TÁC PHẨM THÁNG TÁM 2022

Các tác phẩm Văn Xuôi:
1. Chấp cánh – Phương Hoa
2. NÓNG BỎNG NHỮNG NGÀY HÈ– Nguyễn thị Thanh Dương
3. Hồn Việt Giữa Trời Âu- Hoàng Quân (Hoàng Ngọc Thuý)
4. VIÊN ĐẠN ĐỊNH MỆNH – CAO MỴ NHÂN
5. BẤM VÀ QUẸT– Nguyễn Thị Thêm
6. GẶP LẠI CỐ NHÂN– Nguyễn Thị Thanh Dương
7.MỐI TÌNH VIỆT ẤN- Nguyễn Phan Ngọc An
8. Tự Do! letamanh
9. THỬ ĐIỂM VÀI Ý CỦA TỰ DO! letamanh
10. Trôi Theo Dòng Đời- Đỗ Dung
11. Mùa Hè Giận Dữ-Nguyễn thị Thanh Dương
12. HOA ĐỊNH MỆNH–  Đăng Nguyên
13. Tản Mạn Về Viện Đại Học Cao Đài Tây Ninh Và Chuyện “Địa Linh Nhân Kiệt”Phương Hoa
14. THOÁT LYCONSTANCE DELANGE  – tháilan dịch
15.Picnic mùa hè 2022 của Hội cựu Sinh Viên Quốc Gia Hành Chánh _Đào Hiếu Thảo
16.LỬA MÀU XANH -Tâm bút: NGUYỄN PHAN NGỌC AN
17.Tam Thập Nhi Lập? – Tế Luân
18. HẠ BUỒN– HỒNG THỦY
 
Tác Phẩm Vu Lan
Album NGƯỜI CHỒNG TUYỆT VỜI phổ thơ HOÀNG PHƯỢNG
Gót Lãng Du
 (Đi thăm Cô Hiệu Trưởng)
 
Mùa say nắng hạ tươi hồng
Trời mây vạn dặm thong dong cuộc đời
Lãng du ngắm cảnh mây trời
Chị em gặp gỡ nhớ thời bạn xưa
Học trò Thành Nội nghĩa thừa
Thăm cô hiệu trưởng cho vừa quý thương
Mơ khung bóng Phượng sân trường
Có cô Tiểu Bích sắc hương mặn mà
Dư âm vang vọng ngôi nhà
Tiếng cười rộn rã chén trà thơm sen
Lối về ký ức mon men
Thênh thang kỷ niệm hoa chen nở đầy
Tôn sư trọng đạo trò Thầy
Chớp hình lưu niệm vườn cây bông hoà
Nhân, lễ, nghĩa khó phai nhoà
Chiều lơi ngả giọt nắng vàng chia tay
Minh Thuý
 
Ca khúc:  Nhớ Nội

Thơ:  phamphanlang
Nhạc:  Vĩnh Điện
Ca sĩ:  Diệu Hiền
Hoà âm:  Quang Đạt
Thực hiện pps:  Vĩnh Điện
https://www.youtube.com/watch?v=-med-l2lcxo&list=PL-PjETWb5ityLtGOIuZ7MsDJpRCxtoSHq&index=1

Nhớ Nội

Gió lay hoa mướp rụng
Bầy chim sẻ bay ngang
Nội đong đưa nhịp võng
Chó nhà ai sủa khan

Nội ầu ơ tiếng hát
Giọng hời nhớ cháu xa
Dây trầu không người hái
Rơi rụng góc sân nhà

Mồng tơi nằm phơi nắng
Ngọn cau đứng cúi đầu
Gà gáy trưa trong xóm
Nội buồn tóc bạc mau

Nội chờ cháu mòn mõi
Cháu mỗi ngày mỗi xa
Bao giờ cháu trở lại?
Nội mỗi năm một già.

Một hôm Nội nằm xuống
Cháu yêu vẫn chưa về
Nội thôi đưa nhịp võng
Và bặt tiếng ầu ơ…
phamphanlang
12/12/2017
NHỚ NỘI (Thơ Phạm Phan Lang. Nhạc Vĩnh Điện) Diệu Hiền
Nét Xuân Hồng- Thơ Cù Hòa Phong- Nhạc và trình bày: Nhật Hạnh
Trời Nay Dìu Dịu Lại Rồi

Trời Nay dìu dịu lại rồi
Chim chuyền cành, hát những lời đồng dao
Gió đang kể chuyện thì thào …
Sông xanh in đáy trời cao mỉm cười 
Vài tàn mây trắng về xuôi 
Vẫy tay chào bé chúc đời bình an 
Bên sông tôi viết đôi hàng 
– Cảm ơn Trời nhé

Nay chính Thiên Đàng là đây
Trời cười: Đúng đấy hôm nay 
Ta cho nắng dịu cho mây che đầu 
Bàn tay Trời thật nhiệm mầu 
Tôi thì thầm niệm một câu: “ LẠY TRỜI!”

Thư Khanh 
Bên bờ Sông Hạnh Seattle
CHIÊM BAO
Trong giấc mơ anh trở về mờ ảo
Dáng anh gầy tóc rối mắt hư hao
Anh nhìn em không nói một lời nào
Và cứ thế anh dần dần tan biến…

Trong khói sương dáng anh mờ ẩn hiện
Em nghẹn ngào níu kéo bóng hình anh
Một tí thôi tí nữa đừng đi nhanh
Xin anh đó, xin anh đừng đi vội….
Anh mờ dần, tia mắt anh bối rối
Lẫn ngậm ngùi, chua xót và yêu thương
Anh đi rồi, em ôm lấy mùi hương
Đừng tan mất, xin hương đừng tan mất
Đừng tan nhanh, xin hương đừng tan nhanh…
phamphanlang
15/12/2012
Sen Trắng Tinh Khôi

 


Tinh khôi trong trắng thật cao vời
Sen vượt bùn tanh nở khắp nơi
Sương sớm vờn đưa hương tỏa ngát
Nắng trưa rực chiếu nhụy vươn phơi
Môi hồng má thắm xinh tươi dáng
Áo nõn tà thanh dịu mát trời
Cô gái bên hoa càng thánh thiện
Như tranh tố nữ cảnh thêm ngời


Thanh Song Kim Phú

(Họa Vần)
Ca khúc:  Chiêm Bao
Thơ:  PhamPhanLang
Nhạc:  Mộc Thiêng
Ca sĩ:  Hương Giang
Hòa âm:  Giang Đông
Một Đời Hư Hao
 
Một đời đong đếm hư hao
Một thời hoang phế bước vào hư không
Theo cơn đồng thiếp phiêu bồng
Giấu đời trong cõi mênh mông cuối trời.
 
Phong trần phiêu lãng khắp nơi
Khoác vai áo trận tơi bời gió mưa
Chinh nhân lửa khói xa xưa
Cơn đau thất thủ còn chừa đắng cay.
 
Từ khi vướng cảnh đoạ đầy
Từ khi vận nước chia tay lệ sầu
Hận lòng còn thấm cơn đau
Thế thời chia cắt nhịp cầu quê hương.
 
Nhìn theo bụi đỏ xe đường
Cắn răng qua ải đoạn trường phong vân
Nhạt nhoà lệ ấy ngại ngần
Xa xăm nỗi nhớ đường trần thoáng qua.
 
