
| Tiểu sử: Họ và tên: Võ Thị Tường Vy . Sinh trưởng tại Bến Tre . Cựu học sinh trường Trung học Nguyễn Đình Chiểu, Kiến Hòa . Cựu sinh viên Cao Đẳng Sư Phạm Mỹ Tho . Định cư tại Đan Mạch năm 1978 và tốt nghiệp trường Laborant tại Copenhagen . Cựu sinh viên Nha khoa tại Copenhagen . Từng cộng tác với Hội Người Việt Tỵ Nạn (NVTN) địa phương và Hội Cap Anamur (nay là hội Mũ Xanh) để cứu vớt thuyền nhân vào thập niên 80. . Cựu thành viên Ban Chấp Hành Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại (TTAC); Hội NVTN tại Saarland, Đức quốc; Hội Xây Dựng Tượng Đài NVTNVN tại Hamburg . Nhân viên của Hội Hồng Thập Tự Đức, DRK Saarland, MGH tại Saarland, KISS ( Moderator CLB chống bệnh trầm cảm thông qua Thiền định). . Thông dịch viên Đức Việt cho cơ quan xã hội tỉnh Saarland. . Hiện cư ngụ tại Neufgrange France . Nghề nghiệp hiện nay: Thông dịch. Viết văn. Dịch sách . Cộng tác với các tờ báo: Viên Giác Đức quốc, Nhịp Cầu Strasbourg, Âu Du, và nhiều tờ báo khác tại Hoa Kỳ . Thành viên của nhiều diễn đàn VHHN, vanchuongpn. VBVNHN, Facebook. -Đóng góp trong tập Các Nhà Thơ Nữ tại Đức quốc -Thành viên của Hội Viết Hồi Ký Autobiographie của đại học Saarland Đức quốc (2023) Tác phẩm: Đã xuất bản: 1. Tình Yêu Nuôi Tôi Lớn (Truyện và thơ, NXB Bạn Văn, 1999) 2. Đây Mưa Kia Nắng (Truyện và thơ, NXB Bạn Văn 2005) 3. Thà như giòng nước chảy (Truyện và Thơ, xb 2012) 4. Tập Thơ nhiều tác giả tại Đức quốc 5. Tập Hồi Ký nhiều tác giả bằng Đức ngữ tại Saarbrücken (2023) ** Có nhiều truyện chưa xuất bản: – Tình Yêu Nuôi Tôi Lớn (Đức ngữ) – Tập thơ “Chỉ Đơn Giản” – Tập truyện ngắn “Kẻ Té Giếng” – Có Những Điều Không Thể Hiểu – Coi chừng mình mất nước như chơi – (Song ngữ Đức Việt). – Tiểu thuyết “Gối Lụa”. – Những chuyện rất ngắn (Song ngữ Đức Việt ) |



Nhà văn Võ Thị Trúc Giang Lúa 9 ký sách Thà Như Giòng Nước Chảy






| Lời Trối trăn Của Mẹ Việt Nam Hôm Nay Mẹ Việt tung ra viễn xứ lặn lội nuôi chồng. tình tự nuôi con mới hay cổ ngữ xưa còn mang dòng máu Việt đá mòn trung trinh bao năm xa xứ trọn tình vọng về cố quốc. chờ vinh quang mừng gieo vần Quốc Ngữ đã từng a, b, c ráp. con đừng có quên nuôi con dạy lúc lớn lên quê hương còn đó. mang tên Lạc Hồng mai này mẹ biết còn không truyền cho con vững tấm lòng quê hương Việt Nam tuy nhỏ. kiên cường ngày mai thay mẹ cầm gươm lên đường từng chương sử Việt tỏ tường mai đem kiến thức. tình thương. đắp bồi với con. mẹ trối cạn lời lưu vong xác chết thả trôi về nguồn. Võ thị Trúc Giang Lúa9 Nov 2012 |
| Bên thềm ga cũ Phố lên đèn thôi về đi kẻo muộn sợ chia ly, nên chẳng dám quay nhìn tiếng còi xe. làm cuống quýt đôi chân phải hơi gió mùa Đông làm em khóc dấu thời gian ôi ngời trên mái tóc trở bước về. lạc bước cuối sân ga nghe đâu đây còn vọng tiếng ai ca mà ánh mắt. nụ cười. nhòa như sương khói trong khoảng tối trông anh buồn thấy tội bây giờ mùa Đông. cành cây trơ trụi biết ai còn tìm kiếm dấu chân xưa mắt ai buồn như vương vấn chút mưa xin cất giữ chút tình xưa tháng cũ Phố lên đèn thôi về đi kẻo muộn Sợ chia ly nên chẳng dám quay nhìn. Võ thị Trúc Giang Lúa 9 Dec. 1999 Trích tập: Tình yêu nuôi tôi lớn ( Truyện & Thơ ) |

Nhà văn Võ Thị Trúc Giang Lúa 9 & Nhà văn Nguyễn Thị Thanh Dương gặp nhau tại Chùa Pháp Quang Dallas, Texas 2012
| K.h.o.ả.n.g c.á.c.h Thôi em về, cảm ơn người lần cuối giữa hai ta. khoảng cách một bức tường tưởng tượng ra anh. mình ôm nhau lần cuối cách bức tường vẫn chưa thấy người thương Thôi em về. cảm ơn tình anh đã trao cho nhau. thời mới lớn. hai mươi quay lưng về. trời buồn. gây giông bão mưa rơi rơi. ướt tóc. lệ em tuôn Mất nhau rồi. tình xưa nay mang trả khối u hoài. khó nói. bỗng lặng thinh bỏ lại sau lưng. thời yêu tha thiết quá lá đổi màu. hay đổi chuyện chúng mình ?? Võ thị Trúc Giang Lúa 9 Sept 2012 |

Ngủ đi con![]() Trong gang tấc con nằm cạnh mẹ ngủ đi con giấc ngủ ngàn thu bố con đó. gia đình ta đó nổ phanh thây chưa kịp nói mẹ yêu vĩnh biệt nhé. ta đi vào miên viễn để lại cuộc đời. cuộc chiến tang thương anh lính trận mặt mày thơm mùi sữa cây súng dài thay đổi cả bút nghiên anh lính chết. mẹ già lom khom khóc mẹ già chết. anh mãi mịch mùng xa ngoài trận tuyến. anh không còn giờ để khóc nước mắt ráo quanh vì khóc quá nhiều rồi ngủ đi con. con yêu cạnh mẹ im lặng đất trời. vĩnh biệt cuộc đời thôi. Võ thị Trúc Giang Lúa 9 21.03.2013 ps: không cầm được nước mắt khi nhìn cảnh này viết vội vài lời…. |
| Mái tóc mềm Thu về đời trở nên êm gió ôm cành lá hòa thêm nhịp nhàng lá xanh Thu tới lá vàng tóc xanh hờ hững Thu sang không chờ thông xanh hàng rũ bụi mờ dấu chân đường vắng. đâu ngờ đã xa tim yêu tan vỡ dẫu qua lắng cơn nắng nhẹ phôi pha mắt tìm vơi đầy chong ngọn đèn thêm hóa TA với BÓNG ngày đêm hẹn chờ yêu chàng em mới làm thơ thả lơi mái tóc mềm rơi vai mềm. Võ thị Trúc Giang – Lúa 9 |
| Tỏ tình Đêm về trăng tỏ Muốn nói yêu em Mây trời làm chứng Gió thổi vai mềm Áo nàng anh may Bằng thân lúa mỏng Võng nàng anh kết Bằng lúa ruộng đồng Thảm vàng anh rãi Là lúa bến sông Ráng chiều mênh mông Anh ngồi mong ngóng Đón nhau trong mộng Mình đôi vợ chồng Quê mình hai họ Về với anh không? Võ thị Trúc Giang Lúa 9 |

| DUNG NHAN Thơ Võ Thị Trúc Giang Lúa 9 Nhạc MAI ĐẰNG Mai anh có về tìm dung nhan cũ Tình một thời trao tặng lúc mới yêu Thuở ong bướm lạc vào sân khẻ bước Dẩm đời nhau. Lỡ ước. Dáng yêu kiều Tỉnh giấc mộng nghìn năm mưa chẳng dứt Lối rêu phong nằm khóc một vết thương Mai có gặp xin người đừng bối rối Sân ga buồn. Mưa mỏng cuối con đường Vạch sóng nước tìm dung nhan chôn giấu Xới tình lên. Một ký ức lao xao Câm lặng quá. thời gian như mộng tưởng Nhìn quanh đây. ảo ảnh của người tình Muốn giấu kín. Vùi quên tình nhân cũ Bao nhiêu đêm nhung nhớ đốt tàn tro Soi đáy nước gọi hồn dung nhan cũ Nhận ra không. Ánh mắt một lần cho. https://aihuubienhoa.com/…/dungnhan-tho-vo-thi-truc… |

