TÁC PHẨM THÁNG MƯỜI

Tác phẩm Văn Xuôi:
1.Tưởng niệm Anh Hùng Dân Tộc Nguyễn Trung Trực- Đào Hiếu Thảo phóng viên TMMĐ VA
2.Người Tình của Chapa- Cao Mỵ Nhân
3. Ngã Tư Thân Yêu- Nguyễn Thị Thanh Dương
4.CHUYỆN NHƯ HUYỀN THOẠI- Phương Hoa
5.THU ƠI LÀ ƠI THU- Nguyễn Minh Nữu
6. NGƯỜI ĐÀN ÔNG ÁO ĐỎ KỲ BÍ – François-de-Nion
7.TRUYỆN ĐỜI THƯỜNG RẤT NGẮN  MÔI TÍM – Thái Mộng Trinh
8. Áo Lụa Vàng – Tiểu Thu
9.Lễ Ma -Nguyễn Thị Thêm
🌹🍀 THƯ CHÚC MỪNG ĐẠI HỘI VBVNHN Kỳ XII

MỪNG ĐẠI HỘI VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI Kỳ 12
Tổ chức tại Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn ngày 16 và 17 tháng 10 – 2021
💌
Chúc mừng Lễ Đăng Quang
Chủ Tịch Cung Thị Lan
Là nữ lưu thời đại
Từ VB Vùng Đông Bắc
Tài sắc vẹn cả hai
Làm việc lòng thẳng ngay
Nối bước các anh tài
Con cháu Bà Trưng, Triệu
Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại
Đứng vững chắc luôn mãi
Trên Văn Đàn Quốc Tế
Đã qua nhiều thế hệ
Chúng ta là Văn Hữu
Cùng chung tay góp bút
Như những ngày xa cũ
Từ thuở nào trông đợi
Phúc duyên thuận lòng Trời
Phụ nữ hay nam giới
Là Văn Nhân Thi Sĩ
Đoàn kết vui hoan hỷ
Văn Bút sẽ sáng ngời
Lớp người thế hệ mới
Dấn thân giữa dòng đời
Bảo vệ quyền ngôn luận
Quyền tự do cầm viết
Nền Cộng Hoà bất diệt
Nguyện Hồn thiêng Sông Núi
Người Việt Nam hào hùng
Tiếng Việt Nam trường tồn
Nước Việt Nam muôn năm !

Chủ tịch Đình Duy Phương
TM Ban Đại Diện
cùng toàn thể Hội Viên VBVNHN Vùng Tây Nam Hoa Kỳ
CHÚC MỪNG, CHÚC MỪNG !

🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉
Một Đêm Thu



Anh hỏi tôi, mùa nào tôi thích nhất ?

Là thi nhân tôi chỉ thích mùa thu
Trời se lạnh bên vầng dương xanh mát
Và chiều rơi lác đác giọt sương mù …

Từng đợt lá vàng bay bay trong gió

Nghe xạc xào những âm điệu du dương
Và thi nhân bên vầng trăng mờ tỏ
Thảo vội vần thơ tặng khách bên đường

Người khách lạ bàng hoàng như mê tỉnh

Ánh trăng rằm soi rõ dáng thi nhân
Ðôi mắt buồn còn vương lệ rưng rưng
Thì ra người cũ … cố nhân đây mà!

Nét chữ ngày xưa đâu còn xa lạ

Vẫn lá thư hồng như thuở chớm yêu
Vẫn nụ cười xinh với dáng mỹ miều
Ba mươi năm lẻ giờ đây gặp lại …

Trong mắt em tôi, thoáng điều ái ngại

Chinh chiến đưa người tình cũ chia xa
Em đợi em chờ đã mấy thu qua
Tình đã lỡ … người xưa đành lỗi hẹn!

Xin chớ ngại chi, tình anh trọn vẹn

Trân trọng trao em dù có muộn màng
Khối tình si Chức Nữ với Ngưu Lang
Ngàn năm vẫn giữ vẹn lời thệ ước …

Tình đôi ta cũng hẹn từ kiếp trước

Nên kiếp này tương hội một đêm thu
Rung cảm tuyệt vời nét chữ lời thơ
Bức thư hồng đã giữ đời cho nhau

Nguyễn Phan Ngọc An

Mãi Mãi Bên Nhau

 

Hình ảnh nào hơn hình ảnh nầy
Mãi Mãi bên nhau rõ là đây
Sáng sớm dìu nhau đi bách bộ
Chiều chiều chạm cốc rượu vơi đầy.


Ngày nào đó lên tàu Thiên cổ
Cùng đi một chuyến trong cùng ngày
Tiếp  tục bên nhau trên thượng giới
Đến ngày trở lại thế gian nầy.

Trần Công/Lão Mã Sơn
Trăng Thu Vàng Vọt

  
Trăng ngà vàng vọt rớt bên hiên
Nhớ dáng hoa yêu nét dịu hiền
Thuở biệt trúc mai làn gió giận
Lúc chia loan phụng khóm mây phiền
Anh buồn bước lả nhoà đêm tối
Em khóc lệ câm đẫm mắt huyền
Thương lắm nỡ nào tao đứt sợi
Khiến tình vật vã với truân chuyên.

Phương Hoa
Hương Thu


Rừng Thu buông lá Thu rơi
Suối tuôn róc rách tải mùa về đâu?
Cho em gặm nhấm Thu sầu
Thu xưa trở lại, anh đâu quay về!
Sương Thu giăng mắc sơn khê
Buồn như buổi ấy cận kề từ ly
Vô thường anh bước chân đi
Thong dong Cõi Tịnh nhớ gì hay không?
Từ sâu thẳm, tận đáy lòng 
Giọt sầu lưu luyến tình chung năm nào
Anh về đâu? – Anh ở đâu?
Sao quanh em mãi đượm màu Thu xưa
Nhớ thương đong mấy cho vừa
Âm dương cách trở mà chua xót lòng!
Quạnh hiu gối chiếc cô phòng 
Trăng Thu đồng cảm nên không rạng ngời
Đang Thu, em vẫn trông chờ
Như đêm ngày cứ thẫn thờ đợi anh…
Gió Thu thoảng nhẹ qua mành
Vui như bất chợt thấy anh trở về
Nhìn em…và cười thật tươi
Như xưa thệ nguyện suốt đời thương yêu
Dù trong cô quạnh hoang liêu
Em nghe vương vấn…ít nhiều Hương Thu…

