Tác phẩm tháng Năm 2022

Nhân ngày lễ 01 tháng năm, mến gởi quý vi bó hoa muguet, biểu tượng hạnh phúc theo truyền thống Âu Châu.    

Thái Lan
ƠN MẸ- Nguyễn Thị Thêm
Tình Mong Manh:
Thơ Lê Thị Ý
Nhạc Lê Ngọc Chân
Ca sĩ: Nguyễn Thành Vân
Linh Lan
Ngày xưa Mẹ tôi yêu hoa chuông trắng,
Đẹp dịu dàng, hoa bé tí xinh xinh,
Mẹ xin hoa ở trước cổng sân đình,
Ba bảo Mẹ, để Ba trồng cho nhé?

Ba trồng hoa, sau hè và trước ngõ,
Mỗi buổi chiều Mẹ tưới nước chắt chiu,
Mong sao hoa tươi thắm, nở thật nhiều,
Ba cắt nhánh chưng trong phòng ngủ Mẹ

Một ngày kia, khi thu vàng chớm hé,
Tôi ra đời trong tiếng khóc vỡ òa,
Mẹ bảo Ba con đẹp tựa đóa hoa,
Hoa chuông trắng, đẹp băng trinh ngoài ngõ.

Và hôm đó, Linh Lan, hoa chuông trắng,
Tên của tôi, đứa bé gái họ Phan,
Hôm sau, Nội từ Giã vào Nha Trang,
Thăm cháu gái đầu tiên của dòng họ.

Ôm cháu bé, Nội ầu ơ nựng nịu,
Bỗng nhíu mày, Nội nghiêm mặt bảo Ba,
Đổi tên ngay, không thể đặt tên hoa,
Cho con gái để đời sau vất vả.
 
Không dám cãi, Mẹ Ba dù buồn bã,
Đổi tên con như lời Nội giãi bày,
Đặt tên Lang, như thế vậy mà hay,
Đời con sẽ, ngọt bùi và no ấm.

Tôi lớn lên với tên mình xấu xí,
Bị bạn trêu chọc ghẹo thật tủi thân,
Rất lắm khi giận Nội, tôi bỏ ăn,
Nằm khóc mãi, con bắt đền Nội đó!

Thời gian trôi… tôi xa nhà, biệt xứ,
Chốn quê nhà, Nội mỏi dạ chờ mong,
Phút lâm chung, Nội nước mắt lưng tròng,
Khoai lang Nội, bây giờ con đâu hỡi?

PhamPhanLang
18/1/2013
Nhân ngày lễ 01 Tháng Năm, ngày của hoa Muget Linh Lan, biểu tượng của may mắn và hạnh phúc theo truyền thống Âu châu, PL xin mời nghe chuyện “hoa Linh Lan” và cô gái tên Phan Lang.
Ca khúc: Linh Lan
Thơ: PhamPhanLang
Nhạc: Mai Hoài Thu
Ca sĩ: VânKhánh
Hòa âm: Quang Đạt
Thành Phố Gió– Thơ Nguyễn Thị Thanh Dương
Nhạc Trần Đại Bản- Ca sĩ Ngọc Mỹ
SÀI GÒN CÓ MƯA

Sài Gòn có mưa! Sài Gòn có mưa
Hỏi người nơi ấy đã quên chưa
Chiều hẹn hò bâng khuâng lá đổ
Hàng cây xanh rét mướt đợi chờ

Quán nhỏ nơi con đường thân quen
Quen như chiều thành phố lên đèn
Bước chân người tìm nhau gặp gỡ
Ngày cuối tuần rộn rã nên thơ

Hai ly cà phê đá đậm màu
Tiếng nhạc vàng “Đường về canh thâu …”
Dịu dàng như niềm thương nỗi nhớ
Của những ngày qua không gặp nhau

Tuổi trẻ tương lai nhiều mộng ước
Chuyện ngày mai tươi đẹp lung linh
Chưa biết buồn vì đời xa cách
Chưa biết đau sỏi đá gập ghềnh

Từng giọt mưa êm như tiếng ca
Quán vắng thưa người, còn đôi ta
Sài Gòn dù mưa hay nắng cháy
Vẫn là tình yêu quá thiết tha

Chiều dần tàn, cơn mưa chưa dứt
Hai người, chỉ một áo mưa che
Nhường qua nhường lại, thôi cùng ướt
(Đêm về tôi cảm, người biết chưa?!)

