Tác phẩm THÁNG TÁM

Gồm các chủ đề sau:
1. Hoài Niệm Hạ Xưa
2. Tình Bạn và sự Tử Tế
4. Vu Lan Nhớ Mẹ
5. Cuối Hạ
6. Chớm Thu
Tác phẩm Văn Xuôi:
1. CÂU CHUYỆN NGÀY XƯA- Lê Phi Ô
2. Tản Mạn Xóm Chùa- Kim Loan
3. GIÂY PHÚT TUYỆT VỜI của MÙA HẠ NĂM XƯA… LÊ MỘNG HOÀNG
4. Quét Lá Sân Chùa- Nguyễn Thị Thêm
5. Dù Không Là Tỷ Phú- Nguyễn Thị Thanh Dương
6. Mênh Mang Mùi Biển Mặn- Tường Thuý
7. Tình Hè- Tiểu Thu
8. Truyện Ngắn của Dương Vũ: Anh Yêu, Nếu…
9. DƯỚI CỘI SUNG GIÀ- TIỂU THU
10. Đám Mây Vàng- Cao Mỵ Nhân
11. Thăm Carolina- Ngọc Hạnh
12.Chuyện Cổ Tích Trên Bến Bình Đông- Nguyễn Minh Nữu
13. Bóng Mát Trường Xưa- Minh Thuý
14. Ve Sầu Xác Nhện- Luân Tâm
Ta Đã Già


(Ảnh: Tác Giả)

Ta cố dối Ta:”Mình chưa già”
Ta cố tưởng Ta lứa tuổi hoa
Ra đường đội mũ che tóc bạc
Để dấu hình dung một lão già.


Nhưng, than ôi!
Chân yếu, gối đau, đi chống gậy
Quanh quẩn gần nhà, khó đi xa
Ra đường Ta gặp nhiều người trẻ
Lễ phép cúi đầu:”Chào Cụ ạ”.

Thôi, chớ dối mình làm chi nữa
Phải nhận rằng Ta thật đã Già!

Lão Mã Sơn
Tranh Mẹ Con của văn thi họa sĩ Diễm Châu- Cát Đơn Sa
Học



Học

(Bài Họa)
Học pháp thường hay niệm Phật Đà
Học lòng bác ái dễ dung tha
Học điều đạo đức hành nhân nghĩa
Học tánh từ bi xử thuận hoà
Học gắng thiền hành theo Đạo Hữu
Học chăm đọc sách giống Sư Bà
Học khai tuệ giác tìm an lạc
Học hỏi tô bồi cuộc sống ta

Minh Thuý
Tháng 6/20/2020
Mừng ngày Lễ Mẹ – Diễm Châu (Cát Đơn Sa)
Tranh Mẹ Con của văn thi họa sĩ Diễm Châu- Cát Đơn Sa
Ca khúc:  Giếng Trăng
Thơ:  phamphanlang
Nhạc:  Vĩnh Điện
Ca sĩ:  Thụy Long
Hòa âm:  Quang Đạt.
      GIẾNG TRĂNG

Soi mình trong đáy giếng
Bắt gặp mảnh trăng trong
Đem trăng vào giấc mộng
Trăng ru ngủ giấc nồng

Đêm sau trở lại giếng
Giếng lạnh lẽo trống không
Trăng không vào giấc mộng
Lòng buồn nhớ trăng trong

Cầu mong trăng vẫn trong
Vẫn sáng mãi trong lòng
Một ngày trăng trở lại
Giếng thôi hết chờ mong…
                phamphanlang

Cuộc Tình Hiu Hắt
nhịp điệu jazz
Nhạc Chương Hà
Trình bày Đông Nguyễn
Hòa âm Đông Nguyễn music studio
pps Nhật Thụy Vi
Đường Tình Như Một Chữ Duyên

Làm con gái như đường nhiều exit
Biết làm sao hạnh phúc được đến nơi
Phải hỏi lòng thật kỹ đấy mà thôi
Đừng hỏi ai câu trả lời ngớ ngẩn

Cũng có lúc em thấy mình lẩn thẩn
Chọn ai đây để tính chuyện trăm năm
Người yêu mình thầm lặng mối tình câm
Hay là kẻ đường mật nhiều trao chuốt.

