VU LAN NHỚ MẸ

Tác phẩm Văn Xuôi:
1. Nhớ Mẹ Âm Thầm- Lê Mộng Hoàng
2. Vu Lan Nhớ Mẹ- Nguyễn Thị Thêm
3.Người Mẹ Đại Gia- Nguyễn Thị Thanh Dương
4. Mẹ Ốm- Nguyễn Thị Thanh Dương
NỖI BUỒN VU LAN

Ðêm nay gió chuyển mùa thương
Nhớ ơn phụ mẫu vấn vương cõi lòng
Cha về giá lạnh bao đông
Mẹ đi bỏ lại dòng sông đợi chờ
Biệt ly từ đó ai ngờ
Xuôi thuyền định mệnh chia bờ ngân giang
Mỗi mùa báo hiếu Vu Lan
Sao nghe tâm não bàng hoàng từng cơn
Nắng hạ vàng thêm héo hon
Trông vời quê Mẹ lòng son nghẹn ngào
Biết bao giờ gặp lại nhau
Họa chăng trong giấc chiêm bao muộn màng
Một kiếp tằm. kiếp đa đoan
Cầu xin Cha Mẹ suối vàng thảnh thơi
Hồn linh về với Phật Trời
Cho ngày Ðại lễ sáng ngời gương soi
Nhớ ơn phụ mẫu đời đời
Nhớ ơn tiên tổ sánh vời non cao
Trần gian con cháu lao đao
Anh hùng nghĩa sĩ ra vào tử sinh
Gian nan xứ lạ bấp bênh
Chỉ mong một buổi bình minh quay về
Mùa báo hiếu, dạ tái tê
Ðàn con nước Việt nguyện thề sắt son
Dù cho thân phải mất còn
Chữ trung, chữ hiếu vẹn tròn trước sau
Nguyễn Phan Ngọc An
Đóa Hoa Vu Lan


Hoa Vu Lan…chị gởi đến các em
Em sẽ hỏi…Sao không là Sen Trắng?
Chị vẫn biết, các em yêu Mẹ lắm
Thường tự hào…Mẹ thuần khiết như Sen
Tâm Mẹ lành như những cánh Hoa Thiêng
Da Mẹ thơm như mùi hương Sen quý
Mẹ mất lâu rồi, nhưng chị cũng biết
Người như còn hiện hữu giữa chúng ta
Quên được sao…vào những buổi chiều tà
Trong xe lăn, Mẹ ngồi mong mòn mỏi…
Và Mẹ cười, mà mắt như muốn nói
Mỗi đứa con về, thêm một niềm vui…
Thương làm sao, Mẹ của chúng con ơi!
Sen đẫm hương, chúng con đầy nước mắt
(Đâu đợi Vu Lan…chúng con từng khóc…)
. . . . . .
Cùng khóc Mẹ, Mùa Vu Lan Báo Hiếu
Nếu, PHẬT ban cho chúng con điều :…Nếu,
Ước gì ?…- Con chỉ ước một điều thôi…
Con Là Con Của Ba Mẹ Muôn Đời.

Thanh Song Kim Phú
Ca khúc:  Vu Lan Nhớ Mẹ
Thơ:  phamphanlang
Nhạc:  Vĩnh Điện
Ca sĩ:  Ngọc Quy
Hòa âm:  Quang Đạt
Vu Lan nhớ Mẹ

Mùa báo hiếu con không về thăm Mẹ
Thắp nén hương ngôi mộ nhỏ lưng đồi
Quê nghèo ấy nay đã quá xa xôi
Nhớ thương Mẹ tim quặn đau nhỏ lệ


Mẹ đã mất mười năm hơn có lẻ
Sao dường như Mẹ vẫn mãi bên đời
Vẫn vẳng nghe tiếng Mẹ hát ầu ơi
Ru con ngủ những ngày còn thơ dại


Đêm hôm ấy con vẫn còn nhớ mãi
Phút lâm chung Mẹ nắm chặt tay con
Môi thì thào những lời cuối không tròn
“Đừng khóc nữa con ơi đừng khóc nữa”