Chia tay, hẹn gặp nhau tuần tới
Sài Gòn đỏng đảnh thật dễ thương
(Cũng giống như tôi- người thường nói)
Chỉ một cơn mưa làm vấn vương!!

Edmonton, tháng 5/2022
Kim Loan
Hoa Vàng
Chiều rơi chậm bước chân về
Mờ sương đỉnh núi nặng nề gót xuân
Nhớ nhung dấu vết tình nhân
Hoa vàng lấp lánh cho ngần dáng sương

Em về trăm mối đoạn trường
Bóng chim xoải cánh vô thường hư không
Trời chiều lành lạnh chớm đông
Bóng hoàng hôn tím cuộn vòng thời gian.

Trăm năm tình vẫn chứa chan
Hoa vàng phố núi miên man giấc chiều
Môi em muốn nói đôi điều
Son hồng thấm ướt dáng kiều ngây thơ.

Chiều ơi! Dặm núi rừng mơ
Gió đem mây trắng giăng bờ tơ vương
Em còn đứng cuối cung đường
Bâng khuâng lắm mối lòng thương nhớ người.
Lê Tuấn
PHIÊU BỒNG
Rũ áo phong sương nhẹ gánh sầu
Dừng chân xứ lạ gió sang Thu
Mây bay hờ hững trời im vắng
Man mác thuyền trôi khói mịt mù
Chiều xuống hoàng hôn trong tĩnh lặng
Đêm về thao thức kiếp phù du
Tháng năm còn lại tìm quên lãng
Cảnh sắc bình yên chẳng hận thù!
Mặc khách
TÂM HƯƠNG KÍNH MẸ
(Nhân dịp :
Mother’day  May/8/2022)
Hương vờn khói quyện Mẫu thân tôi !
Giọt tủi tràn mi… nghẹn cả lời
Giọng nói hiền hòa êm sóng gió
Câu khuyên ấm áp lặng trùng khơi
Dăm lần bão dập đời khôn gượng
Mấy thuở giông lùa nghiệp chẳng vơi
Người đã nhiều phen gồng gánh trẻ
Giờ thương tưởng đến…Mẹ xa rồi !
Thanh Song Kim Phú
CA.May/7th/2022
(Họa thơ S.Q)
MẸ RU ĐÊM TRĂNG
Mười sáu vầng trăng sáng rực trời
Hoa lài trắng bạch tỏa hương lơi
Rì rào gió trổi bên triền núi
Vi vút thông reo dưới lũng đồi
Lụn bấc vòm sao thêm rạng rỡ
Tàn canh ánh nguyệt bớt ngời ngời
Ầu ơ nhịp võng vòng tay Mẹ
Giấc trẻ say nồng, hạnh phúc ơi…
Thanh Song Kim Phú
CA. May/3rd/2022
(Họa thơ ST)
BÓNG MẸ BÊN ĐỜI
Tình thương của Mẹ biết đâu bờ
Gởi trọn tâm mình lẫn ước mơ
Hởi dạ nhìn con cười hạnh phúc
Nao lòng thấy trẻ khóc bâng quơ
Vỗ về thiết thực khi buồn khổ
Bảo vệ bình yên lúc mịt mờ
Lặng ngụp bon chen, lìa phụ mẫu !
Thân già quạnh quẽ dáng cằn xơ… 
Thanh Song Kim Phú
CA.Apr/3rd/2022
(Họa thơ HN)
 Đề bài:  TRÊN KHÔNG
Ta chẳng Tiên chẳng Phật
Mà ở trên cao ngất
Nhìn tận xuống thế gian
Cỏ cây cùng vạn vật.
          Nhìn con đường quanh co
           xe chạy như kiến bò
           Lâu đài như cái hộp
           Sông núi vừa tay đo.
Đâu cần có thần thông
Chỉ nhờ chàng phi công
Ngàn dậm nhanh như chớp
Đâu phải chạy lòng vòng.
             Thoát cái chạm đất rồi
              Thực tế chẳng lôi thôi
               Hộp giờ nhìn cao ngất
               Cao thấp thuộc chỗ ngồi…
Lắm kẻ tranh giành ngôi
Niềm khổ đau nhân loại
Ham muốn bao giờ toại
Tình thương đắc giá thôi !
                Xe chạy như kiến bò
                Kiến đua theo thời hiệu…
                Người trầm trồ mới chịu
                Dan díu nợ phải lo.
Nhà xe ôi,vật chất
Cuộc sống luôn chật vật
Sướng khổ phân biệt đâu
Bao người nhìn sự thật? !
                Đời sống có dài lâu?
                Tạo chi cảnh khổ sầu
                Đam mê và ham muốn
                Thao thức suốt canh thâu.
Nếu ai cũng biết mình
Tùy thuộc từng cái nhìn…
Chẳng cần lời phê phán
Cuộc sống sẽ quang minh.
                 Ngày nay quá văn minh
                 Thế giới vượt tầm nhìn
                 Biết ai Lành ai Ác !
                 Phúc đức hoặc nhục vinh.
Riêng Ta thích trên cao
Cũng chẳng thích” Ghế”nào
Trên tầng mây thanh thoát
NHÌN GẨM lánh khổ đau !
                   TrangNgocKimLang
Giọt Cà Phê Đắng
 