| Bên thềm gare cũ Thơ Võ Thị Trúc Giang Lúa 9 Nhạc Nguyễn Ngọc Thăng Strasbourg Ca sĩ trình bày: Karel Nguyen *** Bên thềm gare cũ Phố lên đèn thôi về đi kẻo muộn Sợ chia ly nên chẳng dám quay nhìn Tiếng còi xe làm cuống quýt đôi chân Sợ hơi gió mùa Đông làm em khóc Sợ hơi gió mùa Đông làm em khóc Dấu thời gian còn vướng mái tóc em Trở bước về lạc lối giữa sân gare Nghe đâu đây còn vọng tiếng ai ca Mà ánh mắt nhạt nhòa trong sương khói Trong khoảng tối trông anh buồn thấy tội Trời mùa Đông cành cây trơ trụi Biết ai còn tìm kiếm dấu chân xưa Biết ai còn tìm kiếm dấu chân xưa. Phố lên đèn thôi về đi kẻo muộn Sợ chia ly nên chẳng dám quay nhìn. Võ Thị Trúc Giang Lúa 9 |
| Một giọt mưa là một hồn Thơ Thơ: Võ Thị Trúc Giang Lúa 9 Nhạc: Ns Nguyễn Ngọc Thăng Strasbourg Ca sĩ: Trần Gia Huy Một giọt mưa là một hồn Thơ Ngồi ở ngoài hiên hứng giọt mưa tuôn đem góp lại làm Thơ trên giấy dù có lần vùi chôn tình nồng cháy phá vỡ vùi chôn một bóng hình khi mưa rơi chỉ thấy bóng với hình hoa hồng vỡ xác xơ. đời em lạnh vòng tay anh ấm xoa con tim cô quạnh mưa thôi đừng rơi cho cạn hồn Thơ cho thương nhớ thôi tràn trề trên giấy một giọt mưa là một hồn Thơ khi mưa dứt. nhạc thôi ngừng tiếng than!! Võ Thị Trúc Giang Lúa 9 28.02.2026 |
| Các tác phẩm Văn Xuôi của văn thi sĩ Võ Thị Trúc Giang Lúa 9 |
| Mùa Thu Có Tuổi * Trích tập truyện Thơ Văn “Đây Mưa Kia Nắng” (1998) Chỉ trong vòng tháng 9 năm nay mà tụi tôi được tới ba, bốn cái thiệp mời dự đám cưới. Việc làm của tôi chỉ vào mùa hè. Trong lúc bà con nằm phơi nắng, hoặc lượn trong hồ bơi, thì tôi đầu tắt mặt tối, luôn tay luôn chân, luôn cả mồm. Nhưng cầu cho trời nắng để có khách nhàn du ghé qua, chứ cứ mưa lai rai rầu rĩ như mùa hè vừa qua thì cả nhà chỉ có nước húp cháo cho qua ngày, quán xá ế ẩm.. Vậy mà hết mùa Hè thì tôi mừng húm, tiền bạc không nhiều nhưng cũng rủng rỉnh. Bây giờ là lúc tôi dọn bộ đổi lốt để đi ăn đám cưới. Khổ nỗi ở vùng Saarland tụi tôi quen không ít. Này nhé, bên cộng đồng Công giáo đổ qua, bên Chi hội Phật tử đổ lại, cộng thêm mấy anh chị em bên khối Đông Âu qua sau này, chung chung tính cũng tới vài trăm người quen là ít. Quen nhiều, thành thử “bị” mời là lẽ thường tình. Được người ta quí mến mời, âu cũng là điều hân hạnh nên cũng phải đáp lại tình nghĩa, bao thư hồng gọi là chút quà mừng cô dâu chú rể cho được lòng hàng xóm. Cũng trong vòng tháng 9, tụi tôi còn phải dành một cái cuối tuần chạy về Strasbourg dự lễ Vu Lan tại chùa Phổ Hiền. Từ tháng 8 năm nay, mẹ chồng tôi từ Munchen xuống chơi và ở lại cho tới tháng 10, vào dịp nghỉ lễ mùa Thu, ông xã tôi mới đưa bà về Munchen được. Bà ở Munchen chung với cô em út của nhà tôi. Ban đầu tôi cũng dự định mời bà dự lễ Vu Lan chung cho vui, để bà được gặp người nầy người kia, nhưng nghĩ lại, về Strasbourg tụi tôi còn phải ăn nhờ ở đậu, ăn chay nằm đất… Đành phải để bà ở lại nhà sau khi lo cơm nước và dặn dò đủ điều. *** Ban tổ chức Vu Lan thuê hội trường thật rộng cho bá tánh về tụ tập. Đêm thứ bẩy, tôi được chị bạn đưa tới tham quan nhà bếp, mấy chị đang trổ tài làm bánh trái bán gây quĩ cho Chùa. Ở phòng khách, ban văn nghệ đang tập dượt, đàn trống không thiếu thứ chi. Nghe thấy ban văn nghệ đang sưu tầm các bài hát về Mẹ, nào là Mẹ Tôi, Lòng Mẹ, Bông Hồng Cài Áo… Sẵn đây tôi xin dâng tặng cho tất cả những ai hướng tâm hồn về Mẹ, hai câu thơ mà tôi thuộc nằm lòng: Chiều chiều ra đứng ngõ sau Ngó về quê mẹ ruột đau chín chiều. Mùa Vu Lan là mùa nhắc nhở về Mẹ, Mẹ ruột tôi đã qua đời cách đây vài năm. Vào dịp Vu Lan năm nay nhìn ông xã tôi hiên ngang được cài bông hồng đỏ trước ngực, tôi run run cài bông hồng trắng sao thấy tủi thân. Mẹ là người dìu dắt tôi vào cuộc đời. Chiến tranh đã gắn liền hình bóng mẹ, quê hương và đàn con trẻ như một cuốn phim dài. Trong đó, có những lúc cả nhà trốn dưới hầm lánh bom đạn, pháo kích ầm ì ngang tai, cây dừa bị mảnh đạn đứt ra làm đôi, ngã gục, vườn tược xơ xác, con người ánh mắt sợ sệt, nhưng có mẹ ở cạnh bên làm tôi cảm thấy yên tâm. Ở miền quê, đêm đêm về gia đình hay quây quần bên ngọn đèn dầu hột vịt, mẹ thì nằm trên võng đong đưa, con mèo con đang giởn với cái bóng của mình trên vách, cái máy hát cũ kỷ kêu rè rè bài ca vọng cổ, ca sĩ Phượng Liên ngọt ngào với bài Hàn Mặc Tử mà tới giờ này tôi vẫn còn nhớ. Có những đêm trăng sáng, mẹ thức dậy sớm để quét lá sầu riêng sau hè, tôi lẽo đẽo theo sau hỏi chuyện, mẹ lót tàu mo cau cho tôi ngồi dưới gốc dừa, tôi lơ đễnh nhìn dòng sông nước trôi êm ả. Tuổi thơ của tôi đã lớn lên đơn giản, mộc mạc từ đấy. *** Mẹ chồng tôi là người Bắc. Vì quen miệng, bà cứ hay khách sáo với ngay cả con cái trong nhà. Một cũng “Mời chị xơi cơm”, hai cũng “Xin cảm ơn chị”… Cái tiếng CON ngọt ngào mà tôi chờ đợi không bao giờ có. Người Bến Tre như tôi ruột cứ để ngoài da, bộc trực mà nói, không khách sáo, không đãi bôi, nhưng lại rất dạt dào tình cảm. Sông nước phù sa màu mỡ, khí hậu hiền hòa làm người dân trở thành chất phác là vậy. Nhiều lúc tôi nài nỉ: -Thôi, Mợ ơi! Mợ đừng có dạ thưa với tụi con như vậy, tội lắm. Tụi con là con mà! Bà mắng lại: -Thì các anh chị nay nhớn cả rồi. Lại có vợ có chồng, có cháu nữa. Bé thì gọi là con, nhớn thì phải gọi bằng anh, chị chứ! Mợ tôi nay đã 83, tuy đi đứng không còn khỏe lắm nhưng bà hay chống ba-toong đi tới đi lui trong nhà, kiếm việc này việc kia làm, nếu không bà lại có mặc cảm ăn hại hay “đoảng vị” quá, như lời bà thường hay nói với con cháu. Tôi hay nhờ Mợ làm phụ ít việc cho Mợ vui. Cứ sau buổi cơm trưa thì bà chờ tới giờ thổi cơm chiều, có thế mà bà cất chén bát, dao nĩa xong thì tụi tôi tha hồ mà đi kiếm ! Hai đứa nhỏ tôi càu nhàu. “Bà rửa bát không sạch, bà cất đồ đạt lung tung đi kiếm cực quá”. Tôi cứ cười và để bà Nội tiếp tục phụ, vì có vận đông cơ thể như thế chúng tôi mới giữ cha mẹ sống lâu với chúng tôi hơn trên đời này. Vì tôi biết bà chỉ tới chơi tạm một thời gian với chúng tôi mà thôi. Cứ khoảng gần 6 giờ chiều, biết ông xã tôi sắp về, bà nheo mắt nhìn đồng hồ đeo tay, ngước hỏi tôi: -Có phải thổi cơm không chị? Và bà hay cầm phích nước lên, nói tiếp: -Chờ anh ấy về đã, rồi hãy đun bình chè mới. Từ lúc có Mợ tới chơi, tôi có cảm tưởng ông xã tôi được tăng phần quan trọng. Tuy không có cảnh mẹ chồng con dâu, nhưng cái vẻ giữ kẻ, khách sáo của bà làm tình mẹ con như có gì ngăn cách. Thâm tâm tôi thì quí bà như mẹ ruột vì tôi không còn mẹ. Mỗi chiều, ông xã tôi tan sở về nhà, bên mâm cơm bốc khói, tôi thấy anh còn có phước hơn tôi, Mợ lom khom dọn đũa, đun chè… Ba mẹ ruột tôi cách nay hơn 10 năm cũng được giấy đoàn tụ cùng con cháu bên này. Ông bà chần chừ mãi về sau mới chịu sang. Rời Bến Tre sang Âu Châu đối với ba tôi không hề gì, ông hợp thức ăn, hợp rượu tây, phong thổ, ba tôi sau thời gian ngắn, trở nên mập mạp đẹp người, ngược lại với mẹ tôi, bà ói mữa, ho hen suốt ngày đêm. Tôi phải đưa bà vào bệnh viện. Những ngày mẹ ở gần tôi hầu như bà ở trong bệnh viện. Bác sĩ tìm mãi không thấy bệnh, họ nói với tôi: -Cây cổ thụ một khi đã già rồi thì đừng bứng gốc mà đi trồng nơi khác! Có lẽ đúng. Ở Bến Tre, khí hậu mát mẻ, rau cỏ xanh tươi, hàng xóm láng giềng gặp nhau kêu ơi ới. Sang đây rồi, con cháu chạy xồng xộc từ sáng đến tối, kẻ đi làm, người đi học. Chắc ông bà cũng áy náy khi thấy con cái kiếm tiền vất vả. Sau cùng các anh chị tôi quyết định làm giấy tờ cho ông bà hồi hương, và đó cũng là nguyện vọng của mẹ tôi. Ngày tôi vào bệnh viện đón bà, ngạc nhiên tôi thấy nét mặt mẹ tôi tươi tắn hẳn ra, va-li bà dọn đâu đó xong xuôi. Trên bàn, bà bày biện linh tinh như: gói mật ong nhỏ, bơ, phó mát, đường, sữa, mứt trái cây… những thức ăn y tá mang vào bà dấu kỷ, nay bà bày ra bàn dọn mâm cúng. Miệng lâm râm khấn, lúc bước vào tôi nghe tiếng được tiếng mất: -Vong hồn ma qủi có linh thiêng chứng giám cho tôi sớm được bình phục, để tôi được về quê hương! Trời Đất Ơi! Tôi ớn lạnh cả xương sống. Sống ở hải ngoại lâu năm, văn minh vật chất đã làm cho chúng tôi quên dần đi tập quán cúng bái vong linh, tự nhiên tôi thấy có hồn ma vất vưởng quanh phòng! Tôi dò xét bà người Đức nằm cùng phòng mẹ, may quá, bà đang quay lưng ngủ. Bà này mắc bệnh tiểu đường, tuy đau thể xác nhưng nét mặt bà bao giờ cũng vui cởi mở. Bà thông cảm hoàn cảnh của mẹ tôi, nằm cùng phòng dần dần hai người thông cảm nhau, mặc dù mẹ tôi không nói được một câu tiếng Đức. Thế là ba, mẹ tôi lên máy bay trở lại Việt Nam. Tôi lại xa cách ba mẹ tôi một lần nữa. Thời gian sống gần cha mẹ sao mà ngắn ngủi. Tôi đã cố gắng đủ thứ để giữ cha mẹ lại với mình nhưng hoài công. Ba mẹ bỏ tôi đi như tôi đã bỏ ba mẹ lại nhà mà ra đi như hồi trước. Ngày đó, vào sở làm, tôi loay hoay như một cái máy không hồn, buồn câm nín, mong sao cho thời gian qua thật nhanh. Tan giờ làm việc, thay vì như mọi ngày lái xe về nhà, hôm nay tôi cho xe rẽ vào đồng ruộng lúa xanh tươi, gió làm ngọn lúa ngã qua lại xào xạc. Tôi đẩy tung cửa xe hơi- bây giờ là lúc tôi sống cho tôi. Tôi bật khóc nức nở, khóc cho một sự mất mát, khóc cho vơi đi bao chịu đựng, bao cố gắng, bao trống trải. Tôi ngồi đó mà khóc, không biết bao lâu, quên là mây vẫn còn bay lang thang qua thửa ruộng. Ngước lên nhìn bầu trời, máy bay đang đưa ba mẹ tôi trở về với vùng đất hứa, tự dưng tôi thấy tiếc nuối sao mi không hóa phép thành con Tường Vi bé bỏng ngày nao chạy theo nắm áo mẹ mà vòi vĩnh. Thực tế lôi tôi về vì ở đây tôi cũng đang làm mẹ, phải can đảm, đầy đủ nghị lực để dạy dỗ đàn con, như vai trò mẹ tôi đã từng làm. Lau nước mắt, không dám nhìn mình trong gương, mở máy xe, bánh xe lăn đưa tôi về với thực tại. *** Quay lại tiệc cưới của Thụ, đàng trai hỏi tôi có muốn ghi danh hát giúp vui không, tôi bảo có. Khổ nỗi, bên đàng gái là dân gạo cội từ Frankfurt xuống, nên dành chương trình gần cả đêm. Hễ không ghi danh hát thì thôi, đằng này ghi tên rồi ngồi ở bàn, ăn uống đâu có yên. Cùng mâm là mấy chị bạn lâu lâu mới gặp nhau, hỏi han khôn xiết, nói chuyện như muốn hét vào mặt nhau vì âm thanh dàn nhạc mở to quá. Này tôi gắp thức ăn cho chị một đũa, chị trả lại cho tui một đũa, bát vào bát ra, rượu thì khui mời chị một ly, tui một ly, mừng cho cô dâu chú rể… Hơi sức đâu nữa mà hát với hỏ, vảnh tai nghe trên sân khấu, chú rể cũng vừa dứt bài “Tháng sáu trời mưa”. Buồn bã quay sang chị bạn, tôi nói: -Thôi rồi, mấy “bài ruột” bị người ta dành hết rồi. Ngồi cùng bàn có vài chị bạn, mỗi người một tâm sự, một chị than van: -Tôi thấy chị còn máu văn nghệ, tôi “sợ” luôn! Vợ chồng tụi tôi lo đi cày trả nợ cái nhà cho xong, không có thì giờ mà coi ti-vi nữa. Nghe chị nói, lòng tôi sao nghe đắng cay, sống ở đây ai mà không nợ? Nhưng tôi quan niệm khác chị. Vật chất phải phục vụ mình chứ nghệ sĩ như tôi, tôi thề không lệ thuộc vật chất. Dùng thì giờ rảnh rổi để sinh hoạt văn nghệ hay thơ văn cho cuộc đời thêm phong phú, có ý nghĩa. Chị có ý trách tôi tính-nghệ-sĩ-lãng-mạn! Nhìn quanh bàn tiệc, ai ai cũng ăn mặc đẹp, đàn bà con gái ai nấy đều ăn diện, mắt xanh, mắt đỏ, nhưng tôi có cảm tưởng là mình bị lên án, vì mình có cái gì khác người. Nhưng tôi vẫn cứ lờ đi cho vui cửa vui nhà, hãy cười với họ đi rồi về nhà ai nấy sống. Đó dường như là phương châm của đời tôi. Tuần sau là đám cưới của Sĩ và Hà. Nhóm này có những khuôn mặt mới vì họ thuộc khối “các anh chị em Đông Âu”, ở đây hay gọi như vậy. Hôm nay tôi yên chí là sẽ được ngồi ăn thoải mái, không phải thấp thỏm chờ tới phiên mình hát như những lần dự đám cưới khác. Nhưng cuối cùng, tên cúng cơm của tôi cũng bị léo nhéo gọi lên, bạn bè cười tít cả mắt: -Người ta chọn mặt gửi vàng thì chị không được từ chối. Tôi vui vẻ giúp vui vài bài dân ca. Đêm hôm ấy, có một cậu cứ.. (?) lẩn quẩn bên tôi hỏi chuyện, trong đầu tôi hiện lên mấy lời trách móc khéo léo của chị bạn “Nghệ sĩ, lãng mạn” Liếc mắt nhìn quanh, có thể lại có vài lời dèm pha nhưng may quá, thiên hạ đang chăm chú chuyện trò vui vẻ. Đàn ông con trai họ lởn vởn như ong, như bướm, còn đàn bà con gái may mắn được trời ban cho chút nhan sắc một thời. Hãy tô điểm, hãy nâng niu những gì mà Thượng đế đã ban phát, dù một chút cũng làm cho