letamanh

letamanh
(Tên thật Lê Anh Dũng)
Các tác phẩm Văn Xuôi của tác giả letamanh (Lê Anh Dũng)
1. Đêm mưa gió với “Tinh Thần Diên Hồng”!
2. The Color of Her Dress
3. QUÊN ĐI
4. Tết Quý Su & Hiệp Định Paris 1973
5. VẾT HƯƠNG ĐỜI quá nửa thế kỷ
6. Nợ Hay Duyên!
7. Đâu Là Quê Hương
8. Mùa Xuân! Hành Trình Của Thời Gian
9. THƠ LÊ ANH DŨNG-Người Cổ Tích (Duy Xuyên Tacoma)
10. TỰ DO!
11. THỬ ĐIỂM VÀI Ý CỦA TỰ DO!
12. BÁCH HỢP VIMỘT VÒNG 10 NĂM VỀ CHÔN CŨ-Sóc Lanh Lợi Letamanh
13. BÊN LỀ BÁCH HỢP VI-Sóc cụt đuôi-letamanh-Lê Anh Dũng
14. CẢM NHẬN TẬP THƠ NHƯ BIỂN HỒ LAI LÁNG Thi Sĩ Vinh Hồ- letamanh
Kịch:
KỊCH LỊCH SỬ một màn:”Bảo Nghĩa Vương Trần Bình Trọng”! letamanh biên soạn

EM KHÁNH HÒA-Thơ letamanh ( Lê Anh Dũng) Nhạc sĩ Cung Đàn (Úc Châu) phổ nhạc

SÁCH MỚI: TẬP THƠ “TƯỞNG” letamanh
Bằng Hữu và bạn văn nghệ muốn có tập thơ “Tưởng” của Lê Anh Dũng vừa xuất bản, xin liên lạc với tác giả – Một kỷ niệm cho những suy tưởng cuộc đời!
Đ𝐚̃ 𝐏𝐡𝐚́𝐭 𝐇𝐚̀𝐧𝐡
𝐓𝐔̛𝐎̛̉𝐍𝐆
Thể loại: thơ, văn, nhạc
Tác giả: Lê Anh Dũng
Bìa: Uyên Nguyên Trần Triết
Dàn trang: Trần Thị Lệ Quyên
Sách dày: 236 trang
Giá bìa: $20
Nhân Ảnh xuất bản: 6/2022
Sách có trên LuLu, Barnes & Noble
Liên lạc tác giả: leanhdungmy@yahoo.com
714-234-1487
Trang thơ LÊ ANH DŨNG (letamanh)

HOANG MANG!
letamanh
Không biết Việt Nam
Những thế hệ sau này
Dùng chữ gì diễn tả văn chương?
Giao tiếp đời thường
Toàn tiếng lóng, tiếng Tàu thô lỗ!
Viết tắt, nói ngang những câu bỉ ổi
Nghe chướng tai sao là tiếng Việt ta!
X
Có một thời Văn Hóa nước nhà
Văn chương thi phú họa ca
Âm nhạc hưng thịnh văn minh…
Một Việt Nam sáng danh vùng Đông Nam Á!
X
Bổng phong ba bảo tố thình lình
Hùa nhau đốt hết kho tàng sách vở!
Hùa nhau xô sập tượng đài văn học
Hùa nhau tự nguyện trở về
Thời nguyên thủy chân tay!
X
Mai này con cháu Lạc Hồng
Sẽ nói tiếng gì thay tiếng Việt?
Sẽ viết chữ thế nào diễn tả tấm lòng…
Thương tiếc!
Đất Tổ rồi đây sẽ biến đổi kinh hoàng!
Ta hoang mang phẩn uất!
letamanh
tháng 7 năm 2021