LÊ TUẤN
Tuổi già chợt nhớ một thời hư hao.
VĂN TẾ VUA QUANG TRUNG
Tại Tượng Đài ngày 2-2-2020
(Mồng 9 tháng giêng năm Canh Tý)
Trộm nghĩ
Nhân dân Việt ngàn năm tưởng nhớ
Đất Quy Nhơn Hào Kiệt dấy binh
Trời Việt Nam muôn thuở kiêu hùng
Nơi Linh Địa Tây Sơn dựng nghiệp!
Nhớ Linh Xưa:
Non Tây áo vải – Trời Việt khí thiêng
Ngọn cờ Đào gió thuận lòng dân
Mối ly loạn dẹp yên Trịnh – Nguyễn
Thanh kiếm báu chớp ngời thế trận
Hoạ xâm lăng quét sạch giặc Xiêm – Thanh!
Đài vinh quang rạng rỡ giống nòi
Nền độc lập vững bền tổ quốc
Nhưng than ôi!
Tấm thân rèn đá chửa vá xong
Đĩnh Ngự mây chìm – Rồng thiêng vội khuất!
Trăng hào kiệt dù đã lu mờ
Gương sử sách cháu con đời đời thờ phượng
Ôi Thôi!
Giặc Cộng Sản rước voi dày mả tổ
Hèn với giặc Tàu, ác với nhân dân trầm luân cơ khổ
Mãnh giang san lại nhiều lần phong ba bảo tố
Khiến con dân ly tán khắp bốn phương trời
Chúng con nay:
Tị nạn Việt tha hương rải khắp nơi nơi
Cùng với con dân Tây Sơn Bình Định
Nhớ ơn Vua Quang Trung xả thân đánh Nam dẹp Bắc
Căm thù lũ Việt Gian Cộng Sản bán nước cho Tàu
Nơi hải ngoại nhớ công đức ông cha
Chung lòng nhau xây Tượng thờ Ngài oai dũng
Nơi đất Hoa Kỳ tượng đồng uy lực đứng hiên ngang
Trên lưng ngựa kiếm thiêng hờn quân giặc.
Xin một lòng:
Noi chí anh hùng Quang Trung Đại Đế
Quyết một dạ đoàn kết toàn dân
Xoá sạch nội thù – Quét tan giặc ngoại xâm!
Dưới chân tượng Ngài hát vang bài ca cứu nước
Dân Việt Nam trong ngoài quyết diệt trừ bạo ngược
Giữ vững giang san gấm vóc ông cha
Đem tự do độc lập hạnh phúc nước nhà
Cháu con Việt nơi hải ngoại một lòng thề tiến bước
Kính xin Ngài hiển linh ban phước
Vĩnh viễn trời Việt Nam ngời sáng muôn đời
Xin linh thiêng phù trợ lớp hậu sinh một lòng thề phục quốc!
THƯỢNG HƯỞNG
Phụng soạn:
letamanh
Hương Tình Xưa-Sáng tác và Trình Bày: Nhật Hạnh
Màu Vinh Quang – Ca nhạc sĩ Hoàng Tường – Vũ Đoàn Hương Nam
Chiều Mùa Hạ̣ Thơ Nhật Thụy Vi Nhạc LNChau Tiếng Hát Hà Thanh
Vòng Ôm Tango – Thơ Phương Hoa – Nhạc Vĩnh Điện – Ca sĩ Hoài Phương
THỨ BẢY, 20 THÁNG 8, 2022
Mùa Hè Rực Rỡ


(Ảnh: Tác Giả)
Rực rỡ đêm này hội Hải quân
Mừng vui họp mặt thỏa vô ngần
Kim bằng tuổi trẻ ơn dày đậm
Bạn hữu tình già nghĩa cả thân
Cạn chén chan hoà ca tiếp mãi
Tràn ly náo nhiệt rượu thêm dần
Khơi dòng ký ức đời phiêu lãng
Thủy thủ ngàn trùng kỷ niệm dâng
Minh Thuý Thành Nội
THU VÀNG THÁNG TÁM
Bằng hữu ra đi thật bất ngờ
Khóc thương thành lệ, lệ thành thơ
Thu vàng tháng Tám đầy tang chế
Tiễn biệt người đi mắt lệ mờ.
 
Trăm năm ngắn ngủi một đời dư
Vôi vã bon chen cũng mệt nhừ
Lá rụng thu vàng rơi lã chã
Hồn thơ mang mác đến bao giờ.
 
Một mai còn lại đôi vần chữ
Hậu thế ai thương kẻ dại khờ
Ôm lấy mộng vàng trăng đợi thỏ
Một đời tay trắng trắng như mơ.
 
Thu buồn đông xám mờ đất khách
Chiếc bóng thời gian cứ lẳng lờ
Sương khói bay đi mờ nẻo bạc
Một mình đơn chiếc giữa đêm mưa.
 
                         Maryland, 8-2022
                           Đăng Nguyên
 
 NHỚ TẾT TRUNG THU

Sáng nay đi chợ Việt Nam ,
Chợ đông tíu tít  vô vàn mà vui .
Trung Thu bánh bán đầy rồi ,
Khiến mình nhớ qúa cái thời trẻ con.
Bố Mẹ mua sắm lồng đèn ,
Đèn kéo Quân số một chạy vòng lung linh …
Đèn ngôi sao, đèn cá chép …

gió thổi chòng chành ,
Chỉ cái đèn xếp, xếp nhanh và
 ít tiền …
 Mẹ cười nom tựa bà tiên ,
 Sắp mâm cỗ lớn, đón mừng Hằng Nga .
Sạc sào gió thoảng gây mơ ,
Bố làm thơ viết bài thơ trữ tình  .
– Hằng Nga õng ẹo cười tình ,
Đủng đà đủng đỉnh …
 Cuội đành cô đơn .
Ôm gốc đa Cuội nhớ Cố Hương ,

Bố tôi cắt bánh , trà thơm gọi mời …
 Năm nay Trung Thu sắp đến rồi ,
 Hai Lăm Đô một hộp …
Đừng chê đắt nhé  

Mọi người vẫn …mua .
Có điều Nhớ Trung Thu ngày xưa,
Lòng sao nhớ qúa ! 
Mẹ Cha đâu còn ! 

               THƯ KHANH 
Seattle Trung Thu năm NHÂM DẦN 
Yêu Em Mùa Thu Tím – Lê Nguyễn Nga – Hạnh Cư – Ngọc Quý
 BẾN XUÂN 
( Thơ lưu cho tập thơ 4- XUÂN 2022 )

Sáng sớm mở cửa ra 
Thấy mình như trẻ lại 
Cả đất trời đổi mới 
Mùa Xuân thay áo chòang 
 Đôi chim hót véo von 
Mây bay lờ lững quá  
Con sông dài bày tỏ 
Sóng ngỏ những lời ru 
Buồm căng về xa xa 
Núi non soi mình đẹp 
Bãi cát vàng in vết 
Từng bước nhỏ chân non 

Anh muốn thành đại dương 
Ôm mặt trời thức giấc 
Ôm tất cả gió mát 
Tung vào tóc em bay 
Thơm thơm mùi hương mới 
Giữ lại ngày Xuân tươi 
Trên làn da mát mịn 
Hai đứa cùng … bối rối 
Hai đứa thành …ngây dại 
Áp vào bờ môi nhau …
               THƯ KHANH –
 ( Seattle  Tháng 8 – 2022  lúc 7 AM )
ANH VẪN CÒN ĐÂY
Anh vẫn còn đây VŨ HỐI Ơi !
Bạn bè thân quyến khắp nơi nơi
CỎ THƠM, VĂN BÚT chờ anh đó
Anh nỡ nào đi với Đất Trời.
 
Anh vẫn còn đây VŨ HỐI ơi !
Đừng đi ! Đừng đến cõi xa xôi
Ở đây thân thuộc hơn đâu cả
Con cháu nhìn anh mỉm miệng cười.
 
Núi Ngũ Hành Sơn vẫn đợi chờ
Bàn tay Xứ Quảng họa thành thơ
Nghìn năm nhìn lại chưa ai có
Bút Thánh, Tay Thần mộng mộng mơ.
 
Anh hỡi đừng đi ! Chờ đợi nhé !
Cùng tôi rong duổi khắp Hoa Đô
Tay tôi vững lái anh đừng sợ
Cứ thế chu du khắp cõi bờ.
 
