
| TÔI CÓ MỘT ƯỚC MƠ Khi đất nước tôi thật sự được tự do Người dân lành không còn bị ai quản lý Tất cả đảng viên sẽ không hề bị trả đòn thù Như họ đã từng giết cùn diệt tận người quốc gia cương quyết muốn sống tự do, độc lập Chính nghĩa tự tâm không bắt buộc học tập Chỉ cần họ xóa bỏ tư tưởng độc tài, đảng trị, mỵ dân Tam vô, đại đồng Đói dân, ngu dân để độc ác cai trị Rấp tâm nuôi hận thù, nhồi sọ hận thù Câm hờn cả những người đã bị họ giết Chỉ cần họ tự nguyện muốn làm người Biết yêu thương đồng bào, dân tộc Gội rửa những băt bớ, tù đày, áp bức Chụp mũ phản động, phàn quốc Khát máu ruột thịt Ghét bỏ thù hằn, chối bỏ lương tâm Vô cảm, vô nhân Làm đúng nghĩa con người, xứng đáng đứng trong trời đất Không hổ thẹn với tiền nhân và những thế hệ cháu con Cùng xả thân dựng nước, giữ nước Mà nhứt quyết không bán nước, không lệ thuộc Mọp đầu luồn cuối ngoại bang Mỗi người sẽ nắm tay nhau vui đùa, ca hát Đất nước thanh bình, quê hương quang phục Mới thật sự với danh nghĩa: Độc Lập-Tự Do-Hạnh Phúc Chương Hà |

| CHÚC MỪNG NHÀ VĂN KHÁNH HÀ Tin vui mới đến thật huy hoàng VĂN BÚT VÙNG ĐÔNG BẮC tỏa quang Cháu Lạc công danh đà tiến bước Con Hồng sự nghiệp lại thêm trang “RED HEN PRESS” – vào chung kết “FOREWORD INDIES” – tới đỉnh vàng Xin chúc KHÁNH HÀ luôn thắng mãi Giải to giải nhỏ…. chất đầy bàn! Phương Hoa – MAR 26, 2023 |





| Ngỡ… Con chim đo đỏ Ai bỏ lồng son Phơi đôi cánh nhỏ Hạt nắng xoe tròn Mỗi ngày chim hót Bài hát tình yêu Tim tràn nắng ngọt Mơn má yêu kiều… Ngỡ đời dệt liễu Cho tình thướt tha Nào ngờ cánh rệu Bởi nắng lơ là Con chim đo đỏ Quên bỏ lồng son Gãy đôi cánh nhỏ Đợi nắng hao mòn… Erlinda Thuỳ Linh 12/21/2022. 2:27PM |

| Bài điểm sách của giáo sư, cựu Dân Biểu Nguyễn Đức Cung với Luận Án Tiến Sĩ Sử Học của GS Lê Đình Cai (San Jose) Vui lòng kéo tận cuối để xem chi tiết |
![]() hình minh hoạ photoshop by le tuan Nơi Nào Thảo nguyên nào mọc lên khóm hoa vàng Thảm cỏ nào xanh thẫm cả bình nguyên Loài hoa nào thắm tươi màu hoang dại Em bước đi tạo dáng dấp thêm duyên. Thung lũng nào mùa xuân dài bất tận Khoảng trống tình riêng dào dạt bâng khuân Niềm đam mê thôi thúc lòng vọng động Tình yêu mang đi nỗi buồn phân vân. Chuyện tình nào vẽ lên nhiều giấc mộng Đôi môi ngọt ngào đẫm ướt yêu thương Bóng hoàng hôn ngút ngàn rừng sim tím Ngọn cỏ chiều thu lóng lánh hạt sương. Nỗi đau nào rất mong được ve vuốt Bàn tay êm lời an ủi chân tình Cuộc tình dài theo chiều suôi mộng tưởng Trên những đoạn trường cần thiết hy sinh. Loài hoa nào nở trên miền hoang lạnh Nhắc nhở xuân về sương đọng long lanh Em hiện diện bài tình ca vô tận Hồn nhiên vui hát trên miền cỏ xanh. Tế Luân Người nghệ sĩ Lang thang hoài trong tâm tưởng. Vần thơ tháng 3-23 |
| THUỞ MƯỜI BA Quen Em từ thuở Mười Ba, Hỏi tên em Em bảo: “Người ta hổng thèm!” Giận mình sao qúa vô duyên, Anh đành lẽo đẽo chờ … lớn thêm tháng ngày. Mắt huyền đen nhánh thơ ngây, Da Em trắng mịn – trời mây khen thầm Thương em: Môi má sen hồng, In sâu trong đáy nỗi lòng từng đêm. * Rồi Năm mười sáu – theo em, Em không chê nữa – cho biết tên… rõ ràng… “Qùynh Như “- nũng nịu vô cùng, Nàng hay làm nũng lại càng xinh hơn. Lòng Anh đã hết cô đơn, Mỗi chiều tan học anh đón cổng trường thật vui. Rồi thì: Anh đã đôi mươi , Lên đường nhập ngũ nhớ người hậu phương. Quỳnh Như – Em hỡi biết không, Ba Mươi Tháng Tư Đen… – trở lại Sài Gòn, Nhà Em đã bỏ Sài Gòn đi đâu, Lòng anh tan nát ủ sầu, Tìm Em nào biết nơi nao có Nàng…! * Nay thì sắp Tháng TƯ ĐEN, Mở An Bum ra ngắm hình em thuở nào THƯ KHANH Seattle 3/4/ 2023 (Viết Tặng bạn Đào V Tr + Quỳnh Như nhân Kỷ Niệm Tháng TƯ Đen sắp tới ) |
| TRỜI LẠNH Cuối tuần trời lạnh, chẳng đi đâu, Ngồi ngắm ti-vi, thấy thảm sầu, Nga cố xâm lăng gây máu đổ, Hầm dài tuyết phủ lính nằm sâu. Bao nhiêu bom đạn gây tan nát, Cao ốc lâu đài phải vụn tan, Nga đất mênh mông xài chẳng hết, Cớ sao lấn chiếm, lính cơ hàn. Thế giới thường hay lắm kẻ điên, Tham cao danh lợi tạo muôn phiền. Đời người thấm thoát rồi tan biến, Sao chẳng thương tình, cố đoạt riêng. Ta đây nhà kín, cửa gương đôi, Sơ lạnh thì gas đã sưởi rồi. Mà lính giữa rừng cây trắng xóa, Dầm mình buốt lạnh khổ thương ôi. Đồ Quảng (Mar 23) |


| Chen lẫn Chen lẫn vàng hoa…nụ tím xinh Mỏng manh trong gió…đợi nắng tình Hương đưa thoang thoảng…hồn bừng tĩnh Lượn dáng trang đài…lụa trắng tinh Hoa thắm màu da…toả bình minh Gửi ai duyên nét…hẹn đôi mình Chờ ai bổ ngọt…Trầu Cau chín Đừng để hương tàn…nhạt lung linh… Erlinda Thuỳ Linh 03/21/2023. 6:21AM |
| Hôm nay ngày 8 tháng 3. Là ngày quốc tế phụ nữ. Xin gửi lời chúc mừng toàn thể quý vị nữ lưu, tràn đầy hạnh phúc và niềm vui. Xin gửi tặng bài thơ tôi mới viết hôm nay. và kèm theo một bài sưu tầm về ngày Quốc Tế Phụ Nữ. Trân trọng Lê Tuấn Ngày Quốc Tế Phụ Nữ Hôm nay là ngày gì? Ngày của những bó hoa Cánh thiệp đầy lời chúc Ngày mùng tám tháng ba. Ngày tình yêu hiện diện Kính tặng Mẹ bó hoa Tặng vợ hiến món quà Tình yêu thật hiền hoà. Ngày phụ nữ lên ngôi Choàng vương miện hoa khôi Mừng cho em và chị Nụ cười nở trên môi. Lê Tuấn Chúc mừng ngày 8 tháng 3 Ngày Quốc Tế Phụ nữ. 03-08-23 Ngày Quốc Tế Phụ Nữ 8 Tháng 3 Ngày Phụ nữ Quốc gia đầu tiên được tổ chức vào ngày 8 tháng 3 năm 1909, một ngày được Đảng Xã hội Hoa Kỳ chỉ định để tôn vinh cuộc đình công của công nhân may mặc năm 1908 ở New York. Từ đó, ngày này được mở rộng ra phạm vi quốc tế bao gồm các phong trào phụ nữ vận động đòi quyền bầu cử, làm việc và giữ chức vụ công. Nó tham gia cùng các phong trào khác nhằm lật đổ chế độ Sa hoàng ở Nga và phản đối Thế chiến thứ nhất. Ở một số nơi, nó thậm chí còn là một ngày nghỉ lễ. Năm 1965, Liên Xô tuyên bố ngày 8 tháng 3 