Mãi suy tính em thẳng đường đi tuốt
Trễ mất rồi em quyết định đổi lane
Qua tuổi xuân sẽ đối diện đêm đen
Chọn sai lối đời vô cùng hung hiểm.

Em quẹo phải tìm cho mình điểm hẹn
Anh chờ em ở cuối đoạn đường này
Gặp được em anh hạnh phúc tràn đầy
Người nín lặng nhiều năm chờ em đến.

Thơ anh viết cho em không thể đếm
Và freeway nhiều exit mặc lòng
Con tim em cài GPS vào trong
Rất chính xác tìm anh trong duyên phận.

Và như thế như có gì định sẵn.
Trong tình yêu vòng vo lúc bắt đầu
Destination điểm đến chẳng lạ đâu
Nhà chung lối hai đứa cùng xây đắp.

Hứa với nhau đừng bao giờ chạy gấp
Dừng lại ngay khi đèn đỏ bật lên
Nhìn trước sau mỗi khi muốn sang lane
Và bảo vệ an toàn trong hạnh phúc.

GPS định vị trong chừng mực
Khi trật đường em đã vội kêu lên
Không quay đầu bão tố sẽ kề bên
Con đường ấy một mình anh riêng lối.


Nguyễn Thị Thêm
Mưa

 

Vẳng đâu đây tiếng tơ vàng
Hòa theo khúc nhạc dịu dàng giọng ai
Như lạc vào chốn thiên thai
Nghê thường vuông lụa phẩy dài tỏa hương

Bổng trầm âm vọng vấn vương
Du hồn lối mộng dẫn đường vào yêu
Suối đêm róc rách êm reo
Bóng lung linh bóng như trêu kẻ khờ

Vớt lên nửa mảnh hồn mơ
Ghép chung nửa mảnh tôn thờ siết bao
Tiếng yêu cung bậc quyên vào
Dưới trăng dạ lý ngạt ngào hương đưa

Như Lang và Chức trong mưa
Cầu Ô rút ngắn chạm vừa tay ôm
Đắm say trao vội môi hôn
Đêm dần khuất dạng bồn chồn xa nhau

Thinh vắng chỉ gió xạc xào
Sợ trời mau sáng cùng trao hẹn chờ
Dẫu cho kiếp sống chơ vơ
Giấc say vẫn gặp xướng thơ họa vần

Phổ thành ca khúc song ngân
Cùng Tiên giáng thế khi cần ước mong
Bừng tỉnh trời ló vừng hồng
Mùi quen áo cũ thoảng trong nồng nàn.
Kim Oanh
Tình Thơ Viết Vội


Thơ tình em lỡ gửi lên mây
Mây bay cao quá biết sao đây
Làm ơn, chim nhỏ tìm dùm chị
Cái mỏ xinh xinh đem lại này.

Chim bảo chị ơi! Thơ không chữ
Người ấy đọc xong mang theo luôn
Gió cuốn tình yêu chị bay mất
Treo ở đầu sông chẳng thuyền buồm.

Con sông cứ chảy gió vẫn bay
Thơ tình chị viết thuở hai hai
Gió lùa tà áo dài cô giáo
Cuốn cả bài thơ viết thật dài.

Người nhận thơ tình đi lính xa
Chị ngồi trong lớp nhớ người ta
Tóc chị nhuốm đầy màu phấn trắng
Bạc phận hồng nhan lệ nhạt nhòa.

Chị khóc, thơ tình lòe những nước
Như tóc hôm nào đẫm giọt mưa
Anh hôn lên má, lên mi ướt
Giờ có còn ai hôn sớm trưa.

Nắng đã vừa lên trời Cali
Màu xuân lấp lánh ánh xuân thì
Có con chim nhỏ mừng nắng ấm
Đậu bên song cửa chẳng chịu đi.

Chim hỏi chị ơi chàng về chưa
Có đem trả chị bài thơ xưa
Chị cười khẽ nói chàng đã mất
Bài thơ treo giữa ánh trăng thưa.

