Nhìn lên trên màn ảnh
Ta đã kinh hồn khiếp vía !
Nhưng Kong, đôi mắt của mi
thật hay
Ta nhìn thấy trong đôi mắt ấy
Tia sáng của một con người.

Ở trong cái thân xác dữ dằn kia
Kong có một trái tim biết rung động
Nó khao khát được thay hình
Để được người yêu
Và nó đã luỵ tình .
Nên dù trong thân xác khổng lồ dã thú
Kong diễn tả được hết sự dịu dàng
Khiến Nàng
đang trong nỗi sợ hãi kinh hoàng
Phải ngạc nhiên xao xuyến ngỡ ngàng
Để rồi cảm nhận được một thứ tình khó hiểu !


Vào một đêm trăng truyền kiếp
King Kong lại muốn xoá bỏ lời nguyền
Bộ lạc những người rừng
đã bắt một cô gái để lên giàn hỏa thiêu sống
King Kong đến theo tiếng trống dồn dập
Nhìn cảnh tượng
một cô gái trên giàn lửa sắp bị đốt cháy
Nó đã bứt dây cứu nàng chạy
King Kong thoát khỏi mọi người
Đế khu nó ở trong rừng âm u
Kong vẫn nắm, cầm cô gái đang sợ hãi
Nàng cố vùng vẫy nơi lòng bàn tay
của King Kong .


Trong cảnh rừng hoang dại
Kong khua tay tìm lá cây gom lại
làm nơi êm ái
đặt cô gái xuống đất
Còn nó tìm chỗ dựa lưng
vào phiến đá ngồi thở dốc .
Bên kia bờ khe suối nước róc rách
Gió thổi lạnh,
lá rừng khua mạnh
Nàng mặc bộ áo mong manh
King Kong dang cánh tay dài
đặt giáp sát mặt đất như nó hiểu cô gái

Tiếng gió rừng chợt nhẹ vi vu
Từ từ, cô gái nhận ra con dã thú
có tâm hiền vì đã cứu sống cô
Nàng lạnh lắm
co vai dè đặt đi đến King Kong
rồi chậm chậm áp mình vô
cánh tay đầy lông của Kong êm ấm
Nàng mệt thiếp đi ngủ vùi .


Qua một đêm bình an
Ánh sáng bình minh lấp lánh
chiếu qua những khe lá
Chim hót líu lo
Tiếng nước róc rách
điệu âm thanh của cây rừng
Lúc này sao mà lãng mạn
Và Cô gái tỉnh dậy mở choàng cặp mắt
Thật an toàn.
Nàng sảng khoái hồn nhiên
Đứng múa một bài thể dục nhịp điệu
Thật hạnh phúc cho Kinh Kong
Con dã thú vẫn ngồi dựa ưng trên vách đá
Lim dim cặp mắt hé nhìn nàng xa xa

Bất thình lình King Kong quơ lấy nàng
Nó lẫn vô đám cây rậm rạp ngang
Thì ra King Kong nghe tiếng động
Những bước chân người thợ săn
đang đặt trên đất nhẹ đi tới
Cô gái biết việc gì sắp xẩy ra
Nàng ra dấu cho King Kong hiểu :
– Hãy để tôi ra gặp họ và theo họ về nhà
Họ sẽ không làm hại chúng ta.
King Kong đôi mắt buồn u ẩn, nó xoè tay
Cô gái leo xuống đất, hứa sẽ gặp lại Kong
Phút chia tay Kong ngồi yên, buồn
Nàng đi ra theo hướng gọi
của người săn thú đi buôn .


Vào một đêm trăng sáng
Nàng ở trong một căn hộ trên tầng cao
Bỗng thấy đôi mắt thật to
qua khung cửa kính nhìn vào .
Đó là cặp mắt của King Kong
Nó đi tìm nàng
không ngờ nó bị gài bẫy
Đoàn người săn thú dữ đã rình sẵn
Với cả đội binh lính chờ bắt lấy
Họ bao vây từ xa và bắt đầu nhắm bắn
King Kong đã biết
nếu nó vô thành phố sẽ bị loài người giết
Nhưng nó vẫn đi
Cô gái biết King Kong gặp nguy
làm hiệu đừng nổ súng .
Nhưng
Đại pháo đang bắn vào King Kong như mưa,
Nó chụp lấy cô gái ôm nàng trong lòng bản tay
Lần này nàng không còn sợ hãi
Mà chỉ muốn bảo vệ King Kong
Còn King Kong nhìn cô gái kỹ
Rồi nó buông nàng ra, chỉ vì nó không muốn
Nàng bị trúng thương, bị sát hại
King Kong không bỏ chạy
Thật khác thường
Trong làn mưa đạn pháo
Kinh Kong đau đớn tơi bời, bước chân lảo đảo
Nó đành gục ngã !