Anh hỡi đừng đi ! chẳng muộn phiền
Tây Thiên Phật Quốc có bình yên ?
Ở đây nhân thế thương anh lắm
Anh sẽ muôn đời sống vạn niên
                         Maryland,tháng Tám 2022
                                     Đăng Nguyên
Trả Ta Sông Núi -Thơ Vũ Hoàng Chương – Thư Họa: Vũ Hối
(Kỷ niệm Tết Tân Mão 2011 – Melbourne – Photo: Kim Oanh)



Trả Ta Sông Núi
Trải bốn nghìn năm dựng nước nhà
Sông khoe hùng dũng, núi nguy nga
Trả ta sông núi bao người trước
Gào thét đòi cho bọn chúng ta…
Trả ta sông núi từng trang sử
Dân tộc còn nghe vọng thiết tha
Ngược vết thời gian, cùng nhắn nhủ:
Không đòi, ai trả núi sông ta

Cờ báo phục hai bà khởi nghĩa
Ðuổi quân thù, xưng đế một phương
Long Biên sấm dậy sa trường
Ba thu xã tắc, miếu đường uy nghi
Xót nòi giống, quản chi bồ liễu
Dòng Cẩm Khê còn réo tinh anh
Một phen sông núi tranh giành
Má hồng ghi dấu sử xanh đời đời

Bể dâu mấy cuộc đổi dời
Lòng trăm họ vẫn dầu sôi bừng bừng
Mai Hắc Ðế, Phùng Hưng, Bố Cái
Liều thế cô dằng lại biên cương
Ðầu voi, Lệ Hải Bà Vương
Dù khi chiến tử vẫn gươm anh hào
Tinh thần độc lập nêu cao
Sài lang kia, núi sông nào của ngươi?
Núi sông ấy của người dân Việt
Chống Bắc phương, từng quyết thư hùng
Ngô Quyền đại phá Lưu Cung
Bạch Ðằng Giang nổi muôn trùng, sóng reo
Hồn tự chủ về theo lửa đuốc
Chữ thiên thu: Nam Quốc sơn hà
Phá tan nghịch lỗ không tha
Tướng quân Thường Kiệt gan già mấy mươi
Gươm chiến thắng trỏ vời Ðông Bắc
Hịch vải nêu tội giặc tham tàn
Dựng nhân nghĩa, vớt lầm than
Danh thơm ải ngoại, sấm ran biên thùy
Khí thiêng tỏa chói tư bề
Phường đô hộ có gai ghê ít nhiều?…

Cửa Hàm Tử vang teo vết cáo
Bến Chương Dương cướp giáo quân thù
Trận Ðà Mạc dẫu rằng thua
Làm Nam quỷ, chẳng làm vua Bắc đình
Chém kiêu tướng, đồn binh Tây Kết
Triều Phú Lương gầm thét giang tân
Phá cường địch báo hoàng ân
Trẻ thơ dòng máu họ Trần cũng sôi
Kìa trận đánh bèo trôi, sóng dập
Sông Bạch Ðằng thây lấp xương khô
Những ai qua lại bây giờ
Nghe hơi gió thoảng, còn ngờ quân reo
Hịch Vạn Kiếp lời khêu tướng sĩ
Hội Diên Hồng quyết nghị toàn dân
Khuông phù một dạ ân cần
Vó thiêng ngựa đá, hai lần bùn dây
Sơn hà mấy độ lung lay
Máu bao chiến sĩ nhuộm say mầu cờ

Cảm ý núi ngồi mơ độc lập
Thuận tình sông trôi gấp tự do
Ấy ai đầu dựng cơ đồ
Gấm thêu lời chiếu Bình Ngô thuở nào
Cơn nguy khốn ra vào sinh tử
Thân nằm gai, lòng giữ sắt son
Linh Sơn lương chúa hao mòn
Quân tan Côi Huyện, chẳng còn mảy may
Chén rượu ngọt cùng say thấm thía
Tình cha con mà nghĩa vua tôi
Thuận dân là hợp ý trời
Sử xanh chót vót công người Lam Sơn

Quốc dân chung một mối hờn
Cần câu đánh giặc mà hơn giáo dài
Chống ngoại địch, gươm mài quyết chiến
Voi Quang Trung thẳng tiến kinh kỳ
Phá Thanh binh trận Thanh Trì
Sông Hồng khoảng khắc lâm ly máu hồng
Núi dậy sấm cho sông lòe chớp
Cờ Tây Sơn bay rợp Bắc Hà
Xác thù xây ngất Ðống Ða
Bụi trường chinh hãy còn pha chiến bào

Tinh thần độc lập nêu cao
Sài lang kia, núi sông nào của ngươi
Cường quyền vẫn muôn đời cưỡng áp
Dưới bàn tay giặc Pháp càng đau
Chúa tôi nhỏ lệ cùng nhau
Khua chiêng hải ngoại, rừng sâu kéo cờ
Dạ Cần Vương trơ trơ thiết thạch
Kẻ Văn Thân, hiệp khách cùng chung
Hoàng Hoa Thám, Phan Ðình Phùng
Khói reo Thanh Nghệ, lửa bùng Thái Nguyên
Hợp Nghĩa Thục kết liên đồng chí
Xuất dương tìm tri kỷ Ðông Ðô
Phan Sào Nam, Phan Tây Hồ
Long đong bốn bể, mưu đồ cứu dân
Vận nước chửa hết tuần bĩ cực
Sức người khôn đọ sức ông xanh
Mỗi phen gắng gỏi tung hoành
Thương ôi! sự nghiệp tan tành mỗi phen
Nguyễn Thái Học gan bền, chí cả
Họp đồng bang gióng giả nên đoàn
Rừng xanh bụi cỏ gian nan
Mong đem nhiệt huyết dội tan cường quyền
Tổ chức việc tuyên truyền, ám sát
Khắp nơi nơi, từng hạt, từng châu
Xiết bao hy vọng buổi đầu
Một đêm Yên Bái ngờ đâu tan tành


Ôi Việt sử là tranh đấu sử
Trước đến sau cầm cự nào ngơi
Tinh thần độc lập sáng ngời
Bao người ngã, lại bao người đứng lên
Ngày nay muốn sông bền, núi vững
Phải làm sao cho xứng nguời xưa
Yêu nòi giống, hiểu thời cơ
Bốn phương một ý: phụng thờ giang sơn
Ðừng lo yếu, hãy chung hờn
Cần câu đánh giặc từng hơn giáo dài

Trả núi sông ta! lời dĩ vãng
Thiên thu còn vọng đến tương lai
Trả ta sông núi! câu hùng tráng
Là súng là gươm giữ đất đai
Trông lên cao ngất phương trời
Hồn thiêng liệt sĩ bừng tươi sắc cờ.

Tác giả: Vũ Hoàng Chương
   NHỮNG NGƯỜI TÔI YÊU
Camera, Mobile Phone và Computer

Máy Chụp Hình (Camera)

Nàng ơi quá đẹp lại thông minh
Quấn quýt bên tôi như bóng hình
Dấn bước phong sương đời lãng tử
Cùng tôi khắp chốn mọi hành trình
Em xinh rực rỡ theo màu sắc
Mắt sáng lung linh mỗi góc nhìn
Nét dấu yêu lưu làm kỷ niệm
Không gian ký ức của riêng mình
 
Điện Thoại Di Động (Mobile Phone)

Người yêu dáng đẹp có nhiều tài
Giữ mãi bên mình cười mặc ai
Lắm lúc kề môi nghe đắm đuối
Bao lần trước mắt ngắm mê hoài
Đêm về khó ngủ tìm tâm sự
Ngày đến buồn vui nói miệt mài
Thiếu vắng ra đường ôi bứt rứt
Thầm mong tình cảm ấy không phai

Máy Vi Tính (Computer)

Kiến thức bao la cập nhật hoài
Tiềm năng dữ liệu kém chi ai
Người người lớn nhỏ luôn hâm mộ
Thế giới xưa nay rất phục tài
Tính toán lập trình theo số học
Hoàn thành hoạt động nghiệm tương lai
Không quên kết nối trong ngoài nước
Mạng lưới thông tin trải rộng dài
                                      Dương Việt-Chỉnh
                  7/24/2022
Chau’ s Training-đàn với hợp âm tự biên soạn và hát nhanh tài tử (Video thu dã chiến Châu)


        GIỌT LỆ CHIẾN TRANH

Đất nước văn minh lửa ngập trời        
Bao người cầu nguyện cuộc chiến thôi 
Quân gian cướp nước bao hung ác           
Súng đạn kInh thiên giết vạn người  

Bỗng chốc máu xương tràn khắp lối  
Dân quân chết thảm khắp mọi nơi              
Gia đình ly tán tìm đường thoát         
Giọt lê đau thương tiễn biệt người .