LỜI THỀ
Bóng ai nghiêng ngã cô đơn
Tường cao phố lạ linh hồn buốt tê
Quê hương ngàn dặm không về
Đề mơ đề tưởng …để thề một mai!
Lời thề đeo đẳng tương lai
Kinh kha không trọn miệt mài gươm hoen
Phôi pha một bóng trước đèn
Nhìn gương đếm tóc bạc chen mái đầu!
letamanh
1996
NÓI VỚI TUỔI TRẺ VIỆT!
(Của một lính già)
letamanh
Sương gió cuộc đời vương níu ta
Giả từ mùi mẹ thoáng hương xa
Ngàn trùng cách trở quê yêu dấu
Thoáng chốc thời gian tóc đươm hoa
Màu hoa trắng điểm mái tóc xưa
Nhớ quá xóm thôn nhớ rừng dừa
Nhớ ngôi trường nhỏ thời tiểu học
Chân đất đến trường buổi sớm mưa!
Bài học “Bác Hồ” tắm đêm đông(?)
Paris “nướng gạch” thay chăn bông(?)
Kác Mác – Lenin trùm dân Việt
Gần thế kỷ qua chết đầy đồng
Ta học được gì thời niên thiếu
“Đấu tố” san bằng ác tuyệt chiêu
Muôn năm “Xô Viết và Trung Quốc”
“Mỹ cút Nguỵ nhào” tổ quốc tiêu!
Lý – Lê – Trần –  Lê Lợi – Quang Trung
Dựng xây đất nước chí kiêu hùng
Con cháu đời này đem dâng hiến
Dân tộc Việt Nam bước đường cùng
Ta đã một thời lăn lóc qua
Cùng chung giữ nước quyết xông pha
Gươm rơi súng rụng trong tù ngục
Tị nạn tha hương mất quê nhà
Tội đồ dân tộc bán quê hương
Đất mẹ giờ đây lắm đoạn trường
Hán hoá – đoạ đày dân vô cảm
Đạo đức suy đồi lắm tang thương!
Ôi thôi! Nhìn lại đã quá già
Sức cùng lực kiệt chí rời xa
Tuổi trẻ đâu rồi kề vai gánh!
Thoát Cộng – Thoát Tàu ắt chẳng xa!
letamanh
Vết thương còn sủi tăm
(Nhân ngày MẸ – kính tặng những cô phụ trong cuộc chiến Quốc Cộng)
 
Theo chân anh cả đời cùng khắp chốn
Nét thời gian in đậm nẽo thiên đường
Có những lúc gối chăn bùng tơi tả
Sóng vồ gió lốc quyện xoáy vết thương
 
Em tự nguyện như tín đồ dâng hiến
Mắt lim dim khấn vái cõi huyền vi
Cùng quấn quít nỗi đau thời chinh thiến
Nghiệt ngã xa nhau giữa tuổi xuân thì
 
Câu ca dao con cò một thời lặn lội
Đi ăn đêm lỡ vướng phải cành mềm
Rớt xuống ao không tài nào bay nổi
Quê hương chiến trường nợ máu nặng thêm
 
Hết binh đao giờ hơn bốn mươi năm
Cỏ trên mồ anh cháy khô màu tủi hận
Giọt máu không hòa ướt âm rỉ sủi tăm
Giải khăn tang em mang đời lận đận!
 
letamanh
Sao Chưa Trọn Người


Mọi người đều có
Mẹ!
Chúa Phật thánh hiền
Cũng từ mẹ đẻ ra
Để từ ngày nhụy nở khai hoa
Ta ca hát suốt một thời thơ ấu
Bàn tay mẹ
Từng ẵm bồng yêu dấu
Lời ru ngọt ngào cho giấc ngủ con ngoan
Nuôi con lớn theo
đời
Dòng sữa mẹ bình an
Cơm khoai sắn con lớn dần năm tháng !
Theo gương cha để nước nhà tỏ rạng,


Ta bỗng vươn vai
Tuốt kiếm báu khơi nguồn
Kể từ nước nhỏ dòng tuông
Non sông tưởng vẫn một nguồn chia ba
Đâu Cửu Long đâu Hồng Hà
Hương Giang còn đó sao ta chẳng về!


Mẹ ơi! Con mẹ đã thề
Ba dòng sông ấy là quê hương mình
Mẹ là chuối chín nguyên trinh
Là cau là khế là đình làng xưa
Mẹ ơi con mẹ cũng vừa
Khóc cho số kiếp sao chưa trọn người!