Thanh Song Kim Phú
Tiếc Nuối


Ước mơ giờ vượt tầm tay 
Thuở học trò đẹp đến nay nhớ hoài 
Tình ta lỡ hẹn lâu dài 
Sáu mươi năm lẻ miệt mài chờ mong 

Chiều mưa buồn tựa bên song 
Biết bao kỷ niệm giữ trong tim mình 
Đôi dòng bày tỏ tâm tình 
Bây giờ tiếc nuối trách mình mà thôi 

Thời gian qua tựa mây trôi 
Làm sao trở lại than ôi tình buồn 
Nhìn mưa cuốn lá về nguồn 
Hè về đi biển căng buồm ra khơi 

Hawaii cảnh đẹp khắp nơi 
Lang thang đây đó vui chơi khắp trời 
Biển xanh cát trắng thân mời 
Thần tiên Hải Đảo một thời đam mê 

Nơi này tìm lại hương quê 
Tung tăng chạy nhảy trên đê cùng người 
Đời vui  nên nở nụ cười 
Vì bên ta có nhiều người thân thương 

Bao năm lưu lạc tha hương 
Bâng khuâng nhớ lại vấn vương tơ lòng 
Thương quê nước mắt lưng tròng 
Thuở học trò đã theo dòng nước trôi 


Thái Hưng/PGH 
Nuôi chim bồ câu Pháp thu lãi hàng chục triệu mỗi tháng – Mô hình kiếm tiền  dễ học, dễ làm - Dám Khởi Nghiệp

ÂN TÌNH THIÊN THU

Chia ngọt xẻ bùi nương náu nhau
Chim liền cánh mộng trầu đeo cau
Bình minh nắng ấm lòng viễn xứ 
Hoàng hôn tầm xuân mãi ngọt ngào ….


MD.10/29/21
LuânTâm 
Thân cảm tặng “MÃI MÃI BÊN NHAU”
&TG.VTS.LÃO MÃ SƠN
HƯƠNG ÁO-thơ LUÂN TÂM

SÀI GÒN YỂU ĐIỆU

Lẽo đẽo bên lề nẻo thân quen
Áo dài điệu quá không dám khen
Tóc thơm hoa bưởi tay hoa sứ
Nhẹ gót thương hồng mộng trắng đêm

Áo cũng bay rồi chân cũng tan
Bụi nghèo ngơ ngác bám hương tàn
Chân trời mây tím buồn sương khói
Mưa cũng nghẹn ngào gió hết than

Hình như kiếp trước đã hẹn hò
Đã đợi hụt hơi đã xin cho
Đã buồn đã giận mưa hờn nắng
Trách lá trách hoa trách con đò

Hình như cũng có tay nắm tay
Môi có gần môi được một hai
Sao hôm ganh tỵ sương thu ghẹo
Gió sớm dỗi hờn tủi sao mai

Hình như chăn gối cũng mơ về
Trôi nổi bềnh bồng mê thêm mê
Môi ngon lời ngọt treo lơ lửng
Cho kẻ tình si tưởng hẹn thề

Vì sao bỗng giấu mặt quay lưng
Bỏ lại trần gian tiếng em cưng
Vườn không bướm vắng không hương áo
Ve tắt giọng buồn tiếc nắng xuân

Về trời hay đã đến hư không
Hay là đất khách đã vào đông
Quê mình nắng vẫn còn lưu luyến
Chờ đợi cu kêu quết bánh phồng

Pháo tết không còn người cũng không
Lang thang thất thểu bóng ruộng đồng
Đất khô cỏ cháy không mầm sống
Lãng đãng gần xa dấu bụi hồng

Đã có hay là cũng như không
Môi khô tóc rụng hết chờ mong
Bao nhiêu người đẹp mê áo cưới
Pháo đỏ thuyền hoa vẫn lạc dòng

Như cánh bướm hồng áo đỏ hoa
Như mê như tỉnh như gần xa
Như tiên như phật như mây trắng
Không thể chung chăn gối ôm da

Thì thôi xin giữ ngọt môi son
Cho dấu hôn mê điệu Sài gòn
Cho đường tình sử me xanh lá
Cho lớp học thèm cưng áo thơm

Một ngày tuyết phủ hết đường bay
Bụi thương vẫn cố bám gót giày
Giày tan thành gió đeo hương áo
Tình vẫn thăng hoa chung đầu thai…

MD.10/15/08
LuânTâm
QUỲNH THÁNG MƯỜI

Anh ngắm những đóa Quỳnh cuối mùa
Đóa hoa trắng cánh mỏng nên thơ
Ngày mai hoa sẽ không còn nữa
Có người yêu Quỳnh sẽ bơ vơ..
 
Quỳnh đến với anh từ lúc nào
Anh và Quỳnh cận kề bên nhau
Mưa ướt Quỳnh và anh ướt áo
Chẳng biết Quỳnh đau hay anh đau.
 
Nàng thơ áo trắng mộng thần tiên
Quỳnh đến cho cuộc đời đẹp thêm
Thao thức chén trà khuya một bóng
Anh đợi Quỳnh, hoa nở về đêm.
 
Quỳnh của anh đây một góc vườn
Em bước vào đời tỏa mùi hương
Chén trà anh vẫn chưa nếm hết
Hương trà hương Quỳnh anh đều thương
 
Mùa nào mới là mùa của Quỳnh
Là mùa trăng mật của riêng anh
Tình yêu ngắn ngủi mà lộng lẫy
Quỳnh đến và đi vội. Sao đành!
 
Chào em hoa Quỳnh cuối tháng Mười
Tiếc Quỳnh anh bỗng thấy ngậm ngùi
Mùa Thu có bao nhiêu lá úa
 Có đóa Quỳnh vừa mới tàn phai.
Nguyễn Thị Thanh Dương
  ( Oct. 17, 2021)
 
 
 
 BÀI THƠ HY VỌNG
 
Cuộc sống có buồn có đáng yêu
Em than mây khóc gió đã nhiều
Em sẽ viết bài thơ hi vọng
Em sẽ không nhìn đời một chiều.
 
Mây gió chắc gì đã biết đau
Thơ em làm cho mây gió sầu
Xin lỗi nhé chỉ là bất chợt
Những khi cao hứng chẳng vì đâu.
 