là ngày không làm việc “để tưởng nhớ công lao xuất sắc của phụ nữ Liên Xô trong việc xây dựng chủ nghĩa cộng sản.” Phụ Nữ sống tại Quốc Gia nào hạnh phúc nhất Phụ nữ ở New Zealand có cuộc sống làm việc tốt nhất: The Economist đã tạo ra một chỉ số cho thấy các quốc gia mà phụ nữ có nhiều khả năng được đối xử bình đẳng nhất tại nơi làm việc, dựa trên tỷ lệ tham gia lực lượng lao động, chênh lệch tiền lương, tỷ lệ phụ nữ làm công việc cấp cao và chi phí chăm sóc trẻ em so với tiền lương, cùng các yếu tố khác. các nhân tố. New Zealand đứng đầu và các thiên đường phụ nữ khét tiếng khác như Phần Lan và Thụy Điển cũng đạt điểm cao. Những quốc gia nơi phụ nữ đi làm gặp phải tình trạng tồi tệ nhất là Hàn Quốc và Nhật Bản, phần lớn là do có quá ít phụ nữ ở những công việc hàng đầu. Hoa Kỳ gần như ở giữa gói: Phụ Nữ sống tại Quốc Gia nào khổ nhất Người phụ nữ bị đối xử rất tàn tệ, họ có thể bị bạo hành bất cứ lúc nào, thậm chí là sát hại. 10 Quốc gia những người phụ nữ phải sống cực khổ, bị coi khinh và tính mạng bị đe doạ. 1.Afghanistan: Theo điều tra của tổ chức Thomson Reuters, phụ nữ ở Afghanistanbị đối xử tồi tệ nhất trên thế giới. Tại đây, phụ nữ phải sống trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt, không có quyền được học hành và bảo hiểm y tế. Luật pháp ở Afghanistan cũng không quy định hiếp dâm hay bạo lực gia đình là phạm pháp. Trung bình cứ nửa giờ đồng hồ lại có một người phụ nữ chết sau khi sinh và đưa Afghanistan trở thành đất nước có tỷ lệ tử vong cao nhất thế giới. 2. Cộng hòa Sierra Leone (Tây Phi): Báo cáo Phát triển Con người cho thấy Sierra Leone cũng là một trong những đất nước không đảm bảo quyền lợi cho phụ nữ. Cưỡng hiếp, bạo lực và sinh nở là 3 nguyên nhân chính khiến tuổi thọ của phụ nữ ở đây không vượt quá tuổi 43. Một người phụ nữ bị cưỡng hiếp sẽ bị chồng ruồng bỏ, bị gia đình xua đuổi và bị xã hội chê cười trong khi đó kẻ gây tội lại không phải chịu bất cứ hình phạt nào. 3. Mali: Mali là một quốc gia được mọi người biết tới với hủ tục cắt bộ phận sinh dục của phụ nữ. Những bé gái 3 tuổi tại đây sẽ phải chịu sự tra tấn dã man của những con người mất nhân tính. Để đảm bảo không quan hệ tình dục trước khi kết hôn, những bé gái này sẽ bị cắt bộ phận sinh dục mà không được tiêm thuốc gây tê hay bất kỳ biện pháp an toàn này để tránh nhiễm trùng. Vì vậy, có rất nhiều bé gái đã bị chết vì hủ tục này. 4. Papua New Guinea: Phụ nữ tại Papua New Guineakhông được tới trường hay độc lập về kinh tế và phải kết hôn khi tới tuổi. Mỗi năm tại đây có khoảng 150 phụ nữ chết vì căn bệnh thế kỷ AIDS, tỷ lệ nhiễm HIV ở phụ nữ cũng cao hơn nam giới 4 lần. 5. Cộng hòa dân chủ Congo: Mỗi năm tại Cộng hòa dân chủ Congo có khoảng 420.000 phụ nữ bị hãm hiếp và số lượng chị em bị nhiễm HIV cũng tăng nhanh chóng. Họ luôn phải đối mặt với những mối đe dọa như bắt cóc, làm nô lệ tình dục và ép sinh nở. Hơn nữa, các cơ sở y tế thường xa nơi ở nên nhiều chị em thường tử vong trước khi bác sỹ tới nơi. 6. Ấn Độ: Như chúng ta đã biết, hiện tượng kỳ thị phụ nữ ở Ấn Độ vô cùng khắc nghiệt. Những người ở đây tin rằng nam giới đem lại may mắn cho gia đình còn phụ nữ chỉ đem tới đen đủi, hơn nữa sinh con gái còn phải tốn tiền làm của hồi môn khi xuất giá. Vì vậy, có rất nhiều bé gái ở Ấn Độ đã bị vứt bỏ khi mới chào đời hoặc bị giết chết từ khi còn trong bụng mẹ. 45% thiếu nữ chưa đủ 18 tuổi tại Ấn Độ đã kết hôn. 7. Niger: Cũng giống như nhiều quốc gia thuộc thế giới thứ 3, phụ nữ ở Niger bị đối xử bất công, họ không được tiếp cận với các biện pháp tránh thai, lúc sinh nở cũng không có đủ điều kiện y tế, khi bị ngược đãi cũng không được sự giúp đỡ của các nhà chức trách. Nạn đói ở Nigeria cũng là một vấn đề nghiêm trọng, nhiều người đẩy giá lương thực lệ cao, những người đàn ông ở đây sẽ để thức ăn dự trữ, cất đi và không để cho vợ và con cái ăn. Thậm chí một số đàn ông ở Nigeria thà đem thực phẩm bán lại cho nhân viên thuộc tổ chức viện trợ chứ không cho vợ ăn. 8.Nepal: Tại Nepal, những bé gái tới 12 tuổi đều phải kết hôn. Nếu như đến 18 tuổi mà vẫn chưa lấy chồng thì sẽ bị mọi người trong gia đình bán cho nhà chứa. Sinh sản và thầy mo là hai yếu tố quan trọng nhất đe dọa tới phụ nữ ở đây. Vì không được học hành nên nếu như không thể chịu nổi sự lạm dụng thì chỉ còn cách duy nhất là bỏ ra ra đường làm gái gọi. 9. Haiti: Haiti là thiên đường của nhiều khách du lịch nhưng lại là địa ngục của phụ nữ. Những người phụ nữ ở đây phải sinh con tại nhà và không được hỗ trợ y tế. Học hành là chuyện không thể đối với họ và những người phụ nữ luôn phải chịu ngược đãi. Mặc dù cách đây 3 năm, luật pháp Haiti quy định cưỡng bức và ngược đãi là phạm pháp nhưng những tập tục hà khắc tại các địa phương ở Haiti vẫn không hề thay đổi. 10. Pakistan: Rất nhiều quốc gia trên thế giới phủ nhận quyền lợi của phụ nữ và Pakistan là một trong những đất nước như vậy. Mỗi năm có khoảng 1.000 phụ nữ chết vì bị ném đá. Những người tham gia ném đá không ai khác chính là cha, chồng và anh em của họ. Nhìn chung người phụ nữ Việt Nam cũng không nằm trong danh sách 10 quốc gia hạnh phúc nhất. Điều đáng mừng là Phụ Nữ Việt Nam không nằm trong danh sách 10 quốc gia bị đối xử tàn tệ nhất, người phụ nữ khổ cực nhất thế giới. Người phụ nữ Việt nam sống tại Hoa kỳ vẫn có nhiều quyền lợi và hạnh phúc, mặc dù Hoa Kỳ đứng thứ 12 trong bảng xếp hạng, những quốc gia hạnh phúc nhất dành cho Phụ Nữ. Sưu tầm |