người ta cảm thấy hạnh phúc, cũng làm cho người ta vui. Trước khi về, anh chàng nhét vào tay tôi một mảnh giấy nhỏ; thì ra là số phôn Cellphone của chàng ta. Thọc tay vào túi áo, tôi vo tròn mảnh giấy một cách máy móc, ngoài mặt không để lộ vẻ khó chịu. Vui nữa là khác, *** Tôi đẩy xe lăn đưa Mợ đi dạo, hai bên đường lá rơi phủ kín lầy lội ướt sủng nước mưa. Cái vẻ đẹp của mùa Thu gần như đe dọa lạnh lùng, làm tôi chợt thấy rằng có phải chăng tất cả những hạnh phúc, cái vẻ đẹp bề ngoài chỉ là ảo tưởng của giác quan. Lá trên cành và lá nằm phơi mình lầy lội dưới nước sao gần gũi tựa như mái tóc bạc phơ của Mợ và mái tóc muối tiêu của tôi. Tự nhiên tôi thấy mùa Thu gần giống ngày tàn của một cô vũ nữ, hay của một cô ca sĩ về chiều, sau khi bức màn nhung buông xuống, ảm đạm thê lương. Những trang điểm phấn son, làm sao che lấp được sự tàn phá của thời gian. Tự dưng tôi thấy những cố gắng để tạo nét tươi mát của mình trở nên phù phiếm. Một mặt, tôi muốn là kẻ đứng bên ngoài lề để thưởng thức văn nghệ, người yêu văn chương, mặt khác tôi lại sợ rằng nếu chính mình không làm được gì cho đời mình thì mình sẽ bị đời quên lãng. Mà tôi thì rất sợ bị đời lãng quên. Chẳng thà tôi vùng lên giây lát rồi chợt tắt, còn hơn âm ỉ quanh năm. Nhưng tạo được gì rồi sau đó lại lo sợ mất? Sợ bị lãng quên? Con người ta bắt đầu việc gì rồi cũng mong đi tới một kết cuộc. Viết văn như tôi cũng mong có ngày sách mình được ra mắt trình làng, nhưng suy nghĩ lại: “Ai có thì giờ đọc lời tâm sự vớ vẩn của mình?”. Thế là tôi ngần ngại trước một thực tế có thể rất phũ phàng, tiếng khen có, tiếng chê cũng nhiều. Thôi thì đời làm nghệ sĩ tâm hồn, đôi khi phải mềm như nước, thỉnh thoảng phải vững như đồng. *** Tôi quay lưng đẩy xe Mợ về nhà trước khi trời đổ cơn mưa. Vào nhà tôi khép cửa, bỏ mùa Thu ủ rũ lại sau lưng. Cái vòng luân hồi của mùa Thu đã bị tôi khóa kín. Trong nhà, bên mâm cơm nghi ngút khói, tôi nhận thấy cái vòng luân hồi của con người là đây: Có tiếng nói cười, tiếng bát chén khua nhau, có tiếng nhạc vang ra từ cái máy hát, có tiếng Mợ hỏi: “Có thổi cơm không chị?”… lúc nào cũng văng vẳng bên tai. Tôi không bao giờ muốn hỏi mùa Thu ngoài kia đã bao nhiêu tuổi, vì tôi mong rằng loài người cứ ngắm nhìn mùa Thu khi mùa Thu tới và đừng thắc mắc gì khác, cũng như tôi lo sợ một đời sắc hương rồi cũng sẽ tàn như mây mùa Thu. Tôi ước mình có cây đũa thần gõ để mùa Thu của lá và mùa Thu của tôi sẽ trở thành bức tranh linh động đời đời. Mùa Thu Neufgrange, 1998 VÕ THỊ TRÚC GIANG LÚA 9 |
| Vì sao tôi viết Văn Nhân đọc bài viết tựa “Dạy Văn có phải là dạy các em nói dối” ( Võ Thị Mỹ Ngà – tác giả là một sinh viên sư phạm), khiến tôi suy nghĩ lại mình. Ừ, mỗi khi có chuyện gì xảy ra na ná tôi lại ngẫm lại mình. Đúng là tôi không thể dối được lòng mình, điển hình như hai ví dụ sau đây: Hồi xưa khi còn học trung học, kỳ thi học kỳ II, ông Thầy Việt Văn cho ra đề thi ” Các em hãy tả thầy/cô giáo nào mà em yêu mến nhất”. Trời ơi, tả thầy cô mình yêu mến thì dễ ẹt, ai chả miêu tả được chứ, trong bụng tôi lại đang không ưa một cô, thế là thay vì đi diễn tả người cô mình yêu thích, cắn bút mãi, sau hai giờ thi tôi rặn được mỗi 2 câu. Đại khái vầy: “Một buổi trưa nắng nhẹ, cô bước vào lớp, trong chiếc áo dài màu hoàng yến, cổ bông dừa càng làm lộ nét phì nộn của cô…” Rồi tôi bỏ tờ giấy trắng đó, vì tôi biết, nếu như tôi tả nữa về cô giáo này chắc chắn tôi sẽ bị bay ra khỏi trường. Kỳ thi lần khác, lần này tôi là sinh viên cao đẳng Sư Phạm đàng hoàng. Giờ thi môn Lịch Sử, Chính trị XHCN, thầy cho đề thi đến nay tôi chỉ còn nhớ mang máng ),là: “Các em hãy miêu tả công trạng của vị cha già Dân tộc H. Chủ tịch và thiên đường của Chủ nghĩa Max Lenin”…Trời ơi, tôi là người của miền Nam, miền Bắc vào chiếm đoạt, gia đình ly tán, đất nước hỗn loạn thần kinh sau cuộc đổi đời 30 tháng 4 năm 1975, mà ép tôi ca tụng công trạng vị Cha Già Dân Tộc, khổ tâm tôi ngồi cắn bút mãi rặn không ra một chữ. Thi đợt thứ nhất, tôi nộp tờ giấy trắng, được thi qua kỳ II, tôi cũng bí lù, biết cái gì mà viết chớ, có học, có hiểu, có thích thì mới tả được, đàng này…Tới phút này thì ban giám hiệu trường bắt buộc phải lên tiếng, ông Bí Thư Hiệu trưởng trường ban cho tôi ân huệ cuối cùng: lên tận văn phòng thi, chỉ có mình tôi với ổng!! Lần thứ III này tôi cũng văng tuốt. May là nhờ các bộ môn khoa học tự nhiên đậu quá điểm trung bình nên kéo qua, tôi vẫn được lên cấp. Nay đọc bài viết “Dạy Văn có phải là dạy các em nói dối ?” khiến tôi hiểu, tại sao mà tôi đã trở thành Nhà Văn. Vì, nhà văn, theo Cao Hành Kiện thì: “Sáng tạo văn học là một hoạt động đơn độc mà không một phong trào nào, một phe nhóm nào có thể giúp được, ngược lại nó rất dễ bị những thứ đó giết chết. Chỉ khi nhà văn là một cá nhân biệt lập, không thuộc về một phe nhóm, trào lưu chính trị nào thì hắn mới có được tự do hoàn toàn”. Không thể dối được lòng mình thà rằng tôi chừa giấy trắng. Thà chịu thi rớt còn hơn là bị ép-buộc-nói-dối. Đó chẳng khác nào họ tìm cách để kiểm tra tư tưởng mình. Hiện nay, thà chịu kiếp sống lưu vong mà tôi được Tự do Tư tưởng. Tự do nghĩ. Tự do viết. Tự do Ngôn luận. Tự do phát biểu. Giá trị của Ngòi Bút tuyệt vời là được phóng khoáng viết tùy theo cảm xúc của chính mình, viết về Sự Thật cần được chuyển tãi đến độc giả. Đó là sứ mệnh của một Nhà Văn. Không ai có thể kiểm soát được tư tưởng của ngòi bút. Võ Thị Trúc Giang Lúa 9 09.12.2014 |