Thành phố nát tan, nhà máy cháy 
Bởi ác tâm tàn phá nước người
Quân tham chẳng nghĩ, toan cướp nước  
Phá hết nhà thương, phá hết trường 

Trẻ thơ vô tội chết nghẹn lời 
Vợ hiền nước mắt đang tuôn chảy 
Khóc chồng chiến đấu trong nguy khốn   
Thân xác hy sinh anh dũng thay          

Kiên cường chiến đấu được dài lâu            
Bảo vệ Tự Do chằng đầu hàng 
Xin Trời cứu giúp toàn dân chống       
Giữ vững giang sơn, dựng lại nhà.

Lê Nguyễn Nga    
Tháng   8 – 2022 
  Viết cho người dân Ukraina trong cuộc chiến thảm khốc.
Ngai Vàng Cũng Đổi

Chỉ cần em thật an vui
Hoa thơm cỏ ngọt bướm cười mưa hoa
Chỉ cần em nhớ về nhà
Tiên bồng anh cõng ngọc ngà ngọt ru

Chỉ cần em cho chung dù
Mưa đưa nắng đón chân tu thơm lành
Chỉ cần em hiểu lòng anh
Lên rừng xuống biển liền cành biết chưa

Chỉ cần em thiên hương thừa
Cho anh hứng kể ngày xưa chung bài
Chỉ cần em thả tóc dài
Trói tay gối mộng thương hoài ngàn năm

Chỉ cần em hẹn trăng rằm
Dời non lấp bể đồng tâm môi kề
Chỉ cần em không nỡ chê
Cố công mài sắt hôn mê thơ đào

Chỉ cần em điệu ca dao
Chân tình vọc nước cầu ao ước hiền
Chỉ cần em được bình yên
Ngai vàng cũng đổi sầu riêng sá gì

Chỉ cần em chung đường đi
Năm châu bốn biển chim di chung tình
Chỉ cần em yêu cho nhìn
Tô môi viền mắt anh xin vẽ mày…

MD.03/05/15
LuânTâm
Quá Khứ 
Người ta có thể đi ngược dòng sông
Ngược dòng thời gian thì xa xôi lắm
Một giây phút qua đã là khoảng cách
Tôi tìm hoài quá khứ giữa hư vô.

Ước gì quá khứ là cánh đồng kia
Tôi có thể đến dạo chơi lần nữa
Hay căn nhà cũ tôi vào mở cửa
Phủi bụi thời gian của những ngày qua.

Quá khứ ở đâu? Mà sao rất xa
Không thể tìm dù bước chân vạn dặm
Không thể tìm dù chắp thêm đôi cánh
Ngày hôm qua tôi chìm khuất nơi nào?

Tôi ước gì được đi ngược dòng đời
Nếm lại những ngọt ngào và cay đắng
Đi ngược lại một thời bao lối mộng
Dẫu trăm lần lầm lỡ, vạn lần thua.

Quá khứ xa vời như ánh sao khuya
Thăm thẳm trời đêm tôi không chạm được
Tôi mơ màng của vầng trăng đêm trước
Đêm nay trăng cổ tích ấy đâu rồi?

Tôi vẫn yêu từng quá khứ buồn vui
Từng khoảnh khắc cuộc đời tôi đã sống
Ai bán cho tôi thời gian lắng đọng
Ai mua giùm tôi tuổi xanh đã già?
Tôi không thể nào quay lại hôm qua
Ngày hôm nay cũng sẽ thành quá khứ
Cám ơn người quen, người không quen nhé
Đã đi vào kỷ niệm của đời tôi.

Nguyễn Thị Thanh Dương
( April, 11, 2022)
Chiều Ở Một Ngã Tư

Có những lần tôi lái xe vội vã
Trên con đường đông xe cộ ngược xuôi
Có thể tôi vô tình (phút giây thôi)
Làm chen lấn, kẹt đường (tôi xin lỗi)

Không thấy mặt nhau, không cần lời nói
Người nhường tôi đi trước, để đi sau
Lời thứ tha nhẹ nhàng (có gì đâu!)
Xin cám ơn chiều nay, một người lạ

Cuộc sống như những con đường, muôn ngã
Có khi đường đông, có lúc vắng tênh
Ngã tư buồn rồi đến ngã tư vui
Lại quẩn quanh những điều rất quen thuộc

Hãy nối lại gần hơn những cách biệt
Nếu có gì sơ suất, mất lòng nhau
Nụ cười là món quà đẹp nhớ lâu
Ánh mắt vui tươi xoá tan băng giá

Tôi nhủ lòng là dòng sông (không sỏi đá)
Đừng cạn khô dù nắng cháy trưa hè
Mang yên vui ra biển cả đợi chờ
Đừng dâng lũ khi mưa nguồn, gió núi

Tôi nhủ lòng, bình minh hay đêm tối
Mang những giọt sương tươi mát cỏ cây
Là mặt hồ soi bóng ánh trăng đầy
Thanh thản khép mình bên suối réo rắt

Nếu hạt bụi tình cờ bay vào mắt
Tôi cũng dặn lòng mình, có sá chi
Gửi hờn ghen theo cơn gió mang đi
Trả giận dữ vào thênh thang phố xá

Những con đường thân quen, (yên bình quá)
Tôi bâng khuâng, lòng không nắng không mưa
Trên đỉnh trời, làn mây trắng đong đưa
Xao xuyến dậy chút mộng mơ thi sỹ

Ngã tư dẫn về đâu hồn tri kỷ?
Những khuôn mặt người qua lại lao xao
Tôi lạc tôi rồi (chẳng biết nơi nao!)
Trong ráng chiều, kìa đèn xanh lấp lánh!

Edmonton, sau những ngày mưa rơi July/2022
Kim Loan
Thiên Thu Rót Mật
Thơ: Phan Khâm
Nhạc: Trần Đại Bản
Hòa-âm: Quang Đạt
Tiếng hát: Quỳnh Duyên
Vòng Quay Nhân Sinh

Vòng quay theo kiếp nhân sinh
Trăm năm khép lại hành trình trần gian
Ngày vui được mấy cung đàn
Tóc xanh sao vội dại tàn qua mau.
 
Trải qua những cuộc bể dâu
Người còn dệt mộng thiên thâu mơ màng
Ngoài kia cỏ mộ úa vàng
Chiều thu lá đổ mây ngàn bay xa.
 
Sáng ra hoa nở trước nhà
Tiếng con chim hót chan hoà yêu thương
Lung linh giọt nước ngậm sương
Một đời mưa gió đoạn trường phù vân.
 
Thoáng hương xưa bỗng tần ngần
Em về thơm ngát dấu chân tình nồng
Mắt xanh môi thắm điểm hồng
Mai sau còn viết đôi dòng trang thơ.
 
Tìm nhau vào tận trong mơ
Chữ duyên nối lại đôi bờ tương tư
Hoa xuân nắng hạ vàng thu
Bao giờ đến tận thiên thu khóc người.
 