letamanh
Danh tướng Trần Bình Trọng (Tranh Tú Duyên/ Nghiên Cứu Lịch Sử Blog)
LETAMANH biên soạn
Nhân Vật: Các vai trong vở kịch
Phía đóng vai quân Địch:
– Tướng Thoát Hoan: Đại Nguyên Soái, con của Vua Nguyên Mông
– Đàm Uyên: Vợ của Thoát Hoan
– Hai lính hầu và một Đao Phủ thủ
Phía đóng vai quân nhà Đại Nam:
– Danh Tướng Trần Bình Trọng
Dụng cụ hóa trang:
– Áo mão cân đai cho Thoát Hoan và vợ
– Áo quần dân giả rách và dơ bẩn cho Trần Bình Trọng
– Một cái bàn, một khăn bàn, ấn tín
– Áo quần cho hai quan hầu và hai cây đao, một đao phủ thủ
Lời nói trong màn:
Danh Tướng Trần Bình Trọng (1259 – 8 tháng 4, 1285) là một danh tướng nhà Trần, dưới trướng Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn; có công lớn hộ giá bảo vệ Trần Thánh Tông và Trần Nhân Tông trong cuộc chiến với quân Nguyên-Mông vào năm 1285. Không may bị bắt, bị dụ hàng. Ông từ chối khẳng khái; bị Thoát Hoan xử trảm; hy sinh khi chặn quân Nguyên ở bãi Thiên Mạc, được truy phong “Bảo Nghĩa Vương”. Vở kịch bắt đầu:
Màn sân khấu từ từ mở: (Nếu có nhạc đệm càng tốt)
Hai quân hầu cầm giáo đi trước – theo sau là Đại Tướng Thoát Hoan – ăn mặc theo y quan nhà Nguyên – Thoát Hoan đường bệ cầm quạt song song với Phu nhân Đàm Uyên yểu đa yểu điệu, nủng nịu – Thoát Hoan cố tỏ vẻ ta đây là một Chủ Soái quyền lực ngạo mạn trước ba quân. (Diễn viên làm thế nào lột tả tư cách hạ mục vô nhân của Thoát Hoan)
 – Phu Nhân Đàm Uyên: (miệng cười toe toét, nhõng nhẽo) Nầy Phu Tướng, hôm nay thiếp nghe nói quân ta mới vừa may mắn bắt được một Danh Tướng nhà Đại Nam – Danh tướng này rất uy dũng và bất khuất; không chịu cho trói, không chịu ăn uống cả mấy hôm nay gào thét những lời yêu nước oai hùng, làm cho quân Nguyên ta kinh khiếp!
– Thoát Hoan: (vừa đi song song với vợ, vừa vuốt râu cười, tay cầm quạt phe phẩy) Hôm nay ta và nàng thử xem danh tướng nhà Nam bằng tai nghe mắt thấy xem có đúng như lời quân sĩ đồn ầm đã làm quân tình náo loạn!
Tỏ ra ta đây quyền uy, Thoát Hoan quay về phía hai binh sĩ truyền lệnh: “Quân sĩ” – Hai tên hầu quì nộp “Dạ.”
– Thoát Hoan: Hãy vào ngục mở xích, dẫn tướng nhà Nam Trần Bình Trọng vào đây cho ta xét xử! (Hai bình sĩ đứng dậy lui vào trong – Trong lúc đó Thoát Hoan và vợ tiến đến ngồi vào bàn xử án.)
(Thoát Hoan và vợ từ từ đến ngồi vào hai ghế phía sau bàn án – Đàm Uyên vừa ngồi vừa ngã đầu vào vai Thoát Hoan giọng thảnh thót.)
– Đàm Uyên: Nầy Tướng Công. Em nghe nói nước Đại Nam có nhiều vàng, châu báu, sừng tê, ngà voi, sơn hào hải vị! Đại Nguyên ta muốn chiếm nước Đại Nam để đô hộ và đồng hóa. Nếu đạt được ý nguyện nầy thì Tướng Công nhớ để cho em một kho châu báu nghe không?
– Thoát Hoan: Ừ! Nhưng những ngày vừa qua, quân ta đã chiếm hầu hết nước Đại Nam, nhưng không tìm ra được vua Trần cũng như Hưng Đạo Vương. Vất vả lắm mớt bắt được tên ngỗ nghịch Trần Bình Trọng nầy!