| YÊU EM MUỘN MÀNG Nơi trưởng xưa trộm nhìn em chưa nói Anh muốn nói rằng đã rất yêu em Nhưng không dám vi lo em từ chối Anh muốn nói yêu em sao quá ngại Mùa thu đến anh không còn trở lại Mái trường xưa đã vẳng bóng người trai Hoa Phượng rơi những giot lê nhớ ai Em buồn nhớ người anh ngày tháng trước Bỏ trường xưa anh lên đường giữ nước Mong nơi nhà em vẫn đợi chờ anh Anh nhớ em, thương nhớ em vô vảng Mong gặp mặt để nói yêu em lắm Anh muốn nói em ơi xin chờ đợi Ngày anh về xin được cưới em yêu Nhưng hôm nay nhà em xác pháo điểu Trong áo cưới cô dâu buồn, nhẹ bước Không phải tại vi em quên hẹn ước Chẳng phải anh hờ hững môi tình đầu Em chờ mãi anh chẳng dám nói câu Yêu em lắm, đợi anh về em nhé . Yêu em lắm sao anh không dám nói Đơi anh về xin tinh chuyện sánh đôi Yêu em lắm sao anh không dám nói Giờ anh về tình đã muộn anh ơi. Lê Nguyễn Nga 2023 |
| ÊM ĐỀM Trời xuân xanh ngắt chín tầng cao Thông đánh đàn vui gió ngạt ngào. Mày cong én vẽ tô nhan sắc. Kim Trọng chờ Kiều mộng ước trao. Buồm căng lồng ngực trôi ra biển. Chuyền cành chim hát khúc đồng dao. Mặc khách giai nhân thời thịnh trị. Ta cùng nâng chén đón xuân nào. THƯ KHANH – Seattle- 3/ 6/ 2023 – 8 : 38 AM (đầu Xuân và hết covid) |
| BÌNH MINH Mặt trời ló rạng chân trời , Lòng ta vui lạ … yêu đời nhiều ghê … Bầu trời như rộng thêm ra , Gió mây vờn vẽ tỉ tê truyện trò . Đồi hồng bướm lượn tìm hoa , Thông đàn chim hát bài ca trữ tình . Đến trường mấy bé xinnh xinh , Iran Iraq … bên anh Da Vàng, Cùng nhau tay bắt mặt mừng, Quên đi tất cả chuyện buồn cố hương, Mỹ mà ! Hợp Chủng nghe không, Như dòng sông tạo Đại Dương tuyệt vời. * Học đi ! Học giỏi yêu đời , Muốn lên Cung Quế …?! Giỏi thời… Mỹ vẫn OK . – Chỉ thương người ở xứ quê, Vẫn nghèo vẫn đói … Đâu có gì đổi thay?! Ca ngới đánh Mỹ Đánh Tây, Xây dựng đất Nước … Tới nay càng nghèo . Mất hết biển đảo – đói meo, Và Nông Dân mất đât lấy đâu cấy cầy . * Ôi Việt Nam ! Ôi Việt Nam Chỉ Nói Phét thật hay , Ngắm Bình Minh – tự hỏi : “Nên Theo Tây hay Theo Tàu?! “ THƯ KHANH -Seattle 3/ 8/ 2023 |
| TRÁI TIM KIÊU HÃNH Anh không cần phải nói lời xin lỗi Vì đã từng làm trái tim tôi đau Tuổi trẻ dại khờ, chẳng trách gì nhau Ai chẳng qua những tháng ngày sôi nổi? Tôi đã yêu anh, dù không dám nói Vì trái tim kiêu hãnh (đợi chờ thôi) Anh vô tình, tôi thao thức lẻ loi Những vần thơ ngọt ngào trong đêm vắng Nhưng rồi tôi cũng vui theo mưa nắng Cuộc sống muôn màu vẫy gọi ngoài kia Bốn mùa rộn ràng êm ái cỏ hoa Tôi quên anh như chưa một lần nhớ Đời vẫn đẹp, yêu đương vẫn rực rỡ (Thế gian này đâu chỉ có… mình anh) Những chiều cuối tuần tôi vẫn tươi xinh Bước chân sáo, cùng bạn bè dạo phố Nếu có một ngày trời xanh nhắc nhở Tâm hồn tôi ngơ ngẩn áng mây chiều Bóng hình anh từ ký ức rong rêu Tôi mỉm cười vu vơ trong khoé mắt Anh đã là kỷ niệm xưa xa lắc Đến rồi đi như cơn gió chiều nay Đã qua rồi những chợt buồn ngất ngây (Tôi rung động thêm vài lần khác nữa) Để bây giờ gió Xuân về lại nhớ (Làm sao quên thuở mơ mộng trong đời?) Xin cám ơn những rung cảm tuyệt vời Trái tim kiêu hãnh, không cần lời xin lỗi! KIM LOAN |
| Chơi Vơi Trang thư nét bút như đùa Ngôn từ sũng nước cơn mưa xuân về Phấn son gió thổi hương mê Lời thơ tình tự vỗ về bên em. Đợi nhau mộng mị thâu đêm Ngọn đèn dầu cạn sáng thêm chói loà Anh nằm gối tựa hương hoa Áo em lụa mỏng màu da trắng ngần. Ngoài sân hoa cỏ đường trần Mây xanh từ bỏ non thần rong chơi Ngao du cuối nẻo chân trời Ngày mai còn nhớ bóng người trong thơ. Tế Luân Cơn mưa trái mùa 03-12-23 Mảnh Vụn Ký Ức Thời gian đã bào mòn trong kỷ niệm Ký ức bị bom thủng lỗ thật to Làm sao cầm được trái tim rướm máu Giữa ao đời, chèo thuyền vớt âu lo. Dựa vào em ta tìm nguồn an ủi Chạm môi tình mùi vị chát hương nho Say một chút cho đời thêm hưng phấn Trên đỉnh phù vân, ngôn ngữ vào thơ. Tế Luân 03-12-23 |
| Chiều Phai Chiều phai, chiều phai vội Nắng trở màu xa xôi Mây trắng buồn như cỏ Cỏ úa tình pha phôi Mây trượt trên nắng ngời Vượt tầng không khí loãng Thơ trộn trong giỏ lời Hơi thở nào đứt quãng Em xé vụn niềm vui Của ngày ngây thơ cũ Chôn cảm giác đau vùi Trong đợt tình sóng lũ Thiên thạch nào vỡ vụn Trên đỉnh trời cô liêu Ký ức nào cháy ngún Trong một thoáng mê chiều Trong tầm bay xa khuất Sáo sổ lồng sang sông Ngôi cũ tình phế truất Gió cợt đùa xa trông Tia nắng nào len lỏi Xé rách vòm hư không Thương vầng trăng khuyết mỏi Soi hoàng hôn mênh mông Nắng gói màu dĩ vãng Mưa xối buồn tương lai Chiều phai, chiều chạng vạng Chiều phai, chiều luôn phai … Đặng Toản |
| TÌNH HOA Có một cành hoa Mimosa Đã làm khơi động cõi lòng ta Cuối đông chút nắng vàng hanh đó Đã đổ mưa lòng những cánh hoa Ta đã nhủ lòng trong lãng quên Khói sương Đà Lạt tóc vai mềm Khăn ấm vòng quanh tình ấm mộng Mimosa vàng, dĩ vãng dịu êm Chiều đã dâng lên hồn vọng tưởng Trong tình yêu một cánh hoa lòng Vách đá trầm ngâm khe suối đổ Nghe bâng khuâng lời hẹn trong mơ Sóng hồ in bóng tình hoa vỡ Mây nước mênh mang vàng nỗi sầu Anh trở về ngàn thông đứng lặng Tóc ai vờn gió lộng qua mau. Lê Mỹ Hoàn 6/2020 |
| CHÀO ÔNG MẶT TRỜI Mặt Trời từng bước lên cao , Tứ thơ chan chứa dâng trào trong tim . Tưởng như anh vẫn bên em, Môi hồng ướp mật lên men ngày nào … Tình em như sóng dạt dào, Mười ngón tay ngà ngọc … dao thoa một thời … Bỗng dưng thốt tiếng: “ anh ơi ! “… Nhốt dùm em ánh mặt trời lung linh … Suốt mùa đông chẳng có bình minh , Nhìn ra tuyết trắng lặng thinh bên hè . Tim em lặng lẽ tái tê, Nay Mặt Trời từng bước đang về rồi anh . – Chào Xuân – Từ giã mùa đông, Chào Mặt Trời Rạng Rỡ …- Chào Ông Mặt Trời … THƯ KHANH |