Mẹ đi rồi con mất nơi nương tựa
Nơi xứ người thân lạc lõng bơ vơ
Thèm làm sao những đêm tối trăng mờ
Gặp lại Mẹ trong giấc mơ êm ái…

PhamPhanLang
ĐÊM VU LAN
(Họa bài Vu Lan Nhớ Mẹ của PhamPhanLang)

Đêm VU LAN con ngồi đây nhớ MẸ
Bỗng hiện ra nơi vắng vẻ bên đồi
Nhói lòng thương MẸ nằm đó đơn côi
Trăng viễn xứ ánh ngời đôi mắt lệ

Trăng quê nhà có soi phần mộ lẻ
Mẫu từ xưa vì con trẻ một đời
Ơn sinh thành dưỡng dục lớn MẸ ơi
Bởi được nuông từng cãi lời, khờ dại

MẸ đi rồi nát tim ân hận mãi 
Mỗi độ Xuân về tê tái lòng con
Kiếp tha hương đầy thương nhớ mõi mòn
Đợi ngày về càng héo hon thêm nữa

Tối VU LAN một mình con đứng tựa
Trước hiên nhà nhìn trăng bủa vu vơ 
Tiếng chuông ngân nức nở mắt hoen mờ
Thương nhớ lắm, ôi MẸ hiền từ ái 

Phương Hoa – Vu Lan 2021
Mẹ Cha

(Thương Kính gửi về Mẹ Cha tôi nhân ngày Báo Hiếu)

Mẹ là khuôn đúc ra con
Mỗi lần nhớ Mẹ soi gương thấy liền
Này là đôi mắt mẹ đen
Tính tình bố vần thường khen:
“U nó hiền”
Cơm ngon canh ngọt lại thêm
Sanh cho chín đứa … nuôi nguyên một đàn
Trời thương nuôi dưỡng vuông tròn
Sáu trai ba gái nên Ông Nên Bà
Lại thêm hiếu thuận mẹ cha
Cơm bưng nước rót dạ thưa ngọt ngào
Chưa bao giờ lời gắt mặt cau
Hiếu thuận đến thế …Lẽ nào:
Bố nào không thương
Chỉ Khổ- những lúc tai ương
Những khi chạy giặc đạn bom kinh hoàng
– Khi xưa mẹ phải quảy con
Trong hai cái thúng – Con còn nhớ in
Rồi Năm Tư đã tưởng bình yên
Di cư từ Bắc vào Nam : thanh Bình
Nào ngờ lại chẳngYên Bình
Đàn con lại phải cam đành bỏ Quê
Tám đứa bỏ nước ra đi 
– Mẹ thương mẹ nhớ…
mong con về thấy đâu
Bữa cơm mẹ ngóng rầu rầu
Còn lại có Một – mẹ bắt đầu mẹ đau
– Cuối cùng …
Mẹ mất trước Cha mất sau
Mẹ Cha nay đã về đâu hết rồi
Con nhìn Di ảnh thế thôi
Ngày Rằm Tháng Bẩy: Cúng Cơm Xôi như ở chùa
-Mong Bố Mẹ Về – Xin Phật độ cho
Mẹ trên Cõi Tịnh muôn bề Bình An

Thư Khanh
Rằm Tháng Bảy Xá Tội Vong Nhân
VU LAN NHỚ MẸ

Nhớ những năm xưa, ngày rằm tháng bảy
Mẹ đưa con đi trẩy hội Vu Lan
Mẹ chỉ cho con đốt những nén nhang
Bảo con quỳ xuống, nghiêm trang nguyện cầu…

Lâm râm con trẻ cúi đầu
Nhờ ơn Trời Phật nhiệm mầu xót thương

Bể dâu trong cõi vô thường
Chua cay đừng nếm…đoạn trường đừng mang

Lời xin chẳng thấu thiên đàng
Ðau thương ai hiểu … bẽ bàng ai hay ?