(Cùng lúc hai tên lính dẫn Tướng Trần Bình Trọng vào, hai tay bị trói phía sau, quần áo xốc xếch – Dáng điệu đi rất hiên ngang, đầu ngẫng cao, hai mắt trừng trừng nhìn Thoát Hoan căm thù.)
– Thoát Hoan: (Đứng dậy vỗ tay gọi binh sĩ) Mau đem ghế mời đại tướng nhà Nam ngồi.
– Đàm Uyên: (Ngắm liếc Trần Bình Trọng và tỏ ra mê trai Nam Quốc, đứng lên ra khỏi bàn, vừa nói như với chỉ mình nàng nghe) Người đâu mà uy dũng đẹp trai ngang tàng thế! Nước Nam quả thật có nhiều hào kiệt hơn cả Nguyên Mông! (Nói xong về chỗ ngồi trước sự tức giận của Thoát Hoan.)
– Trần Bình Trọng: (Nhổ một bãi nước bọt phun về phía Thoát Hoan) Quân cẩu tặc, ta không cần ngồi mà chỉ cần ăn tươi nuốt sống chúng bay, quân cướp nước!
– Thoát Hoan: (Ngồi xuống ghế giận dữ) “Rượu mời không uống , muốn uống rượu phạt sao? Ta nghĩ nhà ngươi là một tướng có tài, hãy về hàng với Đại Nguyên Mông, ta sẽ tấu với Phụ Hoàng cho người làm Vương tướng sung sướng cả đời!
– Trần Bình Trọng: (Tung chân đá vào không khí, hai tay bị trói phía sau cố gắng tung cởi hướng vào Thoát Hoan cười ngạo nghễ hét to) Ha! Ha! Ta thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc! Chúng bay là một lũ dã man cướp nước. Ha! Ha! Quân cẩu tặc, hãy giết ta đi…
– Đàm Uyên: (đứng dậy tỏ lòng ngưỡng mộ say đắm) Ôi! một anh hùng, một hào kiệt…
– Thoát Hoan: (Vẫn kiên trì dụ hàng) Ngươi rất khẳng khái và đầy hào khí! Ta rất thích. Hãy về với Thiên Triều thì sẽ được hưởng hàm ân vương tước…
– Trần Bình Trọng: (ngẫng cao đầu, hướng về Thoát Hoan thét) Sát Thát! Sát Thát! Ta đã thề, đã bảo quân ta khắc hai chữ ấy vào trán; nếu ngươi không dám giết ta thì ta sẽ giết ngươi! Không tha!
(Tiếng hét oai dũng như tiếng sấm làm vợ chồng Thoát Hoan kinh khiếp, giận dữ trước phản ứng quyết liệt anh hùng bất khuất của Trần Bình Trọng – Thoát Hoan miệng lắp bắp ra lệnh...)
– Thoát Hoan: (Cầm ấn tín trên bàn đập mạnh truyền lệnh) Quân bay! Gọi đao phủ đem tên giặc ra pháp trường xử trảm!
– Trần Bình Trọng: (Vừa hét vừa cười to) Sát Thát! Đại Nam ta sẽ quét sạch quân cướp nước các ngươi, phanh thây quân cướp nước, đem lại độc lập tự chủ cho dân tộc!
(Hai quân hầu và đao phủ thủ chạy đến dẫn Trần Bình Trọng. Trần Bình Trọng hiên ngang vừa đi vừa nhổ nước bọt về phía Thóat Hoan và Đàm Uyên. Miệng luôn thét “Sát Thát! Sát Thát!”
(Màn từ từ hạ với tiếng nhạc buồn và giọng ngâm thơ bên trong màn):
Giỏi thay Trần Bình Trọng!
Dòng dõi Lê Đại Hành.
Đánh giặc dư tài mạnh,
Thờ vua trọn tiết danh.
Bắc vương sống mà nhục,
Nam quỷ thác cũng vinh.
Cứng cỏi lòng trung nghĩa.
Ngàn thu tỏ đại danh.
 HẾT
GIẤC MƠ!
Ta nhớ nhau hay ta đã quên mau
Khung trời yêu mang vết sầu kỷ niệm
Ta đứng đây cho muộn phiền tan biến
Thân thể sầu tình khơi điếng mênh mang!
 