| Bóng Gió Đường Trăng Rong rêu cũng có vui buồn Cành khô cũng có gió sương bạn bè Tóc buồn hôn mê lá me Tay buồn khói thuốc vàng che không cùng Lối về riêng ngõ đi chung Chưa chào nhau đã nghìn trùng xót xa Đông không giữ nổi màu hoa Thu không kỷ niệm lá già búp non Gót nai rừng tuyết mỏi mòn Giọng cười điệu nói Sài gòn lạ quen Xứ người còn lắm bon chen Ngựa xe hư ảo sang hèn khói mây Ăn đêm uống sáng ngủ ngày Chiêm bao thèm gặp áo bay bướm tình Trăng buồn gió biết lặn xin Mình buồn mình biết thân mình sao rơi Dấu yêu nghìn kiếp mồ côi Bóng chim tăm cá thôi nôi mơ hồ Thuyền mây bèo khói nhấp nhô Chập chờn đom đóm cuối bờ cô liêu Gió tan xương tủy tiêu điều Mưa tan nắng sớm bóng chiều cành cong Tìm chi ảo ảnh ngược dòng Đến từ cát trắng bụi hồng chiêm bao Về trong vô tận bóng sao Đường trăng bóng gió lạnh đào hư không … MD.10/09/03 LuânTâm |
| Mơ Phai … Thương nhớ theo em vào giấc mơ Nhưng như đời thực, mơ ỡm ờ Người vẫn xa xôi, tuy gần gũi Đã nắm tay em, lại… tảng lờ Ô hay, lạ nhỉ, yêu là thế Không chỉ là yêu, em còn mê Sáng ngời mắt biếc, em âu yếm Tha thiết nhìn anh, sao vẫn chê? Vướng vất điều gì, anh nói đi Anh chê em nhỏ tuổi chứ gì Hay là không đẹp như chị ấy Để em chớp mắt, nước bờ mi. Xuất giá theo chồng em vẫn nhớ Khối tình con cỏn của ngày thơ Sưởi ấm hồn em khi lạnh giá Để rồi cười mỉm, thích vu vơ…. Ngày xưa có kẻ thương mình Bước chân Hoàng Thị, nhưng tình chưa trao Sao Khuê |
| CÔ GÁI MIỀN NAM Em là cô gái miền Nam Trai Sài thành dập dìu sang kiếm tìm Tìm cho được mối lương duyên Cùng người thiếu nữ dịu hiền dễ thương Vườn em cây trái quê hương Có chua có ngọt mến thương đậm đà Này anh nếu có ghé qua Phải lòng cô gái thật thà miền Nam Có yêu xin giữ lòng vàng Cao sang phú quý chẳng màng nơi đây Chỉ cần tình nghĩa vui vầy Xây nên hạnh phúc, tình đầy sắt son Yêu nhau xin giữ vuông tròn Đừng mơ trăng gió để buồn cho nhau Từ Long An đến Cà Mau Vẫn mang tính chất ngọt ngào miền Nam Sao dời vật đổi cũng cam Chân thành hồn hậu đến ngàn đời sau Chúc cho những đấng anh hào Trai tài gái sắc tình trao vững bền . 11 / 22 /2022 HOÀNG PHƯỢNG |
| XUÂN NHỚ VIRGINIA Virginia nắng vẫn mùa xuân Vẫn là xứ sở của tình nhân Dòng Potomac êm đềm chảy Chân trời cuồn cuộn áng mây bay Virginia nắng vẫn bâng khuâng Hoa đào vừa mấy độ xuân phân Bóng dáng thuyền nan còn phảng phất Đào nguyên xưa lỗi hẹn bao lần Phong sương anh mãi đời viễn xứ Nhớ em năm tháng gửi về đâu Đã bao năm hồn xưa tĩnh lặng Chợt dâng lên sóng nước ba đào Em nét thơ ngây phồn hoa cũ Đô hội mây trời thoảng suối reo Mộc lan môi thắm còn ngơ ngác Duyên đắm làn thơ vẫn ngọt ngào Trôi mãi nguồn cơn về bến mộng Hồn xuân nào thuở ấy luyến lưu Vô thường đáy nước im không động Bóng mùa xuân ấy lặng qua mau. Lê Mỹ Hoàn 4/2019 |
| HAI MƯƠI MỐT THÁNG BA Hôm nay hăm mốt tháng ba, Trời về Xích đạo dần qua Bắc Cầu. Xuân về còn lạnh đêm thâu, Gió mưa vẫn tiếp gây sầu Cali. Lá hoa rơi ngập lối đi, Núi non phủ tuyết, mưa di nước về. Trời cao mù mịt bốn bề, Tuổi già cô quạnh ê chề hết vui. Mỹ đây đầy đủ ngọt bùi, Ngoảnh về cố quốc ngậm ngùi xót thương. Cán Cộng cắp cướp tai ương, Dân nghèo đói rách, Bắc phương chiếm dần. Nỗi buồn càng mãi tràn dâng. ĐỒ QUẢNG |
| Xuân Nhớ Virginia Virginia nắng vẫn mùa xuân Vẫn là xứ sở của tình nhân Dòng Potomac êm đềm chảy Chân trời cuồn cuộn áng mây bay Virginia nắng vẫn bâng khuâng Hoa đào vừa mấy độ xuân phân Bóng dáng thuyền nan còn phảng phất Đào nguyên xưa lỗi hẹn bao lần Phong sương anh mãi đời viễn xứ Nhớ em năm tháng gửi về đâu Đã bao năm hồn xưa tĩnh lặng Chợt dâng lên sóng nước ba đào Em nét thơ ngây phồn hoa cũ Đô hội mây trời thoảng suối reo Mộc lan môi thắm còn ngơ ngác Duyên đắm làn thơ vẫn ngọt ngào Trôi mãi nguồn cơn về bến mộng Hồn xuân nào thuở ấy luyến lưu Vô thường đáy nước im không động Bóng mùa xuân ấy lặng qua mau. Lê Mỹ Hoàn 4/2019 |
| Tìm Nơi Chốn Cũ Sỏi đá cũng quen chân người Em đi tìm lại nửa đời ngây thơ Tìm về nơi chốn đợi chờ Tìm dòng sông vắng đôi bờ vấn vương. Tìm hòn đá cuội bên đường Hỏi thăm còn nhớ cổng trường phượng rơi Tìm lại ngày tháng rong chơi Tìm xưa ta bé, một thời mộng mơ. Lê Tuấn |
| Ai là người công chính? Cửa công chính là gì? Bài hát trong các nhà thờ “Cửa công chính hãy mở cho tôi vào?” Thánh vịnh nói “Thiên Chúa mở cửa (Thiên đàng) cho những người công chính được vào” Bài hát nói “Cửa Công Chính” tức là “Cửa Thiên Đàng” nơi có Tòa Thiên Chúa – Nơi Thiên Chúa ngự… Thiên đàng là nơi để thưởng công cho người lành – tức là người công chính Y và Hỏa ngục là nơi phạt kẻ dữ – người ác – người có tôi – là nơi giam cầm satan hay còn gọi mà ma quỷ. Vậy ai là người công chính? Các tôn giáo gọi là người chính là người ăn ở ngay lành, bác ái, công bằng không đối xứ bất công với kẻ khác, không làm hại đến quyền lợi kẻ khác nói tóm lại là không vi phạm đếnĐức công bằng và đức bái ái của Chúa. Salomon được Thiên Chúa ban cho Sự Khôn Ngoan nghĩa là ăn ở, cư xử thế nào mà không phạm đến Đức Công Bằng và Bác Ái đối với kẻ khác. Salomon cai trị một đế quốc rộng lớn do vua cha là David để lại mà không dùng đén chiến tranh để mở rộng đế quốc như cha của mình. Ông chỉ dùng sự Khôn Ngoan của Thiên Chúa ban cho để cai trị dân. Trong bốn năm lãnh đạo Hoa Kỳ, TT Donald Trump không hề gây chiến tranh với các quốc gia khác hay các thế lực thù địch khác. Ông luôn dùng sự khôn ngoan chính trị, ngoại giao mưu tìm hòa bình. Nhìn lại, trong Quốc Hội Hoa Kỳ có ai được gọi là người Công Chính hay không? Trong Tòa Án Hoa Kỳ (từ tiểu bang đến liên bang và Tối Cao Pháp Viện) có ai được gọi là Người Công Chính” hay không? Người Christian (Ki-tô hữu) như Công Giáo, Tin Lành, Anh Giáo, Chính Thống Giáo,v.v. trong đảng Dân Chủ…có đến hàng chục triệu người…có ai được gọi là “Người Công Chính” như đã được viết trong Kinh Thánh hay không? Họ là những người tin vào sách Kinh Thánh Tân Ước – cũng gọi là Tin Mừng – là Phúc Âm – là Lời của Chúa Giê Su…Vậy trong số họ có aiđược gọi là “Người Công