Mỗi tháng ngày rằm chị ăn chay
Trăng treo đỉnh núi bài thơ này
Xa quá chị không đọc lại được
Chắp vá từng câu phận rủi may.

Nguyễn thị Thêm
Cuối Đường Bóng Bay





Bốn mùa mòn mỏi si tình
Trăm năm nghi hoặc chuyện mình chuyện ta
Hỏi lòng lòng bỗng xót xa
Hỏi thân thân bỗng chan hoà đau thương

Đường lên đỉnh núi đoạn trường
Nghe hơi băng giá tha hương não nề
Nhà xưa vườn cũ trăng thề
Chỉ còn một chút tình quê ngậm ngùi

Miếng cơm ngược manh áo xuôi
Tóc xanh tóc bạc mây trôi lỡ làng
Mộng đầu mộng cuối lang thang
Mịt mờ khói lửa điêu tàn mắt sâu

Trầu buồn còn có thân cau
Mình buồn chỉ có một màu hư không
Ngày nào đuổi bướm tắm sông
Ngây thơ chưa biết môi hồng mắt xanh

Bây giờ thức trắng năm canh
Trăng tàn chưa thấy sao đành hụt hơi
“Gió đưa cây cải về trời,
Rau răm ở lại chiụ lời đắng cay”! (1)

Cuối đường say vẫn trắng tay
Kể như một cánh chim bay lạc đường
Lòng đau trăm nhớ ngàn thương
Còn chăng một chút gió sương muộn màng

Không còn đò dọc đò ngang
Nước trong nước đục hoang mang trễ đò
Mịt mờ sông nhỏ sóng to
Giữa dòng chết đuối cánh cò bình yên

Tìm đâu mắt Phật áo Tiên
Tìm đâu cỏ nội hoa hiền đơn sơ
Không phải thực không phải mơ
Hay là kiếp trước còn chờ kiếp sau

Lá non sao vội phai màu
Mênh mông gió bụi lòng đau nát lòng
Còn bao lận đận long đong
Còn bao giông bão mênh mông đợi chờ

Thuyền tình không ghé bến mơ
Thuyền sầu không bến không bờ mòn gông
Ngẩn ngơ theo hạt bụi hồng
Trờ về quê cũ đào sông tìm nguồn….

MD 01/22/04(Mùng một Tết Giáp Thân)
Luân Tâm
(1) Ca dao
HẠ TÀN RỒI ĐÓ NGHE ANH 
 ( Thương Gửi về Hương Linh Phan Lạc Giang Đông )

Hạ tàn rồi đó nghe anh ,
Gió thu nghe đã chuyển mình trên không .
Rừng phong ai đã tô hồng 
Lá rơi từng cánh … nghe chùng bến thương .
Thuyền ai mờ khuất bên sông ,
Mà sao mắt lệ chẳng đong mà đầy .
Rượu nào chưa cạn chén say ,
Mà sao mắt đỏ như ngày hạ sang …
– Thương anh – qua mỗi Hạ Tàn 
Rừng phong ru ngủ nghe hờn giấc mơ .
Tuổi đời như lá mùa thu ,
Tính năm …Tính Tháng …- Người xưa chẳng về !
THƯ KHANH
(thương gửi hương linh Phan Lạc Giang Đông
anh ra đi vào mùa thu tại Seattle )
 Công Huyền Tôn Nữ Minh Nguyệt   
            Sá chi một giấc mộng vàng.
       Ngàn năm thương nhớ cũng tàn như mây.
             Tâm linh nát với tháng ngày.
       Nhớ giòng  dư lệ mà phai sắc hồng 
             Bôn ba khắp mặt núi sông.
       Trăng thề nữa mảnh hẩy còn trơ trơ.
             Nguyệt ơi!Sao nỡ làm ngơ.
        Sao không kết tóc sẽ tơ cùng mình.
             Mây ngàn uốn khúc lung linh.
        Như trêu như ghẹo mối tình riêng ta.
             Tình yêu như buổi xế tà.
        Hiệp xum-xum hiệp rồi là lại tan.
             Vui khi những lúc hôn hoàng.
        Lại buồn những lúc chiều tàn thê lương.
             Chuyện tình nghĩ lại xót thương..
        Nỗi niềm đơn độc tỏ tường cùng ai!
             Xót xa đôi cánh vai gầy.
        Mười năm dệt mộng kiếp nầy chẳng xong..
             Nữa chừng xuân gãy mộng lòng.
        Một đời son sắc tâm hồn phải pha.
             Sao em chẳng hẹn cùng ta.
        Để mình mòn mỏi chết già gió mây.
             Lòng cố nén dạ nào khuây.
        Trăng ơi! tình tự đêm nầy được không?
             Từ lâu xa vắng bạn lòng.
        Buồn như một dãy sông Hồng cô Liêu.
             Ta đây khóc hận đã nhiều.
        Cạn dòng sông lệ trong chiều biệt ly.
             Nhớ thương nào có ít chi?
        Sao em không nhớ những gì ước sinh?
             Lại mua cái thói bạc tình.
        Ta điên nên lụy bóng hình của mi!
             Giờ đây em hãy mau đi.
         Để ta hờn tủi ai bi một mình….
Tôi không quen ai tên Mình Nguyệt cả,nhân vật nầy là hư cấu thôi,chỉ mượn tên để nói về trăng.    
                    Hoàng Phú