| Mùi rau sống mãi Võ Thị Trúc Giang Lúa 9 – Tuấn ơi, anh ra vườn hái cho em tí rau sống nha, bữa nay cuối tuần em nấu món bún riêu. Ðang ngồi trong văn phòng đọc tài liệu cho hãng, nghe vợ réo, Tuấn chồm dậy nhìn qua cửa sổ, hướng nhà bếp, thoáng thấy hai con của mình đang đùa giỡn với con cún Susi ngoài sân, trong khi bóng cô vợ xinh xắn mặc áo hoa hồng đang lui cui trong bếp. Nàng nấu ăn rất ngon, tuy là gái sinh trưởng tại hải ngoại như chàng, nhưng nhờ được mẹ nàng huấn luyện bếp núc nên Lynh nấu món Việt cũng như món Ðức, rất ngon miệng. Tuấn và Lynh quen nhau trên chuyến công tác cho hãng Ðức tại Singapore. Tuấn vẫn thầm nghĩ đây có lẽ do duyên trời định. Khi mẹ chàng còn sống, bà vẫn hay nơm nớp lo cho thằng con trai út đã ngoài 30 rồi mà chưa yên bề gia thất, chưa có người yêu. Nhưng bà vẫn nghĩ con bà đẹp trai, học giỏi, có sự nghiệp vững chắc thì sớm muộn gì bà cũng có con dâu ngoan. Nhưng rồi bà ngã bệnh và qua đời quá sớm. Trước khi Tuấn và Lynh nên duyên chồng vợ. Tuấn yêu mẹ lắm, nhớ ngày xưa, mẹ chàng không quản ngại nắng mưa, luôn cắm cúi trồng trọt vào mùa hè, nắng mưa bà chẳng ngại. Mẹ yêu cảnh thiên nhiên và thích sân cỏ, thích nghe tiếng chim hót, thích nắng vàng, thích trăng sao bên thềm, và thích ăn những cọng rau do chính tay mình tưới tẩm, gieo trồng. Mẹ nói: – Nó ngon hơn đồ bán ở chợ là nhờ mồ hôi của mình đó con. Khi ấy Tuấn còn miệt mài với sự nghiệp, thằng con trẻ còn ham bay nhảy, vì có bằng cấp cao, được sếp của hãng bổ nhiệm đi những chuyến công tác về tài chánh với những nhà đầu tư tại Á Châu như Singapore, Thái lan, Việt Nam. Lương hướng Tuấn cao, bù lại chàng làm việc mỗi ngày từ sáng đến 9 giờ tối mới về nhà ăn cơm. Khi ấy Tuấn đi làm xa nhà, lâu lâu mới nghỉ phép lái xe về thăm ba mẹ. Về nhà nhìn thấy mẹ vất vả với công việc vườn tược, chàng lo đi chơi bù lại những ngày làm việc, nên chàng thường nói với mẹ: – Con chả ham làm vườn đâu. Con ghét làm vườn lắm. Ở nhà thuê trong phố là tiện nhất, có gì hư hại thì có chủ nhà lo, còn nếu có nhà, có vườn sân cỏ, con sẽ thuê thợ cắt… Nhưng mẹ của Tuấn hay chậm rãi nói rằng: – Mẹ còn làm được ngày nào thì mẹ vui khỏe ngày nấy, con không thích vì con đi làm bận quá đó thôi. Biết đâu nay mai con lập gia đình, vợ con lại thích nhà có vườn, nó lại giống mẹ chồng thì sao, lúc đó con lại nhớ, thì mẹ không còn sống nữa … *** Lynh dọn bàn cơm ra, Tuấn hái rau sống, ngò, ớt, hành của vườn vào rửa cho vợ, tay chàng cắt hành, rau ớt bày ra đĩa, vợ chồng con cái ngồi vào bàn ăn. Lynh múc cho chồng tô bún riêu màu đỏ ửng, rau xanh, ớt đỏ thật đẹp. Mắt Tuấn bỗng mờ đi, mắt chàng nhìn vào hư không… Lynh ngạc nhiên nhìn chồng: – Anh đang nghĩ gì vậy? Em nấu không ngon hả? Trong hãng có stress hả? Tuấn không trả lời, mùi rau sống bốc lên mũi, khiến chàng thấy bóng mẹ ngày xưa từng trồng rau, hái ớt và chăm sóc khu vườn quanh nhà, vậy mà chàng có giúp mẹ được gì đâu. Chợt Tuấn thấy cay ở mắt… 20 Jan 2016 (Nguồn: Truc Giang lua9mientay13@yahoo.de) |
| Lá thư cuối cùng viết bằng máu Nó là thằng cháu gọi chị Hiệp bằng cô ruột. Sau biến cố 75 cộng sản xâm chiếm miền Nam, ba nó, anh ruột của chị, là lính ngụy, bị bắt đi tù cãi tạo, sau khi ra khỏi tù anh bị suy sụp tinh thần tột độ, suốt ngày nhậu say sưa để quên đời, nuôi gia đình bằng những bát cơm thừa từ mót lúa ruộng của người. Lần cuối cùng chị Hiệp nhận được lá thư của cháu, thư dính đầy máu, như sau: “Cô Hiệp ôi, đời con khổ tận cùng rồi, con vợ của con đã bỏ chồng, bỏ con lên thành phố làm đĩ, có một đêm con rình chờ nó về quê thăm nhà, khi nó đi ngang qua nghĩa địa, con đã nhào ra lấy dao đâm vào ngực và rạch nát mặt nó. Đâm nó xong, xác của vợ con quỵ xuống, máu trây đầy người con, sợ quá không dám nhìn lại nữa, con đâm đầu chạy trốn. Con viết vài dòng thăm cô, nếu cô thương thì gửi cho con ít tiền mua sữa nuôi con gái của con. Mẹ nó về sau này nghe nói đâu đã mất tích, láng giềng đồn là nó đã được Triều Tiên sang lấy làm vợ và từ đó gia đình không còn tin tức nào nữa về nó nữa hết”. VTTG Lúa9 |
| Hoang vắng ** Bút Ký của Võ Thị Trúc Giang Lúa 9 Năm 1973 sau chuyến Du khảo Miền Trung về, đang mùa hè, mùa thi, bạn bè nó ở nhà, chắc là chúng nó đang gạo bài thi tú tài. Trong khi đó Nó quay lại lớp 12B3, ngồi một mình trầm ngâm nhìn ngắm cái bảng xanh treo trên tường, từng dãy bàn ghế lặng câm, chỗ này của Kim Ánh, chỗ này của Tấn Lộc, (của nhiều lắm bây giờ nhớ thì Nó nhớ không hết tên từng đứa bạn). Sân trường thật vắng vẻ, hoa phượng đỏ rơi lả chả sau cơn mưa, ngồi một mình ở lớp để cảm thấy mình chìm trong sự mất mát cái gì đó, sắp mất một cái gì mà Nó không thể hiểu được! Thế là cuộc chiến kéo dài đến tháng 4 năm 1975, mất thật sự. Bây giờ thì Nó đã hiểu cái cảm giác của chính mình sau chuyến du khảo Miền Trung năm 1973, trên Ngọn đồi Boston nơi trao đổi tù binh của hai miền Nam Bắc. Từ ngọn đồi bên này nhìn qua bên kia thấy lá cờ Giải Phóng MN bay phất phới, cho tới dòng sông Thạch Hãn phân chia bên Tự Do Nam Việt Nam, bên kia là Cộng sản Bắc Việt. Đi tham quan quê hương mình một chuyến thôi, khi quay về Nó đã thấy cận kề cái hiểm họa, cái đe dọa, cái hoang tàn, mất mát, mà cho tới bây giờ hồi tưởng lại Nó mới biết cảm xúc của cô học trò quay lại lớp mình ngồi một mình lặng lẽ đếm thời vàng son sắp đi qua khung cửa, và những phỏng đoán về số phần của đồng bào Nam Việt Nam ra sao. Sau tháng Tư năm 1975 thật sự là hoang tàn đổ nát đã ập xuống,, vắng vẻ, mất mát, và chia ly, bạn bè mội đứa một phương trời, cho đến gần ba bốn mươi năm sau mới hội ngộ. Tóc đứa nào đứa nấy đã bạc và họ đã già đi. Có còn lại là ký ức, là hành trang dài nặng nề mà Nó còn mang trên vai mãi cho tới bây giờ. Đêm Đông vắng lặng. Nhớ lớp học đơn côi. Nhìn quanh còn lại mình. Sân trường vắng Thầy, vắng bạn. Xa xa tiếng súng dội về. Bàn ghế lặng câm. Hoa Phượng buồn không nói. Nên lời chia ly không kịp nói. Đã mất nhau từ đây. Trong mơ tìm về kỹ niệm. Còn nhớ nhau một thời. Chung trường lay áo trắng. Con đường học trò nay xa vắng. Tuyết trắng phủ âm thầm. Chân người đi đi mãi Tóc đời người dần phai. Võ Thị Trúc Giang Lúa 9 đêm 01.12.2023 |