Ta đứng đây nhìn trăng khuyết muộn màng
Nghe trĩu nặng hồn em về theo gió
Tim ta lạnh trước thiên đàng bỏ ngỏ
Không có em đời muôn thuở vô tình
 
Xin cho ta dù một phút lặng nhìn
Dù một khắc nghe âm ba em hát
Ta cho dù đã lỡ đường phiêu bạt
Nguyện trãi lòng một Từ Hải say mê
 
Ôi em yêu ta quên mất đường về
Ôi hạnh phúc dù em giờ đã chết
Không phải đâu mối tình ta chưa hết
Ba dòng Sông nước vẫn chảy muộn phiền
 
Em bây giờ chết giữa những cơn điên
Bầy quà quạ tô phấn hồng ác quỷ
Ta vẫn yêu em mối hận tình thế kỷ
Ta vẫn vì em cho trọn một giấc mơ!
Nhớ 30-4
letamanh
GIẤC MƠ
Ta nhớ nhau hay ta đã quên mau
Khung trời yêu mang vết sầu kỷ niệm
Ta đứng đây cho muộn phiền tan biến
Thân thể sầu tình khơi điếng mênh mang!
 
Ta đứng đây nhìn trăng khuyết muộn màng
Nghe trĩu nặng hồn em về theo gió
Tim ta lạnh trước thiên đường bỏ ngỏ
Không có em đời muôn thuỡ vô tình
 
Xin cho ta dù một phút lặng nhìn
Dù một khắc nghe âm ba em hát
Ta cho dù đã lỡ dường phiêu bạt
Nguyện trãi lòng một Từ Hải say mê
 
Ôi em yêu! ta quên cả đường về
Ôi hạnh phúc! dù em giờ đã chết
Không phải đâu! mối tình ta chưa hết
Ba dòng sông nước vẫn xoáy muộn phiền…
 
Em bây giờ chết giũa những cơn điên
Bầy quà quạ tô phấn hồng ác quỷ
Ta yêu em mối hận tình thế kỷ
Ta vẫn vì em cho trọn một giấc mơ!
letamanh
1996 – tháng 6
ĐÊM CHẬP CHỜN
Đêm chập chờn Cali dưới cơn mưa
Cũng gió gào xơ xác ngọn lá thưa
Nghe rờn rợn những ngày tù xứ Bắc
Thân quắt khô mang đói rét giao mùa!
 
Đêm chập chờn Yên Bái -Hoàng Liên Sơn
Trời Vĩnh Phú sốt rét giật từng cơn…
Âm hưởng nốt “nhạc vàng” khuya Bắc Thái
Tiếng dép râu cao giọng hét căm hờn!
 
Đêm chập chờn thiếu tiếng nhạc rừng dừa
Ngân nga hò bát ngát mái chèo xưa
Tiếng lốc cốc đập “xơ”* trong sương sớm
Giọng ru xa kẻo kẹt võng đu đưa!
 
Đêm chập chờn mùa giông bảo tháng ba
Trống ễnh ương nhạc đồng nội ngân nga
Đi chân đất mang đèn dầu “soi”** ếch
Hương lúa thơm chen lẫn vị hoa dừa!
 
Đêm chập chờn giữa giông bão trời xa
Sao mãi nhớ một thời chinh chiến qua
Sao mãi tưởng vùng hương thơ kỷ niệm
Nhìn bàn tay… in gân guốc tuổi già!
 