                                  Lê Tuấn

Nếu Anh Có Thể Là…..

 

Nếu có thể anh là:
Tia nắng mai cho em đắm say môi mắt

Cánh gió xuân lòng 
bâng khuâng hương nhớ
Vầng mây bay mái tóc dài quấn quýt

Ánh trăng trong em bên song ôm mộng

Bãi cát đêm ta sánh bước song hành

Biển tình xanh em trầm mình tắm mát

Hạnh phúc ngạt ngào ta thuộc về nhau.


Kim Oanh
Một bài thơ cũ
Ước , ví cuộc đời
Ta ví đời ta như điếu thuốc
Rít vài hơi ngắn cũng tàn thôi
Ta ví lòng ta như chiếc guốc
Hè trưa lếch thếch gõ liên hồi
Ta ví đời ta như chiếc ghế
Lòng nghe quạnh quẽ chẳng ai ngồi
Ta ví đời ta như chú dế
Đêm buồn tiếng bụng rít không thôi
Ta ước đời ta là cỏ dại
Năm tròn nở được mấy mùa bông
Hóa thân trong bụng loài nhai lại
Đôi lúc đau êm gót má hồng
Ta ví lòng ta như cô gái
Đêm xuân mơ tưởng bóng chàng trai
Gặp người …lạy thánh con đừng dại
Nay còn buồn một , mốt buồn hai
Ta ví đời ta là chú chuột
Đầu hôm bụng trống đã làm reo
Chủ nhà đi vắng , mừng trong ruột
Ngó quất ngó quanh sợ lão mèo
Ta ví đời ta như cánh chim
Bay qua biển rộng , núi đồi im
Quay về vườn cũ cành khô gãy
Bằng hữu nơi đâu lạc ngõ tìm
Ta ví đời ta là lá mỏng
Một chiều tan tác trận giông rơi
Lênh đênh chợt thấy đời vô vọng
Hồn gửi chân mây , mộng cuối trời
Ta ví đời ta là gió thoảng
Một chiều trêu chọc nhánh thông non
Ta ví đời ta như sương loãng
Một mai nắng dậy , khó mong còn
Ta ví ta chiều xuân nắng phai
Phố phường xa tựa …mộng Chương Đài
Mây ngàn ngậm khuyết đầu non thẫm
Lòng tiếc vô vàn một sớm mai
Ta ước đời ta như cuốn kinh
Nâng đầu tiểu nhỏ , gối mộng xinh
Công phu nửa biến , buồn gục ngủ
Mơ thấy Phật về độ chúng sinh.
Ta ước đời ta như trái đất
Vô biên vũ trụ cuộc hành trình
Chứa đầy biển thẳm , non cao ngất
Dâu bể bao lần vẫn lặng thinh
Ta ước đời ta ví đời ta
Trăm ngàn điều ví hóa bài ca
Một mai thiên cổ rơi nhằm phận…
Trái đất như hành tinh rất xa…
Đặng Toản
Houston
 TÂM SỰ

Buồn buồn nào biết ngỏ cùng ai ,
Đành viết thành thơ lệ ngắn dài …
Tiếc Người Tài Giỏi dần đi mất .
Về cõi Non Tiên bỏ cõi này …!
*
Soi gương đã thấy đầu thêm  bạc .
Sợi ngắn sợi dài tựa đám mây .
Ta tự hỏi lòng –“Quê Hương hỡi.
Bên kia Biển Thái thật xa vời …!”
*
Đối phước  cùng Trời – xin khoẻ mạnh .
Ngày nào còn sống vẫn : THƠ thôi .
Thơ là bạn tốt,  là Tri kỷ .
Tâm Sự cùng Thơ : Buồn như VUI .
                        THƯ KHANH 
Đọc báo thấy Cáo Phó bạn bè 
 rồi trên HỘI THƠ …Nên sao buồn qúa !


TRÁCH TRỜI NẮNG QÚA
Ngắm Trời NẮNG QUÁ  thấy mà thương ,
Ngọn cỏ xác xơ …– khoé lệ buồn .
Thông đứng  lặng im không ca hát .
Chim khuyên lặng lẽ đứng bên chồng
Đò dọc cắm sào chờ đợi khách .
Đò ngang mệt mỏi chẳng người sang  .
“Đố Trời Nắng cứ quanh năm nhỉ ?!”
-Trời Cười : “Con nhỏ thật càn ngông ?! “.
Bởi Trời hết hạ sang thu chứ !
Thôi cứ ráng lên thêm ít tuần .
Nắng Sẽ dịu đi, trời sẽ mát .
Chim chuyền cành, Trời lại đẹp như tranh.
                           THƯ KHANH  
(Seattle đang Nắng Nóng lắm) 8/ 17/ 2022 .
                  ANH HẬU
(Cám ơn Thi Sĩ Cung Trầm Tưởng đã nhắc
Hỡi anh, người xóm học. Sương thấm hè phố đêm
Trên con đường anh đi. Lệ em buồn vương vấn …
khiến em tưởng nhớ tới người anh rất thân mến)

Anh là bạn học của anh tôi
Chung trường Đại Học thuở xa xôi
Quê anh nơi miền Trung nắng gió
Vào Sài Gòn, anh ở nhà tôi
Anh tên Hậu, khuôn mặt rất hiền
Nụ cười với chiếc răng khểnh duyên
Tôi học lớp chín, còn bé lắm
Mải học mê chơi, niềm vui riêng
Anh như người thân ở trong nhà
Bữa cơm đạm bạc, từng ngày qua
Căn nhà tôi, mười người chật chội
Thương yêu anh chất phác, thật thà
Nhiều khi anh dạy tôi học bài
Tìm ẩn số phương trình bậc hai
Từ đó môn Toán tôi rất giỏi

(Hỏi sao tôi không mến trai tài!?)

Bạn bè anh tôi, thường đến chơi
Cuối tuần ăn uống, họp mặt vui
Tôi đứng phía sau nhà… hóng chuyện
Thấy anh ít nói, chỉ mỉm cười
Mùa hè, anh về quê thăm nhà

Tôi buồn, nghe lòng nhớ thương xa
Phan Rang là ở nơi đâu nhỉ?
Mong anh lên, anh sẽ mang quà

Bốn năm Đại Học cũng qua đi
Anh ra trường là mùa biệt ly
Nhận công tác xa, miền Duyên Hải
Sài Gòn tôi đến tuổi dậy thì
Có thể chẳng phải là tình yêu
Dù tim tôi bâng khuâng sớm chiều
Anh ghé thăm nhà tôi, ngắn ngủi
Rồi vội đi, để lại quạnh hiu
Tình cảm đơn sơ ngày mới lớn
(Rộn ràng vì anh khen tôi xinh)
Theo dòng thời gian, vào quên lãng

Nửa quả địa cầu, mình cách ngăn
Giờ đây nghe tin anh đã mất
Vì bệnh hiểm nghèo ở quê hương
Xót xa tôi nghe cay khoé mắt
Sống lại trong lòng một trời thương
Anh có mang theo kỷ niệm xưa
Xóm học năm nào, đẹp nên thơ
Căn nhà có giàn hoa giấy đỏ
Và cô em gái nhỏ mộng mơ ?!
Edmonton, July/2022
         KIM LOAN
TRONG GIÓ TRONG MÂY

Chuyện quên chuyện nhớ chuyện mơ hồ
Còn chuyện trầu cau chuyện ấu thơ
Còn gửi cho nhau màu kỷ niệm
Mây hồng vào gối thật đơn sơ
 
Em đã đi qua những chốn nào
Dáng buồn chân lạnh mắt trăng sao
Mênh mông mây trắng ghen màu áo
Hoa cỏ ngẩn ngơ quên hỏi chào