| Chị Em Họ Sau 1975 gia đình cô ruột tôi hồi hương về lại miền Nam, vì ông dượng tôi đã đưa cả gia đình ông tập kết ra Bắc từ năm 1954, cái năm ký hiệp ước Genevè, khi ấy tôi chưa ra đời. Cái Hiệp Ước ngăn đôi Việt nam thân yêu ra hai miền Nam Bắc, từ Vỹ Tuyến 17. Hiệp ước đó có ghi rõ ràng là đất ai người nấy ở không được xâm lăng lãnh thổ của miền khác. Nhưng lũ cộng sản miền Bắc luôn nuôi dã tâm thôn tín miền Nam hầu bành trướng khối cộng sản quốc tế tại Châu Á, thế là csMB thành lập Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam và tấn công miền Nam liên tục, từ đó sự an lành của nhân dân MNVN không còn yên ổn nữa. Cuộc sống nhân dân luôn bị khủng bố đe dọa. Trong gia đình cô ruột tôi, có những thằng em họ, chúng từng là kỷ sư bác sĩ được đào tạo bên Liên Xô, Cuba. Gọi là sau chiến tranh gia đình xum họp, cô và mẹ tôi đang treo mình trên võng kẽo kẹt nhìn đàn con cháu. Thằng Hùng, thằng Út Việt ngồi chung trên mâm cơm ngày giỗ ông bà. Lẽ ra đoàn tụ thì hân hoan mừng rỡ lắm. Giỗ ông Nội của tôi là ông Ngoại của nó, vì chúng là em họ, con cô. Nhưng chị em nói hai thứ tiếng khác nhau, tôi nói giọng Nam, còn nó nói giọng Bắc rặc. Đầu óc nó suy nghĩ theo lối xã hội chủ nghĩa MB, còn tôi có thói quen suy nghĩ phóng khoáng của Việt Nam Cộng Hòa. Thấy thằng Út Việt vui vẻ mặt mày sáng sủa, tôi bèn gợi ý, nói nửa đùa nửa thật: – Út Việt nà, để chị giới thiệu bạn gái của chị cho mầy nghen. Đang nhai, Việt ngừng đũa nhảy nhỏng, sừng sộ: – Thôi em lạy bà chị, con gái miền Nam toàn là đĩ điếm, ai dám lấy !! Máu nóng của tôi dội ngược lên đầu, mầy dám chê bọn con gái miền Nam của tao là đĩ điếm, một sự tuyên truyền hỗn láo ngu ngốc, bốc phét, cơn bực của tôi không dằn được nữa, tôi chỉ vào má nó, cô ruột tôi, hét: – Vậy tao hỏi mầy, chứ MÁ mầy là gái Nam hay gái Bắc?? Út Việt cũng tự ái không dằn lòng được nữa, đứng phắc dậy đẩy mâm cơm, chỉ vào mặt tôi, mặt đỏ rần rần, hét: – Đồ hỗn láo!! Tôi cũng chẳng vừa, hét lại, giữa mâm cơm đoàn tụ gia đình Nam Bắc gặp nhau. – Ai mượn chúng bây giải phóng cho tụi tao chớ. Cút đi, chẳng ai chị em với bọn mầy. Thế là tôi tìm đường vượt biên luôn, từ đó mỗi lần nhớ tới những lời chúng nó dành cho con gái miền Nam chúng tôi thì tôi lại nổi nóng, dù hơn 36 năm rồi, tôi chưa gặp lại mấy thằng em họ của mình. Và nếu gặp tôi sẽ mắng chúng nữa, thật thà mà nói tôi vẫn thương người cô ruột tôi. Cô không có tội. Cô đã qua đời lâu rồi. Nếu linh hồn cô có linh thiêng làm ơn phò hộ cho bọn cộng sản VN sớm tàn lụn, đừng để quá trễ thì VN thương yêu của mình sẽ lọt vào tay bọn Tàu cộng đó cô ơi!! Võ Thị Trúc Giang Lúa 9 24.04.2013 |
| Chiếc áo Jeans xưa Em chần chừ không muốn xa anh, em khóc, anh lau nước mắt em đầm đìa, trấn an động viên em: „Em đi trước, anh qua sau, chúng mình sẽ gặp lại“. Cùng trưa hôm đó, anh còng lưng đạp xe đạp chở em về Bến Tre, để đưa em lên đường, xa anh mãi mãi. Bên bờ sông Trúc Giang, dưới ánh trăng mờ ảo, họ tựa mình bên nhau tìm hơi ấm, không nỡ rời xa nhau. Anh cởi chiếc áo Jeans xưa hí hoáy ghi vội vài chữ dưới ánh đèn đường mờ:„Chờ anh em nhé. Anh yêu em!“ Rồi anh khoác chiếc áo Jeans lên vai người yêu, hy vọng nó sẽ chuyền hơi ấm của anh cho em trên đường vượt biên. Sau chuyến vượt biên, em được nhận vào tỵ nạn ở Kobenhaven Đan Mạch, rồi họ mất nhau luôn từ dạo đó. Sau hơn 30 năm tình cờ đang lúc rảnh rỗi anh dạo net, đọc phải một bài Văn tựa là „Chiếc áo Jeans xưa“ của một tác giả ký tên VTTG-Lúa 9, đọc tới đâu nước mắt anh chảy tới đó, cầm phôn lên, anh bắt đầu tìm kiếm coi tác giả bài viết này là ai, ở đâu, nam hay nữ mà lại biết chuyện vào đêm hôm ấy, một cuộc chia ly mà chỉ có hai người trong truyện mới biết. Anh gọi sang báo Viên Giác Đức quốc, xin gặp anh chủ bút Phù Vân, từ đó anh mới vỡ lẽ tác giả VTTG Lúa 9 chính là người yêu cũ của anh, hai người đã thất lạc nhau sau biến cố của đất nước. Từ khi biết được tuy xa nhau nhưng bao nhiêu năm em vẫn còn ghi bóng hình người yêu cũ mới viết bài „Chiếc áo Jeans xưa“, em tôi nay là một nhà văn. Ông nha sĩ ngồi thẩn thờ nhìn ra xa xa, hình bóng hai người kề vai nhau ngay bờ sông Trúc Giang năm 78 hiện về trước mắt. Một định mệnh đã phủ trùm lên cuộc đời của hai người. Gặp lại nhau khi tuổi đời không còn trẻ, đời đã ràng buộc hai kẻ đã sang ngang. Tìm lại nhau chi khi đã quá muộn màng. Em chỉ gọi người yêu là Quá Khứ. Võ Thị Trúc Giang Lúa 9 Trích Tiểu thuyết Gối Lụa (VTTG Lúa 9) |
| Chuyện rất ngắn – Kurze Geschichte Đêm Thánh Vô Cùng Đúng tháng 12 năm 1978 tôi được nước Đan Mạch nhận vào tỵ nạn. Mùa Noel năm ấy tôi dọn vào ở chung nhà người bảo trợ. Tôi đi lễ đêm với họ, người Đan Mạch có thông lệ là đi dự tiệc Noel chung với nhau sau Thánh lễ. Trong hội trường cạnh nhà thờ, tôi ngoan ngoản ngồi cạnh ông bà bảo trợ, họ giới thiệu với bạn bè tôi là con gái nuôi của họ, là chị lớn của hai đứa em, hai đứa nhỏ hơn tôi. Thưởng thức nhạc Giáng Sinh, người đệm đàn piano là người đàn ông trẻ, anh thả hồn vào nhạc, những ngọn nến lung linh, làm không khí căn phòng trở nên ấm cúng, ngoài trời tuyết trắng xóa. Bỗng nhạc trổi lên bài Silence Night Đêm Thánh Vô Cùng…http://de-g40.mail.yahoo.com/neo/launch?.rand=8pa039rp9fp81#mail. Ôi nhạc trầm bỗng đưa tôi chơi vơi, lạc lỏng nơi quê người, không thể cầm lòng được nữa, hình ảnh mẹ tôi, ba tôi, anh chị em cháu, bà con làng xóm láng giềng hiện ra trước mắt tôi và con thuyền tỵ nạn lênh đênh trên biển cả. Ôi cơn nhớ nhà khiến tôi khóc ngất, khóc rưng rức, hai vai rung bần bật, cố cắn môi để đừng bật thành tiếng nấc. May quá trong hội trường bóng tối chập chùng ngọn nến lung linh, và một mình tôi ngồi khóc. Vì nhớ kỷ niệm quê xưa. Stille Nacht Dezember 1978 wurde ich nach Dänemark zur Asyl zugelassen. Dieser Weihnachten zog ich gleich zu meinem Sponsor ein. Der 24 Nacht ging ich mit ihnen zur Kirche, das ist das dänische Weihnachten Tradition, zusammen zur Party gehen nach der Messe. In einer Halle neben der Kirche, ich setzte mich gehorsam neben meiner Pflegeltern, sie stellten mich mit ihren Freunde vor, dass ich ihre Adoptivtochter sei, die großte Schwester von zwei Kindern, die beide jünger als ich waren. Wir feierten weihnachtliche mit Musik, Klavier-Puffer spielte ein junge Mann, er vertiefte sich in der Musik, im Zimmer leuchteten flackernde Kerzen, der Raum