Trăng vàng vằng vặc lên cao
Tình yêu của Kong thật ngọt ngào
Vì cô gái đang đứng kề sát bên nhìn vào
mặt nó , nàng khóc ngất !
Đôi mắt khổng lồ của King Kong mở rộng
Nó muốn thâu hết hình ảnh của người nó yêu
Cái miệng đẫm máu tiêu điều
Nó nhếch nụ cười mãn nguyện
Vì đã có một người khóc thương Kong !


*Phim King Kong năm 1976, nữ tài tử Jessica Lange đóng vai cô gái. Tác giả bài thơ này đã xem Phim nhiều năm qua và dù không nhớ chi tiết trong cảnh, nhưng vẫn nhớ tình cảm của King Kong trong bộ phim, năm 1976 hay nhất .

Đình Duy Phương
Trích và viết lại từ Tập Thơ Đình Duy Phương xuất bản năm 2004.

Truyện Thơ của thi sĩ Trần Gò Công/Lão Mã Sơn

                

Chuyện tình của Trương Chi và Quận Chúa Mỵ Nương

1
                 Vị Tể Tướng nọ có người ái nữ
                 Ngài thương yêu, trân quý nhứt cõi đời
            Danh phận nàng là  Mỵ Nương Quận Chúa
                  Một vị Tiểu thơ  sắc nước, hương trời.
                  Phụ thân nàng muốn cho con thoải mái
                  Tạo cho nàng ngôi nhà  cạnh bờ sông.
Trương Chi, chàng trai sống nghề lưới cá
Lam lũ làm ăn, nối nghiệp ông cha
Sắc diện Trương Chi trông rất xấu xa
 Nhưng chàng có tài hát ca, thổi sáo
2
Đêm đêm Trương Chi  chèo thuyền chài cá
 Trên khúc sông gần nhà của Mỵ Nương.
Trong đêm vắng, chàng thổi sáo giải buồn
                    Tiếng sáo  bổng trầm, ai oán thê lương
                    Bay theo gió đến tận tai Quận Chúa
                  Nàng nghe lòng mình như tỉnh, như mê
             Đêm từng đêm Quận Chúa thức chờ nghe.
                Dần dần nàng thầm yêu người thổi sáo
                     Dầu hai người chưa một lần gặp mặt.
Bổng đâu tiếng sáo thình lình vắng bặt
Vì Trương Chi đã thay đổi khúc sông.
 Tương tư tiếng sáo , Mỵ Nương ngã bịnh
Bao thần y cứu chữa cũng không lành.
Hỏi  đám nữ tỳ, mới rõ ngọn ngành
Quận Chúa Mỵ Nương tương tư tiếng sáo.
3
Cha nàng tìm Trương Chi nhờ trở lại
Thổi sáo cứu dùm ái nữ của Ngài.
Nghe tiếng sáo xa, nàng không hả dạ
Quận Chúa Mỵ Nương xin với Cha già
Cho nàng được gặp mặt người thổi sáo.
 Thấy mặt Trương Chi,  Mỵ Nương thất vọng
           Thực tế chán chường, mộng vỡ tan tành
           Chứng bịnh tương tư, không trị mà lành.
  Đến lượt Trương Chi mê mẩn tâm thần
  Trước sắc đẹp của Mỵ Nương Quận Chúa.
  Quên phận mình nghèo, xấu xí, thấp hèn
  Trương Chi đem lòng thầm thương trộm nhớ
  Chàng ngỏ lời, bị Mỵ Nương từ chối
   Trương Chi tương tư ngã bịnh qua đời
 Xác Trương Chi nằm trong thuyền trôi nổi
4
Quận Chúa Mỵ Nương động lòng trắc ẩn
Xây  cho Trương Chi một nấm mộ phần
Thuê dân làng an táng người xấu số.
Thân xác Trương Chi rữa nát rã rời
Nhưng quả tim thành viên ngọc sáng ngời.
Được  làm thành một cái ly trong suốt
Để Mỵ Nương  hằng ngày dùng uống nước.
Một hôm nọ, bỗng hiện trong ly nước
Hình ảnh Trương Chi bơi chiếc thuyền chài
Mỵ Nương còn nghe văng vẳng bên tai
Tiếng sáo Trương Chi ngậm ngùi ai oán.
 Vì quá xúc động Mỵ Nương bật khóc
 Nước mắt nàng làm ly ngọc rã tan.
 Hồn Trương Chi từ đó được tiêu diêu
 Giữ trong tim giọt lệ của người yêu.
                                        Trần Gò Công/Lão Mã Sơn
Thơ kể chuyện của thi sĩ Trần Gò Công/ Lão Mã Sơn

Thơ kể chuyện Thoại Khanh và Châu Tuấn của thi sĩ Trần Gò Công/ Lão Mã Sơn


CHUYỆN THOẠI- KHANH và CHÂU -TUẤN
1/
Bạn ngồi xuống đây nghe tôi kể chuyện:
Người vợ hiền, dâu thảo thuở xa xưa.
Nàng tên Thoại Khanh, nhan sắc đẹp xinh
Văn chương, đánh đàn, ca ngâm, thi vịnh.