Phê đen mà đắng
Làm mờ dấu môi son
Em không cần che giấu
Tình khát khao mỏi mòn.

Thêm chút đường cho ngọt
Vị đắng tan vào nhau
Thêm buồn vào nhan sắc
Khẽ cắn vào môi đau.

Tách cà phê uống cạn
Em còn mãi đợi chờ
Môi đắng thêm giọt lệ
Tình tan vào trong mơ.

Trời sương mù tháng chạp
Phố xá buồn hơn xưa
Ngày buồn, buồn thêm nữa
Bóng người đi vắng thưa.

Em bây giờ huyền thoại
Uống cạn chén tối tăm
Tách cà phê đậm đắng
Hương vị buồn trăm năm.
Lê Tuấn
CẦN THIẾT

Rừng chẳng còn cây đâu phải rừng
Cây không hoa trái lá không xuân
Không em anh không còn anh nữa
Không cửa không nhà đón người dưng

Không mắt không môi không nói cười
Không tai không mũi không chút người
Không tim không óc không mơ mộng
Không tiếng thở dài không hên xui

Còn lại chút gì trong gió mưa
Trong màu áo mới chờ đón đưa
Trong môi mê gọi lời trăng gió
Trong tóc thơm đầy chuyện đời xưa

Trời đất phân chia mấy cõi buồn
Mấy bờ nước mắt mấy đau thương
Mấy sông mấy biển xanh rừng núi
Để gió thu nào nhặt chút hương

Không anh em biết như thế nào
Hai cánh tay trần trắng chiêm bao
Bờ vai còn dấu hôn thổn thức
Môi ướp đường phèn hay mía lau

Hay chỉ còn trơ xác rong buồn
Như lời rêu úa gọi mù sương
Như cây không lá hoa không sắc
Như trái mãn cầu rơi xuống mương

Em sẽ đi trên dải ngân hà
Nhặt bao sao đẹp kết đèn hoa
Soi đường cổ tích tìm chăn gối
Hay gọi trăng non thăm rừng già

Tay nhớ tay thương tay dỗ dành
Tay nào nhóm lửa suốt năm canh
Tay nào quá điệu ghen hờn bướm
Hay chỉ đi về áo rêu xanh