Đêm nằm mơ tiếng chắc lưỡi thằn lằn
Giọng dế ngân tiếng dơi rít dưới trăng
Trong ảo giác ta mơ mình ngồi lại
Hố ngăn kia sao lấp mãi không bằng!!!
Đêm mưa Cali 1997
letamanh
* Xứ dừa Tam Quan có kỹ nghệ giây dừa – vỏ trái dừa ngâm nước “đập” bằng dùi cui thành xơ – xơ xe thành sợi – nhiều sợi quay thành giây dừa bán khắp cả miền Nam.
** “soi” ếch cá bằng ngọn dầu dừa – được che một tấm nan tre – Đời sống trong vùng Liên Khu 5 Cộng Sản  1945-1954.
Con cò!
Có những con cò đi ăn đêm
Cò trong ca dao để thêm huyền sử
Ta là chứng nhân quá khứ
Rớt xuống ao bao lành dữ cuộc đời
Ao hứng bão bùng dời đổi
Chẳng có ai cứu vớt tới bên ta!
Đường đời giông tố phong ba
Tứ bề là cả sương sa bão bùng
Giờ ngồi ngẫm chuyện kiết hung
Tóc râu đã bạc thủy chung chưa tròn!
letamanh
VĂN TẾ VUA QUANG TRUNG
Tại Tượng Đài ngày 2-2-2020
(Mồng 9 tháng giêng năm Canh Tý)
Trộm nghĩ
Nhân dân Việt ngàn năm tưởng nhớ
Đất Quy Nhơn Hào Kiệt dấy binh
Trời Việt Nam muôn thuở kiêu hùng
Nơi Linh Địa Tây Sơn dựng nghiệp!
Nhớ Linh Xưa:
Non Tây áo vải – Trời Việt khí thiêng
Ngọn cờ Đào gió thuận lòng dân
Mối ly loạn dẹp yên Trịnh – Nguyễn
Thanh kiếm báu chớp ngời thế trận
Hoạ xâm lăng quét sạch giặc Xiêm – Thanh!
Đài vinh quang rạng rỡ giống nòi
Nền độc lập vững bền tổ quốc
Nhưng than ôi!
Tấm thân rèn đá chửa vá xong
Đĩnh Ngự mây chìm – Rồng thiêng vội khuất!
Trăng hào kiệt dù đã lu mờ
Gương sử sách cháu con đời đời thờ phượng
Ôi Thôi!
Giặc Cộng Sản rước voi dày mả tổ
Hèn với giặc Tàu, ác với nhân dân trầm luân cơ khổ
Mãnh giang san lại nhiều lần phong ba bảo tố
Khiến con dân ly tán khắp bốn phương trời
Chúng con nay:
Tị nạn Việt tha hương rải khắp nơi nơi
Cùng với con dân Tây Sơn Bình Định
Nhớ ơn Vua Quang Trung xả thân đánh Nam dẹp Bắc
Căm thù lũ Việt Gian Cộng Sản bán nước cho Tàu
Nơi hải ngoại nhớ công đức ông cha
Chung lòng nhau xây Tượng thờ Ngài oai dũng
Nơi đất Hoa Kỳ tượng đồng uy lực đứng hiên ngang
Trên lưng ngựa kiếm thiêng hờn quân giặc.
Xin một lòng:
Noi chí anh hùng Quang Trung Đại Đế
Quyết một dạ đoàn kết toàn dân
Xoá sạch nội thù – Quét tan giặc ngoại xâm!
Dưới chân tượng Ngài hát vang bài ca cứu nước
Dân Việt Nam trong ngoài quyết diệt trừ bạo ngược
Giữ vững giang san gấm vóc ông cha
Đem tự do độc lập hạnh phúc nước nhà
Cháu con Việt nơi hải ngoại một lòng thề tiến bước
Kính xin Ngài hiển linh ban phước
Vĩnh viễn trời Việt Nam ngời sáng muôn đời
Xin linh thiêng phù trợ lớp hậu sinh một lòng thề phục quốc!
THƯỢNG HƯỞNG
Phụng soạn:
letamanh