Em sẽ viết khi trời đổ mưa
Mà ước lòng mình đã tạnh khô
Lòng em có trời xanh mây trắng
Với nắng vàng hôm gió chuyển mùa..
 
Em không trách than đời vô thường
Em sẽ đi tìm điều dễ thương
Có bao nhiêu thứ trong đời thật
Thơ em ngọt ngào ly chanh đường.
 
Bài thơ này chị có vui không ?
Chốc nữa ra ngoài chợ phố đông
Góp thêm một chút đời nhan sắc
Đừng kém màu son nhạt má hồng.
 
Bài thơ này anh có mơ theo ?
Dù nắng mưa hay gió nghịch chiều
Chiều nay ra phố bình yên nhé
Phố sẽ vui và anh sẽ vui.
Nguyễn Thị Thanh Dương
( Oct.10, 2021)
 
DẤU GIÀY

Màu áo màu mây màu môi hồng
Màu nào gửi lại lúc sang sông
Cho dòng nước nhuộm tình trăng gió
Để kẻ si tình đỡ nhớ mong…

Có cánh chim nào bay quá cao
Trời trong thoáng gợn chút xôn xao
Hay là hờ hững như không biết
Chờ hết kiếp này khóc kiếp sau

Để lại chút thơm chút thẹn thùng
Tiếng cười giọng nói cưng rất cưng
Mai kia dang dở còn an ủi
Như nắng vàng trêu bước ngập ngừng

Sao chẳng hẹn hò chẳng dỗi hờn
Như khi mưa lạnh gót hoàng hôn
Áo nhòa mây trắng gants tay xám
Như phút đầu tiên lạc mất hồn

Sao chẳng cho luôn chút gió chiều
Qua dòng tóc rối gửi hương yêu
Dành khi ngoảnh mặt còn hy vọng
Hôm khác gặp nhau đỡ hơn nhiều

Hồi hộp đếm từng bước chân ngoan
Trên đường đi học lắm hoa vàng
Bướm vàng như áo mây như tóc
Cỏ mới nâng niu gót nhẹ nhàng

Muốn trải hồn cho chân ấm êm
Cho lòng đau được chút bình yên
Nhưng chưa kịp nói người đã mất
Như chuyện đời xưa bướm mơ tiên

Mong được chiêm bao gặp dấu giày
Lần theo sương khói gặp áo bay
Hương hoa hương áo hay hương tóc
Vương vấn dỗ dành trọn giấc say

Chỉ thấy mênh mông mưa bụi nhòa
Đường nào không nắng không màu hoa
Sông nào nước cạn không tăm cá
Chỉ có lờ mờ dấu phù sa

Mới gặp hình như đã lỡ làng
Trọn đời thương nhớ vẫn lang thang
Gió mưa xuôi ngược thân tàn tạ
Tình tứ bao nhiêu cũng muộn màng…



MD 06/19/03
LuânTâm
                   MỘT BỜ CÚC TÍM

                        Một bờ cúc tím đưa bước ai
                        Theo thu một chút heo may gầy
                        Đón tình thu vào manh áo ấm
                        Hỏi lòng sao chẳng ngất men say.
                                Lê Mỹ Hoàn


TÓC THU*
           
             Tôi buông đùa mái tóc                                               
             Đã hẳn mùaThu chưa          
              Sợi hè nhớ bâng quơ
              Sợi xuân buồn nuối tiếc
 
            Tôi chưa mặc áo đỏ
             Áo vàng thu đã sang
              Chớm thu cười trong nắng
              Thu mới vừa sang ngang
         
              Thu bảo tôi ngồi lại
              Đếm những mùa thu đi
              Năm tháng chừng xa lạ
              Tôi quên ngày vu quy


            Thu đi rồi lá rụng
              Lá về đẫm tương tư
              Sầu thu trên đường vắng
              Chiều lịm dưới suối khe
         
              Tóc thu vàng mấy độ
              Tình xanh vội cuối mùa
              Có mùa thu ngơ ngác
          Lạc bước trước thềm xưa


              Lối về hoa lá đỏ
              Thu còn nhớ tôi chăng
              Nhớ nụ cười hoa cúc
              Nhuộm vàng cánh thu phong.
              Lê Mỹ Hoàn
              * Đã đăng trên Trẻ số 228


             CÁT BỤI TÌNH YÊU       


                Tôi chẳng phải là hoa là lá
                Tôi chỉ là hạt bụi thời gian
                Theo gió tôi nghe lòng rạo rực
                Tình yêu nào những lúc hoang mang


  Tôi chỉ là hạt bụi chơi vơi
                Lang thang trong gió cuốn mây trời
                Rồi như đời chợt thương chợt nhớ
                Bỗng dưng tình đã lỡ biết đau


   Đôi khi tâm hồn nghe nức nở
                Bởi tình yêu chẳng phải rong chơi
                Biển sóng vỗ bờ đau cát trắng
                Lòng bâng khuâng tận cuối chân trời


      Những lúc lặng theo bước chân anh
                Lòng nghe hạnh phúc lẫn yên bình
                Trong mắt hồn ai đang êm ả
                Ngàn sao ngủ dưới rặng thiên hà


    Tôi đang đi vào trong cát bụi
                Mênh mang như trở về phương Đông
                Tình yêu say đắm bên trời ấy
                Lỡ chuyến quay về một dòng sông


Ai biết giùm tôi một nỗi niềm
                Vô ưu sao cát khóc một mình
                Vì đâu đá nhỏ đôi dòng lệ
                Suối tuôn sao cho cạn cuộc tình.