Ðêm nay nơi xứ lạ này
Có hồn thơ nhỏ đong đầy niềm riêng

Ba mốt năm mất mẹ hiền
Bơ vơ giữa chốn đảo điên cuộc đời

Ngoài kia, gió lộng biển khơi
Trong con bão tố ngập trời thương đau !
Hoa trắng hỡi…tại vì đâu ?
Gắn lên ngực áo…để sầu thiên thu…

Nguyễn Phan Ngọc An – mùa Vu Lan 2020
   TÂM THƯ GỞI MẸ

Kính thưa Từ Mẫu:
Thuở Mẹ sanh tiền, quê hương khói lửa
Phận làm trai con chống giữ non sông
không được sống cận  kề bên Từ Mẫu
Để sớm hôm con ấp lạnh, quạt nồng
Đền đáp phần nào công ơn dưỡng dục.

Ngày bỏ quê hương, tình hình thôi thúc
Con ra đi không từ giã Mẫu thân
Vì nhớ thương con, Mẹ già trước tuổi
Tháng, Năm dài không có một ngày vui.

Khi con nhận được hung tin Mẹ mất
Con đang ở xa nửa vòng trái đất
Không vuốt mắt Mẹ vào lúc lâm chung
Suốt đời con, con hối hận vô cùng !

Tâm thư nầy con viết bằng nước mắt
Xin trân trọng kính dâng lên Từ Mẫu
Ước mong được Mẹ bao dung tha thứ
Cho lòng con vơi bớt nỗi ưu tư.

Hoa Đô. Mùa Vu Lan 2021.
Lão Mã Sơn.
Ca khúc:  Mẹ
Thơ:  PhamPhanLang
Nhạc:  Mộc Thiêng
Ca sĩ:  Đông Nguyễn
Hòa âm:  Đông Nguyễn Music Studio
 
Mẹ
Buồng chuối chín sau vườn
Lá vàng rụng con mương ngoài ngõ
Văng vẳng tiếng ầu ơ

Con chinh chiến chưa về
Đêm nghe gió…đường quê mơ màng

Thấy Mẹ trong giấc mơ
Áo hoa con biếu Mẹ ngày nào
Che phủ tấm lưng cong

Ngày xưa một đóa hồng
Nay áo đẹp… má hồng mẹ phai
Mẹ phai Vườn rau xanh bông cải
Mẹ thương con tháng ngày dầu dãi
Trông con đầu bạc trắng
Dạ con tấc lòng son
Đêm nhớ Mẹ… mỏi mòn từng đêm
Hoa sứ nở đầy cành
Dây trầu xanh lá vẫn quấn quanh
Con ơi sắp về chưa?

Dù đường đời trắc trở
Con sẽ về têm miếng trầu xanh
phamphanlang 7/5/2015  
 
https://trangthonhacphamphanlang.blogspot.com/ 
Hối Lỗi

Đứng trước bàn thờ con hối cải,
Nhìn lại con không xứng làm người.
Mẹ ơi!Con biết lổi rồi.
Cúi đầu xin mẹ những lời thứ tha,Khi còn sống con hay buông thả.
Chẳng lưu tâm nghĩ đến mẹ hiền.
Nhiều khi gây lắm ưu phiền.
Để mẹ khổ cực liên miên cả đời.


Nhớ khi xưa con say men rượu.
Mẹ dìu con vào đến tận giường.
Và dành con cả tình thương.
Thế mà mẹ chẳng có buồn lòng chi.


Bây giờ mẹ đã ra đi.
Dù con có muốn nói gì cũng KHÔNG.
Con nay tan nát tâm hồn.
Cúi xin lạy mẹ mở lòng thứ tha.

Nén nhang con thắp gọi là…
Mở lòng Trời-Biển hải hà…Mẹ ơi!

Hoàng Phú.

Tháng 8-2021.

           HỒN CHUÔNG BỎ NGỎ

            Hôm rày chú tiểu đi xa
            Về thăm quê mẹ biết là có lên
            Tin nhà dậy những ưu phiền
            Đường xa quẩy gánh nỗi niềm đăm chiêu
            Chùa thêm vắng vẻ cô liêu
            Trong tầm mắt thấy mây chiều xa xăm
            Áo nâu bóng nhỏ âm thầm
            Đạo tràng lần hạt đưa tâm xa đời
            Quê nhà chú tiểu xa xôi
            Ra đi vạn dặm về nơi mưa nguồn
            Sương rơi đọng giọt lưng chừng
            Hồn chuông bỏ ngỏ ai rung bây giờ.