Kịch một màn –
XãLiếc – letamanh
CẢNH THIÊN ĐÌNH: Thượng Đế áo mão chỉnh tề, râu dài, tóc bạc, áo mão vàng lấp lánh.
Hai bên có Thiên Sứ, Thiên Lôi, Nam Tào Bắc Đẩu cùng chư
Tiên Nữ… quạt hầu!
Dưới sân chầu, một số đông những Táo Ông Táo Bà, quần áo
đủ màu, đủ sắc tộc. Riêng Táo Việt Nam khá đông, nhưng chỉ mặc áo, đội mão mà không quần! Táo Sông Dinh mang hai giỏ xách thật lớn, khệ nệ, chậm chạp mệt lả bước vào sân chầu.
Ngọc Hoàng: ngó qua hai bên tả hữu, vuốt râu nạt:
Nam Tào Bắc Đẩu ra xem kỹ
Táo nào lạng quạng mang bomb vậy hỷ?
Nam Tào : Dạ!, chạy ra kiểm soát hai bao lớn của Táo SôngDinh, tâu:
Trình Ngọc Hoàng thần đà xét kỹ,
Toàn là “nem”, sản phẩm của Ninh Hoà!
Nem chua, nem nướng, thịt nướng quấn lộn da,
Mùi thơm phức làm mũi thần mê mệt!
Cả cung đình xôn xao, cùng ồ lên một tiếng lớn, toàn thể bá quan văn vỏ có mặt phấn khởi kháo nhau về một cuộc tiệc “Nem Ninh Hoà”. Ngọc Hoàng sửa lại thế ngồi, vuốt râu cười, hướng về Táo Sông Dinh:
Táo Khánh Hòa hằng năm theo lệ,
Về chầu Trời – còn khệ nệ món ngon!
Nem Ninh Hoà, Trẫm nghe vọng tiếng đồn
Nay thử nếm cho tỏ tường nguyên uỷ!
Táo Khánh Hòa hãy tâu trình tỉ mỉ,
Chuyện trần gian quê Dốc Lếch Hòn Hèo…
Táo Khánh Hòa :
vội quỳ xuống, hai giỏ xách nem dình dàng
được Nam Tào thâu nhận đem vào trong, bàn soạn và cho món “nem nướng” lên lò than,
Táo Sông Dinh:
Muôn tâu Thượng Đế, Hạ thần thất lễ
Khệ nệ xách mang,
Phi Trường Nha Trang
Đợi Boeing Ngựa nhảy!
Thiên Lôi xách búa nhảy ra cắt đứt lời Táo Sông Dinh:
Hay a! Táo Sông Dinh lộng hành hết thảy,
Ngựa Boeing là loại ngựa gì?
Đến Thiên đình truồng chạy lại còn lỳ, Ngựa phi ngươi biến thành nhảy nhảy?
Táo Sông Dinh liếc xéo Thiên Lôi, nhìn khắp hai bên quần thần đang chầu Thượng Đế:
Thần ở truồng nhưng có áo che thân Ngồi lưng ngựa hoá thân rồng uốn lượn Xin cho Thần tấu trình chờ nem nướng Mời cả làng vào tiệc đón tân niên!
Ngọc Hoàng nóng lòng, nhìn vào hậu cung, mùi nem nướng toả ra khắp nơi, mọi người thèm thuồng, chảy nước miếng
Ngọc Hoàng:
Thiên Lôi hãy vào trong thị sát, Để Táo tâu trình mau lẹ xem nào!
Thiên Lôi dạ một tiếng lớn lui vào trong; Táo Khanh Hòa được thế vểnh râu tâu tiếp:
Tấu trình của Táo, Tình hình năm qua, Toàn thểKhánhHoà Dân tình bị lụt,
Bão dài bão cụt,
Áp thấp áp cao, Khánh Hoà xôn xao, Ninh Hoà mưa gió… Nhiều sông nước xoáy Thủy điện vỡ đê
Nướ dâng thành biển
Mặt mạnh cũng tiện Đường sá nối liền, Dốc Lếch đầy Tiên, Hòn Chồng nhiềucá,
Hòn Hèo cây lá,
Xuân Hoà ruộng nương,
Dục Mỹ trầm hương, Đi khắp nẻo đường
Nem chua nem nướng… Cam ranh sung sướng Ruộng muối thênh thang. Dục Mỹ rỡ ràng
Trầm hương trân quý
Trong lúc Táo Khánh Hòa trình tâu, mùi nem nướng toả ra thơm phức, khiến cho toàn thể mọi người, kể cả Ngọc Hoàng và các tiên nữ đều mong cho Táo mau kết thúc tấu sớ. Nhưng sớ của Táo vẫn dài lê thê!
Bắc Đẩu khoác tay áo, ra hiệu cho Táo dừng lại, bước ra chắp tay tấu với Ngọc Hoàng:
Muôn Tâu, Ngọc Hoàng rộng đường suy xét, Hai ngày rồi nhiều báo cáo quá dài,