Chồng tên Châu Tuấn, tư chất thông minh
Một ngày kia, chàng lều chõng xuống Kinh
Dự khoa thi Triều đình vừa mới mở
Thoại Khanh thấy chồng vào ra, than thở
Ngày sắp lên đường mà chẳng có tiền
Thoại Khanh lén chồng, cắt mái tóc huyền
Bán lấy tiền cho chồng làm lộ phí


Nàng khuyên chồng yên lòng ứng thí.

Để Mẹ già nàng săn sóc, chăm lo.
Ngày xướng danh, Châu Tuấn đổ Trạng Nguyên
Vua gã Công Chúa, cho làm Phò Mã
Chàng khước từ vì đã có vợ nhà
Vua bất mãn đày chàng ra biên ải
Mười mấy năm trấn nhậm tân phương xa
Không được về thăm vợ trẻ, Mẹ già.


Chàng bỏ trốn, chạy sang qua Tề quốc
Nơi nước Tề, chàng thi đổ Trạng nguyên.
Cũng như lần trước, chàng bị ép duyên
Phải cùng Công Chúa kết tình phu phụ
Nếu chối từ sẽ bị tội khi quân.
2/
Nơi quê nhà Mẹ già chờ đợi mãi
Tháng năm dài con trẻ vẫn bặt tăm
Thoại Khanh cõng Mẹ chồng, tìm Châu Tuấn.
Muôn dặm đường xa, kham khổ, gian truân.
Vì đói khát, mẹ chồng nàng bất tỉnh
Thương Mẹ chồng, nàng quyết định hy sinh
Lóc thịt cánh tay cho Mẹ ăn đỡ dạ.
Cứu mạng Mẹ chồng dâu hiền gặp họa
Thoại Khanh lâm nạn đôi mắt mù lòa.
Mẹ chồng dẫn đường, nàng dâu cõng Mẹ
Đêm nghỉ ngày đi đến được Trường an.
Hai Mẹ con tìm đến dinh Phò Mã
Nhưng không làm sao vào được bên trong

Thoại Khanh lang thang đàn ca kiếm sống
Chờ cơ may để gặp được mặt chồng.
Nhơn đêm đại yến trong dinh Phò Mã
Thoại Khanh được thuê ca hát, đánh đàn
Để giúp vui cho buổi tiệc liên hoan.
3/
Thoại khanh so giây, vừa hát vừa đàn
Giọng ca vô cùng não nùng, ai oán:
“Ai nghe được tiếng đàn ngoài biên ải
Điệu u hoài khắc khoải lúc tàn canh
Châu Lang ơi!, chàng có biết Thoại Khanh
Vai cõng Mẹ, tìm chàng nơi Tề quốc?”


Nghe lời ca, Châu Tuấn rất hoang mang
Vội vã rời bàn tìm người ca sĩ
Chàng nhận ra Mẹ hiền và vợ cũ
Ba người ôm nhau tủi tủi, mừng mừng
Suối lệ tao phùng đổ mãi không dừng
Vua nghe tự sự, thương tình Châu Tuấn
Cho phép chàng trở lại với vợ nhà
Cho Thoại Khanh được hưởng ngôi chánh thất.
Ít lâu sau, Vua ngã bịnh, băng hà
Vi chiếu chỉ truyền ngôi cho Châu Tuấn 


Thế gian vạn sự ở đời.

Những người hiếu nghĩa Phật Trời ban ơn.
Trần Gò Công/Lão Mã Sơn
 CHUYỆN TÌNH LAN VÀ ĐIỆP
 
Dù sỏi đá cũng sẽ rơi nước mắt
Khi nghe chuyện tình của Điệp và Lan
Một cuộc tình buồn, dang dở trái ngang
Người thôn nữ mang tên loài hoa đẹp.
 
Lan ước nguyện sẽ kết duyên cùng Điệp
Duyên nợ  bất thành, cung đàn lổi  nhịp
Đìệp phụ tình Lan, cưới vợ  giàu sang
Lan tuyệt vọng, gởi thân vào cửa Phật
Mượn kệ kinh để quên chuyện trái ngang.
 
Ly dị vợ,  Điệp tìm đến thăm Lan
Để phân giải nỗi oan vì quan Phủ
Ép duyên chàng cho con gái chửa hoang.  
 
Lan quét lá, cổng chùa đang đóng chặt
Điệp kéo giây chuông, xin Lan mở cổng
Trông thấy Điệp,  Lan vô cùng xúc động
Cắt đứt giây chuông, quay gót vào chùa.
Lan  khóc, như chưa bao giờ được khóc
Bỏ uống, không ăn, Lan lâm bịnh trọng.
 