Lê Mỹ Hoàn
               
THANK YOU CANADA
Tôi đến thủ đô Ottawa của Canada vào một tối mùa đông lạnh lẽo sau gần hai mươi tiếng dài ngồi trên máy bay từ Bangkok(Thailand), có dừng nghỉ tại Frankfurt(Đức Quốc).
Nhóm chúng tôi 6 người được nhân viên chính phủ đón tại sân bay rồi đưa về Reception House trên đường King Edward gần Byward Market. Đây là một chung cư nhỏ, gồm một tầng trệt và một tầng lầu, tổng cộng khoảng hơn chục phòng, mỗi phòng chứa được 3-4 người. Tôi là phụ nữ duy nhất trong nhóm nên được đưa vào chung phòng có hai cô người Miến Điện cũng mới đến trước đó vài ngày. Mệt mỏi rã rời, tâm trí còn vương vấn trại tỵ nạn Panatnikhom, giờ này chắc mọi người đang đi dạo chơi trong trại, có ai… nhớ tôi không?.
Sau khi nhận phòng trời cũng tối thui, họ dẫn chúng tôi xuống nhà bếp ăn tối với một món macaroni&cheese! Lần đầu tiên trong đời nhìn thấy món nui với pho-mai tan chảy, tôi chỉ thấy một mùi khó chịu vì đã quen ăn món này từ Việt Nam phải là nui xào thịt ăn với nước tương dằm ớt mới …đúng điệu!
Tôi lắc đầu, chả thiết ăn uống, chỉ muốn đi tắm rồi ngủ, giấc ngủ đầu tiên trên xứ Canada khi bên ngoài tuyết đang rơi để xem cảm giác ra sao. Cô gái người Miến dẫn tôi vào phòng tắm, chỉ dẫn cho tôi hai vòi nước nóng, nước lạnh trong bathtub, rồi đi ra ngoài. Tôi lớ ngớ, không hề biết rằng có thể vặn cả hai vòi cùng lúc rồi điều chỉnh cho vừa độ ấm rồi ấn nút shower. Tôi mở nước nóng thì nóng quá, mở nước lạnh thì lạnh như nước đá, chả biết phải làm sao! (Lỡ …cởi đồ rồi, sao dám chạy ra hỏi!). May quá, có cái thau nhỏ trong bồn tắm, tôi mở nước nóng nửa thau, rồi mở nước lạnh nửa thau hoà chung cho đủ ấm, và ngồi xối nước tắm như khi ở trại.
Trên bathtub có để chai shampoo hiệu “head&shoulders”, tôi biết đó nghĩa là “đầu và vai”. Tôi nhìn quanh tìm thêm soap nhưng không có, rồi tự hỏi : “Chai shampoo ghi  head&shoulders, là dành cho đầu và …vai, vậy còn các …bộ phận khác thì sao?”! Hỏi thì hỏi chớ đâu có câu trả lời, thế là tôi dùng nó để gội đầu (vì là shampoo), xong tôi còn lấy thêm chút shampoo để chà trên hai vai của tôi (vì chữ …head&shoulders rành rành đó!), và chỉ dùng đúng cho đầu và …vai thôi nhé, dứt khoát không xài cho …khúc dưới!!

Sáng hôm sau ngủ dậy tại Reception House, bụng đói meo vì tối qua bỏ bữa, tôi xuống phòng ăn thì lại càng không ăn được món oatmeal chan sữa tươi. Cái xứ gì mà ăn uống kỳ cục! Tôi bỗng thèm dĩa bánh cuốn, ổ bánh mì thịt, hoặc chí ít cũng là gói xôi bắp để trong lá chuối thơm mùi hành phi và đậu xanh hấp. Cũng may là còn có bình cà phê ngay góc phòng, tôi làm liền một ly, cho thật nhiều đường và cream để…cứu đói!
Lát sau có một người từ Nhà Thờ Công Giáo Việt Nam tại Ottawa đến thăm chúng tôi. Anh tên Thành, đại diện giáo xứ đến tặng phong bì, tem thư, giấy viết, và hỏi chúng tôi dù có đạo hay không, nếu muốn đi lễ thì thứ bảy anh sẽ đến đón.
Nghe xong, chú lớn tuổi nhất trong nhóm lên tiếng, chả liên quan gì đến việc …đi lễ:
– Nói cậu đừng cười, giờ chúng tôi …đói lắm vì chưa quen ăn đồ Tây, nếu nhà thờ cho chúng tôi ít mì gói thì tốt quá!
Anh Thành mỉm cười sốt sắng:
– Dạ, cháu cũng đang tính hỏi chuyện đó, cháu sẽ phone cho người bạn mang đến.
Thấy anh Thành dễ dãi, chú ấy …làm tới, được voi đòi…Hai Bà Trưng: 
– Mà cậu ráng hỏi họ tìm đúng mì Mama của Thailand nha, vì mấy năm qua chúng tôi chỉ quen ăn loại đó ở trại thôi à…
(Tôi cản chú ấy không kịp, trời ơi, chú tưởng mình là ai chớ!!)
Nhưng anh Thành lại tiếp tục mỉm cười thân thiện, và quả thật, nửa tiếng sau có người mang đến, không phải vài gói, mà là một thùng mì gói Mama.
Cả ngày hôm đó tôi túc trực dưới Văn Phòng của Reception House vì đợi phone của bố, các anh chị em, họ hàng chú bác bên Mỹ gọi qua để chúc mừng và nói chuyện cho tôi đỡ tủi thân. Vừa ngắm tuyết rơi bên ngoài, vừa xem các cuốn tạp chí, vừa uống café, tôi nói chuyện với người trực ban (để thực tập English), vì ông ta bắt chuyện với tôi khi thấy tôi nói phone với người thân mà lúc khóc nức nở lúc lại cười vui vẻ:
– Ủa, sao gia đình cô bên Mỹ mà cô lại lạc loài qua đây, mà nãy giờ tôi thấy cả chục cú phone rồi đó, chắc gia đình cô ở bển đông lắm hả!?
Ông này chắc cũng cỡ …ông Tám quá! Tôi đáp:
– Thôi, ông đừng nhắc đến vết thương lòng của tôi nghen, mà chuyện dài lắm, ông chả hiểu được đâu!
Nghe vậy, ông chuyển qua đề tài khác, chuyện thời tiết, chuyện thủ đô Ottawa có gì lạ, chuyện dân nhập cư, tỵ nạn, rồi cuối cùng là chuyện …ăn uống. Như được rà trúng đài, tôi than thở:
– Thú thật với ông, từ tối qua đến giờ tôi chưa có gì trong bụng ngoài ly café và chút mì gói.
– Thế à? Cô chưa quen với thức ăn bên đây sao?
– Dĩ nhiên là chưa, chúng tôi mới đến đây chưa đầy 24 giờ đồng hồ, ông quên rồi sao?
– Ừ nhỉ…
Tôi chống cằm, mơ màng nhìn ra cửa sổ ngắm tuyết cho… đỡ đói, rồi nói bâng quơ với ông ấy:
– Ước gì bữa ăn tối nay có một nồi cơm! (Lúc ấy tôi nghĩ đến món cơm trộn với canh mì gói, là món “ngon” ở trại tỵ nạn)
Ông ấy nhìn tôi, thương cảm:
– Ở dưới bếp có gạo, mà cô ăn cơm với gì, để tôi cố gắng nhắn với nhà bếp xem sao, dù rằng tôi không dám hứa.
Thấy tôi xịu mặt mất hứng, ông vội vàng xua tay:
– Ý tôi là không dám hứa vụ thức ăn kìa, còn nồi cơm thì bảo đảm là có, cô cứ yên tâm. Giờ nói cho tôi nghe cô muốn ăn cơm với gì nào?
Được khuyến khích, cộng thêm cái bao tử đang réo gọi, tôi thoải mái ước mơ:
– Người Việt chúng tôi ăn cơm với rau, và với thịt heo, bò, cá, gà, vịt …nói chung là luộc, nướng, kho, xào, hấp, quay, khìa …đủ kiểu hết á!
Chẳng biết ông ấy có hiểu tôi nói gì không, nhưng vẫn chăm chú, gật gù theo trí tưởng tượng của tôi với các món ăn nóng sốt đang làm tôi …nuốt nước miếng.