Hư thực gần xa dấu dỗi hờn
Chân buồn trốn kiếm gót giày hôn
Trăm thương nghìn nhớ môi thao thức
Giấc ngủ đa tình ôm gối ôm

Cây cỏ mùa xuân cũng hẹn hò
Lời nào đẹp nhứt để dành cho
Mây trôi gió thoảng đau màu má
Màu mắt thành thơ áo học trò

Lối cũ bâng khuâng bóng ngập ngừng
Áo bay lụa mỏng quá ôm lưng
Tay nào bắt được con chim mộng
Hoa bướm nghìn xưa hẹn đón mừng

Áo ngủ gửi hương lạc vào mơ
Hoa cỏ khoe duyên tóc thẫn thờ
Biển xanh e thẹn chờ mây trắng
Trời đất si tình gió ngẩn ngơ


Còn giọt mưa nào rớt vào môi
Một phút tương tư hẹn mấy đời
Một cánh hoa rơi thơm trang sách
Sóng gợn áo dài hồn chết trôi

Kiếp trước hình như cũng cùng trường
Đi về mưa nắng đẹp văn chương
Đôi tay cũng có khi gần gũi
Một chút thẹn thùng má dễ thương

Suối mát rong vàng hay rong xanh
Còn cọng rong ngoan nào để dành
Cho con cá đỏ nơi nương tựa
Tu luyện chờ ngày hoá rồng xanh


Hình như cùng dạo đến nơi nầy
Đồi núi hoa cười gió ghẹo mây
Đôi môi cũng có lần nhóm lửa
Ngọn lửa quê mùa không cánh bay

Ngày cũ hương hoa hương áo em
Khói chiều sương sớm nhớ hương đêm
Em nằm trên lá thu vàng bướm
Anh trải thư tình hôn gót quen

Em trốn vào trong gió trong mây
Vào hoa vào cỏ vào lá cây
Hay vào giấc mộng đêm trăng ngủ
Bỏ anh mòn mỏi bước lưu đày

Bây giờ thơ cũng giận anh rồi
Mực cạn bút cùn giấy tả tơi
Hồn đau tay lạnh chân chai đá
Sỏi cát chia buồn gọi mưa rơi

Anh như áo rách như ổ rơm
Sớm tối vào ra bụng trống trơn
Trời cao mưa thấp se lòng giấy
Té xuống bò lên đứt dây đờn

Sao không trở lại không để dành
Một chút son môi thật mong manh
Nhớ thương mai mối qua rừng cấm
Mát ruột sầu riêng ấm cỏ xanh

Lang thang tìm lại những con tàu
Đã chở chúng mình vào chiêm bao
Chỗ ngồi chỗ đứng còn hương ấm
Hay dấu bụi mờ nhịp tim đau…

MD 11/05/05
LuânTâm
(Trích trong TT HƯƠNG ÁO,Minh Thư xb,MD/USA.2007,tr.279-281)
Picnic mùa hè 2022 của Hội cựu Sinh Viên Quốc Gia Hành Chánh _Đào Hiếu Thảo
CHỮ ” CÓ ”  
  
Anh nói với em nhiều lần rằng
Thượng Đế sanh ra
Trời đất có âm, có dương
Có sống, có chết
Có đàn bà, đàn ông

Ngó em cười: ” anh chẳng biết thuỷ chung”
Khi vợ chết, đàn bà nào ở cạnh
Em đến với anh
Bới có tây, có đông
Điều cân đối đó, anh biết không

Trong Kinh Thánh có những lời nhiêu khê
Những dòng chữ đọc lên nghe ngô nghê
Nhưng hát lên như bài ru
Và toát ra lòng chân thành thiên thu
Vẫn trời đất âm dương tương xứng

Vẫn Thượng Đế tối cao làm chứng
Tình Yêu này là lẽ sống
Anh với em chan hoà, bao dung
Ta đối với nhau vũ trụ mênh mông
Vĩnh viễn âm dương, vợ chồng sống chết …
Cao Mỵ Nhân

     SƯƠNG TRONG MẮT EM
 
Sáng hôm nay trời thực sự không mưa
Sao thấp thoáng sương mù
trong mắt em thế nhỉ
Anh không đến soi dung nhan huyền bí
nơi cửa sổ của tâm hồn tri kỷ


Khi lớp sương mờ tan trên sóng mắt
Anh vẫn còn ngái ngủ trong mơ
Một chút suy tư lơ đãng hững hờ
Mặt trời cũng mỉm cười thăm hỏi

Bờ sông xưa có bến nước tràn mong đợi 
Thuyền tình nào chưa tới đã quay lui
Tiếng chèo khua lặng lẽ ngậm ngùi
Thôi biệt nhé đời này rồi kiếp khác

Trời có mưa không mà nước bay thấp thoáng
Bóng mây ư, đường tới khúc quanh co
Bài thơ quên nỗi nhớ,  thoắt mơ hồ
Anh để lại cho em trái sầu tư diễm tuyệt…


      NGẬM NGÙI VỊ ĐẮNG.     

Mỗi ngày một muỗng cà phê
Mỗi ngày một ly sữa nóng 
Uống vào một nỗi đam mê
Để rồi không còn sức sống 


Anh nói với em nhiều lần
Nhiều lần rằng không bắt lỗi 
Khi em rơi vào lỡ lầm 
Bởi vì em không có tội


Thế tại sao em mộng mơ
Lại còn thêm điều tưởng tượng 
Anh không thích những bài thơ
Vẽ ra cuộc tình giả tưởng


Cho em nguyên một cành hồng 
Đầy gai nhọn xuyên ngực áo 
Có nỗi gì buồn lạnh lùng 
Trái tim như đang rỉ máu 


Ly cà phê sữa bâng khuâng
Chúng mình hôm xưa ” tình tự ” 
Ngày nay đã là cố nhân
Mời nhau ngậm ngùi vị đắng …


 KỶ NGUYÊN THƠ

Thử hỏi xem: Xuân nào vừa đến thế
Xuân đang qua, hay đã vắng lâu rồi
Cho dẫu thời gian thay mùa, đổi lá
Thì hoa tâm, hoa ý vẫn tinh khôi


Bốn mùa rực rỡ sương và nắng
Hoa đón bình minh gọi mặt trời
Tháng hạ ngày dài , hoa nở sớm
Ngàn phong hun khói biếc lên khơi


Hoa chuyển mầu vàng sang sắc tím
Cúc thiên thu trắng toát, bạc rừng phai
Mới đêm qua bích quỳnh, cẩm chướng
Mà trưa nay lãm quế toả ngời


Rồi đông tới, tuyết cài mai tứ quý
Đỏ phù hoa, đài nhuỵ chợt vương mưa
Từng giọt lệ long lanh tà hệ luỵ
Không, mù sa đương sắp sửa tan lùa


Cứ như thế, có chi mà phiền luỵ
Muộn văn chương hay trễ nhịp ngôn từ 
Hoa vẫn nở mãn khai, cùng dự hội
Chúng ta cùng suy tụng Kỷ Nguyên Thơ …
   ( cập nhật sau 25 năm )
            CAO MỴ NHÂN
 HẸN  HÒ  
Hãy đợi em chiều nay ,
Nơi góc hè phố cũ ,
Cho dù nắng tàn phai ,
Vẫn còn em để nhớ .
 
Nếu mà em đến trễ ,
Xin hãy hiểu cho em ,
Những gì em không thể
Hay là em…lỡ quên.
 
Hình như trong hờn ghen ,
Có cả niềm hạnh phúc ?
Xin anh đừng trách em ,
Khi lòng còn rạo rực
 
Hình như trong tình yêu ,
Đợi chờ và lỗi hẹn ,
 Có một người tự kiêu ,
 Để một người lận đận
 
Anh đã mỏi mắt nhìn ,
Thời gian trôi lâu quá !
Thôi xin anh đừng buồn ,
Đợi em thêm chút nữa.
 