Từ Bắc chí Nam ai chẳng thua ai,
Sớ tấu lê thê vừa dai vừa dở,
Chỉ Khánh Hòalà đất đai màu mỡ, Nem Ninh Hoà thơm phức đem dâng,
Món hiếm quý chỉ xuất hiện một lần,
Xin Thượng Đế nghỉ xả hơi thưởng thức!
Ngọc Hoàng có vẻ nao núng vì mùi thơm, nhưng rán giữ bình tĩnh phán:
Táo Khanh Hòa đã có lòng góp sức
Bản tấu trình hãy tiếp tục, Trẫm nghe! Rồi thịt ngon, nem nướng rượu đầy ghè!
Ta thưởng thức đón xuân về không muộn.
Táo Khánh Hòa thấy bá quan văn vỏ đang háo hức món nem chua, nem nướng Ninh Hoà, nên bỏ bớt báo cáo, dõng dạc tâu:
Muôn tâu Bệ Hạ
Chuyện trong không lạ,
Thưa tiếp chuyện ngoài,
Thi hữu lai rai,
Thơ – Văn – Phú Nhạc,
Phạm Lang linh hoạt,
Quan Dương tiếng cười,
Hùng Đốc Suy tư
Lê Ánh – Văn Ngô
Gồm thâu đây đó,
Văn Hữu đăng bài,
Duy Xuyên đa tài
Tánh Ngô Đường luật.
Vinh Hồ kiệt xuất
hàng loạt tập thơ
Võ Tánh dựng cờ
Song hành trường Nữ
Họp mặt đông đủ
Vui Tết đoàn viên
Kể sao cho hết!….
Mọi người có mặt vỗ tay tán thưởng – Ngọc Hoàng vừa vỗ tay
, vừa phán:
Trẫm nghe đồn Hội Khánh Hòa NhaTrang
hàng năm chung nhau tổ chức và tham gia nhiều viêc chung trong Cộng Đồng rất nên khen ngợi!
Thôi ta ngồi lại
Vào dự tiệc chờ
đón tiết xuân sang,
Mùi nem nướng khiến lòng dây háo hức!
Bá quan văn võ – Nam Tào Bắc Đẩu cùng chư Tiên vỗ tay hoan nghênh lời phán của Ngọc Hoàng.
Nam Tào bước ra sân chầu tâu:
Tâu Ngọc Đế!
Táo Khánh Hòa xưa nay toàn nỗ lực,
Rạng rỡ quê nhà tuyệt đẹp đáng khen, Xin Ngọc Hoàng lệnh Tiên đốt hoa đèn,
Bày ngự tửu thưởng công lao hãn mã!
Ngọc Hoàng vừa đứng lên vừa cười phán:
Thôi ta vào ngồi nhâm nhi món lạ,
Thưởng Khánh Hòa ngự tửu với nàng tiên, Phòng mát xa đấm bốp bớt hưu phiền
Công bội hậu ta cho ngươi hưởng phúc!
Táo Khánh Hòa mừng quá sụp lạy:
Đội ơn Thượng Đế Cầu trời sức khoẻ Chăn dắt quần thần, Chúc quý ân nhân, Văn nhân thi sĩ, Chúc qua nghiệp dĩ Dân tộc Việt Nam
Thoát ách gian tham Thoát tay bán nước, Thoát vòng bạo ngược, Giành lấy tự do
Vun bồi cõi bờ
Vẹn toàn lãnh thổ…
Ngọc Hoàng khen:
Khá khen là Táo Khánh Hòa,
Những lời chúc tụng cho mình cho ta! Việt Nam – Hoàng Sa – Trường Sa, Vẹn toàn lãnh thổ quốc gia đẹp giàu, Trẫm sẽ ra chiếu ngày sau.
Thiên Lôi sẽ xuống bắt đầu lệnh ra!
Toàn thể quần thần bá quan văn võ đồng quỳ xuống :
Vạn tuế Ngọc Hoàng Năm Ngựa bước sang Trăm điều hạnh phúc Đường mây muôn thức, Hy vọng tương lai…
Ngọc Hoàng:
Miễn lễ bình thân
Vào tiệc chúc mừng,
Món nem chua ngọt –
Đưa ta trái ớt,
Một ly rượu vang
Toàn thể hai hàng
Nâng ly hạnh phúc!
Toàn thể nâng ly dạ rang –
Các tiên nữ múa ca vui hội!
Màn từ từ hạ
(Ninh Hòa là quê bà xã của tôi nên tôi mê nem NH)
Xã Liếc – tháng 2-2026
Cảm nghĩ của các văn thi sĩ về các bài thơ của văn hữu Lê Anh Dũng(letamanh)
1.ĐỌC BÀI THƠ “EM KHÁNH HÒA!” CỦA LÊ TAM ANH – Vinh Hồ
2. THƠ LÊ ANH DŨNG-Người Cổ Tích (Duy Xuyên Tacoma)
KỊCH THƠ “NGUYỄN TRÃI GẶP THỊ LỘ”
LỜI HỨA – nhạc & lời Letamanh- song ca Tuyết Nhung & Hữu Tư-🎹🎸Hữu Tư