Đến giờ dinner, bà bếp trưởng da đen gọi nhóm Việt Nam đến. Trong khi các nhóm Somalia, Miến Điện rộn ràng bên bàn ăn với những dĩa spaghetti phủ đầy tomato sauce đang bốc khói thì nhóm chúng tôi, còn hơn cả mong đợi, có một nồi cơm trắng và chảo bắp cải xào thịt bò hộp. Tôi hỏi thịt gì mà ngon thế, bà đưa cái lon đồ hộp cho chúng tôi xem, ghi là corned-beef, không phải có “bắp”, không phải thịt xay, vì các xớ thịt nhỏ xíu vẫn còn, nêm nếm thật đậm đà, thịt bò mềm rục quyện với chất ngọt của bắp cải. Chúng tôi hồ hởi ăn hết sạch cả cơm lẫn thức ăn trong ánh mắt vui sướng của bà đầu bếp người Jamaica.
Có lẽ Canada (và các nước Mỹ, Úc, Châu Âu …) mắc nợ người Việt tỵ nạn từ …kiếp trước, nên kiếp này họ phải rước chúng ta qua, đón tiếp nồng hậu đám người chân ướt chân ráo mới đến còn ngơ ngơ ngáo ngáo chính hiệu “con nai vàng”, chưa đóng góp được gì cho đất nước người ta, mà chỉ biết đòi hỏi toàn …đồ ăn!
Thương cái xứ “tư bản giãy hoài chưa chết” này quá thôi!!!

Edmonton, Thanksgiving 2020
KIM LOAN
BỐN MÙA TẠ ƠN

Sáng nay thức giấc nhìn lá rơi
Mùa hạ ngày hôm qua đâu rồi?
Có phải thu vàng xao xuyến tới
Rồi đông về mang tuyết trắng tươi?!

Cảm tạ Thiên Chúa trên trời cao
Tình miên man như suối dạt dào
Bốn mùa nối tiếp nhau tha thiết
Gian trần chiêm ngắm ngỡ chiêm bao

Vì có tay Ngài vẫn chở che
Buổi sáng bình minh hay đêm khuya
Núi đồi chập chùng bên ghềnh thác
Mây trôi biêng biếc, biển xanh lơ

Để con biết yêu đời nồng thắm
Nắng sớm mưa chiều đẹp ý thơ
Hoa nở cười trong sương lấp lánh
Hư ảo màn đêm bóng trăng mờ

Để con nhớ phận mình nhỏ bé
Ngày từng ngày với những buồn, vui
Khi hồn yếu đuối hay mạnh mẽ
Phó thác một lòng nơi Chúa thôi

Xuân Hạ Thu Đông, quà Chúa ban
Say sưa con đón nhận hồng ân
Phút giao mùa bồi hồi xao xuyến
Ơn Ngài, tim con biết bâng khuâng!

Edmonton, First day of Autumn
23/9/2019
KIM LOAN
SẮC THU MÀU NHỚ

 Bước nhẹ vào thu cảnh ảo mờ
 Nghe làn gió thoảng ngát hương mơ

 Thu phong chuyển sắc mây bàng bạc
 Vương vấn hồn em đến lặng lờ

 Nhớ buổi Thu xưa hẹn ước thề
 Nhặt bao nhiêu lá rụng thầm mê
 Đường chiều ấp ủ bao hoài bão
 Nắm chặt tay nhau dạo bước về

 Anh bảo “ mùa thu của chúng mình
 Tình yêu muôn thủa ấm trong tim
 Đẹp như sương khói tranh huyền mộng
 Mãi mãi đôi ta quyện bóng hình”

 Có phải vì Thu đượm nét sầu
Nên lòng ảo não bởi vì đâu
 Bóng chim tăm cá người biền biệt
 Một nửa mùa Thu đã chết mầu
           Minh Thuý Thành Nội
               Tháng 9/20/2021

              GỌI THU  
       (Thủ Nhất Thanh )

Thu lại giăng buồn kéo xám mây
Thu dâng gió lạnh buốt vai gầy
Thu tràn mộng vẫy lòng ngơ ngẩn
Thu ngập thơ cài mắt dại ngây
Thu nhuộm cô đơn niềm thổn thức
Thu đem lạc lõng nỗi vơi đầy
Thu u uẩn mối sầu khôn tả
Thu khiến bay vàng lá trụi cây