 Hãy trách con đường dài ,
 Nhiều đèn xanh, đèn đỏ ,
 Hãy trách trời lắm gió ,
 Làm em lạc mấy lần.
.
Người ta sẽ cô đơn ,
Không có ai để đợi ,
Đường phố sẽ dỗi hờn ,
Bước chân về đêm tối .
 
 Chúng mình đã có nhau ,
 Đã hẹn hò, thương mến ,
 Đừng buồn dù đợi lâu ,
 Hay dù em không đến .


Nếu cuộc đời thay đổi ,
Nếu mình lỡ duyên nhau ,
Thì anh ơi hãy đợi ,
Hẹn gặp anh kiếp sau .        
 
Nguyễn thị Thanh Dương                   
Đời Lỡ Chuyến Phà

Đời ta cứ ngỡ mãi êm trôi
Trôi áng mây xanh đến cuối trời
Trời lửng lơ màu thăm thẳm ấy
Ấy tuổi dại khờ chỉ thấy vui

Vui rồi thơ ấu cũng đi qua
Qua mộng mười lăm với nguyệt tà
Tà dương mới biết hờn cô lẻ
Lẻ bạn tình vương cay đắng pha!

Pha loãng sầu vơi…thuở ấy nhìn
Nhìn nhau…tim vỡ được hồi sinh
Sinh THÂN nên THIỆN, TRẦN ai đã
Đã trao duyên hạnh phúc an bình

Bình tâm, em nhớ chuyện ngày xưa
Xưa mình từng dãi nắng dầm mưa
Mưa bão không sờn, chung khổ nhọc
Nhọc nhằn ghềnh thác, ngỡ như đùa

Đùa đời, rồi đến…khóc chia xa
Xa mộng kề vai buổi xế tà
Tà huy anh mất, em vô vọng
Vọng bến nhàn thơi…chẳng thấy phà!

Thanh Song Kim Phú

Anh Chàng Lính Thủy

 
Ôi ông lính thủy
Đang nghĩ thế nào
Đường rộng đường dài
Đường bao nhiêu lối
Làm ơn bước tới
Hay là chậm thôi
Đừng đi ngang tôi
Người nhìn dị chết
Mai tôi vào lớp
Chớ ở cổng chờ
Lúc tôi ra về
Đừng đưa đừng đón
Tôi đi tôi ngượng
Tôi bước không đều
Bạn bè lại trêu
Chân cao chân thấp
Ông ơi ác thật
Cứ phá tôi hoài
Sao không sợ trời
Bắt ông ở góa
Mỗi lần gặp gỡ
Ông lại cười duyên
Lòng tôi hoang mang
Có gì thay đổi
Nói hoài nhắc mãi
Ông tỉnh bơ theo
Thôi đành buông xuôi
Cho yên số phận
Dương Việt-Chỉnh
EM QUÊ HƯƠNG

Gọi bầy đom đóm ngây thơ
Về ru em ngủ tràn bờ tương tư
Chong đèn đối bóng viễn du
Bóng cha bóng mẹ thiên thu đi về 

Hôn con buồn ngủ buồn nghê
Công con hay múa con dê đói nhìn
Hoàng hôn trôi nổi cầu kinh
Nhện con đứt ruột tội tình quê hương 

Ngày vọng cổ đêm cải lương
Chân phèn áo vá văn chương đội trời
Cha ông mở nước hụt hơi
Bao nhiêu xương máu đổi đời cháu con

Rừng người vượt biển lòng son
Bóng trăng quê mẹ Sài gòn năm xưa (1)
Bể dâu tắt tiếng chuông chùa
Tan đình nát miễu ai thua tưởng còn

Thương ai chân cứng đá mòn
Dời non lấp biển bồng con nước buồn 
Chèo ghe bảy ngã ngàn thương
Cái răng khểnh ngọt mía đường dứa thơm

Ầu ơ ! Em ngủ tân hôn
Sao mai khát sữa sao hôm đau lòng 
Con cua lột hết hát rong
Náu nương gốc lúa hang còng trông mưa 

Tủi thân ngọn cỏ gió đùa
Vòng thương vòng nhớ căng bùa học yêu 
Em ơi ! Sương sớm nắng chiều
Cũng xin hoa bướm đỉnh yêu chín từng…

MD.03/03/09
LuânTâm 

(1) “SÀI GÒN NĂM  XƯA”:Tên tác phẩm lịch sử địa lý văn hoá xã hội nghiêm túc uyên bác rất nổi tiếng của học giả Vương Hồng Sển
Vu Lan Nhớ Bố Mẹ

 

Mẹ tôi, bà mẹ Việt Nam,
Chân quê chân chất, thương con thương chồng
Những ngày lễ hội trong làng 
Mẹ mặc váy nái yếm hồng đào tơ 
Áo tứ thân, tóc vấn đuôi gà,
Với đôi guốc mộc, mặn mà dễ thương 
Bố tôi: đẹp trai, cùng làng

Áo the, quần trắng, luôn cầm cái ô
Bố tôi rất thích làm thơ 
Làm nghề Thày Giáo
Không dám lẳng lơ gái làng 
Thơ tình chỉ tả đêm trăng 
Ngắm mẹ ngồi dệt tơ tằm bên hiên 
Bạn bè có ít người quen 
Đồng sàng đồng lứa, trong huyện Ý Yên quê nhà 

Nhớ về cái thuở lên ba 
Bao hình ảnh đẹp: Mẹ Cha êm đềm 
Rồi thì … bố mẹ sinh thêm 
Và chiến tranh đã bùng lên mất rồi 
Bố mẹ tôi cũng như bao người 
Cửa nhà tan nát bố tôi đi tù …
Nghĩ đến đây tôi không viết vào thơ 
Bởi muốn quên …
Quên chẳng được!
Bao giờ mới quên?!
Vu Lan báo hiếu mẹ hiền 
Báo Công Cha Nghĩa Mẹ gửi lên cõi nào?!
Thư Khanh 
Seattle- 8/ 2022
Mùa VU LAN BÁO HIẾU đang về!
Thơ Tạ Lỗi Với Cha Già

Thời gian như bóng ngựa qua cửa sổ
Bảy mươi Năm Cha ra người thiên cổ
Ngày Từ Phụ, nhớ Cha quá Cha ơi!
Để tìm Cha, Con nhìn cuối chân trời.

Có nhiều đêm gặp Cha trong giấc mộng.
Nhớ thuở sanh tiền Cha đã dày công
Làm việc cực nhọc, nuôi con ăn học
Ngày con thành đạt, Cha về với đất.

Con, Lính đồn xa, ngày Cha sắp mất
Không vuốt mắt Cha lúc bỏ cõi trần
Suốt đời con, con vô cùng ân hận
Con là đứa con bất hiếu, vong ân.

Bức thơ nầy con viết bằng nước mắt
Kính dâng Cha đang ở cõi trời xa
Mong được Cha già mở lượng hải hà
Thương con trẻ mà rộng lòng tha thứ.

Hoa Đô, Ngày Từ Phụ
Trần Công/Lão Mã Sơn
Cành Hoa Trắng Vu Lan

 
 

Ba mốt năm Mẹ về cõi Phật
Mộ phần lạnh lẽo giữa hoang sơ
Những đêm cô tịch trăng huyền ảo
Con nhớ vô cùng thuở ấu thơ …

Ngày xưa mỗi độ chớm thu sang
Ngọn gió heo may rụng lá vàng
Tháng bảy ngày rằm mùa xá tội
Những linh hồn lạc giữa trần gian!

Mẹ dắt con, nghiêm trang áo trắng
Ðường lên chùa cũ dấu rêu mòn
Chấp tay trước Phật con cầu nguyện
Soi sáng tâm hồn kẻ sắt son …

Trên ngực áo con một nụ hồng
Mẹ cười mẹ hỏi có vui không?
Mỗi năm vào dịp Vu Lan hội
Mẹ sẽ tặng con một đóa hồng

Thế rồi …ba mốt mùa mưa nắng
Ðằng đẵng bao trăng chết cõi lòng
Bóng mẹ hiền trần gian khuất dạng
Hoa hồng đâu nữa … để mà mong !