            Lê Mỹ Hoàn
(Trong tập thơ Ngày Vội)
THANKS, MOM

When you have a motherwho cares so much for you
that anything you want
becomes her desires.
When you have a mother
who is so understanding that
no matter what is bothering you
she can make you smile.
When you have a mother
who is so strong that
no matter what obstacles she faces
she is always confident in front of you.
When you have a mother
who actively pursues her goals in life
but includes you in all her goals
you are very lucky indeed.
Having a mother like this
makes it easy to grow up
into a loving, strong adult.
Thank you for
being this kind
of wonderful
mother
Susan Polis Schutz
KHAI TRƯỜNG
( Kính tặng Hương Linh Mẹ tôi )

Hôm nay là ngày khai trường ,
Lòng tôi nhớ lại thuở còn ngây thơ .
– Mẹ cầm tay dắt che dù ,
Dưới trời thu ấm mây thu bồng bềnh …
– Xa xa nghe tiếng trống trường ,
Mẹ hối bước lẹ nếu không trễ giờ .
– Tôi thì tiếc mấy bông hoa ,
Bên đường cỏ mượt …gió đưa dạt dào ….
– Mẹ tôi bảo : “ Chạy ! Chạy mau ,
Kẻo cô giáo đợi . Buổi đầu thì quê ! “.
– Giật mình như tỉnh cơn mê ,
Tôi chạy theo mẹ …le te đến trường .
Thật may trống điểm thùng thùng ,
Theo cô vào lớp . Mẹ còn trông theo .
Còn nghe tiếng mẹ dặn theo :
“ Học ngoan con nhé …con yêu mẹ về ! .
– Bóng Mẹ đắ khuất sau hè ,
Tôi vui với bạn với bè và cô .
– Cô hiền như một Ma – Sơ ,
Mặc áo dài quần trắng dặn dò chúng tôi .
– Giờ đầu : Phấn trắng tường vôi ,
Tập đồ giấy kẻ hàng đôi : “ I Tờ “.
-Tôi học chăm chỉ cố gò ,
Chữ nào cũng đẹp cô cho điểm mười .

*

Lòng tôi vui rất là vui ,
Tới giờ trống điểm ra chơi một đàn …
Cùng nhau chạy nhảy ngoài sân ,
Tôi đem cái bánh bông lan chia đều .
Bạn tôi cũng rất đáng yêu ,
Đem củ khoai luộc cho nhau ăn cùng …

*

Ngày đầu tiên …ơi đẹp vô cùng ,
Tan trường ! Mẹ đã đứng trông kia rồi .
Tôi khoe Mẹ : được điểm Mười ,
Mẹ khen rối rít hôn đôi má tròn .
– Về nhà đã sẵn cơm ngon ,
Bố đang sắp đũa sắp mâm đang chờ …

 –THƯ KHANH – ( Seattle – 8- tháng 7 năm Tân Sửu =8-15-2021  )
  HẠT TRẤU BỤI ĐỜI

            Đừng chê hạt trấu bụi đời
            Từng khi lên xuống một thời lầm than
            Đừng chê hạt trấu võ vàng
            Đã từng sàng sẩy đôi hàng ca dao 
            Đừng chê hạt trấu xạm nâu
            Từng khi dùng nhổ tóc sâu mẹ già
            Chuối non giờ đã trổ hoa 
            Trưa hè xào xạc bụi già gió đưa
            Tóc sâu con nhổ mấy mùa
            Nghe thời tao loạn thổi lùa đôi vai
            Vạc bay cánh mỏng đêm dài
            Mang con thơ dại đến đời bình yên
            Xót xa thương dáng mẹ hiền 
            Mùi hương chùm kết còn mềm trong tay
            Ngậm ngùi hạt trấu gió bay
            Tủi thân nghĩ đến những ngày buồn vui
            Nghe mẹ kể chuyện xa xôi
            Gió nồng phe phẩy tóc lơi sợi gầy.