              Minh Thuý Thành Nội
                Tháng 9/20/202
Loài Hoa Dại Bên Đường
 
Ta nhẹ bước một mình xuống phố
Bất chợt!
một bông hoa dại ẩn hiện ven đường
Hoa nở bên đường như đang cầu thực
Ta bước qua một bên
Sở làm hoa tàn héo
Hoa lách mình nghiêng theo ngọn gió
Lung Linh!
Lung Linh!
 * * *
Cánh hoa dại vàng
Nhuộm nắng thu sang
Mà sao chạm vào tim ta huyền hoặc
Một nỗi buồn vừa đánh rơi
Em có nhặt được
Thì cho ta xin?
Nhưng có lẽ
Chỉ riêng hoa nhặt được
Phải cám ơn đời
Loài hoa khờ dại
Gợi lại trong ta
Bao điều che giấu
Cho đêm về thèm giấc ngủ trong mơ
Sáng sớm mai thức dậy
Thu lại vàng
thêm một chiếc lá rơi.
 * * * 
Xin lập lại lần nữa
Ta cám ơn đời!
Cám ơn loài hoa khờ dại
Gợi nhớ thêm biết bao điều hụt hẫng
Để ngôn từ lai láng chảy vào thơ
Lang thang một thời cùng khổ
Cho dòng mực thấm ướt lá thư xưa
 * * *
Cám ơn hoa đã vì ta nở
Ta muốn nâng đất cao hơn tí nữa
Và kéo mây trời xuống thấp cho gần
Nhìn tận mắt em
Loài hoa khờ dại
Trong hố thẳm nào đen tối?
Mà sao che dấu
Cả hồn ta.
 
Lê Tuấn
Viết cho mùa thu yêu thương
Người nghệ sĩ lang thang trong tâm tưởng

October 5, 21
      Thu V Đón Em 

Em đi  tiếng gió khóc than
Mưa thu trên mái nhịp vang khúc buồn 
Em đi giọt nước nhe tuôn                    
Bên sông thanh vắng lững lờ nước trôi. 

Em đi một sớm bên đồi  
Chim ngừng tiếng hót vàng rơi ngập đường 
Lòng anh nhớ mãi người thương  
Trời thu hoang vắng vẫn vương ngập tràn 

Chân anh bước mãi vội vàng            
Tìm em quán vắng nơi xưa hen hò 
Anh vui rung động trong lòng 
Nơi đây mong gặp em chờ đợi anh.

Dáng xưa thấp thoáng bên mảnh 
Thu phong lành lạnh trả xanh ấm lòng 
Tim anh lo lắng nghẹn lời 
Năm tay ấu yếm xin thôi giận hờn.    

Em ơi anh vẫn trông chờ 
Mong em trở lại thoả lòng nhớ em
Ta chìm vào cõi đam mê 
Cùng em nối lại duyên thể sắt son.

Lệ em thấm ướt môi hồng                         
Cà phê vi đáng nụ hôn ngọt ngào   
Vòng tay sưởi ấm bên nhau
Em về, Thu đồi sắc màu đón em.
               
Lê Nguyễn Nga                    
Thu,  2021

                   TIẾC THU

Tôi thích ngắm những buổi chiều lá rụng
Nghe bâng quơ tiếng thở của thời gian
Những con đường thơ mộng một màu vàng
Đang run rẩy theo từng cơn gió bụi


Là tôi biết mùa thu đang tàn lụi
Mây lững lờ trôi níu kéo tơ vương
Để hồn tôi xao xuyến suốt đêm trường
Mang trăng xám chơi vơi vào giấc ngủ


Là lễ hội Halloween ma quỷ
Lũ trẻ con hớn hở một ngày vui
Áo quần, hoá trang những khuôn mặt người
Trick-Or-Treat rộn ràng từng góc phố

Tôi đã ước trở lại thời thơ bé
Đêm trung thu phá cỗ đón trăng rằm
Mơ bay cao thăm chú Cuội chị Hằng
Có thiên đường thênh thang trong ánh mắt

Dù vẫn biết thu nơi đây rất ngắn
Đến rồi đi, như giấc mộng, tình cờ
Tôi lang thang chưa viết hết bài thơ
Nức nở thương hàng cây trơ trụi lá

Là tôi biết mùa đông đang gần quá
Tuyết sẽ phủ đầy trắng xoá mọi nơi
Ngày vội đi qua, cho bóng chiều rơi
Trời đất hoang vu màu buồn man mác

Còn đâu nữa lá khô bay xào xạc
Để tôi ngẩn ngơ hỏi gió về đâu?
Nên chiều nay nhìn lá úa thay màu
Bỗng thấy tiếc mùa thu vàng ngây ngất

Edmonton, Nhìn Mùa Thu Đi
KIM LOAN
THU SẦU SAO KHUÊ 


Ôi còn đâu sắc mầu thu năm cũ 
Đỏ cam vàng rực rỡ  dưới nắng xanh 
Không mưa, chẳng nắng, cứ hanh hanh
Khiến chưa vàng lá đã vội khô nhanh
Lá héo , úa, mùa thu thêm ảm đạm…

Sao Khuê
“Quasimodo”. Thơ Thi sĩ Trụ Vũ, Trần Đại Bản phổ nhạc;
Ca sĩ Duyên Quỳnh trình bày
Không Phải Hoa Không Phải Sương
– Lời và Nhạc Chương Hà Tiếng Hát Đông Nguyễn
MÃI MÃI BÊN NHAU

Hình ảnh nào hơn hình ảnh nầy
Mãi Mãi bên nhau rõ là đây
Sáng sớm dìu nhau đi bách bộ
Chiều chiều chạm cốc rượu vơi đầy.

Ngày nào đó lên tàu Thiên cổ
Cùng đi một chuyến trong cùng ngày
Tiếp  tục bên nhau trên thượng giới
Đến ngày trở lại thế gian nầy.

Trần Công/Lão Mã Sơn
TÔI SỢ BÓNG ĐÊM.
Tôi rất sợ khi hoàng hôn tắt nắng
Bóng đêm về tôi cảm thấy cô đơn
Trên gác trọ nhìn bóng mình trên vách
Không còn cảnh nào có thể buồn hơn.


Nhớ nước nhớ nhà đêm không chợp mắt

Thấy cố  hương trong giấc ngủ chập chờn
Gác trọ quê người, đêm dài trăn trở
Nghe lòng buồn cảnh gối chiếc chăn đơn.
                                    Hoa Đô, 28-10- 2021
                                     Trần Công/Lão Mã Sơn
MỖI NGÀY NHƯ MỌI NGÀY 
* Cả ngày  ta vui với hoa ,
Trồng bông – niệm Phật –
tuổi già thế thôi .
– Ngày nào mưa gió không rơi,
Ta đi bách bộ cho người khoẻ ra .
Bởi ngồi riết ở trong nhà ,
Sẽ bị Sì Tress – mắt loà trí ngu .
– Cơm ăn ba bữa – tiền dư .
Nơi đây cuộc sống y như : Niết Bàn .
* Mở Net đọc tin Việt Nam 
Dân tình khổ sở – Quan tham càng nhiều .
* Vài hàng xúc cảm bấy nhiêu ,
Mỗi ngày Thi Hứng đều đều là vui .
THƯ KHANH ( 10- 26- 2021 )
Ngày Thu

 
Mây trời xuống thấp lối thu sang
Gió lạnh chiều nay thổi lá vàng
Sương mỏng nhẹ bay tà lụa trắng
Tình thu còn mãi tiếng âm vang.
 