Hai số không sao không giống nhau
Hoài công kiệt sức đợi chiêm bao
Hai đầu trái đất người đâu mất
Môi đá thèm hôn bóng nắng nào

Lênh đênh mây trắng kiếm mây vàng
Cánh cò hiền dịu cũng nhòa tan
Em còn phân nửa anh phân nửa
Nghìn kiếp cô đơn khóc lỡ làng

Làm sao ghép lại được như xưa
Chung bóng chung đôi yêu bốn mùa
Mặc kệ đói no quên cay đắng
Ngày say nắng ấm đêm giỡn mưa

Tách ra một nửa còn như không
Thiếu cái xương sườn điệu cong cong
Như đu đủ đực mơ ôm trái
Hoa lá xanh tươi chỉ đau lòng (1)

Lận đận long đong sóng bạc đầu
Nửa vòng trái đất cháo xa rau
Thương vùng núi lửa không còn lửa
Thương bóng trăng già thèm mưa ngâu…

MD 11/24/05
LuânTâm
(1) Cây đu đủ đực chỉ có lá hoa mà không có trái được ! Hình như hoa đu đủ đực cũng là một vị thuốc Nam chăng ?
(Trích trong Thi Tập “Hương Áo”, MinhThư Xb,USA.2007, tr.52-54)
Tặng Em Mùa Xuân

Tặng em một nhánh mai vàng nở
Làm đẹp trời xuân tô sắc hồng
Hương xuân vừa chín mùi ân ái
Dấu vết tình xưa vẫn thắm nồng.

Gửi em hương cốm mùa xuân cũ
Gói lá ao sen thơm ngát hương
Dải lụa tơ hồng thơm áo mới
Chiều về lãng đãng một màu sương.

Đợi em bến cũ ngày xuân vắng
Một cánh buồm xa nơi bến sông
Xuân đến tình đầy theo ước mộng
Buồn sao bến vắng ngày mênh mông.

Lê Tuấn
MỪNG LỄ  MOTHER’S DAY
Chúc Lễ Mother’s Day gấm hoa
Tình yêu tỏa sáng rực muôn nhà
Sinh thành ân trọng tày sông lớn 
Nuôi nấng nghĩa dày sánh biển xa
Trọn hiếu thức ngon vui dạ Mẹ
Tràn tâm lời ngọt đẹp lòng Bà
Vòng ôm ấm áp truyền năng lượng 
Ấy món quà dâng quý ngọc ngà
    Phương Hoa – Mother’s Day 2022
MỪNG NGÀY HIỀN MẪU
(Bát điệp từ “MẸ”)

Lễ Mẹ, Hoa Kỳ sắp đến đây
Tám tây, vọng Mẹ ở phương nầy…
Cưu mang Mẹ vững, ân vờn núi
Dưỡng dục Mẹ tròn, đức cuộn mây
Mẹ gánh sầu bi vì tạo dựng
Mẹ gồng khổ cực bởi bồi xây
Hương lòng tưởng đến công lao Mẹ
Nhớ Mẹ…mà vương ngấn lệ đầy !
Thanh Song Kim Phú
CA. May/3 rd/2022
(Họa thơ D.A)
CASTLE  ISLAND & TA!

Sáng nay trời buồn,… chuyển mưa!
Bãi biển vắng thưa gió nhẹ sang mùa.
“Castle island” một ngày yên lắng,
Phút vui, nhàn… chờ ngắm “cảnh ngày mưa”.
                    *

            *.              *
Nhìn đàn Hải Âu buồn thiu,
Trên bờ đá dài rong rêu… ngủ gật.
Từng ngọn sóng nhỏ trườn bờ,
Rồi tự tan biến mất với thời gian.

Lững lơ mây xám lang thang,
Bay về kết tụ nên màng lệ mưa.
“Castle island” di tích có thừa,
“Đồn xưa” tường đá nắng mưa dãi dầu.