            Lê Mỹ Hoàn

(Trong tập thơ Ngày Vội)
TẠ ƠN MẸ
 
Khi mà bạn có Mẹ hiền
Chăm lo cho bạn ngày đêm an phần
Những gì bạn muốn bạn cần
Mẹ hoan hỉ giúp, xả thân chẳng phiền.
 
Khi mà bạn có Mẹ hiền
Cảm thông cùng bạn mãi thêm tuyệt vời
Bạn dù gặp cảnh buồn đời
Mẹ làm bạn nở nụ cười an nhiên.
 
Khi mà bạn có Mẹ hiền
Mẹ thường vững chí lại thêm can trường
Dù muôn chướng ngại cản đường
Tỏ cho bạn thấy Mẹ thường tự tin.
 
Khi mà bạn có Mẹ hiền
Mục tiêu cuộc sống vươn lên hàng ngày
Bao gồm cả bạn trong đây
Bạn thời may mắn tràn đầy bạn ơi.
 
Ai mà có Mẹ vậy rồi
Trưởng thành thoải mái, cuộc đời lên hương
Kiên cường, mạnh mẽ, thân thương
Nhờ bàn tay Mẹ dễ dàng thành nhân.
 
Tạ ơn Mẹ quý vô ngần
Tấm gương hiền mẫu tuyệt luân rạng ngời.
 
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
(chuyển ngữ)
Mùa Vu Lan   
Truyện Thơ Mục Liên Thanh Đề-Tâm Minh Ngô Tằng Giao

Kính mời quý vị bấm vào hàng chữ dưới đây để thưởng thức
 
Truyện thơ  Mục Liên Thanh Đề  của thi sĩ Tâm Minh  Ngô Tằng Giao
VU LAN …BỖNG NHỚ

Tên hắn là Mai Anh Tuấn. Tôi để ý đến hắn, không phải vì cái tên với cái họ “lạ”, họ Mai. Cũng chẳng phải vì hắn là công tử con nhà giàu. Nghe nói ba hắn đi qua Mỹ từ ngày chạy loạn 30/4, nên cuộc sống mấy mẹ con rất ung dung khá giả. Mới học lớp 6 thôi, mà hắn đi học mặc quần tây áo sơ mi “đóng thùng” chỉnh tề, tay còn đeo chiếc đồng hồ nữa cơ.

Tôi thích đôi mắt hiền của hắn, nhìn chúng tôi chơi đùa, khi bị cả lớp tránh xa, vì cái tội “con nhà giàu”. Giờ ra chơi, thời buổi khó khăn, chúng tôi chỉ được củ khoai lang khoai mì, sang lắm là miếng xôi, cái bánh cam, còn hắn thì gặm bánh mì thịt, nên thường bị đứng bơ vơ ở một góc sân trường. Tôi thích nhìn mái tóc của hắn, màu hạt dẻ, mềm mại, khi hắn hất cái đầu thì làn tóc bồng bềnh, vài cọng xoã trên trán, nhìn cũng…hay hay, và chẳng hiểu sao, tôi rất thích nhìn cánh tay đeo đồng hồ của hắn, khi hắn đưa lên xem giờ, có vẻ rất điệu nghệ, dù hắn chỉ là thằng nhóc tì mười hai tuổi, cũng đã làm cho con nhóc tì là tôi để ý (dù là nhìn lén!). Nhưng với bản tính trẻ con, tôi mê chơi với lũ bạn, không thèm dòm ngó hay bận tâm nhiều đến thằng bạn thuộc “giai cấp” khác. Thậm chí,  còn có rất nhiều lần, bực bội chuyện học hành, hoặc cãi lộn với bạn bè, tôi nổi sùng, “giận cá chém thớt”, đi ngang qua chỗ hắn với cái liếc mắt nhọn hơn dao găm.