Cành trơ trụi, thấm ướt hơi sương
Lá rụng đêm qua phủ lấp đường
Áo lụa trắng, thu buồn ảm đạm
Tiếng dương cầm nhịp điệu yêu thương
 
Lê Tuấn
ĐẠI HỘI VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI
Hôm nay,
Hội  Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại
Tổ chức  Đại hội thứ mười hai
Hội viên Nam Nữ trên trăm khách
Từ các Tiểu Bang tựu về đây.
Mừng nhau, chụp ảnh  làm kỷ niệm
Phó nhòm làm việc chẳng hở tay
Phạm Phan Lang , Thanh Song Kim Phú
Rủ nhau chụp ảnh với anh Hai (1).
Đại Hội thành công ngoài tưởng tượng
Cung Lan, Hồng Thủy rất là tài
Xứng đáng vai trò hai Chủ Tịch(2)
Khả năng, sáng kiến, it có ai.
Chúc quý Hội Viên tất cả bình an
Hẹn Đại Hội sau chúng ta gặp lại.
           Hoa Đô, 16-10-2021
          Trần Công/Lão Mã Sơn
(1)-Lão Mã Sơn.
(2)-Hội VBVNHN Trung Ương Hoa Kỳ
    -Hội VBVNHN Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ
🌹🍀 THƯ CHÚC MỪNG ĐẠI HỘI VBVNHN Kỳ XII

MỪNG ĐẠI HỘI VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI Kỳ 12
Tổ chức tại Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn ngày 16 và 17 tháng 10 – 2021
💌
Chúc mừng Lễ Đăng Quang
Chủ Tịch Cung Thị Lan
Là nữ lưu thời đại
Từ VB Vùng Đông Bắc
Tài sắc vẹn cả hai
Làm việc lòng thẳng ngay
Nối bước các anh tài
Con cháu Bà Trưng, Triệu
Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại
Đứng vững chắc luôn mãi
Trên Văn Đàn Quốc Tế
Đã qua nhiều thế hệ
Chúng ta là Văn Hữu
Cùng chung tay góp bút
Như những ngày xa cũ
Từ thuở nào trông đợi
Phúc duyên thuận lòng Trời
Phụ nữ hay nam giới
Là Văn Nhân Thi Sĩ
Đoàn kết vui hoan hỷ
Văn Bút sẽ sáng ngời
Lớp người thế hệ mới
Dấn thân giữa dòng đời
Bảo vệ quyền ngôn luận
Quyền tự do cầm viết
Nền Cộng Hoà bất diệt
Nguyện Hồn thiêng Sông Núi
Người Việt Nam hào hùng
Tiếng Việt Nam trường tồn
Nước Việt Nam muôn năm !

Chủ tịch Đình Duy Phương
TM Ban Đại Diện
cùng toàn thể Hội Viên VBVNHN Vùng Tây Nam Hoa Kỳ
CHÚC MỪNG, CHÚC MỪNG !

🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉🎉
Nắng Thu Phai

Nắng Thu uyển chuyển dịu dàng 
Ta như lạc lối thiên đàng chốn nao
Sương mờ ẩn hiện chốn cao 
Một vùng tuyết phủ lung lao trắng mờ 
Nhìn qua cửa sổ nên thơ 
Máy bay đang lướt ngẩn ngơ mây trời 
Tâm tư vọng tưởng xa vời 
Lửng lơ hoà quyện đất trời mênh mông 
Chu du ngất ngưỡng tầng không 
Qua đồi, qua núi,  biển sông thỏa đời 
Minh Thuý Thành Nội 
  Tháng 10/15/2021
…………………………………………………………….
Dự đại hội Văn Bút Việt Nam Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ 

Chị em một chuyến đi xa 
Đại hội Văn Bút thiệt là vẻ vang 
Mừng tân chủ tịch Cung Lan 
Bạn bè hội ngộ cả làng vỗ tay 
Tiệc tùng ca hát vui thay 
Ra lò Tuyển Tập nhận ngay quà này 
Hơn 67 tác giả đầy 
Chung nhau cùng viết bao ngày hợp chương 
Giữ gìn tiếng Việt yêu thương 
Dù nơi đất khách chung đường cùng đi 
                 Minh Thuý Thành Nội 
                   Tháng 10/16/ 2021


……………………………………………………………

Tháng 10 Ma Quỷ- Nguyễn Thị Thêm
Hội Ma Halloween


Theo anh đi dự hội Ma
Tháng Mười buổi tối ngày Ba Mốt này
Tóc em trắng khói sương bay
Áo anh cũng trắng như mây lạnh buồn
Dọc đường từ lúc hoàng hôn
Đã nghe tiếng hét Ma còn cười vui
Hoá trang trong nỗi ngậm ngùi
Khăn che nửa mặt, tình vùi mộng mơ
Đèn nhà thiên hạ toả mờ
Đưa tay lên gõ cửa chờ tha nhân 
Kẹo ư? Nào có khó khăn 
Vãi rơi từng gói băn khoăn xứ người 
Quê nhà Covid khắp nơi
Saigon phong toả, nửa vời tung hê
Ma đang đuổi bắt tứ bề 
Khôi hài lời chúc ” Happy Halloween ” này 
Thôi thì đợi 2022
Ma quên lễ hội, quỷ sai hẹn hò 
Để mừng hoa nở đầy thơ 
Tháng Mười ngày ngắn đêm chờ trăng treo…


Cao Mỵ Nhân
Cát Bụi Tình Yêu



Tôi chẳng phải là hoa là lá
Tôi chỉ là hạt bụi thời gian
Theo gió tôi nghe lòng rạo rực
Tình yêu nào những lúc hoang mang