Bức tượng đá… đứng từ lâu,
Hình anh lính trận!… thấm sâu chữ tình.
Ta nhìn anh, ta thương mình,
Máu xương cùng đổ vì tình quê hương.
                      *

                *.            *
Sáng nay trời đẹp,… trong xanh,
Gió Xuân thổi nhẹ lay cành lộc non.
“Castle island” rộn tiếng cười dòn,
Bộ hành thưởng ngoạn… đường mòn dấu chân.

Hải Âu tung lượn trời xanh,
Gọi đàn vang dội kết thành nốt thơ.
“Tượng anh lính!”… đẹp như mơ,
Bao hình lưu niệm,… anh chờ đợi ai?

Bước phong trần,… vẫn bước Hoài,
Một, hai, ba, bốn… đếm hoài không thôi.
Tôi thương anh, tôi thương tôi,
TÌNH NGƯỜI LÍNH CHIẾN TRỌN ĐỜI VẬY THÔI!
LÝ BỬU LỘC
Tiếng Mõ Đêm

Chợt nghe tiếng mõ ai còn niệm
Lẫn tiếng mưa rơi ngoài mái hiên
Đêm vắng lời kinh như vọng đến
Nghe buồn hiu hắt mối tình riêng.

Này người yêu dấu của tôi ơi
Dệt mộng yêu đương đã một thời
Lặng lẽ đêm về thao thức mãi
Lòng buồn cất giấu để sầu khơi.


Giấc mơ thuở ấy vẫn quanh đây
Kỷ niệm ngày xưa thoáng vơi đầy
Tình ái lên ngôi rồi mất hút
Đi vào gió bụi cuốn theo mây.

Cho dù ngày tháng chạy qua mau
Xin tạ ơn đời ta có nhau
Em đã lên ngôi thần vệ nữ
Cho tôi xoa dịu những cơn đau.
Lê Tuấn
DÁNG THU
Thu về lay nhẹ cánh phong Lan
Hoa nở hương bay sắc điểm vàng
Sương ánh tơ hồng chờ Lãng từ
Gió reo rộn rã đón Giai nhân
Tình Thơ xúc cảm âm thầm nhớ
Xao xuyến trong lòng mãi chẳng tan
Em có nghe cung sầu thổn thức
Vui bên nhau kẻo chóng phai tàn !
Mặc Khách
ANH ƠI! HÔM NAY THỨ SÁU 13
Anh ơi,
hôm nay thứ sáu 13 đó !
nhưng lòng em tràn hạnh phúc, ấm êm
bao đơn côi đầy sầu nhớ bên rèm
nay tan biến vì anh yêu sắp đến.

Người đời bảo
hôm nay nên cẩn thận
nên đề phòng ngày thứ sáu mười ba
ngày muộn phiền, phá phách của quỷ ma
chúng cố tạo nhiều tai ương, đau khổ.

Anh ạ,
cung mệnh em, chính diệu nhiều sao lạ
khi ra đời, thầy tướng nói đẹp tươi
có tứ linh, số ưu ái bởi trời
nhưng hạnh phúc nhất
đối với em
là được anh
yêu thương quý mến …

Anh đã chấm,
chọn em thuở em vừa mới lớn
tuổi trăng tròn,
em chiếm ngự trái tim anh
anh cưng chiều, chau chuốt mái tóc xanh
thời gian thấm thoát trên bốn năm lẻ.

Chiều buông phủ
chúng mình th
ề nguyền ước
sẽ cùng nhau chiêm ngưỡng bóng hoàng hôn
chiếu muôn sắc tuyệt diệu, đẹp vô ngần
từ xa xa, một chiếc du thuyền rời bến mộng …
trong thuyền ấy
có đôi nhân tình trẻ trung say đắm
trạc tuổi chúng mình, phải vậy không anh ?
họ quấn quyện nhau
như chim liền cánh – như cây liền cành
ôi tình yêu chân thật ! luôn cao vời, thánh thiện.