MÀU HOA PHƯỢNG

Nửa cây số tới trường em
Đâu ngờ khoảng cách êm đềm lung lay
Không còn tà áo em bay
Nhìn màu hoa phượng cứ ray rứt hoài
PHAN KHÂM
AI
Ai ôm bóng tà dương
Thả vào đôi cánh vạc
Nghe tiếng lòng man mác
Ôi nghìn dặm tha phương
 
Ai rẽ sóng Tiêu Tương
Phân chia hai dòng chảy
Trời mưa ngâu tháng bảy
Than thở bến Tầm Dương
 
Ai ngắm mười giọt sương
Long lanh trên cành biếc
Thuở ban đầu nuối tiếc
Sao còn lại chin thương
 
Ai níu lấy hoàng hôn
Xin thời gian dừng lại
Bên kia trời quan tái
Nhớ bóng người cô thôn
 
Ai thả sợi tơ tình
Giăng hoa thời áo tím
Tình một thời thầm kín
Lời hò hẹn đinh ninh
 
Ai ném ánh sao băng
Rơi vào nơi hố thẳm
Đêm nào ngồi suy ngẫm
Về một cõi xa xăm
 
Ai đưa đẩy vào nhau
Cả một trời duyên nợ
Nghe từng giây hơi thở
Tới luân hồi mai sau…
Phan Khâm
      HÃY NHỚ CHO ANH
 
Có lúc cuộc đời như vỡ tan rồi
Có lúc cuộc đời như giấc mơ
Dù ra sao anh cũng vẫn xin được yêu
Người con gái đang theo anh đến cuối đời
 
Nhiều lúc bão tố như cuốn trôi
Nhiều lúc nắng cháy như tuốt da
Mà vẫn thấy ai nắm tay
Vùng vẫy cũng không thoát ra
Đành phải nuốt nước mắt thôi
Ngậm ngùi anh cảm ơn trời
 
Lòng hứa ngàn muôn kiếp sau
Nợ cũ anh sẽ trả vay
Dù có trải qua đắng cay
Anh thề sẽ luôn kiếm em
Và dẫu có phải đấu tranh
Anh cố nói riêng với em
Nợ lớn năm xưa đã vay
Xin hãy cho anh dịp may
Trả hết nợ em kiếp này
 
Và đó không phải là đớn đau
Vì với một người giống như em
Điều đó luôn luôn là ước mơ
Dù có trải qua ngàn kiếp sau
Nợ đó bao giờ dám quên đâu
 
Cho dẫu một ngày được xóa đi
Thì anh vẫn mơ được có em
Vi dấu trong tận đáy trái tim
Hình bóng em kết đã thành tinh (thể quý)
Lung linh…lung linh trong mắt anh
……..
….
Anh sẽ chẳng bao giờ quên đâu
Dù có trải qua ngàn kiếp sau
Hai ta đã có nợ nần nhau
Hãy nhớ cho anh một dịp may
 Dương Vũ
GIỌT NẮNG QUÊ HƯƠNG