Tháng bảy Vu Lan lại đến rồi
Áo cài hoa trắng đời mồ côi
Con buồn nhớ mẹ lòng ray rứt
Tủi phận bơ vơ giữa chợ đời !!!

Nguyễn Phan Ngọc An
BAO GIỜ CHO ĐẾN BAO GIỜ

Chữ em là nghĩa là tình 
Chữ anh là nhớ là tin là chờ
Bao giờ cho đến bao giờ 
Em ơi anh vẫn ngây thơ quê nghèo

Ngược xuôi lận đận chống chèo
Mưa dầu nắng lửa bọt bèo khổ qua
May còn hồn bướm thăng hoa
Cầu tiên cởi áo ao nhà hóa thơ

Cõng em tiên cá lên bờ 
Hương xuân cổ tích lửa mơ mộng đầu
Thuyền tình ta vượt bể dâu
Tung mây lướt gió hứng câu thơ tình

Cảm ơn trăng mật hồi sinh
Cảm ơn hương áo em quỳnh hoa tiên
Cảm ơn môi nhóm lửa thiêng
Cảm ơn đất hứa hôn ghiền chân kinh

Em ngây thơ trọn nghĩa tình 
A
nh thơ ngây mộng bướm xin tôn thờ
Thơm tràn bờ ngọt vô bờ 
Cưng 
ơi mình mãi cần thơ tiên bồng…

MD.10/06/14
LuânTâm

BÓNG BỂ PHÙ DU

Nước mắt tình ca dao ròng ròng
Bờ sương bến gió bãi mưa giông
Đường vào hương áo đau kỷ niệm
Cải trời đắng đất mất lòng tong

Một thời thơ mộng say mê ơi
Thao thức trăng non hứng sao rơi
Chiêm bao cháy gối ôm da ngọt
Nửa say nửa tỉnh nửa chơi vơi

Nhả ngọc phun châu thơ ngây tình
Bên cầu trước miễu ao sau đình
Người đi áo trắng tay gối sách
Người về vá áo lửa chân kinh

Một mai đứt bóng bể phù du
Rừng thiền tâm động phướn vụng tu
Bốn phương chìm nổi tang thương tiếc
Lệ đá đông đầy suối thiên thu

Nhớ gửi tình thơ tắm nước nêu
Giọt ngắn giọt dài giọt nâng niu
Hợp tan tròn khuyết duyên kỳ ngộ
Lần đầu cho hết lần cuối yêu

Nước mắt tình ca hình bóng không 
Bờ sương bến gió thuyền sầu đông
Đường vào hương áo hoa xa bướm
Cải trời đắng đất mỏi mòn gông…

MD.03/25/13
(Trong cơn bão tuyết cuối mùa)
LuânTâm
TRÁCH NHỮNG CƠN MƯA.
Tôi trách sao chiều nay mưa mau,
Để phố kia giăng mắc giọt sầu,
Người về trong mưa, trong hiu quạnh,
Chẳng biết trời còn mưa bao lâu?
 
Anh sẽ đi trên hè phố buồn,
Mưa hắt hiu qua mấy con đường ,
Chiều dần vơi. Phố đèn chưa thắp,
Mây trôi về đâu mây bốn phương ?
 
Tôi trách sao chiều nay mưa rơi,
Cơn mưa đừng làm ướt một người,
Làm sao che khuất trời mưa gío,
Để lúc anh về bớt lẻ loi.
 
Khi anh về một mình phố nhỏ,
Giọt mưa nào thấm lạnh trên vai,
Ai sẽ thắp cho anh ngọn lửa
Sưởi ấm lòng anh trong phút giây.
 
Tôi trách sao chiều nay mưa bay,
Mưa thả xuống đời nỗi nhớ đầy,
Mưa thả vào hồn anh trống vắng,
Lạnh lối đi về mưa có hay.
 
Khi anh về một mình phố hẹp,
Mưa than van giọt ngắn giọt dài,
Anh có nằm nghe mưa thao thức ?
Anh sẽ mơ gì trong đêm nay ?
 
Xin mai mưa tạnh, mai mưa tạnh,
Ở nới ấy đẹp trời nắng lên,
Anh sẽ không về trong hiu quạnh,
Có nắng soi đôi mắt thật hiền.
 
   Nguyễn thị Thanh Dương
Sương Trong Mắt Em
 
Sáng hôm nay trời thực sự không mưa
Sao thấp thoáng sương mù
trong mắt em thế nhỉ
Anh không đến soi dung nhan huyền bí
nơi cửa sổ của tâm hồn tri kỷ

Khi lớp sương mờ tan trên sóng mắt
Anh vẫn còn ngái ngủ trong mơ
Một chút suy tư lơ đãng hững hờ
Mặt trời cũng mỉm cười thăm hỏi

Bờ sông xưa có bến nước tràn mong đợi
Thuyền tình nào chưa tới đã quay lui
Tiếng chèo khua lặng lẽ ngậm ngùi
Thôi biệt nhé đời này rồi kiếp khác

Trời có mưa không mà nước bay thấp thoáng
Bóng mây ư, đường tới khúc quanh co
Bài thơ quên nỗi nhớ, thoắt mơ hồ
Anh để lại cho em trái sầu tư diễm tuyệt…

Cao Mỵ Nhân
Tạ Từ Mẹ

Đêm vẫn vô tình cơn gió lạnh
Gió mang rét buốt buổi tàn đông
Men theo khe cửa lùa vào Mẹ
Làm buốt tim con xót xa lòng

Đêm vắng mơ hồ về thăm Mẹ
Đôi tay khô hốc cánh tay gầy
Bước đi nghiêng ngã thân tàn tạ
Con sợ Mẹ buổn chẳng dám lay

Con bất hiếu không ngày phụng dưỡng
Bao năm xa Mẹ tuổi còn thơ
Hồn nỗi trôi bên bờ sinh tử
Đời trai chinh chiến chẳng được nhờ

Căn nhà nhỏ từ đây trống vắng
Con mãi rừng sâu khuất tuổi xanh
Đã bao năm mỏi mòn lao khổ
Sống qua ngày hơi thở mong manh

Đêm dần tàn gịó mùa rét mướt
Giấc mơ buồn nhớ Mẹ lệ tuôn
Thăm Mẹ lần cuối con từ tạ
Nếu không còn gặp, Mẹ đừng buồn!

Mặc Khách (Đêm trong tù 1981)
Em Về Với Anh
 
Em về với anh lúc rời trung học
Áo trinh nguyên còn vương vấn sân trường
Thích nắng vàng rơi nhẹ buổi hoàng hôn
Vun góp dệt tâm hồn thơ êm ái
 
Em về với anh đẹp thời con gái
Nhìn đời trong lóng lánh hạt sương mai
Tóc rẽ đường ngôi buông xỏa bờ vai
Tim chưa biết rung những lời thổn thức
 
Em về với anh vẫn còn mít ướt
Khi dỗi hờn làm ray rứt lòng anh
Tàu lênh đênh theo nhịp sóng biển xanh
Mong về sớm để dỗ dành em ngủ
 
Em về với anh hay cười mắc cỡ
Má đỏ hồng bỡ ngỡ nụ hôn yêu
Nét ngây thơ càng say đắm anh nhiều
Thời gian ngắn thương nhau hoài em nhé
 
Em về với anh làm người vợ trẻ
Lái con thuyền gia đình nhỏ tiến xa
Bao nổi trôi gian khổ đã vượt qua
Giờ hạnh phúc chan hòa vui biết mấy

Dương Việt-Chỉnh     
   8/21/2022