Em ghi dấu
chút kỷ niệm cuối tuần của chúng mình, anh nhé.
từ bây giờ, sẽ không tin
lời đồn thổi về ngày thứ sáu 13 !
vì hôm nay, em là người diễm phúc nhất nhà
được có anh là người tình muôn thuở.
Chúc Anh 
CHỜ NGƯỜI

Em mơ ngày hè nắng xôn xao
Thẹn thùng em đón tình anh trao
Tình yêu đẹp sẽ nhẹ nhàng đến
Bắt đầu nhe anh, mình yêu nhau

Rồi đến mùa thu mắt em sầu
Lời tỏ tình ơi, anh ở đâu?
Lá vàng rơi lòng em khô héo
Sương lạnh hồn em, anh biết không?

Đừng để em chờ qua mùa đông
Tuyết rơi trắng lắm, buồn mênh mông
Hãy đến sưởi lòng em ấm áp
Đêm đông dài không còn bâng khuâng

Hay anh sẽ đến vào mùa xuân
Hoa hồng đỏ nở rộ ngoài sân
Em sẽ hái hoa chờ anh đến
Mộng nào đẹp hơn mộng ái ân?

Bốn mùa thương nhớ biết bao nhiêu
Xuân hạ thu đông trôi quạnh hiu
Còn lại bài Thơ em dang dở
Đợi anh về viết tiếp vần yêu !
Edmonton, May/2022
KIMLOAN
SÔNG CHIA MẤY NHÁNH.
Mẹ là dòng sông chảy quanh đời con,
Tiếng sóng vỗ bờ lời ru của mẹ,
Tính nết khác nhau đàn con mấy đứa,
Lớn lên trong vòng tay mẹ thân yêu.
 
Chúng con bay xa như những cánh diều,
Nhởn nhơ trong gío tìm khung trời lạ,
Con khôn lớn đã lấy chồng lấy vợ,
Những cuộc đời riêng không ở bên nhau.
 
Mẹ vẫn là dòng sông như bấy lâu,
Tình mẹ con đã là bao kỷ niệm
Dòng sông mẹ gìa nua theo năm tháng,
Có mấy con chia mấy nhánh yêu thương.
 
Dù nhánh sông vui hay nhánh sông buồn,
Lòng mẹ vẫn đầy không bao giờ cạn,
Vòng tay mẹ vẫn là đôi bờ rộng,
Khi con chông chênh sóng gío cuộc đời.
 
Mẹ chảy về con, mỗi đứa mỗi nơi,
Phù sa yêu thương bên bồi bên đắp,
Con lấy của mẹ bao giọt nước mắt
Con đã cho mẹ bao nụ cười vui.
 
Mẹ là dòng sông chảy cả một đời
Nào ai bắc cầu qua dòng sông mẹ
Nào ai đi từ đầu nguồn cuối bể
Đo tình mẹ dài, tình mẹ nông sâu.
 
Một đôi khi con chợt thấy lòng đau
Không còn mẹ giữa dòng đời xuôi ngược
Sông chia mấy nhánh vẫn còn tha thiết
Chảy theo con tình mẹ đến vô cùng.
 
    Nguyễn Thị Thanh Dương
THỜI GIAN
Thấp thoáng trong gương tóc điểm sương
Phù sinh hư ảo lẽ vô thường
Mưa rơi rả rích sầu xa xứ
Gió lạnh buồn hiu nhớ cố hương
Cứ tưởng sẽ về ôm đất Mẹ
Nào ngờ còn mãi kiếp lưu vong
Rồi mai cách trở đời hoang vắng
Xuân đến mà chi tan nát lòng !
Mặc Khách

 CHUYỆN CHÚNG MÌNH
 
Tàn cuộc chiến, anh dẹp lon Đại Úy
Áo treilli em dấu tận đáy rương
Súng trận tùy thân anh vất ở vệ đường
Như vất cả quê hương, dân tộc.
 