Mùa hè ở Mỹ nắng chang chang
Ngọn cỏ cành cây cũng héo vàng
Xơ xác bên đàng hoa rũ cánh
Chán chường đàn bướm chẳng bay sang

Mùa hè lý tưởng chút nào đâu
Nóng nực như điên nhức cả đầu
Nóng nực bực mình hay nổi cáu
Tại trời nào phải tại em đâu

Anh về bên ấy cho em nhắn
Em nhớ em thương giọt nắng vàng
Trải giữa làng quê hương mộc mạc
Ấm tình cô lữ ấm xuân sang

Anh về bên ấy cho em gửi
Ðôi cánh tay em với nụ cười
Rực rỡ bên trời hồng sức sống
Vòng tay ôm trọn bóng quê hương

Anh về bên ấy cho em nhớ
Những lũy tre xanh vạt lúa vàng
Vi vút thông reo chiều gió lộng
Nhớ mùa phượng vĩ lúc hè sang

Anh về bên ấy nhớ dùm em
Ðón gió quê hương với nắng vàng
Ôm cả bầu trời trong ánh mắt
Mang về đất khách tặng cho em

nguyễn phan ngọc an – mùa hè California 2021
GIEO GÌ GẶT NẤY
Chuyện xảy ra ở nông thôn
có thiếu nữ về nhà chồng, sống chung 
với bà gia trong cùng một hộ
Ngay từ đầu, đã khó ưa nhau
Sở thích hai người khác xa
Cô dâu thì thấy bà già khắc khe
Bà già chê cô dâu bất hiếu
Ngày qua ngày, họ chịu đựng nhau
Bà gia theo  thói cổ xưa
buộc cô dâu hành xử như ý bà 
Chồng thì bênh, cho là mẹ đúng
Cuối cùng không chịu đựng được lâu,
cô dâu đi tìm dược sư
để mua thuốc độc khử trừ bà gia
Cô được dược sư trao cỏ lạ,
lại dặn dò :” cô phải cố công
“nấu những thức ăn thật ngon
“lén bỏ cỏ lạ vào trong, mời bà
“Chừng 6 tháng bà ra thiên cổ.
“Thời gian đó, tránh mọi nghi ngờ
“cô phải gìn giữ ,đắn đo
“luôn thuận thảo, luôn nghe lời dạy răn
“xem bà như bà hoàng , mẹ ruột
“thân ái, kính trọng, một mực yêu thương.
Về nhà cô hết lòng cố sức
theo lời dặn để được thành công:
hiếu thảo, nấu ăn ngon, thành kính
chiều mẹ chồng như chính mẹ mình
6 tháng trôi qua rất nhanh
Cô dâu nhận thấy tình hình đổi thay
hết bực bội, vui vầy hạnh phúc
không khí gia đình được yên vui
Bà già cũng thay đổi rồi
Khen dâu nức nở với người chung quanh
rầy con mình, bà bênh dâu quý:
giỏi, hiếu thảo, chăm chỉ, vẹn toàn.
Hạnh phúc nhất là người chồng
Gia đình êm ấm, mẹ con đề huề
Nàng dâu tìm dược sư xin thuốc
cứu mẹ chồng ngộ độc vì nàng

Dược sư sảng khoái cười vang:
-“cỏ lạ tôi cấp an toàn, bổ thôi
Độc dược chính từ người cô đó
đối xử mẹ chồng thái độ bất tuân
Nay độc dược đã tiêu tan 
Vì cô mềm mỏng, mở lòng bao dung
đem yêu thương vào trong ứng xử
sẽ gặt hái mọi sự tốt lành

Gieo gì gặt nấy đó anh:
cho thâm tình, được tình thâm đó mà
ngạn ngữ nói chẳng ngoa. Trời độ
qua tay ta giúp đỡ tha nhân.
Sức mạnh tình yêu lan tràn
nếu ai cũng cố thực hành thương yêu
Thông điệp này cũng như cây nến
chuyển lửa đi chẳng tốn hao gì
thắp thêm nhiều nến nữa đi.
Cho đời hạnh phúc, duy trì tâm linh
Khánh Giao/ Bác sĩ Phùng Văn Hạnh