Chính ” hay không? -Ông Donald Trump là một Tổng Thống do dân bầu lên – Một Tổng Thống Hợp Pháp, Hợp Hiến mà không được Hiến Pháp và Luật Pháp bảo vệ – Ông lên tiếng trước bất công – ông đòi hỏi Hiến Pháp và Luật Pháp bào vệ vì ông bị “Đối Xử bất Công” Ông bị phe ủng hộ Joe Biden “ăn cắp phiếu cử tri bầu cho ông”…Ông không được xét xử công bằng! Một Tổng Thống mà không được Hiến Pháp và Luật Pháp bảo vệ – không được xét xử công bằng? Thử hỏi người dân như chúng ta làm sao được hương các quyền tự do dân chủ và được Hiến Pháp và Luật Pháp của Hoa Kỳ bảo vệ? Thử hỏi những người trong Quốc Hội Lưỡng Viện vào đêm 6 Jan 2021, với đa số tuyệt đối đưa ông Joe Biden (một tên ăn cắp phiếu của Donald Trump) lên làm Tổng Thống…Những Dân Biểu, Nghị Sĩ đó có ai được gọi là “Người Công Chính” để được bước vào “Cửa Công Chính ” tức là ” Cửa Thiên Đàng” hay không? Thử hoỉ những người trong các Tòa án từ địa phương đến Liên bang – kể cả Tối Cao Pháp Viện – đã không thèm nhìn đến hồ sơ gian lận bầu cử – làm ngơ trước những bằng chứng gian lận – làm ngơ trước những khiếu nại của phe Cộng Hòa – làm ngơ trước những nhân chứng hữu thệ xin ra trước tòa án để làm chứng về cuộc bầu cử gian lận – viện cớ này hay cớ khác để trốn tránh trách nhiệm…Ăn lương của dân mà không chịu làm việc cho dân – mặc nhiên chấp nhận kết quả bầu cử gian lận…Trong số những người ấy có ai xứng đáng được gọi là người Công Chính để được bước vào “Cửa Công Chính” tức là “CửaThiên Đàng ” hay không? Mới đây là chuyện FBI ập vào xét nhà cựu TT Donald Trump tại Florida mà đuổi hết người trong nhà không cho chứng kiến? Còn nữa, Tòa Án Quận Manhattan , Ông Chánh án người Da Đen cương quyết truy tố một cựu Tổng Thống người Da Trắng (Ông Donald Trump) có phải là “kỳ thị hay không?” Lại còn chuyện thju giấu 600 tài liệu chứng minh Ông Donald Trump vô tội…Thử hỏi công lý ở đâu? Ngày 23/3/2023 Nguyễn Lý-Tưởng (một người đang khát khao sự Công Chính” |
| Tiếng Đàn-Ý Nhi Nguyễn Thị Nhung |
| Thơ Lục Bát- Y Thy Võ Phú |
| XƯA RỒI… HÙNG ƠI! Buổi sáng cuối tuần, tôi vừa mở facebook thấy liền mấy cái friend requests trong đó có một tên khiến tôi phải dừng lại: BS Hoàng Hùng. Cái tên rất đặc biệt khó quên cho dù bao nhiêu năm đã trôi qua. Tôi liền vào xem profile, và đúng như trí nhớ của tôi, đó chính là người đã từng “thoáng qua đời tôi”. Hè năm ấy, vừa thi xong Đại Học, nhỏ Thủy rủ rê: – Chủ nhật này tụi mình đi Lái Thiêu chơi. – Nhân dịp gì vậy, có ai nữa không? – Anh Tuấn của tao mở tiệc sinh nhật với vài người bạn thân, ảnh cho tao đi theo để bồi dưỡng sau mấy tháng học thi vất vả, ảnh cũng cho tao rủ thêm mày vì ảnh biết tao với mày là “trời sinh một cặp”. – Haha! Vậy thì ngu gì hổng đi chơi, mà chạy xe đạp coi bộ xa đó. – Mày khỏi lo, nhà một người bạn của anh Tuấn là chủ tiệm bánh Hồng Khanh ở chợ Xóm Mới có xe chở hàng cỡ như chiếc xe lam, anh ấy kêu tài xế chở cả đám sáng đi chiều về. Sáng ngày hẹn, tôi có mặt tại nhà Thủy, đã có đủ các bạn của anh Tuấn, cả nam lẫn nữ cộng với hai đứa tôi là gần chục người. Chúng tôi phụ khiêng lên xe mấy thùng bia, nước ngọt, thùng đá lạnh, bánh mì, chả lụa, vài hộp bánh, cây đàn guitar và đồ linh tinh khác. Xe khởi hành, mọi người vừa ăn xôi đậu muối mè vừa nói chuyện cười đùa rôm rả, chẳng mấy chốc đã đến khu du lịch Cầu Ngang khi trời còn sớm, chưa có nhiều khách, nên chúng tôi dễ dàng mướn được một khu vườn ưng ý. Vì ai cũng còn no bụng nên anh Tuấn kêu chủ vườn đem ra mấy trái sầu riêng chín cây thơm ngát, uống với bia lạnh giải khát, rồi thông báo mọi người có thể đi chơi tự do khoảng một tiếng, sau đó trở về vườn bắt đầu tiệc sinh nhật. Tôi và Thủy hớn hở đi dạo khắp các vườn xung quanh, hứng thú nhảy nhót qua các mương đào trong vườn, sau đó đi bộ ngược ra Cầu Ngang ngắm cảnh, dừng chân tại các cần xế chôm chôm, măng cụt, sầu riêng, bòn bon người ta bán dọc lối đi, bỗng nghe có tiếng từ phía sau: – Hai đứa muốn mua trái cây thì chờ lúc chiều ra về hẵng mua, chớ mua bây giờ đem vào trong chủ vườn không chịu đâu nhé. Chúng tôi quay đầu lại, nhỏ Thủy nhanh nhẩu: – Tụi em chỉ ngắm thôi anh Hùng ơi! Tôi nhìn anh, anh nhìn lại tôi trìu mến, trái tim mới lớn vui rộn ràng vì gặp đúng… người trong mơ. Hồi sáng trên xe, khi cả nhóm giới thiệu tên nhau, tôi đã “ấn tượng” bởi cái tên của anh, Ngô Văn Hoàng Hùng, thêm dáng người cao ráo, chiếc răng khểnh và cặp kiếng trắng trên khuôn mặt điển trai, nhưng chưa hết đâu nhé, anh đang là sinh viên Y Khoa, đó là chưa kể tài lẻ là giọng ca hay với ngón đàn guitare vì anh là Ca Trưởng của Ca Đoàn. Nói chung là bao nhiêu điều tốt đẹp anh ấy đều sở hữu hết trơn, ông trời thiệt bất công. Tôi đứng im ngại ngùng trước “người mơ” thì nhỏ Thủy la lên: – Ôi, em phải về chỗ phụ mấy chị làm bánh mì chả lụa chuẩn bị bữa tiệc, anh Hùng dẫn bạn em đi một vòng cho biết nha. Lẽ ra tôi phải đi theo Thủy, nhưng chân tôi cứ như chôn chặt dưới đất, anh ấy đến bên tôi, bắt chuyện, tôi mới dần dà lấy tại tự nhiên đi dạo cùng anh. Để giải thích cho cái tên “dài cả cây số” anh cười tươi: – Ba anh tên Ngô Văn Hoàng, nên các anh em trai nhà anh mang tên: Ngô Văn Hoàng Hùng, Ngô Văn Hoàng Dũng và Ngô Văn Hoàng Công. Tôi nói thiệt lòng: – Tên anh là đẹp nhất, nghe rất “kêu”, rất oai phong lẫm liệt. – Ừ, mấy đứa bạn anh cũng bảo thế. Hình như anh đọc được trong mắt tôi niềm yêu mến ngưỡng mộ ngành Y nên anh nói rất nhiều về việc học của anh, nào là anh phải ra khỏi nhà từ lúc sáng sớm, rồi về nhà khi tối mịt, mấy năm nay hổng biết khu phố anh ở tròn méo ra sao, nào là những lần vào nhà xác thực tập, lần đầu vừa sợ vừa run, có người lập tức ói mửa, những lần trực khuya, bài vở căng