Nhìn toán lính theo anh về …em khóc
Xơ xác, tả tơi, hoảng hốt mấy thầy trò
Áo thường dân em không đủ phát cho
Chất một đống những ba lô, súng, đạn.
 
Anh trình diện ở hội đồng quân quản,
Chúng gọi anh- thằng lính ngụy ác ôn-
Em – cô giáo dịu dàng ai cũng nói mignon
Em bị gán -Đồ ngụy quyền tàn độc.
 
Hai chúng ta là “tội đồ dân tộc”
Anh khăn gói gạo, tiền đi “học tập” mười ngày
Em xếp áo dài xuống ruộng cấy cày
Con khát sữa đói cơm đòi mẹ.
 
Nuốt tủi nhục khóc từng đêm lặng lẽ
Đếm tháng ngày anh biền biệt không về
Bàn tay em vết chai cứng từng dề,
Như câm nín dày thêm theo ngày tháng.
 
Em nghĩ lại, mình như vầy cũng đáng,
Ráng mà ăn cơm trộn sạn với bo bo
Bởi anh và em đều có tội thật to,
Không biết giữ quê hương và đất nước.
 
Anh làm lính mà luôn luôn mong ước,
Hết chiến tranh dẹp súng đạn. Hoà bình
Người bên kia cũng ruột thịt của mình
Tàn sát nhau chi Mẹ VIệt Nam sẽ khóc.
 
Em đi dạy bài công dân giáo dục
Tình quê hương, phải đùm bọc lẫn nhau
Một chữ cũng yêu thương, hai chữ cũng đồng bào
Khi  giặc đã giết bao người vô tội.
 
Em thờ ơ nên bây giờ hối lỗi,
Anh ngây thơ 8 năm đày đọa trong rừng.
Gió Hoàng Liên Sơn anh sốt rét đã từng,
Lòng hồ Sông Mực suýt trao thân cho quỷ đói.
 
Ba mươi bảy năm bao nhiêu biến đổi,
Anh vẫn mơ màng những đói khát đọa đày
Giật mình giữa đêm la hét chẳng ngủ say
Ngày chới với những kẻ thù rình rập.
 
Tóc đã bạc em nhìn anh muốn khóc,
 Không căm thù nước mắt vẫn theo về
Em nhủ lòng thôi nghiệp chướng  nhiêu khê
Anh mơ tỉnh như triệu người chưa tỉnh.
 
Giấc mộng hòa bình dân mình toan tính,
Đã bị đánh lừa bị lợi dụng thảm thương,
Đất nước giờ đây đứng ở cuối đường
Mà người lính như anh không còn tỉnh trí.
 
Dạy học như em một lão bà thất chí
Biết lấy gì chuộc tội với non sông
Trao cho con em cũng thấy bất công,
Ai khiến nó xa quê hương đất nước.
 
Em trăn trở nhiều đêm không ngủ được
Biết làm gì khi tóc đã điểm sương,
Bờ vực tử sinh đang đợi ở cuối đường
Chúng mình hai đứa, hai đứa mình đều có tội.
                                       Nguyễn Thị Thêm
TƯ LỰ
Chuyện nước, chuyện nhà, chuyện đời, lẽ phải
Cảnh bất bình tiếp diễn mãi tới nay.
Lòng đau, thương đất nước Ukraine hiện tại
Bom dội tơi bời kéo dài tan nát!
Người tốt thường mắc vào bẫy hãm hại
Nhưng anh hùng vẫn phải gặp tiểu nhân
Kẻ độc tài Putin gieo oán ngụy ân
Khiến Thế giới như tiến gần trận chiến.
Văn Thi sĩ làm sao với ngòi viết
Vững chí kiên cường mà mắt rưng rưng
Trăm năm tới, viết sách có dửng dưng
Còn ký ức và không gian vi tính!
Thế hệ ngày càng văn minh lơ lửng 
Ethernet công nghệ mạng kỹ thuật lẫy lừng
Giúp giữ lại cất trên mây mấy tầng
Hãy viết Sự Thật không lần giả dối .
Ta tư lự chuyện đời như hấp hối
Tội tình chi quốc gia chịu yếu hèn
Việt Nam, Đài Loan đứng thẳng xứng tên
Gương Ukraine chống giặc vững bền bất khuất!
Đình Duy Phương
Ngày 10 tháng Năm 2022
Em Là Hoa Xuân

Là hoa em nở trong vườn cảnh
Đem cả mùa xuân em tặng anh
Tô điểm sương đêm giọt lóng lánh
Em đưa anh đến với ngày xanh.