wirkte wärme während draußen überall mit weißen Schnee bedeckte. Plötzlich klang das Lied Stille Nacht, heilige Nacht alle erstaunt … http://de-g40.mail.yahoo.com/neo/launch?.rand=8pa039rp9fp81 # mail. Oh die Melodie dieses Liedes nahm mich mit zu spielen fest, berührte meine Sehnsuch nach der Heimat, in ländlichen Gebieten, könnte nicht mehr beherrchen. Bild meiner Mutter, meines Vaters, meines Brüder und Schwestern, Enkel, Verwandten und den benachbarten Dörfern erschienen vor meinen Augen wieder und Flüchtlingsboot auf Meer für die Freiheit. Oh, das Lied erinnerte mich sehr an der Vergangenheit, dass ich fast ohnmächtig weinend schluchzte, versuchte die Lippe zusammen zu beißen, um nicht bemerken zu lassen. In der dunklen Halle wiente ich wie Kleinkind, und ich saß allein und weinte und weinte. Weinen um die alte verlorene Erinnerungen an die Heimat. Tuong Vi, Ta Võ thị Trúc Giang Lúa9 |
| Chịu Đựng Chẳng chờ đợi lâu lắc, sợ hắn lại ra phòng khách, Ngân chạy ngay ra cửa cái, mở toang cửa rồi lao nhanh ra đường, nàng cấm đầu chạy, càng xa căn nhà ấy càng tốt, nàng quên là mình đang mặc bộ áo ngủ phong phanh, bây giờ là đang tháng 12. Mùa đông Âu châu giá rét. Ngân chạy ra giữa đường, trời tối om, may nhờ ngọn đèn đường, nàng giơ tay chận đầu một chiếc xe hơi dừng lại, người đàn ông thấy phụ nữ đi một mình nửa khuya, giật mình mở cửa kính, nhìn Ngân kinh ngạc. Ông hỏi giọng lo lắng: -Bà có sao không? sao đi lạc lỏng giữa đêm khuya một mình, nguy hiểm lắm đó!? Ngân nghe ông ta hỏi, nàng chỉ hiểu loáng thoáng, mới bên Việt Nam qua tiếng Đức nàng mới học sơ sơ, chưa hiểu nhiều. Nàng bật khóc sướt mướt. Người đàn ông lái chiếc xe hơi màu xám vội vàng bước ra khỏi xe, dìu Ngân vào ghế sau. Ngân tủi thân khóc thúc thít. Bây giờ nàng mới thấm lạnh. Người đàn ông để yên cho nàng khóc, vì có hỏi nàng cũng không thể trả lời. Ông gọi cho cảnh sát, vài nhân viên cảnh sát đến tận nơi lập biên bản, họ hiểu câu chuyện, cuối cùng họ quyết định chở Ngân tới tạm trú ở Nhà Phụ Nữ, một cơ quan dành riêng cho phụ nữ yếu đuối bị chồng hành hung. Ông chồng của Ngân là Việt Kiều sống lâu năm tại Đức, anh này ăn hiếp vợ chân ướt chân ráo bên Việt Nam mới đón sang. Không chịu đựng được lâu hơn nữa, Ngân tìm cách chạy thoát thân. Tự cứu lấy đời mình giữa một xã hội xa lạ, mà trước đây nàng tưởng, lấy chồng Việt Kiều sang đây sẽ nương tựa tấm thân, nào ngờ. Mùa đông Âu châu dài và giá buốt, nàng nhớ nhà da diết nhưng quay về thì không thể…Nàng chỉ còn cắn răng học thuộc hai chữ Chịu Đựng. |
| Thế nào là ” Cho trọn niềm vui” ? Cảm ơn quý thân hữu đã chịu khó bỏ thì giờ đọc bài “Cho trọn niềm vui”. Bài này Lúa 9 viết sau khi đi dự tiệc sinh nhật về và theo ban hộ niệm tụng kinh cho cụ bà 90 tuổi. Thức tới gần 4 giờ sáng vì buồn ngủ, khiến bài viết cũng không rõ ràng ý nghĩa sâu xa, thế nào là ” Cho trọn niềm vui” !! Vã lại mình không muốn viết dài, sợ độc giả sẽ ngán ngẩm ngại đọc. Mà viết ngắn có nguy hiểm là không diễn đạt đầy đủ ý nghĩa mình muốn nói về cụm từ ” Cho trọn niềm vui “. Cho trọn niềm vui là ý của VTTG Lúa 9 chứ khg phải của anh Tấn hay bất cứ ai trong gia đình hết. Họ hoàn toàn không hay biết mình có viết bài này, nhưng mình sẽ đăng ” Cho trọn niềm vui ” này trong tập Đặc San Tỵ nạn Người Việt TN Saarland. Tuần tới thầy của Chùa Viên Giác Hannover Thích Như Điển sẽ về làm lễ mai táng cho cụ, vì gia đình họ Lý này là gia đình mẩu mực nhất trong Chi Hội Phật tử tiểu bang, cả nhà hy sinh thân mình làm Phật sự ròng rả hơn 30 năm qua. Bây giờ để mình cố gắng giải thích để quý AC hiểu rõ hơn về ngụ ý ” Cho trọn niềm vui ” nhé. Vì sao gọi là “Cho trọn niềm vui ” ? Tại tiểu bang Saarland có một gia đình người Hoa họ Lý. Họ là một gia đình mẩu mực, anh em đông, từ khi cha mẹ qua đời, tuy sống tại Âu tây nhưng từ trên xuống dưới các em nghe lời chỉ dẫn lèo lái của người gia trưởng. Đó là anh 2 Cường. Anh có mặt trong BCH Chi Hội Phật Tử địa phương nhiều năm qua. Gia đình họ hòa thuận đoàn kết làm người Việt nhìn vào phải ganh tỵ ngầm và thèm thuồng. Vì anh em đông dâu rể cũng nhiều, có người con trai bên đây lấy con gái gia đình bên kia, chồng chéo nhau, nên anh Tấn (là người có sinh nhật 60 tuổi) và cô Mai không phải là anh em ruột cùng một gia đình, anh Tấn và cô Mai được trong nhà kêu là anh 5 Tấn, và cô 7 Mai. Cả hai đều là em dâu, em rể của anh 2 Cường, nhà họ Lý. Vợ chồng 7 Mai đón má từ Nürnberg về Saarbrücken sống chung với vợ chồng mình sau khi ba chết, ai cũng khen cô 7 rất có hiếu, cô có phúc có một tấm chồng, tên Hoàng, em ruột anh 2 Cường. Hoàng là một cậu con rể hết lòng với má vợ, cậu tắm lau đít cho má vợ mà không hề than van hay xấu hổ! Một việc làm mà xã hội thời nay đốt đuốc tìm không có, nhưng mà Hoàng đã từng làm cho má vợ. Qủa là bà quá có phúc. Tháng qua, thấy bà cụ yếu nên bác sĩ cấp giấy cho cụ vào bệnh viện reha, chứ 90 tuổi bà chẳng bệnh tật gì. Cả tháng trời gia đình vợ chồng 7 Mai và chị em của cô từ Nürnberg về Saarbrücken túc trực hàng ngày thay phiên trong bv lo cho má. Giây thần kinh cuống họng của bà đã hỏng nên bà không ăn, uống được gì nữa hết, nay bà chỉ còn là bộ xương khô, nằm thoi thóp chờ chết. Theo quan niệm người Hoa theo đạo Phật, chết mà ra đi không được là hành xác – hành thân nhân trong nhà. Chết được ra đi theo Chúa, theo Phật nhanh chóng là niềm mơ ước của rất nhiều người trên thế gian này. Nghĩ vậy, muốn cụ đỡ bị hành xác, vợ chồng 7 Mai mới mời một Thầy về tụng kinh để cho bà ra đi bình an. Má được sớm giải thoát thanh thản về cõi Phật thì cả gia đình bớt đi một gánh nặng, vì con cái bận rộn với đời sống thường ngày mà thay phiên túc trực ngày đêm lo cho má trong nhà thương là một sự khó khăn và một hành động cực kỳ hiếu thảo. Nhìn gia đình vợ chồng con cháu quây quần lo cho bà ngoại tôi thèm thuồng, một cảnh mà từ khi ra xứ người tôi bị thiếu vắng. Thư mời tiệc sinh nhật chị 5 Tấn đã gửi cả 2 tuần trước, không ai ngờ bà cụ sẽ ra đi đúng ngày