thẳng. Tôi cứ nghĩ mình là người… khoái nói, nhưng so với anh thì còn thua xa, nhưng mà thôi, tôi sẵn sàng nghe “thần tượng” nói, đâu dễ gì có cơ hội quý giá này. Sau chuyến đi Lái Thiêu vài ngày, Thủy qua nhà tôi: – Ê, bữa đó ông Hùng có… tán mày không? Tôi mắc cỡ sung sướng, trả lời lấp lửng: – Tao cũng hổng biết nữa, nhưng anh ấy hỏi địa chỉ nhà để bữa nào mời tao đi ăn chè. – Thôi thôi nghen! Báo cho nhà ngươi biết, anh đã có người yêu rồi. Người yêu của ảnh là cô bạn chung xóm, chung ca đoàn nhà thờ, là giọng ca solo hay thần sầu của giáo xứ và là hoa khôi rực rỡ của cả khu giáo họ Gò Vấp. Tôi nổi quạu: – Tao đâu cần mày liệt kê mấy cái vụ “giọng ca thần sầu và hoa khôi rực rỡ”, những thứ mà tao hổng có. – Thì tao có sao nói vậy thôi, nhưng ổng đào hoa ga lăng bay bướm lắm, dính vào chỉ mang khổ thôi. – Giờ tao hỏi tội mày, vậy tại sao bữa đó mày cố tình bỏ đi để tao và anh Hùng ở lại nói chuyện riêng? – Nói thiệt, tao thấy ổng nhìn mày tha thiết quá nên không muốn làm ổng mất hứng, và tao cũng muốn cho mày…vài phút giây phù du để có hứng làm thơ. Tôi thú nhận yếu ớt: – Mày đúng là bạn tao, đêm đó về tao có làm xong một bài thơ. Tôi đứa nó xem, đọc tới đâu nó xuýt xoa tới đó: – Trời ơi, lãng mạn quá ngọt ngào quá, cho tao mượn chép lại. Tôi giải thích: – Nghe tao nói nè, khi làm thơ, nhất là thơ tình, đôi lúc vì tìm vần cho phù hợp câu cú, nên phải xài những từ ướt át bay bổng chớ thực tế hổng phải vậy, hiểu chưa? Tao tặng mày bài thơ, tao chẳng cần nữa. Chuyện tới đó là xong, tôi xếp anh vào ngăn dĩ vãng cho bụi bám thì hai năm sau, nhỏ Thủy thông báo: – Ê mày, chàng Hoàng Hùng mới cưới vợ. Tôi hờ hững: – Vậy sao? Lấy cái cô “hát hay xinh đẹp” đó hả? Thủy chề môi: – Thế thì còn gì để nói! Anh ấy đã bỏ người yêu thời thanh mai trúc mã để lấy con gái của ông bác sĩ trưởng khoa nơi bệnh viện anh đang làm. Gia đình nhà họ giàu có, lại đang chờ giấy tờ xuất cảnh qua Mỹ. – Nhưng kệ người ta mày ơi, người ta giỏi người ta đẹp trai thì người ta có quyền. – Mà tao ghét thì tao nói đó! Anh Tuấn tao nói bạn bè cũng bớt chơi với anh Hùng vì bản tính kiêu căng tự phụ. Hồi đó đi học ổng ký tên hai chữ Hoàng Hùng thôi, mà từ khi ra trường làm bác sĩ chứ ký của ổng có thêm hai chữ “BS”, sợ hổng ai biết nghề của mình hay sao á, nhìn ngứa con mắt! Rồi một hôm, tôi có dịp đạp xe qua bệnh viện Gia Định đúng lúc anh Hùng từ cổng bệnh viện chạy chiếc Honda ra ngoài, anh reo lên: – Ôi, lâu quá không gặp Loan, em đến bệnh viện có việc gì không? – Dạ đâu có, em đến nhà người bạn ở hẻm Vạn Kiếp mới về, đi ngang đây thôi, anh làm ở đây hả? Vừa dứt lời trời bỗng đổ mưa lớn, anh ấy kéo tôi vào quán nước ven lề đường. Sau khi thăm hỏi vài câu về cuộc sống hiện tại, anh nhìn tôi… âu yếm: – Loan nè, anh cám ơn em đã âm thầm mến thương và rung động vì anh, và cám ơn bài thơ, đời anh chưa có người con gái nào làm thơ cho anh, anh thuộc luôn bài thơ và thích nhất bốn câu này: “Ước gì anh nắm lấy tay em Một lần thôi, em sẽ không quên Chắc hẳn là bàn tay anh ấm Em sẽ run những ngón tay mềm…” Tôi quê xệ lắm nhưng vẫn bình thản: – Ủa, nhỏ Thủy xí xọn đưa bài thơ cho anh hả? – Em đừng nghĩ oan cho bạn. Có lần anh ghé nhà Tuấn, anh và Tuấn vô tình nhìn thấy bài thơ trong cuốn vở của Thủy. Sau đó anh có ghé nhà em hai lần nhưng em vắng nhà. Hôm nào em làm Thơ tặng anh nữa nha, anh thích thơ em. Tôi mỉm cười nghĩ thầm, mặt tui dễ dụ lắm sao? Tự dưng tôi nhớ tuồng cải lương Lan Và Điệp có câu Lan giận hờn: “có vợ rồi bỗng tử tế với người ta”, mặc dù hổng liên quan chút xíu nào. Nhưng tôi vẫn ngồi nghe anh ấy tuôn ra những lời dẻo hơn đường mật, vỗ về đưa tôi vào… mê cung. Chẳng lẽ tôi lại giải thích làm thơ là thế đó, là tha hồ tưởng tượng theo cảm xúc, là theo vần theo câu nên đôi khi phải dùng từ mùi mẫn, và chẳng lẽ tôi nói thẳng thừng rằng anh không còn cho tôi cảm hứng làm thơ nữa, vì anh đã ra khỏi tâm trí tôi ngay khi tôi biết anh có người yêu. Bạn bè thân quen đều biết tánh tôi, hễ tôi thích người nào mà người ta không quan tâm để ý thì tôi mau chóng… chuyển hướng qua đối tượng khác, còn nếu biết “hoa đã có chủ” thì tôi càng bái bai mau lẹ, không thèm vấn vương. Cuộc đời còn nhiều người cho ta lựa chọn kiếm tìm, cớ sao phải sầu đau, yêu đơn phương, lụy tình, thậm chí tự tử vì tình, chi cho khổ! Cái đó hổng có tôi nghen, tôi đâu có ngu dữ vậy. Mặc cho anh ấy độc thoại, tôi thong thả ban cho anh những phút “phù du”, dù sao trời cũng còn mưa xối xả, muốn ra về cũng không được, và tôi tranh thủ nhân dịp này “trả thù” chuyện xưa bằng cách uống hết ly sinh tố bơ bự tổ chảng rồi gọi thêm mấy cái bánh bao chiên cho bõ ghét. Một lần nữa tôi đã xếp anh vào ngăn quá khứ cho bụi bám, giờ đây sau mấy chục năm, anh lại trồi lên facebook muốn kết bạn với tôi, lẽ nào tôi và anh ấy còn nợ nần gì nhau? Đang xem profile thì tôi chợt thấy một tin nhắn của anh qua messenger: “Hello Kim Loan ơi, còn nhớ anh không, Bác Sĩ Hoàng Hùng, bạn của anh Tuấn đây. Cuộc sống và gia đình em ra sao, anh định cư ở Seattle gần Canada của em đấy. Rất vui được tìm lại em!” Tôi trở lại profile anh ấy, mục tình trạng gia đình là “độc thân”, vậy là vợ anh ấy qua đời, hay là ly dị? bỏ vợ hay vợ bỏ? Anh qua Mỹ khi nào, có lấy lại bằng để tiếp tục hành nghề không? Vậy thì phải ký tên Hoàng Hùng M.D cho đúng kiểu Mỹ chớ! Người có thể giải đáp cho tôi là nhỏ Thủy thì đã nằm sâu dưới lòng đại dương từ chuyến vượt biên năm nào. Tôi vào xem phần photos, chỉ có vài tấm hình, trong đó có một tấm thuở anh còn là sinh viên Y Khoa bên Việt Nam, rồi tấm hình mới đây, anh đứng bên Golden Gate ở San Francisco. So với nhiều đàn ông cùng tuổi, anh vẫn còn phong