Có con bướm trắng mới bay vèo
Nghe tiếng chim về ríu rít kêu
Nhẹ bước em đi ngoài ngõ vắng
Làm anh thơ thẩn mãi trong chiều.

Chiếu xuân lót lá bằng tâm tưởng
Em hẹn đôi lần dạo bước xinh
Vui đón em về thăm chốn cũ
Bó hoa vẫn đợi cắm trong bình.

Sao nghe thấu được tình yêu đến
Gió lạnh sương đêm thấm nỗi sầu
Nghe tiếng em cười như sóng nhạc
Hương tình gió thổi về nơi đâu.

Nhìn em ngỡ tưởng như tiên nữ
Bước xuống trần gian làm Giáng Hương
Hương của tình bay vào nỗi nhớ
Em là thần nữ của yêu thương.

Nhờ em đã đến xuân về lại
Xin cảm ơn em đã giáng trần
Xin tạ ơn đời nguồn cảm mến
Cho anh thấy lại cả mùa xuân.
Lê Tuấn

       THƯA ANH…

Anh và tôi thành phố rất gần
Thỉnh thoảng anh vẫn ghé đến thăm
Dù anh có đến hay không đến
Tôi vẫn yêu đời lắm…thưa anh.
 
Cuộc sống đi về chỉ mình tôi
Đèn khuya một bóng ánh đèn soi
Nhạc khuya ru hồn vào giấc ngủ
Tôi đã quen đời cảnh lẻ loi.
 
Tôi từng có một bầu trời xanh
Tưởng đời là giấc mộng đêm Xuân
Trái tim bị thương đã nguội lạnh
Chẳng dám yêu ai nữa…thưa anh.
 
Anh là bạn thân bấy lâu nay
Chia sẻ những ưu tư vơi đầy
Anh đừng buộc gió vào tim nhé
Đừng mộng mơ nhiều kẻo gió bay.
 
Nhất định tôi ,,,thề không đổi thay
Tôi sẽ mình tôi trên đường dài
Anh đừng buộc nắng vào tim nhé
Đừng gởi trao gì nắng sẽ phai.
 
Thế mà chỉ có một buổi chiều
Anh ghé thăm và ngỏ lời yêu
Uống trà với anh mà…thấm thía
Chẳng mưa chẳng gió chẳng vì sao.
 
Tôi thấy lòng mình lạnh gió mưa
Cần anh hơi ấm đang gần kề
Bức tường thành trong tôi xụp đổ
Thưa anh…thưa anh…em đã thua.
 
Nguyễn Thị Thanh Dương.
( March 20, 2022)
 
Sáng Nay Mới Thực Là Xuân

Sáng nay mới thực là xuân 
Chim đang ca hát từng vần ca dao 
Cuối sông ai giặt yếm đào 
Đầu non ai cửi yếm đào ra phơi
Buồm căng lồng ngực ra khơi 
Thiên thai đâu phải ở nơi cõi nào
Nàng thơ ơi, ta ngỡ chiêm bao 
Tóc mây thơm ngát tựa đầu vai anh 
Liễu xanh khoe sắc khuynh thành 
Đã qua ác mộng chiến tranh lâu rồi 
Đâu đâu cũng nở nụ cười 
Ngắm Trời trẻ lại, nay Trời đang Xuân 

Thư KhanhSeatle
(Sáng Bình minh tuyệt đẹp)