vui của anh 5 Tấn. Anh 5 Tấn cũng không ngờ là đúng-hôm-nay-bà-cụ-ra-đi!! Má cô 7 Mai không phải là má của anh 5 Tấn, nhưng cô Mai muốn giấu vì theo tục lệ người Hoa hay kiêng cử, kiêng cử là kiêng cho những người khách có mặt đến chung vui với gia đình mình, mình có ma chay là chuyện riêng tư xui xẻo, khoan đừng mang tin buồn đến cho khách. Nên từ 3 giờ trưa má đã tắt thở, vợ chồng cô không dám gọi về nhà báo tin. Vì lúc đó khách bắt đầu tới tiệc. Giống như khi cha hoặc mẹ già qua đời, có đứa con đang mùa thi, cha hoặc mẹ mất, gia đình thường giấu chờ cho nó thi cử xong mới báo hung tin. Đức tính này suy ra cũng rất người !! Nhưng thật ra nói là nói thế, chứ bạn bè ai cũng phập phồng biết ngày ấy bắt buộc sẽ tới, chòm xóm, nhất là ban trị sự của Chi Hội PT xúm lại bàn chuyện tụng kinh, mai táng, người thì đăng Cáo Phó trên báo Chùa, người lo đặt vòng hoa, nấu nướng…Dầu gì khi sang xứ người, theo đạo Phật, khi trong gia đình có ma chay nếu không có Chi Hội Phật Tử địa phương hướng dẫn thì sẽ bỡ ngỡ lúng túng rất nhiều. Câu kinh kệ giải thoát cho vong hồn người hồn vừa lìa khỏi xác, và cũng an ủi tâm linh người ở lại rất nhiều. Có chòm xóm che chở, an ủi khi nhà có tang, tự dưng thấy có một niềm vui. Tin tưởng vào sự Vô Thường. Giúp mình đỡ cô đơn khi ra đi. Gia đình họ Lý là một gia đình mẩu mực có hiếu, đoàn kết anh em hòa thuận không có ai tốt hơn trên đời này mà tôi chứng kiến. Tôi khen gia đình họ. Có phải vì họ là người Hoa. Làm tôi suy nghĩ mãi về tính hòa thuận gia đình người VN của mình!! Vài anh chị bạn lớn tuổi trong tiểu bang nói: – Ước gì trong bang mình có một viện dưỡng lão dành cho người VN, tụi tui xin đăng ký liền. Để khi về già mình đỡ cô đơn, lạc lõng, nhìn gia đình họ Lý anh em con cháu đông đúc bắt thèm, còn mình khi về già thui thủi, không biết ai tới thăm không nữa. Thấy vậy tôi nói: – Lo gì anh chị ơi, gia đình không có ở gần, nhưng mình có một cộng đồng thân quen, hôm nay mình đi tụng niệm cho người chết, mai kia sẽ có người tụng kinh lại cho mình ra đi thanh thản. Với em, em cũng mong khi ra đi, được ra đi nhanh chóng đỡ phải hành xác, đỡ vất vả con cái. Tới dự chúc mừng ngày vui sinh nhật của anh 5 Tấn 60 tuổi khỏe mạnh hạnh phúc, con cháu thành đạt – Tôi vui niềm vui với anh – đồng thời vào nhà thương thăm cụ 90 tuổi vừa ra đi thanh thản, nằm như ngủ. Tôi cũng mừng vì bà đã giải thoát. Con cháu từ nay bớt lao tâm lao lực vì mẹ già. Với tôi đúng là sống một ngày trọn niềm vui, nhận thấy giữa Sống và Chết cách nhau bởi một giấc ngủ. Hy vọng bây giờ quý ACE sẽ hiểu rõ hơn ngụ ý ” Cho trọn niềm vui “. Kính chúc quý thân hữu ngày chủ nhật an vui bên người thân. Võ thị Trúc Giang Lúa 9 Chủ nhật 30 Juni 2013 |
| **Trích truyện “Cho tao một lời xin lỗi“ của Võ Thị Trúc Giang Lúa 9 …Có lần về thăm quê hương, cô bạn thân than vản: -Cái số tao vất vả, mầy thì sướng thấy mồ, được ra ngoại quốc, vật chất đầy đủ… Ra-xứ-người-có-được-vật-chất-đầy-đủ? Khi vật chất đầy đủ có phải “đủ?” Mình có thấy “thiếu” gì không? Có! Tình thấy sung sướng, nhất là thoải mái về tinh thần không bị kiềm kẹp, không bị bắt viết khai lý lịch, bị kiểm thảo, nhưng ngược lại nàng “thiếu” tình quê hương, thiếu tình gia đình, thiếu bạn bè, ôm nỗi nhớ nhà , nhớ quê hương, nhớ cha mẹ, nhớ bạn bè triền miên, bỏ nước ra đi tức là cuộc đổi chác lớn. Như một đứa con bị tách rời xa cha mẹ thành những đứa con mồ côi, vất vả nơi xứ người, gửi tiền về giúp gia đình như mọi người tỵ nạn khác. Anh lính TQLC trẻ oai hùng năm xưa cầm súng giữ quê hương, ngày nay làm người thua cuộc, như trăm ngàn người chiến sĩ của quân lực VNCH có lẽ trải qua trại học tập cãi tạo, nay anh rã rời kiếm sống lây lất bên lề cuộc đời, bán vé số hoặc đạp xe xích lô, nhưng với Tình, anh vẫn là một mối tình đẹp trong sáng ngây thơ tuổi nhỏ. Văng vẳng đâu đây câu hát của Trần Thiện Thanh “Đời không như là mơ, nên người đời thường giết chết mộng mơ”. Một văn hào người Đức Nitsch đã nói “Denken Sie daran, zu vergessen!” Hãy nhớ là quên đi. Quên đi tức là buông bỏ đi những phiền muộn, nhưng mỗi lần về thăm quê hương và mỗi lần lại ra đi, Tình thấy như mình mất dần một phần đời còn lại của mình, tuổi đời càng thu ngắn lại. Niềm đau phải bỏ nước ra đi Lưu Vong, là đánh đổi tất cả. Bước lên con phà Rạch Miễu theo làn sóng người, phà chầm chậm rời Bến Tre sang Mỹ Tho, làn gió mát rượi từ mé sông lùa vào tóc, chợt ký ức hiện về mỗi lần sang sông đi học sư phạm, nhớ ơi là nhớ cô bạn có nốt ruồi dễ thương tên Phương, nàng không biết là chúng nó có nhớ là hãy-nhớ-là-quên-đi, hay là những kỹ niệm nằm hoài trong ký ức tuổi học trò, không bao giờ quên được nếu trái tim còn thở, còn nhớ về quê hương thân yêu. Kỷ niệm 51 năm kể từ Biến cố 30 Tháng 4 năm 1975, hồi tưởng lại kỷ niệm xưa, chúng mình hãy buông bỏ đi những muộn phiền nhé An Tịnh, nhé Trinh, nhé Huỳnh, Bích, Phương, Quang, Ánh… Quên đây tức là buông bỏ cho tâm hồn mình thanh thản, chứ tao biết những kỷ niệm thời tuổi thơ là báu vật, không bao giờ quên. Hãy ôm lấy nó để tìm chút ấm áp cho tâm hồn mỗi khi cảm thấy cô đơn như tao đêm nay tại Âu châu. Còn phe thắng cuộc, họ có nợ chúng ta một lời xin lỗi không? Tình mang ý tưởng đó đi vào cuộc đời, như một lời trách cứ. Chờ đợi. Võ Thị Trúc Giang Lúa 9 |
| Hoàng Hạc Lâu (Họa thơ Thi sĩ Vũ Hoàng Chương) Xưa hạc vàng bay vút bóng người Nay lầu Hoàng Hạc chút thơm rơi Vàng tung cánh hạc đi đi mãi Trắng một màu mây vạn vạn đời Cây bến Hán Dương còn nắng chiếu Cỏ bờ Anh Vũ chẳng ai chơi Gần xa, chiều xuống, đâu quê quán Đừng giục cơn sầu nữa sóng ơi. Vũ Hoàng Chương |
Ngừng vỗ trùng trùng SóngBiển ơi Trên cao cánh Hạc vút mây trời Trôi theo năm tháng trong lặng lẽ Kẻ đó người đây chữ khắc lời Bên bến Giang đầu mây thấp thoáng Chân trời nắng tắt bóng chơi vơi Chia tay nào có khi gặp lại Người đứng nhìn theo giọt lệ rơi ! VTTG Lúa 9 13 tháng 11 năm 06 |

Bà có nhớ nhà không? sống ở đâu bà thấy hạnh phúc nhất ?-Võ Thị Trúc GiangLúa 9