độ, không bụng bự, không “tóc gió thôi bay”, anh mặc chiếc quần kaki với chiếc áo thun gọn gàng, cặp mắt kiếng vẫn y chang, khuôn mặt có thay đổi theo thời gian nhưng tôi vẫn nhận ra. Tôi phân vân suy nghĩ giữa hai nút “confirm” hay “delete”. Anh ấy liên lạc với tôi để làm gì nhỉ! Nhìn anh vẫn còn… “ngon cơm” lắm, máu đào hoa bay bướm chắc cũng vẫn còn? Sai địa chỉ rồi anh ơi! Tôi đã qua rồi thuở mới lớn mộng mơ, trái tim tôi đã khác rồi, hơn nữa, tôi chưa hề và sẽ không bao giờ tin vào những câu ngôn tình, những lời thề hứa “yêu em dài lâu”, “chỉ có mình em”, “ngàn năm vẫn đợi”, lại càng không tin “yêu em đến… kiếp sau” (điên à?), và sợ nhứt là câu: “trải qua… hàng chục cuộc tình, anh nhận ra em mới chính là tình yêu của anh” (hổng dám đâu!). Anh nghĩ tôi đang hồi Xuân, muốn thả lời ong bướm, cho tôi vài câu đùa cợt phù du như ngày đó ư, thôi đi chớ, xưa rồi Diễm, ý lộn, xưa rồi Hùng ơi! Nhưng tôi cũng do dự, biết đâu anh ấy cũng đã khác, chỉ là tìm lại những người bạn đồng hương Gò Vấp cũ trong đó có tôi để chia sẻ buồn vui nơi xứ người, ôn lại kỷ niệm thanh xuân thì sao, tôi có nghi oan cho người ta không? Suy nghĩ như thế mà chẳng hiểu “ma xui quỷ khiến” thế nào, tay tôi vẫn mau mắn ấn nút “delete” cái rụp. Thây kệ đi, vậy là… ý trời, thà “delete lầm còn hơn bỏ sót” để tránh … hậu họa về sau, ông bà ta vẫn nói “phòng bệnh hơn chữa bệnh” đấy thôi. Xin lỗi anh nhé, BS Hoàng Hùng! Edmonton, Tháng 3/2023 KIM LOAN |
| “ĐI KINH TẾ MỚI “ Câu chuyện đau thương tôi xin kể bạn nghe nhé .Đố ai đọc xong mà không rơi lệ !Tiêu đề tôi phải đánh trong ngoặc kép – Vì Sự Thực chuyện không phải đi Kinh Tế Mới như nhiều người đã bị Cộng Sản đuổi đi vùng rừng núi non để họ chiếm mất nhà tại sài Gòn .Câu chuyện như sau :Vào một buổi nọ tôi đi chợ Hoà Hưng thì gặp chị Hồng cũng đi chợ Hoà Hưng . Chị bảo : mai chị với cháu Khánh đi Kinh Tế Mới rồi . Mợ ghé vào nhà chị , chị cho mấy thứ mà dùng . Tôi thật thà : “ Chị ơi , Cháu Khánh đi cải tạo về rồi có đi cùng chị hay chỉ mình chị thôi ?! Giá Hôm 28- 29 mà cháu từ Củ Chi về kịp thì cháu Hinh ( con rể chị phi công Trực Thăng ) đã đón trọn cả nhà ra tàu Mỹ đi sang Mỹ rồi . Chị Hồng : Cháu về không kịp nên bây giờ em của anh Trinh từ Bắc vào bảo lãnh cháu được cải tạo về sớm !Chị nói xong ngậm ngùi rưng rưng nước mắt rồi vội trấn an nên cười gượng …Tôi nửa nghi nửa tin nên nói chị : “ Nhà em thì chưa biết bao giờ về vì nhà em là sĩ Quan ngành chiến tranh chính trị không quân , chuyên môn đi thuyết trình ở các không đoàn . Cộng sản chúng đánh giá : tội nhà em nặng hơn các phi công nhiều . Nhà em mới nhắn về là :1- “ Em lên nhà chị Hồng nói cháu Khánh cho xin đôi giày và 2 cái quần kaki dài – Vì Khánh về không cần nữa , còn anh chắc còn lâu mới về và phải đi rừng làm lao động nặng .2- Em ráng nói làm sao cho anh Tuyên ( Phan Lạc Tuyên ) tin anh và bảo lãnh cho anh về sớm ! Không thì chắc anh bị chết trong tù qúa !Tôi đã nói với chồng tôi là : “ Anh nhầm rồi, Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam , CS cho giải tán ngay trước khi Hội Nghị Paris rồi .**Phan Lạc Tuyên đảo chánh Ông Ngô Đình Diệm ( năm 1-11- 1961 cùng nhóm Nguyễn Chánh Thi…) Nay Phan Lạc Tuyên còn lo thân chưa xong kìa .Không phải như trường hợp cháu Khánh .* Trở lại đoạn theo chị Hồng vào nhà chị, thấy cháu Khánh đang loay hoay sọan các thứ để “Đi kinh Tế mới “. Tôi hỏi xin cái quần kaki và đôi giầy . Nhưng Khánh trả lời : Trễ rồi Cháu đã cho một người bạn xin mất rồi !Tôi đành nén giòng nước mắt và nói chị Hồng : “ Vậy chị đi KINH TẾ MỚI làm ăn phát tài thì chị nhắn cho em đi với nhé ! Chứ không thì chết đói hết chị ơi ! Nhất là nhà em về họ cũng không cho ở thành phố đâu !Chị Hồng cũng hơi xúc động trả lời“ Chị nhớ rồi ! “Sáng hôm sau : Tin xét đánh. Bố chồng tôi báo tin :Tàu của Mẹ con chị Hồng và cháu Khánh đi bị lật chìm ở cửa sông Nhà Bè ! “ Cả tàu mọi người chết hết ! Vì tàu chở nặng qúa mà cửa sông nước xoáy nên tàu bị lật !”Ông cụ bố chồng tôi rủ tôi đi cùng để tìm xác !- Tay cụ cầm một cây sào để bới xácBa bốn ngày liền , không tìm được vì tàu khoá chặt khi mở máy chạy ra cửa biển .Chủ tàu là vợ một Chủ Tịch ở Phú Quốc. Tổ chức cho đi giá 12 cây vàng mỗi người .Cuối cùng đành kéo tầu vào, mở cửa tàu ra hốt xác đưa về chôn tập thể ở cùng một hố tại Nghĩa địa đô thành .Nghĩa địa này quay mặt ra cuối đường Lê văn duyệt gần Nhà Dây Thép Gió !( Gần khu Ông Tạ )- Khi đó Nghĩa địa chưa bị giải toả .Rõ ràng là bọn Cộng Sản vơ vét bằng đủ cách ! Mà chuyện xảy ra như thế chúng có bị tù tội gì đâu .Chị Hồng có mấy người con : Con trai, Con dâu, con gái, con rể (phi công trực thăng) tên là Hinh ) đã đi kịp nên sang Mỹ an toàn, làm ăn gửi tiền về cho.Không ngờ có Tiền “ Đi Kinh tế Mới “ mà sẩy ra như thế đau đớn như vậy !Nay gần 30 tháng Tư đen, Xin kể lại để thấy chuyện đau thương trong gia đình sau ngày 30 tháng Tư Đen – 1975 ! Hầu như nhà nào cũng có, không ít thì nhiều NHỮNG CHUYỆN KHỔ ĐAU. Ôi !Miền Nam tội nghiệp của tôi.Xin thắp một Nén nhang cầu cho các Hương Linh mau đi Vãng Sanh. THƯ KHANH – Seattle- 3/ 13/ 2023 |