Điệp giả nhà sư, vào gặp thăm Lan
Thấy người yêu nằm bất động, mê man
Trong vô thức, Lan gọi tên “Anh Điệp”!
Hai dòng lệ ứa, khi còn thiêm thiếp
Từ giã đời,  Lan vĩnh viễn ra đi.
Trước mắt Điệp đất trời như sụp đổ !
 
 
Hồi chuông chùa ngân vang ra tận phố
Đưa tiễn hồn Lan vào cõi hư vô
Kết thúc cuộc tình trái ngang, dang dở
Của đóa hoa tàn, và xác bướm khô.
 
                                      Trần Công/Lão Mã Sơn

Thơ Lịch Sử  Thứ phi Phi Yến và Hoàng Tử Cải của thi sĩ Trần Gò Công/Lão Mã Sơn

  THỨ PHI PHI YẾN VÀ HOÀNG TỬ CẢI
                                                (1)
Trông  Rau Răm nhớ chuyện xưa tích cũ
             Hồi đời nhà Nguyễn nước Việt Nam ta
              Câu chuyện xảy ra mấy trăm năm trước:
             “ Một cô gái nghèo ở Quận Hội An
              Lái đò ngang sớm hôm đưa rước khách
              Nàng tuy nghèo nhưng mặn mà nhan sắc
              Không kém chi  những gái ở Thị Thành
       Một Ngày tốt trời ,ông  Hoàng Nguyễn Ánh
              Quá bộ vân du, thăm viếng Hội An.
              Nhờ cô lái đò tên Lê Thi  Răm
              Hướng dẫn Ngài đi thăm đây, thăm đó
              Nguyễn Ánh phải lòng cô gái lái đò.
              Truyền lịnh tuyển cô Răm vào cung viện
              Ban nàng tước hiệu “Thứ Phi Phi-Yến”.
              Hai năm sau nàng sanh được một trai
               Nguyễn Phúc Hội An, tự Hoàng Tử Cải.
(2)
Triều Nguyễn lâm cảnh khói lửa chiến tranh
Bị quân Tây Sơn chiếm Phú Xuân thành
Nguyễn Ánh  chạy vào Côn Nôn lánh nạn.
Phi Yến mang con nối gót theo chồng.
 Nguyễn Ánh nhờ Giám Mục Bá Đa Lộc
Mang  Hoàng Tử Cải theo làm con tin
Xin Pháp đem binh giúp Ngài chống giặc.
Thứ Phi Phi Yến lòng ngay, dạ thẳng
Không tán thành cỏng rắn cắn gà nhà
Nguyễn Ánh sinh nghi Thứ Phi phản bội
Thông đồng với địch, bọn giặc Tây Sơn
Kết án tử hình, dứt tình phu phụ.
Cảm thương  Phi Yến, quần Thần rổi tấu.
Xin cửu trùng tha tội cho Thứ Phi
Chúa Nguyễn Anh nhậm lời cho giảm án
Truyền giam vào hang lạnh núi Côn sơn.

TB -Nguyễn Ánh cho Hoàng Tử Cảnh theo
Giám mục Bá Đa Lộc qua Pháp cầu viện.                         
 (3)       
Được tin Tây Sơn xua quân truy đuổi
Nguyễn Ánh chạy sang Phú Quốc ẩn thân.
 Khi thuyền nhổ neo, thấy vắng mẫu thân
Hoàng tử biêt Mẹ còn trên Côn đảo
 Hoàng tử khóc , xin Cha tha tôi Mẹ
Hoặc cậu ở lại cùng với mẫu thân
Không theo Cha, chạy qua Phú Quốc.
Chúa Nguyễn Ánh đùng đùng nổi giận
Ném con xuống biển, phụ tử đoạn tình
Dân chúng Côn Sơn thương người hiếu thảo
Vớt xác Hoàng Tử, chôn trên côn đảo.
Tìm đến hang động giải thoát Thứ Phi
Nghe tin con chết, Thứ Phi đau khổ
Than khóc suốt ngày trước mộ con thơ
Chán ngán trò đời, không còn muốn sống
Bà quyên sinh , từ giã cõi dương trần .
Dân tiếc thương chôn cất kẻ bạc phần
Lập miếu thờ Thứ Phi, Hoàng Tử Cải.
Để lưu truyền chuyện Thứ Phi Phi-Yến
Dân Côn Sơn  làm thơ để lại  đời:
       “Gió đưa Cây Cải về Trời
Rau Răm ở lại chịu đời đắng cay”. (1)
                                        Trần Gò Công/Lão Mã Sơn

2. Truyện Thơ của Tâm Minh NGÔ TẰNG GIAO

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s