Gia đình tôi có hai căn nhà, một kế bên Chùa Vĩnh Quang, một gần Nhà Thờ Đức Tin, nên tôi là cư dân của hai xóm này. Thuở bé, hễ mùa Vu Lan là tôi theo mấy đứa trong xóm chạy qua Chùa chầu chực thức ăn nhà Chùa phát thí cho…cô hồn các đảng. Lớn lên, tôi có thói quen dừng lại trước cửa Chùa, ngắm vườn Chùa nhỏ xinh với cây Ngọc Lan toả mùi thơm ngát. Hôm đó, tôi vừa có dịp đi ngang Chùa, thì có bóng người bước ra:

– Chào bạn, nhớ tôi không? Mai Anh Tuấn nè …

Nghe cái tên là tôi nhận ra cả người, và cả một thời “khi xưa ta bé”, nên hơi ngại ngùng:

– Bao nhiêu năm rồi nhỉ? Sau năm học đó, bạn đi đâu?

– Nhà mình dọn qua Xóm Thuốc.

– Vậy sao hôm nay có mặt ở đây, bộ bên Xóm Thuốc không có Chùa sao?

– Có chớ! Nhưng tại hồi còn sống, mẹ của mình hay đi Chùa này…

Đôi mắt hắn, vẫn đượm buồn như năm xưa, giờ còn buồn hơn, khi kể về nỗi đau mất mẹ bất ngờ vì tai nạn, trong khi hắn đang đi chơi ngoài Vũng Tàu nên không kịp nhìn mặt mẹ lúc hấp hối. Cây Ngọc Lan trong vườn Chùa rụng rơi mấy nhánh hoa, đậu trên vai hắn. Trên chiếc áo trắng của hắn còn gắn một bông hồng trắng mà tôi chợt nhìn ra. Cơn gió nhẹ thoáng qua, hắn lại hất mái tóc mềm mại như thuở nào, và tôi cũng kịp nhìn trên tay hắn có đeo chiếc đồng hồ. Mọi thứ thực, hư, hiện tại, quá khứ xuất hiện đan xen nhau, trong vườn Chùa rộn ràng kẻ qua người lại, nồng nàn mùi khói nhang, hoà với tiếng mõ tụng kinh từ chánh điện vang xa, và đôi mắt hắn u hoài, tiếc thương, xa xăm…là hình ảnh tôi mang theo về tận nhà, vào trong giấc ngủ mộng mị.

Và tôi biết, tôi chưa bao giờ ghét hắn. Giờ lại càng thấy gần gũi mến thương hơn, không phải vì hắn còn “hất mái tóc màu nâu bồng bềnh”, hay “tay đeo đồng hồ ấn tượng”, mà vì hắn cũng đang giống như tôi: mồ côi mẹ!

       NGỌC LAN

Chỉ vì Ngọc Lan, tôi làm thơ
Nhớ về kỷ niệm của ngày xưa
Tôi và anh, hai người xa lạ
Tình cờ gặp nhau, vãn cảnh chùa

Trời nắng, dưới cây tìm bóng mát
Hoa trắng tinh, đài các, dài thon
Lá xanh mượt mà, làm ngây ngất
Êm ả không gian mùi nồng thơm

Điếu thuốc trên tay, anh mơ màng
Khung trời bé nhỏ thật bình an
Bỏ ngoài kia buồn vui, sương gió
Chẳng vướng bận lòng chuyện trần gian

Đời anh ngược xuôi vì thời cuộc
Đợi chờ ngày sóng nổi ra khơi
Tôi cũng mong một lần biển gọi
Vượt trùng dương tìm bến xa xôi

Mình đi dạo vườn chùa trước sân
Bướm hoa ríu rít cũng bâng khuâng
Vào chánh điện nghe hồn thanh tịnh
Xuống trai phòng nhấp chén trà sen

Bữa cơm chay ngon miệng lạ lùng
Nhang trầm lảng bảng đại hồng chung
Chú tiểu lí lắc mang tay nải
Oản xôi, tiễn khách về, chiều buông

Ngọc Lan rung rinh, chào lưu luyến
Anh hái tặng tôi một nụ tươi
Đêm về giấc ngủ còn xao xuyến
Khói thuốc bay hay cành hoa rơi?

Hôm nay ai nhắc đến chùa xưa
Ôi ngọt ngào cánh gió ngẩn ngơ
Của một lần tao ngộ năm cũ
Tóc rối bồng bềnh …Tôi mộng mơ …

KIM LOAN