| VƯỢT BIÊN Câu chuyện xẩy ra đã mấy chục năm – tưởng đã quên nhưng không sao quên được nên tôi đành viết ra giấy may ra chia xẻ đựợc những gì cứ thường hiện về trong tâm trí tôi khiến tôi rơi lệ . Hôm ấy là một buổi trưa ngày chủ nhật! Trời mưa cũng tạnh rồi chỉ còn lấm tấm ít hạt và gió se se …- Cổng khép hờ vì nhà còn gì đâu mà sợ trộm cắp . Hai con tôi còn nhỏ chúng không ngủ đang chơi “đánh gụ “. Chúng chơi rất khéo tay . Thằng lớn – tên Q- lại thua thằng nhỏ tên Ph ! Lý do thằng lớn cháu sinh ra bị dùng máy hút hút nên bị ảnh hưởng cái tay phải ( gọi là Late effected ).Thằng nhỏ thắng anh nó ba ván . Nó hét lên mừng qúa ! Khi con gụ bổ trúng đầu con gụ của anh nó đánh “Chát “. * Tôi đang cố gà gà ngủ …vì mệt mỏi qúa nên nằm nhắm mắt thôi chứ ngủ gì nổi !- Thì nghe hai đứa bỏ gụ reo lên : “ A Dì Huy và chú Đăng ! Mẹ ơi ! Dì Huy ! “. Tôi mở mắt ngồi dậy nhìn ra cổng : Hai vợ chồng Huy và con Bé “Bo Bo “ bế trên tay nữa ! Tôi ra cửa đón vào cũng mừng và lo vì : “ Không còn gì đãi …- Mấy củ khoai lang luộc ăn trưa hết rồi ! “. Bàn ghế cũng chẳng còn vì bán để đong gạo rồi .Chỉ còn hai cái bàn dài ghế dài đóng bằng gỗ thùng bia …để tôi dạy học trò kiếm thêm tiền chút đỉnh . Tôi chỉ ghế :” Mời hai em ngồi đỡ … bàn ghế cũ chị bán hết để đong gạo mất rồi ! “ . Con bé Bo Bo (tên nó đẹp nhưng kỷ niệm ăn bo bo hoài nên gọi vậy !) Nó bị bế trên tay từ nhà đi xe bus tới , nó mỏi nên nuỗi ra đòi lê xuống sàn nhà . Tôi lâu không gặp nên nó lạ cứ nhìn nhìn . Tôi hỏi :” Sao mưa gió thế này mà đến chơi . Cháu còn nhỏ phải cẩn thận kẻo cảm “. Em tôi – Huy cười cười … Cũng đi chơi hết mọi nhà chị ạ . Rồi nhìn quanh … Huy bảo : “ Nhà chị còn gạo ăn không ?! Em còn bắp xay có xách theo để em đưa chị hết ! Tôi lại bảo: “ Cho chị hết lấy gì các em ăn ?! “. Huy nhìn Đăng cười cười …- Tôi lại nghĩ bên nhà bố ruột Đăng còn tiền , vàng để giành nên không ăn độn .Trước khi ra về Huy mới chịu nói thật :” Ngày mai tụi em đi vượt biên . Theo diện bán chính thức . Mỗi người 12 cây . Do bà vợ CHỦ TỊCH tỉnh Phú Quốc đứng ra Tổ Chức . Đi rất an toàn! Em ở lại cũng chết vì Khi Việt Cộng vào thì em đang có bầu . Khi sanh con : Việt Cộng chỉ cho nghỉ có 15 ngày còn phải đứng giúp BS mổ, nay chân em gần như bịt liệt do gai cột sống ! . Đấy chị thấy “ Xưởng Đẻ “ Từ Dũ bây giờ sanh đẻ không được nghỉ ăn lương đủ ba tháng như hồi VNCH đâu ! – Rồi … trong vòng ba ngày có tin từ ông Bố của Đăng, tên là cụ Hân – tới báo cho bố mẹ tôi : Chúng nó đi không có vàng chồng nhưng tôi là Chân Rết đi tìm người đi . Nay có một cặp vợ chồng đau nặng bỏ cuộc đợi chuyến khác nên tôi cho hai vợ chồng Đăng Huy đi thế chỗ . Có thêm một con bé còn bế trên tay thì họ đồng ý miễn . Nhưng khi ra đến Phú Quốc thì Mụ Vợ Chủ Tịch không chịu đòi nạp thêm 1 cây . Tôi chạy điên đảo mới vừa nạp xong . Tôi lên báo Ông Bà là tàu đã ra khơi ! Gần tới Bi Đông thi sẽ sang tàu khác vào Bi Đông “. Cả nhà tôi đều vui mừng khi nghe ông bố Đăng- cụ Hân báo tin . Nhưng bố mẹ tôi vẫn thương nhớ con xa …mà ngậm ngùi . Chờ tin tiếp … Không nhớ rõ mấy tuần sau …có tin về – Ông cụ Hân bố Đăng mang lên : “ Chúng con đã vào đảo Bi Đông . Hiện phải chờ giải quyết cho đi nước thứ ba ! “. – Họ hàng cũng nghe tin Huy đi vượt biên …được an an toàn . Chỗ làm , bạn thân của Huy – mấy cô Nữ Hộ Sinh bạn ở nhà thương T ừ Dũ cũng tới … nghe nói Huy đang cùng chồng con đang ở đảo Bi Đông . Họ đền thở phào vui vẻ chia xẻ với bố mẹ tôi . – Rồi …sau mấy tháng dài được tin từ Úc là vợ chồng Huy và con bé Bo Bo được cho định cư tại một tiểu bang Nam nước Úc . * Sau này gặp , cả nhà cả họ tôi ai cũng nghe chuyện kể từ Bi Đông mà Kinh hồn …. – Số là như thế này …. Khi vào được Bi đông rồi thì …” Đầu trọc “ nghĩa là mình không có người ở nước thứ ba nhận cho vào . Nên tụi Bi Đông rất bực cứ hối . Tin Lành cũng không , Thiên Chúa cũng không . Đó là Hai Đạo : Làm phước nhận cho vào Mỹ hoặc Úc . Mà Huy lại không ở hai đạo đó ! Thế là …một đêm đang nằm ngủ , Bi Đông cho người gọi dậy bảo : Dậy xuống Tàu cho đi nước Thứ Ba ! “. Mừng qúa hỏi nước nào ?!- Bọn này bảo : “ Cứ đi sẽ biết !”. Mấy chục người nghe theo . Bọn Bi Đông cấp cho mỗi người 4 lít nước- Thức ăn khô …- Rồi bảo xuống một con tàu . Thuyền trưởng là một người thủy thủ VNCH cũng trong số vượt biên . Khi tàu đi thì lạ sao có 2 cái cano của Bi Đông đi ép hai bên mũi tàu .Tụi Bi Đông bảo 2 cano dẫn đường – Sợ lạc !. Mọi người sao như có linh tính bị đánh lừa . Nên bảo nhau :” Đạo ai thì người đó đọc kinh theo đạo đó để cầu xin”. Đi được ít giờ đồng hồ thì … Anh Thuyền trưởng ngừng lại báo cho tất cả mọi ngưới là tàu chúng ta đang bị ép về Việt Nam . Vì hướng đi là tàu sẽ về Cà Mau ! Bây gìờ tôi muốn hỏi bà con muốn tàu Stop lại hay đi theo hai cano đang ép đây ?! Tất cả đều trả lời thuyền trưởng :” Stop lại chờ tàu nào đi qua thì cứu ! . Hai cano bực , chúng cứ cho đầu cano húc vào hông tàu này !Tàu bị thủng lỗ , nước bịển dò vào . Thuyền trưởng bèn bắn pháo hiệu cầu cứu một tàu ở xa !. Và bảo tất cả người khoẻ hãy múc nước đổ ra biển kẻo tàu chìm . Bão thì tự nhiên nổi lên rất nhanh đang ập tới ! * Con tàu từ xa đã nhìn thấy phát súng báo hiệu cầu cứu – kịp chạy tới cứu . Nhưng họ bảo : “ Tàu chúng tôi nhỏ không chở hết để chúng tôi gọi một tàu bạn lớn cứu ! “ “ Tạm thời chúng tôi cho tàu chắn gió bão cho tàu các người kẻo sóng đánh chìm ! Đồng thời cứ tát nước ra ! “ – May phước ! Tàu cứu đã đến kịp – Nếu không chắc tàu này chìm vì những người tát nước mồ hôi đổ như tắm và kiệt sức rồi . * Vâng tàu lớn đếp kịp đó là tàu của nước Úc . Họ bắc thang dây để chuyển người leo lên tàu họ . Gió bão đang to …Leo lên phải đu thật chắc ! Kẻo rớt xuống biển . – Thế mà có sáu người vì vội vàng giành nhau đi trước mà rớt xuống biển !mất tích luôn Cả tàu đã được đưa vào Nam nước Úc – tiểu bang Queen Ann . Hai vợ chồng em tôi nghĩ rằng nhờ tàu Úc vớt và các Sơ của Công Giáo giúp đỡ hết mình …từ chữa bệnh đến tìm việc làm … cho từ cây kim đến thực phẩm nên cả hai vợ chồng Đăng Huy đã xin theo đạo Chúa . THƯ KHANH – Seattle-3/13/ 2023 ( Bút Ký tặng gia đình Em gái : Nguyễn Thị Huy cùng chồng là Đăng – con bé tên : Bo Bo …- nhân tháng Tư Đen đang về trong ký ức khôn nguôi ) |