Tôi chỉ là hạt bụi chơi vơi
Lang thang trong gió cuốn mây trời
Rồi như đời chợt thương chợt nhớ
Bỗng dưng tình đã lỡ biết đau

Đôi khi tâm hồn nghe nức nở
Bởi tình yêu chẳng phải rong chơi
Biển sóng vỗ bờ đau cát trắng
Lòng bâng khuâng tận cuối chân trời

Những lúc lặng theo bước chân anh
Lòng nghe hạnh phúc lẫn yên bình
Trong mắt hồn ai đang êm ả
Ngàn sao ngủ dưới rặng thiên hà

Tôi đang đi vào trong cát bụi
Mênh mang như trở về phương Đông
Tình yêu say đắm bên trời ấy
Lỡ chuyến quay về một dòng sông

Ai biết giùm tôi một nỗi niềm
Vô ưu sao cát khóc một mình
Vì đâu đá nhỏ đôi dòng lệ
Suối tuôn sao cho cạn cuộc tình.

Lê Mỹ Hoàn
THƠ VĂN, TÔ  ĐẸP TÌNH NGƯỜI
 
… Cảm ơn Huynh Lão Mã Sơn,
Share nhau tâm sự – cô đơn, nỗi sầu!
Huynh với đệ, khác gì nhau?
16 năm, vợ bỏ đi…chầu Phật gia!
Ngày gặp lại, hằn còn xa,
Gắng thôi, sống cảnh Ta Bà, máu sôi !
Thơ Văn, tô đẹp tình người,
Ốm o thân sậy, cầu Trời ban ơn…
Giúp qua bệnh nạn, đào bôn,
Độ nhau, cõi Tịnh, về nguồn, sống vui …
Những khi buồn, vắng, lẻ loi,
Dàn, ca, ngâm…tụng những lời Từ Bi…
Chữ rằng: Sinh ký, Tử qui,
Biết Tu, bớt Khổ…Bồ Đề rạng soi…
 
31/10/21            Dương Huệ Anh
Halloween Party

 
Theo anh dự tiệc hội ma
Hóa trang che mặt cũng là em thôi
Chọn em đi chớ lầm người
Đêm nay khiêu vũ quên đời thực hư….

Nguyễn Thị Thanh Dương

Tìm Thu 

Từ xa lặn kiếm tháng đang mười 
Chạy dọc khu rừng sắc vẫn tươi
Dốc núi mây lồng thưa tím ẩn 
Đường chiều bóng phủ thoảng vàng rơi
Xôn xao tán lá nâu vài chỗ 
Quyến luyến cây cành đỏ dặm nơi 
Thất vọng vì em chưa trải dáng 
Nàng thu lặng khép mộng trêu người 
              Minh Thuý Thành Nội 
                Tháng 10/24/2021
* Rừng lá Skyline ( Washington DC ) 
………………………………………………………….
Liêu Trai


Đêm nay trời đất cũng hẹn hò
Em đến mộng mơ áo học trò
Tóc rối lả lơi cười nũng nịu
Mười ngón ngọc ngà thơ thơm tho
Kỷ niệm ngọt ngào đầy mắt môi
Người gần mà sao vẫn xa xôi
Âm dương cách trở từng hơi thở
Sương khói thịt da cũng gọi mời
Có phải em từ bức tranh xưa
Thơ thẩn dạo chơi trước sân chùa
Có gió có mây dìu chân bước
Hình như cũng có ít nhiều mưa
Phải chi anh được làm Tú Uyên  
Si tình mấy kiếp hồn đảo điên
Người đẹp trong tranh thành người thực
Yêu nhau say đắm cùng lên tiên
Anh nghèo chỉ có chút mộng mơ
Và khối tương tư dệt thành thơ
Tay trắng đêm về trông sao rụng
Bẽ bàng duyên kiếp khóc bơ vơ
Áo vải vá vai lạnh tháng ngày
Cơm không no dạ dám nhìn ai
Dòng người hờ hững đời dâu bể
Lận đận thêm buồn chuyện tương lai
Làm sao có đủ tiền mua tranh
Anh vẽ em vào trái tim anh
Ngày đêm mơ tưởng em âu yếm
Thỏ thẻ bên tai dệt mộng lành
Anh chẳng biết đàn chẳng biết ca
Đọc thơ thiên hạ để làm quà
Cho em những lúc em không giận
Em cũng mừng vui cũng thiết tha
Xuống tỉnh lên thành chân vẫn quê
Buồn vui gác trọ mặc khen chê
Miễn em không ghét đời như mộng
Lẽo đẽo theo hoài bước si mê
Ngày tháng bồng bềnh theo áo bay
Một ngày không gặp bao đắng cay
Phải chăng kiếp trước nhiều thề hứa
Nên đến kiếp nầy quá đắm say
Sách vở lênh đênh mấy áo màu
Dáng buồn não nuột mắt trăng sao
Lạnh đôi tay lạnh vai sương tuyết
Trời đất quay cuồng tim nhói đau
Đời bỗng hoang vu đêm tương tư
Em đi không để chút hương thừa
Từ nay thơ cạn hồn thơ mất
Ngất ngưởng lang thang trọn bốn mùa
Rồi một chiều xuân gió xôn xao
Hoa cười bướm lượn nắng hoa đào
Nón nghiêng e thẹn như ngày cũ
Có phải em về hay chiêm bao
Chân đã mỏi mòn vẫn chạy theo
Qua bao rừng núi bao truông đèo
Cùng trời cuối đất em hư ảo
Đau xót nhòa tan kiếp bọt bèo
Mây trắng lênh đênh tự nghìn xưa
Tủi thân sỏi đá lạnh đường mưa
Gót tiên có lấm bùn nhân thế
Sao chẳng cho anh được đón đưa
Vọng phu hoá đá có thực không
Nghìn kiếp nghìn đời vẫn nhớ mong
Mái tóc liêu trai tình ngây ngất
Mênh mông sương khói quyện áo hồng
Đá đã nát rồi vàng cũng phai
Nhạt nhòa mưa bụi vương gót ai
Đường xa vạn dặm trăng mòn mỏi
Cát bụi vỗ về giấc ngủ say…


MD 06/17/02
Luân Tâm
(Trích trong TT HƯƠNG ÁO ,Minh Thư xb,MD.USA.2007,tr.325-327)